Vương quốc ảo - Hồi 03 - Phần 5
Hoa Hiệu cúi đầu xuống cắn chặt môi, tôi không biết cô ta
nghĩ gì, tôi nhìn thấy Hoàng Thác đã nắm tay tập trung linh lực, bởi tay trái
của Thác đã bắt đầu xuất hiện ánh sáng bạc, tôi cũng uốn cong ngón đeo nhẫn tay
trái sẵn sàng đề phòng Hoa Hiệu chạy trốn hoặc tấn công lại.
Nhưng Hoa Hiệu không bỏ chạy cũng không tấn công mà chỉ
cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài của mình ra.
Tôi nhìn cô ta cởi bỏ áo ngoài mà cảm thấy hối hận vì bên
trong chẳng có quần áo đen, cũng chẳng có quần áo vì cô ta chẳng mặc gì cả.
Hoa Hiệu cắn chặt môi, tôi nhìn thấy nước mắt trong mắt
cô.
Tôi quay lại và nói, xin lỗi, tôi đã sai, cô hãy mặc quần
áo vào.
- Nguyệt Thần và Triều Nhai đâu? - Thương Liệt hỏi.
- Hai người họ không có trong phòng.
- Vậy vì sao ngài không nghi ngờ họ? - Thương Liệt nhìn
tôi, ánh mắt trở nên rất lạnh lùng và sắc bén như một mũi kim sáng lóa.
- Không thể là Nguyệt Thần được. - Tôi dửng dưng nói.
- Vì sao vậy? - Câu hỏi của Hoàng Thác.
Tôi nhìn Hoàng Thác, nghĩ tới chuyện giữa hai người họ
đối đầu hôm trước và hiểu rằng giữa họ nhất định có bí mật gì đó, nhưng cả hai
người chẳng ai nói ra. Tôi đành phải hỏi Hoàng Thác vì sao lại nghi ngờ Nguyệt
Thần.
- Tôi không nghi ngờ Nguyệt Thần mà nghi ngờ tất cả.
- Vậy ta sẽ nói cho ngươi biết: Khi ta bước vào gian
phòng đó, Nguyệt Thần viết lên lưng ta bốn chữ: Cẩn thận đèn dầu. Ngọn đèn đó
chính là do ngươi đốt, lúc đốt ngươi không phát hiện ra đèn chỉ còn một chút ít
dầu phải không? Ngươi cố ý bớt dầu đi quả là tính toán rất chính xác, có nghĩa
là ngọn đèn chỉ thắp được cho tới khi kẻ ám sát tới, bởi khi trời đột nhiên từ
sáng chuyển sang tối, mắt người sẽ chẳng nhìn thấy gì cả.
- Vậy Triều Nhai thì sao? - Hoàng Thác lại hỏi.
- Ta không biết. Ta không biết vì sao Triều Nhai lại
không có trong phòng, nàng cần phải có mặt trong phòng mới đúng, vì cô ta vẫn
chưa hồi phục. Thôi, mọi người hãy ai về phòng nấy, có chuyện gì ngày mai sẽ
hay.
- Còn Nguyệt Thần và Triều Nhai?
- Chẳng còn cách nào khác, đành phải chờ vậy.
*
Đêm đó, tôi không ngủ, đầu óc luôn nghĩ tới những chuyện
vừa xảy ra, ít nhiều tôi cũng đoán ra được vài điều nhưng vẫn rất mơ hồ. Tôi
khẳng định mình đã bỏ qua một số sự việc rất quan trọng, nhưng không thể nghĩ
được là cái gì.
Đêm có vẻ qua đi rất nhanh, cũng chẳng có chuyện gì xảy
ra. Buổi sáng, khi tôi ngủ dậy ra khỏi phòng thì đã thấy bọn người của Thương
Liệt đứng cả ở ngoài cửa. Điều ngạc nhiên là Nguyệt Thần và Triều Nhai cũng
đứng trong số đó, Triều Nhai đang ôm đàn, nụ cười rất bình tĩnh.
Tôi bước tới hỏi:
- Triều Nhai, tối qua nàng có ngủ ngon không?
Thương Liệt cắt ngang không đợi tôi nói hết:
- Ngủ rất ngon, rất ngon, chẳng mơ mộng gì cả, ngủ một
mạch tới sáng.
- Vậy thì tốt, người nàng yếu cần phải nghỉ ngơi cho tốt.
Nụ cười của Thương Liệt vẫn bình thản, nhưng trong lòng
bàn tay tôi đã lấm tấm mồ hôi. Triều Nhai vì sao lại phải nói dối nhỉ?
- Nguyệt Thần, ngươi thì sao? - Thương Liệt tiếp tục hỏi.
- Tôi không ở đây, tôi ra ngoài.
- Vậy nàng đi đâu?
- Tôi phát hiện ra một việc. - Nàng nhìn tôi và nói. -
Tối qua tôi định sang nói cho Đại vương biết.
Tôi nhận ra Nguyệt Thần không hề nói dối, chắc chắn nàng
phát hiện ra điều gì đó.
- Thưa Đại vương, tối qua thần cũng có chuyện muốn nói
với ngài. – Hoàng Thác nhìn Nguyệt Thần sau đó quay lại nói với tôi.
Tối đó, Hoàng Thác bảo tôi, thực ra Liêu Tiễn không phải
chết vì chất độc mạn tính, bởi sau đó Thác đã đào thi thể của Tiễn lên để kiểm
tra, và phát hiện ở đỉnh đầu Tiễn có một cây kim rất nhỏ có chứa một chất độc
mạnh bị mái tóc dài che mất.
Hoàng Thác nói: “Đại vương còn nhớ khi mới vào lãnh địa
Tây phương cũng chính là lúc Liêu Tiễn chết, xung quanh chúng ta có người nào
đáng nghi ngờ không?”
Nguyệt Thần nói cho tôi biết mấy sát thủ tuyệt đỉnh,
nhưng chắc là họ không ra tay, bởi lúc đó Nguyệt Thần đang ở đó, không có kẻ
nào dám ra tay.
- Thưa Đại vương, người còn nhớ khi Liêu Tiễn bị hôn mê
ngã xuống, người đầu tiên lao tới là Phiến Phong, có vẻ như Phiến Phong biết
trước là Tiễn sẽ ngã. Thần nhớ rõ là Phiến Phong ôm lấy đầu Liêu Tiễn.
- Hoàng Thác, ngươi nghĩ gì?
- Thưa Đại vương, thần không muốn nói gì cả, thần chỉ nói
rằng chúng ta đã để sót một số sự việc, xin Đại vương tự mình phán đoán.
Đúng lúc đó, Nguyệt Thần xuất hiện trước cửa, nhìn thấy
Hoàng Thác ở trong phòng của tôi nên chẳng nói gì cả.
Hoàng Thác nhìn tôi nói, thần xin phép trở về phòng mình.
Tối đó, Nguyệt Thần cũng nói cho tôi biết chính câu
chuyện đó, nàng nói tối hôm tôi bị mưu sát nàng đi xem xét thi thể của Liêu
Tiễn nên không có trong phòng. Nguyệt Thần nói cỏ xung quanh mộ Liêu Tiễn đã
khô cả rồi vì cơ thể của Tiễn có độc, còn trên đầu có một cây kim bạc rất nhỏ.
Tôi không nói cho Nguyệt Thần biết chuyện đó Hoàng Thác
đã nói cho tôi hay rồi mà chỉ hỏi ai là người đã giết Liêu Tiễn?
Nguyệt Thần không nghi ngờ ai trong chúng tôi cả, chỉ hỏi
lại tôi là có nhớ người phụ nữ đầu đầy những cây kim hôm trước không?
- Kim trâm ư? - Tôi hỏi lại.
- Đúng. Thần rất muốn xem xem cây kim mà Liêu Tiễn bị hạ
thủ có giống cây trâm trên đầu bà ta hay không?
Khi Nguyệt Thần sắp rời phòng, nàng đột nhiên quay người
lại nói với tôi:
“Thưa Đại vương, ngài không thấy chuyện ngài bị ám sát
tối qua là kỳ lạ lắm sao?”
- Ngươi nói...
- Người nhìn thấy và phát hiện người mặc đồ đen chạy sang
dãy nhà của nhóm Thương Liệt ở phía bắc tối qua đều là Hoàng Thác, tất cả đều
do Thác nói ra cả. Còn vết rách trên ngực áo do lưỡi dao rất sắc gây nên, Đại
vương có nghĩ đó là do những con dao băng ngài phóng ra không?
Tôi nhìn Nguyệt Thần, bắt đầu cảm thấy sợ hãi và ớn lạnh.
*
Mũi kim trên đầu Liêu Tiễn đã được Nguyệt Thần lấy ra. Nó
màu trắng bạc nhưng không phải bằng bạc, cứng hơn bạc nhiều, dưới ánh đèn, mũi
kim phát ra màu xanh rất kỳ dị, rõ ràng là nó có độc. Đầu kim mang màu đỏ sặc
sỡ, khi tôi nhìn kỹ cây kim mới phát hiện ra đầu kim được khắc hình đầu phượng
hoàng.
- Phượng hoàng! - Tôi kêu lên thất thanh.
Nguyệt Thần nhìn tôi, gật đầu tỏ vẻ đồng tình.
Tôi đang định đưa tay ra cầm thì bị Nguyệt Thần ngăn lại,
nàng nói rằng cây kim độc vô cùng, dù không bị thương, chất độc cũng có thể
ngấm qua da, tuy không nguy hiểm tới tính mạng nhưng cũng sẽ bị thương không
nhẹ.
Tôi nhìn cây kim mà chẳng nói gì. Nhưng tôi đột nhiên
nghĩ tới những câu nói của Hoàng Thác và Nguyệt Thần.
Tối đó chẳng có chuyện gì xảy ra cả, tôi ngủ rất ngon
lành, nhưng mơ liên tục, hết mơ tới thời gian tôi lưu lạc nơi trần gian đến
những việc ở thành Nhẫn Tuyết, tất cả cứ hư hư ảo ảo, thời gian vài trăm năm cứ
thế trôi qua. Nhưng những ngày sống cùng với Thích thì lại không hề mơ thấy, mà
trong mơ chỉ thi thoảng nhìn thấy Thích rất tuấn tú và tinh nghịch, nhưng khi
lạnh lùng thì lại làm cho người ta có cảm giác là mặt đầy sát khí, ngược lại,
khi vui vẻ thì nụ cười ngọt ngào đẹp đẽ giống hệt một đứa trẻ, vừa tinh nghịch
lại ngang bướng.
Đệ của tôi - Anh Không Thích nay linh hồn đang bay lên
trời, không biết những vong linh có sợ lạnh không, liệu đệ có vẫn không cần
dùng pháp thuật để che tuyết hay không mà cứ để mặc cho những bông hoa tuyết
rơi đầy vai, đầy đầu và rơi cả trên đôi lông mày lưỡi mác sắc nhọn kia? Trong
những giấc mơ đó không có tranh giành, không có vua chúa, không phân biệt huyết
thống, không có phản bội hay ám sát, chỉ có hai anh em tôi đứng ở nơi cao nhất
trên bức tường thành Nhẫn Tuyết, mái tóc dài bay ngược chiều gió, hoa tuyết và
hoa anh đào bay qua đầu và áo chúng tôi như những bông sen ngàn tuổi nở rực rỡ,
một màu trắng thuần khiết và trong suốt. Hàng ngàn hàng vạn năm, tôi và Thích
cứ đứng như vậy cúi xuống nhìn cả Đế quốc Ảo Tuyết, nhìn thần dân của chúng
tôi, nhìn thủy triều lúc lên lúc xuống trong biển băng và nhìn những đóa hoa
sen hồng nở rộ như những ngọn lửa ở bờ đối diện của biển băng.
Một con chim tuyết khổng lồ vút lên từ thành Nhẫn Tuyết
rồi là là bay tới, sau đó có vô số con chim tuyết bay sát qua đỉnh đầu chúng
tôi, tôi còn nghe thấy tiếng vỗ cánh của nó, bóng đàn chim tuyết khổng lồ đang
mờ dần ở phía chân trời. Sau đó, trên nền trời xanh lại xuất hiện một khuôn mặt
mà tôi không thể nào quên, đó là Lê Lạc với mái tóc điểm xanh; đó là Lam
Thường, một người biết yêu biết ghét, rất được mọi người yêu quý, những anh chị
của tôi, còn cả những người của bộ tộc Băng đã chết trong cuộc thánh chiến...
nụ cười của họ tràn ngập bầu trời, nhưng rồi cũng tan đi như sương sớm.
Cuối cùng, tôi thấy mình đang đứng ở Nhẫn Tuyết trong một
mùa đông - một mùa đông mười năm tuyết rơi liên tục, xung quanh chẳng một bóng
người, chẳng một tiếng động, chỉ có tiếng gào thét của bão tuyết đập vào tai
tôi, và cuối cùng, thành Nhẫn Tuyết lặng lẽ đổ sụp phía sau tôi, chảy mãi cho
tới khi kết thúc giấc mộng mới thôi.
Tôi ôm gối ngồi trên giường, đầu tựa vào tường, tôi nghe
thấy mình đang thầm nói: “Thích ơi, đệ sống ra sao? Huynh rất nhớ đệ...”
Buổi sáng khi tôi tỉnh dậy, tuyết ngoài cửa sổ đã ngừng
rơi, trên lá trúc vẫn còn đọng lại những bông hoa tuyết, thỉnh thoảng lại bay
đi theo những cơn gió.
Tôi đi vào giữa sảnh lớn, phát hiện thấy bọn Nguyệt Thần
đang ăn. Ngoài cô gái gảy đàn Hoa Hiệu không có mặt ra, còn mọi người đều tề
tựu đủ cả.
Điều kỳ lạ là, Nguyệt Thần cùng ngồi một bàn với một
người, người đó chính là Trâm - một người đàn bà rất giỏi dùng độc là thủ hạ
của Thương Liệt.
Tôi đi tới ngồi cạnh bà Trâm, sau đó người của nhà khách
tới hỏi tôi dùng gì, khi tôi đang chuẩn bị gọi đồ ăn thì bà ta nói: “Ca Sách,
tối sang chỗ tôi một chút”.
Tôi ngẩng lên nhìn vẻ nghi ngờ, chẳng hiểu bà ta định làm
gì.
Bà ta cười với tôi, nụ cười đầy bí ẩn và mơ hồ rồi nói: “Thưa
Đại vương, tôi biết một người bạn của ngài là Liêu Tiễn chết vì một cây kim,
tối nay mời ngài tới, thần sẽ nói cho ngài biết về cây kim nọ.”
Tôi nhìn Nguyệt Thần, nàng chẳng nói gì chỉ cúi đầu uống
trà, tôi quay đầu lại đáp rằng, tối tôi sẽ tới.
*
Tối đó, tôi gọi Nguyệt Thần vào phòng tôi nói rằng muốn
nàng cùng đi tới chỗ bà Trâm.
Nguyệt Thần đồng ý và dặn tôi phải hết sức cẩn thận.
Chờ cho mọi người đi ngủ cả, tôi và Nguyệt Thần mới bước
ra khỏi cửa, nhưng khi chúng tôi tới phía ngoài gian phòng của bà Trâm thì thấy
bên trong không có đèn, cũng chẳng có tiếng gì cả, tất cả tối om om.
Tôi khoanh ngón đeo nhẫn, sau đó gió tuyết bắt đầu bay
xung quanh người tôi mỗi lúc một dày thêm, bởi tôi sợ rằng khi mở cửa ra sẽ có
vô vàn mũi kim độc phóng tới. Tôi quay nhìn Nguyệt Thần, nàng cũng giơ tay trái
lên qua khỏi đỉnh đầu, sau đó chỉ thấy ánh trăng chụp kín người nàng.
Sau đó, Nguyệt Thần đẩy cửa, khi ánh trăng trên người
nàng chiếu vào căn phòng, chúng tôi nhìn thấy bà Trâm, bà ta đang ngồi trên ghế
đối diện với chúng tôi và mỉm cười, nhưng nụ cười rất kỳ dị. Khi chúng tôi sắp
bước vào thì Nguyệt Thần hét lên một tiếng rồi quay lui rất nhanh, tôi cũng vội
vàng lui quay lại, bởi nhìn thấy thứ ánh sáng lạnh lùng trên tay của bà ta. Tất
cả kim cài tóc của bà ta đã được nhổ ra hết và đặt trong lòng bàn tay và có thể
phóng bất cứ lúc nào.
Nhưng tôi và Nguyệt Thần chờ mãi bên ngoài chẳng thấy bà
ta hành động, chúng tôi củng cố thêm tầng bảo vệ rồi lại bước vào. Nụ cười của
bà ta vẫn rất kỳ dị và tôi đã phát hiện ra nguyên nhân của nó, đó là do nụ cười
của bà ta đã bị đông cứng lại không thể thay đổi được.
Bà ta đã chết, Nguyệt Thần thu về ánh sáng trong tay.
*
Sáng hôm sau, thi thể của bà ta được chôn cất trên khoảng
đất trống sau nhà, mọi người đều tới huyệt bà, đất mới đào lên chất thành đống,
tuyết trắng chói chang. Những cái được bà ta dùng trước đây cũng được chôn theo
cùng với bà ta. Chúng tôi biết, mộ bà ta không được phủ bằng cỏ, vì chất độc ở
các cây kim sẽ lan ra đất, tạo thành một minh chứng cho việc bà ta đã từng là
cao thủ ám sát.
Hóa ra bà ta vốn là Phượng Hoàng - Triều Nhai chậm rãi
nói, mái tóc bay bay che lấp khuôn mặt, nhưng vẫn không thể che hết nụ cười mệt
mỏi của Nhai.
Tôi quay nhìn Hoàng Thác, Thác chẳng biểu lộ gì hết,
nhưng ánh mắt vẫn sáng long lanh, tôi không biết Thác đang nghĩ gì, cứ thấy ông
ta nhìn chăm chú vào phần mộ của bà Trâm mà chẳng nói gì.
Vài ngày sau khi Phượng Hoàng chết, toàn bộ nhà khách này
rất yên ắng, ngày ngày vẫn có người đến người đi, riêng tôi không biết đang đợi
gì, có lẽ cũng giống như Thương Liệt, chúng tôi chỉ chờ Tây phương hộ pháp tới
mà chẳng phòng bị gì cả. Nguyệt Thần thường biến đâu mất, còn Hoàng Thác lại
luôn ngồi trong phòng, Phiến Phong và Triều Nhai lại luôn chơi cầu với con
người chủ. Còn tôi chỉ đứng trong rừng trúc, nhìn những bông hoa tuyết nhỏ xíu
rơi loạn xạ từ trên lá trúc xuống mỗi khi có gió thổi, có bông rơi lên đầu và
vai tôi, rơi cả vào trong mắt tôi rồi tan chảy ra ngay.
*
Ba ngày sau lại xảy ra một chuyện khiến mọi người rất
hoảng sợ, đó là chuyện Phượng Hoàng không hề chết.
Hôm đó, con ông chủ quán khóc lóc chạy tới, nó kẻo tay
tôi và nói rằng nó rất thích những bông hoa khô, thằng bé đưa tôi ra sau nhà.
Khi tới nơi đó, tôi lặng người chẳng nói được lời nào; lát sau Hoàng Thác và
Nguyệt Thần cũng tới, cả hai người cũng cùng có tâm trạng như tôi.
Bởi vì giữa bãi đất trống rất rộng sau nhà, một đám cỏ
rất rộng đã chết khô, trông giống như vết sẹo lớn của mặt đất.
Hoàng Thác nói, chắc chắn dưới đó có vấn đề.
Nguyệt Thần bước tới, tụ ánh trăng lại trên tay rồi phóng
xuống đám đất đó, lát sau đám đất bỗng nứt ra, tôi nhìn thấy một đống kim độc,
vì thế làm cho cỏ phía trên chết hết, chỉ có điều, đầu những cây kim đó lại
không giống hình Phượng Hoàng mà thôi.
Hoàng Thác nói, chúng ta hãy xem lại thi thể của bà Trâm.
Mộ bà ta được đào lên, ánh nắng chiếu vào thi thể cứng đỏ
của bà. Hoàng Thác chỉ vết máu tụ trên tay bà ta và nói tôi hãy nhìn kỹ xem.
- Vì sao lại có vết tụ máu? - Tôi hỏi Hoàng Thác.
- Vì sao khi bà ta chết, cơ thể đã cứng lại, nhưng vẫn có
người động vào, cố sức muốn tách các ngón tay của bà ta ra. - Hoàng Thác nói.
- Bởi khi có người muốn giết bà ta, bà ta đã lấy tất cả
những cây trâm nhỏ trên đầu ra cầm trong tay, nhưng chưa kịp bắn đi thì đã bị
giết chết. Sau đó, người muốn tách các ngón tay bà ta ra để lấy những cây kim
đó và thay vào đấy bằng những cây kim Phượng Hoàng để chúng ta cho rằng bà Trâm
chính là Phượng Hoàng. - Nguyệt Thần nói xen vào.
Thương Liệt chẳng nói gì, bộ mặt rất nghiêm nghị.
Hồi lâu sau ông ta mới khẽ nói, hãy chôn cất bà Trâm,
đừng đụng tới làm gì.
*
Sáng hôm sau, khi tôi đang ăn cơm trong đại sảnh, Hoàng
Thác đột nhiên bước tới rồi ngồi xuống bên cạnh, sau khi gọi món ăn rồi cứ ngồi
nguyên như thế mà chẳng nói câu nào. Thác chỉ xòe bàn tay ra, trong tay có một
mảnh giấy, trên đó là một cây kim vừa lấy từ đất lên.
Tôi nhìn kỹ cây kim bởi tôi biết không phải vô cớ mà Thác
muốn cho tôi xem nó. Sau khi tôi nhìn cây kim rất lâu dưới ánh đèn, tôi đột
nhiên cười, Hoàng Thác cũng cười, chắc là cũng biết tôi đã phát hiện ra bí mật
rồi.
Bởi trong đó có một cây kim trên có vết máu, điều đó có
nghĩa là kẻ đổi kim trong tay bà Trâm đã bị kim đâm phải, do đó y đã bị trúng
độc, Hoàng Thác nói, giải được chất độc đó cần phải vài vị thuốc đặc biệt.
Tôi nhìn mắt Hoàng Thác rất sáng và đột nhiên hiểu ý của
ông ta. Tôi nói, chỉ cần chúng ta tìm được người mua thuốc là có thể tìm ra
người trúng độc.
Hoàng Thác gật đầu nói, biết người nào trúng độc sẽ biết
ai là Phượng Hoàng.
*
Nhà khách này hàng ngày đều có xe ngựa chở hàng đỗ ngoài
cửa, sau đó người trong nhà khách và thủ kho mới ra xem xét những thứ hàng cần,
đương nhiên trong đó có thể có cả thuốc men. Nếu là khách đặt hàng mua thuốc sẽ
có người đưa đến tận phòng ở của khách.
Chúng tôi phát hiện hàng ngày đều có thuốc ở các cửa hiệu
lớn trong phố được chuyển tới nhà khách này, phần lớn đều là loại thuốc bổ do
nhà khách sắc dùng, chỉ có một ít thuốc được chuyển trực tiếp đến phòng của Y
Trạo.
Khi tôi và Hoàng Thác nói lại chuyện này cho Thương Liệt
biết, ông ta lắc đầu quả quyết là không phải Y Trạo.
Thương Liệt nói với chúng tôi, Y Trạo phải uống thuốc
luôn, bởi nhiều năm về trước, cô ta bị thương chưa khỏi, ngay khi ở trong phủ
Thái tử, vẫn có người hàng ngày mang thuốc tới. Sau khi tới ở đây, phải đưa
thuốc tới đây.
Ông ta còn nói rằng, thuốc mà Y Trạo uống đều là thuốc
phục hồi linh lực chứ không phải là thuốc giải độc.
Khi tôi và Hoàng Thác rời phòng của Thương Liệt, Hoàng
Thác nói với tôi, chúng ta phải đi xem phương thuốc của Y Trạo.
*
Lạc Thảo Trai là nhà thuốc lớn nhất nơi này, những người
đưa thuốc cho Y Trạo đều là người làm thuê. Chúng tôi tới hiệu thuốc, tìm tới
vị thầy thuốc nọ rồi hỏi về phương thuốc của Y Trạo.
Vị đại phu đó cười miễn cưỡng, nhưng qua nụ cười đó,
chúng tôi thấy rõ tất cả. Ông ta nói đó là bí mật của người bệnh, thầy thuốc
không được tùy tiện nói cho người khác biết.
Hoàng Thác bước tới nói, nếu đại phu đồng ý cho chúng tôi
xem đơn thuốc đó, tôi có thể đồng ý thay đại phu chữa trị cho ba người khác.
Vị đại phu cười tỏ ra xem thường rồi nói, ta chính là một
thầy thuốc giỏi nhất ở thành này, vì sao lại phải cần người khác chữa bệnh
thay!
Hoàng Thác quay lại nhìn tôi, tôi bước tới kéo tay một
người làm công đứng cạnh, tay tôi vung lên, một lưỡi kiếm băng đột ngột xuyên
thủng ngực anh ta, tôi thấy vị đại phu kia mặt thất sắc, khi máu anh chàng xấu
số chảy tràn ra mặt đất, tôi và Thác cười rồi bỏ đi. Khi chúng tôi bước qua
cửa, nghe thấy giọng nói run rẩy của vị đại phu nọ, ông ta nói xin mời chúng
tôi ở lại.
Hoàng Thác dùng ánh sáng tụ lại trên tay lướt nhẹ trên
ngực anh chàng làm thuê, vết thương trên ngực anh ta do kiếm băng đâm thủng dần
dần khép miệng, cuối cùng làn da ở đó trở nên nhẵn bóng như chưa từng bị thương
vậy.
Vị đại phu nọ ngồi ngay đó, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ và
kinh ngạc.
Chúng tôi cầm tờ đơn thuốc trong tay, đó là một tấm giấy
màu hồng mỏng nhưng trong suốt, chữ đại phu viết trên đó như rồng bay phượng
múa. Ở cuối tờ đơn có ba vị thuốc rất kỳ lạ, đó là cỏ không tuyết, cóc lửa và
tơ nhện băng.
- Ba vị thuốc này là loại giải độc tốt nhất. - Hoàng Thác
nói.
Tôi nhìn Hoàng Thác, mắt ông ta ánh lên vẻ rất đặc biệt
nhưng rất hấp dẫn. Tôi hiểu ý tứ của ông ta.
*
Khi chúng tôi quay lại nhà khách thì nhìn thấy Y Trạo
đang ở trong sân nơi có đám cỏ lưa thưa, cô ta mặc chiếc áo dài màu đen điểm
vàng, đẹp và đầy bí ẩn, bộ mặt của cô ta cũng lạnh lùng bí ẩn, kỳ lạ như loài
hoa man đà la màu đen khi nở. Khi tôi nhìn thấy cô ta, cô đột nhiên mỉm cười,
giống như mặt hồ bị gió thổi làm tan lớp băng trên mặt vậy, nụ cười đó cũng
giống như loài hoa bé li ti, nhỏ nhưng rất đẹp đang nở, cô ta hỏi, Ca Sách,
Người vẫn khỏe chứ?
- Vẫn khỏe. Còn cô, tôi thấy cô ngày nào cũng uống thuốc,
vậy sức khỏe ra sao? - Tôi hỏi lại.
Cô vén những sợi tóc xõa ra trán, cười và nói rằng chẳng
sao cả, chỉ là thuốc bổ để dưỡng thương thôi, xin cảm ơn sự quan tâm của Đại
vương.
Tối đó, Hoàng Thác tới phòng tôi và nói chúng tôi hãy
cùng tới phòng ở của Y Trạo xem sao. Tôi hỏi lại.
- Đến đó làm gì?
- Xem thuốc của cô ta có thật là thuốc bổ hay không.
Tôi nói cần phải rủ Nguyệt Thần cùng đi, nhưng Hoàng Thác
chần chứ một lúc lâu, mãi rồi mới nói tại sao lại phải gọi Nguyệt Thần.
- Nếu Y Trạo là Phượng Hoàng thì chỉ có Nguyệt Thần mới
có thể địch nổi cô ta. - Tôi đáp.
Hoàng Thác nhìn ra ngoài cửa sổ rồi gật đầu.
*

