Không là Neverland - Chương 02

Chương II. Đời đắng... quen rồi...

Vài tháng đã trôi qua...
Gió vẫn chỉ là Gió, lặng lẽ và lãnh đạm làm tròn bổn phận thừa kế số mười ba
của mình. Không quá thân thiết cũng chẳng nhạt nhòa, tất cả đều lửng lơ như
gió. Mỗi ngày của Gió và nhóm Mười Ba đều bắt đầu lúc mười hai giờ trưa và kết
thúc lúc năm giờ sáng. Vòng quay công việc vẫn nhàn nhạt tạo nên bức tranh nhập
nhoạng những vết màu loang bằng khói thuốc xám, bằng máu đỏ ối, bằng nụ cười
xen lẫn trong tiếng thở dài...

Từ phòng thí nghiệm trên
lầu sáu bước ra, Rượu khẽ ngáp dài, mái tóc rối cộng với sắc da tái nhợt đã
minh chứng cho dăm đêm dài thức trắng. Lẩm nhẩm đếm những bậc thang, thoáng
chốc đã đến lầu tư - khu vực nghỉ ngơi của các thành viên, Rượu quyết định ghé
ngang phòng Gió trước khi thả hồn vào giấc ngủ. Gió hình như cũng vừa về đến,
mặt mày còn lấm lem bụi đường. Rượu cười toe toét:

- Này, mai là kỷ niệm
chu niên của Sa, nhóm Mười Ba không thể vắng người nào đâu đấy!

Gió uể oải cởi giày,
giọng đều đều:

- Tôi biết! Mấy giờ? Ở
đâu?

- Chiều, khoảng bốn giờ,
vẫn bên nhà vì sức khỏe Sa dạo này rất tệ.

- Ok!

Cuộc trò chuyện dừng lại
tại đó, Rượu không cảm thấy phiền lòng vì thái độ của Gió.

Bốn giờ chiều hôm sau...

Sa - nữ chủ nhân của bữa
tiệc là một thiếu phụ mảnh dẻ với làn da nhợt nhạt nhưng phong thái vẫn tao nhã
khiến người hài lòng. Trong chiếc váy lụa cao cấp màu kem cùng khuôn mặt trang
điểm tinh tế, sự tao nhã ấy càng thêm nổi bật khi được điểm xuyến bằng những
món trang sức thiết kế thủ công theo đơn đặt hàng riêng. Dù là nhân vật chính,
tuy nhiên Sa không quá bận rộn, mọi việc đều được người đàn ông bên cạnh chu
toàn lo liệu. Nhìn bề ngoài, khó ai tin được đây là cặp đôi đã cưới năm năm bởi
thái độ của người đàn ông vẫn nhất nhất ngọt ngào, nhất nhất trân trọng dù luận
về sắc vóc, họ như đôi đũa lệch. Anh chồng trẻ trung, đẹp rạng ngời còn cô vợ
đã hằn dấu thời gian mệt mỏi qua ánh mắt, nụ cười.

Tiệc được tổ chức ngay
tại tư gia, trong khoảng sân vườn xinh đẹp được thiết kế bởi bậc thầy kiến trúc
danh tiếng. Bao bọc chung quanh khu vườn là hàng hàng lớp lớp thân cọ xanh thẫm
và vô số hoa thơm cỏ lạ. Ngay giữa là hồ bơi rộng lớn hình uốn lượn bằng cẩm
thạch trắng muốt, trùng với màu của một loạt chiếc ghế dài nằm rải rác quanh
mép hồ. Mạn trái hồ bơi là quầy bar trong suốt có một phần nằm lẫn vào làn nước
xanh mát, một phần nối dài với khu tiểu sảnh được tạo thành từ những viên đá
thô và thủy tinh nhám khắc nên một bức phù điêu kỳ bí. Tiểu sảnh trang trí đơn
giản nhưng vẫn đủ xa hoa, từ bộ sô-pha da thật đen nhánh chữ U với hơn hai mươi
chỗ ngồi cho đến bàn cờ vua làm từ ngà voi khảm đá quý hay bàn bi-a gỗ lim bóng
loáng. Chủ nhân của khu vườn cùng căn biệt thự hẳn là người kiếm ra tiền mà
cũng thật biết cách tiêu tiền.

Tà dương dần buông, khu
vườn phía Tây càng thêm diễm lệ dưới sắc tím nhập nhoạng mà đếm đi đếm lại vẫn
chỉ mười hai, Sa bồn chồn hỏi Rượu:

- Bà chuyển lời đến Gió
rồi chứ?

- Rồi! Trước khi sang
đây, tôi còn nhắc lại lần nữa, Gió bảo đang dở việc nên sẽ sang sau. - Rượu vừa
hóng hớt món ăn đủ sắc đủ vị đang được dọn lên vừa trả lời.

Một cô khác xen vào:

- Bà chuyển sang yêu
đồng giới à Sa? Tôi là tôi nghi lắm, bà quan tâm đến nàng Gió hơi trên mức bình
thường.

Sa thoáng trầm tư:

- Với mọi người thì Gió
lạ nhưng với tôi thì không. Có thời gian, chúng tôi từng làm việc cùng nhau ở
chiến trường Afghanistan.

- SOS? - Một người khác
hỏi mặc định.

Đưa ánh mắt tiếc nuối
vào khoảng không, giọng Sa chợt xa xăm mà hãnh diện:

- Ừ! Một thời... Gió
không thờ ơ như vẻ ngoài của mình đâu.

Rượu thu lại vẻ mặt háo
ăn, ra vẻ rất chững chạc:

- Cái này thì tôi đồng
ý, cô ấy không biết cách bộc lộ cảm xúc thì đúng hơn...

Mười hai cô nàng xúm xít
tám chuyện. Chuyện của Gió, chuyện của nhóm, chuyện về những chuyến đi,... Mỗi
cô một phận người, một quá khứ nhưng tại nơi đây, họ đang ngày từng ngày hồn
nhiên sống, được hay mất đã để lại bên kia con dốc đời. Không khí thân tình kéo
dài cho đến lúc tiếng chuông cổng vang lên, hàng siêu xe lần lượt nối đuôi nhau
tiến vào bãi. Hây à! Có cần mỗi người một xe phô trương vậy không? Còn là
nguyên dàn Noble sản xuất theo đơn hàng nữa chứ. - Rượu thở dài trước khi giọng
một cô cất lên tỏ ý thất vọng:

- Có cả cái đám tinh
tinh ấy nữa?

Sa xoa xoa tay, cười
khổ:

- Không thể không mời
họ, tuy nhiên tôi đã giao ước với lão kia, họ chỉ là vật trang trí - chị em ta
mới là nhân vật chính.

Nhìn các “mỹ nam nhân”
áo đen lục tục tiến vào sảnh với ánh mắt chán ghét, cô khác nhăn mặt:

- Nói thật bà đừng buồn,
tôi ở lại chỉ vì bà.

Không gian trở nên ảm
đạm lạ lùng, tiếng cười nói tếu táo đã lạc tận phương nao. Hội áo đen kia khách
sáo gật đầu chào còn các cô gái lại xem họ như vô hình. Một phụ nữ trung niên
im lặng rất lâu chợt thầm thì đủ nghe:

- Thôi nào các cô, hôm
nay là ngày của Sa! Vui vẻ lên nào...

Tiệc nhập đủ lâu trước
khi Gió xuất hiện. Trong bộ váy màu lam ngang gối, Gió tươi tắn hơn mọi ngày
khi trao tận tay Sa món quà nhỏ kèm theo lời chúc mừng. Sa cố tỏ vẻ hân hoan
giới thiệu những người bạn mới cho Gió làm quen. Từng gương mặt lướt qua nhanh
cho đến người cuối cùng - gã đàn ông trạc ba mươi lăm có ánh mắt sắc lạnh và nụ
cười nhếch môi. Bộ âu phục cao cấp màu đen với đường cắt may cổ điển rất hợp
với vóc dáng cao khỏe, phong thái lịch thiệp của hắn bỗng toát ra quỷ khí khó
hình dung. Nên dù khoảng cách khá xa nhưng cũng đủ để Gió sững lại chốc lát,
nét mặt chợt biến sắc, hằn nét oán hờn. Rượu tinh ý nhận ra sự khác lạ nên lập
tức kéo Gió đến ngồi gần mình, nơi đủ khuất tầm nhìn của người kia. Giọng Rượu
thì thầm:

- Người quen cũ?

Gió im lặng, tiếng thở
dài khe khẽ theo sau. Rượu cũng thở dài: Liệu còn ai trong nhóm Mười Ba sẽ dây
vào hội kia? Xoay xoay chiếc cốc trong tay, Rượu thu mình vào một góc, thi
thoảng góp nụ cười vào cuộc vui. Mái tóc dày gợn sóng ôm trọn nét thu buồn,
Rượu như đứa bé lạc mẹ giữa chợ phiên. Thi thoảng, đôi mắt xanh biếc hấp háy
nhìn quanh rồi lại xa xăm nơi chân trời vô định nào đó. Bên cạnh Rượu, Gió cũng
lặng lẽ uống. Bữa tiệc chia thành hai nhóm riêng biệt, các cô gái rủ rỉ cùng
nhau dăm ba chuyện tinh linh rồi cười khúc khích. Nhóm đàn ông vừa ăn vừa bàn
công việc kèm theo vài ánh nhìn dò xét về hướng ngược lại. Thật ra, sợi dây
liên kết mong manh giữa hai nhóm người là vợ chồng nhà Sa, chỉ cần bước ra khỏi
cánh cổng kim loại uy vệ ngoài kia họ là những người không nên lướt qua nhau
giữa dòng đời này. Một bên dốc hết sức tàn để đưa bao thân phận dưới đáy cùng
xã hội vươn lên được làm người - một bên với tài lực quyền năng trong tay, phận
người như cỏ rác. Một bên quên ngày quên đêm, chạy vạy xin tài trợ, thấp thỏm
âu lo giữa lằn ranh hắc bạch - một bên có thể chi ra hàng trăm nghìn cho cuộc
chơi thoáng chốc. Và đau đớn thay, bên này vẫn phải lụy bên kia hòng mong yên
ổn.

Bởi Sa có vấn đề hô hấp
nên thi thoảng Rượu, Gió và các cô gái lại thay phiên nhau ra vườn đốt thuốc.
Gió đốt khá nhiều còn Rượu đã tách khỏi nơi đông vui trong kia và thả tầm nhìn
vào vô định - nơi có Gió đang trầm mặc. Bóng đêm như đồng lõa với cái cau mày
ưu tư của Rượu...

- Trông cô như bị ép đi
dự tiệc?

Tay lướt điện thoại, tay
kia chống cằm, một anh chàng khá điển trai nheo mắt nhìn Rượu qua khoảng cách
chiếc bàn hẹp.

Rượu lấy lại nụ cười nửa
vời:

- Tôi vốn không phải là
người của đám đông.

Anh chàng cất điện thoại
vào túi trong áo vest. Những ngón tay dài gõ nhịp lên mặt bàn, ánh mắt có phần
tôn trọng có phần trêu ghẹo:

- Tôi cũng không! Nhưng
đêm nay chưa thể xem là đám đông.

Nói đoạn, anh ta bày ra
vẻ mặt rất nghiêm trang:

- Cũng nên giới thiệu về
nhau chứ nhỉ? Tôi là Sex!

Đôi mi nhướng lên trong
thoáng chốc, Rượu có phần tò mò về cái tên. Đối phương mang nét đẹp Á Đông cùng
làn da rám nắng, hàm vuông vức, cằm thuôn dài, mắt tuy có phần bé nhưng sáng
quắc. Anh ta phải cao tầm một mét chín, vai nở nang, chân dài lại có phong cách
ăn vận cực kỳ sành điệu. Trông qua, anh ta có thể sánh ngang với các mỹ nam
điện ảnh chứ chẳng vừa. Ối à... thực tại bao giờ cũng trần trụi, đẹp thì đã làm
sao? Không chung đường, càng tránh xa càng tốt. - Rượu thầm nhận định và mỉm
cười xã giao:

- Có thể gọi tôi là
Rượu. À... cái tên rất hợp với anh...

Sex khẽ nhún vai như
đồng ý. Tiếng chuông báo cắt ngang ánh nhìn thú vị dành cho Rượu, Sex tập trung
vào những con chữ trên màn hình nhưng không quên ngầm quan sát đối phương. Rượu
dụi tàn thuốc và đi vào trong. Ngay gần chiếc bàn, Gió tréo chân đứng tựa vào
thân cọ, mắt phiêu theo làn khói. Sex cũng vừa ngẩng đầu lên, ánh nhìn chạm
phải nhau... Gió phóng tầm mắt thêm xa, lơ đễnh, vu vơ một khúc nhạc dạo rã
rời. Mái tóc ngắn màu nâu đỏ rối tung theo từng phiến gió khiến ánh mắt Sex có
phần lưỡng lự dẫu nét mặt vẫn phẳng lặng như tờ. Hồi lâu sau, Sex bước ngang
qua Gió:

- Hình xăm rất lạ!

- Cảm ơn! Anh cũng vậy.

Gió miễn cưỡng đáp lời
khi mắt chẳng nhìn về hướng đối phương.

Sex dừng bước, đầu không
quay lại:

- Tôi nghĩ là tôi đã
từng gặp cô...

Gió ơ hờ:

- Vậy à? Tôi thì không
nghĩ thế.

- Có lẽ tôi nhầm.

- Không sao!

Mỗi người quay một
hướng, họ chưa từng quen biết hay đã từng, không có gì khác biệt bởi hiện tại,
họ đã chạm phải nhau. Duyên phận hay nghiệt phận? Gió mãi là Gió, những gì
không thuộc về thì chẳng phiền tâm để nghĩ. Nhưng Sex thì không, có điều gì đó
khiến anh ta không thể bỏ mặc.

...

Bên trong bữa tiệc, Rượu
chừng sắp khóc vì bỗng dưng thành người bị hại. Vốn là tiệc đã đến giai đoạn
mỗi người một trò chơi, có người tụ tập chơi bài, có người đánh bi-a trong khi
hai nhân vật chính tranh thủ âu yếm, chăm chút cho nhau. Ngồi lại một mình,
Rượu hứng trọn cốc Gin lên áo và tai còn được nghe màn gắt gỏng miễn phí qua
điện thoại từ kẻ khiến Gió đã kiệm lời càng kiệm lời hơn. Giọng Rượu yếu ớt
than phiền:

- Éc... ngày gì thế này!

Anh ta im bặt rồi vội vã
ngắt cuộc gọi và áy náy nhìn Rượu:

- Ôi trời! Tôi vô ý quá,
xin lỗi...

- Không sao rồi! May là
rượu trắng.

Rượu nhón lấy khăn giấy,
cười méo xệch. Bảo là không sao nhưng rõ ràng chiếc áo tơ màu vàng nhạt đang
loang lổ đến đáng thương, chất vải mỏng dính chặt vào da thịt càng khiến chủ
nhân của nó lúng túng.

Đối phương bối rối hơn
vì nụ cười hiền ấy nên nhanh trí cởi áo khoác ngoài choàng lên vai Rượu. Giọng
anh ta không hàm ý coi thường:

- Tôi cho người mua về
chiếc áo khác cho cô nhé? Mong cô không phiền!

- Không cần đâu, Gin sẽ
bốc hơi nhanh thôi với lại nhà tôi cũng gần đây. Lần sau anh nhớ cẩn thận hơn
là được.

Rượu lại nhoẻn cười. Cô
trả lại áo cho anh ta và nhỏm đứng lên, dù sao tiệc cũng đã đi hơn hai phần ba
chặng.

- Tôi xin lỗi... xin
lỗi!

Anh ta càng lúng túng
trước thái độ hiền hòa của Rượu. Dẫu không gây thương tổn nhưng Điên đã hắt khá
mạnh tay và bằng chứng là phần tóc mái của Rượu đang còn đọng thành giọt. Khóe
mắt cũng đỏ hoe và mi mắt hấp háy không ngừng.

Rượu tròn mắt nhìn Điên
như chị lớn nhìn đứa em dại:

- Anh thật là khờ quá
đi, không cần phải xin lỗi liên tục như thế. Ổn cả rồi...

Như đầu hàng trước sự dễ
tính của Rượu, anh ta hướng tấm danh thiếp về phía Rượu bằng tay trái theo đúng
phép tắc xã giao:

- Dù sao tôi vẫn nợ cô,
gọi cho tôi khi cần. Ok? Và bạn bè vẫn gọi tôi là Điên.

Cầm tấm danh thiếp, Rượu
đảo nhanh mắt cho phải phép rồi nhanh chóng chào tạm biệt hòng thoát khỏi ánh
mắt mang tia điện lạnh lẽo của người tên Điên kia. Điên nhìn theo bóng Rượu hồi
lâu, Cô nàng này thật lạ, cứ như đang trốn chạy... - Anh ta thầm nghĩ với nụ
cười ba phần thú vị bảy phần khó xử. Có lẽ, sự kém vui ấy hình thành bởi hình
dung quen quen lạ lạ bên ngoài hiên tiểu sảnh. Nơi Gió uống cạn phần rượu còn
lại trong cốc và ánh chơ vơ dừng lại khi Điên cất lời:

- Ann... Đúng là em!

- Chào anh! Lâu rồi
nhỉ?... Hơn mười năm...

- Có lẽ... Em thế nào?

- Bình thường, anh thì
sao?

Nét mặt Gió quả thật
bình thường nhưng đáy mắt lại ẩn hiện những con sóng lăn tăn. Người ta thường
bảo trước phong ba, mặt hồ thường khá tĩnh. Cô lại mồi thuốc, ánh mắt như xuyên
thấu qua Điên, rọi về miền xa mù.

- Cũng bình thường!...

Điên muốn nói gì thêm
nữa nhưng rồi lại thôi.

Gió thôi nhìn về phía
Điên:

- Bình thường là tốt
nhất!

...

Chỉ là những câu hỏi đáp
xã giao rỗng không, hai người đều không mong muốn sự xuất hiện của đối phương.
Dường như, trong mắt Gió có bão ghé thăm. Hơn mười năm thoáng qua như chớp mắt,
sau giấc ngủ dài rồi cũng phải tỉnh giấc, bình minh rạng ngời hay mây mù giăng
lối. Há ai biết được? Gió chênh chao đi về phía ngược sáng...

Gió đi rồi, Điên đứng
lại để suy ngẫm về tháng ngày của mười năm trước, có thoáng tiếc nuối có thoáng
ơ hờ. Anh với tay lấy cốc Gin mới, vị bỗng nhạt thếch. Sex bỗng vỗ vai Điên:

- Cô gái vừa nói chuyện
cùng cậu trông khá quen! Tôi khẳng định đã gặp rồi nhưng...

Điên trầm tư nhấp rượu:

- Đương nhiên là quen!
Người đã đi cùng tôi suốt mấy tháng hè năm cuối, nhớ chưa?

Sau khúc hồi tưởng, Sex
tỏ ra bất ngờ:

- Ố ồ! Đã nhớ, ngày xưa
cô ta trông rất cuồng, không lặng như bây giờ...

- Tôi cũng không nghĩ là
sẽ gặp cô ấy ở đây. Nhưng thật mừng vì cô ta chưa làm điều gì rồ dại.

- Tiếc à? - Sex
nhướng mày khó hiểu.

Điên lắc đầu:

- Mười năm trước tôi đã
không giữ thì bây giờ có gì để tiếc? Dù mười năm sau nữa, tôi vẫn quyết định
như thế.

Như chợt nhớ ra điều bỏ
sót, Sex thắc mắc:

- Mấy tháng ấy, tôi cứ
nghĩ là cậu đã chọn cô ta. Ai ngờ... Tôi vẫn không tin cậu vì nghe lời gia đình
mà buông tay.

Đúng là bạn thân từ thời
còn để chỏm, Điên gật đầu tán đồng:

- Tôi bỏ rơi vì tôi
không yêu và cũng không muốn làm cô ấy tổn thương thêm. Nếu tôi đã chọn, chẳng
ai đủ sức khiến tôi từ bỏ.

- Nhưng cậu đã rất tốt
với cô ta?

- Vì tốt nên tôi đã chọn
cho cô ấy con đường tổn thương ngắn nhất có thể.

Điên và Sex quay vào bên
trong. Cuộc vui đã sắp tàn, các cô gái hầu như đã ra về, nhóm đàn ông bận rộn
với điện thoại và những câu chuyện thương tài. Phải chăng đây là mở đầu mới hay
đoạn kết buồn còn kéo dài?

------*------​

Hai tuần sau...

Phố phường đã vào mùa
mưa. Thời tiết Đông Dương đỏng đảnh như cô nàng tuổi ô mai, nắng đấy mưa đấy.
Nơi góc hẹp của quán cà-phê nhỏ theo phong cách cổ điển, Rượu trong bộ âu phục
công sở lười biếng thả mình vào chiếc ghế bành, trên tay là cuốn sách đã sờn
gáy như quên đi mưa nắng ngoài kia. Môi cô thi thoảng mấp máy không tròn vành,
dáng người mỏng mảnh đầy mệt mỏi nhưng nét mặt lại tỏ ra bằng lòng khôn cùng...

- Chào!

Rượu ngẩng đầu nhìn
người vừa gửi lời chào. Thì ra là Điên, anh ta vẫn chỉn chu trong bộ âu phục
cắt may khéo léo như lần gặp trước. Cô dù không thích thú với cuộc chạm mặt này
nhưng vẫn tỏ ra lễ độ:

- Chào! Không ngờ lại
gặp được anh ở nơi này.

- Nghĩa là tôi không
được phép uống cà-phê?

Điên thản nhiên ngồi
xuống chiếc ghế trống đối diện, giọng anh đủ ấm cũng đủ lạnh:

- Tôi đoán là cô rất
thích nơi đây, ba ngày liền tôi đều gặp cô ngồi cùng một chỗ, uống cùng một
loại thức uống vào cùng một thời điểm.

Gấp lại trang sách đang
đọc dở, Rượu khẽ khàng đưa mắt đánh giá lời nói từ đối phương. Xong, cô mỉm
cười tinh tế:

- Nghe chừng... anh cũng
thích không gian yên tĩnh này, giống tôi. Mỗi lần có dịp sang đây, tôi đều dành
thời gian để tận hưởng Caffè Corretto thêm chiếc bánh phô mai nho nhỏ và đọc
một quyển sách hay.

Thêm lần nữa, Rượu thong
dong gói trọn cả quán vào tầm mắt. Quán khá bé, có chưa đến mười chiếc bàn gỗ
mà mỗi bàn chỉ có hai chiếc ghế đơn. Chủ quán kiêm phục vụ kiêm pha chế là một
quý bà trung niên người Ý, có nụ cười ngọt ngào chết người lẫn trong nét mặt
buồn vương của người nếm trải được mất đủ đầy. Ở đây không có tình ca hay những
giai điệu ồn ã, chỉ lãng đãng dăm khúc hòa tấu ru lòng người đi vào quên lãng.
Sách! Duy nhất sách là rất nhiều, từ tiểu thuyết kinh điển cho đến sách tâm lý
học, cổ kim Đông Tây hầu như gần đủ. Đặc biệt, hương vị cà-phê chỉ có thể dùng
hai từ “tuyệt diệu” để hình dung. Mặc cảm xúc đi rong khá lâu, Rượu bỗng cảm
thán:

- Không đâu có Caffè
Corretto ngon như nơi này...

Điên bị cuốn hút bởi vẻ
mặt hạnh phúc của Rượu, thật ra vị trí của quán nằm ngay tầng lửng trong khu
phức hợp mà anh thường phải ghé thăm mấy ngày gần đây. Không hiểu là vô tình
hay hữu ý mà ba ngày liên tiếp, anh đều đi đường vòng để được ngang qua quán
cà-phê này, nhìn vào đúng góc hẹp này. Và... Rượu vẫn ngồi đấy, đầu hơi cúi
thấp, môi khẽ cười. Tự anh ngạc nhiên vì những cảm xúc của mình và ánh nhìn
dành cho cô bỗng thân mật hơn:

- Cho phép tôi mời cô
thêm tách nữa nhé!

Rượu tỏ ra phân vân
nhưng rồi vẫn đồng ý. Cô vừa đưa ra đề nghị với Điên vừa chủ động gọi thêm hai
tách cà-phê và hai phần bánh:

- Anh muốn thử bánh phô
mai ở đây không? Tôi sẽ mời anh!

Nhất định phải sòng
phẳng ư? - Điên lấy làm kém hài lòng nhưng vẫn bông đùa, một kiểu bông đùa hiếm
thấy nơi anh:

- Cô không sợ tăng cân?
Tôi thấy các cô gái thường kiêng thức ăn ngọt.

- Ý anh là tôi béo á?

Rượu tỏ ra hốt hoảng
thật sự.

Như được dịp, Điên cố ý
thành thật:

- Thôi chết, tôi quên là
phụ nữ rất ngại nhắc đến chuyện cân nặng.

Chẳng bận tâm ánh mắt
thiên hạ, Rượu đứng bật dậy, quay ngang quay ngửa soi mình trong tấm gương đối
diện. Cô nhăn nhó đến phát tội:

- Thôi kệ, tối nay sẽ
nhịn ăn bù lại vậy...

Không thể kiềm chế hơn
nữa, Điên bật cười thành tiếng:

- Cô rất béo, béo đến độ
lộ cả xương. Tôi đùa đấy, cô ăn kiêng thật thì tôi thành tội nhân thiên cổ
mất...

Rượu trợn mắt, dẩu môi
ăn vạ và đã quên mất người đàn ông tên Điên này là ai:

- Hứ! Anh thật là quá
đáng. Có biết lo lắng khiến phụ nữ nhanh già hơn không? Tôi lo lắng ít nhất
cũng mười phút, vị chi thêm vài nếp nhăn. Đền đi...

Điên đưa hai tay tỏ ý
đầu hàng, giọng anh không giấu vẻ thích thú:

- Ok, đừng giận đừng
giận... Bất kỳ điều gì quý cô muốn, tôi sẽ ngoan ngoãn làm theo, được chứ?

Cà-phê nhanh chóng được
mang đến, Rượu tỏ ra đắc ý lắm. Mặc kệ đối phương, cô nhàn nhã tận hưởng hương
cà-phê dịu dàng hòa quyện vào vị ngọt dịu, béo thanh của bánh. Thoáng chốc, đĩa
bánh đã trống không và tâm trí mới quay về câu chuyện còn dở dang kia. Giọng cô
hớn hở như trẻ con được quà:

- Ăn tối, đi chơi, mua
sắm,... Không được thiếu khoản nào!

- Chỉ thế thôi?

- Ừ! Tôi không nghĩ ra
cái gì khác hay ho hơn.

- Tôi cứ tưởng cô vòi
xe, vòi nhà hay ít ra cũng phải là chuyến du lịch xuyên Thái Bình Dương cho
xứng tầm mỹ nhân.

Cách nói của Điên không
có vẻ gì là châm chọc, anh hoài nghi một cách chân thành như thể sẵn lòng chờ
cô đổi ý.

Trong nụ cười rất tươi,
Rượu nghiêm giọng:

- Bỗng dưng lại vòi xe,
vòi nhà từ một người xa lạ như anh, tôi hơi ngốc chứ có điên đâu.

Điên đặt hai tay lên
đùi, vẻ mặt có phần nghiêm túc đến lạnh lẽo:

- Nhưng tên tôi là Điên.
Nếu cô yêu cầu, tôi sẽ không chối từ.

Đối phó với đàn ông vốn
chẳng là điểm mạnh của Rượu. Cô có phần lúng túng:

- Thôi, không đùa nữa.
Uống xong cà-phê, tôi muốn đi chơi đập chuột.

Vẻ mặt Điên rất nghiêm
trọng:

- Đập chuột? Rất dễ lây
dịch hạch, trò này thì tôi nhất định không đồng ý.

Rượu ôm bụng cười ngất:

- Trời ạ! Anh còn ngố
hơn tôi nghĩ, đây là game không phải con chuột sống đâu. Nhìn chúng tôi còn
buồn nôn chứ đừng nói đến gần hay đập chết.

Nói xong, Rượu còn phụ
họa thêm bằng cách lấy tay che miệng theo quán tính.

Điên khẽ chênh chao khi
bắt gặp vẻ mặt hồn nhiên của Rượu, có cái gì đó nơi cô khiến anh cảm thấy dễ
chịu. Anh nhâm nhi miếng bánh phô mai, vị bánh không quá ngọt như cảm nhận ban
đầu. Đưa tay bấm tắt hai trong ba chiếc điện thoại, anh nhìn cô đủ lâu:

- Tôi vẫn chưa hiểu vì
sao tên cô lại là Rượu?

Xoa xoa hai bàn tay vào
nhau, Rượu thoáng buồn:

- Từ bé tôi đã được gọi
bằng cái tên này, có lẽ do mẹ tôi nghiện rượu...

Cái vẻ mặt ỉu xìu của
Rượu làm Điên áy náy vô cùng. Anh uống vội phần cà-phê còn lại trong đáy tách
rồi kéo tay cô đứng lên:

- Đi đập chuột thôi nào!
Ai thua sẽ phải cõng đối phương đi ba tầng thang bộ.

- Hả? Cõng á?

Rượu lấy lại nét tươi
tắn ngay lập tức:

- Nhất định anh sẽ
thua...

Nhìn dáng điệu tung tăng
của Rượu, Điên biết mình thua từ khi chưa giao đấu.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.