Hồ Vương Thanh Liên - Chương 20

Chương 20

DÙNG
MŨI ĐỔI ƯNG

Bảo Bảo thấy nó tràn ngập sự đề phòng cũng
không thèm nhìn thêm nữa, uyển chuyển đi đến bên cạnh Liễu Vân Song, “tài bắn
tên của công tử thật giỏi a, cánh tay lại có lực, chỉ một mũi tên đã bắn hạ
được con chim ưng to lớn này, tiểu nữ tử thật là bội phục nha.”

Liễu Vân Song tuy rằng cũng choáng váng vì sắc
đẹp của Bảo Bảo nhưng cũng chưa đến nổi điên đảo thần hồn, cho nên cũng nhận ra
hàm ý châm chọc của Bảo Bảo, nhưng mỹ nhân dù thế nào cũng là mỹ nhân, cho dù
hiểu được nàng không có ý tốt với mình nhưng Liễu Vân Song vẫn không thể giận
được nàng, ngược lại còn khúm núm, lấy lòng, “tại hạ Liễu Vân Song, thật sự không
biết xe ngựa của tiểu thư đi qua, nếu không tại hạ sẽ không làm chuyện đường
đột tới giai nhân, nếu có làm tiểu thư hoảng sợ, Vân Song xin nhận lỗi với tiểu
thư.”

Người này một khi thu hồi tính khí hung bạo
thì cũng có bộ dáng nhã nhặn, không làm người ta chán ghét. Đáng tiếc dù thế
hắn cũng đã muộn, hắn đã phá vỡ cơ hội gần gũi Thanh Liên mà khó khăn lắm nàng
mới có được, cho nên lúc này hắn chỉ nói một lời xin lỗi là coi như xong sao?

Hơn nữa nếu nàng không lầm thì chim ưng bị bắn
rơi xuống kia, không chỉ vì khói mê của hắn mà còn do có người ác ý phong tỏa
pháp lực của nó, khiến nó gặp phải cảnh ngộ này, nếu không thì sợ rằng Liễu Vân
Song có mấy trăm cái mạng cũng không thể chạm tới nó chứ đừng nói là bắn bị
thương.

“Nga, tuy nói Liễu công tử không phải cố ý,
bất quá ngươi dù sao ngươi cũng dọa đến ta, còn làm chậm trễ hành trình của ta,
công tử nói xem nên bồi thường ta thế nào mới tốt đây?”

Bắc Dao Bảo Bảo cười càng nhu hòa, lại lơ đãng
phát ra ánh mắt quyến rũ làm cho Liễu Song Vân lúc trước cố gắng giữ được một
chút bình tĩnh thì bây giờ thần trí cũng trở nên mơ hồ, “tiểu thư muốn Liễu mỗ
làm gì, ta sẽ làm cái đó, chỉ cần là tiểu thư muốn, Liễu mỗ nhất định sẽ vì
tiểu thư mà làm.”

Lời này cũng phải giả, nếu nói tới Liễu Vân
Song ăn chơi trác táng thì có lẽ ít người biết nhưng không ai không biết đường
đệ thứ mười tám, Liễu Vô Song của hắn.

Trong địa phận Giang Nam, thậm chí là
trong cả nước, chỉ cần nói tới tên Liễu Vô Song thì không ai không biết, không
ai chưa từng nghe tới. Bởi vì hắn chẳng những là đương kim quốc cữu gia, mà còn
là võ lâm minh chủ, chỉ mới hai mươi tám tuổi nhưng võ công đã vô địch khắp
thiên hạ, hơn nữa hắn lại có trí tuệ siêu phàm, lại có gia tài phú khả địch
quốc, ngay cả hoàng đế khi quốc khố không đủ tiền để dụng binh còn phải xin hắn
giúp đỡ a.

Bởi vậy, xét về quyền thế còn ai hơn Liễu Vô
Song?

Cho nên, dù là người hầu thấp hèn nhất của
Liễu gia, đi ra ngoài, lưng còn muốn thẳng hơn một viên quan thất phẩm. Cho nên
Liễu Vân Song mới cuồng vọng, kiêu ngạo như thế. Hắn tuy là đường huynh đệ với
phụ thân của người gác cổng của Liễu Vô Song, nhưng vì mang họ Liễu, lại được
cha hắn đặt tên Vân Song cho nên mới “thấy người sang bắt quàng làm họ,” tự
nhận là đường huynh đệ không biết xa tới mức nào với Liễu Vô Song, rồi cứ thế
mà cậy quyền cậy thế, ra vẻ hắn là đường ca thứ mười tám của Liễu Vô Song mà
tác oai, tác quái.

Cũng không phải là khoa trương, nhưng hắn nếu
có đi ngang trên đường cũng không ai dám nói một lời nào, cho nên Liễu Vân Song
mới càng xuất khẩu cuồng ngôn, cho rằng bất cứ thứ gì Bảo Bảo muốn, hắn cũng có
thể đáp ứng, bởi vì hắn sẽ không cần phải ra sức mà chỉ cần truyền lệnh xuống,
tự nhiên sẽ có người vì muốn hắn vui vẻ mà đi làm thay.

Đáng tiếc, những chuyện này đối với Bắc Dao Bảo
Bảo không có ý nghĩa gì, nàng mặc kệ Liễu Vân Song có chỗ chống lưng lớn tới
mức nào, nếu chọc đến nàng thì Ngọc Hoàng đại đế nàng cũng không nể. Cho nên
Liễu Vân Song bị chỉnh thế nào, không cần nói cũng biết là thê thảm, nhưng đó
là chuyện về sau.

“Nếu Liễu công tử có lòng như vậy, tiểu nữ tử
cũng không khách khí, ta muốn ngươi móc mắt ngươi cho ta,” Bảo Bảo cười đến
ngọt ngào.

“Kia… cái… gì?” Liễu Vân Song nghe thấy, sắc
mặt cứng đờ, lưỡi líu lại nhưng không tin những gì mình nghe được.

“Ta nói, ngươi và người của ngươi đều móc hết
mắt ra cho ta, coi như là bồi thường cho việc làm chậm trễ hành trình của ta,” Bảo
Bảo vẫn không đổi sắc mặt, nói ra yêu cầu một lần nữa.

“Có phải tiểu thư đang trách đám thuộc hạ của
Liễu mỗ lúc trước có ánh mắt khinh nhờn với tiểu thư? Không bằng chúng ta thương
lượng một chút, Liễu mỗ sẽ móc hết mắt của đám cẩu nô tài này, xem như là trừng
phạt sự vô lễ của bọn họ đối với tiểu thư, người đừng giận nữa nhé?”

Liễu Vân Song thấy nụ cười lúm đồng tiền ngọt
ngào của Bảo Bảo thì tâm cũng mềm đi, nếu là người khác yêu cầu như thế, hắn đã
băm người đó thành đống thịt vụn. Nhưng đối với mỹ nhân tuyệt thế trước mắt,
hắn lại ngoan ngoãn như con cừu, chỉ khẽ biến sắc mặt một chút, nghĩ nàng tùy
hứng yêu cầu hơn quá một chút, nên cũng hùa theo.

Đám thuộc hạ đi theo Liễu Vân Song đều biết
hắn tâm ngoan thủ lạt, nói được là làm được nhưng cũng không ngờ hắn vì một nữ
nhân mà hi sinh bọn họ, nghe vậy, cả đám lo sợ, bắt đầu nhìn chung quanh để tìm
đường chạy trốn, bị móc mắt thì bọn họ làm sao mà sống đây?

Bảo Bảo còn chưa trả lời, thân hình Liễu Vân
Song đã bay lên cản đường bọn thuộc hạ, những tên này vốn cũng có chút võ công
nhưng sao có thể sánh được với Liễu Vân Song sinh ra trong võ lâm thế gia, cho
nên không bao lâu đã nghe vang lên những tiếng kêu la thảm thiết.

Bắc Dao Bảo Bảo không cần xem, cũng biết đám
hộ vệ không một ai may mắn thoát khỏi, mà áo bào trắng của Liễu Vân Song cũng
dính mấy vệt máu, nhìn rất chói mắt, quả nhiên con người một khi đã độc thì còn
độc hơn so với động vật gấp trăm ngàn lần.

Nàng thực ra chỉ muốn giáo huấn bọn họ một
chút, không ngờ Liễu Vân Song này lại giết hết cả đám, tuy rằng những người đó
đi theo hắn cũng đã làm không ít chuyện xấu, bây giờ chết đi cũng coi như là
báo ứng, nhưng họ Liễu này ra tay quả là ngoan độc, chỉ vì muốn lấy lòng nàng
mà lập tức giết người không chớp mắt sao?

“Tiểu thư, hiện tại những kẻ không lễ phép đối
với ngươi đểu đã chết, không biết tiểu thư đã nguôi giận chưa?” Liễu Vân Song
mang theo mùi máu tươi đến gần Bảo Bảo, tưởng rằng ra tay giết nhiều người như
vậy sẽ làm cho tiểu mỹ nhân run sợ tới hoa dung thất sắc, không ngờ nàng vẫn
bình tĩnh, thậm chí còn cười ngọt ngào hơn, làm cho hắn vừa bội phục cũng cảm
thấy khó hiểu.

“Liễu công tử ra tay quả thật đủ độc a, tiểu
nữ tử chẳng qua chỉ muốn cặp mắt của bọn họ mà thôi, Liễu công tử lại giết chết
họ, thực sự quá thê thảm nhưng mà…”

“Nhưng mà cái gì?” Liễu Vân Song thấy nàng khẽ
lắc đầu, vẻ mặt thương hại, muốn nói lại thôi, càng làm cho hắn tăng thêm ý
niệm chiếm giữ nàng trong đầu, thậm chí nếu không phải không đúng chỗ, hắn còn
muốn đè nàng xuống, hung hăng yêu thương một phen, một vưu vật tuyệt thế như
nàng, nếu hắn không có được thì sao còn xứng làm người a?

“Chính là đôi mắt của Liễu công tử vẫn còn,
cho nên chưa tính là đã bồi thường cho ta a.” Bảo Bảo còn thực sự nhìn vào mắt
hắn, tựa hồ như nghĩ nếu móc bỏ cặp mắt thì Liễu Vân Song sẽ giảm đi sắc tâm.

“Tiểu thư là đang muốn đùa giỡn với Liễu mỗ
phải không? Cphải Liễu mỗ đã thương lượng với tiểu thư sao? Không phải đều đã
giết hết đám cẩu nô tài rồi sao?”

Liễu Vân Song trên mặt tuy rằng cũng lộ vẻ
cười, nhưng ánh mắt nhìn Bảo Bả đã có sự đề phòng, mỹ nữ thì ai cũng thích
nhưng phải giữ được mạng rồi mới nói. Hắn cẩn thận đánh giá Bảo Bảo, thấy nàng
hoàn toàn không có chút võ công, nhưng người giang hồ vẫn có lúc nhìn lầm, đừng
nói là hắn gặp phải một cô nương giả heo ăn hổ đi?

Bảo Bảo quơ tay nói, “Liễu công tư xem bộ dáng
ta giống như nói giỡn sao? Còn về những kẻ kia, ta cũng đâu có gật đầu đồng ý
với thỏa thuận của Liễu công tử, chuyện ngươi giết bọn họ không liên hệ gì tới
ta nha. Cho nên Liễu công tử nếu muốn thực sự nhận lỗi thì phải móc cặp mắt của
mình ra.”

“Hừ! Tiểu mỹ nhân, ngươi tốt nhất đừng có rượu
mời không uống lại muốn uống rượu phạt, ngươi muốn tròng mắt của bọn họ, ta đã
cho ngươi cả mệnh của bọn họ, cho nên đổi lại là tiểu mỹ nhân ngươi thiếu ta,
ngoan ngoãn theo ta về, đảm bảo ngươi sẽ hưởng hết vinh hoa phú quý, nếu ngươi
không biết thiệt hơn, bổn công tử cũng không còn kiên nhẫn nữa, ngươi đừng bức
ta phải ra tay, cho dù ta có lòng thương hương tiếc ngọc cũng sợ là ta không
kiềm chế được”

Nói xong Liễu Vân Song lại tiến đến gần Bảo
Bảo, muốn bắt nàng, Bảo Bảo lạnh lùng nhếch miệng, mắt cũng không chớp, cái
chộp của Liễu Vân Song đã bị hụt mà nàng thì đã ở cách xa ba trượng, “xem ra là
Liễu công tử không có thành ý, mà ta lại có thói quen không tốt, không chấp
nhận bất kỳ ai thiếu ta cái gì, nếu thiếu ta thì nhất định phải trả, Liễu công
tử nếu không chịu thì ta phải tự lấy. Bất quá xưa nay tiểu nữ vốn nhát gan,
không thể nhìn thấy màu, nếu không cẩn thận, không lấy được tròng mắt mà cắt
trúng cái mũi thì đừng trách ta nha.”

Liễu Vân Song thấy nàng thoáng chốc đã ở cách
xa ba trượng liền âm thầm kinh hãi, biết mình hôm nay gặp phải cao thủ, hiện
giờ người ta một lòng muốn giáo huấn hắn, hắn nếu không bỏ đi thì e là sẽ thực
sự mất đi cặp mắt.

Đầu nghĩ, chân chạy, lập tức thối lui ra sau
một trượng, rồi dốc toàn bộ nội lực mà bỏ chạy như điên, Bảo Bảo chỉ cười lạnh
một tiếng, còn chạy? Cũng không nhìn xem Bắc Dao Bảo Bảo nàng là ai a? Chưa có
người nào đắc tộc với nàng mà có thể bỏ chạy a.

Thân mình động một cái đã thấy ở trước mặt
Liễu Vô Song, “Liễu công tử, ngươi nếu muốn đi, tiểu nữ tử không có ý kiến
nhưng ngươi phải để tròng mắt lưu lại cho ta a.”

Liễu Song Vân như là thấy quỷ, lắp bắp kêu, “ngươi,
ngươi…”

“Ta làm sao? Liễu công tử đừng như là thấy quỷ
như vậy chứ, không phải lúc nãy ngươi còn thích người ta sao? Một tiếng tiểu mĩ
nhân, hai tiếng cũng tiểu mĩ nhân, chẳng lẽ lúc này ta không đẹp sao?” Bảo Bảo
vừa nói, vừa đi tới bên cạnh hắn, nàng tiến một bước thì Liễu Vân Song lại lùi
một bước.

“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?” Liễu Vân Song
tự tin võ công của hắn dù sao cũng được liệt vào hàng cao thủ, khinh công cũng
không tầm thường, có thể nói là đứng đầu, mà hắn lại dùng toàn lực để chạy
nhưng chưa quá mười trượng đã bị một nữ tử nhìn như không có võ công ngăn lại.
Nàng rốt cuộc là người hay là quỷ, nếu là người thì võ công của nàng đã đến mức
xuất quỷ nhập thần, nhưng nàng di chuyển không hề phát ra tiếng động dù là rõ
nhất, tựa như quỷ đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn.

“Liễu công tử đúng là quý nhân hay quên, tiểu
nữ tử ta có muốn gì đâu, chỉ muốn Liễu công tử đem cặp mắt bồi thường cho ta mà
thôi.” Bảo Bảo đương nhiên thấy được sự sợ hãi của hắn, sự kiêu ngạo và ngạo
mạn lúc trước đã biến mất, giờ này chỉ còn sự run rẩy, sợ hãi.

“Ngươi, ngươi, ngươi đừng lại đây! Biết ta là
ai sao? Ta là đường ca thứ mười tám của Liễu Vô Song, ngươi đụng đến ta, toàn
bộ Liễu gia sẽ không tha cho ngươi, ngươi…” Bất chấp tất cả, lúc này giữ được
mạng là quan trọng nhất cho nên Liễu Vân Song vội đem cái tên Liễu Vô Song nói
ra, muốn làm cho Bảo Bảo sợ mà không dám ra tay với hắn.

Nhưng hắn lại không biết đối với Bảo Bảo, đừng
nói là một mình Liễu Vô Song mà cho dù tất cả người họ Liễu trong thiên hạ tìm
nàng tính sổ, nàng cũng không sợ.

Hơn nữa, uy hiếp và đe dọa người khác vốn là
sở trường của nàng, làm gì có chuyện bị người khác uy hiếp ngược lại?

Hai con mắt xinh đẹp sáng lên, “ta rất sợ nha.
Liễu công tử, ngươi thực sự không tốt, sao có thể hù dọa một tiểu cô nương được
chứ, ngươi lại làm cho ta mất hứng rồi, tính sao bây giờ? Ta vốn nghĩ chỉ cần
ngươi dùng cặp mắt để bồi thường là tốt rồi, bây giờ thì phải thêm một cái mũi
nữa mới được, ngươi nói được không?”

“Ngươi…” Liễu Vân Song vẫn không ngừng thối
lui, chỉa tay vào Bảo Bảo, lắp bắp, sợ hãi nói.

“Hư, ngươi đừng làm ta hoảng sợ lần nữa nha,
nếu lại là ta sợ thì nói không chừng ta sẽ muốn thêm của ngươi cái lỗ tai hay
là cái tay đang chỉa vào người ta của ngươi, ngươi thấy được không, Liễu công
tử?”

Bắc Dao Bảo Bảo cười đến vẻ mặt thiên chân vô
tà, nhưng mà giờ phút này vẻ tươi cười đó trong mắt Liễu Vân Song chính là đòi
mạng. Đánh nàng, cũng không đánh trúng một góc áo, chạy trốn, nàng còn chạy
nhanh hơn hắn, căn bản không có cơ hội, hiện tại hắn như con kiến nằm trong
lòng ban tay nàng, tùy thời đều có thể bị nàng bóp chết.

Liễu Vân Song gấp đến độ suýt khóc, ba mươi
năm qua hắn chưa từng rơi vào cảnh ngộ này. Sớm biết như vậy, có đánh chết hắn
cũng sẽ không truy đuổi chim ưng kia và như thế thì sẽ không đụng phải nữ nhân
này, mà không đụng nàng thì hắn sẽ không rơi vào tình cảnh như bây giờ, tiến
không được mà lùi cũng chẳng xong. Chẳng lẽ hắn phải mất hai con mắt và một cái
mũi mới giữ được mạng sao?

Đáng tiếc, biết trước thì đâu có nghèo, cho
nên nghe xong lời của Bảo Bảo, hắn lập tức rụt tay lại, “ngươi, sẽ giữ lời?”

“Ta trước giờ nói chuyện luôn giữ lời, nhưng
nếu Liễu công tử lại kéo dài thời gian thì ta sẽ không cam đoan.” Bảo Bảo lúc
này cũng không có hứng đùa giỡn với hắn, nàng nhìn ra được Liễu Song Vân bị
nàng dọa đến suýt vỡ mật, không còn gì vui để đùa. Lúc trước thấy hắn giết
người ngoan độc, nàng còn tưởng có thể đùa giỡn một hồi với hắn, ai ngờ hắn lại
ngoài mạnh trong yếu, một chút cũng không dùng được. Nếu không muốn mang tội
giết người thì nàng đã sớm cho hắn đến địa phủ báo danh rồi, miễn cho hắn sống
trên thế gian thêm chật đất.

Liễu Vân Song thấy có trốn cũng trốn không
xong, sợ chậm trễ nàng lại đòi thêm bộ phận nào đó trên cơ thể nên vội run run
tay chuẩn bị móc mắt.

“Chờ một chút!” Bắc Dao Bảo Bảo đột nhiên chận
hắn lại, mà Liễu Vân Song nghe nàng kêu thì sợ tới mức suýt đái ra quần, “ngươi,
ngươi còn muốn thế nào nữa?”

“Không có, ta suy nghĩ, ta với ngươi làm giao
dịch đi! Chim ưng kia ta lấy, đổi lại cái mũi của ngươi còn nguyên vẹn, ngươi
nghĩ sao?” Bảo Bảo nói như vậy là vì thấy chim ưng đang không ngừng chảy máu,
màu lông cũng đã xỉn lại, nếu không cứu e là nó sẽ chết vì mất máu.

“Hảo, hảo!” Liễu Vân Song vội vàng gật đầu,
trước mắt có thể giữ lại cái mũi, đối với hắn cũng là một chuyện tốt, dù sao
chim ưng kia hắn cũng không thể lấy, nhưng có thể dùng nó để đối cái mũi thì
lời quá rồi, cớ sao không đồng ý chứ? Sợ Bảo Bảo đổi ý, Liễu Vân Song lấy hết
quyết tâm chọc hai ngón tay vào mắt.

“A –” một tiếng kêu thảm thiết vang lên thật
to, làm cho lũ quạ cũng hoảng sợ mà bay tán loạn.

Bắc Dao Bảo Bảo khinh miệt nhìn thoáng qua tên
nam nhân vô dụng kia, chỉ móc hai con mắt mà đã kêu thảm thiết như vậy sao?
Thưc sự là không có tương lai.

Nhón tay, đem nam nhân đã ngất xỉu vì đau kia
ném ra ngoài mấy trượng, sau đó đi đến bên chim ưng, cũng không vội vàng cứu
nó, mà ngồi xuống cách nó không xa, “ngươi đã nghe được ta và họ Liễu kia nói
chuyện, ta dùng mũi của hắn để đổi lấy ngươi, cho nên cũng coi như là ta đã cứu
ngươi, từ giờ ta trở thành ân nhân cứu mạng mà cũng là chủ nhân của ngươi. Ta
cũng không muốn ngươi báo ân, cho nên ngươi vẫn được tự do, có thể có lựa chọn
của mình, đương nhiên trừ phi ngươi muốn ta là chủ nhân của ngươi, nếu vậy thì
ta sẽ mang ngươi cùng đi, sẽ chữa vết thương bị tên bắn của ngươi, thuận tiện
xem có thể giải tỏa phong ấn cho ngươi hay không, cho ngươi suy nghĩ một lát,
nếu ngươi cự tuyệt thì mời ngươi tránh qua một bên để xe ngựa của ta còn lên
đường.”

Chim ưng đang bị thương nằm im trên mặt đất,
trong lòng cười khổ không thôi, không biết trước mặt là loài gì tu luyện thành
tinh nhưng thực sự rất giả dối, ngoài mặt thì nói là không cần nàng báo ân, để
cho nàng tự do rời đi nhưng lúc này pháp lực của nàng đã bị phong tỏa, lại bị
trúng tên, đừng nói là bay, ngay cả động một chút cũng không được, lúc này chỉ
nhìn thôi cũng đã hao tổn không ít sức lực, cho nên nàng còn có chọn lựa khác
sao?

Nữ nhân kia rõ ràng đã biết được tình cảnh của
nàng còn đưa ra điều kiện như thế, đúng là ném đá xuống giếng, nàng có thể từ
chối nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc nàng sẽ chết, mà nàng không thể
chết lúc này được, nàng còn rất nhiều chuyện chưa làm xong, nàng còn phải đi
tìm cha mẹ, còn thực hiện giấc mộng của mình, nàng làm sao có thể cam tâm chết
đi lúc này được?

Cho nên dù rất không tình nguyện, nàng vẫn
dùng âm thanh mềm mỏng nói, “chủ nhân, xin cứu ta.”

“A! Đây chính là ngươi tự nguyện nga, ta cũng
không bức ngươi nga! Ta biết Ưng tộc các ngươi luôn giữ chữ tín, đã đáp ứng
chuyện gì thì tuyệt đối sẽ không đổi ý, ngươi đã tự nguyện gọi ta một tiếng chủ
nhân vậy thì ta sẽ là chủ nhân của ngươi, sao lại có thể không cứu ngươi chứ,
ngươi yên tâm đi, có ta ở đây, ngươi nhất định sẽ không có việc gì. Nhớ kỹ, ta
tên là Bắc Dao Bảo Bảo, sau này sẽ là chủ nhân của ngươi, còn ngươi gọi là gì?”

Bắc Dao Bảo Bảo được tiện nghi lại còn khoe
mẽ, làm cho chim ưng kia hận không thể hung hăn cắn nàng một cái cho hả giận,
bất quá lúc này nàng cũng không muốn lãng phí sức lực, cúi đầu đáp, “chủ nhân,
ta tên là Ảnh Nhiên.”

Nói xong liền vô lực nhắm mắt lại, hôn mê bất
tỉnh.

Báo cáo nội dung xấu