Trở Lại Hoang Thôn - Chương 4 - Phần 1
NGÀY THỨ BA
Ngày…
Sáng sớm, 6 giờ.
Những bóng tối tàn lưu vẫn đang chụp lên
mí mắt, dường như có ai đó đang đứng trước mặt, cúi người nhìn xuống mặt tôi,
anh ta (cô ta) đang mỉm cười.
Hơi thở của anh ta (cô ta) nhẹ nhàng
lướt qua làn da tôi, không ngừng thẩm thấu vào huyết quản và lỗ chân lông đang
thu lại, men theo động mạch tức tốc xộc lên, xâm chiếm vào cánh cổng bí ẩn nhất
trong đáy lòng tôi.
Người sống trong cánh cổng đó là - Tiểu
Chi.
Tiểu Chi ngẩng đầu lên nhìn kẻ đột ngột
xông vào, dịu dàng nói: “Ô, cuối cùng anh cũng đến rồi.”
Bóng tối bỗng chốc biến mất, tôi mở to
mắt.
Trong hơi thở hổn hển, tôi khó mà hồi
tưởng lại những gì vừa thấy ban nãy, chỉ cảm thấy trán đẫm mồ hôi, tim đập
nhanh tới mức phát sợ.
Tôi vẫn nằm trong phòng khách của Tô
Thiên Bình, cuốn chiếc chăn dày cộm trên người, điều hòa phà về phía tôi, dưới
người là chiếc ghế sô pha dài.
Phòng khách sáng sớm vẫn tối om om, chỉ
có tia sáng trong cửa phòng bếp, giống như ánh nến âm u trong đêm tối.
Lồm cồm bò dậy trên ghế sô pha, khịt mũi
ngửi thật kĩ, căn phòng này hình như có thêm một thứ mùi đặc biệt. Tôi mở công
tắc trên tường bật đèn lên, rồi vào kiểm tra phòng ngủ và phòng vệ sinh một
lượt, hình như không có tình hình gì bất thường, tôi vẫn là động vật cao cấp
duy nhất trong căn phòng này.
Nhưng tôi quả quyết không khí của căn
phòng này có vấn đề, đặc biệt là cảm giác kỳ lạ trước khi mở mắt. Vậy là tôi
không buồn đánh răng rửa mặt, mở máy tính trong phòng ngủ ra trước, vào trong
hệ thống camera giám sát.
Chẳng mấy chốc, trên màn hình đã xuất
hiện năm cửa sổ giám sát, tối qua chúng đều hoạt động bình thường, chắc là đã
lưu lại những hình ảnh theo dõi được.
Quả nhiên, tôi mở danh mục “xem lại giám
sát trước”, chỉnh giờ trong máy giám sát trở về 11 giờ tối qua, trên màn hình
xuất hiện cảnh trước khi tôi đi ngủ. Trong phòng khách vẫn tối om lạ thường,
chỉ có một góc phòng bếp rọi ra ánh đèn sáng, tôi cuốn chăn nằm trên ghế sô pha,
chẳng mấy chốc là chìm vào mộng mị.
Bốn máy giám sát còn lại không có bất cứ
động tĩnh gì, chỉ có đèn trong bếp vẫn còn sáng, hình ảnh giống như bị dừng
hình vậy, chỉ có thời gian là nhích lên từng giây từng phút.
Không thể cứ ngồi nhìn thế này đến sáng
được nhỉ? Tôi tìm thấy phím tắt trong danh mục, thời gian trong cửa sổ giám sát
nhanh chóng trôi qua, chẳng mấy chốc đã từ đêm nhảy sang sáng sớm.
Chưa đến mấy phút là đã tới 4 giờ sáng
rồi, đột nhiên trong ánh sáng âm u cửa phòng khách hiện lên một bóng đen, lập
tức hút lấy mắt tôi, tôi vội vàng đảo lại vài giây.
Đó là một bóng đen kỳ quái, nhìn không
ra là “vật” gì - người, hoặc là một loại động vật nào đó. Tóm lại là dưới sự
giám sát của đầu dò, bóng đen đó từ từ tiến lại gần ghế sô pha.
Sau đó tôi nhìn thấy mặt mình trên ghế
sô pha bị che lấp, đó là do bóng đen kia bịt mắt tầm nhìn của đầu dò, khoảng
một phút qua đi, bóng đen lại từ từ rời xa người tôi, mất tích trong camera tại
phòng khách.
Sắc mặt tôi bỗng chốc trắng bệch, hai
tay nhẹ nhàng sờ lên cằm mình, dường như nó không còn thuộc về mình nữa.
Lẽ nào bóng đen trước khi tỉnh dậy đó
không phải là ảo giác, thực sự có vật gì đó lại gần tôi, thậm chí còn xâm nhập
vào cơ thể tôi? Tôi bất giác sờ lên ngực mình, chỉ cảm thấy tim đập càng lúc
càng nhanh.
Không - tôi bật lại hình ảnh trên camera
lần nữa, phóng hình ảnh trong camera phòng khách lên ba lần, nhưng vẫn không
nhìn rõ bóng đen đó.
Bóng đen đó từ đâu tới?
Tôi lại tỉ mẩn xem lại bốn camera còn
lại, trong cùng một thời gian giống nhau nhưng không hề có bất cứ điều gì bất
thường, trên thực tế chỉ có đèn nhà bếp là vẫn sáng, tất cả những camera khác
đều chìm trong bóng tối. Đặc biệt là hình ảnh ở đầu dò vị trí thềm cửa, căn bản
không nhìn rõ chuyện gì xảy ra.
Lẽ nào nó tự xuất hiện trong căn phòng
này? Giống như bà chủ nhà nói - có ma.
Sao lại trở về chuyện u hồn? Tôi nhớ ra,
căn phòng này đã từng vang lên tiếng hát lúc nửa đêm, tiếp theo đó là bóng đen
trên camera, vừa ngẩng đầu lên là thấy ngay trên kính cửa sổ phòng ngủ.
Tất cả những điều này đều giống như một
vòng xoáy khổng lồ, chúng đã nuốt chửng linh hồn của Tô Thiên Bình, tiếp theo
sẽ là ai đây?
Tôi loạng choạng rời khỏi máy tính, vào
phòng vệ sinh bật bình nước nóng, ra sức rửa mặt. Tôi ngẩng đầu nhìn mình trong
gương, cười ngốc nghếch.
Sáng sớm, tôi ra ngoài ăn sáng, đi loanh
quanh rất lâu trên những con phố lạnh cóng, cuối cùng lại trở về căn phòng của
Tô Thiên Bình, xem ra vẫn không thể thoát được cái nạn này.
Di chuyển màn hình bảo vệ máy tính của
Tô Thiên Bình, vẫn là hình ảnh dừng hình của camera, tôi lắc đầu thoát ra khỏi
hệ thống giám sát. Bây giờ tôi tiếp tục phải làm công việc buổi tối rồi, không
biết trong máy tính của Tô Thiên Bình có còn cất giấu bí mật gì nữa? Vậy là tôi
vào file “hồ sơ DV”, dùng mật mã “ring” hôm qua sử dụng để mở file phía dưới.
Tên của tập file này là “Địa”, đồng thời
phải có mật mã mới mở ra được, tối hôm qua tôi đã dừng bước tại đây.
Tôi sững sờ nhìn chăm chú vào “Địa” hồi
lâu, đây là một cái tên kỳ lạ, đằng sau đáng ra phải có thêm một chữ nữa, tôi
tự nhiên liên tưởng tới - địa cung.
Hai từ này ghép lại với nhau khiến sống
lưng tôi lạnh toát, giống như lại lần nữa rơi xuống lòng đất tối đen Hoang
thôn. Nhưng Tô Thiên Bình thực sự đã từng tới địa cung, đó có lẽ vĩnh viễn là
ác mộng của cậu ấy, thế nên cậu ta đã lấy nó làm tên cài mật mã cho tập file?
Giả dụ thực sự là “địa cung”, vậy thì
tên file đã là “địa” rồi, trong mật mã sẽ không thể xuất hiện thêm “địa”, vậy
thì mật mã chính là “cung”?
Tôi lập tức dùng phiên âm tiếng Hán “gong”
của từ “cung” đánh vào mật mã.
Nhưng trên màn hình hiển thị sai mật mã,
tôi lại cúi đầu ngẫm nghĩ hồi lâu, thử dùng tiếng Anh xem sao, “địa cung” trong
tiếng Anh viết thế nào nhỉ?
Palace.
Tuy hiện giờ từ này đã mất đi khí chất
cao quý của nó từ lâu rồi, nhưng tôi vẫn có thể thử xem sao.
Tôi cẩn thận đánh “palace” làm mật mã,
nghĩ tới việc thông qua kiểm chứng này sẽ dễ dàng mở được file “địa” ra.
Tốt quá, lại một lần nữa đoán trúng tâm
tư của Tô Thiên Bình.
Trong file “Địa” vẫn còn một file tần số
hình DV, tôi lập tức mở trình duyệt ra.
Màn hình máy tính trở thành một màu tối
đen, tiếp theo nhảy ra dòng chữ màu trắng:
“U HỒN BƯU THIẾP”.
(Tập 2).
Hình ảnh hiện lên cảnh ban đêm. Dưới ánh
đèn đường trắng lóa, vẫn có thể nhìn thấy con phố xuất hiện trong tập 1, chỉ là
nó đã trở nên yên tĩnh lạ thường, trên đường phố gần như không thấy bóng người,
chắc đã là thời khắc nửa đêm rồi.
Trước ống kính còn có một vài bóng đen
của lá cây, hình như máy quay phim được giấu sau bụi cây. Tiêu điểm ống kính
bắt đầu duy trì cùng một góc độ, hướng về phía ki ốt bưu thiếp bên kia đường.
Tôi nín thở nhìn chằm chằm vào màn hình
máy tính, ống kính DV quái dị này khiến người ta chìm đắm trong những cảnh
tượng đó, giống như bản thân mình cũng đang ở trên con phố lúc nửa đêm vậy. Đèn
đường âm u có chút lóe lên, cảm giác hoàn toàn khác với ban ngày huyên náo,
giống như đang từ nhân gian đi xuống địa ngục vậy.
Đột nhiên, trong loa vang lên giọng nói
khe khẽ: “Bạn nhìn thấy chưa? Lúc này tôi đang núp sau lùm cây đối diện bên kia
đường, ống kính nhắm về phía ki ốt bưu thiếp đó. Tôi đã chờ đợi đúng một ngày,
chờ đợi cô gái bí ẩn đó tới đây.”
Đây là giọng của Tô Thiên Bình, cậu ta
thì thào vào trong máy quay, ngữ khí có chút dở hơi, tôi đành phải vặn to hết
cỡ âm lượng máy tính lên.
Tiếp theo đó hình ảnh lại bị cắt gọt vài
lần, nhưng cơ bản đều là cùng một góc độ. Đường phố càng trở nên lạnh lẽo âm u,
không xuất hiện lấy một bóng người.
Giọng Tô Thiên Bình bên ngoài lại vang
lên: “Đã là bốn giờ sáng rồi, tôi không biết mình còn có thể gắng gượng được
nữa không.”
Đúng lúc đó, đoạn góc phố xa xăm trên
màn hình xuất hiện một bóng người, giống như một linh hồn từ từ “bay” lại.
Góc phố sáng sớm tĩnh lặng như tờ, trong
loa chỉ vọng ra tiếng thờ nhẹ của Tô Thiên Bình, tim tôi cũng treo ngược lên
theo sự thay đổi của hình ảnh.
Ống kính DV tức tốc điều chỉnh tiêu cự,
nhắm chuẩn cái bóng đang di chuyển đó, dưới ánh đèn dần dần hiện lên một bóng
người trắng toát, cuối cùng dừng lại trước ki ốt bưu thiếp.
Trong cảnh ban đêm hơi lắc lư dao động,
người đó từ đầu tới chân khoác một bộ quần áo gió màu trắng, trên đầu còn đội
chiếc mũ liền với áo, cổ áo được dựng cao nên nhìn không rõ hình dáng. Sau đó
anh ta (cô ta) bước vào trong ki ốt bưu thiếp, ở trong đó chừng khoảng hai
phút. Cửa ki ốt bắt đầu đóng chặt lại, không biết anh ta (cô ta) làm những gì
trong đó.
Bóng người trắng toát lại bước ra khỏi
ki ốt, trong bóng đêm vẫn không nhìn rõ khuôn mặt người đó, người này vội vàng
bước tới góc đường bên cạnh.
Ống kính tức khắc bắt đầu chuyển động,
lá cây không ngừng đập vào ống kính khiến tôi cũng bắt đầu cảm thấy chóng mặt.
Hình ảnh tiếp theo cắt chuyển tới cổng ki ốt, tay Tô Thiên Bình đẩy cửa ki ốt,
ánh sáng trên máy chụp ảnh tự động rọi thẳng vào ống kính. Sau đó ống kính
chiếu thẳng xuống đất, quả nhiên lại là một tấm bưu thiếp có in hình dung nhan
của cô gái kia!
Âm thanh bên ngoài đột ngột vang lên: “Đây
là tấm thứ mười chín!”
Ống kính bỗng nhiên lắc mạnh, một bàn
tay nhặt bưu thiếp lên, cảnh tiếp theo cắt tới cảnh đường phố lúc sáng sớm.
Nơi đầu phố sáng đèn tĩnh mịch, một bóng
người màu trắng mập mờ ẩn hiện.
Trong loa lúc này có thể nghe thấy tiếng
bước chân hối hả của Tô Thiên Bình, ống kính lên xuống giống như sóng đánh dập
dìu khiến tôi ngồi trước màn hình máy tính mà đầu óc quay cuồng, bản thân mình
cũng giống như một con bọ bị trói chặt vào ống kính đang chạy điên đảo trên phố
buổi sớm cùng máy DV.
Tiếp theo, ống kính không ngừng chuyển
tiếp, mỗi lần hình như đều cách bóng người trắng càng gần hơn một chút. Hơn nữa
góc độ cũng biến đổi rất lớn, vị trí ống kính trước đó đặt trên vai, nhưng hiện
tại hình như hạ xuống phía eo. Ống kính có chút hướng lên trên, hình như còn có
cả bóng đen che lấp xung quanh ống kính, cảm giác giống như cảnh quay lén trong
bản tin trên truyền hình.
Đúng, Tô Thiên Bình nhất định giấu DV
trong túi sách, chỉ để lộ ra ống kính hướng ra ngoài, giống như camera đầu kim
vậy.
Hình ảnh nhìn thấy từ góc độ này càng
thêm kỳ dị, cảm giác giống như tầm nhìn của trẻ con. Không biết quay mấy vòng,
lúc tôi nhìn tới mức cảm thấy buồn nôn thì Tô Thiên Bình rốt cuộc đã đuổi được
bóng người đó.
Đột nhiên, hình ảnh dừng lại tại đây.
Người áo trắng từ từ quay đầu lại, ánh đèn đường âm u soi rọi lên mặt cô ta,
trên màn hình lộ ra một khuôn mặt trắng bệch.
Chính là cô ta!
Hình ảnh dừng lại khoảng mười giây, do
giấu DV trong túi sách quay trộm, hình ảnh góc chéo hất lên hơi có chút biến
dạng - cô ta một mình đứng giữa ống kính, mũ màu trắng, áo gió màu trắng và cả
giày thể thao màu trắng, dưới hình ảnh đường phố đêm đen làm nền tôn lên, giống
hệt một u hồn màu trắng.
Đúng, cô ta chính là cô gái trong bưu
thiếp, là người mà Tô Thiên Bình khổ sở chờ đợi. Là cô ta ngày nào cũng chụp
ảnh trong ki ốt bưu thiếp, làm xong bưu thiếp sẽ lại quẳng xuống dưới đất.
Tôi lại phóng to hình ảnh lên, nhằm
thẳng vào khuôn mặt cô ta trên hình ảnh đang tạm dừng, cảm giác giống như cô ta
đang từ từ tiến lại gần tôi, khuôn mặt trắng bệch và xinh đẹp của cô ta càng
lúc càng to, mãi cho tới tận khi chiếm hết cả màn hình máy tính.
Tiếp tục phóng to thì có chút mờ ảo,
nhưng tay tôi đã không còn nghe não điều khiển nữa rồi, tôi vô thức không ngừng
nhấn chuột khiến khuôn mặt của cô ta dần dần vượt quá cả màn hình, phóng to tới
mức chỉ còn lại đôi mắt.
Cô ta đang nhìn tôi.
Đôi mắt đó xem ra to gấp mấy lần so với
mấy người bình thường, tuy trong DV có chút mờ ảo, nhưng tôi vẫn có thể nhìn rõ
mắt và đồng tử của cô ta.
Kỳ lạ, tôi hình như nhìn thấy mình trong
mắt cô ta.
Tôi tiếp tục kích chuột phóng to mắt của
cô ta, cho tới tân khi hình ảnh DV phóng to hết cỡ - bóng tối phủ lên mắt cô
ta, tôi chỉ còn nhìn thấy một nhãn cầu khổng lồ, hình như muốn nhảy cả ra khỏi
màn hình máy tính.
Nếu như tiếp tục nhìn thế này, chắc là
cô ta sẽ bò từ trong máy tính ra mất? Trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ
quái khiến tôi tức khắc hoảng sợ tới nỗi run lên cầm cập - lẽ nào cô ta cũng đã
từng bò ra ngoài rồi, Tô Thiên Bình cũng vì thế mà bị dọa cho hôn mê?
May mà tôi nắm chặt lại con chuột, để
hình ảnh DV phục hồi lại kích cỡ bình thường, tiếp tục bật tiếp.
Hình ảnh trên màn hình máy tính lúc này
vẫn là cô gái được bọc trong màu trắng đó, cô ta xem ra chỉ chừng khoảng trên
dưới hai mươi tuổi, tự tin một mình giữa phố ngập tràn sắc tối không một bóng
người. Do ống kính giấu trong túi sách của Tô Thiên Bình nên khiến người ta cảm
thấy như đang ngẩng đầu lên nhìn cô ta, cảnh tượng hiện lên càng siêu phàm
thoát tục.
Cô gái và ống kính mặt đối mặt hồi lâu,
cô ấy hình như không sợ Tô Thiên Bình, dùng ánh mắt miệt thị nhìn chằm chằm vào
đối phương. Dưới ánh đèn đường màu trắng âm u, mắt cô ta càng lúc càng hiện lên
sự không chân thực, dường như chỉ là một ảo ảnh trong không khí.
“Cô là ai?”
Chờ đợi mãi, Tô Thiên Bình rốt cuộc cũng
lên tiếng rồi, nhưng giọng nói vọng ra từ loa sao mà nhát gan đến vậy, tôi có
thể nghe thấy rõ đầu lưỡi cậu ta run rẩy.
Im lặng, hình ảnh trước mắt im lặng
giống như chết vậy. Cô ta băng giá đứng trên mặt đất, giống hệt một pho tượng
trắng toát khiến tôi nhớ tới tượng bằng băng của Bắc Quốc long lanh diễm lệ.
Một cơn gió bỗng nhiên từ đâu thổi tới
lật tung mũ chụp đầu của cô ta xuống, một mái tóc dài đen óng tung bay theo gió,
vài lọn tóc dính lên mặt khiến cô ta hơi chớp chớp mắt.
Môi cô gái từ từ mấp máy, trong loa vọng
ra giọng nói trong trẻo lanh lảnh: “Tôi là…”
Đúng lúc tim tôi lại treo ngược lên lần
nữa, tiếng của cô ta đột ngột ngưng bặt, hình ảnh cũng đột nhiên bị cắt thành
màn hình đen sì. Tim tôi lại tức tốc rơi xuống, hai mắt dán chặt vào màn hình,
không kìm chế được hét lên: “Tô Thiên Bình, cậu lại làm cái trò gì thế?”
Nhưng hình ảnh vẫn không chạy tiếp, trên
máy tính chỉ xuất hiện một dòng chữ:
“Hết tập 2”.
Đoạn DV này chạy tới đây là hết, tôi
không kìm chế được gõ gõ lên màn hình, cảm giác giống như ngồi trên xe ô tô đi
qua điểm cao nhất trên núi thì bị dừng lại giữa không trung.
Vậy là sao?
Cô gái trong DV rõ ràng đã nói ra rồi,
hình ảnh lại đột nhiên bị cắt mất. Là do Tô Thiên Bình cố ý cắt đi như vậy hay
là máy quay trong túi sách đột nhiên trục trặc hoặc có sự cố gì?
Tôi bật lại cảnh cuối cùng trong DV,
không sai, cô gái trên màn hình rõ ràng là đã nói ra rồi, đúng là đã nói ra hai
từ “tôi là”, phía sau chắc chắn còn nói thêm vài từ, nhưng không thấy có trong
DV.
Nhắm mắt trầm tư hồi lâu, trí óc tôi đã
bị đôi mắt cô ta bịt kín. Dường như tôi đang ở trên con phố không người lúc
sáng sớm, một cô gái mặc đồ trắng toát đứng trước mặt, ánh mắt ưu tư của cô ấy
nhìn xoáy vào tôi, sau đó mấp máy môi, nhưng tôi không nghe thấy tiếng gì.

