Cực Phẩm Gia Đinh - Chương 627

Chương 627: Darling của Đại tiểu thư

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy thì vừa canh năm, bên ngoài
cửa sổ vẫn còn đầy sao, những giọt sương thu bàng bạc rơi xuống khắp dãy nhà,
khung cảnh vô cùng yên tĩnh.

Tiêu gia lúc này không ngờ đã sáng trưng, người người
đều đang bận rộn, Tiêu phu nhân và Đại tiểu thư sớm đã ngủ dậy, đang gấp rút
chỉ huy chất đủ các loại hàng hóa lên xe ngựa. Nào là tơ lụa, xà phòng, nước
hoa, tất cả nhét đầy một chiếc xe.

Lâm Vãn Vinh vươn vai đi ra, Đại tiểu thư vội đặt thứ
đồ trong tay xuống rồi chạy đến bên cạnh hắn, âu yếm cất tiếng:

- Còn chưa tới giờ, sao chàng không ngủ thêm chút nữa?

Từ đồng bằng tới thảo nguyên, từ đại mạc tới bờ biển.
Những ngày này hắn luôn phải vội vã đi đường, thật sự có thể gọi là một con
ngựa chạy không dừng vó, đi cả ngày lẫn đêm. Có thể thấy đã phải chịu nhiều vất
vả đến thế nào.

Lâm Vãn Vinh mỉm cười lắc đầu:

- Ngày xưa ta cứ thường bị nàng gọi dậy, giờ đã thành
thói quen rồi. Đêm qua lại ngủ trên chiếc giường đó, cứ đến giờ là tỉnh dậy
theo ý thức, thế nào cũng không ngủ nổi...

Hắn liếc nhìn quanh bốn phía, thừa lúc mọi người không
chú ý liền hạ thấp giọng nói với vẻ thần bí:

- Chẳng biết sao mà ta vừa nằm xuống đầu giường thì đã
nhớ lại quãng thời gian trước đây của chúng ta. Ài, chẳng biết đây là cái tật
gì nữa, còn cần phải nhờ Đại tiểu thư trị giúp à!

- Trị cái đầu chàng ấy!

Đại tiểu thư vừa xấu hổ vừa mừng rỡ, âu yếm nhìn hắn
rồi sẵng giọng:

- Còn không mau giúp đỡ nương thân đi?

Tiêu phu nhân đang chỉ huy một đám người chuyển hàng
hóa lên xe. Lúc này hãy còn sớm, khí trời rất lạnh, những giọt sương thu đọng
trên mái tóc của bà, phảng phất như những hạt thủy tinh lấp lánh, tú mỹ động
lòng.

Lâm Vãn Minh vội bước tới:

- Phu nhân, người mau nghỉ ngơi đi, những chuyện này
để ta làm được rồi.

Phu nhân nhìn hắn, lắc đầu mỉm cười:

- Cả một năm nay, từ đầu đến cuối ngươi phải bôn ba
rất nhiều, không biết đã đi qua mấy ngàn mấy vạn dặm đường, chịu biết bao nhiêu
gian khổ, đâu có nhàn nhã như ta chứ! Những chuyện đại sự để ngươi đi làm, như
trước mắt cần phải mở rộng sinh ý làm ăn. Còn những việc nhỏ nhặt này cứ để ta
làm thôi.

Bà cúi người xuống, tự mình đếm hàng hóa, nhất nhất
ghi hết vào sổ, thần sắc vô cùng bình lặng.

Lâm Vãn Vinh nghe mà cảm thấy ấm lòng, hắn lắc đầu
nói:

- Phu nhân khách khí rồi, những việc này người vốn
không nên nhúng tay vào, đó là chuyện của nam nhân bọn ta mới phải!

Hắn vừa phân giải vừa níu lấy tay áo Tiêu phu nhân,
nhẹ nhàng kéo bà xuống, sau đó nhảy lên trên xe ngựa, thay bà xử lý công vụ.

Tiêu phu nhân nhìn đến sững sờ, nhãn thần lộ ra vẻ
trống rỗng. Trầm mặc hồi lâu bà mới thở dài một hơi.

- Phu nhân, đồ đạc lần này người chuẩn bị thật là chu
toàn. Quần áo và thức ăn đều đã đủ rồi.

Lâm Vãn Vinh đếm qua một chút, trừ những hàng hóa đem
theo ra, gần nửa số còn lại là lương khô, quần áo và dược phẩm, đến cả chăn màn
cũng có mấy chục bộ, hiển nhiên là chuẩn bị cho bọn họ khi sinh hoạt ở trên
thuyền.

Tiêu phu nhân mỉm cười gật đầu:

- Đi thuyền trên biển thì chẳng ngại thừa thứ gì, có
thêm tí nào thì tốt tí đó, đợi đến lúc các ngươi trải nghiệm thì sẽ biết thôi.

Lâm Vãn Vinh vuốt vuốt cằm, mắt nhìn sang bên phía Đại
tiểu thư đếm qua một chút, thấy cũng đã đủ rồi hắn liền nhảy xuống xe, nhỏ
giọng nói:

- Đã đến lúc rồi, chúng ta phải lên đường thôi.

Phu nhân khẽ thở dài một hơi, bất đắc dĩ gật đầu. Khóe
mắt Tiêu Ngọc Nhược đỏ bừng, ôm chặt lấy cánh tay Tiêu phu nhân, thỏ thẻ:

- Nương thân, người đừng lo lắng. Lần này chúng con đi
Cao Ly bằng thiết giáp thuyền (thuyền bọc thép), còn có thủy quân của Đại Hoa
hộ tống, tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì đâu, không đầy hai tháng nữa bọn con
sẽ trở về!

Phu nhân khẽ ừm một tiếng, lặng lẽ gạt những giọt
sương trong suốt trên búi tóc con gái xuống:

- Cao Ly xa xôi như vậy, phải đi qua biển, còn là nơi
đất khách quê người, cuộc sống không quen, ngôn ngữ cũng bất đồng, con đi như
vậy, phải tự cẩn thận đó.

Lâm Vãn Vinh vội ghé sát vào cạnh bọn họ, cười hì hì
nói:

- Phu nhân đừng lo lắng, còn có ta đây cơ mà! Người
còn chưa biết bản sự của ta sao? Tuyệt đối sẽ không để Đại tiểu thư phải chịu
ủy khuất đâu!

- Điều ta lo lắng chính là ngươi đó!

Tiêu phu nhân mỉm cười liếc mắt nhìn hắn:

- Bản sự của Ngọc Nhược trong lòng ta biết rõ, người
Cao Ly có giảo hoạt hơn nữa cũng chẳng gạt nổi nó. Chỉ khi gặp phải ngươi nó
mới trở nên như thế này. Nếu nữ nhi của ta bị khi phụ, chắc chắn là do chuyện
tốt ngươi làm thôi!

Phu nhân thật coi trọng ta a! Lâm Vãn Vinh vui vẻ cười
lớn, Đại tiểu thư chỉ đành lườm hắn mấy cái, nhỏ giọng:

- Lời nương thân nói chàng phải nhớ kỹ đó, trên đường
đừng có mà khi phụ ta!

- Thế nào mới gọi là khi phụ chứ?

Hắn lén nháy mắt với nàng, cười gian:

- Đừng quên nhé, bây giờ chúng ta có hôn thư rồi, hắc
hắc!

Gặp phải tên mặt dày như thế này thật sự là chẳng có
biện pháp! Tiêu Ngọc Nhược hai má đỏ bừng, lặng lẽ cúi đầu xuống, không cam tâm
hung hăng véo mạnh vào lòng bàn tay hắn hai cái, khiến hắn không khỏi cảm thấy
ngửa ngáy trong lòng.

Hai người lên xe, vung roi quất ngựa. Chiếc xe ngựa
chậm rãi khởi hành, thẳng tiến trên con đường dài đằng đẵng.

- Ngọc Nhược...

Còn chưa đi được mấy bước đã nghe thấy tiếng gọi khẽ
của Tiêu phu nhân, hai người vội vã quay đầu lại.

Tiêu phu nhân hai mắt lấp lánh, đang hướng về phía bọn
họ mà không ngừng vẫy tay, những giọt lệ long lanh cứ lặng lẽ chảy đầy xuống
hai má.

- Nương thân!

Đại tiểu thư bật khóc, nàng vén váy định nhảy xuống,
nhưng Lâm Vãn Vinh vội ôm nàng lại.

Đại tiểu thư đang cố gắng giãy giụa, bỗng dưng ngừng
lại, chui luôn vào trong lòng hắn, buông tiếng khóc lớn.

Lâm Vãn Vinh thở dài một tiếng, khó khăn nhất là lúc
li biệt, huống chi lại còn là đi Cao Ly, một nơi mà khắp cả Đại Hoa cũng chỉ có
rất ít người đã từng đến, tâm tình của phu nhân và Đại tiểu thư, hắn tự nhiên
có thể hiểu được.

- Yên tâm đi, chúng ta sẽ sớm trở về.

Hắn khẽ vỗ lên vai Ngọc Nhược, ôn tồn an ủi:

- Đợi sau khi xong chuyện này, chúng ta sẽ sống một
cuộc sống bình yên thật sự. Lúc đó thì đưa phu nhân cùng tới kinh thành luôn,
một nhà chúng ta sẽ ở cùng nhau, vĩnh viễn không xa rời nữa, nàng thấy thế nào?

Đại tiểu thư khẽ gật đầu, rúc vào ngực hắn, ôn nhu
nói:

- Nương thân bảo, không cho chàng khi phụ ta, chàng
nhớ kĩ chứ?

- Nhớ, đương nhiên là nhớ rồi!

Hắn cười hì hì ôm chặt nàng vào lòng:

- Cho dù phu nhân không nói thì ta cũng sao nỡ khi phụ
nàng chứ? Như thế còn không phải là tự lấy mạng ta sao?

Tiêu Ngọc Nhược mặt mũi đỏ bừng, xấu hổ liếc nhìn hắn,
xẵng giọng:

- Lúc nào chàng chả bắt nạt người ta! Cả đời này ta
chỉ dính vào có mỗi cái bẫy của chàng thôi.

Lâm Vãn Vinh cười ha hả, có thể gạt được Đại tiểu thư
thông tuệ tuyệt đỉnh này vào tay, cũng chẳng dễ dàng gì.

- Chàng có biết không?

Đại tiểu thư khẽ nói:

- Ở trước mặt chàng, câu nào nương thân cũng nói chàng
không được khi phụ ta. Nhưng trước mặt ta, mẹ lại kêu ta nhất định phải chiếu
cố chàng cho tốt.

- Chiếu cố ta?

Lâm Vãn Vinh khó hiểu:

- Ta có gì cần chiếu cố sao?

Tiêu Ngọc Nhược chậm rãi lắc đầu đáp:

- Hôm qua chàng trở về, nương thân vô cùng cao hứng,
cả đêm nói với ta về những chuyện trong nhà, mẹ bảo chàng một năm nay từ đầu
đến cuối phải bôn ba bên ngoài. Nhìn thì có vẻ phong quang chẳng hề nguy hiểm,
nhưng thực tế thì là ăn gió nằm sương, vô cùng gian khổ, rất nhiều lần nguy
hiểm thiếu chút nữa cả tính mạng cũng mất đi. Những nỗi khổ đó chỉ có mình
chàng biết, chàng càng không nói ra thì ta càng phải kề cận chàng, lo cho chàng
ăn no mặc ấm, khi đi bên ngoài, lúc nhớ nhà đều có người bên cạnh để yêu
thương, như thế mới có thể đối mặt với sóng gió mà làm việc. Lần này đi Cao Ly,
mẹ bảo ta không được nóng nảy, không được khi phụ chàng!

Đại tiểu thư mỉm cười liếc nhìn hắn. Lâm Vãn Vinh vội
nghiêm mặt lại nói:

- Sao có thể chứ? Đại tiểu thư mỹ lệ thiện lương như
vậy, sao có thể khi phụ một người tốt như ta chứ? Phu nhân nghĩ nhiều quá rồi!

- Chàng ấy à!

Tiêu Ngọc Nhược lặng lẽ tựa vào lòng hắn, trong mắt
ánh lên vẻ nhu tình:

- Đến cả nương thân cũng bảo vệ chàng như vậy, sau này
thật sự chẳng dám động đến chàng nữa rồi. Hứ!

Lâm Vãn Vinh mỉm cười thở dài:

- Lúc cần khi phụ thì vẫn nên khi phụ, như vậy mới là
Đại tiểu thư của ta, ta cũng nhận mệnh rồi, ai kêu ta đem sợi chỉ hồng buộc
nàng vào chứ?

Tiêu Ngọc Nhược càng thêm xấu hổ, cắn mạnh vào người
hắn một cái, ôn nhu cười khẽ.

Nàng thò đầu ra ngoài nhìn lại phía sau. Xa xa trên
đường, Tiêu phu nhân vẫn đang lặng lẽ đứng đó, chăm chú nhìn theo, thân ảnh yểu
điệu đó phảng phất giống như một đóa hải đường nở rộ. Những lớp sương nhàn nhạt
rơi xuống mái tóc bà, ánh lên những tia quang mang bảy màu đẹp mắt trong ánh
nắng vàng ban mai.

Ra khỏi thành Kim Lăng, chiếc xe chạy một mạch theo
hướng đông bắc, qua Dương Châu, Hoài An, tiến thẳng bờ biển.

Liên Vân cảng phía bắc giáp với Tề Lỗ, phía nam nối
liền với Giang Hoài, phía đông là Hoàng hải, Cao Ly, Lưu Cầu và một vài hòn đảo
khác, chính là cảng biển lớn nhất Giang Tô, đối diện với nó là Quang Châu và Tế
Châu của Cao Ly.

Chưa đi được hai ngày, không khí đã dần trở nên ẩm
ướt, mùi cá tanh tanh truyền đến theo gió, thấp thoáng còn có thể nghe thấy
tiếng sóng vỗ vào đá, đại dương đã lặng lẽ tới gần rồi.

Nhìn về mặt biển mênh mang phía xa, mặt nước và bầu
trời đan lẫn vào nhau thành một màu xanh đồng nhất, đưa mắt nhìn đi chẳng thấy
bến bờ, rộng lớn vô biên. Vô số chim hải âu vỗ cánh bay lượn trên mặt biển xanh
lam, cất lên những tiếng ca dài liên miên bất tuyệt.

Dưới mặt trời đỏ, một chiếc buồm lá nho nhỏ, hệt như
một giọt mưa từ trên trời lặng lẽ rơi xuống mặt biển đang chậm rãi trôi về bên
bờ, thật an lành mỹ lệ xiết bao!

Hắn đã đi qua Tuyết sơn, vượt qua đại mạc cao nguyên,
duy chỉ còn có đại hải mênh mang, sau khi đến thế giới này, đây là lần đầu tiên
nhìn thấy, nhất thời vô cùng cao hứng. Hắn nhảy xuống xe, nhìn về phía mặt biển
xanh thẳm mà thét lớn một tiếng.

Đại tiểu thư chưởng quản Tiêu gia, mỗi ngày đều bôn ba
bận rộn, thường xuyên lui tới mấy tỉnh phụ cận xung quanh, đã nhìn thấy biển
lớn không biết bao nhiêu lần, thấy hắn hưng phấn đến mức đỏ bừng cả mặt, nàng
không khỏi lắc đầu mỉm cười, trong lòng sinh ra như tình vô hạn.

Lâm Vãn Vinh đứng trên bờ biển, nhìn về mặt nước đang
vỗ rì rào trước mặt, đột nhiên đưa hai tay lên, khua loạn lên trong làn gió
biển:

- Đại tiểu thư, nàng có biết, trên thế giới này rộng
lớn nhất là cái gì không?

Nhìn mái tóc hắn tung bay, tà áo cũng phần phật trong
làn gió biển tựa như đạp biển mà tới, tiêu sái vô cùng, Đại tiểu thư đứng bên
cạnh hắn, mỉm cười đáp:

- Thứ rộng lớn nhất trên thế gian là mặt biển!

- So với đại hải càng rộng lớn hơn thì sao?

Hắn nháy nháy mắt hỏi.

Tiêu Ngọc Nhược trầm ngâm một lát rồi chậm rãi trả
lời:

- So với mặt biển càng rộng lớn hơn, là bầu trời!

- So với bầu trời càng rộng lớn hơn thì sao?

Hắn nghiêm túc hỏi.

- So với bầu trời càng rộng lớn hơn...

Đại tiểu thư hơi nhíu mày lại. Trầm tư hồi lâu mà vẫn
không ra kết quả, nàng không nhịn được có chút tức giận:

- Vậy chàng nói xem nó là gì?

Lâm Vãn Vinh nhìn chăm chăm vào bộ ngực mềm mại đầy
vun của nàng, cười hì hì nói:

- So với bầu trời càng rộng lớn hơn, tự nhiên là “lòng
dạ” của Đại tiểu thư rồi!

Đại tiểu thư nghe mà vui vẻ không thôi:

- Chàng ấy à, chẳng biết học từ đâu được những câu thơ
từ khiến người khác vui vẻ như vậy. So với bầu trời càng rộng lớn hơn, quả thật
là lòng dạ con người...

Nàng đang kích động hoan hỷ, đột nhiên thấy ánh mắt
hèn hạ bỉ ổi của Lâm Tam cứ nhìn chăm chăm vào trước ngực mình, đến cả nước dãi
cũng chảy ra ròng ròng, Đại tiểu thư sững sờ một chút, bỗng tỉnh ngộ ra, nguyên
lai là hắn chơi chữ. (Lòng dạ là “hung hoài”, mà “hung” có nghĩa là “ngực”, “bộ
ngực”).

Nàng đỏ bừng hai má, xấu hổ đấm hắn hai cái nói:

- Cái đồ xấu xa chàng!

Lâm Vãn Vinh cười ha hả, cảm nhận những nắm đấm của
nàng hạ xuống người mình, thật nhẹ nhàng êm ái, không bằng cả gãi ngứa.

- Mr Lâm, Mr Lâm. Hello, hello...

Hai người đang cười đùa, đột nhiên nghe thấy mấy tiếng
gọi từ cảng biển phía xa truyền lại, giọng nói ngang phè phè, chẳng có thanh
điệu gì cả.

Lâm Vãn Vinh vội ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy hai thiết
giáp hạm đang chậm rãi cập bến, trên chiếc thuyền đầu tiên có mấy người tây dương
mắt xanh tóc vàng nhảy xuống, dẫn đầu lại là tên người Pháp đã quen từ trước.

Lâm Vãn Vinh cười lớn đi tới nghênh tiếp:

- Ồ, Tháp Ốc Ni thân ái, hello ngài a!

Sau khi ôm một cái thật thân mật, Tháp Ốc Ni nhìn về
Đại tiểu thư bên cạnh hắn, kinh ngạc nói:

- Lâm, đây chẳng phải là vị tiểu thư mỹ lệ lần trước
sao? Nghe nói, nàng đã là phu nhân của ngài rồi hả?

- Ờ, nàng là darling của ta! - Mr Lâm vui vẻ trong
lòng, lớn tiếng nói mà chẳng hề xấu hổ.

Tháp Ốc Ni đã đến Đại Hoa được mấy tháng, mới học được
một chút Hoa ngữ. Nhưng hắn lại vô cùng thích dùng vốn từ nghèo nàn đến đáng
thương của mình, khi hai bên nói chuyện với nhau, Anh ngữ và Hoa ngữ cứ đan xen
lẫn lộn vào nhau. Đại tiểu thư nghe mà nửa hiểu nửa không, nàng kỳ quái nói:

- Ta là darling của chàng? Darling là gì?

- Ồ, đây là tiếng tây dương, phiên dịch sang tiếng Đại
Hoa thì chính là tiểu bảo bối yêu quý...

Hắn nói loạn một hồi, Đại tiểu thư nghe mà mặt mũi đỏ
bừng, vội cúi đầu e thẹn bảo:

- Toàn thứ lằng nhà lằng nhằng, khó nghe chết đi thôi!

- Rất khó nghe sao?

Lâm Vãn Vinh nhíu mày thở dài:

- Vậy sau này ta không nói nữa!

- Chàng dám?

Đôi mi thanh tú của đại tiểu thư nhẹ nhếch lên, nàng
khẽ hứ một tiếng, đột nhiên ôm lấy cánh tay hắn, nhìn về phía Tháp Ốc Ni, thanh
âm nhỏ như muỗi kêu:

- Vị Tháp tiên sinh này. Lâm Tam, hắn, hắn là darling
của ta...

Lời còn chưa dứt, nàng đã khẽ kêu lên một tiếng, vội
vàng đưa tay lên che hai gò má đỏ bừng, đến cả những ngón tay thon nhỏ kia cũng
nhuốm một màu phấn hồng nhàn nhạt.

- Đúng vậy a. Ta là darling của Đại tiểu thư!

Lâm Vãn Vinh cười ha hả nói, bỗng dưng hôn lên đôi môi
bóng láng như ngọc của nàng một cái, ôn nhu vô cùng.

Tháp Ốc Ni kinh hô thành tiếng:

- Chủ nhân gả cho người hầu? Lâm, ngài thật là một
thiên tài vĩ đại!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.