Hai mươi năm sau - Chương 45
Chương 45
Ở đây đã được chứng minh rằng động tác đầu tiên
bao giờ cũng là động tác hay hơn cả
Ba nhà quý tộc đi theo con đường đi Picardie, con
đường mà họ quen nhẵn và nó gợi cho Arthos và Aramis nhớ lại vài kỉ niệm trong
những niệm huy hoàng nhất thời trẻ trung của họ.
Khi tới chỗ ngày xưa họ
đã xô xát với bọn đắp đường, Arthos nói:
- Nếu Mousqueton đi với
chúng ta, qua chỗ này hẳn là hắn rưn sợ lắm nhỉ; cậu còn nhớ không, Aramis?
Chính tại chỗ này hắn đã xơi phát đạn trứ danh ấy.
- Thực tình thì tôi cho
phép nó run sợ đấy, - Aramis nói, - Bởi vì chúng tôi cũng rùng mình trước kỉ
niệm đó: ở quá cây kia là một chỗ hẻm mà tôi tưởng đã bỏ xác lại đấy.
Mọi người tiếp tục đi.
Rồi chả mấy chốc chính Grimaud trở lại với ký ức của mình.
Tới trước quán hàng mà
chủ bác và bác ngày xưa đã làm một chầu no say túy lúy, bác đến gần Arthos, trỏ anh xem cửa sổ cái hầm rượu và nói:
- Xúc xích!
Arthos bật cười về cơn
điên loạn hồi tuổi trẻ của mình và anh cũng thấy thú vị như nghe kể về chuyện
của một người khác vậy.
Cuối cùng, sau hai ngày
và một đêm rong ruổi, một buổi chiều đẹp trời họ tới Boulogne-sur-Mer, một
thành phố hầu như hoang vắng, hoàn toàn xây trên đồi cao cái mà người ta gọi là
thành phố thấp hồi ấy chưa có. Boulogne là một vị trí vững chắc phi thường.
Khi đến cửa ô thành phố
de Winter nói:
- Các ông ạ, ở đây ta
cũng phải làm như ở Paris; ta phải tách nhau ra để tránh những điều nghi kỵ.
Tôi quen một quán hàng ít khách, nhưng người chủ hoàn toàn tận tâm với tôi. Tôi
đi đến đấy, vì chắc có những thư từ đang đợi tôi. Các ông đến khách sạn đầu
tiên của thành phố, như khách sạn l'Epée du Grand Henri chẳng hạn các ông ăn
uống nghỉ ngơi, rồi sau hai giờ nữa chúng ta sẽ đợi ở đấy.
Công việc quyết định
như vậy.
Milord de Winter đi dọc
theo các đại lộ phía ngoài để vào bằng một lối vào khác khác, còn hai người bạn
thì vào lối cửa ở ngay trước mặt. Đi độ hai trăm bước họ đã tìm được cái khách
sạn đã được chỉ dẫn từ trước.
Mọi người cho ngựa được
nghĩ ngơi và tám mát, nhưng vẫn không rời yên ngựa, những người theo hầu đang
mệt mõi, bởi hai người hầu cận làm việc rất trể, họ lo cho chủ cũng họ một cách
kiên nhẫn, để chủ nhân họ đến nơi hẹn đúng giờ.
Họ làm việc, nhưng
không trao đổi với nhau một lời gì cả một lời gì cả.
Ai cũng hiểu rằng những
cử chỉ ấy chỉ nhằm đối với Blaisois; đối với Grimaud thì từ lâu nó đã trở thành
vô ích rồi.
Arthos và Aramis đi ra
cảng.
Với bộ quần áo phủ đầy
bụi, với cái, dáng thanh thoát dễ nhận ra là người thường quen với những chuyến
đi xa, đôi bạn khêu gợi sự chú ý của mấy người đi dạo chơi.
Họ thấy rõ ràng là việc
họ đến đây đã gây một ấn tượng nào đó đối với một người trong số những kẻ đi
dạo kia. Họ chú ý đến người ấy trước tiên cũng chính vì những nguyên nhân chính
họ bị những người khác chú ý; anh ta đi đi lại lại có vẻ buồn rầu trên con đập
dẫn ra bến, vừa trông thấy họ là anh ta cứ nhìn chằm chằm mãi và có vẻ nóng
lòng muốn bắt chuyện.
Anh ta trông còn trẻ và
nước da tai tái; cặp mắt có một màu xanh bất định đến nỗi tuỳ theo nhưng màu
sắc mà nó phản chiếu nó có vẻ giận dữ lên như mắt một con hổ. Dáng đi mặc dầu
thủng thỉnh và quanh co mơ hồ, vẫn tỏ ra rắn rỏi và táo bạo. Anh ta vận đồ đen
và mang một thanh kiềm dài với vẻ khá trang nhã.
Đi tới con đập. Arthos
và Aramis dừng lại nhìn một chiếc thuyền nhỏ buộc vào một cái cọc và trang bị
đầy đủ như đang chờ đợi.
- Chắc hẳn là thuyền
của ta, - Arthos nói.
- Ừ, - Aramis đáp, -
Cái thuyền buồm đang sẵn sàng ở ngoài kia có vẻ là thuyền sẽ chở chúng ta đến
nơi đã định. Còn bây giờ, - anh nói tiếp. – Miễn là Winter đừng để chúng ta
phải chờ đợi thì nán lại đây cũng chẳng hay ho gì, chẳng có một bóng phụ nữ nào
đi qua cả.
- Suỵt! - Arthos bảo -
Người ta sẽ nghe được những lời chúng ta nói đấy.
Thật vậy, trong khi đôi
bạn quan sát, thì người du khách du ngoạn đi qua đi lại nhiều lần phía sau họ
và dừng lại khi nghe nói đến tên de Winter, song vì khuôn mặt anh ta chẳng biểu
hiện một xúc cảm nào khi nghe cái tên đó, nên cũng có thể là ngẫu nhiên anh ta
dừng chân.
- Thưa các ông, - Người
thanh niên chào với vẻ rất thoải mái và lễ độ; - xin các ông miễn thứ cho tính
tò mò của tôi, tôi thấy như các ông từ Paris tới đây, hoặc ít ra các ông cũng
là những người mới đến ở Boulogne-sur-Mer.
- Vâng, thưa ông, -
Arthos đáp cũng với vẻ lịch sự như vậy. - Chúng tôi từ Paris đến. Ông có điều
gì cần vậy?
- Thưa ông, - Người
thanh niên nói, - Liệu ông có vui lòng cho tôi biết rằng có thật ngài giáo chủ
Mazarin không còn là tể tướng phải không?
- Đó là một câu hỏi kỳ
lạ, - Aramis nói.
- Ông ta là tể tướng mà
cũng chẳng là tể tướng. – Arthos đáp. - Nghĩa là một nửa nước Pháp xua đuổi ông
ta, và một nửa kia thì duy trì do những mưu mô và những lời hứa hẹn đầy rẫy của
ông ấy. Tình trạng này có thể còn kéo dài rất lâu, như ông thấy đấy.
- Cuối cùng - Kẻ lạ mặt
nói - Ông ta không bỏ trốn mà cũng chẳng bị cầm tù ư?
- Không, ông ạ, ít ra
trong lúc này.
- Thưa các ông, tôi xin
cảm ơn về sự ân cần của các ông, - Người thanh niên nói và bước đi.
- Anh nghĩ thế nào về
cái người hỏi chuyện này? - Aramis nói.
- Tôi cho đó là một dân
tỉnh lẻ chán chường hoặc một kẻ dọ thám dò la tin tức.
- Thế mà anh trả lời
như vậy ư?
- Tôi chẳng thể trả lời
khác được. Hắn lịch sự với tôi và tôi cũng lịch sự lại với hắn.
- Nhưng nếu đó là một
tên do thám?
- Thì tên do thám ấy
làm gì tôi? Chúng ta không còn ở thời giáo chủ de Richelieu, chỉ cần một điều khả nghi nhỏ là ông
ta cho đóng cửa các cảng.
- Dù sao thì anh cũng
sai lầm khi trả lời hắn như vậy. - Aramis vừa nói vừa đưa mắt theo dõi người
thanh niên đi khuất sau những đồi cát.
- Còn cậu, - Arthos
nói, - cậu quên rằng cậu đã phạm một điều khinh suất khác là đã nói ra tên
Milord de Winter. Cậu quên rằng người thanh niên đã dừng lại khi nghe nói đến
cái tên đó sao?
- Thêm một lý do để khi
hắn nói với anh thì mới hắn vừa đi qua con đường của hắn.
- Thế là một cuộc cãi
vã nổi lên, - Arthos nói.
- Một cuộc cãi vã làm
anh sợ hãi từ bao giờ vậy?
- Một cuộc cãi vã bao
giờ cũng làm tôi sợ khi người ta cố tình chờ đợi ở tôi và cuộc cãi vã ấy có thể
ngăn cản tôi tới đích. Với lại, cậu có muốn tôi thú nhận một điều không? Chính
tôi, tôi cũng tò mò muốn nhìn gần gã thanh niên ấy.
- Tại sao vậy?
- Aramis, cậu sắp giễu
cợt tôi cho mà xem; cậu sẽ nói rằng tôi luôn luôn nhắc lại vẫn một điều ấy, cậu
sẽ gọi tôi là kẻ hoảng sợ nhất trong những kẻ hoang tưởng.
- Sao nữa?
- Cậu thấy cái người ấy
giống ai?
- Về cái xấu hay cái
đẹp? - Aramis cười hỏi.
- Về cái xấu và về cái
điểm mà một người đàn ông có thể giống một người đàn bà đến mức nhiều nhất.
- A! Mẹ kiếp! - Aramis
kêu lên, - Cậu làm tôi nghĩ đến điều ấy.
- Không, bạn thân mến
ơi, chắc chắn là cậu không hoang tưởng đâu; và bây giờ mình suy nghĩ lại, thực
tình là cậu có lý: cái miệng nhỏ và lặn vào, cặp mắt lúc nào cũng tuân theo
mệnh lệnh của trí óc, chứ không phải của trái tim. Đúng là một đứa con hoang
nào đó của Milady.
- Cậu cười à, Aramis?
- Theo thói quen, thế
thôi, vì rằng xin thề là cũng như cậu, mình chẳng thích thú gì gặp lại cái con
rắn ấy trên đường đi của mình đâu.
- A, de Winter đến kìa?
- Arthos nói.
- Tốt! - Aramis đáp, -
chỉ còn thiếu một điều là mấy thằng hầu của chúng ta bây giờ lại bắt chúng ta
phải chờ đợi.
- Không đâu, - Arthos
nói, - tôi đã trông thấy chúng đi sau Milord vài chục bước. Tôi nhận ra Grimaud
ở cái đầu rắn rỏi và đôi chân dài nghêu. Tony mang những khẩu súng trường của
chúng ta.
- Thế là chúng ta xuống
thuyền ban đêm à. - Aramis hỏi và liếc nhìn về phía tây nơi mặt trời chỉ còn
lại một áng mây vàng vừa chìm xuống biển vừa tắt dần.
- Chắc thế, - Arthos
nói.
- Chán thật! - Aramis
kêu lên, - ban ngày tôi đã ít thích biển, ban đêm càng ít hơn, tiếng sóng vỗ,
tiếng gió thổi, cái lúc lắc ghê sợ của con tàu, thú thực là tôi ưa thích tu
viện ở Noisy hơn.
Arthos mỉm cười bằng nụ
cười buồn rầu của mình, vì rõ ràng anh vừa nghe bạn nói vừa nghĩ đến chuyện
khác và bước về phía de Winter.
Aramis đi theo anh.
- Này, ông bạn của
chúng ta có chuyện gì thế nhỉ? - Aramis nói – Trông ông ấy giống những kẻ bị
đày xuống địa ngục của Dante, mà quỷ Satan đã vặn cổ và đang nhìn xuống gót
chân. Ông ta nhìn cái quái gì ở đằng sau mình như vậy.
Trông thấy hai người
bạn, de Winter bước gấp đến với họ một cách nhanh chóng lạ thường.
- Có chuyện gì thế,
Milord, ai đã làm ông thở đến đứt hơi như vậy - Arthos hỏi.
- Chẳng có gì đâu, -
Vừa nói Wanter vừa ngoái nhìn sau đồi cát thì thầm: Hình như nó cũng có mặt ở
đây.
Athors nhìn qua
Aramis
- Chúng ta hãy đi đi, -
de Wanter nói tiếp - Chúng ta đi đi, cái thuyền buồm bỏ neo kia chờ chúng ta
đấy, các ông có trông thấy không, chúng ta hãy lên trên đó đi nhé.
Vừa nói, de Wanter cũng
nhìn ngược lại về phía đồi cát một lần nữa
- Ô kìa! - Aramis nói,
- Ông còn quên cái gì chăng?
- Không, đó là một mối
bận tâm.
- Ông ta đã trông thấy
hắn. - Arthos nói nhỏ với Aramis.
Đã tới cái cầu thang
dẫn tới thuyền. De Winter cho bọn đầy tớ xuống trước mang theo vũ khí và bọn
phu mang các rương hòm và ông đi xuống sau họ.
Cùng lúc ấy Arthos chợt
nhìn thấy một người đàn ông đi men theo bờ biển song song với con đập và rảo
bước vội vàng như muốn đứng từ phía kia của bến cách chừng non hai chục bước,
chứng kiến việc xuống thuyền của họ.
Giữa bóng tối bắt đầu
buông xuống, anh tưởng như nhận ra người thanh niên đã hỏi chuyện các anh.
- Ồ! Ồ! - Anh tự nhủ, -
phải chăng rõ ràng là một tên do thám và hắn định cản trở bọn ta xuống thuyền?
Song, dù trong trường hợp kẻ lạ mặt có ý định ấy thật, thì cũng đã khá muộn để
thi hành, nên Arthos đến lượt mình vẫn bước xuống thang, nhưng không rời mắt
khỏi gã thanh niên. Cuối cùng, hắn đã xuất hiện trên một cửa cống.
Chắc chắn là hắn định
công kích chúng ta, nhưng ta cứ việc xuống thuyền và một khi đã ra khơi, thì
hắn cứ việc đến!
Và Arthos nhảy xuống
thuyền, nó lập tức rời bến và bắt đầu đi ra với sức của bốn tay chèo lực lưỡng.
Nhưng gã thanh niên
cũng đi theo ngay hay nói đúng hơn là vượt chiếc thuyền. Thuyền phải đi qua
giữa cái mỏm của con đập bị chế ngự bởi một cây đèn biển vừa mới thắp sáng và
một tảng đá dựng xiên từ xa đã trông thấy hắn leo lên tảng đá để có thể chế ngự
con thuyền khi nó đi qua.
- Ái chà! - Aramis báo
Arthos, - Gã thanh niên ấy nhất định là một tên dọ thám rồi.
- Gã thanh niên nào
vậy? - de Winter hỏi và quay đầu lại.
- Thì cái gã đã đi theo
bọn tôi, nói chuyện với bọn tôi và đợi chúng ta ở kia kìa, ông hãy nhìn xem.
De Winter quay lại và
nhìn theo hướng Aramis trỏ. Ngọn đèn pha chiếu sáng cái eo biển nhỏ mà họ sắp
đi qua và tảng đá có gã thanh niên đang đứng đợi, đầu để trần và hai tay khoanh
lại.
- Chính nó! - Milord de
Winter vừa kêu lên vừa nắm lấy cánh tay Arthos, - Chính nó, tôi đã ngờ nhận ra
nó và tôi đã không lầm.
- Nó là ai vậy? -
Aramis hỏi.
- Con trai của Milady,
- Arthos đáp.
- Gã mục sư, - Grimaud
kêu lên.
Gã thanh niên nghe thấy
những lời đó, dường như hắn sắp nhảy bổ xuống, hắn ra đứng tận mỏm đá nghiêng
nghiêng xuống mặt biển.
- Phải chính ta đây,
ông bác của tôi ơi, ta là con trai của Milady, ta là mục sư, ta là thư ký và là
bạn của Cromwell, và ta biết các người, và đồng bọn.
Ở trong thuyền có ba
con người chắc chắn là dũng cảm và không ai dám phủ nhận lòng can đảm của họ.
Vậy mà trước tiếng nói ấy, cái giọng ấy, cử chỉ ấy, họ cảm thấy một nỗi kinh
hoàng chạy rần rật trong mạch máu họ.
Còn Grimaud thì tóc gáy
dựng lên và mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
- A! - Aramis nói, - Đó
là thằng cháu, đó là gã mục sư, đó là con trai của Milady, như chính hắn vừa
nói sao?
- Chao ôi, đúng thế! -
De Winter lẩm bẩm.
- Thế thì, đợi đấy! -
Aramis nói.
Và với vẻ bình tĩnh ghê
gớm mà anh thường có trong những tình huống gay go nhất, anh cầm lấy một trong
hai khẩu súng trường mà Tony mang theo, giơ lên nhằm vào con người đang đứng
sừng sững trên tảng đá như một hung thần.
- Bắn đi!- Grimaud bất
giác kêu lên.
Arthos nhào mình vào
nòng súng và ngăn lại phát đạn sắp sửa bay đi.
- Quỷ đã bắt anh chuyện
điên rồ ấy rồi? - Aramis la lên, - Tôi đã nhằm hắn rất chính xác ở đầu mũi súng
và chắc chắn là viên đạn đã trúng giữa ngực hắn rồi.
- Giết chết mẹ nó là đủ
lắm rồi, - Arthos âm thầm nói.
- Mẹ nó là một đứa phản
trắc đã từng đánh vào tất cả chúng ta, hoặc vào bản thân chúng ta hoặc vào
những người thân yêu của chúng ta.
- Phải rồi, nhưng đứa
con trai, nó chưa làm gì chúng ta cả.
Grimaud lúc nhảy nhổm
lên để xem hiệu quả của phát súng bây giờ buông mình xuống chán nản và đập tay
đen đét.
Gã thanh niên cười phá
lên.
- A! Thì ra chính các
người, - Hắn nói, - Thì ra chính các người và bây giờ ta đã biết rõ các người.
Tiếng cười the thé và
những lời nói hăm dọa của hắn theo gió bay lên mạn thuyền và tan đi trong chân
trời sâu thẳm.
Aramis rùng mình.
- Hãy bình tĩnh nào, -
Arthos nói. - Quỷ quái thật! Chúng ta không còn phải là những đấng nam nhi nữa
hay sao?
- Có chứ. - Aramis đáp,
- Nhưng gã kia là một con quỷ và này, hãy hỏi ông bác xem tôi có sai lầm không,
nếu trừ khử đứa cháu thân yêu của ông ấy.
De Winter chỉ đáp lại
bằng một tiếng thở dài.
Arthos nắm bàn tay de
Winter và thử lái qua câu chuyện khác, anh hỏi ông:
- Bao giờ thì chúng ta
cập bến nước Anh?
Nhưng ông ta không nghe
thấy những lời ấy và không trả lời.
- Arthos này, - Aramis
nói, - Có lẽ hãycòn kịp thời giờ. Trông xem hắn vẫn đứng ở chỗ cũ.
Arthos gắng gượng quay
đầu lại nhìn gã thanh niên đối với anh hiển nhiên là nặng nề khó chịu.
Thực vậy, gã vẫn đứng
sừng sững trên tảng đá, ngọn đèn pha tạo ra chung quanh gã một vầng hào quang
xán lạn.
Arthos như là hiện thân
của lý trí, chú ý tìm hiểu nguyên nhân mà ít quan tâm đến hiệu quả, anh hỏi:
- Nhưng hắn làm gì ở
Boulogne-sur-Mer?
- Hắn theo đuổi tôi,
hắn theo đuổi tôi, - de Winter đáp, lần này ông đã nghe thấy tiếng nói của
Arthos, vì tiếng nói của anh phù hợp với những suy nghĩ của ông.
- Bạn ơi, - Arthos nói,
- để theo đuổi ông, ắt là hắn phải biết rõ cuộc khởi hành của chúng ta chứ? Vả
chăng, chắc chắn là trái hẳn lại, hắn ta đã đi trước chúng ta kia mà.
- Thế thì tôi chẳng
hiểu ra làm sao cả? - Người Anh vừa nói vừa lắc đầu như một kẻ đang nghĩ rằng
thử chống lại một sức mạnh siêu nhiên thì thật là vô ích.
- Aramis này, - Arthos
báo, - Tôi nghĩ rằng mình rõ ràng sai lầm không thể để mặc cậu làm cái việc vừa
rồi.
- Thôi im đi, - Aramis
đáp, - anh làm tôi phát khóc lên bây giờ.
Grimaud thốt ra một
tiếng càu nhàu không rõ rệt, nghe như một tiếng gầm gừ.
Vừa lúc ấy từ chiếc tàu
buồm có tiếng réo gọi họ. Người lái thuyền ngồi ở đằng lái đáp lại và chiếc
thuyền ghé mạn con tàu.
Một lát sau, mấy người
cùng đày tớ và hành lý đã lên tàu. Người chủ tàu chỉ đợi hành khách để nhổ neo,
và hành khách mới lên boong là người ta cho con tàu quay mũi về phía Hastings,
nơi họ phải lên bờ.
Cũng lúc ấy ba người
bạn đều bất giác nhìn một lần cuối cùng về phía tảng đá, ở đó vẫn nổi rõ lên
cái bóng hăm dọa đang theo dõi họ.
Rồi một tiếng nói vọng
đến tận chỗ họ và gửi tới họ lời đe dọa cuối cùng:
- Hẹn gặp lại các ngài
ở bên nước Anh nhé?

