Ưng Vương Liệt Tình - Chương 42
Chương 42
QUÁ TRÌNH THỐN VŨ
Bắc Dao Bảo Bảo lập tức đỡ Ảnh Nhiên đứng dậy: “Ảnh Nhiên, ngươi làm sao
vậy? Sao đột nhiên lại ngã xuống?”
“Đau, đau quá!” trán đổ mồ hôi lạnh, thân mình co rút như con tôm, không
hỏi cũng biết Ảnh Nhiên đau đến mức nào mới có bộ dạng như vậy.
Bảo Bảo trước giờ chưa từng thấy một người giây trước còn khỏe mạnh, vui
vẻ, chớp mắt đã đau đến như vậy nên tay chân luống cuống, không biết phải làm
sao, ôm sát Ảnh Nhiên vào lòng, chuyển cho nàng một ít pháp lực với mong muốn
giảm đau cho nàng nhưng Bảo Bảo không biết rằng hành động của nàng càng làm mọi
chuyện xấu hơn, pháp lực vừa được chuyển sang thì Ảnh Nhiên lại đau đến kêu la
thảm thiết, làm cho Bảo Bảo sợ tới mức lập tức rụt tay lại.
“Ảnh Nhiên, ngươi rốt cuộc là đau như thế nào? Mau nói cho ta biết.” Bảo Bảo nóng ruột vô cùng, vừa
dùng ý niệm để gọi Thanh Liên quay về Xà tộc, vừa hỏi.
“Toàn thân đều đau, sở, làn da ta như sắp bốc cháy tới nơi, thực sự rất
đau, tỷ tỷ, cứu ta.”
Ảnh Nhiên đau đến không thở nổi, nói xong câu này thì sắc mặt trắng như
sắp chết tới nơi.
Bảo Bảo gấp đến mức hai mắt phiếm đỏ, nhìn làn da của Ảnh Nhiên vẫn như
bình thường, một chút ửng đỏ cũng không có, cũng không ấm mà thậm chí còn lạnh
như băng, sao nàng lại nói có cảm giác như sắp bị bốc cháy, chẳng lẽ chính là
cảm giác từ bên trong thân thể của Ảnh Nhiên.
Không thể chuyển pháp lực cho nàng cũng không biết vấn đề bắt đầu từ
đâu, chỉ có thể trơ mắt nhìn Ảnh Nhiên thống khổ, trong lòng Bảo Bảo khổ sở vô
cùng, nhưng chỉ có thể dùng sức nắm chặt tay nàng, hận không thể chia sẻ với
nàng nỗi đau này.
“Tóc Đen, Tóc Đen...” Bảo Bảo la lớn.
Ngay lập tức Tóc Đen tay còn cầm cây bút đã xuất hiện, bối rối nói: “Tiểu
chủ, có chuyện gì? Ảnh Nhiên tiểu thư bị sao vậy?”
“Tóc Đen, đừng nhiều lời, nhanh đến phòng cha ta mang kim đan của hắn
đến đây, mau.” Bảo Bảo lo lắng, không muốn để Ảnh Nhiên một mình ở đây nếu
không thì nàng đã tự mình đi lấy.
Tóc Đen ngây người một chút rồi lập tức gật đầu: “Dạ, ta đi ngay.”
Ảnh Nhiên lúc này đau đến mức không rên nổi nữa, ngay cả hô hấp cũng
không được chỉ biết cắt chặt môi dưới đến chảy máu, thân mình càng cuộc chặt
lại, tứ chi rã rời, mỗi một chỗ đều đau đến tâm tê phế liệt, nếu có thể ngất
xỉu thì đối với Ảnh Nhiên lúc này lại là chuyện tốt, tiếc là chuyện này cũng là
xa xỉ đối với nàng.
Ảnh Nhiên tuyệt vọng, cảm giác như nàng sắp chết, trong lòng không ngừng
gọi tên Tuyết Ưng, nếu biết có hôm nay thì khi đó dù thế nào nàng cũng sẽ giữ
Tuyết Ưng lại, hiện tại nàng rất mong được nhìn thấy hắn, nếu có chết, nàng
cũng muốn được chết trong lòng hắn.
Khi Thanh Liên gấp gáp quay trở về thì thấy Bảo Bảo và Ảnh Nhiên sắc mặt
đều trắng bệch, Bảo Bảo ôm lấy Ảnh Nhiên ngồi trên đất, mới đầu hắn còn không
biết là ai bị đau nhưng rất nhanh đã nhận ra là do Ảnh Nhiên bị đau mà Bảo Bảo
không giúp được gì nên mới như thế.
Cố không để ý đến tình trạng của Bảo Bảo mà vội cầm tay Ảnh Nhiên, bắt
mạch cho nàng nhưng không tra ra chuyện gì khác thường, vì sao Ảnh Nhiên lại bị
thống khổ như vậy, Thanh Liên cũng không tìm ra được nguyên nhân.
“Thanh Liên, Ảnh Nhiên vì sao lại bị như vậy, ngươi mau tìm cách giúp a,
nàng đau đến không chịu nổi nữa rồi. Vì sao lại như vậy? Trên người nàng có yêu
lực ngoại giới sao? Hay là phong ấn của tán tiên vẫn còn ảnh hưởng tới thân thể
của nàng?” Bảo Bảo thấy Thanh Liên cũng cau mày thì càng lo lắng hơn.
“Mạch đập của Ảnh Nhiên đều bình thường, trong cơ thể của nàng không có pháp
lực ngoại giới cũng không phải vì ảnh hưởng của việc bị đóng phong ấn năm xưa,
thực sự không tìm được lý do vì sao nàng lại đau như vậy. nàng đã ăn qua cái gì
sao?” Thanh Liên tuy rằng cũng rất lo lắng nhưng vẫn thể hiện sự trấn tĩnh, nếu
hắn cũng bối rối thì sẽ không tìm được nguyên nhân Ảnh Nhiên vô cớ bị đau.
“Chưa ăn gì cả, ngay cả hồng quả ta mang tới cũng chưa có dùng a, a, lúc
trước ta có cho nàng ăn một viên kim đan của phụ thân nhưng mà chưa ăn xong
nàng đã đau không chịu nổi rồi.”
“Bảo Bảo, đừng khẩn trương, kim đan do Như Mặc luyện ra chỉ có lợi chứ
không hại, trước kia Ảnh Nhiên bị thương, không phải ngươi cũng đã cho nàng ăn
qua sao? Cho nên ngươi đừng quá lo lắng, bây giờ ta sẽ dùng thuật thôi miên để
dỗ nàng ngủ, ít ra sẽ làm nàng giảm bớt đau đớn, ta cũng có thời gian để nghĩ
biện pháp, nói thật, mấy ngàn năm qua, ta cũng chưa từng gặp phải tình huống này.”
Thanh Liên nắm chặt tay Bảo Bảo, ý muốn làm nàng an tâm hơn, nhìn nàng
như vậy hắn rất đau lòng, hơn nữa nàng có như vậy cũng không làm cho Ảnh Nhiên
đỡ đau hơn.
“Ân, có cần cho Tuyết Ưng biết để hắn mau chóng quay về không?” Bảo Bảo
gật đầu, biết lúc này nàng bối rối chỉ làm mọi việc rối hơn nên cố gắng kiềm
chế tâm trạng.
“Cũng tốt! Lập tức kêu Tuyết Ưng trở về đi! Lúc này có lẽ người Ảnh
Nhiên cần nhất chính là hắn.” Thanh Liên nghĩ một lát rồi đáp.
Bảo Bảo liền nhẹ nhàng buông thân mình của Ảnh Nhiên, đi ra ngoài cửa,
Thanh Liên lập tức thay thế vị trí của nàng, nâng Ảnh Nhiên dậy, để cho mặt
nàng đối diện mặt hắn, âm thanh mềm nhẹ chậm rãi vang lên: “Ảnh Nhiên, ngươi
nghe được thanh âm của ta không? Ta tin là ngươi nghe được, mau mở mắt nhìn ta,
chỉ cần ngươi nhìn ta rồi sẽ không còn thấy đau nữa, mau, mở mắt ra đi.”
Thanh âm nhu hòa lại đầy ma lực kia không ngừng vang lên bên tai Ảnh
Nhiên, mới đầu nàng không có phản ứng, chỉ nhắm chặt mắt, chìm đắm trong sự
thống khổ nhưng rồi cũng dần dần không tự chủ được mà bắt đầu mở mắt, Thanh
Liên hài lòng, tiếp tục nói chuyện.
Rốt cuộc Ảnh Nhiên cũng mở mắt ra nhưng nhìn thấy ánh mắt đầy ma lực của
Thanh Liên thì lại lập tức nhắm lại: “Ngủ đi, ngủ sẽ không còn thấy đau nữa cho
nên ngươi cứ an tâm ngủ đi, ngủ càng sâu càng tốt, ngươi rất an toàn, mọi đau
đớn đều đã rời xa ngươi, Ảnh Nhiên ngủ đi.”
Tựa hồ như thôi miên có tác dụng nên thân mình Ảnh Nhiên dù vẫn còn cuộn
tròn lại nhưng đã không còn run rẩy và co rút, hô hấp cũng thả lỏng hơn, tuy
rằng vẻ mặt vẫn tràn đầy thống khổ nhưng với Thanh Liên mà nói cũng là đã làm
hết sức mình, nếu muốn hắn nhận lấy đau khổ của Ảnh Nhiên hắn cũng cam lòng,
bởi vì dù không biết vì sao nàng bị như vậy nhưng cũng do hắn và Bảo Bảo không
chiếu cố tốt cho nàng.
Bảo Bảo dùng ý niệm truyền thông tin cho Mặc Mặc, nhờ hắn thông tin cho
Tuyết Ưng quay về, dù sao hắn cũng là tọa kỵ của Mặc Mặc, nên chỉ có hắn mới có
thể dùng ý niệm gọi Tuyết Ưng quay về.
Có lẽ Tuyết Ưng rất nhanh sẽ quay lại, lúc này Bảo Bảo lại thấy hối hận
vô cùng vì đã chọc cho Tuyết Ưng tức giận rời đi, nếu không lúc Ảnh Nhiên đau
đớn nhất đã có hắn ở bên cạnh.
Mà lúc này, trên đỉnh Tuyết Phong sơn, Tuyết Ưng vừa bàn xong công việc
trong tộc với tám vị hộ pháp, biết được nhiều năm qua trong tộc cũng không vì
chuyện hắn vắng mặt mà bầu vương mới, tất cả đều tin tưởng và chờ đợi hắn trở
về, hắn sẽ không từ bỏ trách nhiệm với toàn tộc vì vậy dù hắn không có mặt thì
mọi việc vẫn được xử lý gọn gàng, ngăn nắp.
Ngọc Đế đối với việc bọn họ năm đó cùng Thanh Liên quấy rối Thiên đình
cũng không có hành động gì, Tuyết Ưng tộc vẫn bình an như chưa từng dính líu
đến sự kiện ỏ Tước Hoàng sơn.
Đối với kết quả như vậy, Tuyết Ưng rất cao hứng, năm đó hắn vì bằng hữu
mà ra tay nên nếu có hậu quả gì thì phải do một mình hắn gánh chịu, nếu làm
liên lụy tới toàn tộc thì hắn sẽ hổ thẹn với các tộc nhân.
Quay về lại Tuyết Phong sơn xa cách đã lâu, nhìn cách bố trí quen thuộc,
trong lòng Tuyết Ưng cảm khái vô cùng nghĩ đến tương lai không xa nơi này sẽ có
thêm một nữ chủ nhân, trong lòng lại cảm thấy ấm áp.
Đứng ở không trung nhìn mây bay lãng đãng, lòng lại nhớ tới Ảnh Nhiên,
chỉ xa nàng có ba ngày mà tưởng chừng ba năm, không biết tiểu nữ nhân của hắn
lúc này đang làm gì, có nhớ hắn như hắn đang nhớ nàng hay không?
Đang tưởng niệm, nhớ nhung thì đột nhiên Tuyết Ưng thu được tín hiệu của
Mặc Mặc, nói Bảo Bảo nhờ nhắn hắn quay về Xà sơn gấp, nói Ảnh Nhiên đột nhiên
bị đau, hiện giờ đã lâm vào hôn mê.
Tin tức này làm cho Tuyết Ưng chấn động như sấm nổ bên tai, hắn bất quá
chỉ đi mới ba ngày sao nàng đã bị đau nhức không thôi, còn đau đến bất tỉnh
nhân sự, phản ứng đầu tiên của hắn là thống hận và phẫn nộ, tiểu ma nữ có biết
cách chiếu cố người khác hay không, làm sao lại để cho nàng xảy ra nông nỗi như
vậy.
Vốn bị nỗi nhớ nhung dày vò, giờ lại thêm lo sợ nên Tuyết Ưng lập tức
thông tin cho tám vị hộ pháp rồi lập tức rời đi.
***
“Thanh Liên, tại sao có thể như vậy, làm sao bây giờ?” Tay của Thanh
Liên cơ hồ sắp bị Bảo Bảo lắc rớt ra khỏi vai, nhưng hắn không phản kháng bởi
vì hắn cũng bị tình cảnh này làm cho sợ hãi, không biết nên xem là tốt hay xấu,
mồ hôi ướt đẫm cả lòng bàn tay.
Bởi vì Ảnh Nhiên vốn đang bị thôi miên nằm trên giường thì không lâu sau
bắt đầu hóa thân, đầu tiên là hình người bắt đầu không cố định, sau đó thì khôi
phục nguyên hình, đôi cánh to lớn mở rộng làm vách tường trong phòng vỡ vụn,
nóc nhà vừa mới được sửa xong thì hôm nay lại bị thân hình ưng to lớn tàn phá
nghiêm trọng hơn.
Các thành viên trong Xà tộc cứ tưởng có đại địch tấn công nên sợ hãi,
luống cuống chạy ra thì nhìn thấy thân hình ưng to lớn màu đen còn có hai cánh
to lớn đang phe phẩy, tạo thành những cơn gió lốc thổi bay những tảng đá lốn
chung quanh, còn cây cỏ quanh đó thì dường như là vừa trải qua thảm họa hủy
diệt.
Mà nữ vương vĩ đại của bọn họ cùng vương phu Hồ vương đại nhân thì nắm
tay nhau nhìn xem tình cảnh trước mắt, không hề có ý định ngăn cản, cho nên đám
tộc nhân nho nhỏ như bọn họ chỉ có thể tận lực tìm nơi tránh nấp mà thôi.
Ảnh Nhiên lúc này đã không khống chế được thần trí của mình, chỉ cảm
thấy thân thể nóng đến mức sắp bùng nổ, nàng chỉ có thể thông qua việc vẫy cánh
không ngừng để giảm bớt cái nóng mà thôi, nên cứ vỗ cánh không ngừng.
Mà cứ theo mỗi lần vỗ cánh của nàng thì có một mảng lông màu đen thật
lớn tróc ra, bay tán loạn trong không gian.
Thanh Liên nhìn tình cảnh này không nói một lời nào, cáo có da, rắn có
vảy mà ưng thì lớp phòng vệ bên ngoài quan trọng nhất chính là lông, tình cảnh
của Ảnh Nhiên lúc này chính là rụng lông, làm cho hắn kinh tâm động phách. Bình
thường chỉ khi gặp tình trạng nguy hiểm khẩn cấp thì mới tạo thành quá trình
rụng lông, Ảnh Nhiên còn trẻ lại khỏe mạnh như vậy sao đột nhiên lại trải qua
quá trình này?”
“Thanh Liên, chết tiệt, chúng ta phải ngăn cản nàng lại, nếu cứ để nàng
tiếp tục như vậy thì sẽ chết mất, ngươi nhìn thấy không? Nàng rụng lông.” Bảo
Bảo nhịn không được muốn bay lên, tuy rằng bằng vào năng lực của một mình nàng
thì không thể nào chế trụ được Ảnh Nhiên nhưng nếu có thêm Thanh Liên nữa thì
tin rằng không khó, không thể để nàng tiếp tục như vậy, ai biết đến lúc lông
rụng hết thì Ảnh Nhiên sẽ biến thành bộ dạng gì, còn giữ được tính mạng hay
không?
“Hảo! Ta bên trái, ngươi bên phải, chúng ta cùng tiến lên.” Thanh Liên
cũng bắt đầu do dự, bấm đốt ngón tay thì hắn biết Ảnh Nhiên còn phải trải qua
một kiếp nhưng cũng không phải đến sớm như vậy, mà tình cảnh trước mắ hắn không
biết là kiếp hay là nghiệt nên không biết phải làm thế nào, nhưng thấy Bảo Bảo
khẩn trương như vậy thì hắn cũng bắt đầu băn khoăn, chẳng lẽ kiếp trước của Ảnh
Nhiên là tiên sao? Cũng lập tức đồng ý đề nghị của Bảo Bảo, trước tiên cố định
thân hình của Bảo Bảo rồi nói sau.
Hai thân ảnh cùng bay lên, một đỏ một xanh, một trái một phải cùng bắn
vào Ảnh Nhiên, hai cái cánh to lớn của nàng lập tức đình chỉ nhưng vì không thể
quạt cánh nên Ảnh Nhiên liền dùng móng vuốt bén nhọn của mình ra sức cào vào
mặt đất, làm toàn bộ xà cung bị chấn động như động đất, bộ dáng thống khổ của
nàng làm cho Bảo Bảo và Thanh Liên kinh tâm vô cùng.
“Như vậy cũng không được, Thanh Liên, làm sao bây giờ, như vậy cũng
không giải quyết được vấn đề, có cần gọi phụ thân quay về không?” Bảo Bảo thấy
Ảnh Nhiên hoàn toàn không để ý đến thân thể mình thì gấp đến mức sắp khóc.
Mà lúc này Tuyết Ưng cũng vừa về tới, nhìn thấy Thanh Liên và Bảo Bảo
đang cùng hợp sức chế trụ Ảnh Nhiên, không cho nàng bay lên, lại thấy lông của
Ảnh Nhiên bay tán loạn trên không trung nên cho rằng hai người khi dễ nàng, vì
vậy khí huyết xông lên, dùng toàn lực lao xuống dưới: “Bắc Dao Bảo Bảo, Thanh
Liên, các ngươi muốn làm gì? Còn không buông Ảnh Nhiên ra?”
Khí thế và áp lực dòng khí của hắn rất lớn nên dù đạo hạnh cao hơn Thanh
Liên cũng lập tức ôm lấy Bảo Bảo phi thân ra ngoài, mà đôi cánh vừa được tự do
thì Ảnh Nhiên lại vẫy cánh điên cuồng như trước.
Từng chùm, từng chùm lông của Ảnh Nhiên rời khỏi thân thể mà bay tán
loạn trong không trung, lúc này Tuyết Ưng cũng nhìn thấy và kinh ngạc đến ngây
người, bây giờ mới hiểu vì sao Thanh Liên và Bảo Bảo chế trụ cánh của nàn, vậy
mà hắn còn cho rằng bọn họ khi dễ nàng.
“Ảnh Nhiên, chết tiệt, Tiểu ma nữ, Thanh Liên, các ngươi ai tới nói cho
ta biết, đây là chuyện gì xảy ra?” Tuyết Ưng vừa dùng hai cánh to lớn của mình
ngăn chặn hành động của Ảnh Nhiên vừa lớn tiếng quát Thanh Liên và Bảo Bảo.
“Tuyết Ưng, ngươi cũng thấy đó, lúc sáng Ảnh Nhiên đột nhiên đau nhức
không thôi, ta vội quay trở về, sau đó đó liền xuất hiện tình trạng rụng lông,
tiếp theo là điên cuồng hủy hoại nhà cửa, ta và Bảo Bảo không đành lòng nên mới
tìm cách chế trụ hai cánh của nàng, chẳng lẽ ngươi muốn chúng ta trơ mắt nhìn
nàng rụng hết lông sao?”
Đối với sự lỗ mãng của Tuyết Ưng, Thanh Liên không tức giận mà còn ôn
hòa giải thích.
Tuyết Ưng dùng hết sức để chế trụ Ảnh Nhiên, khí lực của nàng vốn không
kém hắn là bao, hơn nữa đang trong tình trạng kích động nên sức lực mạnh hơn
nhiều làm hắn rất chật vật. Một lát sau từ trên thân Ảnh Nhiên xuất hiện một
tầng hào quang màu vàng, càng hỗ trợ khí lực cho Ảnh Nhiên mạnh hơn nên lập tức
đẩy hắn văng ra xa.
Sau đó lông của nàng lại tiếp tục rơi rụng không ngừng, Tuyết Ưng mấy
lần muốn quay lại nhưng đều bị cỗ hào quang kia cản trở, Thanh Liên và Bảo Bảo
cũng vận dụng pháp lực, tiến lên định hỗ trợ nhưng lại nhìn thấy đôi cánh của
Ảnh Nhiên sau khi rụng hết thì phát sinh biến hóa mới, liền lập tức xoay người
ngăn cản Tuyết Ưng đang muốn tiến lên.
“Vân vân, Tuyết Ưng!”
Thấy Thanh Liên không hỗ trợ mà còn ngăn cản, Tuyết Ưng rất căm tức: “Thanh
Liên, ngươi đã không hỗ trợ còn ngăn cản ta là sao? Ảnh Nhiên đã không còn kịp
nữa rồi.”
Tuyết Ưng, ngươi nhìn kỹ xem, trên cánh Ảnh Nhiên có cái gì? Nàng không
phải bị rụng lông mà là thay lông, ngươi không thấy sao?” Thanh Liên lúc này
cũng không duy trì hình tượng nho nhã nữa mà lập tức rống lên đáp trả.
Thay lông?
Tuyết Ưng đầu tiên còn mơ hồ, chưa hiểu hết hai từ này nhưng sau khi
nhìn thấy trên cánh của Ảnh Nhiên bắt đầu xuất hiện một lớp lông tơ màu trắng
thì hiểu được sự việc, lập tức mắt chữ a mồm chữ o, hồi lâu vẫn không nói được
lời nào.
Tuyết Ưng tộc bọn họ từ nhỏ đến lớn sẽ trải qua một lần thay lông, sau
khi trưởng thành thì không còn tình trạng này nữa chứ đừng nói là đổi từ màu
đen sang màu trắng, chuyện không thể tưởng tượng này có lẽ mấy ngàn năm qua
không một ai trong tộc đã từng nhìn thấy, vậy mà sự việc đang xảy ra trên người
Ảnh Nhiên và đang diễn ra ngay trước mắt hắn.
Tuyết Ưng không biết là nên mừng hay kinh ngạc, Ảnh Nhiên ngay cả nằm mơ
cũng muốn có được màu lông trắng, bây giờ thì ước mong đã thành sự thật, khi nàng
tỉnh lại không biết sẽ mừng đến mức nào. Nàng vì sự khác biệt với người khác mà
đâm ra tự ti, nghĩ đến đây Tuyết Ưng cảm động như người đang thoát thai hoán
cốt là hắn.
Yên lặng nhìn Ảnh Nhiên đang biến đổi, hốc mắt chợt thấy ươn ướt.

