Hai mươi năm sau - Chương 65
Chương 65
Canh bài lansquenet
Chín giờ tối. Các trạm
gác thay phiên lúc tám giờ, và phiên gác của đại úy Groslow đã bắt đầu được một
tiếng.
D’Artagnan và Porthos
mang theo gươm. Arthos và Aramis mỗi người mang theo một con dao găm trong ngực
áo, tiến về phía ngôi nhà tối hôm ấy đang giam giữ Charles Stuart. Đi theo
những người chiến thắng
mình, hai anh bạn bề ngoài không vũ trang và khúm núm như những kẻ bị bắt.
Trông thấy họ, Groslow
nói:
- Thật tình, tôi hầu
như không trông đợi ở các ông nữa.
D’Artagnan đến gần hắn
và nói nhỏ:
- Quả thật, ông Du
Vallon và tôi đã do dự một lát.
- Vì sao? - Groslow hỏi.
D’Artagnan đưa mắt nhìn
sang Arthos và Aramis:
- À, a! - Groslow nói,
- Do chính kiến ư? Không can gì. Trái lại, - hắn cười và nói thêm - nếu họ muốn xem Stuart của
họ thì cứ việc xem.
- Chúng ta chơi đêm ở
trong phòng vua à? - D’Artagnan hỏi.
- Không, ở phòng bên
cạnh, và do cửa để ngỏ, cho nên đúng như chúng ta ở cùng phòng vua. Ông có mang
tiền không? Tôi xin tuyên bố là buổi tối nay tôi tính chơi một cảnh sát phạt
kịch liệt.
- Ông có nghe thấy
không? - D’Artagnan vừa nói vừa vỗ túi cho tiền vàng kêu xủng xoảng.
- Very good(1)? -
Groslow nói và mở cửa phòng, - Để mở đường cho các ông.
(1) Tiếng Anh: Rất tốt!
Và hắn vào trước.
D’Artagnan quay lại
phía các bạn. Porthos vô tư như đi vào một canh bạc thật thông thường. Arthos
tái mặt nhưng cương quyết. Aramis lấy khăn lau mồ hôi lầm tấm trên trán.
Tám tên lính gác đứng ở
vị trí của mình, bốn tên trong phòng vua, hai tên ở chỗ cửa thông, hai tên ở
cửa ngoài. Nhìn thấy những thanh kiếm tuốt trần, Arthos mỉm cười: không phải là
một nơi mổ thịt nữa, mà là một cuộc chiến đấu hẳn hoi.
Từ lúc đó khí sắc vui
vẻ trở lại với anh.
Qua cửa thông mở sẵn,
người ta trông thấy Charles nằm trên giường, mặc nguyên quần áo, ông chỉ đắp
một tấm chăn len.
Parry ngồi ở chân
giường, khẽ đọc một chương trong kinh Phúc âm, nhưng cũng đủ để Charles nghe,
mắt lim dim.
Một cây nến mỡ bò đặt
trên một cái bàn đèn soi sáng bộ mặt nhẫn nhục của vua và bộ mặt vô cùng kém
bình tĩnh của gã đầy tớ trung thành.
Thỉnh thoảng Parry
ngừng đọc, tưởng rằng vua ngủ rồi, nhưng vua lại mở mắt, mỉm cười, bảo:
- Đọc tiếp đi Parry tốt
bụng của tôi, tôi vẫn nghe.
Groslow bước đến ngưỡng
cửa phòng vua, chiếc mũ đang cầm tay, hắn làm điệu bộ đội lên đầu để đón tiếp
các vị khách, và nhìn một lát với vẻ khinh bỉ bức tranh giản dị và cảm động một
lão bộc đọc Kinh thánh cho vua của mình đang bị tù đầy. Rồi yên tâm về lính gác
của hắn đều đứng đúng ở nơi qui định, hắn quay lại phía D’Artagnan, nhìn người
Pháp với vẻ đắc chí, như muốn cầu xin ở anh một lời khen cho chiến thuật của
hắn.
- Thật là tuyệt diệu! - Chàng Gascon nói, - Chúa ơi! Ông sẽ làm
một vị tướng khá xuất sắc đấy.
- Thế ông có tin rằng
chừng nào tôi còn canh gác Stuart, hắn có trốn được không? - Groslow hỏi.
- Tất nhiên là không
rồi, - D’Artagnan đáp. - Trừ phi là trời mưa rơi xuống các bạn bè của ông ta.
Groslow nở nang cả mặt
mày.
Trong suốt cảnh đó,
Charles Stuart vẫn nhắm mắt, không ai biết được ông có nghe thấy hay không
những lời xấc xược của viên đại úy thanh giáo. Nhưng đến khi nghe thấy giọng
nhấn mạnh của D’Artagnan, ông bất giác mở mắt.
Về phía mình, Parry
cũng rùng mình và ngừng đọc.
Vua nói:
- Đọc tiếp đi Parry,
tất nhiên nếu anh mệt thì thôi.
- Thưa Ngài, không. - gã hầu phòng đáp.
Và hắn lại tiếp tục
đọc.
- Ở phòng ngoài, một
cái bàn được sửa soạn, bàn phủ một tấm thảm, trên đặt hai cây nến những quân
bài và hai hộp xúc xắc.
- Nào các ông, -
Groslow nói, xin mời các ông ngồi, tôi ngồi đối diện với Stuart, tôi mê nhìn
hắn ta lắm, nhất là xem hắn ở đâu, ông D’Artagnan ngồi trước mặt tôi.
Arthos tức đỏ mặt lên,
D’Artagnan cau mày nhìn anh.
- Được rồi, -
D’Artagnan nói, - ông,
bá tước de La Fère ngồi bên phải ông Groslow, Ông hiệp sĩ D’Herblay ngồi bên
trái. Còn ông Du Vallon ngồi cạnh tôi. Ông cuộc cho tôi, còn hai ông kia cuộc
cho ông Groslow.
Như vậy là Porthos ngồi
bên trái D’Artagnan, anh dùng đầu gối để nói với bạn. Arthos và Aramis ngồi đối
diện với anh anh có thể đưa mắt.
Nghe tên bá tước de La
Fère và hiệp sĩ D’Herblay, Charles mở mắt ra và bất giác ngẩn cái đầu cao lên
nhìn bao quát tất cả các diễn viên của màn kịch đó. Vừa lúc ấy Parry giở mấy
trang Kinh thánh và cất cao giọng đọc câu xướng này của Jérémie:
"Chúa phán rằng:
Hỡi các tôi tớ của ta hãy lắng nghe lời các nhà tiên tri mà ta đã quan tâm phải
đến cho các người, và ta đã dẫn dắt đến với các người!".
Bốn người bạn đưa mắt
nhìn nhau. Những lời mà Parry vừa đọc chỉ cho họ rằng vua đã hiểu lý do thật sự
của sự hiện diện của họ.
Mắt D’Artagnan ngời lên
một sự mừng rỡ.
- Lúc nãy ông hỏi tôi
là có tiền không phải không? - D’Artagnan nói và đặt hai mươi pistol lên bàn.
- Phải, - Groslow đáp.
- Thế thì đến lượt tôi,
tôi xin nói: Hãy giữ gìn cẩn thận kho vàng của ông, vì rằng tôi xin cam đoan là
chúng tôi chỉ ra khỏi đây khi đoạt được nó.
- Nhưng tôi sẽ bảo vệ
nó đấy, - Groslow đáp.
- Càng hay, -
D’Artagnan nói - vào
trận, nào đại úy, vào trận. Ông biết hoặc hay không biết rằng đó là điều chúng
tôi đòi hỏi.
- A biết lắm chứ, -
Groslow vừa nói vừa cười hô hố, - người Pháp các ông chỉ hay kiếm chuyện đánh nhau.
Charles đã nghe thấy
hết và hiểu tất cả. Mặt ông hơi đỏ lên.
Những tên lính gác thấy
ông dần dần duỗi chân tay mỏi mệt ra, và lấy cớ là nóng bức quá do cái lò sưởi
đốt đến sáng trắng, ông dần dần gạt cái chăn Scotch sang một bên để lộ thân
hình ông nằm ngủ mà vẫn mặc nguyên quần áo.
Arthos và Aramis mừng
rở khi thấy vua quần áo vẫn sẵn sàng.
Canh bạc bắt đầu. Tối
hôm ấy vận đó xoay sang Groslow. Hẳn cầm cái may và được luôn luôn thắng. Một
trăm pistol cứ thế chuyển từ cạnh bàn bên này sang cạnh bàn bên kia. Groslow
sướng điên người.
Porthos mất cả năm mươi
pistol vừa được bạc hôm qua cộng thêm độ ba chục pistol của riêng mình nữa, anh
càu nhàu bực bội lắm và lấy đầu gối thúc vào đùi D’Artagnan như muốn hỏi đã đến
lúc chuyển sang trò chơi khác chưa; Arthos và Aramis cũng nhìn anh bằng con mắt
dò hỏi, nhưng D’Artagnan vẫn thản nhiên như không. Đồng hồ điểm mười giờ. Có
tiếng đội tuần tra đi qua.
D’Artagnan rút thêm
những đồng pistol ở túi ra và hỏi:
- Các ông cho đi tuần
tra bao nhiêu bận?
- Năm bận, cứ hai giờ
một bận? - Groslow đáp.
- Tốt lắm, - D’Artagnan
nói, - thế là thận
trọng.
- Tiếng đội tuần tra đi
xa dần.
Lần đầu tiên D’Artagnan
đáp lại Porthos bằng một cái thúc vào đùi.
Trong khi ấy, bọn lính
được lệnh phải canh ở trong phòng vua, bị hấp dẫn bởi canh bạc và trông thấy
vàng - Thế lực thật là mạnh mẽ. - Ở tất cả mọi con người - Chúng dần dần đi lại
gần cửa và kiễng chân nhìn qua vai D’Artagnan và Porthos. Những tên lính ở
ngoài cửa cũng xích đến gần, vô tình hộ trợ cho lòng mong muốn của bốn người
bạn, họ muốn có chúng ở trong tầm tay hơn là buộc phải chạy tới chúng ở bốn góc
phòng. Hai tên lính ở cửa vẫn cầm kiếm tuốt trần, nhưng chúng cũng kiễng chân
để xem đánh bạc.
Thời điểm càng đến gần,
Arthos càng tỏ ra bình tĩnh hơn. Hai bàn tay trắng muốt và quý phái của anh
nghịch những đồng louis vàng mà anh vặn vẹo và uốn thẳng lại dễ như thế chúng
làm bằng thiếc. Kém tự chủ mình hơn, Aramis luôn luôn thọc tay vào ngực áo; còn
Porthos sợ thua bạc mãi, cứ lầy đầu gối thúc liên hồi vào đùi bạn.
D’Artagnan hững hờ quay
đầu lại và trông thấy ở giữa hai tên lính, Parry đang đứng và Charles chống
khủy tay và chắp hai bàn tay lại như gửi tới Chúa một lời cầu nguyện nhiệt
thành. D’Artagnan hiểu là đã đến lúc rồi, mỗi người đã ở vị trí của mình và chỉ
chờ một tiếng "Rốt cuộc" là tiếng ám hiệu của anh.
Anh ném một cái nhìn
chuẩn bị về phía Arthos và Aramis, cả hai khẽ nhích ghế lại đằng sau để dễ dàng
cử động.
Anh thúc một cái thứ
hai vào đùi Porthos. Porthos đứng lên như để dãn gân cốt, nhưng vừa đứng lên anh vừa
xem lại thanh kiếm có rút ra khỏi vỏ dễ dàng không.
- Thánh thần ơi! -
D’Artagnan nói, - Lại mất toi hai chục pistol nữa rồi! Đại úy Groslow ơi, quả
thật là ông có vận đỏ quá, nhưng chẳng được lâu đâu.
Anh móc túi lấy ra hai
chục pistol nữa.
- Ván cuối cùng, đại úy
ạ. Hai mươi pistol đặt một ván, một ván thôi ván cuối cùng.
- Thì hai mươi pistol,
- Groslow nói.
Và hắn lật hai con bài
như thường lệ, một con vua cho D’Artagnan và một con ách cho hắn.
- Một vua, - D’Artagnan
nói, - Điểm tốt đấy. Này tiên sinh Groslow ơi, - Anh nói thêm, - Hãy coi chừng
vua đấy.
Mặc dầu tự kiềm chế
mình, giọng nói của anh run lên một cách kỳ lạ, khiến đối phương của anh phải
rùng mình.
Groslow bắt đầu lần
lượt lật các quân bài. Nếu lật được một quân ách trước thì hắn thắng nếu lật
một vua trước hắn thua.
Hắn lật lên một quân
vua.
- Rốt cuộc! –
D’Artagnan kêu.
Nghe tiếng đó, Arthos
và Aramis đứng bật dậy Porthos lùi lại một bước.
Kiếm và dao sắp sửa lóe
lên, thì bất thình lình
cửa mở và Harrison xuất hiện ở ngưỡng cửa, đi cùng có một người mặc áo choàng
đen.
Phía sau người ấy lấp
lánh những súng ống của năm sáu tên lính.
Groslow vội vàng đứng
dậy, xấu hổ vì bị bắt bất chợt giữa những quân bài, xúc xắc và rượu vang nhưng
Harrison không chú ý đến hắn và cùng đi với người mặc áo choàng vào phòng vua.
Ông nói:
- Charles Stuart! Có
lệnh dẫn ông về London, ngày hay đêm cũng không nghỉ. Vậy ông hãy sửa soạn đi
ngay lập tức.
- Lệnh ấy từ đâu ra? - Vua hỏi. - Từ tướng
Olivier Cromwell phải không?
- Phải, - Harrison đáp.
- chính ông Mordaunt
vừa mới mang đến và đôn đốc thi hành.
- Mordaunt! - Bốn người
bạn lẩm bẩm và đưa mặt nhìn nhau.
D’Artagnan vơ vét tất
cả tiền nong mà anh và Porthos bị thua ở trên bàn và nhét vào trong cái túi áo
rộng của mình. Arthos và Aramis đứng vào phía sau anh. Mordaunt quay lại nhìn
thấy nhận ra các anh và reo lên một tiếng vui mừng man rợ.
- Có lẽ chúng mình bị
bắt, - D’Artagnan nói nhỏ với các bạn.
- Chưa đâu! - Porthos
nói.
- Đại tá, đại tá!-
Mordaunt nói, - Cho bao vây căn phòng này, ông bị chúng lừa rồi. Bốn tên Pháp
này trốn khỏi Newcastle và chắc hẳn muốn cướp vua đi. Phải bắt giữ chúng ngay.
- Ồ! Chàng trẻ ơi, -
D’Artagnan vừa nói vừa tuốt gươm ra, - đây là một mệnh lệnh dễ nói hơn là dễ thi hành.
Rồi vung lên một đường
gươm tròn khủng khiếp anh hô:
- Rút lui! Các bạn! Rút
lui!
Đồng thời anh băng mình
ra ngoài cửa, quật ngã hai tên lính gác trước khi chúng có thời giờ lên lên
súng.
Arthos và Aramis chạy
ra theo. Porthos đi tập hậu, và trước khi lính tráng, sĩ quan, đại tá kịp tỉnh
ra, thì bốn người bạn đã đến ngoài phố.
- Bắn! - Mordaunt kêu -
Bắn theo họ!
Có vài ba phát súng nổ
thật, nhưng chỉ để soi bốn kẻ chạy trốn ngoặt vào góc phố, bình yên vô sự.
Ngựa đã để sẵn nơi quy
định; mấy tên hầu chỉ việc quăng dây cương cho chủ, họ nhảy phắt lên yên nhẹ
nhàng như những kỵ sĩ thiện nghệ.
- Tiến lên! -
D’Artagnan hô, - Thúc ngựa và vững vàng!
Họ cứ thế mà phóng,
theo sau D’Artagnan và trở lại con đường mà họ đã đi trong ngày, tức là nhằm
hướng Scotch. Thị trấn không có cổng và tường lũy nên họ đi ra chẳng khó khăn
gì.
Đi khỏi ngôi nhà cuối
cùng độ năm chục bước D’Artagnan dừng ngựa.
- Dừng lại! - anh hô.
- Sao lại dừng? -
Porthos kêu. - Cậu muốn nói phi rạp đất chứ gì?
- Không đâu, -
D’Artagnan đáp. - Lần này họ sẽ đuổi theo chúng ta; cứ để cho họ đi ra khỏi thị
trấn và chạy theo chúng ta trên đường đi Scotch. Khi nào trông thấy họ phóng đi
qua đây, chúng ta sẽ đi ngược trở lại.
Cách đấy mấy bước có
một con suối cắt ngang đường và một cái cầu bắc qua suối, D’Artagnan dắt ngựa
đi xuống dưới vòm cầu các bạn anh làm theo anh.
Chưa được mười phút, họ
nghe tiếng phi nước đại của một toán kỵ binh. Năm phút sau toán ấy đi qua ngay
trên đầu họ, chúng chẳng hề ngờ rằng những người mà chúng đang tìm kiếm chỉ
ngăn cách chung bởi chiều dày của cái vòm cầu.

