Cực Phẩm Gia Đinh - Chương 571
Chương 571: Sắp sinh rồi!
Nữ tử vừa nghe tiếng hắn, thân hình khẽ run lên, vội
vàng gỡ tay nũng nịu nói khẽ:
- Ta không đoán, đoán mà đúng ta sẽ bị chết mất!
Nha đầu này lúc rảnh rỗi chẳng biết nhìn đã đọc bao
nhiêu tiểu thuyết ngôn tình rồi, nói câu nào cũng khiến lão tử không chịu nổi!
Lâm Vãn Vinh nghe thế bồi hồi, hạ tay xuống chụp trúng cánh tay của nàng.
Tiêu Ngọc Sương xoay người lại, chớp chớp mắt, ngơ
ngác nhìn hắn. Từ lúc chia tay tới nay đã hơn năm tháng, hắn gầy đi rất nhiều,
mặt cũng sạm đi, thân thể trông rất rắn chắc cường tráng, khóe miệng vẫn nụ
cười đểu quen thuộc, đó là biểu tượng độc nhất vô nhị, vĩnh viễn không thay đổi
của hắn.
- Người xấu!
Nhị tiểu thư nấc lên một tiếng, vùi đầu vào lòng hắn,
đem khí lực toàn thân ôm lấy hắn, khóc òa lên.
Trong lòng Lâm Vãn Vinh cũng rất xúc động, hắn vỗ vai
nàng nhè nhẹ, ôn nhu nói:
- Đừng khóc đừng khóc, không phải ta đã trở lại rồi
sao?!
Hắn không đề cập tới thì thôi, vừa nói xong, Tiêu Ngọc
Sương nhào vào lòng hắn, run rẩy như cành lê trước gió, khóc lớn hơn, nức nở
không ngừng:
- Chàng... chàng là người xấu... Trở về làm cái gì...
Chàng không còn nhớ tới chúng ta nữa phải không?
Nhìn bộ dáng nàng như ruột gan đứt từng khúc, đủ biết
ngày thường nàng tương tư khổ sở bao nhiêu, Lâm Vãn Vinh vuốt lên khuôn mặt nhỏ
nhắn của nàng, rồi nói nhỏ bên tai nàng:
- Ai nói ta quên nàng? Nàng là tim của ta, nàng là gan
của ta, nàng là ba phần tư của ta, ta có thể bỏ tiểu tâm can* của ta sao? Vậy
không bằng giết ta còn thống khoái hơn!
*Tiểu tâm can: tiếng gọi người tình, kiểu
như em yêu trong tiếng Việt.
Nhị tiểu thư kêu lên một tiếng, vội vàng vùi mặt vào
lòng hắn, má đỏ tới mang tai, thẹn thùng:
- Chàng nói chuyện chẳng biết ngượng gì. Ta không
tin... Có bổn sự chàng nói lại một lần nữa đi!
Lâm Vãn Vinh cười ha ha:
- Nói lại một lần không được. Ta muốn nói suốt mười
kiếp, một trăm kiếp, đến khi nàng nghe chán thì thôi! Tiểu tâm can, Ngọc Sương
tiểu tâm can của ta…
Nếu hắn chỉ nhận là xếp thứ hai chức danh thiên hạ vô
sỉ thì không ai dám nhận là đệ nhất! Lão Cao đứng bên nghe thế nổi da gà lên.
Nhị tiểu thư mặt đỏ bừng vội vàng che miệng hắn lại:
- Khó nghe chết đi được! Hôm nay gọi như thế này trước
đi, ngày mai tiếp tục gọi!
- Được, được, ngày mai tiếp tục!
Nhìn bộ dáng Nhị tiểu thư mặt mày hớn hở, trong lòng
hắn cũng vui như hội, nắm bàn tay nàng:
- Nhị tiểu thư, ai nói ta quên các nàng? Trời ạ, sự
tình tàn nhẫn như vậy, ngàn vạn đừng nhắc tới trước mặt ta. Ta chỉ nghe một
chút là gần choáng váng rồi!
- Tác quái!
Tiêu Ngọc Sương mừng rỡ cười khẽ, rồi lại hừ một
tiếng, chu cái miệng nhỏ nhắn lên:
- Chàng đi lâu như vậy, cũng phải ba tháng mà chưa
từng gửi một chữ về nhà, tất cả mọi người lo đến độ gần phát điên lên. Tiên Nhi
tỷ tỷ chuẩn bị sẵn hành trang rồi, muốn đi ra tiền tuyến tìm chàng, công chúa
tỷ tỷ phải ngăn nàng lại! Tỷ tỷ nói chàng chiến đấu ở tiền tuyến, vừa khổ cực
vừa nguy hiểm, bảo chúng ta ngàn vạn lần đừng làm chàng loạn hơn, sẽ khiến
chàng bị phân tâm! Ngưng nhi tỷ tỷ trộm nói, tám phần là chàng lại đi tán tỉnh
nữ tử người Hồ ở tái ngoại rồi, quên mất chúng ta rồi! Hừ, mấy tháng không viết
một chữ, chàng nói xem, không phải đã ruồng bỏ chúng ta thì còn là gì?!
Mấy tháng đó hắn xâm nhập thảo nguyên, rồi thân bị
thương nặng, làm gì còn có thời gian viết thư chứ! Nhưng nghe Nhị tiểu thư mắng
như vậy, hắn lại cảm thấy vui sướng. Được thân nhân luôn luôn nhớ tới là niềm
hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời! Chỉ có điều cái mũi của nha đầu Ngưng nhi
quả là hơi linh mẫn một chút, cách trăm sông nghìn núi như vậy mà cũng có thể
ngửi được ra chút đầu dây mối nhợ. Thật sự làm cho người ta phải kính nể!
Thấy hắn không nói lời nào, Nhị tiểu thư bỗng nhiên cả
kinh, mở to hai mắt:
- Chàng... chẳng lẽ chàng quên thật rồi…?
Lâm Vãn Vinh cười ha ha:
- Sự tình này nói ra phức tạp lắm! Kỳ thật mấy tháng
đó chủ yếu là vì chiến sự quá khẩn trương, ta không có thời gian viết thư! Sao
ta lại quên các nàng chứ. Vậy không phải quên luôn mạng của ta sao? Nàng xem,
vừa đánh xong, ta không phải ngày đêm lặn lội trở về sao? Vì đi nhanh như thế,
từ tối hôm qua đến bây giờ, ta chưa hề nuốt một hạt cơm đó!
Ngươi đích xác không ăn cơm, chỉ nuốt năm cái bánh bao
nhân thịt thôi! Lão Cao đứng một bên nghe thế cười trộm.
Ngọc Sương nhất thời luống cuống:
- Sao chàng không nói sớm?! Mau, mau, Hoàn nhi, đem
bánh ra cho người xấu ăn, nhớ lấy trà Long Tỉnh mà tỷ tỷ hôm qua đem từ Hàng
Châu về lên đây! Còn phần của Cao thống lĩnh nữa!
Nhị tiểu thư quả đã biết chỉ huy người khác rồi. Nửa
năm vừa qua, bản sự của nàng quả thật đã trưởng thành rất nhiều. Có lẽ không
bao lâu nữa nàng có thể đỡ đần được cho Đại tiểu thư rồi.
Lâm Vãn Vinh giữ chặt tay nàng mỉm cười:
- Nhị tiểu thư, dạo gần đây còn nuôi chó nữa không?
Tiêu Ngọc Sương đỏ mặt, vừa thẹn vừa mừng:
- Đương nhiên có nuôi chứ, bằng không lấy gì để cắn
chàng đây?! Chàng xem này…
Nàng vươn một ngón tay nhỏ bé, liền thấy cửa phòng lộ
ra hai con mắt xanh lè. Một con chó lè lưỡi đỏ lòm đang thở phì phò, lúc lắc
đầu, thân hình khổng lồ, dũng mãnh phát sợ.
- Trấn Viễn tướng quân?!
Lâm Vãn Vinh hoảng hốt, ẩn mình ra sau Nhị tiểu thư,
mặt trắng bệch!
Ngọc Sương cười khẽ, bộ dáng yêu kiều, giống như thời
gian ở Kim Lăng ngày xưa. Lâm Vãn Vinh nhìn nàng, nhưng tâm thần vẫn hoảng hốt.
Nhị tiểu thư như cảm nhận được tâm cảnh hắn liền giữ chặt tay hắn, ôn nhu cười
khẽ nhìn hắn, ánh mắt trong veo như nước mùa thu.
Bọn người Tứ Đức, Tiêu Phong thấy hắn trở về, sớm hưng
phấn xông tới.
- Tam ca, Tam ca…
Tiếng hì hì ha ha láo nháo không ngừng. Mãi đến khi
Hoàn nhi mang bánh tới, Ngọc Sương tự mình lấy một cái đút miệng hắn. Hương vị
ngọt ngào quen thuộc truyền đến. Răng vừa cắn xuống, hắn nhất thời mở bừng mắt
ra:
- Là ai làm bánh này?
Nhị tiểu thư dương dương đắc ý nói:
- Đây là Xảo Xảo tỷ dạy ta, nàng nói chàng thích ăn
bánh này lắm, bây giờ mỗi ngày ta đều làm để chờ chàng về đó! Ăn ngon không?
- Ngon, ngon! Cao đại ca, ngươi cũng ăn đi, bánh của
lão bà ta làm đó, thiên hạ vô song!
Nhị tiểu thư lẳng lặng nhéo hắn vài cái, cúi đầu
ngượng ngùng vui mừng cười khẽ. Lão Cao vẻ mặt đau khổ “ừm ừm” hai tiếng. Cái
thứ bánh này, đường còn nhiều hơn cả bột! Ngươi sợ lão bà ngươi đau lòng, vậy
đừng có gieo họa cho ta chứ!
Ăn xong cái bánh như sói nhai hổ nuốt, ăn đến tận
hứng, hắn đột nhiên nhớ tới điều gì, ngẩng đầu hỏi:
- Sao không thấy Đại tiểu thư đâu?
Ngọc Sương áp ngón trỏ đặt lên môi hắn, nhẹ đáp:
- Đêm khuya hôm qua tỷ tỷ mới từ Hàng Châu về, rất
mệt, lúc này đang nghỉ tạm ở hậu viện!
Lâm Vãn Vinh mở bừng mắt nhìn:
- Hàng Châu? Nàng ấy đi Hàng Châu làm gì?
- Do thương hội ở Chiết Giang muốn đàm phán chuyện
kinh doanh với nhà chúng ta. Tỷ tỷ nhất định phải tự mình đi…
- Cái gì?
Lâm Vãn Vinh đứng phắt lên, cực kỳ căm tức:
- Kinh doanh cái gì? Tiểu tử này lại lừa ta? Lần trước
dạy cho họ một bài học sao còn chưa sợ sao?!
Lần trước đi Hàng Châu cũng đã gần một năm rồi, khi đó
hắn là một tên vô danh tiểu tốt, mặc dù đánh chửi một trận cực kỳ thống khoái,
nhưng không biết Đại tiểu thư đã phải âm thầm chịu đựng gánh nặng cho hắn đến
đâu! Đoạn kiều, Tô Đê, Linh Ẩn tự, Nhân Duyên ký, chém đứt hồng tuyến, Từ Vị,
Tô Khanh Liên, Đào Đông Thành, Đào Uyển Doanh... Rất nhiều sự tình khó quên,
những tên người khó quên, từng cảnh một hiện lên trước mắt.
Lần này lại là Hàng Châu nữa, cũng Đại tiểu thư một
mình đi, nàng là một nữ tử yếu đuối, lênh đênh cô độc, chẳng biết có bị người
ta khi dễ không nữa! Nếu nàng bị nửa điểm ủy khuất, lão tử sẽ đi nhổ sạch lông
cái thứ điểu thương hội này!
Nhìn hắn phẫn hận bừng bừng, Ngọc Sương vội vàng kéo
tay hắn, cười nói:
- Chàng nghĩ gì thế? Lần này là người của thương hội
Chiết Giang cầu kiến tỷ tỷ, họ chủ động yêu cầu làm ăn mua bán nước hoa vải vóc
với Tiêu gia chúng ta, thậm chí muốn dùng một giá rất lớn để mua độc quyền kinh
doanh, mọi người ai nấy đều sợ tỷ tỷ! Chàng còn đánh người ta nữa, vậy có thể
sẽ làm mất một số tiền lớn đó!
Tưởng là đám đó còn làm bậy thì để lão tử và Cao đại
ca đi lấy đức thu phục người! Hắn hắc hắc vài tiếng, nhìn sang Ngọc Sương mấp
máy môi, muốn nói lại thôi. Nhị tiểu thư đúng là con trùng trong người hắn,
cười bảo:
- Có phải là nhớ tỷ tỷ không?!
Hắn vội vàng gật đầu, Ngọc Sương nhẹ nhàng nói:
- Vậy thì đi đi, nhưng chỉ ở ngoài cửa sổ liếc mắt vào
là được rồi, chớ đánh thức nàng!
Đúng là Nhị tiểu thư sáng suốt, hắn mừng rỡ đáp ứng,
rồi vội vội vàng vàng đi vào trong nhà.
Tòa nhà mới được xây dựng lại ngay trên nên ngôi nhà
bị tàn phá lúc trước, bố cục bên trong cũng chẳng khác trước bao nhiêu. Đi tới
trước phòng mình, bên trong chăn màn còn mới tinh, rất lâu rồi không có người ở
nhưng vẫn sạch sẽ tươm tất, không nhiễm một hạt bụi.
Phòng Tiêu Ngọc Nhược đối diện phòng hắn, không thể
quen hơn được nữa. Nhón chân đi đến trước cửa sổ, tim hắn đột nhiên nhảy thót
lên, cố nín thở, áp tai vào khung giấy cửa sổ nghe ngóng bên trong. Trong phòng
an tĩnh vô cùng, không nghe một tiếng động nào, Đại tiểu thư tựa hồ đang ngủ
say.
Từ Hàng Châu tới kinh thành, khoảng cách xa xôi như
thế, nàng nhất định rất mệt rồi, để nàng nghỉ ngơi thì tốt hơn.
Hắn lắc lắc đầu, khe khẽ thở dài, đang muốn bước chân
bỏ đi, bỗng nghe bên trong truyền ra một thanh âm mềm nhẹ:
- Là Ngọc Sương hả?
Trong thanh âm hàm chứa mỏi mệt khó tả, nhưng khiến
Lâm Vãn Vinh vừa nghe xong lập tức ngây người, Đại tiểu thư còn chưa hề ngủ?
- Tiểu nha đầu này, sao hôm nay không ra ngoài thành
mà ngóng?
Đại tiểu thư cười nói:
- Vào đây nói chuyện đi!
Cánh cửa nhè nhẹ mở ra.
Một nữ tử xinh đẹp, thân mặc áo ngủ màu phấn hồng đang
dựa vào thành giường, mi mục như họa, ánh mắt nhìn xuống, kim thêu trong tay
đang đan qua đan lại.
Trên giường đầy xiêm y, từ trong ra ngoài, các loại
màu sắc, các hình thức khác nhau, tất cả đều là quần áo để nam tử mặc, chừng
mười mấy bộ, xem ra cùng một kích cỡ. Đường may rất chỉnh tề, hiển thị sự khéo
léo của nàng. Tiêu gia vốn nổi tiếng từ việc kinh doanh vải vóc áo quần, thủ
nghệ của Đại tiểu thư lại càng tinh xảo hơn.
- Chờ ta một chút, cũng sắp may xong rồi!
Nàng không dừng tay may váo, chẳng ngẩng đầu lên,
gương mặt mỏi mệt gầy guộc rất thanh tú, lại ánh lên một vầng hào quang ấm áp,
mang một vẻ đẹp kinh tâm động phách.
Không nghe thấy Ngọc Sương nói gì, Đại tiểu thư cười
lắc đầu, rồi khâu thêm vài mũi nữa. Bỗng nhiên, động tác nàng chợt chậm lại,
thân hình như cứng lại một chút.
Trong phòng có thêm một tiếng thở, một tiếng thở hoàn
toàn khác lạ!
Kim may trong tay nàng thời loạn xạ, hô hấp trở nên
dồn dập, hoảng loạn ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy gương mặt quen thuộc gần
trong gang tấc.
Hắn đen thui, gầy gò, nhưng nụ cười vẫn xấu xa như
ngày nào!
Đại tiểu thư hít mạnh một hơi, bộ ngực phập phồng,
nàng cố ức chế tâm sự đang cuộn lên trong lòng, tay ngọc khẽ run, kim thêu
trong tay khâu loạn vài mũi, thanh âm mang theo vẻ run rẩy:
- Ngươi... Ngươi trở về rồi à?
Lâm Vãn Vinh từ tốn ngồi trước giường bên cạnh nàng,
mỉm cười lấy bộ xiêm y trong tay nàng ra:
- Khi may quần áo, tay áo ngàn vạn không được may vào
dưới chân, phu nhân không chỉ cho nàng điều này sao?
- A!
Đại tiểu thư kinh hô một tiếng, vội vội vàng vàng cúi
đầu gỡ mũi may nhầm này ra.
Nhìn trên mắt cá chân trắng muốt của nàng đang buộc
một sợi dây màu đỏ, Lâm Vãn Vinh cúi đầu, hôn nhẹ:
- Đây là bộ quần áo đẹp nhất trên đời này!
Thân hình Tiêu Ngọc Nhược như bị kiềm hãm từ lâu, đột
nhiên nhào vào lòng hắn, thân thể run rẩy như bị điện giật, nàng nghẹn ngào nức
nở khóc, đấm lia lịa vào ngực hắn. Chẳng nói lời nào, chỉ những giòng lệ châu
cứ cuồn cuộn rơi xuống.
Đầu giường nàng xếp mấy bộ xiêm y chỉnh tề, trên cổ
tay cổ chân đều có thêu chỉ đỏ rất đẹp, như những con bướm xinh đẹp kết thành.
Lâm Vãn Vinh vuốt ve từng chiếc một, trong lòng đau xót nghẹn ngào, hít nhẹ lên
mái tóc nàng, ôn nhu nói:
- Xiêm y này... làm sao trước giờ nàng không gửi cho
ta?!
Đại tiểu thư giật mạnh xiêm y trong tay hắn, rơi lệ
đáp:
- Nếu không phải may cho ngươi, vậy gửi cho ngươi làm
gì?!
- Không phải cho ta?
Lâm Vãn Vinh chỉ vào mấy sợi dây đỏ ở trên tay áo,
cười hì hì:
- Nơi này có chữ đó, ta thấy rõ ràng bên trái thêu một
chữ Lâm, bên phải thêu một chữ Tiêu. Còn có một sợi dây đỏ? Ủa, rốt cuộc là có
ý gì đây?! A... Ta hiểu rồi, nhất định là họ Tiêu thích họ Lâm rồi. Nhưng họ
Lâm là đất, là rừng, hắn không phải là một vật! Do đó, họ Tiêu phải dùng dây
trói hắn lại, để hắn cả đời không chạy thoát! Có phải là ý này không?
- Ai thích ngươi?!
Tiêu Ngọc Nhược mặt đỏ lên, hừ một tiếng quay đầu đi,
đột nhiên lại nhanh chóng xoay người lại, đưa tay đấm vào ngực hắn.
Lâm Vãn Vinh hì hì cười, giữ chặt tay nàng ôn nhu nói:
- Nàng may xiêm y cho ta như vậy, tại sao một mực
không gửi? Phải biết rằng, ta ở tiền tuyến, một bộ quần áo phải nửa tháng mới
thay đó!
Đại tiểu thư phì một tiếng, hừ hừ nói:
- Đừng có lừa ta. Thứ ngươi không thiếu nhất chính là
xiêm y. Mỗi nửa tháng, Xảo Xảo, Ngưng nhi đều gửi cho ngươi vài bộ quần áo, bây
giờ chỉ sợ dày đến độ có thể đem làm chăn rồi!
Hắn nháy mắt, ngạc nhiên hỏi:
- Vậy vì sao nàng còn may cho ta nhiều thế?
Tiêu Ngọc Nhược ngượng ngùng cười, nhè nhẹ giơ tay áo
lên:
- Ngươi xem này!
Lâm Vãn Vinh nhìn đến ngẩn người. Cổ tay bộ xiêm y của
Đại tiểu thư cũng có thêu một sợi chỉ hồng, trái Lâm phải Tiêu rất rõ ràng.
- Xiêm y này, ta may một bộ cho ngươi, lại làm cho ta
làm một bộ! Ta đem thêu chỉ đỏ, chờ ngươi trở về, để ngươi mặc vào, xem nó có
thể quấn ngươi mấy vòng!
- Nếu ta không trở lại thì sao?
- Ngươi không trở lại hả? Ta sẽ may cả đời. Cho đến
khi nào nó có thể quấn đến thảo nguyên!
Lâm Vãn Vinh cười ha ha, bỗng nhiên ôm chặt nàng, tâm
tình xúc động trào dâng.
Đại tiểu thư giữ chặt tay hắn, đột nhiên mừng rỡ cười
nói:
- Ngươi biết không, cách đây mấy ngày ta vừa đi Hàng
Châu đó!
- Nghe Nhị tiểu thư nói rồi!
Hắn cười hì hì:
- Không phải đi Tô Đê, Tây hồ, hay là Linh Ẩn tự chứ?
Lần này chắc không phải đi xin xăm rồi!
- Ta chỉ có một mình, đến mấy chỗ đó làm gì?!
Đại tiểu thư đột nhiên quay đầu đi, mặt đỏ bừng lên,
nắm lấy cánh tay hắn, hừ một tiếng tức giận:
- Ta chỉ tới ăn đường hồ lô thôi!
Lâm Vãn Vinh nháy mắt, đột nhiên cười dài:
- Hiểu rồi, hiểu rồi! Chúng ta tới Hàng Châu phải đi
kết lại lời thề nguyện, hẳn là hai người cùng đi mới đúng! Ha ha. Nàng không
nói, ta suýt nữa quên mất! Đợi xong những việc trước mắt, chúng ta cùng nhau về
Hàng Châu, dập đầu cảm ơn Bồ Tát đã ban cho mối nhân duyên! Việc giải xăm mà
lại còn có thể giải được cả cho mình, đến cả Bồ Tát cũng phải bội phục ta, hắc
hắc!
Tiêu Ngọc Nhược mặt đỏ như gấc, ngượng ngùng lườm hắn,
nắm chặt tay hắn.
- Ta đi Hàng Châu, thuận tiện ghé về Kim Lăng, tinh
thần mẫu thân có vẻ sa sút, mẹ cũng quan tâm đến sự an nguy của ngươi, bảo ta
về trông ngươi cho kĩ, không để ngươi trêu hoa ghẹo nguyệt loạn xạ nữa!
Xấu hổ. Xấu hổ, phu nhân giáo huấn đúng quá! Hắn cúi
đầu ngượng ngùng.
- Ta còn đi Tê Hà tự, thăm một vị cư sĩ chưa cắt tóc!
Nàng có hỏi thăm ngươi! Cũng không biết ngươi có còn nhớ nàng không?
Cư sĩ? Tu hành chưa cắt tóc? Hắn sửng sốt hồi lâu:
- Nàng nói về Uyển Doanh tiểu thư à? Cô ấy còn chưa
cắt tóc sao?!
Đại tiểu thư xẵng giọng:
- Một nữ tử tốt như vậy, sao ngươi lại muốn nàng cắt
tóc? Nghe nói là Tê Hà tự không thu nữ đệ tử, do đó nàng ấy vẫn chưa quy y!
Ngẫm lại lúc trước ngươi khi dễ người ta như vậy, bây giờ ta đã nói rõ mọi
chuyện với nàng rồi, nàng không hận ngươi chút nào, còn hỏi thăm tình hình của
ngươi nữa chứ!
- Cư sĩ niệm Phật kinh, quả là có lòng quảng đại nhỉ!
Hắn làm mặt nghiêm túc gật đầu, cười nói:
- Nhưng lúc trước ta khi dễ nàng ấy, tất cả đều là vì
Đại tiểu thư mà. Sao bây giờ lại quay ngược lại trở thành ta không đúng thế?
Ngọc Nhược hừ một tiếng, véo mạnh cánh tay hắn một cái
rồi cất giọng chua loét:
- Nữ tử bị ngươi khi dễ, kết quả đều rõ ràng rồi! Ta
bây giờ cũng không thèm so đo với ngươi nữa!
Hắn cười hì hì, ghé tai nàng nói nhỏ:
- Nàng có nguyện ý để cho ta khi dễ nàng cả đời
không?!
- Không muốn!
Đại tiểu thư hừ một tiếng, tai chợt đỏ bừng lên:
- Cả đời quá ngắn, ta muốn ngươi đời đời kiếp kiếp đều
phải khi dễ ta!
Lâm Vãn Vinh cảm động trong lòng, đang muốn đưa tay ôm
nàng, chợt thấy Nhị tiểu thư chạy vào, thở hổn hển không ra hơi:
- Không tốt không tốt, công chúa tỷ tỷ sắp sinh rồi!

