Cực Phẩm Gia Đinh - Chương 363

Chương 363: Hoàng
hậu ư?

Khi Đỗ Tu Nguyên dẫn đoàn người xuống núi, thì mặc dù
sắc trời đã tối, nhưng vô số dân chúng vẫn còn tụ tập xem náo nhiệt. Chúng binh
sĩ giơ cao ngọn đuốc, khiến đang đêm mà sáng ngỡ như ban ngày. Đêm nay tin tức
Lâm đại nhân dùng pháo bắn “Ngọc Đức Tiên Phường” sẽ truyền khắp nơi của Đại
Hoa, tới lúc đó sẽ xuất hiện phản ứng gì không ai biết được, đám người Đỗ Tu
Nguyên đều thầm toát mồ hôi thay cho Lâm tướng quân, chỉ có hắn là cười đùa ha
hả với mọi người, giống như hắn chẳng hề quan tâm tới chuyện gì.

- Tướng quân.

Đỗ Tu Nguyên tuần lộ phía trước vội vàng chạy tới, sắc
mặt nghiêm trọng vô cùng:

- Phía trước có người chặn đường của đại quân ta. Là…

Hắn dừng một chút, hạ giọng nói:

- Là lại bộ thượng thư Diệp đại nhân, lễ bộ Lương đại
nhân, còn có chấp sự, học sĩ của tam các lục bộ, còn có Thành Vương gia…

Lâm Vãn Vinh cả kinh, những người này tới thật là
nhanh, ta giờ mới xuống được núi, hắn cười hắc hắc hai tiếng:

- Không sao không sao, có thể mấy vị đại nhân tới tặng
biển khen ngợi ta cũng chưa biết chừng. Đỗ đại ca, chúng ta cùng đi lên xem
sao.

Đỗ Tu Nguyên thấy mặt hắn không chút ngạc nhiên, tựa
hồ mấy không coi mấy vị đại nhân quyền khuynh triều đình này ra gì, trong lòng
cũng thầm kính phục, dám nói dám làm, dám làm dám chịu, thật đúng là kỳ nam tử.

Lâm Vãn Vinh đang muốn tiến lên, Tiêu tiểu thư từ
trong kiệu nhô đầu ra hỏi:

- Lâm lang, phía trước có chuyện gì?

Lâm Vãn Vinh cười nói:

- Có người tới thăm ta thôi. Thanh Tuyền, nàng và sư
muội nghỉ ngơi ở đây một chút, ta đi rồi sẽ trở lại.

Tiêu Thanh Tuyền cười khẽ, lấy từ trong lòng ngực ra
thấm thẻ bài ánh vàng lấp lánh, cẩn thận nhìn ngắm một lượt, trong mắt nổi lên
một tầng sương nhạt, thần sắc đầy vẻ hồi tưởng và lưu luyến, lại vẫy vẫy tay
với hắn, dịu dàng nói:

- Lâm lang, chàng qua đây, thiếp có chút việc muốn nói
cho chàng.

Đợi Lâm Vãn Vinh đi tới trước mặt, Tiêu Thanh Tuyền
đưa tấm thẻ bài kia tới tay hắn, nhẹ nhàng nói:

- Cái này cho chàng. Nếu có người dám làm khó chàng
thì chàng lấy cái này ra, sẽ không ai dám động tới một cọng lông của lang quân.

Kim bài này nặng trình trịch, bên trên điêu khắc một
con phượng hoàng sống động như thật, cũng không biết là dùng làm gì. Lâm Vãn
Vinh cười đáp lời:

- Tấm thẻ bài này của nàng, cùng kim bài hoàng thượng
ban cho ta, có chút giống nhau. Chúng ta thế này là long phượng hợp bích, đi
khắp thiên hạ cũng không sợ.

Tiêu Thanh Tuyền cười duyên:

- Đừng tán dóc nữa, đi mau một chút chúng ta còn sớm
về nhà.

Quân sĩ đi đầu đã dừng lại bất động, từ đội ngũ phía
trước họ truyền tới từng trận ồn ào, mơ hồ nghe thấy tiếng hô “Lâm Tam ra đây!”
“Lâm Tam ra trả lời.”

Lâm Vãn Vinh dẫn theo Đỗ Tu Nguyên đi tới, nhìn bốn
phía một lượt, chỉ thấy những đại nhân học sĩ còn tới nhiều hơn so với buổi
triều sớm hôm nay. Thành Vương đứng ở trên cùng mặt cười lạnh lùng không nói.
Hai vị thượng thư đại nhân lại bộ, lễ bộ theo sau lưng hắn, còn có mấy chục vị
học sĩ chấp sự. Mọi người đều kích động, đang lớn tiếng la hét.

- Tiểu đệ Lâm Tam, ra mắt vương gia, ra mắt các vị đại
nhân.

Lâm Vãn Vinh cười ha hả, mặt làm ra vẻ kinh ngạc:

- Trời đã tối thế này rồi, chư vị đại nhân còn quần
thể xuất động thị sát dân tình? Vì nước vất vả thế này, tiểu đệ thật sự rất
kích phục.

Lại bộ thượng thư Diệp đại nhân quát:

- Lâm Tam. Chớ có ăn nói lung tung, chúng ta tới để
hỏi tội ngươi đó.

- Tội ư? Tội gì?

Lâm Vãn Vinh không hiểu hỏi:

- Tiểu đệ luôn luôn tôn trọng pháp luật, theo lệ nộp
thuế, đâu ra tội mà hỏi chứ?

Diệp đại nhân cả giận nói:

- Việc tự ngươi làm còn muốn giảo biện sao? Ngươi lên
núi này làm gì? Coi người thiên hạ đều là kẻ ngốc sao?

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:

- Tiểu đệ du sơn ngoạn thủy đến đây, nhân lúc hứng
trí, tùy ý bắn hai phát pháo. Diệp đại nhân, việc này hình như không thuộc về
ngài quản đâu.

Râu dê của Diệp đại nhân rung lên, tức giận chỉ hắn
nói:

- Tùy ý bắn hai phát pháo? Ngươi nói thật nhẹ nhàng!
Ngươi biết đây là chốn nào không? Đây là “Ngọc Đức Tiên Phường” chính là thánh
địa người đọc sách hướng đến, từ nơi này xuất hiện rất nhiều tiền bối đại nho,
có cống hiến to lớn với Đại Hoa ta. Thái tổ khai quốc hoàng đế ngự tứ bài biển,
các vị đồng liêu trong chiều, không ai không lấy xuất thân thánh phường làm
vinh dự. Ngươi dám dương oai tại đây, thật đúng là không coi luật pháp vào mắt,
càn rỡ vô cùng. Vương gia và ta, còn có các vị đồng liêu nữa chính là tới trị
tội ngươi. Ngươi còn không mau mau bó tay chịu trói, nghe xử phạt.

Lâm Vãn Vinh không thèm để ý cười nói:

- Ngọc Đức Tiên Phường ư? Danh hiệu này thật không tệ,
chỉ đáng tiếc tiểu đệ không được nghe qua. Tiểu đệ chỉ có được tin tình báo cho
biết, có người trên núi này sửa soạn võ trang, tụ tập phi pháp, tự lập luật
pháp, cầm cố tự do người khác, uốn cong chiếu lệnh của thái tổ hoàng đế, mê
hoặc thanh niên vô tri, hơn nữa còn tự đề cao mình ngang với trời, mưu đồ độc
lập ngoài Đại Hoa ta, tội lỗi chồng chất, trời và người cùng phẫn nộ. Loại họa
loạn triều cương này, tổ chức khủng bố phi pháp phá hỏng căn cơ Đại Hoa này,
chỉ có kiên quyết trừ bỏ mới có thể giữ được giang sơn vạn năm của Đại Hoa ta.
Diệp đại nhân, làm như vậy chẳng lẽ là sai sao?

Lâm Tam miệng lưỡi khéo như hát hay, lấy một cái mũ
danh chính ngôn thuận chụp lên đỉnh đầu, khiến Diệp đại nhân hoa cả mắt. Đem
“Ngọc Đức Tiên Phường” nhận định là tổ chức khủng bố phi pháp, thiên hạ trừ Lâm
Tam ra, cũng không tìm ra người thứ hai nữa.

- Ngươi, ngươi, nói lung tung.

Diệp đại nhân chỉ mặt Lâm Tam nói:

- Tên của thánh phường được thiên hạ kính ngưỡng, vô
số đại nho đều xuất thân ở đây, là cốt cách của Đại Hoa ta, làm sao là tổ chức
khủng bố gì đó mà ngươi nói?

- Có phải là khủng bố hay không, không phải Diệp đại
nhân ngài mà được, ta nói cũng không được. Ở đây ta có mấy tờ cung trạng, đều
là từ những tài tử đại nho ở trên núi kia bị mê hoặc thành khẩn viết ra.

Lâm Vãn Vinh đưa tay ra, Đỗ Tu Nguyên liền đem các tờ
cung đưa lên, Lâm đại nhân cười tủm tỉm nói:

- Có phải là tổ chức khủng bố hay không, mời Diệp đại
nhân xem qua rồi sẽ biết ngay.

Diệp đại nhân cũng không ngờ tới, thủ đoạn của Lâm Tam
già dặn như thế, mấy canh giờ ngắn ngủi, phá hủy thánh phường không nói, đến
ngay cả giấy nhận tội cũng đã chuẩn bị xong hết, khiến người ta muốn nắm tóc
hắn, nhưng không có chỗ hạ thủ.

- Lâm Tam!

Thành Vương vẫn luôn im lặng đứng xem đột nhiên mở
miệng nói:

- Ngươi dẫn binh xông lên núi, đại đao sáng lấp loáng
đặt trên thân người ta, nghĩ rằng muốn bao nhiêu tờ cung cũng không khó. Loại
cung chứng uy bức mà ra này, không được tính, ngay ở trước mặt hoàng thượng,
cũng không thoát được hiềm nghi bức cung.

- Đúng, đúng, vương gia tuệ nhãn, ngươi thế này là bức
cung, tất cả tờ cung không coi là thật được.

Nghe Thành Vương một câu trúng đích, Diệp đại nhân
cũng lấy lại tinh thần, vội vàng kêu lên, chư vị học sĩ theo đằng sau hai người
cùng cùng kêu lớn:

- Bức cung, đây là bức cung…

Đỗ Tu Nguyên trong lòng có chút khẩn trương, vội vàng
nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, thần sắc Lâm Vãn Vinh vẫn như thường, cười hắc hắc:

- Bắt người phạm tội, lấy lời cung, đây là thủ đoạn
xét án thông dụng của thiên hạ. Nếu theo vương gia nói kiểu này, tất cả nha môn
bắt người xử án, đều không thoát khỏi hiềm nghi bức cung rồi, kết luận như vậy
lại từ miệng vương gia nói ra, chẳng phải làm lạnh lòng người trong thiên hạ
sao?

Thành Vương cười hắc hắc, nhãn thần lóe lên, gật đầu
nói:

- Mồm mép lợi hại lắm. Chứng từ này thật giả lúc này
không nói nữa, nhưng ‘Ngọc Đức Tiên Phường’ là thánh địa Thái tổ hoàng đế tự
mình đề bút, có được mỹ tự ‘dữ thiên tề’. Ngươi ở trong thánh địa làm càn như
thế, để Thái tổ hoàng đế vào đâu?

- Dữ thiên tề ư?

Lâm Vãn Vinh cười hì hì, vẫy vẫy tay, hai binh sĩ đưa
ra đề tự của thánh tổ hoàng đế:

- Vương gia, thứ ngài nói, chính là cái này sao?

Con mắt nhỏ của Thành Vương quét qua, vội vàng vái
dài, sợ hãi nói:

- Tử tôn bất hiếu Triệu Minh Thành, khấu kiến chân
tích của thánh tổ.

Đám người Diệp thượng thư cũng vội quỳ bái, hô cao:

- Khấu kiến chân tích của thái tổ.

Lâm Vãn Vinh đứng nguyên tại chỗ, ngang nhiên nhận lễ
của chư nhân, lúc này mới đạo đức giả tới đỡ Thành Vương:

- Vương gia, mời mau đứng lên đi.

Thành Vương cùng đám người ba lạy chín đập đầu, lúc
này mới cung kính đứng dậy, nhìn Lâm Vãn Vinh nói:

- Lâm Tam, ngươi thật to gan, biết rõ có ‘dữ thiên tề’
do thánh tổ đề bút, lại dám tự tiện nổ pháo, chẳng lẽ ngươi muốn tạo phản hay
sao?

- Vương gia, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể
nói bậy được đâu.

Lâm Vãn Vinh thần sắc trịnh trọng:

- Đây là đề tự của thái tổ hoàng đế, cũng là minh
chứng Ngọc Đức Tiên Phường bẻ cong chiếu mệnh. Tiểu đệ chính muốn tự thân trình
cho hoàng thượng xem đây.

- Ngươi thật to gan, bản vương thân là con cháu của
thánh tổ, ngưỡng mộ bút tích của thánh tổ đã lâu. Ba chữ ‘dữ thiên tề’ này
chính là thái tổ hoàng đế tự thân đề, há nói bẻ cong chiếu mệnh?

Thành Vương tức giận nói:

- Nơi thánh tổ đề tự còn dám làm càn, ngươi thật sự
coi bản vương trị không nổi ngươi sao? Ngươi cùng thánh mẫu của Bạch Liên giáo
qua lại, bản vương sớm đã có chứng cứ, ngày mai đem hết ra bẩm báo với hoàng
thượng, trị tội của ngươi.

Con mẹ nó, Thành Vương chuẩn bị hoàn toàn trở mặt rồi,
ngay cả việc An tỷ tỷ cũng lôi ra, còn tự cho rằng đã cầm được chuôi. Lâm Vãn
Vinh cười ha hả nói:

- Vương gia, Bạch Liên thánh mẫu cái gì, qua qua lại
lại cái gì? Ngài tuy là hoàng thân quốc thích cao quý, ta cũng có thể tố cáo
ngài phỉ báng. Tiểu đệ chính trực vô tư, giữ mình thanh khiết, mỹ sắc như
không, trong kinh thành mọi người sớm cùng biết, vạn chúng kính ngưỡng. Nếu như
ta thật sự làm ra việc gì đáng hổ thẹn, liền xin vương gia yên lòng cứ tới
trước mặt hoàng thường cáo ngự trạng.

Thành Vương cười lạnh:

- Bản vương không có thời gian so mồm mép với ngươi.
Đề tự của thánh tổ ở ngay trước mắt, tên của thánh phường danh phù kỳ thực
(danh xứng với thực tế), ngươi còn gì để nói.

Lâm Vãn Vinh cười khinh thường:

- Cái gì danh phù kỳ thực, thánh tổ hoàng đế nhân đức
anh minh, trăm năm trước đã có thể biết việc hậu thế. Vương gia ngài, thân là
con cháu của thánh tổ, làm sao ngay cả mặc bảo của thánh tổ cũng nhận thức
không đầy đủ vậy? Bay đâu, đem mặc bảo của thánh tổ hoàng đế đưa lên cho vương
gia và các vị đại nhân nhìn qua, xem xem ba chữ này rốt cuộc là chữ gì.

- Tuân lệnh!

Hai tên binh sĩ giơ cao đề tự bước lên, Thành Vương
cách gần nhất, cẩn thận đánh giá cuộn vải kia, tức thì thần sắc đại biến. Diệp
đại nhân nhìn chằm chằm hồi lâu, lẩm bẩm đọc:

- Dữ phu tề? Điều này, điều này, sao lại thế này?

- Diệp đại nhân nhãn lực thật tốt.

Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:

- Thánh tổ hoàng đế nhìn xa trông rộng, trăm năm trước
đã có cái nhìn sáng suốt. Đề tự của lão nhân gia ngài, ba chữ ‘dữ phu tề’, vốn
là chính muốn dặn dò người trong Ngọc Đức Tiên Phường, hướng tới vạn dân học
tập, đi vào trong nhân dân, thân dân, yêu dân. Vậy mà cái tác phường này ấp ủ ý
định xấu, tự xưng là dữ thiên tề, điên đảo trắng đen, mê hoặc dân chúng, hơn
nữa có kẻ tự lập luật pháp, cưỡng ép giam cầm người khác, mưu đồ đem ngọn núi
này biến thành nước trong nước.

Thành Vương biến sắc, phẫn nộ quát:

- Đề tự của thánh tổ hoàng đế lưu truyền ngàn năm, mọi
người cùng biết, làm sao có sai sót? Lâm Tam, nhất định là ngươi giở trò.

Lâm Vãn Vinh cười lớn, âm thanh phá vỡ trời cao:

- Vương gia nói rất hay, đề tự của thánh tổ hoàng đế
lưu truyền ngàn năm, mọi người cùng biết. Nhưng ta muốn hỏi một câu, có vị nào
tự mình nghe thái tổ hoàng đế đọc ra ba chữ ‘dữ thiên tề’? Hoặc là văn lục nào
có ghi lại, thánh tổ hoàng đế tự miệng phong cho không? Chư vị đều là đại học
sĩ đọc đầy thi thư, có vị nào nghe qua hoặc thấy qua?

Chúng nhân á khẩu không trả lời được, ba chữ “dữ thiên
tề” này mặc dù trong tiên phường truyền thuyết là chân thật, nhưng ở bất kỳ đời
hoàng đế nào, cũng không thể tự miệng nói ra ba chữ “dữ thiên tề”, “thiên” là
quyền uy lớn nhất, hoàng đế nào ngốc đến nỗi đem người khác đặt ngang với mình.

Thấy những đại nhân này đều không dám trả lời, Lâm Vãn
Vinh đắc ý hài lòng, nói với hai binh sĩ kia:

- Mau đem chân tích của thánh tổ hoàng đế thu lại,
sáng mai trình lên cho hoàng thượng xem.

Chúng thần coi Thành Vương là ngựa cầm đầu, thấy hắn
trầm mặc không nói, đều cũng cúi đầu không dám nói gì. Thành Vương đánh mắt ra
dấu với Diệp đại nhân, nhếch nhếch môi hướng về chiếc kiệu nhỏ đằng sau Lâm Vãn
Vinh, Diệp đại nhân tức thì tinh thần phấn chấn, lớn tiếng nói:

- Uổng cho Lâm Tam ngươi nói lời dễ nghe, chân tướng
sự thật thế nào, ngươi nghĩ bản quan không biết sao? Bản quan nhận được cáo
trạng, nói lại bộ phó thị lang Lâm Tam, nhìn trúng một nữ đệ tử trong thánh
phường, muốn cường hành bá chiếm, nữ tử kia liều mạng không theo, ngươi dưới
cơn phẫn nộ, liền dẫn binh mã lên núi cướp. Có cáo trạng ở đây, ngươi còn dám
giảo biện?

Hắn lấy ra một cáo trạng viết đầy chữ từ trong tay áo,
dương dương đắc ý mở ra, chúng quan nghe thấy lòng đầy phẫn nộ, chửi Lâm Tam
bại hoại quan trường làm nhục giới học sĩ.

Con bà nó, vậy cũng làm được? Xem ra mặt ta còn chưa
đủ dày! Lâm Vãn Vinh cười hì hì nói:

- Diệp đại nhân, ngài quả là mắt lửa ngươi vàng, ngay
cả việc này cũng dò xét ra, tiểu đệ bội phục.

Thấy Lâm Tam có dấu hiệu mềm xuống, Diệp đại nhân tức
thì mừng rỡ, mặt đắc ý nói:

- Bản quan cương trực không a dua, thân thiện với dân.
Dù là Lâm Tam ngươi có cường quyền cỡ nào, bản quan cũng nhất định thi hành
công lý, trả lại công đạo cho người. Công sai ở đâu…

Mấy công sai đi sau vội vàng ôm quyền nói:

- Xin đại nhân phân phó.

Diệp đại nhân chỉ tay vào chiếc kiệu nhỏ Tiêu tiểu thư
ngồi, mặt đầy chính trực hô:

- Dân nữ bị Lâm tam cướp đoạt ở trong kiệu đó, các
ngươi tức tốc tiếp lấy kiệu kia, bảo hộ thỏa đáng, không được có sai sót.

Mấy tên công sai ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, bên
người Lâm Tam đầy binh sĩ, cướp người với đám quân hổ lang này, vậy chẳng phải
tự mình tìm chết sao? Lâm Vãn Vinh cười thần bí nhỏ giọng nói với Diệp đại
nhân:

- Đại nhân, mời ngài quá bộ vài bước nói chuyện, tiểu
đệ cho ngài xem một thứ.

- Chớ có hối lộ bản quan.

Diệp đại nhân đầy vẻ thanh liêm vì nghĩa lập tức lên
tiếng cự tuyệt, còn đang muốn trát vàng lên mặt, lại thấy Lâm Tam cười như
không cười, trong tay giơ lên một khối thẻ bài kim quang lấp lánh nói:

- Diệp đại nhân, ngài nhìn cho kỹ, vị tiểu thư trong
kiệu, muốn ta đưa thẻ bài này cho ngài xem.

- Thẻ bài cái gì?

Diệp đại nhân khinh thường quét mắt qua, tức thì miệng
há hốc, như thấy quỷ, một câu cũng không dám nói ra.

- Diệp đại nhân, Diệp đại nhân…

Thành Vương bị hắn đứng che trước mặt, thấy hắn chẳng
nói chẳng rằng, đợi một lúc có chút mất kiên nhẫn, đá vào chân Diệp đại nhân
một cái:

- Ngài làm sao vậy?

Diệp đại nhân xoay người lại, thần sắc đờ ra, lẩm bẩm:

- Vương gia, là hoàng, hoàng, hoàng…

- Hoàng cái gì?

Thành Vương đẩy hắn ra, thẻ bài kia tức thì rơi vào
mắt hắn, mặt hắn biến sắc, môi mấp máy nửa ngày trời, cuối cùng quỳ xuống bái
lạy:

- Thần đệ Triệu Minh Thành, khấu kiến hoàng hậu nương
nương, nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.

Chúng thần nghe được cũng sững sờ, hôm nay đúng là gặp
quỷ rồi, rõ ràng là tới bắt Lâm Tam, sao ngay cả hoàng hậu nương nương cũng
hiện thân rồi? Thấy Thành Vương quỳ bò ra đất, chúng nhân nào dám chậm trễ, vội
vàng quỳ xuống, miệng hô nương nương thiên tuế.

Hoàng hậu nương nương? Trong đầu Lâm Vãn Vinh oong một
tiếng, Thanh Tuyền là hoàng hậu? Điều này, điều này sao có thể? Mẹ nó, chẳng lẽ
ta phải cướp nữ nhân với hoàng đế.

Sự đả kích của một tiếng “hoàng hậu nương nương” này
đối với Lâm Vãn Vinh, hơn xa sự kinh ngạc của chúng nhân. Hắn ngẩn ra tại chỗ,
trong lòng trống rỗng, cũng không biết nói gì cho phải.

Đám người Thành Vương quỳ rạp dưới đất, đợi tới nửa
ngày trời cũng không thấy có người lên tiếng, vội ngẩng đầu lên nhìn trộm, chỉ
thấy Lâm Tam nhíu chặt mày, cũng không biết đang nghĩ gì. “Hoàng hậu nương
nương” không lên tiếng, Lâm Tam cũng không nói lời nào, chúng nhân chỉ đành quỳ
trên mặt đất, không ai dám phát ra tiếng.

Diệp đại nhân lên tiếng lúc trước càng là hai chân run
như cầy sấy, dân nữ mà Lâm Tam “cướp đoạt”, không ngờ là “hoàng hậu nương
nương”? Đây đơn giản là điều đáng cười nhất thiên hạ, ngay cả mình không thể
thuyết phục bản thân! Chỉ sợ hoàng hậu phẫn nộ, tru di cửu tộc cũng xem là nhẹ
rồi.

- Đều đứng lên cả đi.

Trong kiệu truyền ra âm thanh của một nữ tử, mang chút
non nớt, chính là tiểu sư muội Lý Hương Quân:

- Các ngươi điên đảo trắng đen, chỉ hươu nói ngựa, làm
người tức giận. Nếu muốn nương nương xử phạt nhẹ nhàng, đem việc hôm nay viết
ra tỉ mỉ, trình lên hoàng thượng, nương nương tự có xử trí.

Nghe những lời này tựa hồ là một tiểu nha đầu, không phải
là hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, Thành Vương mặt đầy nghi hoặc, nhưng thẻ bài
kia không thể làm giả, chỉ đành vâng vâng dạ dạ đáp lời, còn Diệp đại nhân sắc
mặt tái nhợt, viết tờ sớ này trình lên hoàng thượng, chiếc mũ lại bộ thượng thư
hắn đội không được nữa rồi.

- Lùi xuống cả đi.

Âm thanh Lý Hương Quân tuy non nớt, nhưng từng chữ
mang sự uy nghiêm, chúng nhân nào dám ở lại lâu, vội vàng xoay người chạy đi.
Thành Vương quay đầu nhìn vào trong kiệu, mắt đầy vẻ nghi hoặc.

- Lâm lang, Lâm lang…

Tiếng gọi yêu kiều của Tiêu tiểu thư vang lên bên tai
Lâm Vãn Vinh, tiểu nha đầu Lý Hương Quân phì cười:

- Sư tỷ, Lâm lang kia của tỷ bị tỷ dọa cho choáng váng
rồi.

Lâm Vãn Vinh tỉnh táo lại, vội vàng nắm lấy bàn tay
nhỏ của Tiêu Thanh Tuyền:

- Thanh Tuyền, chuyện này là sao? Nàng làm sao lại là
hoàng hậu nương nương? Ôi chao, ta chưa bao giờ cùng hoàng đế tranh nữ nhân.
Con bà nó, lần này phải kéo pháo bắn hoàng cung rồi.

Lý Hương Quân phì cười:

- Lâm đại ca thật can đảm, loại lời phản nghịch này
cũng có thể nói ra được. Đợi tới khi huynh dùng pháo bắn hoàng cung, phải gọi
muội đó.

Thấy bộ dạng Lâm đại nhân có chút si ngốc, Tiêu Thanh
Tuyền che miệng cười, chứa chan tình cảm nói:

- Đừng nghe Hương Quân nói lung tung. Lâm lang, thân
phận của thiếp không quan trọng, Tiêu Thanh Tuyền thiếp vẫn là thê tử của
chàng, sinh là người Lâm gia chàng, chết là quỷ Lâm gia chàng, đời đời kiếp
kiếp ở cùng chàng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.