Hai mươi năm sau - Chương 71

Chương 71

Người chết

Tới bốn giờ chiều mà
trời đã tối mịt. Tuyết rơi dày đặc và lạnh buốt. Aramis trở về và thấy Arthos
nếu không phải là bất tỉnh thì cũng rã rời.

Nghe tiếng bạn mình, bá
tước ra khỏi cơn mê.

Aramis nói:

- Thế là chúng ta thất
bại trước định mệnh.

- Thất bại! - Arthos
nói. - Đức vua cao quý và khốn khổ thay!

- Anh bị thương đấy à?
- Aramis hỏi.

- Không. Đó là máu của
vua.

- Thế lúc ấy anh ở đâu?

- Vẫn ở đây, dưới gầm
đoạn đầu đài.

- Anh trông thấy hết cả
chứ?

- Không, nhưng nghe
tiếng hết cả. Cầu Chúa hãy tránh cho tôi một khoảnh khắc như tôi vừa mới trải
qua! Tóc tôi không bị bạc đi chứ?

- Như vậy anh biết rằng
tôi đã không rời nhà vua.

- Tôi nghe tiếng của
anh cho đến phút chót.

- Đây là tấm huân
chương vua đưa cho tôi, đây là cây thánh giá tôi gỡ từ tay ngài; ngài mong muốn
những vật ấy được trao lại cho hoàng hậu.

- Và đây là một chiếc
khăn để bọc lại, - Arthos nói.

- Và anh rút từ túi áo
ra chiếc khăn tay đã nhúng vào máu vua.

- Giờ đây, - anh hỏi, -
người ta làm gì với cái thi thể tội nghiệp ấy.

- Theo lệnh của
Cromwell, - Aramis đáp, - Các nghi lễ đối với vua chúa được phép tiến
hành. Chúng tôi đã đặt thi thể vào trong một cỗ quan tài bằng chì: các thầy
thuốc lo việc ướp hương những di hài và sau đó vua được đặt trong một phòng
tang luôn thắp sáng.

- Trò hề! - Arthos rầu
rĩ lẩm bẩm, - Nghi lễ nhà vua cho người bị chúng ám hại.

Aramis nói:

- Điều đó chứng minh
rằng vua chết, nhưng vương quyền không chết.

- Than ôi? - Arthos
nói, - Có lẽ đó là ông vua hiệp sĩ cuối cùng ở trên đời này.

- Thôi đừng buồn phiền
nữa, bá tước ơi, - Một giọng nói ồm ồm cất lên ở cầu thang cùng với những bước
chân sải rộng của Porthos - Tất cả chúng ta đều phải chết, các bạn khốn khổ của
tôi ạ.

- Cậu về muộn thế,
Porthos thân mến, - Bá tước de La Fère nói.

- Phải, - Porthos nói,
- Dọc đường có nhiều người khiến tôi bị trễ. Họ nhảy nhót, bọn khốn khiếp! Tôi
đã tóm lấy cổ một thằng và chắc đã bóp nghẹt một chút. Đúng lúc ấy một đội tuần
tra đi tới. May thay cái thằng cha mà tôi gây sự đứng mấy phút mà chẳng nói
được. Tôi thừa cơ lao vào một phố nhỏ. Phố ấy dẫn đến một phố nhỏ hơn. Thế là
tôi bị lạc. Tôi chưa thuộc London, mà lại không biết tiếng Anh, đã tưởng không
tìm ra đường đi nữa; cuối cùng cũng về được đây.

- Nhưng còn D’Artagnan,
- Aramis hỏi - Cậu có trông thấy hắn không và liệu có chuyện gì xảy ra với hắn
ta không?

- Chúng tôi lạc nhau vì
đám đông, - Porthos đáp, - và mặc dầu cố sức tôi vẫn không đuổi kịp cậu ấy.

- Ồ, tôi đã trông thấy
cậu ấy, - Arthos chua chát nói. - Cậu ấy đứng ở hàng đầu đám dân chúng, chiếm
chỗ thật tuyệt để không bỏ sót một chút gì, và xem chừng cảnh tượng thật li kì, nên cậu ấy muốn xem đến cùng.

- Ô, bá tước de La Fère
ơi! - Một giọng nói cất lên bình tĩnh mặc dù hơi nghẹt lại vì cuộc đi vội vã -
Phải chăng anh vu oan cho người vắng mặt?

Lời trách móc ấy chạm
vào tim Arthos. Tuy nhiên vì sự có mặt của D’Artagnan ở hàng đầu của đám dân
chúng ngu dại và hung dữ ấy đã gây ấn tượng sâu sắc với anh. Arthos đành chỉ đáp
lại:

- Bạn ơi, tôi không vu
khống cho cậu đâu. Anh em đang lo ngại cho cậu, nên tôi nói là đã trông thấy
cậu ở đâu thôi. Cậu không quen Charles, đấy chỉ là một người xa lạ đối với cậu,
và không ai buộc cậu phải yêu mến ông ấy.

Arthos vừa nói vừa chìa
tay ra với bạn. Nhưng D’Artagnan giả vờ không trông thấy cử chỉ ấy và vẫn để
tay trong áo choàng.

Arthos từ từ buông
thõng tay xuống.

- Úi chà? Tôi mệt lắm,
- D’Artagnan nói và ngồi xuống.

Aramis lấy một chai
rượu ở trên bàn rót đầy một cốc và bảo:

- Uống một cốc Porthos
đi cho tỉnh người.

Biết chàng Gascon đang
bực mình, Arthos muốn chạm cốc với bạn và nói:

- Phải đấy, ta uống nào
và rời bỏ cái đất nước ghê tởm này. Các cậu biết đấy, thuyền đang đợi chúng ta.

- Ta khởi hành tối nay
vì chẳng còn việc gì phải làm ở đây nữa.

- Ông bá tước vội lắm
nhỉ? - D’Artagnan nói.

- Mảnh đất đẫm máu này
thiêu đốt chân tôi, - Arthos nói.

Chàng Gascon thản nhiên
nói:

- Băng tuyết không gây
tác dụng như thế với tôi.

- Nhưng bây giờ nhà vua
chết rồi, - Arthos nói, - Cậu muốn chúng ta phải làm gì cơ chứ?

- Ông bá tước ơi, -
D’Artagnan nói với giọng thờ ơ - Như vậy là ông không thấy rằng ông còn phải
làm một việc gì đó ở nước Anh sao?

- Chẳng có gì hết, -
Arthos nói, - Chẳng có gì hết ngoài việc hoài nghi lòng nhân đức của Thượng đế
và khinh rẻ những khả năng của bản thân tôi.

- Thế thì, - D’Artagnan
nói, - tôi, một thằng
yếu hèn, một thằng ngông nghênh khát máu, đứng sát gần đoạn đầu đài ba chục
bước để xem cho rõ cảnh chém rơi đầu một ông vua mà tôi không quen biết và
dường như tôi dửng dưng, tôi nghĩ khác với ông bá tước…, tôi ở lại.

Arthos tái nhợt cả
người, mỗi lời trách móc của bạn như trích từng nhát dao vào tim gan anh.

- Ồ, cậu ở lại London
à? - Porthos hỏi.

- Phải, - D’Artagnan
đáp. - thế còn cậu?

- Tôi ấy à! - Porthos
nói, anh cảm thấy lúng túng với Arthos và Aramis, - Ô, ờ… vì rằng tôi đến đây
cùng với cậu, nên cậu đi tôi mới đi, tôi không thể để cậu ở lại một mình trong
cái xứ sở ghê tởm này đâu.

- Cảm ơn người bạn
tuyệt vời của tôi. Vậy thì tôi có một công việc muốn đề nghị với cậu và chúng
ta sẽ bắt tay vào thực hiện sau khi ông bá tước ra đi. Việc ấy tôi mới nghĩ tới
khi xem cái cảnh tượng mà cậu đã biết đấy.

- Việc gì cơ? - Porthos
hỏi.

- Việc tìm hiểu xem
người che mặt đã sốt sắng nhận chém đầu vua là ai vậy?

- Người che mặt? -
Arthos kêu lên, - Thế ra cậu không để xổng tên đao phủ à?

- Tên đao phủ ư?-
D’Artagnan nói - hắn vẫn ở trong hầm rượu và tôi đoán thế nào hắn chẳng nhỏ to
vài lời với những chai rượu của chủ quán. À, mà anh làm tôi nghĩ đến…

Anh ra cửa và gọi:

- Mousqueton.

- Ông gọi tôi? - Một
giọng nói như từ âm phủ vọng lên.

- Hãy thả tù nhân của
cậu ra, - D’Artagnan nói, - mọi việc xong cả rồi!

- Thế kẻ khốn kiếp nào
đã hạ sát vua? - Arthos hỏi.

- Một tên đao phủ
nghiệp dư, - Aramis nói, - Vậy mà hắn múa rìu cũng khá thành thạo, vì rằng đúng
như hắn hi vọng như vậy, hắn chỉ chém có một nhát.

- Cậu có nom thấy mặt
nó không? - Arthos hỏi.

- Nó mang vải che mặt,
- D’Artagnan nói.

- Nhưng Aramis, cậu
đứng gần hắn cơ mà? Tôi chỉ nom thấy một chỏm râu hoa râm thò ra dưới tấm mặt
nạ.

- Vậy là một người đứng
tuổi ư? - Arthos hỏi.

- Ồ, - D’Artagnan đáp,
- Điều ấy có nghĩa lý gì?
- Khi người ta đeo một chiếc mặt nạ, người ta có thể đeo một chòm râu lắm chứ.

- Bực thật, tôi đã
không theo dõi, - Porthos nói.

- Này, Porthos thân
mến, - D’Artagnan nói, - Đúng là cái ý nghĩ đã đến với tôi.

Arthos đã hiểu ra. Anh
đứng dậy và nói:

- D’Artagnan, hãy tha
lỗi cho tôi. Tôi đã nghi ngờ Chúa, tôi rất có thể nghi ngờ cả cậu. Bạn ơi, tha
lỗi cho tôi nhé!

D’Artagnan nhếch mép
gượng cười và nói:

- Lát nữa ta sẽ bàn.

- Thế nào? - Aramis
hỏi.

- Chẳng là, -
D’Artagnan nói tiếp, - trong
lúc hành hình, tôi không xem vua như bá tước nghĩ, bởi vì tôi biết một người
sắp chết như thế nào rồi, và dù đã quen với những chuyện như thế, nó vẫn làm
tôi khó chịu. Cho nên tôi đã nhìn kĩ tên đao phủ che mặt, như đã nói với các
bạn, tôi nảy ra ý nghĩ xem hắn là ai. Do chúng ta có thói quen bổ sung lẫn nhau
và gọi nhau giúp đỡ, như người ta vẫn thường dùng tay nọ hỗ trợ tay kia, tôi
bất giác nhìn xem Porthos có đấy không; bởi vì tôi biết là Aramis lúc ấy ở bên
vua, còn bá tước đang ở dưới gầm sàn đoạn đầu đài. Vì thế mà tôi thứ lỗi cho
anh, - D’Artagnan chìa tay ra cho Arthos và nói - chắc là anh đau khổ lắm.

- Tôi nhìn quanh và
trông thấy ở bên cạnh tôi một cái đầu vỡ toác vá qua quýt bằng vải đen. "Ô
hay? - Tôi tự nhủ. - hình như một miếng vá theo kiểu vá của mình, và chính ta
đã khâu cái sọ ấy ở đâu thì phải.". Quả thật đó là gã Scotch tội nghiệp,
em của Parry mà các bạn biết đấy; người đã bị Groslow đùa thử sức mình, và chỉ
còn có nửa đầu khi chúng ta gặp.

- Hoàn toàn đúng, -
Porthos nói, - Người có gà mái đen.

- Đúng thế Porthos ạ,
người có gà mái đen.

- Đúng thế, chính hắn.
Hắn ra hiệu với một người khác đứng ở phía bên trái tôi, tôi quay lại và nhận
ra bác Grimaud thật thà, cũng như tôi, đang hau háu nhìn tên đao phủ che mặt.

- Ô! Tôi bảo bác ta. Đó
là tiếng nói tắt bá tước thường dùng để nói với bác. Grimaud hiểu ngay là người
ta gọi mình và quay phắt lại như một chiếc lò so; bác nhận ra tôi và giơ tay trỏ
người che mặt, bác nói: "Hèm!" Thế có nghĩa là: "Ông có trông
thấy không?". "Mẹ kiếp!" - Tôi đáp. Chúng tôi hoàn toàn hiểu
nhau. Tôi quay về phía người Scotch; anh ta cũng có những cái nhìn biết nói.
Tóm lại các anh biết đấy, mọi sự kết thúc thật là bi thảm. Dân chúng ra về;
chiều xuống dần; tôi rút lui vào một góc quảng trường cùng với Grimaud và người
Scotch và ra hiệu cho anh ta ở lại với chúng tôi. Từ chỗ ấy tôi trông thấy tên
đao phủ vào phòng vua thay quần áo vì chắc hẳn quần áo hắn nhuốm đầy máu. Sau
đó, hắn đội mũ khoác tấm áo choàng và biến mất. Tôi đoán là hắn sắp đi ra, bèn
chạy đến phía trước cổng.

Quả đúng thật, năm phút
sau chúng tôi trông thấy hắn xuống thang.

- Cậu đi theo hắn chứ?
- Arthos hỏi.

- Tất nhiên!-
D’Artagnan đáp, - Nhưng chẳng phải dễ dàng đâu. Chốc chốc hắn quay lại, chúng
tôi buộc phải ẩn nấp hoặc giả bộ như người bình thường. Tôi rất có thể xông tới
và giết chết hắn ngay; nhưng tôi không ích kỉ và coi đó là một cuộc liên hoan
dành cho anh, Arthos ạ, để an ủi anh đôi chút. Cuối cùng sau nửa giờ đi qua các
phố xá ngoằn ngoèo nhất của khu Cité, hắn tới một ngôi nhà nhỏ hẻo lánh không
có một tiếng động, một tia sáng nào báo hiệu là có người ở.

Grimaud rút từ đôi ủng
to tướng của mình ra một khẩu súng ngắn.

- Hử!- Bác vừa nói vừa
chỉ tay vào súng.

- Đừng! - tôi bảo và
giữ tay bác lại. Như tôi đã nói, tôi có ý định riêng.

Kẻ che mặt đứng lại
trước một cái cổng thấp và rút chìa khóa ra; nhưng trước khi tra khóa vào ổ,
hắn quay lại xem có bị theo dõi không. Tôi núp sau một cây to, Grimaud sau một
cái cột mốc; gã Scotch chẳng có chỗ nấp đành nằm bẹp xuống mặt đường.

Chắc hẳn kẻ bị theo dõi
chỉ có một mình hắn, vì tôi nghe tiếng khóa vặn lách cách, cửa mở ra và hắn
biến mất.

- Tên khốn kiếp! -
Aramis nói, - Trong khi cậu trở về thì hắn trốn mất và chúng ta sẽ chẳng tìm ra
đâu.

- Thế nào, Aramis, -
D’Artagnan nói, - Cậu coi thường tôi như một kẻ khác sao?

- Tuy nhiên, - Arthos
nói, - Lúc cậu vắng mặt.

- Ô hay, lúc tôi vắng
mặt tôi đã chẳng cắt Grimaud và tên Scotch thay tôi là gì? Trước khi hắn có thì
giờ đi mười bước ở trong nhà, tôi đã đi quanh nhà và xem xét, ở cái cửa mà hắn
đi vào tôi để gã Scotch canh và ra hiệu bảo gã nếu tên che mặt đi ra, thì phải
theo hắn ngay, còn Grimaud cũng theo dõi hẳn và trở về báo cho chúng ta biết.
Cuối cùng tôi cắt
Grimaud coi cửa thứ hai và cũng căn dặn như vậy, rồi tôi trở về đây. Con thú bị
bao vây rồi, bây giờ ai muốn xem nó bị dồn đến đường cùng nào?

D’Artagnan lau mồ hôi
trán, còn Arthos nhảy xổ vào vòng tay anh mà nói:

- Bạn ơi, kể ra cậu quá
tốt, nên mới tha thứ cho tôi; tôi đã sai lầm, trăm lần sai lầm. Lẽ ra tôi phải
hiểu cậu lắm chứ, nhưng ở trong lòng chúng ta có cái gì đó độc ác nó cứ bắt tôi
nghi ngờ mãi.

- Hừm! - Porthos nói, -
Biết đâu tên đao phủ lại chẳng phải là Cromwell, ông ta muốn công việc thật
chắc chắn nên tự mình làm lấy.

- Không đâu! Ông
Cromwell người mập và thấp, còn kẻ kia thanh mảnh và dong dỏng cao cao.

- Có khi là một tên
lính bị tội mà người ta bắt làm việc đó để được hưởng ân xá như người ta làm
với ông Sale tội nghiệp. - Arthos nói.

- Không, không, -
D’Artagnan nói tiếp, - Đây cũng không phải bước đi đều đặn của một bộ binh; cũng không phải là bước
đi dài rộng của một kỵ sĩ. Người này có bắp chân mảnh mai và dáng đi thanh nhã.
Nếu tôi không nhầm thì chúng ta đang nói chuyện với một người quý tộc.

- Một người quý tộc! -
Arthos kêu lên, - Không thể thế được! Đó là một điều sỉ nhục đối với tất cả
giới công hầu.

- Một cuộc đi săn lý
thú! - Porthos cười rung cả cửa kính mà nói - Một cuộc đi săn lý thú, mẹ kiếp!

- Thế nào, Arthos, anh
vẫn ra đi chứ? - D’Artagnan hỏi.

- Không, tôi ở lại, -
Arthos đáp với một cử chỉ hăm dọa nó chẳng hứa hẹn điều gì tốt lành cả.

- Nào, mang gươm ra!
Aramis mang gươm ra! Và không để trễ một phút nào.

Bốn người bạn vội vàng
mặc lại y phục quý tộc, đeo gươm vào, gọi Mousqueton và Blaisois lên, sai họ
thanh toán tiền nong với chủ quán và sẵn sàng để lên đường vì rất có khả năng
là họ rời London ngay đêm nay.

Đêm càng khuya, tuyết
vẫn rơi và giống như một tấm vải liệm mênh mông phủ lên cái thành phố giết vua:
mới gần bảy giờ tối mà chỉ thấy vài ba người đi ngoài phố, mọi người ở trong
nhà và thì thầm bàn tán về những biến cố khủng khiếp trong ngày.

Bốn người bạn khoác áo
choàng đi qua khắp các quảng trường và phố xá của khu Cité, ban ngày đông đúc
thế mà ban đêm vắng tanh. D’Artagnan dẫn các bạn đi, chốc chốc lại thử tìm
những dấu chữ thập mà anh đã dùng dao găm vạch vào tường, nhưng trời tối như
bưng khiến các dấu vết chỉ đường rất khó nhận ra. Tuy nhiên D’Artagnan đã khắc
sâu vào trong góc mỗi cột mốc, mỗi vòi nước, mỗi biển hàng, nên chỉ nửa giờ
sau, anh cùng các bạn đã trông thấy ngôi nhà hẻo lánh.

Lúc đầu D’Artagnan ngỡ
là người em của Parry biến đi rồi nhưng anh lầm. Gã Scotch lực lưỡng đã quen
với băng tuyết của núi non quê mình đang nằm dài bên cột mốc giống như một pho
tượng đổ ra khỏi đế trơ trơ trước thời tiết trái chướng, để mặc tuyết phủ đầy
mình, khi thấy bốn người đến gần mới nhỏm dậy.

- Này, - Arthos nói, -
Đây lại thêm một tôi tớ hết lòng.

Lạy Chúa, kể ra những
người trung hậu không đến nỗi hiếm hoi như người ta tưởng, điều ấy cổ vũ ta.

- Đừng vội khen gã
Scotch của chúng ta. - D’Artagnan nói.

- Tôi cho rằng hắn đến
đây là vì lợi ích của bản thân mình. Tôi nghe nói rằng những người sinh ra ở
bên kia sông Tweed chúa là thù hằn.

- Ngài Groslow hãy coi
chừng! Rất có thể ngài sẽ trải qua một khắc thảm sầu nếu ngài gặp lại hắn.

Nói xong, anh tách ra
khỏi các bạn, đến gần gã Scotch để hắn nhận ra anh, rồi gọi các bạn đến.

- Thế nào? - Arthos hỏi
bằng tiếng Anh.

- Chẳng có ai đi ra cả. - Người em của Parry đáp.

- Được rồi. Porthos và
cả Aramis nữa, hãy ở lại đây với người này. Còn D’Artagnan dẫn tôi đến Grimaud.

Grimaud không nhanh
nhẹn bằng gã Scotch, bác dán mình vào một cây liễu rỗng mà bác làm thành một
chòi canh. Lúc đầu D’Artagnan cũng tưởng là kẻ che mặt đã đi và Grimaud đã bám
theo hắn.

Chợt một cái đầu ló ra
và khẽ huýt sáo.

- Ô! - Arthos nói.

- Vâng. - Grimaud đáp.

Mấy người đến gần cây
liễu.

- Thế nào? - D’Artagnan hỏi, - Có ai
đi ra không?

- Không, nhưng có một
người nào đó đi vào. -
Grimaud đáp.

- Đàn ông hay đàn bà.

- Đàn ông.

- A a? Thế là họ có hai
người.

- Tôi muốn rằng họ có
bốn ngươi. - Arthos
nói, - Ít ra cuộc chiến cũng cân bằng.

- Có khi họ có bốn
người đấy. -
D’Artagnan nói.

- Sao vậy?

- Những người khác
chẳng thể có sẵn từ trước ở trong nhà và chờ đợi họ hay sao?

Grimaud trỏ một cửa có
ánh sáng lọt qua khe cửa chớp và nói:

- Ta thử xem.

- Đúng đấy. - D’Artagnan đáp và gọi
mấy người kia.

Họ đi vòng quanh ngôi
nhà và ra hiệu cho Porthos và Aramis đến. Hai anh chạy tới và hỏi:

- Các anh có nhìn thấy
gì không?

- Không, nhưng ta sẽ
biết, - D’Artagnan nói và chỉ vào Grimaud đang bám vào những chỗ gồ ghế ở tường
và leo lên được năm sáu bộ.

Cả bốn tiến lại gần.
Grimaud vẫn leo tiếp nhẹ nhàng như một con mèo và cuối cùng tay với được một
cái móc cửa, chân tì, vào một bờ tường khá chắc chắn và ra hiệu rằng mình đã
tới đích. Rồi bác ghé
mắt vào một kẽ cửa.

- Thế nào? - D’Artagnan
hỏi.

Grimaud giơ hai ngón
tay ra.

- Nói xem nào, vì tối
quá chẳng trông thấy gì cả.
- Arthos bảo.

- Có bao nhiêu người?

Grimaud gắng sức cất
lời:

- Hai người: một trước
mặt tôi một quay lưng lại.

- Được. Người quay mặt
lại là ai?

- Người tôi thấy đi vào
lúc nãy.

- Bác có biết hắn
không?

- Tôi ngỡ nhận ra và
tôi không lầm: người ấy mập và thấp.

- Ai thế? - bốn người
bạn thì thào hỏi.

- Tướng Olivier
Cromwell.

Bốn người bạn nhìn
nhau.

- Còn người kia! -
Arthos hỏi.

- Gầy và dong dỏng cao.

- Chính tên đao phủ,
D’Artagnan và Aramis cùng nói.

- Tôi chỉ nhìn sau lưng
hắn, - Grimaud nói, - Nhưng khoan đã, hắn cử động, hắn quay lại, hắn đã bỏ cái
trùm mặt tôi có thể trông thấy… A!

Như bị bắn trúng tim,
Grimaud buông cái móc sắt ra và vừa thốt lên một tiếng rên rĩ, vừa ngã vật ra
sau.

Porthos đỡ bác trong
tay.

- Bác có trông thấy hắn
không? - Bốn người bạn hỏi.

Tóc dựng đứng và mồ hôi
vã ra trán, Grimaud đáp:

- Có.

- Thế đó là ai? -
Porthos hỏi.

- Nó! Nó! - Grimaud lắp
bắp, mặt tái nhợt như một xác chết, và giơ hai bàn tay run rẩy nắm chặt lấy tay
chủ.

- Nó là ai? - Arthos
hỏi.

- Mordaunt!… - Grimaud
đáp.

D’Artagnan, Porthos và
Aramis thốt lên một tiếng kêu mừng rỡ.

Arthos lùi lại một bước
rờ tay lên trán và lẩm bẩm:

- Định mệnh.

Báo cáo nội dung xấu