Cực Phẩm Gia Đinh - Chương 339
Chương 339: Lâm
phu nhân
- Làm nổ núi?
Ninh tiên tử nhìn về phía động đá giữa lưng chừng núi,
khẽ cau mày:
- Chẳng trách bọn chúng phải trốn ở nơi bí mật như
thế, nguyên là có âm mưu ác độc. Chỉ cần đem hỏa dược giấu trong lòng núi, đợi
tới khi xe bạc đi qua quan đạo thì đốt dây dẫn, như vậy đúng là núi long đất
lở, phong vân biến sắc. Đừng nói là bạc, ngay cả người cũng không mấy ai sống
được. Đây đúng là một chiêu diệu kỳ, cũng không biết rốt cuộc chúng kiếm ra bao
nhiêu hoả dược.
- Sợ rằng không ít!
Lâm Vãn Vinh thở dài, cười khổ nói:
- Ta ở Tế Ninh mò bạc gây động tĩnh lớn mà những tên
tặc tử này không có hành động gì, sớm đã thấy kỳ quái rồi, chỉ là không nghĩ
tới chúng lại nghĩ ra một độc kế như vậy. Chẳng trách chúng im lặng như thế, có
mấy ngày thời gian, muốn kiếm ra bao nhiêu hỏa dược mà chả được, nổ bằng một
vách núi có là gì.
Ninh Vũ Tích tuy biết chỗ đối diện có phỉ tặc ẩn trốn,
nhưng không ngờ bọn chúng lại ác độc như vậy. Nếu không kịp thời phát hiện, mấy
vạn quan quân dưới núi và hơn ba mươi vạn lượng bạc sẽ bị hủy trong chốc lát,
chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ.
- Tiên tử tỷ tỷ, tỷ biết trong động đá kia giấu bao
nhiêu người không?
Lâm Vãn Vinh nhìn cửa động nhỏ giọng hỏi.
- Bọn chúng cảnh giác rất cao, mà động đá chỉ có một
cửa ra duy nhất nên ta cũng không dò xét được. Nhưng từ kích cỡ của cửa động mà
phán đoán, một khi chúng thật sự giấu hỏa dược thì tối đa ẩn bên trong không
quá hai mươi người.
Ninh Vũ Tích nói thản nhiên, mặt đầy tự tin.
Lâm Vãn Vinh ngưng thần nhìn chốc lát, vách núi kia
bốn phía dựng đứng, khó có thể trèo lên. Động đá đó ở trên vách, có lá chắn
trời sinh, dễ thủ khó công, có cái thế “một người giữ ải, vạn quân khó qua”.
Nếu dẫn quan quân đến đánh, không có khả năng thành công bao nhiêu, ngược lại
có thể bức phỉ tặc “chó cùng dứt dậu” (1) mà đốt dây dẫn. Cho dù không thương
tổn đến người, nhưng một khi ngọn núi này bị nổ sụp xuống, cắt đứt đường tiến
tới, tiến độ hành quân sẽ bị trì hoãn rất lớn, đây là điều tất cả mọi người
không muốn nhìn thấy.
(1) Tục ngữ Việt Nam, chó cùng đường có
thể làm liều, làm điều không tưởng.
Thấy Lâm đại nhân nhìn đầu ngó tay lấm la lấm lét đánh
giá bốn phương, Ninh Vũ Tích nghi hoặc nhìn hắn, hỏi:
- Ngươi đang tìm cái gì?
- Tìm người!
Lâm Vãn Vinh thần sắc nghiêm cẩn:
- Bọn chúng nếu đã chuẩn bị kỹ để tùy thời đợi chúng
ta đến, gần đây hẳn phải có thám tử. Ninh tiên tử, nàng có nhìn thấy không?
Ninh Vũ Tích cười nói:
- Thấy ngươi bình thường thông minh, sao bây giờ lại
trở nên hồ đồ rồi. Trước khi quan quân đến, bọn chúng tự nhiên phải phái thám
tử nghe ngóng tình hình. Chỉ là lúc này mấy vạn đại quân đã tới dưới núi, bốn
phía lại là thám báo do các ngươi phái ra, tầng tầng tìm kiếm, bọn chúng còn
muốn đi ra làm gì? Huống chi còn có mưa gió, trốn ở trong động đá đã an toàn
lại thoải mái, đợi tới khi trời sáng hành quân, thám báo của các ngươi lui đi
thì bọn chúng đi ra quan sát tình hình cũng không muộn.
Lâm Vãn Vinh khẽ vỗ tay, cười hì hì:
- Tiên tử tỷ tỷ phân tích cực kỳ thấu triệt, nếu không
phải tối nay tỷ cứu mạng ta. Ta đã cho rằng tỷ và lũ phỉ tặc kia là cùng một
nhà đó.
- Ngươi nói bậy bạ gì đó? Ai cùng hội với bọn chúng?
Ninh Vũ Tích giương mi lên, mặt hiện lên vẻ kiêu ngạo:
- Hai mươi năm trước, ta giúp hoàng đế đánh bại Thành
Vương, trong thiên hạ này còn có việc gì “Ngọc Đức Tiên Phường” ta không thể
làm được?
Chính vì cái thái độ ỷ tài khinh người này của các
ngươi, hoàng đế lão gia tử không diệt “phường” của nhà các ngươi mới là lạ đó.
Thấy Ninh tiên tử tràn đầy tự tin, Lâm Vãn Vinh nói:
- Tỷ với địch nhân đương nhiên là không phải cùng một
nhà, tỷ với ta mới là cùng một nhà.
Ninh tiên tử biết tính tình của Lâm Tam, càng dây dưa
hắn càng ương ngạnh, là loại thần côn đánh cũng không chết, không thể so đo, vờ
như không nghe thấy lời hắn nói, hừ một tiếng hỏi:
- Còn có hai canh giờ nữa là trời sáng rồi, tới lúc đó
đại quân phải lên quan đạo này. Lúc này vẫn ngươi thoải mái như vậy, chẳng lẽ
là nghĩ ra kế gì phá địch?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Tạm thời còn chưa nghĩ ra, có điều có thể phát hiện
trước được âm mưu của định nhân, việc này rất đáng vui mừng, còn cái khác, đợi
trở về hãy nói.
Nghe ngữ khí của hắn tựa hồ muốn xuống núi, Ninh Vũ
Tích lại liếc mắt nhìn động đá đối diện, ống tay áo phất lên, xoay người liền
đi. Lâm Vãn Vinh giữ lấy tay áo nàng:
- Ấy, tỷ tỷ, lúc tối lửa tắt đèn thế này, chẳng lẽ tỷ
muốn bỏ lại một mình ta ở đây? Chơi xong rồi bỏ, tỷ cũng quá tuyệt tình đấy.
Ninh Vũ Tích thần sắc tức giận:
- Ngươi nói bậy bạ gì đó, cái gì chơi xong rồi bỏ?
- Chẳng lẽ là chơi xong cũng không bỏ?
Lâm đại nhân nắm chặt lấy tay áo nàng không rời, mặt
cười gian, dài giọng “a” một tiếng:
- Tỷ tỷ thật có tình có nghĩa, tiểu đệ đệ cảm kích rơi
lệ, sắp phun ra rồi. Nếu chúng ta đã cùng lên núi, tự nhiên cũng cùng xuống núi
rồi!
Người làm sao có thể vô sỉ tới nước này? Thế này có
còn là người sao? Ninh Vũ Tích bất đắc dĩ thở dài, chỉ vào ánh đèn phía, lông
mày nhướng lên:
- Không phải ta không đưa ngươi xuống núi, là nhân mã
của ngươi đã tìm đến rồi.
Nhìn theo hướng tay nàng chỉ, đằng xa từng điểm đuốc
sáng, số lượng không ít, tiếng đao cọ vào áo giáp truyền tới, Lâm Vãn Vinh tinh
thần rung động:
- Là hai nghìn binh mã của Hồ Bất Quy, lão Hồ này đi
cũng quá chậm, ta tới đỉnh núi rồi hắn còn ở lưng núi.
Hắn là người no ấm không biết được nỗi khổ của người
đói rét, bằng vào cước trình của bọn Hồ Bất Quy, lại phải tìm kiếm khắp nơi
trong mưa gió, ba canh giờ có thể tới đây, đã là thần tốc rồi. Nếu không phải
là thần công của Ninh tiên tử tương trợ, Lâm đại nhân sợ là đêm mai cũng chẳng
bò lên được đỉnh núi.
Thấy Lâm đại nhân long hành hổ bộ (2) bước xuống núi,
Hồ Bất Quy ngẩn ra một chút, vội vàng tiến lên nghênh tiếp, mặt đầy tán thán
(3):
- Tướng quân quả nhiên là kỳ nhân, có thể đi sau mà
tới trước, mạt tướng bội phục bội phục. À, vị này là…
(2) Đi hiên ngang.
(3) Tán dương, thán phục.
Ninh Vũ Tích đứng ở bên cạnh Lâm tướng quân, không nói
không cười, Hồ Bất Quy nhìn tới hai mắt trợn lên, thế gian này còn có nữ tử mỹ
lệ như thế sao? Lão Hồ ta quả thực đã sống phí bao nhiêu năm.
Lâm Vãn Vinh cười tủm tỉm ôm bả vai Hồ Bất Quy, nhỏ
giọng nói:
- Vị này sao, ài, ta không thể nói của chi tiết. Tóm
lại, Hồ đại ca biết trong lòng được rồi. Con người ta thực sự không phải quá
phong lưu.
- Hiểu rồi, hiểu rồi.
Hồ Bất Quy nghe được thầm vui, hướng tới Lâm Vãn Vinh
giơ ngón cái lên, Lâm tướng quân quá thần kỳ rồi, mỗi nữ tử bên người đều vô
cùng kiều diễm, người này so với người kia càng đẹp hơn, làm người ta thật hâm
mộ.
- Hồ đại ca, có tìm ra mấy vị huynh đệ phát khói hiệu
hay không?
Lâm Vãn Vinh cười một hồi, nhớ tới việc còn treo trong
lòng, liền mở miệng hỏi.
Hồ Bất Quy lắc lắc đầu:
- Phái đi hơn mười đội thám báo, ngoại trừ hai đội
không có tin tức, còn lại đều có người phản hồi lại. Chúng mạt tướng trên đường
đi tới, phát hiện một chút tung tích bọn họ lưu lại. Chỉ là dấu vết không rõ
lắm, khi đứt khi liền, tựa hồ có người cố ý xóa đi. Chúng ta tìm rất lâu, liền
mất phương hướng ở nơi này.
Ninh Vũ Tích gật gật đầu, thần sắc lạnh nhạt:
- Không! Không! Sai rồi. Hai đội thám tử này, nhất
định là tìm tới đây rồi bị người ta diệt khẩu, thi hài sợ là tìm không thấy
nữa.
- Lời này của phu nhân là thật?
Hồ Bất Quy mặt lộ vẻ kinh hãi:
- Nói như vậy, phỉ tặc chẳng phải ở gần đây?
- Ngươi nói cái gì? Phu nhân gì?
Sắc mặt nhu mỹ của Ninh Vũ Tích chợt biến thành lạnh
như băng, phảng phất như mẫu đơn kiều diễm bị bạo tuyết che lấp, làm trong lòng
người ta sinh ra từng làn hơi lạnh.
- Phu nhân chính là Lâm phu nhân!
Hồ Bất Quy là kẻ thô dã, thẳng như ruột ngựa, đĩnh đạc
nói:
- Nữ tử ở cùng với Lâm tướng quân, người nào chẳng
phải cuối cùng cũng biến thành Lâm phu nhân?
- Đáng chết!
Ninh Vũ Tích khẽ quát một tiếng, hàn quang trong tay
ngầm lóe lên, một thanh kiếm nhỏ từ trong tay áo xuất ra như sét đánh không kịp
bưng tai, quét về phía cổ Hồ Bất Quy.
Hồ Bất Quy ở chiến trường tuy là mãnh tướng, nhưng so
với Ninh tiên tử thực còn kém tới ngàn vạn lần. Mắt thấy vị “Lâm phu nhân” này
một lời không hợp liền rút kiếm động thủ. Mình nháy mắt còn chưa kịp, thanh
kiếm kia đã tức tốc tới trước người, nhanh như chớp.
Lâm Vãn Vinh sớm có chuẩn bị, lắc mình che ở trước
người Hồ Bất Quy, ôm bả vai hắn cười:
- Hiểu lầm, hiểu lầm thôi, ta và vị Ninh tiểu thư này
chỉ là quan hệ bằng hữu bình thường, cũng chỉ là cùng ăn cơm ngắm sao thôi,
thật sự rất thuần khiết, Hồ đại ca đừng nghĩ lung tung.
Thấy Lâm Tam chắn tại trước người Hồ Bất Quy, Ninh Vũ
Tinh chỉ đành đẩy kiếm qua một bên, trường kiếm soạt qua tai hắn, nàng tức giận
hừ một tiếng, không nói nữa.
Hồ Bất Quy gật gật đầu, vị Lâm phu nhân này tính tình
hung dữ như thế, cũng không biết Lâm đại nhân làm sao “ăn” được, kiếm lão bà
phải ôn nhu như Lạc tiểu thư vậy.
Lâm Vãn Vinh đem những điều vừa thấy kể cho Hồ Bất Quy
một lượt, Hồ Bất Quy kinh hãi:
- Nổ núi? Con mẹ nó, đám tạp chủng này phát điên rồi
hay sao? Tướng quân, lão Hồ chờ lệnh dẫn theo ba trăm tử sĩ, nhất định đánh hạ
được cái động đá này.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu, đi hai bước:
- Hồ đại ca, việc này vạn lần không thể lỗ mãng. Chỗ
đó địa hình hiểm yếu, chỉ cần giữ vững cửa động, cho dù vạn người tới đánh cũng
không có hiệu quả. Huống chi, trong động có có lượng lớn hỏa dược, chỉ cần một
chút bất cẩn, thì vận mệnh sẽ vạn kiếp bất phục. Việc này còn cần phải thương
nghị cẩn thận, chỉ có thể dùng trí, không thể cường công.
Lời này không phải giả, trong động kia nếu thật sự
chất đầy hỏa dược thì đừng nói vạn người, cho dù là mười vạn quan quân, cũng
chỉ là đi đời. Hồ Bất Quy không biết làm sao nói:
- Nếu không đánh, chẳng lẽ để cho bọn chúng đốt pháo
nổ núi? Như thế, chẳng phải là toàn bộ bị vây ở đây không thể động đậy? Hai
mươi vạn quân kháng Hồ của triều đình, chính là đang đợi những ngân lượng này
dùng đó.
Áp lực, đây chính là áp lực! Lâm Vãn Vinh chau mày,
chậm rãi cất bước trên sườn núi, mưa phùn thấm đầy quần áo của hắn, ngay cả
chân dẫm vào bùn cũng không phát hiện ra.
Hồ Bất Quy đi theo Lâm đại nhân đã lâu, biết hắn đang
nghĩ biện pháp, chỉ đành lo lắng nhìn, một tiếng cũng không dám phát ra. Ninh
Vũ Tích thần sắc bình thường, ánh mắt khẽ di chuyển dừng ở trên người Lâm Vãn
Vinh.
Suy nghĩ hồi lâu, Lâm Vãn Vinh đột nhiên thở một hơi
thật dài, tiếp đó lại ha ha cười lớn:
- Hồ đại ca, huynh thấy con người ta có phải là anh
hùng hay không?
Nói đi đâu vậy? Lão Hồ hơi ngẩn ra, liền đó tức tốc
phản ứng lại, lớn tiếng nói:
- Nếu Lâm tướng quân không phải là anh hùng, thế gian
không còn ai xứng với hai chữ này.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, chậm rãi lắc đầu:
- Hồ đại ca, ta không có cao thượng như huynh nghĩ
đâu, ta chỉ là một người bình thường, cũng rất sợ chết, chỉ có điều là vận mệnh
tốt một chút mà thôi.
Hồ Bất Quy mờ mịt nhìn hắn, không biết Lâm tướng quân
nói lời này là có ý gì. Lâm Vãn Vinh thở dài, bất đắc dĩ nói:
- Có điều lần này, ta sợ là phải làm anh hùng một hồi
thôi!
Hắn nhìn Ninh Vũ Tích, Ninh tiên tử khẽ hừ một tiếng:
- Ngươi đừng đặt chủ ý lên ta, ta sớm đã nói rồi, chức
trách của ta chỉ là hộ vệ sự an toàn của ngươi, những việc khác, ta mặc kệ hết.
Có lời này của nàng là được rồi, Lâm Vãn Vinh gật gật
đầu, dặn dò bên tai Hồ Bất Quy mấy câu, Hồ Bất Quy kinh hãi thất sắc:
- Thế này sao được? Tướng quân, mạt tướng xin được đi!
Hãy để mạt tướng đi!
Lâm Vãn Vinh cười khổ, vỗ vỗ bả vai Hồ Bất Quy:
- Hồ đại ca, ngươi tưởng ta muốn làm anh hùng chó má
gì đó sao? Vô nghĩa, trong nhà ta lão bà lớn bé có đến mười người. Ai cũng như
hoa như ngọc, như lang như hổ đợi ta về yêu thương, sao lại nguyện ý đem mạng
nhỏ để ở đây? Nhưng ta không đi thì ai đi? Hồ đại ca, huynh có nắm chắc có thể
nhanh chóng lại an toàn giải quyết những tên phỉ tặc trong động đá kia không?
Hồ Bất Quy chần chờ một lúc, đành lắc đầu:
- Mạt tướng không nắm chắc. Nhưng tướng quân ngài
chẳng lẽ lại được?
- Ta đương nhiên không được.
Lâm tướng quân cười thần bí, ánh mắt hướng về phía
Ninh tiên tử liếc một cái, hạ giọng nói:
- Nhưng có người có thể làm được. Chỉ cần ta đi, nàng
ta sẽ phải đi. Ài, làm uyên ương đồng mệnh với vị tỷ tỷ này cũng là miễn cưỡng
thôi.
Hồ Bất Quy nghe cái hiểu cái không, Lâm Vãn Vinh cũng
không giải thích, dặn dò:
- Hồ đại ca, đợi chút nữa huynh dẫn huynh đệ lên đỉnh
dốc hò hét một phen, dọa dẫm lũ thỏ con kia. Đến canh bốn hãy xuống, sau đó
ngầm giám thị tình hình trong động đá. Một khi bọn chúng phái thám tử xuống
núi, tức khắc bẩm báo cho ta, không được có sai sót.
Hồ Bất Quy còn định nói nữa, Lâm Vãn Vinh hừ lạnh một
tiếng, sắc mặt trầm xuống:
- Hồ đại ca, đây không phải lúc nói nghĩa khí. Nếu
huynh thật lòng đối tốt với ta, lần tới lên chiến trường thay ta cản mấy đao.
Hiện giờ, huynh phải theo quân lệnh của ta mà làm.
Hồ Bất Quy không còn cách nào lĩnh mệnh rời đi, Lâm
Vãn Vinh lặng lặng đứng yên, trầm mặt không nói, không biết đang nghĩ cái gì.
Ninh Vũ Tích đi đến bên người hắn, liếc qua hắn một
cái, cảm khái nói:
- Có những lúc ta thấy ngươi rất thông minh, nhưng lại
có lúc cảm thấy ngươi vừa ngu vừa ngốc.
- Ta có lựa chọn sao?
Lâm Vãn Vinh cười khổ nhìn nàng:
- Nếu ta phái người khác đi, tiên tử tỷ tỷ, tỷ nguyện
ý đi mạo hiểm sao?
Ninh Vũ Tích kiên định lắc đầu:
- Ta có nguyên tắc việc đã đáp ứng nhất định làm được,
nhưng cũng không thể mở rộng không có giới hạn, an nguy thủ hạ của ngươi không
ở trong phạm vi chức trách của ta.
- Vậy là xong rồi.
Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ giang tay ra:
- Nói đi nói lại, còn chẳng phải ta tự mình đi? Tiên
tử tỷ tỷ, tỷ sẽ không bỏ mặc ta không quan tâm chứ! Nếu nói như vậy. ta tuyệt
đối sẽ không đi. ***, tiểu mạng của ta quý lắm, vừa muốn kiếm tiền, vừa muốn
tán gái, còn muốn dạy Ngưng nhi nhiều trò, nhiều việc có ý nghĩa như vậy còn
chưa làm xong, làm sao có thể lãng phí vô ích ở đây.
Hắn nói tới lúc hứng trí, chợt phát hiện ra bên cạnh
yên tĩnh quá, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ninh tiên tử không nói lời nào, nhãn
thần lấp lóe, giống như đang nghĩ ngợi gì đó.
Lâm đại nhân ngẩn ra, trong lòng tức thì trở nên khẩn
trương, mở to mắt hỏi:
- Tiên tử tỷ tỷ, tỷ sẽ không chơi thật chứ? Tỷ chính
là còn lời hứa đó! Tác phường kia của tỷ không phải lời hứa đáng giá nghìn
vàng, thất tín là chết sao?
Ninh Vũ Tích nhắm mắt trầm tư, làm như không nghe thấy
lời của hắn. Đợi một lúc vẫn không thấy động tĩnh gì, Lâm đại nhân giận giữ,
***, chơi ta sao, nữ nhân mà tin tưởng được thì lợn nái biết leo cây! Để ta đi
tìm chết, coi ta là đồ ngốc sao? Hắn lớn giọng hét lên:
- Mệnh lệnh triệt tiêu! Lão Hồ, chuẩn bị cho ta một
con ngựa nhanh nhất, ta có việc phải đi trước! Nơi này giao ngươi phụ trách!
Ninh Vũ Tích phì cười, che miệng nói:
- Con người của người sao không có thể diện, ngay cả
lời thế này mà cũng nói ra khỏi miệng được.
Nàng vừa bật cười, từ lạnh biến ấm, giống như trăm hoa
nở trong mùa đông, Lâm đại nhân thở dài một hơi, cảm kích rơi nước mắt nói:
- Ta đã biết, tỷ sẽ không vứt bỏ ta. Tiên tử tỷ tỷ, tỷ
thật là quá thiện lương, tiểu đệ không có gì báo đáp, ôm mười cái vậy! Ta tuyệt
sẽ không chiếm tiện nghi của tỷ!
Ninh tiên tử cố nhịn cười, trừng mắt liếc hắn:
- Phải dọa ngươi chứ! Nếu không như thế, lần sau ngươi
sẽ sai ta lên trời đi hái sao ngắt trăng mất.
- Vậy cũng phải có bản lĩnh của tỷ tỷ mới được.
Lâm đại nhân cười nịnh, không biết liêm sỉ vỗ mông
ngựa:
- Nói thật, mấy tên tiểu mao tặc lại phải phiền tiên
tử tỷ tỷ tự thân xuất thủ, tiểu đệ đệ thật áy náy. Đợi việc này giải quyết rồi,
ta mời tỷ mấy thứ đồ ngon, ba đồng một xâu hồ lô đường, tới hơn một trăm xâu.
Người này đổi sắc mặt so với hài tử còn nhanh hơn,
Ninh tiên tử cũng không có cách nào, chỉ đành lắc đầu cười:
- Trước tiên thu lại hồ lô đường của ngươi đi, coi ta
là đứa bé ba tuổi sao? Nói trước một câu khó nghe, tình hình bên trong động đó
ta không hiểu rõ, có thể thuận lợi giải quyết hay không bây giờ ta cũng rất khó
nói, chỉ có thể tận lực mà làm. Ngươi ở đây đợi tin tức của ta đi!
- Được, được.
Lâm đại nhân vui mừng gật đầu như gà mổ thóc, lập tức
mở to hai mắt, mặt đầy vẻ không thể tin được:
- Tỷ nói cái gì? Ở đây đợi tỷ? Tiên tử tỷ tỷ, tỷ không
muốn ta đi?
- Ngươi đi có thể làm được gì?
Tiên tử thản nhiên nói:
- Vướng chân vướng tay, không bằng tìm một con khỉ tới
giúp đỡ còn có tác dụng lớn hơn.
Thật cảm động a, Lâm đại nhân nắm chặt tay áo Ninh
tiên tử, hận không thể lấy thân báo đáp:
- Tỷ tỷ, vất vả cho tỷ rồi. Tiểu đệ làm cho tỷ canh cá
diếc thượng hạng, đợi tỷ khải hoàn trở về, ta tự tay đút cho tỷ ăn. Có điều tỷ
nhất định phải chú ý an toàn, động đá kia có người canh giữ, bên trong chắc
chắn có cung nỏ, tốt nhất kiếm người thu hút sức chú ý của chúng. Nhưng mà tiên
tử tỷ tỷ công phu cao siêu như vậy, chút việc nhỏ này khẳng định không làm khó
được tỷ, tất nhiên dễ như trở bàn tay. Tiểu đệ ở tại đây cung hầu tin tức tốt
của tỷ tỷ.
- Thật không?
Ninh tiên tử đảo mắt:
- Ngươi nói như vậy, làm ta thấy phải có người phối
hợp một chút. Xem ra chỉ có ngươi...
- Hồ Bất Quy, chuẩn bị cho ta một con ngựa nhanh nhất,
ta có việc phải đi trước…
- Ra rồi, ra rồi.
Hồ Bất Quy thở hổn hển chạy tới, kêu lên:
- Lâm tước quân, thám tử của bọn phỉ ra rồi.
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy bóng người trước mắt lóe
lên, “Lâm phu nhân” và Lâm tướng quân liền giống như một trận gió, biến mất
ngay trước mắt.

