Hai mươi năm sau - Chương 82
Chương 82
Trận đánh ở Charenton
Arthos và Aramis tiến
dần lên, vượt qua những đơn vị khác nhau, trông thấy những áo giáp đánh bóng
sáng loáng nối tiếp những binh khí han gỉ và những súng hỏa mai lấp lánh, những
thương kích sặc sỡ.
- Tôi ngỡ đây là chiến
trường thực sự, - Aramis nói.
- Anh có trông thấy đội
kỵ binh đóng ở phía trước cầu, tay lăm lăm súng ngắn không?
- Này! Hãy coi chừng,
đại bác tới kìa.
- Ái chà! Bạn thân mến
ơi, - Arthos nói, - cậu
dẫn chúng ta đến đâu thế này? Tôi như thấy xung quanh chúng ta toàn những người
thuộc các sĩ quan của quân đội hoàng gia. Có phải đích thị Châtillon đang tiến
lên với hai viên đội trưởng kia không?
Và Arthos cầm kiếm ra
tay, còn Aramis cho rằng quả thật mình đã đi quá giới hạn của trận địa Paris,
cũng cho tay vào bao súng.
Công tước de Châtillon
tiến lại và nói:
- Xin chào các ông? Tôi
thấy là các ông không biết gì về tình hình xảy ra, nhưng một lời sẽ giải thích
rõ hết cho các ông. Lúc này tạm đình chiến, vì có đàm phán. Ngài hoàng thân,
ông de Retz, ông de Beaufort và ông de Bouillon đang bàn chính trị. Có hai
điều: một là công việc dàn xếp không xong, chúng ta sẽ gặp lại nhau, hiệp sĩ ạ,
hoặc là dàn xếp được, thì do tôi trút được việc chỉ huy, chúng ta sẽ lại càng
gặp nhau.
- Thưa ông, - Aramis
đáp, - ông nói hay
tuyệt. Vậy xin phép ông cho tôi hỏi một điều.
- Xin ông cứ hỏi.
- Các vị đại diện toàn
quyền họp ở đâu?
- Ở ngay Charenton
trong ngôi nhà thứ hai phía bên phải từ Paris vào.
- Cuộc hội nghị này
không dự kiến trước à?
- Không. Hình như nó là
kết quả những kiến nghị mới mà ông Mazarin đưa ra với dân chúng Paris tối hôm
qua.
Arthos và Aramis nhìn
nhau cười. Hơn bất kỳ ai, các anh hiểu rõ những kiến nghị đó là gì, do ai đề ra
và đề ra với ai.
Arthos hỏi:
- Thế ngôi nhà nơi họp
các vị đại diện ấy là của…
- Của ông de Chanleu,
người chỉ huy các toán quân của các ông ở Charenton. Tôi nói các toán quân của
các ông bởi vì tôi đoán chừng rằng các ông đây là Frondeurs.
- Nhưng… gần như thế, -
Aramis nói.
- Sao lại gần như?
- Ồ, tất nhiên. Ông
biết rõ hơn ai hết rằng trong thời buổi này người ta không thể nói chính xác
người ta là cái gì?
- Chúng tôi ủng hộ đức
vua và các ngài hoàng thân, - Arthos nói.
- Tuy nhiên chúng ta
cần hiểu nhau, - Châtillon đáp.
- Đức vua đi với chúng
tôi và vua có tổng tư lệnh là các ngài D’Orléans và de Condé.
- Phải, - Arthos nói, -
nhưng chỗ của vua là ở trong hàng ngũ chúng tôi với các ngài de Conti, de
Beaufort, D’Elbeuf và de Bouillon.
- Có thể như vậy, -
Châtillon nói, - và người ta biết rằng riêng tôi, tôi rất ít cảm tình với ông
Mazarin; các quyền lợi của chính tôi cũng ở tại Paris; tôi đang có việc tố tụng
ở đó và tất cả tài sản của tôi tùy thuộc vào nó, và tôi vừa mới đến hỏi luật sư của tôi như các
ông trông thấy tôi như thế này đây…
- Ở Paris à?
- Không, ở Charenton…
ông Viole mà các ông biết tên, một con người tuyệt vời, hơi ngang ngạnh, nhưng
ông ta không phải vào nghị viện để chẳng được lợi lộc gì. Tôi đã định đến thăm
ông ấy tối hôm qua, nhưng cuộc gặp gỡ giữa chúng ta đã ngăn trở công việc của
tôi. Do công việc vẫn phải tiến hành tôi đã lợi dụng cuộc hưu chiến, và thế là
tôi đến với các ông.
Aramis cười hỏi:
- Ông Viole nói ý kiến
với ông giữa trời ư?
- Vâng, và ngay trên
mình ngựa nữa. Hôm nay, ông ta chỉ huy năm trăm tay súng, còn tôi thì đến thăm
ông ta với hai khẩu đại bác nhỏ này kèm theo để làm vinh dự cho ông ta. Các ông
đã tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi như vậy. Thú thực rằng lúc đầu tôi không
nhận ra ông luật sư; ông ta đeo một thanh kiếm dài bên ngoài tấm áo trạng sư và
những súng ngắn ở thắt lưng, khiến ông ta trông thật dữ dội. Chắc là các ông sẽ
thú vị lắm nếu may mắn gặp ông ta.
- Nếu ông ta trông kỳ
cục, - Aramis nói, - thì
người ta có thể cố tình cất công đi tim kiếm ông ấy đấy.
- Phải gấp lên ông ơi,
vì rằng những cuộc đàm phán không thể kéo dài nữa đâu.
- Nhưng nếu cuộc đàm
phán tan vỡ không mang lại kết quả, - Arthos hỏi, - Thì ông có định đánh chiếm
Charenton không?
- Đó là lệnh của tôi.
Tôi chỉ huy các toán quân công kích, và tôi cố hết sức để thành công.
- Ông ơi, - Arthos nói,
- vì rằng ông chỉ huy kỵ binh…
- Xin lỗi, tôi chỉ huy
toàn bộ.
- Càng hay!… Chắc ông
phải biết tất cả các sĩ quan của ông chứ, tôi muốn nói những sĩ quan xuất sắc.
- Có chứ, biết gần hết.
- Mong ông vui lòng cho
biết dưới quyền ông có hiệp sĩ D’Artagnan, trung úy ngự lâm quân không?
- Không có, ông ạ. Từ
hơn sáu tuần nay ông ta rời Paris và nghe nói sang nước Anh.
- Tôi biết điều đó,
nhưng tưởng ông ấy đã trở về.
- Không, và tôi không
biết rằng có ai gặp lại ông ấy không. Về vấn đề này tôi có thể trả lời ông rõ
ràng, nhất là ngự lâm quân lại thuộc chúng tôi và chính là ông Cambon tạm thời
thay thế ông D’Artagnan.
Đôi bạn nhìn nhau.
- Cậu thấy đấy. -
Arthos nói.
- Lạ nhỉ? - Aramis đáp.
- Dứt khoát là cậu ấy
gặp tai họa ở dọc đường rồi.
- Hôm nay là mồng tám,
tối nay là hết hạn. Nếu tối nay mà không có tin cậu ấy, thì sáng mai chúng ta
sẽ đi tìm.
Arthos gật đầu.
Rồi với vẻ vẫn ngượng
nghịu vì để lộ ra trước mặt anh chàng Aramis đa nghi những mối bận tâm cha con
của mình, Arthos quay sang hỏi Châtillon:
- Thưa quận công, chẳng
biết de Bragelonne, người thanh niên mười lăm tuổi giúp việc cho Ngài Hoàng
thân có vinh dự được ông biết đến không?
- Tất nhiên là có, -
Châtillon đáp. - sáng
nay cậu ấy đến chỗ chúng tôi cùng với Hoàng thân. Một chàng thanh niên tuyệt
diệu. Cậu ấy là chỗ bạn bè của bá tước à?
- Thưa vâng, - Arthos
nhẹ nhàng xúc động đáp, - cho
nên tôi muốn được gặp cậu ta. Có được không ạ?
- Thưa ông, được lắm
chứ. Ông hãy đi theo tôi và tôi dẫn ông đến bộ tư lệnh.
- Ơ này! - Aramis quay
lại và kêu lên - Nghe như có tiếng ồn ào ở phía sau chúng ta.
- Thật thế, - Châtillon
nói, - một biên đội
kỵ binh đang đến chỗ chúng ta.
- Tôi nhận ra ngài chủ
giáo với cái mũ Fronde.
- Còn tôi nhận ra ông
de Beaufort với những chiếc lông chồn trắng.
- Họ phi nước đại tới,
ngài hoàng thân cùng đi với họ. A! Ngài rời xa họ kìa.
- Trống gọi quân nổi
lên rồi, - Châtillon kêu lên. - Các ông có nghe thấy không? Ta phải hỏi xem
tình hình thế nào?
Quả thật, người ta
trông thấy binh linh chạy đi lấy vũ khí, các kỵ binh đang ở dưới đất nhảy lên
yên, kèn kêu, trống đánh, ông de Beaufort tuốt gươm ra.
Về phía mình, ngài
Hoàng thân ra hiệu tập hợp, và tất cả các sĩ quan của quân đội hoàng gia, hòa
lẫn với những toán quân Paris trong chốc lát, bây giờ chạy ùa về phía ông.
- Thưa các ông, -
Châtillon nói, - cuộc
hưu chiến tan vỡ hiển nhiên rồi, người ta sắp sửa đánh nhau. Các ông hãy trở
lại Charenton, vì tôi công kích ngay đấy.
- Kìa ngài Hoàng thân
ra hiệu cho tôi.
Thật vậy, một người cầm
cờ đang phất cao ba lần lá cờ hiệu của ngài hoàng thân.
- Hẹn gặp lại ông hiệp
sĩ! - Châtillon kêu to.
Rồi ông ta phi nước đại
đuổi theo đoàn hộ tống của mình.
Arthos và Aramis cũng
giật cương đến chào ông chủ giáo và ông de Beaufort. Còn ông de Bouillon đến
cuối cuộc đàm phán lên một cơn đau khớp kinh khủng đến nỗi người ta buộc phải
đưa ông trở lại Paris bằng cáng.
Đối lại, ông quận công
D’Elbeuf có bốn con trai xúm quanh như một bộ tham mưu, lướt qua các hàng ngũ
quân đội Paris.
Trong khi giữa
Charenton và quân đội hoàng gia hình thành một khoảng trống dài nó dường như sửa
soạn dùng làm cái ổ nằm cuối cùng cho những xác chết.
Ông chủ giáo siết lại
dây lưng đeo kiếm mà ông mang bên ngoài chiếc áo giám mục dài theo mốt những vị
tư giáo nhà binh xưa và nói:
- Cái lão Mazarin ấy
thật sự là một điều sỉ nhục cho nước Pháp. Đó là một tên thô bỉ muốn cai quản
nước Pháp như một mảnh đất phát canh. Cho nên nước Pháp chỉ có thể hi vọng được
hạnh phúc và yên tĩnh khi hắn cút đi.
- Hình như người ta
không thỏa thuận được với nhau về màu của chiếc mũ(1), - Aramis nói.
(1) Ý nói ông chủ giáo thương lượng nhằm giành được
chiếc mũ giáo chủ màu đỏ.
Cùng lúc ấy ông de
Beaufort giơ gươm lên và nói:
- Thưa các ông, chúng
ta đã làm ngoại giao vô ích. Chúng ta muốn gạt cái lão Mazarin đê tiện ấy ra;
nhưng hoàng hậu quá si mê lão ta nên khư khư giữ lão ta làm tể tướng, thành thử
chúng ta chỉ còn có một cách là đánh cho thích đáng.
- Hay! - Ông chủ giáo
nói, - Tài hùng biện
quen thuộc của ông de Beaufort đấy.
- May thay, - Aramis
nói, - ông ta sửa
chữa những lỗi về Pháp văn của mình bằng mũi kiếm.
- Hừ! - chủ giáo nói
với vẻ khinh thị, - Tôi xin thề là trong suốt cuộc chiến tranh này, ông ta sẽ
rất mờ nhạt.
Rồi ông cũng tuốt gươm
ra và nói:
- Này các ông, quân thù
đang tiến đến chúng ta, tôi hi vọng chúng ta sẽ tha cho chúng nửa đoạn đường.
Và chẳng lo có ai theo
mình hay không, ông phóng đi. Trung đoàn của ông mang tên trung đoàn Corinthe,
tên địa hạt giáo chức của ông, rùng rùng theo ông và bắt đầu cuộc hỗn chiến.
Về phía mình, ông de
Beaufort trung đoàn kỵ binh của mình dưới sự chỉ huy của Noimoutiers ra phía
Etampes nơi nó phải gặp một đoàn quân lương mà dân Paris đang nóng lòng mong
đợi. Ông de Beaufort sắp sửa yếm hộ cho nó.
Ông de Chaleu chỉ huy
vị trí với bộ phận mạnh nhất của quân số mình sẵn sàng chống lại cuộc tấn công
và trong trường hợp quân địch bị đẩy lùi thì sẽ làm một cuộc xuất quân.
Sau nửa giờ cuộc chiến
nổ ra ở khắp các điểm. Ông chủ giáo tức khí về sự nổi danh về tinh thần dũng
cảm của ông de Beaufort hăng hái xông lên và cá nhân cũng làm được những kỳ
tích về quả. Ai cũng biết thiên hướng của ông là nghề gươm dao, và ông rất sung
sướng mỗi lần được tuốt gươm ra khỏi vỏ, bất kể vì ai và vì cái gì. Nhưng trong
hoàn cảnh này, nếu như ông đã làm tốt việc của người lính trơn thì ông lại làm
tồi việc của viên đại tá chỉ huy. Với bảy tám trăm người, ông húc đầu vào cả
khối ba nghìn quân cứ rùng rùng vừa đánh vừa đẩy lùi quân chủ giáo lộn xộn trở
lui về phía tường thành. Nhưng đạn pháo binh của Chaleu bỗng chặn đứng quân đội
của nhà vua khiến nó bị lung lay trong chốc lát. Nhưng rồi nó tập hợp lại sau
một dãy nhà và một đám rừng nhỏ.
Chaleu tưởng rằng thời
cơ đã đến bèn dẫn đầu hai trung đoàn băng ra truy đuổi quân đội nhà vua; nhưng
như đã nói, nó đã được chính đốn lại và do đích thân Châtillon chỉ huy trở lại
tấn công. Cuộc công kích rất dữ dội và khôn khéo khiến Chaleu và quân của ông
ta hầu như bị vây kín. Chaleu ra lệnh rút lui, từng bước từng bước một.
Chẳng may một lát sau
Chaleu bị tử thương, ngã xuống ngựa.
Châtillon trông thấy
ông kia ngã xuống bèn báo tin đó ầm ĩ lên khiến quân đội nhà vua càng hăng, còn
hai trung đoàn của Chaleu thì hoàn toàn mất tinh thần. Do đó ai nấy lo phận
mình và tìm cách rút về chiến lũy, tại đấy ông chủ giáo cố tổ chức lại cái trung đoàn của mình
bị đánh tan.
Bỗng nhiên một đội kỵ
binh xông ra trước những quân chiến thắng đang lộn xộn cùng với những kẻ lẩn
trốn chạy vào trong các chiến lũy. Arthos và Aramis dẫn dầu đội kỵ binh. Aramis lăm lăm tay kiếm
tay súng. Arthos thì gươm vẫn trong vỏ, súng vẫn trong bao.
Arthos bình thản và
lạnh lùng như trong một cuộc diễu binh, tuy nhiên cặp mắt đẹp và cao thượng của
anh buồn rầu nhìn cảnh đâm chém lẫn nhau giữa bao nhiêu con người bị đem ra làm
vật hi sinh bởi một
bên là sự ngang ngạnh của phía nhà vua, và bên kia là sự thù hằn của các ông
hoàng. Aramis trái lại, đâm chém, giết chóc và hăng say dần lên theo thói quen
của anh. Cặp mắt anh rực lửa, khóe miệng thanh tú của anh mỉm cười một nụ cười
tang tóc, cánh mũi mở to hít mùi máu, mỗi nhát gươm của anh đều đâm trúng và
chuôi khẩu súng của anh kết thúc, đập chết kẻ bị thương đang cố gượng dậy.
Về phía đối phương,
trong hàng ngũ quân đội hoàng gia, hai kỵ sĩ, một người mặc áo giáp mạ vàng,
người kia mặc một mảnh da trâu đơn giản thò ra hai ống tay áo chẽn bằng nhung
xanh lơ, công kích ở hàng đầu. Kỵ sĩ mặc áo giáp mạ vàng xông vào Aramis và đâm
một nhát gươm, nhưng anh đỡ được với tài khôn khéo thường lệ.
- A! Ông Châtillon đấy
à! - anh kêu lên, - Xin hoan nghênh! Tôi đang đợi ông đây.
- Tôi hi vọng đã không
phải để ông chờ lâu, - quận công nói, - dù sao tôi cũng có mặt đây rồi.
Aramis rút từ trong bao
ra một khẩu súng ngắn mà anh dành cho dịp này và nói:
- Ông Châtillon ơi, tôi
tưởng rằng nếu như khẩu súng của ông hết đạn thì ông đi đời rồi.
- Ơn trời, không đâu? -
Châtillon đáp.
Và quận công giơ súng
lên ngắm và bắn vào Aramis. Nhưng đúng lúc ông bóp cò, thì Aramis cúi rạp
xuống, đạn bay sượt trên đầu anh.
- Ồ ông bắn hụt rồi, -
anh nói, - nhưng tôi
thì tôi xin thề rằng chẳng bắn hụt ông đâu.
- Nếu như tôi để cho
ông có thì giờ! - Châtillon hét và thúc ngựa chồm lên, tay vung cao thanh kiếm.
Aramis chờ đợi với nụ
cười khủng khiếp mà anh thường có vào những cơ hội như thế này. Trông thấy
Châtillon phóng nhanh như chớp vào Aramis, Arthos vừa há miệng để kêu lên:
"Bắn đi! Bắn đi chứ!" thì súng nổ. Ông de Châtillon dang hai cánh tay
ra và ngã vật ra trên mông ngựa.
Viên đạn lọt qua kẽ hở
của tấm áo giáp và xuyên vào trong ngực.
- Tôi chết rồi, - Quận
công lẩm bẩm. Và ông tuột từ trên mình ngựa xuống đất.
- Tôi đã bảo mà, ông
ơi, - Aramis nói, - giờ tôi tiếc rằng đã giữ lời hứa cẩn thận quá. Tôi có thể
giúp gì được cho ông?
Châtillon giơ tay ra
hiệu. Aramis toan bước xuống, thì đột nhiên một nhát gươm chém mạnh vào sườn
anh, nhưng chiếc áo giáp đã đỡ được. Anh quay ngoắt lại nắm chặt lấy cổ tay kẻ
địch thủ mới ấy thì đồng thời hai tiếng kêu thốt ra, do anh và Arthos.
- Raoul!
Chàng thanh niên cũng
đồng thời nhận ra khuôn mặt D’Herblay và giọng nói của cha mình, và buông Reuil
thanh kiếm. Lúc ấy nhiều kỵ sĩ của quân đội Paris xông vào Raoul, nhưng Aramis
dùng gươm đỡ cho cậu ta.
Anh kêu lên:
- Tù binh của tôi đấy?
Hãy tránh xa ra.
Arthos cầm dây cương
của con trai mình và kéo ra ngoài cuộc hỗn chiến.
Ngài hoàng thân de
Condé ở tuyển hai yếm trợ cho Châtillon lúc ấy cũng xuất hiện. Người ta trông
thấy lấp lánh cặp mắt phượng hoàng của ông và nhận ra ông bởi những đường kiếm
sắc bén.
Trung đoàn Corinthe mà
ông chủ giáo mất bao nhiêu công để tổ chức lại, vừa nhác trông thấy Ngài Hoàng
thân đã ba hồn bảy vía lao vào giữa đám quân Paris, xô đẩy bừa phứa tất cả và
chạy trốn vào Charenton mà họ đi qua không dừng lại. Bị lôi cuốn theo, ông chủ
giáo chạy sang cái nhóm gồm Arthos, Aramis và Raoul…
Trong nỗi ghen tuông
của mình, Aramis không thể không hí hửng về sự thất bại của ông chủ giáo, anh
nói:
- A! Thưa Đức ông, với
tư cách tổng giám mục, chắc hẳn ngài phải biết Kinh Thánh!
- Kinh Thánh có liên
quan gì đến những điều xảy ra với tôi? - chủ giáo hỏi.
- Ngài Hoàng thân hôm
nay đối xử với ngài như với Thánh Paul(2) trong buổi sơ diễn với quân Corinthe.
(2) Thánh Paul, sứ đồ của những người dị giáo, trên
đường đi Damas, bị quật ngã bởi một sức mạnh siêu nhiên.
- Thôi thôi! - Arthos
bảo - Cậu nói hay lắm đấy, nhưng chớ có chờ đợi những lời chúc tụng ở đây. Tiến
lên, tiến lên, hoặc đúng hơn là lùi lại vì rằng tôi thấy như trận đánh thất bại
với phe Fronde rồi.
- Chẳng sao đối với
tôi! - Aramis nói. - Tôi đến đây chỉ cốt gặp ông de Châtillon. Tôi đã gặp rồi
và tôi mãn nguyện. Một cuộc quyết
đấu với một Châtillon, cũng khoái đấy chứ!
- Lại thêm một tù binh!
- Arthos trỏ Raoul mà nói.
Ba kỵ sĩ tiếp tục lên
đường, phi nước đại, chàng thanh niên mừng rỡ gặp lại cha mình. Hai người đi
cạnh nhau, nắm tay nhau.
Khi đã ra khỏi bãi
chiến trường, Arthos hỏi Raoul:
- Làm gì mà anh bạn
xông xáo vào trong đám hỗn chiến thế? Tôi thấy như đó không phải là chỗ của anh,
nhất là lại không được đem vũ khí đầy đủ hơn cho một cuộc chiến đấu.
- Cho nên, thưa ông,
hôm nay tôi không nên đánh nhau mới phải. Tôi được giao một nhiệm vụ đến ông
giáo chủ, và tôi đi Rueil, nhưng trông thấy ông de Châtillon công kích, tôi
cũng thèm muốn được công kích bên cạnh ông. Ông ta mới cho tôi biết rằng có hai
kỵ sĩ của quân đội Paris đang tìm tôi và một người tên là bá tước de La Fére.
- Thế nào, anh biết
rằng chúng tôi ở đó và anh muốn giết ông bạn hiệp sĩ ư?
Raoul đỏ mặt đáp:
- Tôi không nhận ra ông
hiệp sĩ trong bộ áo giáp, nhưng lẽ ra tôi phải nhận ra ông qua thái độ gan góc
và tài khéo léo của ông mới phải.
- Xin cảm ơn lời khen
ngợi, anh bạn trẻ ạ! - Aramis nói, - Và người ta trông thấy rõ ai đã dạy anh những bài học xã giao.
Nhưng này, anh nói là đi Reuil phải không?
- Vâng.
- Chỗ ông giáo chủ à?
- Chắc thế. Tôi mang
một công văn của ngài Hoàng thân gửi Các hạ.
- Thế thì phải mang nó
đi, - Arthos nói.
- Ô! Khoan đã nào, bá
tước, đừng có hào hiệp rởm. Lạ thật! Không chừng số phận của chúng ta, và quan
trọng hơn là số phận của các bạn ta lại nằm trong bức công văn ấy.
- Nhưng, - Arthos nói,
- không nên để cho cậu thanh niên này làm không trọn nhiệm vụ của mình.
- Bá tước ơi, trước hết
cậu thanh niên này là tù binh của chúng ta, anh quên rồi sao. Việc ta định làm
là chính đáng. Vả chăng những người bại trận không nên khó tính trong việc lựa
chọn phương tiện. Raoul đưa bức công văn đây!
Raoul do dự, nhìn
Arthos như để tìm một qui tắc ứng xử trong ánh mắt cha.
- Raoul cứ đưa công văn
ra, - Arthos nói, - anh là tù binh của hiệp sĩ D’Herblay.
Raoul nhượng bộ với vẻ
ghê sợ, nhưng Aramis không quá câu nệ như bá tước de La Fère, chộp ngay lấy lá
thư, đọc lướt qua, rồi đưa lại Arthos mà nói:
- Anh là người tín
ngưỡng, anh hãy đọc và suy nghĩ xem trong bức thư này có điều gì mà Thượng đế
xét thấy là cần cho chúng ta biết.
Arthos, cầm bức thư,
cau đôi lông mày thanh tú, nhưng rồi ý nghĩ cho đây là chuyện về D’Artagnan đã
giúp anh thắng nỗi ghê tởm phải đọc vụng thư. Bức thư viết:
"Thưa Đức ông,
Tối nay tôi sẽ gửi đến
Các hạ mười người mà ngài yêu cầu để tăng cường cho toán quân của ông de
Comminger. Đó là những người lính cũ có thể dùng canh giữ hai địch thủ ghê gớm
mà tài khôn khéo và lòng quả cảm đã khiến Các hạ lo sợ!"
- Ồ! - Arthos kêu lên.
- Thế nào, - Aramis
hỏi, - hai tay địch thủ mà ngoài toán quân của Comminger ra, còn phải cần đến
mười tên lính thiện nghệ nữa để canh gác, là những ai vậy. Phải chăng nó không
giống D’Artagnan và Porthos như hai giọt nước?
- Chúng ta sẽ đi sục
Paris suốt ngày hôm nay, - Arthos nói, - và nếu đến tối mà không có tin tức thì
sẽ đi đường Pacardi và tôi bảo đảm rằng nhờ trí óc sáng tạo của D’Artagnan,
chúng ta sẽ sớm tìm ra vài dấu hiệu khiến chúng ta hết mọi nghi ngờ.
- Nào, ta đi sục ở
Paris và nhất là hỏi Planchet xem hắn có nghe nói gì về chủ cũ của mình không?
- Cái cậu Planchet tội
nghiệp ấy! Aramis này, cậu nói thế thôi, chứ không chừng hắn bị giết rồi. Tất
cả những nhà tư sản hiếu chiến ấy đều ra trận cả, và có lẽ người ta đã làm một
cuộc tàn sát.
Rất có thể như vậy, cho
nên đôi bạn cũng thấy lo lắng, đi theo lối cửa ô Ngôi đền vào Paris và lần đến
Hoàng trường, nơi các anh tính biết được tin về những người tư sản tội nghiệp
kia. Nhưng các anh vô cùng ngạc nhiên thấy họ và đại úy của họ vẫn đóng quân ở
quảng trường, uống rượu và cười cợt, trong lúc gia đình họ chắc hẳn đang khóc
thương họ khi nghe tiếng đại bác Charenton nổ và tưởng rằng họ đã bị tan xác.
Arthos và Aramis lại
hỏi tin Planchet, nhưng hắn chẳng biết gì về D’Artagnan cả. Các anh định rủ hắn
đi, nhưng hắn tuyên bố là không thể rời bỏ vị trí nếu không có lệnh trên.
Mãi đến năm giờ, mọi
người mới trở về nhà và nói rằng họ đi đánh nhau về, họ đã không rời mắt khỏi
con ngựa đồng đen của vua Louis XIII.
Planchet trở về cửa
hiệu của mình ở phố Lombard và nói:
- Mẹ cha nó! Chúng ta
đại bại. Tôi sẽ không bao giờ khuây được.

