Cực Phẩm Gia Đinh - Chương 319 - 320
Chương 319: Quá trơ trẽn
Đỗ Tu Nguyên và Hứa Chấn tuy không rõ ngọn nguồn song cũng hiểu được đại
khái, biết chuyện lũ Đông Doanh này vì cướp bạc mà hạ độc giết nhiều đồng bào
Đại Hoa như thế, tức thì lòng sục sôi hận thù, giữ chặt người Tá Tá Mộc
(Sasaki) khiến hắn không thể mảy may động đậy. Lâm Vãn Vinh đạp hắn vài cước
nặng trịch, rút đao thép gác lên cổ Tá Tá Mộc, lạnh lùng nói:
- Lão tử hỏi ngươi một lần nữa, năm nghìn binh sĩ đó đều bị bọn Đông Doanh
các ngươi độc sát rồi sao?
Tá Tá Mộc hừ mũi:
- Bọn chúng, vô dụng. Chết, rất tốt!
Lâm Vãn Vinh trán nổi gân xanh, cố dồn nén lửa giận, cười âm hiểm:
- Hứa Chấn, ta giao hắn cho đệ, hãy cam đoan với ta, một năm sau hắn phải
còn sống, nhưng còn khó chịu hơn chết.
- Tuân lệnh.
Hứa Chân cười hăng hắc, nộ hỏa phun trào trong mắt:
- Mạt tướng nhất định hoàn thành nhiệm vụ.
Hứa Chấn vẫy tay áp giải Tá Tá Mộc lui xuống, Đỗ Tu Nguyên thấy Lâm tướng
quân tâm trạng không tốt lắm, bèn biết điều ra ngoài, để hắn yên tĩnh một mình
suy nghĩ.
- Ngươi muốn giết tên người Oa này thật à? Ngươi không muốn biết chúng giấu
bạc ở đâu sao?
Thanh âm của một nữ tử cất lên bên tai Lâm Vãn Vinh, nhẹ nhàng, chập chờn
bay bổng, mùi hương thơm dịu lùa qua cánh mũi, khiến tâm tình của hắn cũng hoạt
bát thêm vài phần. Nếu như ngày thường, hắn nhất định sẽ chòng ghẹo vui vẻ một
phen, song, hôm nay, hắn không có hứng thú.
- Đó là nhẫn giả Đông Doanh, là các tử sĩ do chúng bồi dưỡng, tỉ tỉ tưởng
rằng chúng sẽ khai ra nơi giấu bạc à? Ba lăm vạn lạng bạc không dễ dàng vận chuyển
vậy đâu, chỉ cần bạc ở trong địa phận Tế Ninh, dù có đào sâu ba thước đất ta
cũng phải tìm ra. Còn về cái tên giẻ rách này, ta không muốn giết hắn ---- Ta
muốn hắn sống không bằng chết, để hắn hối hận đã đầu thai trên thế giới này.
Lâm Vãn Vinh nghiến răng hừ một tiếng, mắt ánh lên phẫn nộ:
- Năm nghìn ngươi, những năm nghìn người! Lũ người Oa này trên đất Đại Hoa
của ta, độc sát năm nghìn đồng bào của ta, tiên tử tỉ tỉ, nếu đổi lại là tỉ, tỉ
sẽ làm thế nào?
Ninh Vũ Tích nhíu mày, nói hờ hững:
- Người Oa dĩ nhiên là độc ác, nhưng ngươi đã từng nghĩ qua chưa, năm nghìn
người này đã phản bội hoàng đế, đầu nhập trận doanh khác làm phản tặc. Nói
không khách khí thì bọn chúng trợ Trụ vi ngược (nối giáo cho giặc, giúp kẻ xấu
làm việc ác), chết chưa hết tội!
Lâm Vãn Vinh nhìn nàng, nhãn thần toát lên vẻ khinh miệt vô kể, hoàn toàn
khác biệt với ánh mắt hám gái lúc trước, đây là một sự khinh miệt tuyệt đối.
Lần đầu tiên bắt gặp thần tình này ở hắn, Ninh Vũ Tích cau mày:
- Làm sao? Ta nói sai à?
- Tỉ không sai! Người sai là sư phụ tỉ.
Lâm Vãn Vinh thở dài:
- Bà ấy bồi dưỡng tỉ thành một tuyệt đại tiên tử cao cao tại thượng, không
hiểu chuyện phàm trần. Tỉ đại biểu cho chính nghĩa, cho công tín, trông thì có
vẻ được người người kính ngưỡng, phong quang vô hạn, nhưng, tỉ thực sự tưởng
rằng mình ghê gớm lắm chắc?
Ninh Vũ Tích nổi nóng:
- Không được đánh giá sau lưng sư phụ ta.
- Đánh giá bà ấy? Ta không hứng. Ta đang dạy tỉ, dạy tỉ một đạo lý đơn giản
nhất, đạo lý mà tỉ và sư phụ mình chưa từng thấu hiểu.
Lâm Vãn Vinh cười lạnh, nói như gió táp mưa sa, không chút nể mặt.
Ninh Vũ Tích quay người đi luôn, không thèm nghe hắn nói nhảm. Lâm Vãn Vinh
nhìn nàng bước gấp, lắc đầu cười khinh miệt:
- Các người căn bản không hiểu sống là vì gì.
Ninh Vũ Tình chầm chậm dừng chân, xoay mình, quét mắt nhìn hắn, hỏi giọng
nhạt nhẽo:
- Ngươi nói gì?
- Ta nói chưa rõ à? Tiên tử tỉ tỉ, tỉ biết con người sống vì gì không?
Lâm Vãn Vinh dựa vào cạnh bàn, mặt đầy vẻ bất cần đời.
Ninh Vũ Tích ngẫm nghĩ một hồi, đoạn nghiêm túc nói:
- Mỗi người đều có lý tưởng, đây là động lực để họ sống trên đời.
- Vớ vẩn.
Lâm Vãn Vinh nhếch mép cười, xua tay coi thường:
- Để ta nói tỉ hay vậy, con người sống trên thế giới này, là vì miếng ăn.
Cái gì là lý tưởng, cái gì là truy cầu, đó toàn là ăn no dậm bụng, no ấm sinh
dâm dục mà thôi. Tỉ bảo năm nghìn binh sĩ đó là phản tặc, nhưng tỉ có từng
nghĩ, đối với họ mà nói, trung với hoàng đế và trung với Thành Vương có gì khác
biệt sao? Đều là bán mạng, đều là để đổi lấy miếng cơm, chú định chỉ có một bộ
phận nhỏ có thể thăng quan tiến chức, những người khác đều phải chiến tử sa
trường, rất nhiều người cả đời không minh bạch rốt cuộc vì sao phải chiến đấu,
nhưng đại bộ phận đều không có cơ hội lựa chọn. Nói trắng ra, họ chẳng phải tội
nhân, càng chẳng phải địch nhân của chúng ta, họ cũng giống chúng ta, đều là
những con sâu đáng thương bị người ta lợi dụng mà thôi, bất kể là hoàng đế hay
là Thành Vương, trong mắt những người đó, nhân dân vĩnh viễn là đối tượng bị
lợi dụng ----- Ta nói tỉ có hiểu được không?
Ninh Vũ Tích kinh ngạc khôn nguôi, hiển nhiên khó mà lý giải những lời kinh
thế hãi tục này. Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười khổ, trong lòng bỗng nhớ tới Tiếu
Thanh Tuyền, hồi ở Kim Lăng, hàng ngày nói chuyện cùng nàng trong căn phòng nhỏ
của hắn, huyên thuyên tán dóc, nha đầu đó lúc nào cũng thích nghe hắn diễn giải
những lý luận lạ lẫm, sau đó đào sâu suy nghĩ, đặt ra những câu hỏi mấu chốt
làm hắn ứng phó không xong. Nói đến hoài bão chính trị, chỉ có Thanh Tuyền là
tri âm của hắn. Hắn thở dài than khẽ:
- Hưng, bách tích khổ; vong, bách tính khổ!
Ninh Vũ Tích có chút sửng sốt, thời thiếu nữ nàng là đối tượng được vạn
người kính ngưỡng, những năm tháng này lại càng quá quen thuộc với mỹ cảnh nhân
gian phồn hoa thời hưng thịnh, nào có ai giáo huấn nàng như vậy? Vậy mà những
lời của Lâm Tam từng chữ như châu ngọc, ý nghĩa sâu sắc, quan điểm cực kỳ độc
đáo mới mẻ khiến người ta không dằn lòng nổi phải suy nghĩ thấu đáo.
- Nói phức tạp quá, chắc tỉ nghe không hiểu.
Lâm Vãn Vinh cười hi hi:
- Có điều, với chỉ số thông minh của tỉ, nghe không hiểu cũng có thể tha
thứ.
Câu này khỏi cần nghĩ cũng hiểu ý, Ninh Vũ Tích liếc mắt hừ giọng:
- Con người ngươi, đang yên đang lành, sao cứ thích mắng người?
- Không phải là mắng người, chẳng qua cầm lòng không đậu so sánh tỉ và An
tỉ tỉ thôi. Tiên tử tỉ tỉ, tỉ và An tỉ tỉ tranh đấu lẫn nhau suốt bao năm nay,
hai bên đều hiểu nhau đến tận gốc rễ rồi. Trùng hợp là tiểu đệ đệ đây lại từng
có tiếp xúc thân mật với cả hai vị tỉ tỉ, tỉ có biết trong lòng ta thích ai hơn
không?
Lâm Vãn Vinh cười he he, tung ra một viên kẹo hấp dẫn, bất kỳ ai đã là phụ
nữ đều không thoát khỏi sự dụ hoặc này.
Ninh Vũ Tích mỉm cười:
- Ta không muốn nghe ngươi nói lăng nhăng, chuyện giữa ta và An sư muội
không đơn giản như ngươi tưởng tượng đâu, ngươi thích ai cũng chả liên quan đến
ta ----- Dù ngươi có thích cô ta hơn thì đã sao nào?
Tiên tử tỉ tỉ giảo hoạt quá chừng, Lâm Vãn Vinh cười ha ha nói:
- Tỉ nói không sai, đúng là ta thích An tỉ tỉ hơn ---- Còn về nguyên nhân
ấy à, ài, tiên tử tỉ tỉ nhất định là không muốn biết rồi, ta không nói thì hơn.
Ninh Vũ Tích lắc đầu, tỏ ra hết cách:
- Con người ngươi vô vị thật đó, cả ngày không biết làm chính sự gì sao?
Không nghe ngươi nói linh tinh nữa, ta đi đây.
Lâm Vãn Vinh mừng thầm, thường ngày nàng nói đi là đi thẳng, đâu có lần lữa
như hôm nay, còn báo trước một tiếng nữa chứ. Xem ra tiên tử cũng có lúc nhớ
trần tục rồi, nàng cũng là phụ nữ, làm sao thoát nổi chút tâm tư đó của phái
đẹp.
- Nguyên nhân rất đơn giản, An tỉ tỉ tuy bại trong tay tỉ, nhưng tỉ ấy
không ngừng đấu tranh, kiên cường bất khuất, bề ngoài giảo hoạt nhưng bên trong
lại ôn nhu như thủy, tỉ ấy sống chân thật hơn, giống một phụ nữ hơn. Còn tiên
tử tỉ tỉ ư, cao cao tại thượng, cao không với tới, như hoa trong nước, trăng
trong gương, sờ không thấy, lần chẳng ra, hư vô mờ ảo, khó mà tiếp cận. Nói thô
tục tẹo, thứ lỗi ta nói thẳng, ngoại trừ cục thịt trước ngực, những chỗ khác
thật chẳng thấy tỉ có mùi vị nữ nhân gì cả.
Lâm Vãn Vinh cười tít mắt soi mói bộ ngực đầy đặn của nàng, thần sắc chính
nghĩa lẫm liệt.
- Ngươi -----
Ninh tiên tử hàm dưỡng tốt đến đâu cũng không dằn nổi cơn tức giận khi nghe
hắn phun lời thô tục trước mặt mình.
- Ngươi, đồ tiểu nhân bỉ ổi, vô sỉ.
- Tỉ tỉ mắng chưa đủ ác độc đâu.
Lâm Vãn Vinh cười hi hi:
- Kỳ thực mắng người cũng rất có học vấn, ví dụ câu vừa rồi tỉ có thể mắng
thế này --- “Ây a, chàng xấu chết đi được!” Về điểm này tỉ có thể khiêm tốn
thỉnh giáo An tỉ tỉ, nhất định sẽ thu hoạch không ít. Đương nhiên, khi nào học
được cách quyến rũ ta thì tỉ miễn cưỡng có thể xuất sư rồi ----- Ai ui, ai ui,
tỉ làm gì đấy, quân tử động khẩu, nữ nhân động thủ, khỉ hái trộm đào cũng được,
nhưng đánh người tuyệt đối không được đánh vào mặt -----
Đỗ Tu Nguyên và Hứa Chấn đứng ngoài nghe mà đưa mắt nhìn nhau, động tĩnh
lớn thật, Lâm tướng quân diễn Song Hoàng* trong phòng hay sao ấy? Một người
đóng hai giọng, giống như in, tuyệt!
“Rầm” một tiếng, cửa bật mở, hai người Đỗ Tu Nguyên nhìn Lâm đại nhân đẩy
cửa bước ra, miệng há rõ to, hồi lâu vẫn chưa đóng lại được, phải đủ nhét vừa
hai quả trứng gà ý chứ.
- Nhìn cái gì, chưa thấy đàn ông bôi phấn bao giờ à?
Lâm đại nhân che má, thẹn quá hóa giận quát.
- Thấy rồi, thấy rồi.
Hai người nén cười nói:
- Tướng quân nghĩ điều người ta không dám nghĩ, làm điều người ta không dám
làm, đúng là có ý tưởng, có sáng kiến, bọn mạt tướng bội phục, bội phục!
- Người đâu!
Thấy bộ dạng hấp háy mắt ra hiệu của hai tên tiểu tử, Lâm đại nhân tức tối
lớn tiếng ra lệnh.
- Có ti chức!
Mấy tên lính cấp tốc đi đến nghe Lâm đại nhân sai bảo.
Lâm đại nhân không hề do dự hạ lệnh:
- Ra phố mua mười cân phấn về đây, trát kín mặt kín mông hai tiểu tử này
cho ta, thiếu một chỗ cũng không được.
Mọi người phá lên cười ầm, Đỗ Tu Nguyên và Hứa Chấn bỏ chạy cái ào, chuồn
nhanh hơn thỏ, chỉ còn một tràng cười vang vọng trong sân.
Trên mái nhà xa xa, Ninh tiên tử xuất thần ngắm đôi bàn tay mềm mại của
mình, vẻ mặt không tài nào tin nổi. Ta tu thân dưỡng tính suốt bao năm, vậy mà
hôm nay lại bị hắn kích cho nổi giận, tên khốn này đúng là quá trơ trẽn mà.
Chú thích: *diễn Song Hoàng: một môn nghệ thuật hát nói mang màu sắc địa
phương lưu hành trong dân gian, hai bè hát đôi, một người biểu diễn động tác,
người kia ở bên trong sân khấu hát hoặc nói
Chương 320: Tai Nạn Lao Động
Lâm Vãn Vinh tuy da mặt dày thật nhưng cũng biết ngại, không dám vác nguyên
cái mặt có dấu tay rõ nét của tiên tử tỉ tỉ mà về nhà, cứ lần khân ở chỗ Đỗ Tu
Nguyên mãi. Rỗi rãi vô sự, hắn lôi Tá Tá Mộc lên thẩm vấn tường tận, quyền đấm
cước đá một phen, quả nhiên đúng như Lâm Vãn Vinh dự đoán, tên Đông Doanh này có
chết cũng không chịu mở mồm, tinh thần võ sĩ đạo đã luyện đến trình độ cực cao
rồi.
Tính về thời gian, Tá Tá Mộc có chắp cánh cũng không thể vừa cướp xong bạc
ở Sơn Đông đã bay ngay đến kinh thành ám sát, từ đó suy ra, vụ cướp bạc ở Sơn
Đông do một nhóm người Đông Doanh khác cùng Thành Vương thực hiện, Tá Tá Mộc
chưa chắc đã biết địa điểm giấu bạc cụ thể, nhưng khẳng định là ở quanh Tế
Ninh. Hôm nay bắt được lũ quỷ Đông Doanh này, mặc dù đã cố hết sức khống chế
không để tiết lộ tin tức ra ngoài, nhưng Thành Vương cũng chẳng phải đèn dầu
sắp cạn, không gặp được Tá Tá Mộc y nhất định sẽ sinh lòng nghi ngờ. Số bạc ở
Sơn Đông rất có khả năng đang di chuyển, việc không thể chậm trễ, chuyến đi Sơn
Đông này không thể trì hoãn, có điều chẳng biết Từ Vị thương lượng với hoàng
thượng kết quả rốt cuộc thế nào rồi. Nghĩ tới đây, hắn không ngồi yên một chỗ
được nữa, cũng chả hơi đâu lằng nhằng với tên tiểu quỷ kia, trực tiếp sai Hứa
Chấn “hầu hạ” hắn tử tế, đoạn cắp đít bỏ đi.
Hắn về đến cửa tiệm đã là lúc đèn hoa mới thắp, từ sớm hôm qua bị Từ Vị gọi
đi, đến tận bây giờ mới trở về. Đành vậy, hắn lắc đầu thở dài, chẳng hiểu nợ
nần gì ai nữa, lão tử đúng là số vất vả mà, đàn ông tuyệt đối đừng nên quá giỏi
giang.
Vết “má hồng” chưa khô, không được để ai trông thấy. Hắn rón ra rón rén,
đang định len lén lẻn vào, bỗng có tiếng reo mừng:
- Đại ca, đại ca về rồi.
Thoáng chốc mấy người trong nhà đã ùa ra, Xảo Xảo đi đầu, theo sau là Tiêu
đại tiểu thư. Thần sắc nàng tiều tụy, ngơ ngẩn nhìn hắn, gọi một tiếng “Lâm Tam
---" rồi không nói gì nữa. Tiêu phu nhân đứng sau vỗ nhẹ bờ vai mềm yếu
của nàng, mỉm cười gật đầu với Lâm Vãn Vinh.
- A ha, mọi người đều có mặt à, ăn cơm chưa? Ăn rồi thì ngủ sớm đi!
Lâm Vãn Vinh che má cười ha ha nói.
- Đại ca, mặt huynh bị sao thế?
Xảo Xảo đứng gần nhất, vừa nhìn đã thấy màu đỏ tươi trên mặt hắn, tức thì
cả kinh hỏi.
Chưa nhìn chưa biết, nhìn rồi giật mình, ánh mắt mọi người liền dồn cả lên
mặt hắn, Lâm Vãn Vinh bụm chặt má, ấp úng:
- Ờ, không sao, bất cẩn va phải cây thôi, hai bên má đều dính chưởng. Nhưng
mà mọi người yên tâm đi, khuôn mặt anh tuấn của ta không bị tổn hại tẹo nào
đâu.
Xảo Xảo kéo tay hắn ra, xót xa vuốt ve, rưng rưng nước mắt:
- Ai đánh huynh ra nông nỗi này chứ? Đại ca, đau không?
Nha đầu này, chẳng biết bao biện hộ chồng nàng gì cả. Đây mà là đánh à? Đây
là do tiên tử tỉ tỉ lỡ tay khi đang thân mật với ta, là tai nạn lao động, hiểu
chưa?
Trước giờ chỉ có hắn bắt nạt người khác, chưa từng thấy hắn bị đánh bao
giờ, chuyện này là sao đây? Đại tiểu thư lo lắng nhìn hắn, muốn đến gần nhưng
thấy dáng vẻ ôn nhu của Xảo Xảo, nàng lại dừng bước.
Đã giấu không xong thì thèm vào giấu nữa. Hắn nắm bàn tay nhỏ nhắn của Xảo
Xảo, nhẹ véo khuôn mặt hồng thắm của nàng, cười hi hi ôm quyền hướng về Tiêu
phu nhân và đại tiểu thư:
- Không sao, ngộ thương thôi, mấy hôm nữa ta sẽ đánh lại.
- Đại ca, huynh không sao chứ?
Xảo Xảo quan sát hắn kỹ càng từ đầu xuống chân, giọng nghẹn ngào:
- Hôm qua huynh bị hoàng thượng triệu đi, một ngày một đêm không có tin tức
gì, làm mọi người lo chết đi được. Đại tiểu thư cả đêm không ngủ, sáng nay vừa
dậy đã đi tìm Từ tiên sinh, nhưng mãi chẳng thấy bóng dáng ông ấy đâu.
Lâm Vãn Vinh đưa mắt nhìn đại tiểu thư, chỉ thấy mặt nàng đỏ hồng, môi anh
đào cắn hờ, đang trao hắn ánh mắt chứa chan tình cảm.
- Không sao, không sao, làm gì có chuyện ta bị sao chứ.
Lâm Vãn Vinh cười hi hi:
- Hôm qua bàn bạc công chuyện với hoàng thượng đến tối mịt, hoàng thượng
lão gia tử liền bảo ta ở tạm trong cung một đêm, nào ngờ đã khiến mọi người lo
lắng, đều do lỗi của ta, họa là từ mặt trăng!
Tiêu Ngọc Nhược hừ một tiếng, nói khẽ:
- Giữ ngươi ở trong cung? Hoàng thượng đối đãi với ngươi quả là không tệ,
sao rồi, chuyện kén phò mã đã định rồi chứ? Khi nào nghênh đón công chúa về
nhà?
- Xảo Xảo, sao nàng ra ngoài cũng mang theo hũ giấm to thế?
Lâm Vãn Vinh cười nói.
- Đâu mà, muội có mang theo giấm gì ----
Xảo Xảo ngớ người, nói được nửa chừng, liếc thấy sắc mặt của đại tiểu thư,
bèn phì cười mắng yêu:
- Đại ca, huynh xấu quá đi.
Đại tiểu thư vành mắt ửng đỏ, chẳng nói chẳng rằng, nâng váy dài chạy biến
vào trong tiệm. Lâm Vãn Vinh mặt nghệt ra đó, Xảo Xảo vội đẩy lưng hắn, nôn
nóng giục:
- Đại ca, xem huynh nói xằng nói bậy kìa, mau đuổi theo đi.
Vụ này om xòm à nha, hết Tiên Nhi lại đến đại tiểu thư, chả biết hai hũ
giấm này hũ nào đậm hơn nữa. Hắn khó xử đánh mắt cầu cứu Tiêu phu nhân, Tiêu
phu nhân lắc đầu bảo:
- Chuyện của bọn trẻ các ngươi ta cũng không hiểu lắm, các ngươi tự xử lý
lấy đi, ta tin ngươi và Ngọc Nhược. Có điều, nói thật lòng, Lâm Tam à, hai ngày
nay không thấy bóng dáng ngươi, nhà chúng ta không biết sao nữa, bỗng dưng mất
hết sinh khí cứ như không còn trụ cột gia đình vậy. Ngọc Nhược mặt ủ mày chau,
làm gì cũng không tập trung tinh thần, như đột ngột biến thành một người khác,
trước kia lúc chưa có ngươi, nha đầu này hăng hái năng động lắm, dám nghĩ dám
làm, không sợ gì cả, nhưng bây giờ thì trái ngược hẳn, ngươi nói xem chuyện này
là sao?
Lời này của phu nhân ẩn chứa thâm ý đây, cơ mà nói thật nhé, Lâm mỗ sống ở
Tiêu gia thật sự rất tự giác, luôn tích cực phát dương tinh thần ông chủ, chưa
bao giờ coi mình là người ngoài cả. Lâm Vãn Vinh cười ha ha, vênh mặt mo nói:
- Vậy à, phu nhân đề cao ta rồi. Ài, quấy rối tinh thần đại tiểu thư như
thế, ta thực hổ thẹn quá, nổi bật hơn mọi người đúng là sai lầm, lần sau ta sẽ
nhớ kỹ.
Đây gọi là mặt lừa chẳng biết mặt ngựa dài (không biết người biết ta, tự
cho mình là nhất), da mặt của Lâm Tam phải nói là khoáng cổ tuyệt kim. Phu nhân
gượng cười, than:
- Tiêu gia ta vất vả chèo chống nhiều năm nay, toàn dựa vào hai nữ tử yếu
đuối, sau khi có ngươi, áp lực của chúng ta đã giảm đi rất nhiều, nói ngươi
hiện tại là trụ cột của Tiêu gia ta không sai chút nào. Ngươi đi đi, xem Ngọc
Nhược thế nào rồi dỗ dành nó, con bé này -----
Phu nhân lau hai giọt nước mắt, không nói tiếp nên lời.
Đòn công kích tình cảm của phu nhân quả là lợi hại, buộc ta chết ngắc luôn,
muốn chạy cũng không thoát. Lâm Vãn Vinh hoàn toàn bái phục thủ đoạn của phu
nhân, ôm quyền lách mình vào nhà, đi thẳng ra hậu viện. Trời đã tối đen, phòng
đại tiểu thư không thắp đèn, không gian mịt mùng, không hiểu nàng có trong đó
hay chăng.
Gõ cửa vài cái, Lâm Vãn Vinh hắng giọng gọi:
- Đại tiểu thư, ta là Lâm Tam đây, mở cửa đi, ta có lời muốn nói.
Trong phòng lặng ngắt như tờ, không một âm thanh, chờ hoài không thấy mở
cửa, Lâm đại nhân lắc đầu, ài, cứ bắt ta phải xuất tuyệt chiêu à, ta thì chả
sao, chỉ sợ nha đầu này chịu không thấu:
- Ngọc Nhược, bé ngoan, bé yêu, bảo bối, bé cưng ------
Tiêu phu nhân ở sảnh trước nghe mà toàn thân rợn da gà, tên Lâm Tam này sao
lời nào cũng thốt ra được, đúng là làm tổn hại phong tục, ảnh hưởng xấu đến
giáo dục, ôi thanh niên thời nay! Xảo Xảo thì mặt mũi đỏ rực, đối với “nhục
ma”* đại pháp của đại ca, nàng đã quen lâu rồi, ngày nào không nghe còn có chút
hoài niệm ấy chứ.
Hắn chưa hô hết một lượt, đại tiểu thư đã phải mở cửa, mặt đầy vệt nước mắt
đứng đối diện hắn, vừa ngượng vừa giận mắng:
- Ngươi la ó lăng nhăng gì đấy, không sợ nương thân nghe thấy à?
Lâm đại nhân chui vào như khỉ, cười hi hi nói:
- Sợ cái gì, ta gọi là việc của ta, phu nhân nghe là việc của phu nhân. Phu
nhân nghe vui tai, ta gọi hứng khởi, mỗi người một nhu cầu. Bé cưng, ta gọi lần
nữa nhé, nàng thích nghe không?
- Ai muốn nghe chứ, lời ngon tiếng ngọt, ngươi đi mà nói với bé cưng công
chúa của ngươi.
Đại tiểu thư hừ một tiếng, song sắc mặt đã đỡ khó coi hơn ban nãy.
- Vậy sao được, ta xin thề với trời, Ngọc Nhược là bé cưng của ta, độc nhất
vô nhị.
Lâm Vãn Vinh tay giơ cao, mặt nghiêm nghị, mắt không chớp.
Hắn không hề nói dối, đại tiểu thư là bé cưng của hắn, Tiên Nhi là bé
ngoan, chung sống hữu hảo, không xâm phạm nhau.
Sắc mặt đại tiểu thư đã dịu đi nhiều, còn ửng màu hồng nhạt, khẽ nói:
- Vậy ngươi có dám nói, hoàng thượng giữ ngươi qua đêm trong cung, lẽ nào
không phải muốn chọn ngươi làm phò mã?
Hoàng thượng tuyệt đối không muốn chọn ta làm phò mã, nhưng công chúa đã
quyết tâm kết uyên ương với ta rồi. Lâm đại nhân thở vắn than dài, lắc đầu nói:
- Chuyện này kể ra dài lắm, bên trong rắc rối ngoắt ngoéo, nói mấy ngày mấy
đêm cũng không hết. Ý, bé cưng, bộ áo tím này của nàng đẹp quá, đẹp như tiên nữ
ấy, sao trước kia ta chưa từng thấy nhỉ?
Đại tiểu thư không phải hạng dễ gạt, thấy hắn úp úp mở mở, biết ngay trong
lòng hắn có quỷ, tức thì nước mắt lặng lẽ lăn dài:
- Ngươi chỉ biết nói suông dỗ dành thôi, tưởng ta dễ ức hiếp vậy sao? Cả
đêm qua ngươi không về, làm ta sợ hãi mất cả hồn phách, chưa đến canh một ta đã
tới phủ Từ đại nhân chờ tin của ngươi, vậy mà ngươi trả lời qua quýt thế à?
Ngươi ra đi, ra đi, đi tìm bé cưng của ngươi đi!
Đại tiểu thư đẩy hắn ra ngoài, Lâm Vãn Vinh xoay lưng ôm trọn thân hình mềm
mại của nàng vào lòng, cười hi hi nói:
- Ta đang tìm bé cưng của ta còn gì? Nàng xem, ta bị “tai nạn lao động” đây
này, ài, nàng vĩnh viễn không tưởng tượng nổi những chuyện phức tạp, hiểm ác mà
ta trải qua trong hai ngày nay đâu. Những lời ta nói với nàng, câu nào cũng là
sự thật, không lừa già dối trẻ, nếu có giả dối, trời đánh tan xác, không được
yên ổn -----
- Tự dưng thề thốt làm gì.
Đại tiểu thư hoảng hốt bụm miệng hắn, quýnh quáng nói:
- Nếu linh nghiệm thì sao? Không có ngươi, ta biết phải làm sao?
Lâm đại nhân chỉ còn biết lừ mắt nhìn nàng, nói năng hay nhỉ, ta mà là kẻ
không thành tâm thế á? Hắn cầm tay nàng, đặt lên một nụ hôn nhẹ, mặt nghiêm
nghị:
- Đại tiểu thư, ta hỏi nàng một chuyện, nàng nhất định phải thành thật trả
lời ---- Nếu có một ngày ta làm hoàng đế, nàng sẽ thế nào?
Chú thích: *nhục ma: buồn nôn, ngứa ngáy, khó chịu (trước cử chỉ, lời nói
của ai đó)

