Ưng Vương Liệt Tình - Chương 10 - 11

Chương 10

HIỂU THEO MỘT NGHĨA KHÁC

Ánh lửa cháy mãnh liệt, Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên thì ngơ ngác ngồi bên
cạnh đống lửa, hồi lâu mới phục hồi tinh thần, không ai nói với ai tiếng nào,
không khí rất kỳ dị.

Tuyết Kiều lại càng không biết trong lòng bọn họ đang bối rối, bao nhiêu
năm rồi sống cô độc một mình nên nàng đã sớm có thói quen im lặng, giống như
trước kia nàng vẫn thường tắm ánh trăng, khi ánh trăng chiếu lên những cái vảy
của nàng thì sẽ hóa thành một tia sáng màu lam, chiếu thẳng vào cơ thể nàng.

Mỗi lần tắm ánh trăng xong, nàng đều cảm thấy thân thể rất thoải mái, rất
thỏa mãn, cho nên bao nhiêu năm qua nàng đều có thói quen như vậy, còn Tuyết
Ưng thì biết cái mà nàng gọi là tắm ánh trăng thực ra là hấp thụ linh lực của
nhật nguyệt trong thiên địa, nàng đương nhiên làm đến đơn giản như thế là vì cơ
thể đã tu luyện đến mức linh lực trở nên vô thượng.

“Ưng Vương đại nhân, chúng ta ngày mai phải rời khỏi nơi này sao?” Ảnh
Nhiên cúi đầu hỏi, tầm mắt lại nhìn đến trên người Tuyết Kiều

“Nơi này dù sao cũng không thể ở lại lâu, chẳng lẽ ngươi không muốn đến
Xà tộc nhìn xem Như Mặc và Bảo Bảo như thế nào sao? Chúng ta ở đây không biết
đã bao nhiêu lâu rồi, lúc này Tước Hoàng sơn chắc đã trở thành tử địa, nguyên
thần của Vân Thư không biết có thể thu thập được bao nhiêu, chúng ta may mắn
gặp họa mà được phúc, bảo toàn được chính mình.”

Trải qua mấy ngày này, tính tình bộc trực và xúc động của Tuyết Ưng đã
thu liễm không ít, nếu đổi lại là lúc trước thì những lời này không giống như
là từ hắn nói ra.

Ảnh Nhiên mỗi người nghe hắn nói một câu, thần sắc thay đổi: “Ưng vương
đại nhân nói đúng, nên đi xem tiểu chủ và Hồ vương đại nhân bọn họ thế nào, chỉ
hi vọng tất cả đều bình an.”

“Ảnh Nhiên, nhìn đạo hạnh và căn cơ của ngươi ít nhất cũng được, ba đến
bốn ngàn năm, vì sao chưa bao giờ ta thấy ngươi ở trong tộc.” Tuyết Ưng nhịn
không được mà đem nghi vấn trong lòng hắn nói ra, mặc dù hắn không phải là một
vị vương chuyên cần lắm, nhất là một trăm năm qua vì tránh né sự trêu cợt của
Bắc Dao Mặc Mặc mà ít khi ở trong tộc nhưng đối với các sự việc trong tộc hắn
cũng không đến nỗi không biết.

Vì sao trong tộc của hắn có một mặc ưng hơn ba ngàn năm tuổi mà hắn thân
là vương lại không biết?

Tuyết Ưng bộ tộc tu luyện xưa nay vất vả, đạo hạnh cùng pháp lực tích
lũy rất không dễ dàng, bình thường đạo hạnh ngoài hai ngàn năm đã được liệt kê
vào danh sách mà trình lên chỗ hắn để hắn có thể biết và sử dụng nhân lực, tám
đại hộ vệ bên cạnh hắn bất qua cũng mới hơn hai ngàn năm trăm năm đạo hạnh đã
là trợ thủ đắc lực của hắn, mà trong tộc hắn tồn tại một giống cái hơn ba ngàn
năm đạo hạnh, màu lông cũng không giống các tộc nhân khác, vậy mà không có ai
chú ý tới sao? Chuyện này thực quá mức tưởng tượng.

“Ưng Vương đại nhân nói vậy là đã nhìn thấy màu lông của ta. Từ khi ta
được sinh ra đã bị cha mẹ cất giấu rất kỹ, ta được nuôi dưỡng trên đỉnh núi phía
sau Tuyết Sơn, ta rất ít khi gặp tộc nhận mà các tộc nhân cũng không nhìn thấy
ta, sau khi thành niên, ta có ra ngoài nhưng bị nhìn bằng ánh mắt quái dị và
bài xích thì từ đó về sau ta rất ít khi đi ra ngoài. Ưng vương đại nhân ở xa,
không có gặp qua Ảnh Nhiên cũng là chuyện bình thường.”

Ảnh Nhiên thản nhiên nói, trên mặt không có biểu tình gì, lúc trước nói
ra thì còn cảm thấy khổ sở nhưng lâu dần thành quen, cảm giác cũng không như
trước nữa, nhưng cũng không có nghĩa là quên được.

Cha mẹ, tộc nhân khi dễ… mỗi khi nhớ lại tưởng như chuyện mới hôm qua.

“Cha mẹ của ngươi là ai? Bọn họ có giống ngươi không?” Tuyết Ưng nhíu
mày, trực giác cho thấy có chỗ không đúng nhưng lại không nói ra được.

“Cha và nương ta đều là Tuyết Ưng tộc chính tông, lông trắng, tiêu uế,
lợi trảo, chỉ có ta là bất đồng, ta là ngoại tộc.” Ảnh Nhiên không muốn thể
hiện sự tự ti và thống khổ trước mặt Tuyết Ưng cho nên bày ra bộ dáng không
thèm để ý.

Tuyết Ưng nhíu mày càng chặt, rốt cục biết được không đúng chỗ nào, theo
lời Ảnh Nhiên nói thì cha mẹ nàng hẳn là đạo hạnh còn cao hơn nàng nhiều, nếu
Ảnh Nhiên vì màu lông không giống các tộc nhân khác nên bị che giấu mà nuôi lớn
thành ra không ai biết đến sự tồn tại của nàng, như vậy cha mẹ của nàng đâu,
một đôi vợ chồng có hơn bốn ngàn năm đạo hạnh lại như chưa từng tồn tại trong
Tuyết Ưng tộc, không một tộc nhân nào biết tới là sao?

“Ảnh Nhiên, ngươi tin tưởng ngươi là đứa nhỏ thân sinh của cha mẹ ngươi
sao?” Tuyết Ưng vẻ mặt thận trọng, hắn hoài nghi Ảnh Nhiên không phải là do cha
mẹ nàng sinh ra, bởi vì theo hắn biết, Tuyết Ưng tộc không có cặp vợ chồng nào
có hơn ba ngàn năm đạo hạnh, càng đừng nói là sinh dưỡng một nữ nhi mặc ưng có
bốn ngàn năm đạo hạnh, cho nên hắn mới suy luận cha mẹ của Ảnh Nhiên nhất định
là người khác.

Những lời này lọt vào tai Ảnh Nhiên thì lại thành một ý khác, nàng cho
rằng ngay cả hắn cũng khinh thường nàng, coi nàng là ngoại tộc, Tuyết Ưng tộc
sẽ không thừa nhận thân phận của nàng…

“A?” Tuyết Ưng ngẩn người, hắn vũ nhục cha mẹ nàng khi nào? Suy nghĩ cẩn
thận thì hiểu những lời của hắn làm nàng hiểu lầm vội vàng nói: “Ảnh Nhiên,
ngươi đừng hiểu lầm, ta không phải không tin ngươi là tộc nhân của Tuyết Ưng
tộc, ngươi ngoại trừ màu lông bên ngoài bất đồng thì những đặc điểm khác trên
cơ thể đều giống tộc nhân Tuyết Ưng tộc y như đúc, ta là vương thì hiểu rõ hơn
ai hết, ý ta là cha mẹ của ngươi ta đoán không phải là thực sự sinh ra ngươi,
dù sao Tuyết Ưng tộc trước mắt còn không có…”

Lời còn chưa nói xong thì đã bị Ảnh Nhiên cắt ngang: “Đủ rồi, Ưng vương
đại nhân, Ảnh Nhiên đã nói ngươi có thể không thừa nhận ta nhưng không cho phép
ngươi vũ nhục cha mẹ, Ưng vương đại nhân cứu sưởi ấm đi, Ảnh Nhiên xin phép đi
ra bên ngoài nghỉ ngơi.”

Nói xong thân hình đã đi về phía trước, để lại một mình Tuyết Ưng mờ
mịt, mơ hồ, hắn thực sự không có ý vũ nhục cha mẹ nàng, mà nàng cứ cương quyết
nói hắn có ý xấu đó là sao?

Tuyết Ưng có chút buồn nhìn bóng dáng của nàng, quả nhiên là không thể
nói lý với nữ nhân, không nghe hắn giải thích đã giận dỗi bỏ đi, hắn đúng là
đầu óc bị hỏng rồi mới không để ý tới nguy hiểm mà nhảy từ trên mấy tầng mây
xuống cứu nàng.

Quả nhiên là nhìn thấy tình yêu ngọt ngào của Như Mặc và Bắc Dao Quang
mà hắn cảm động, rồi lại bị kích thích, cho nên hắn mới nghĩ tất cả nữ nhân
trong thiên hạ cũng sẽ yêu nồng nhiệt như thế. Đúng là chỉ do hắn tưởng tượng
mà thôi. Thật là.

Vốn nên bắt đầu rất tốt nhưng chỉ vì hiểu lầm mà sau khi vừa thoát khỏi
sự nguy hiểm tính mạng, hai người lại xa cách nhau.

Chương 11

QUAY VỀ TUYẾT ƯNG TỘC TRƯỚC

Tuyết Kiều cũng không hiểu nhiều về tình cảm của nhân loại, đối với nàng
mà nói chỉ có vui vẻ và không vui mà thôi, mà hai loại tình cảm này cũng chỉ
xuất hiện khi nàng nhớ tới ca ca của nàng, cho nên đối với tình cảnh của Tuyết
Ưng và Ảnh Nhiên lúc trước còn tốt lắm rồi lại đột nhiên tách ra, hai người
ngồi hai nơi thì dù nàng thấy không tốt lắm nhưng cũng không suy nghĩ nhiều.

Cho đến khi trời sắp sáng, mặt trăng cũng chậm rãi trốn vào tầng mây,
phái chân trời cũng dần dần ửng hồng, quá trình tắm ánh trăng của Tuyết Kiều
rốt cuộc cũng chấm dứt, cái đuôi cá khổng lồ lại một lần nữa chìm vào trong
nước, thân hình tuyết trắng cũng chậm rãi bơi đến gần bờ

“Tuyết Ưng, Ảnh Nhiên không vui sao? Vì cái gì?” Nàng chỉ khi nghĩ tới
ca ca mới có thể không vui, còn lại lúc nào nàng cũng cảm thấy vui vẻ, cho nên
nàng rất muốn biết người khác vì chuyện gì mà không vui.

“Ta cũng không biết, dù sao nữ nhân đều là khó hiểu như vậy.” Tuyết Ưng
cũng rơi vào ảo não và mất hứng nên hoàn toàn quên mất nữ nhân này là nhân ngư
đáng sợ, làm cho hắn mạc thanh kỳ diệu mà phát tiết nỗi lòng.

“Nữ nhân?” Tuyết Kiều tựa hồ để ý tới hai chữ này.

“Đúng vậy, nữ nhân! Thay đổi thất thường!” Tuyết Ưng bất động thanh sắc
liếc mắt nhìn thân ảnh cách đó không xa, đang quay lưng về phía bọn họ.

“Nam nhân
sẽ không sao?” Tuyết Kiều giống như một đệ tử ham học hỏi, tiếp tục truy vấn.

“Nam nhân sẽ không, nam nhân lòng rộng lượng hơn nữ nhân nhiều, sẽ không
để ý những chuyện vặt vãnh, cũng không tự nhiên mất hứng, so với việc chết đi
thì có gì cao hứng và vui vẻ hơn là được sống chứ?” Tuyết Ưng hiển nhiên là cố
ý nói cho Ảnh Nhiên nghe, cho nên thanh âm cũng cao hơn, thực ra dù hắn không
cố ý nói lớn tiếng thì Ảnh Nhiên cũng nghe rõ từng chữ từng câu của bọn họ.

Tuyết Kiều tuy rằng hiểu hết những lời Tuyết Ưng nói nhưng cũng biết là
hắn muốn nói cho Ảnh Nhiên nghe, nhưng đối với nàng dường như cũng có chút chỉ
dẫn: “Nam nhân sẽ không nói dối người khác phải không?”

Tuyết Ưng sửng sốt, theo phản xạ liền gật đầu: “Đương nhiên, nữ nhân mới
là lòng dạ hẹp hòi, nam nhân sẽ không, đỉnh thiên lập địa, nói một không nói hai.”

Hắn nói những lời này mà không nhớ tới hành vi của mình, so với tiểu
nhân có gì khác nhau, mà Ảnh Nhiên tuy nghe rõ lời hắn nhưng từ đầu đến cuối
cũng không quay đầu lại phản bác nửa lời, dường như là công nhận những gì hắn
nói là đúng, sự chấp nhận và cam chịu làm cho Tuyết Ưng cảm thấy vô lực và thất
vọng, mặc ưng này tính tình thật không làm cho người ta thích nổi.

“Cám ơn ngươi, Tuyết Ưng!”

Ảnh Nhiên không có phản ứng gì mà Tuyết Kiều lại hai mắt tỏa sáng, nói
lời cảm ơn với hắn.

“Ách, cảm tạ ta cái gì?” Tuyết Ưng có chút xấu hổ nhìn về phía Tuyết
Kiều, Nhân Ngư này đạo não đúng là khác người thường, lúc này hắn chê bai nữ
nhân nhiều như vậy, nàng còn nói cảm ơn hắn làm cho Tuyết Ưng có chút chột dạ.

“Cám ơn ngươi nói cho ta biết nam nhân cùng nữ nhân khác nhau! Hiện tại
ta rốt cục có thể yên tâm, ca ca là nam nhân, ca ca là đỉnh thiên lập địa, nói
một không nói hai, ca ca lại càng không dối gạt ta cho nên ca nhất định sẽ trở
về tìm ta, ta sau này sẽ không bao giờ… ở trong lòng mà trách cứ ca ca nữa, tin
rằng hắn bị chuyện gì đó quan trọng cho nên chưa thể trở về thăm ta, ta vĩnh
viễn sẽ ở nơi này đợi hắn trở về. Tuyết Ưng, ngươi và Ảnh Nhiên nếu nhìn thấy
ca ca thì không cần hối thúc hắn trở về, chỉ cần nói cho hắn ta vĩnh viễn ở đây
chờ đợi hắn là được.”

Tuyết Kiều ngẩn đầu nhìn trời, biểu tình thành kính cùng sám hối làm cho
Tuyết Ưng cảm thấy hổ thẹn vô cùng, không ngờ Tuyết Kiều lại có thể nói ra
những lời như vậy, đúng là đại trí giả ngu, nàng không phải ngu ngốc mà chính
là đơn thuần, đơn thuần tin tưởng Như Mặc sẽ trở lại tìm nàng cho nên dù đã qua
rất nhiều năm trong lòng có lúc hoài nghi Như Mặc nhưng sau đó lại tự trách bản
thân mình không nên nghĩ oan cho hắn, bây giờ nhìn thấy phản ứng của Ảnh Nhiên
càng làm cho nàng thêm tin tưởng Như Mặc.

Hắn cũng biết rõ ca ca nàng luôn tâm tâm niệm niệm là ai nhưng lại nhẫn
tâm không chịu nói ra, còn để cho nàng tiếp tục chờ đợi vô vọng, Tuyết Ưng cảm
thấy mình làm chuyện rất không có đạo đức nhưng cũng không phải do hắn cố ý.

Hắn quyết định, mặc kệ Như Mặc có tính toán gì thì hắn cũng sẽ đem
chuyện Tuyết Kiều đợi hắn mà nói ra, để giảm bớt áy náy đối với nàng, dù sao
thì mạng của hắn vả Ảnh Nhiên cũng là do nàng cứu, thế nhưng hắn lại lừa nàng,
còn dám lớn tiếng nói nam nhân đỉnh thiên lập địa, không biết nói dối…

Ảnh Nhiên vẫn đang quay lưng lại với bọn họ, nghe những lời của Tuyết
Kiều thì cũng đứng lên, xoay người đi tới chỗ bọn họ nhưng tầm mắt chỉ dừng lại
trên người Tuyết Kiều: “Tuyết Kiều, ngươi hãy nghe ta nói, ta biết ca ca của
ngươi.”

Lời còn chưa dứt thì đã bị Tuyết Ưng cắt ngang: “Khụ, khụ, Ảnh Nhiên,
thương thể của ngươi vẫn chưa lành, vẫn nên sưởi ấm nhiều một chút để khỏi bị
phong hàn.”

Tuyết Ưng cắt ngang làm cho Ảnh Nhiên cũng ý thức được là nàng xúc động,
thiếu chút nữa là nói ra chuyện không nên nói, nếu nói ra thì không biết kết
quả thế nào, rất có thể Tuyết Kiều sẽ theo bọn họ đến Xà tộc tìm Xà quân đại
nhân.

Liền vội vàng im lặng, tuy rằng không tức giận Tuyết Ưng nữa nhưng cũng
không nghe lời mà ngồi bên đống lửa.

Tuyết Kiều nghe nàng nói nửa chừng lại ngừng thì không ngại truy vấn: “Ảnh
Nhiên, ca ca của ta làm sao vậy.”

“Ta nói, ta biết ca ca của ngươi là người biết giữ chữ tín, nhất định sẽ
đem tình huống của ngươi nói cho hắn, sáng mai chúng ta sẽ rời đi, một mình
ngươi ở lại đây phải nhớ chiếu cố bản thân cho tốt.”

Ảnh Nhiên liền chuyển đề tài, trong lòng cảm thấy có lỗi với Tuyết Kiều,
mặc dù trước khi bọn họ tới thì cũng chỉ có một mình Tuyết Kiều cô độc ở đây
nhưng nghĩ tới ngày mai sau khi nàng và Ưng vương đại nhân rời đi, một mình
Tuyết Kiều tiếp tục ở lại nơi này thì trong lòng nàng cảm thấy chua xót, muốn
mang nàng cùng đi để nhìn xem nhân gian.

“Ảnh Nhiên cũng nghĩ như vậy a! Ân, ta tin tưởng ca ca! Ta nên đi ngủ,
mặc dù có chút luyến tiếc các ngươi rời đi nhưng ca nói làm việc và nghỉ ngơi
phải có quy củ, cho nên ta muốn nói tạm biệt các ngươi, hai ngươi cứ theo cái
cây kia mà đi thẳng về phía trước là có thể rời khỏi nơi này, trước kia ca ca
ta cũng đi như vậy.”

Tuyết Kiều cao hứng gật đầu, nhắc tới chuyện Như Mặc rời đi năm đó, nàng
không có ảm đạm mà ngược lại còn rất vui vẻ, hiển nhiên là vì những lời của bọn
họ mà càng thêm tin tưởng Như Mặc, cho nên đối với nàng mà nói chờ đợi Như Mặc
cũng là chuyện tốt, cho nên tâm tình của Tuyết Kiều tự nhiên cũng vui vẻ, nàng
vốn là người đơn thuần, một khi đã nhận định chuyện gì thì không dễ gì mà dao
động.

Cho nên nàng càng hi vọng Tuyết Ưng bọn họ sớm rời đi, như vậy cũng sẽ
sớm tìm được ca ca của nàng, làm cho nàng có thể nhìn thấy hắn sớm hơn.

“Ngày mai ngươi sẽ tiễn chúng ta sao?” Ảnh Nhiên tiến lên hai bước, nhìn
thân ảnh của nàng chuẩn bị chìm trong nước, vội vàng hỏi.

“Đưa? Mỗi lần ta tắm ánh trăng đều phải ngủ một thời gian dài, chờ khi
ta tỉnh lại thì các ngươi đã sớm rời đi rồi, các ngươi muốn ta tiễn sao? Vậy
được rồi, ta hôm nay sẽ không trở về ngủ, đợi khi mặt trời mọc, các ngươi đã đ
rồi thì ta mới quay về ngủ được không?”

Tuyết Kiều hiển nhiên không hiểu sự áy náy của Ảnh Nhiên, chỉ nghĩ là
Ảnh Nhiên và Tuyết Ưng muốn nàng tiễn đưa bọn họ, lập tức lộ ra biểu tình khó
xử, cân nhắc giữa việc ngủ và đưa tiễn hai người, rốt cuộc vẫn quyết định hi
sinh chuyện ngủ, ở lại đây tiễn đưa bọn họ, thể hiện sự yêu thích của nàng đối
với bằng hữu mới quen.

Ảnh Nhiên và Tuyết Ưng sau khi nghe những lời của Tuyết Kiều thì càng
thấy xấu hổ, là bọn họ tự mình đa tình, Nhân Ngư này sẽ không vì chuyện bọn họ
rời đi mà buồn rầu, xem vẻ mặt nàng cân nhắc giữa việc nhịn ngủ và tiễn đưa bọn
họ thì biết, làm cho bọn họ dở khóc dở cười.

Nhưng như vậy cũng tốt, bọn họ sẽ không phải lo lắng nhiều, sau khi bọn
họ rời đi, Tuyết Kiều sẽ không vì không chịu nổi sự cô đơn, tịch mịch mà rời
đi, vội lắc đầu: “Không cần, Tuyết Kiều, ngươi đi ngủ đi, ca ca ngươi nói đúng,
làm việc và nghỉ ngơi phải theo quy luật, chúng ta có cánh, một lát sẽ bay đi,
ngươi đưa tiễn hay không cũng không sao, ngủ quan trọng hơn, dù sao đây cũng là
ca ca ngươi công đạo phải không?”

“Ân! Thật sự không cần ta đưa sao?” Tuyết Kiều biểu hiện còn thật sự gật
gật đầu, rồi lại ngước mắt lên hỏi lại, dường như là ngạc nhiên vì sao lúc
trước bọn họ muốn nàng tiễn đưa giờ lại nói không cần.

Tuyết Ưng cái trán lại nhịn không được đổ mồ hôi lạnh, Nhân Ngư này đơn
thuần tới mức toàn bộ tâm tư đều hiện ra trên mặt, bọn họ lúc trước cũng đâu có
muốn nàng tiễn đưa, ai quả thực hắn không biết nên nói thế nào.

Ảnh Nhiên lập tức khẳng định lắc đầu: “Thật sự không cần, ta cùng Ưng
vương đại nhân rời đi là được rồi. Tuyết Kiều hẹn gặp lại, ngươi quay về ngủ đi.”

“Nga! Ta đây đi rồi, nếu các ngươi trở về tìm ta nói chuyện thì đến bên
tảng đá lớn gõ vài cái thì ta sẽ đến đây tìm các ngươi chơi.” Tuyết Kiều không
chút do dự mà xoay người chuẩn bị bơi đi, chợt nhớ ra chuyện gì mà quay đầu dặn
dò Tuyết Ưng và Ảnh Nhiên.

Hay nói giỡn! Ai rảnh đâu mà đi tìm một Nhân Ngư nói chuyện phiếm? Tuy
rằng nàng nhìn rất vô hại, đơn thuần nhưng ai biết được lúc nào đó nàng đột
nhiên thay đổi.

Tuyết Ưng trong lòng mãnh lắc đầu, trên mặt lại gật đầu: “Chúng ta sẽ,
Tuyết Kiều tái kiến!”

“Ân, tái kiến!” Lúc này đúng là cáo biệt thực sự, thân hình của Tuyết
Kiều nháy mắt đã biến mất trong dòng nước sông chảy xiết, nàng quay về ngủ cũng
để tưởng niệm ca ca của mình, để lại Ảnh Nhiên và Tuyết Ưng có chút đăm chiêu
nhìn dòng sông.

“Chúng ta đi thôi! Trước tiên là quay về Tuyết Ưng tộc, sau đó đi tìm Như
Mặc bọn họ xem thế nào, ta nghĩ sau khi xảy ra kinh biến ở Tước Hoàng sơn, ta
cùng Thanh Liên nháo lên tận thiên đình, không biết các tộc nhân khác có vô
tình bị liên lụy, bị thiên đình gây khó dễ hay không, phải quay về nhìn một cái
cho yên tâm. Ngươi cùng ta trở về đi.” Cũng nên để mọi người biết đến sự tồn
tại của ngươi, nhưng câu này Tuyết Ưng chỉ nói riêng trong lòng, bởi vì hắn
biết nếu hắn nói ra thì sẽ làm nàng không thoải mái, hắn không có coi thường
màu lông của nàng, thật không hiểu vì sao hắn không được tự nhiên.

Tuyết Ưng đáng thương xứng đáng phải chịu khổ, ai biểu hắn không hiểu nữ
nhân làm chi.

Ảnh Nhiên tuy rằng rất muốn đến Xà tộc nhìn xem Bảo Bảo tiểu chủ có việc
gì không, nhưng những lời Tuyết Ưng nói không phải không có lý, đồng thời cũng
sợ phụ thân và mẫu thân đã quay về trong tộc, mà lúc này nàng lại không có mặt
ở đó, nếu thiên đình đối với tộc loại thì cha mẹ nàng cũng bị uy hiếp, trở về
nhìn xem cũng tốt, tuy rằng sẽ có tộc nhân xem thường nàng nhưng cũng không
thay đổi được chuyện nàng là thành viên của Tuyết Ưng tộc.

Nếu Ưng vương đại nhân đã mở miệng, nàng thân là tộc viên sao có thể từ
chối, nên Ảnh Nhiên lập tức gật đầu: “Dạ, Ưng vương đại nhân.”

Báo cáo nội dung xấu