Giấc mộng giang sơn - Chương 11 + 12

Chương
11: Lập Uy

Nhưng Lâm Phong đâu dễ đùa bỡn như vậy, nàng cười
lạnh, dứt khoát đáp ứng: “Được, ta đi cùng ngươi, bất quá ta có yêu cầu.”

“Nói nghe một chút?” Bắc Thần Thiên tuyệt không để
ý, tựa hồ sớm đoán được nàng có điều kiện.

“Thứ nhất, ta không phải là nữ nhân của ngươi, cho
nên ngươi không cần cấp ta bất kỳ danh hiệu nào, ta chỉ đi theo bên cạnh ngươi,
ngươi cho ta cơm ăn cho ta quyền lực, ta giúp ngươi bày mưu hiến kế, ngươi là
BOSS ta là công nhân, ta chỉ đi làm!” Mặc dù trong giọng nói có chút từ ngữ làm
người khác không thể hiểu được, Bắc Thần Thiên vẫn biết đại khái ý tứ, gật đầu
nói. “Được!”

“Thứ hai, ta cũng không phải là thuộc hạ của
ngươi, nếu như ngươi dùng phương thức sắp xếp nhân lực đối đãi ta, vậy thì tự
cầu phúc cho mình đi!” Lâm Phong nói những lời này cũng không giống đang nói
đùa, nàng có lợi thế, Thiên Hoang Nhẫn cùng Ngô Câu cũng ở trên tay nàng, Bắc
Thần Thiên muốn giết nàng cũng còn phải suy tính. Mà Bắc Thần Thiên cho dù có
đề phòng nàng, nàng cũng không hoài nghi mình có năng lực và biện pháp ám sát
hắn!

Lúc này nam tử mày rậm phía sau Bắc Thần Thiên
trừng mắt cười lạnh: “Ngươi cho rằng ngươi là ai! Quá được voi đòi tiên rồi!”

Lâm Phong ánh mắt còn lạnh lùng hơn, trong đôi mắt
đẹp hàn quang mãnh liệt: “Ngươi là cái thá gì, ta và chủ tử ngươi đang nói
chuyện, ngươi có tư cách ở chỗ này hô to gọi nhỏ sao?!”

Người nọ vừa nghe đã giận dữ, vốn cho rằng nàng đẹp
mắt, ai biết được vừa nhìn thấy ánh mắt nàng lãnh khốc cực độ, lập tức một cỗ
lãnh khí từ sống lưng truyền tới, toàn thân cũng nổi lên một tầng nổi da gà.
Này... Nữ nhân này quả thực không phải là người! Không có người nào lại có bộ
dáng lãnh khốc, hoàn toàn không đem bất kỳ tánh mạng người nào đặt ở trong mắt,
nàng chính là một ác ma!

Nam nhân này còn có một loại cảm thụ khác, đó là
hắn thấy nữ nhân này phong phạm hòa khí chất, thế nhưng lại ở gần Bắc Thần
Thiên! Trong nháy mắt liền sợ hãi, chỉ sợ nỗi sợ này cũng là đến từ nỗi sợ đối
với Bắc Thần Thiên.

“Ta từ sớm cũng không đem ngươi trở thành thuộc hạ,
điểm này ngươi có thể yên tâm.” Bắc Thần Thiên đáp, trong lòng lại có chút buồn
cười, Lâm Phong như vậy là vị trí gì? Suy nghĩ một chút, ước chừng chỉ có hai
chữ bằng hữu mới có thể giải thích? Bắc Thần Thiên chưa từng có bằng hữu, Lâm
Phong này thật đúng là may mắn.

“Thứ ba...” Lâm Phong lạnh lùng liếc mọi người một
cái, lãnh ngạo bất luận kẻ nào cũng không coi vào đâu, khí chất lập tức áp bách
người tới không thở nổi: “Ta không hi vọng bộ hạ của ngươi giống như đầu ngưu
theo dõi ta.”

“Hôm nay ngươi nói những lời này, bọn họ nếu còn
theo dõi ngươi, ta sợ rằng vậy thì thật là chán sống rồi.” Một mặt nói cho Lâm
Phong biết chuyện này phải dựa vào diễn thuyết của nàng lúc này, mặt khác còn
cho thấy thái độ đám người họ, Lâm Phong không phải dễ động vào, nếu chọc nàng,
không cẩn thận có thể sẽ mất mạng!

“Tốt, ngươi đã đáp ứng, từ giờ ta bắt đầu giúp
ngươi, trước tiên nói một chút về tình huống chuyện hôm nay.” Lâm Phong nói đến
đây đột nhiên chuyển sự chú ý tới đám người kia, đem cảm xúc bất bình tinh tế
bộc lộ, quả nhiên là không thể xem thường nữ nhân a! Bạch y nam tử nhìn Bắc
Thần Thiên máy mắt, gật đầu.

Bắc Thần Thiên nhất thời nhếch khóe miệng, lộ ra nụ
cười làm nữ nhân trong thiên hạ điên cuồng, tỏ vẻ nàng có thể nói tiếp.

Lâm Phong làm bộ như không nhìn thấy, mặc dù nàng
không thể không thừa nhận Bắc Thần Thiên đích xác rất có sức hút mê đảo nữ
nhân, nhưng nàng cũng không phải là nữ nhân bình thường, một chút đẹp đẽ nhiều
nhất chỉ là sức tưởng tượng, vào hoàn cảnh sống chết trước mắt thì có thể có
tác dụng gì?

Suy tư một chút, sắp xếp lại một chút đầu mối, Lâm
Phong bắt đầu chậm rãi nói: “Cả câu chuyện ta nghĩ là ngươi ở Trường Bàn Cung lúc
trước cũng đã bày mưu rồi, những người phía sau ngươi được sắp xếp ở Trường Bàn
Cung ngày đó bắt Lôi Nhiên không có kết quả, song chiến sự ở Tập Lan càng ngày
càng khẩn trương, cộng thêm ngươi cũng biết Hồng Diệp Cốc sớm đã cùng Lôi Nhiên
có liên quan, nghĩ đến bọn họ sợ rằng có động tĩnh khác thường, kềm nén không
được, cho nên ngươi mới chú ý tới bọn họ.” Ngừng lại một chút, ánh mắt lạnh lẽo
quét qua Ân Môn võ tướng, thấy thân thể Ân lão đầu run lên, biết mình không
đoán sai, lãnh ngạo cười một tiếng, tiêu sái đi xuống.

“Vốn là ta không nghĩ tới chuyện liên lạc, nhưng ở
chung một chỗ với ngươi, lại trước hết nghĩ đến tình huống Tập Lan, ngươi vừa
vào Tập Lan liền giả dạng bộ dáng bị đả kích, ta đã cảm thấy có cái gì không
đúng. Cho dù ngươi binh lực ít hơn đi nữa, ngươi là Bắc Thần Chiến thần cũng
không thể không có một chút phản kích, trừ phi - đó là kế hoạch dựng trước!”
Lâm Phong âm lãnh liếc nhìn Bắc Thần Thiên, phát hiện hắn đang mỉm cười gật
đầu, nàng nói tiếp:

“Ở Trường Bàn Cung, ngươi để cho bộ hạ của ngươi đi
trước một bước tới vùng phụ cận Hồng Diệp Cốc để ẩn núp, thuận tiện phái mấy
đội binh mã giả dạng đi tới, mục đích là ‘báo cho’ những người đó biết, ngươi
đại khái có thám thính qua Hồng Diệp Cốc, sau đó ở Tập Lan giết chết Tam Hoàng
tử rồi sau sẽ vào bên trong Hồng Diệp Cốc, lúc này Lôi Nhiên khẳng định cũng có
động thủ, tất coi trọng địa thế Hồng Diệp Cốc, cho nên ngươi mượn gió bẻ măng,
tính toán đem Lôi Nhiên cùng nhau đấu ở trong Hồng Diệp Cốc.”

“Đáng tiếc, ngươi đã tính sai một bước, chính là
Ngô Câu cầm đi làm mồi nhử lại không cẩn thận rơi vào trong tay của ta, hơn nữa
ngươi đã đánh giá thấp Lôi Nhiên, Lôi Nhiên phái người dẫn toàn bộ binh lính
Tập Lan tới, còn vấn đề nhức đầu nữa là đại tướng Dịch Bắc Phi.”

“Vị Tập Lan tam hoàng tử chết oan uổng, quốc bảo
thì không biết tung tích, Tập Lan nhất định sẽ giao cho Nghiêm gia điều tra
việc này, nếu không phải ta đây xuất hiện ngoài ý muốn, chỉ sợ ngươi mặc dù
không đến nỗi bị vây khốn ở bên trong thành, nhưng đi ra ngoài cũng không dễ
dàng gì.”

“Đúng là tình thế của Hồng Diệp Cốc ngươi biết rõ
ràng nhưng bản lãnh của Lôi Nhiên cũng không nhỏ, nếu như hôm nay không phải là
ta ở chỗ này giúp ngươi, ngươi cho rằng ngươi có thể dễ dàng dẫn người phế bỏ
cơ quan Hồng Diệp Cốc sao? Còn có, ngươi phái người đuổi theo Lôi Nhiên, nói
không chừng cũng không phải bởi vì hắn là Lôi Nhiên, Bắc Thần Thiên nếu tự danh
Chiến thần, chính Lôi Nhiên ngươi sợ rằng cũng không coi hắn là gì.”

Lâm Phong nói đến đây liền nhìn quanh Hồng Diệp Cốc
một vòng, mọi người chung quanh đều hiện lên ánh mắt kinh ngạc, ai cũng không
nghĩ ra, một vòng toan tính lớn phức tạp làm người ta choáng váng đầu óc. Suy
nghĩ logic, hợp lý lại đến từ mỹ nữ đệ nhất thiên hạ vốn chỉ biết ca múa cầm
kỳ.

Tên thủ hạ mới vừa hướng nàng mắng mãnh liệt giờ
hắn đã nói không ra lời, nhìn dáng dấp thật như bị lời nói hù dọa.

Thủ hạ Bắc Thần Thiên chính là người Ân Tang, hắn
chưa bao giờ suy đoán được ý nghĩ trong lòng Bắc Thần Thiên. Bình thường Bắc
Thần Thiên đem công việc giao phái cho thủ hạ, hơn nữa không để cho các người
bọn họ liên lạc xâu chuỗi mọi chuyện, người chân chính biết hết sự tình tiền
căn hậu quả thế nào thật sự không có bao nhiêu. Bắc Thần Thiên cũng không thích
nói ra kế hoạch của mình, xem ra tình huống thế này, ước chừng chỉ có bạch y
nam tử lúc đầu dẫn người mai phục tại chung quanh Hồng Diệp Cốc là biết.

Mà nữ nhân này, thế nhưng thuận miệng nói mấy câu
lại đúng cả! Bắc Thần Thiên còn có chút gật đầu thưởng thức!

“** Cũng đúng gần hết rồi, ngươi quả nhiên rất
thông minh.”

“Quá khen quá khen, chính xác là kế hoạch của ngươi
tương đối sắc sảo.” Lâm Phong cũng cười. “Còn phần phía sau nha, vậy thì ngươi
tự mình bổ sung đi.”

“Không sai, trước đó vài ngày ta nhận được tin tức,
trong Hồng Diệp Cốc có một trong tám đại thần binh, Tàn Thương.” Đột nhiên toàn
thân Bắc Thần Thiên tản ra một cỗ khí lãnh ngạo, trên khuôn mặt anh tuấn tràn
đầy sắc thái vương giả: “Ta Bắc Thần Thiên tương lai nhất định xưng bá thiên
hạ, thần binh, về lý chúng ta nên lấy đi. Bất quá ta cũng biết, muốn bọn họ giao
ra thần binh chỉ sợ sẽ không dễ dàng như vậy, cho nên ta phái người điều tra
tất cả những gì có liên quan tới Hồng Diệp Cốc, sau đó phát hiện ra bọn họ cùng
Thiên Thành từng có liên quan.”

“Họ cùng Lôi Nhiên có quan hệ, vậy thì tốt, dù sao
ta Bắc Thần cùng Thiên Thành có mâu thuẫn cũng không phải là ngày một ngày hai.
Cho nên ta bẩm báo phụ vương xin lệnh tiến tới Trường Bàn Cung, lấy cớ đuổi bắt
Lôi Nhiên, trên thực tế mục tiêu là Hồng Diệp Cốc. Ngươi nói Xuy Tuyết bọn họ
đi sau là không sai, nhưng trước kia ta đã sớm phái người mai phục chung quanh
Hồng Diệp Cốc, nếu không Xuy Tuyết bọn họ thế nào lại không một chút kinh động
đến tướng quân ở trong cốc?”

Lúc này, đám người Ân gia sắc mặt đã sớm tái xám,
thì ra ngay từ lúc vừa bắt đầu người ta đã tính toán bọn họ, mà bọn họ lại còn
vui vẻ nhảy vào cái bẫy này, Lâm Phong cũng hít một hơi lãnh khí, nguyên kế
hoạch là ở Trường Bàn hắn đã sắp đặt hết thảy, nào biết Trường Bàn chẳng qua là
một thủ đoạn mê hoặc người.

Trong lòng không khỏi bội phục, nam nhân Bắc Thần
Thiên này ngày sau chắc chắn rạng danh cả Ân Tang đại lục!

Lạnh lùng cười một tiếng, Lâm Phong hai tay ôm ở
trước ngực: “Ta đây bây giờ là không còn việc nữa? BOSS tiên sinh?”

“Không nên dùng từ kỳ quái gọi ta, người bên cạnh
ta trực tiếp gọi ta là Thiên.” Bắc Thần Thiên lộ ra một nụ cười mê người nói.

“Thiên?” Lâm Phong vô ý nhún vai: “Hay là gọi Thần
Thiên đi, dễ nghe hơn chút.”

Trong mắt Bắc Thần Thiên không khỏi hiện lên một
tia dị thường, nữ nhân này thật đúng là bất đồng với người khác, đối mặt hắn
nàng cũng có thể nói nói cười cười, có nữ nhân nào thấy hắn lại không tỏ thái
độ thấy người sang bắt quàng làm họ, liều mạng lấy lòng mong muốn trèo cao?
Điều này làm hắn tán dương, cảm thấy trên người nữ nhân này có cỗ khí chất đặc
biệt, hắn cũng không nói lên được.

Bất quá Bắc Thần Thiên rất tin tưởng năng lực của
mình, đợi một thời gian, hắn nhất định có thể tìm hiểu được từ chính miệng Lâm
Phong!

“Tốt, ngươi muốn gọi thế nào thì cứ như vậy đi.”
Bắc Thần Thiên đối với cách xưng hô thường không để ý, lại rất để ý một chuyện
khác: “Xuy Tuyết, lục soát toàn bộ Hồng Diệp Cốc chưa? Tìm được Tàn Thương
không?”

Bạch y nam tử lắc đầu ánh mắt phức tạp nhìn Lâm
Phong, Lâm Phong lúc này im lặng không nói, thật ra thì nàng làm việc theo dự
tính, hôm nay giúp đỡ Bắc Thần Thiên, nếu như Bắc Thần Thiên không có năng lực,
ngày sau nàng nghĩ muốn làm phản cũng làm được.

“Quái lạ, chẳng lẽ Lôi Nhiên đã lấy được?”

Lâm Phong phiền não, không khỏi cười lạnh: “Trí
thông minh đâu rồi? Ngươi chẳng lẽ không biết rõ ràng Hồng Diệp Cốc là địa
phương thế nào? Nơi này dù sao cũng là đất của người, nếu như Ân tướng quân
không để chúng ta tìm kiếm, chúng ta làm sao có thể tìm được?”

Một câu nói nhắc nhở Bắc Thần thiên, xem ra muốn
Tàn Thương, thực sự phải hạ thủ từ người Ân gia.

Lâm Phong nói làm không ai cảm thấy không ổn, Bắc
Thần Thiên đã ngầm đồng ý rồi, bọn họ còn dám nói gì nữa? Huống chi Lâm Phong
mới vừa diễn thuyết một phen, thần thái không phải người bình thường nào cũng
có thể làm được, bất giác ở trong lòng họ uy tín đã tăng thêm nhiều phần, lúc
này Lâm Phong nói chuyện rất có phân lượng, đã tăng thêm cấp bậc cùng với Bắc
Thần Thiên.

Ý tưởng của Bắc Thần Thiên chợt phát, cười một
tiếng: “Vậy ngươi có biện pháp gì khiến bọn họ mở miệng nói ra tung tích của
Tàn Thương?”

Hắn chính là muốn xem bản lãnh của Lâm Phong, mặc
dù bản lãnh của nàng hắn đã chứng kiến không ít lần, nhưng đến tột cùng nàng
còn có thể cho hắn bao nhiêu ngạc nhiên nữa, đây mới thật sự là động không đáy,
Bắc Thần Thiên cảm giác hắn có chút rơi vào trong trò chơi, ra không được nữa
rồi, nhưng là, nữ nhân Lâm Phong này làm cho người ta cảm thấy tò mò, càng
muốn đi sâu tìm hiểu, nàng đến tột cùng là dạng nữ nhân gì.

Vốn cho là nàng sẽ lạnh lùng cự tuyệt, vậy mà Lâm
Phong lại khẽ mỉm cười: “Chuyện này có khó khăn gì?”

Chương
12: Hồi Triều

Lâm Phong không thích ăn nói mạnh miệng, Bắc Thần
Thiên biết tính cách của nàng, lại rất tò mò, Ân gia lão đầu tính tình vừa thối
lại vừa cứng, nàng thật có biện pháp có thể bắt bọn hắn mở miệng sao?

“Ngươi cứ thẳng tay, có chuyện gì ta chịu trách
nhiệm.” Trong đôi mắt đẹp, ánh mắt lộ ra tia cười lạnh nhạt toan tính đưa mắt
nhìn, nữ nhân này thật là khiến người ta kinh ngạc.

Lâm Phong mang theo nụ cười quỷ dị không nói hai
lời tiến lên hai bước, Thiên Hoang Nhẫn cầm ở trên tay, đột nhiên ánh đao chợt
lóe, nàng tiến tới Ân Môn lão gia tử lúc này đang được bầy con cháu vây quanh
bảo hộ chém bay tứ chi, chọc mù hai mắt, cả người ông ta đã biến thành một cây
nhân côn. (Nhân côn: gậy người).

Lúc này đám người Bắc Thần Thiên vốn quen thuộc
chém giết cũng không khỏi toát ra một tia lạnh thấu xương từ đáy lòng. Trời ạ!
Lần này Điện hạ mang về một nữ nhân đến tột cùng là cái dạng gì a! Vừa đẫm máu
vừa ngoan lạt, không biết trong óc đang suy nghĩ cái gì, dĩ nhiên bọn họ đã âm
thầm coi Lâm Phong là “Ác ma”, cho nên cũng không dám hỏi nàng rút cuộc có dụng
ý gì.

Bắc Thần Thiên nhếch lông mày, hắn vốn tưởng rằng
Lâm Phong sẽ khuyên nhủ thuyết phục họ, ai ngờ Lâm Phong lại ngại phiền toái,
so với tưởng tượng của hắn còn tàn nhẫn độc ác hơn, thật là một người nguy
hiểm!

Mà mục đích của Lâm Phong hiển nhiên cũng không
phải là để Ân lão đầu mở miệng, điểm mấu chốt là: người biết sự tình khẳng định
không phải chỉ có mình hắn, nhi tử cùng tôn tử của hắn không thể nào không biết
gì, Lâm Phong muốn moi tin tức, dĩ nhiên là từ trên người bọn họ.

“Ngươi... Ngươi muốn làm gì! Gia gia, gia gia!”
Mấy đưa cháu Ân gia sinh ra muộn, cũng không tự mình trải qua gian khổ nơi
chiến trường, cái chết đối với bọn họ mà nói là bóng ma tương đối lớn, Ân gia
lão đầu thống khổ lăn lộn trên mặt đất, máu nhuộm đầy đất, mấy tôn tử không dám
lại gần hắn.

Lâm Phong lạnh lùng tung cước đạp một cái, lúc này
rốt cục có hai tên tiểu tử dám nhào lên cạnh gia gia, nhưng bọn hắn trừ khóc
lớn ra cũng không biết làm gì, còn có một người dùng đôi mắt hung ác tàn bạo
nhìn chòng chọc vào nàng, dường như tùy thời cũng muốn đoạt đi tánh mạng nàng.

Lạnh lùng cười một tiếng, tình huống như này Lâm
Phong thấy đã nhiều lắm, trước kia theo người hắc đạo đi thu nợ, lần nào không
phải là tình trạng huyên náo dính mùi máu tanh, nàng sớm hiểu rõ trong lòng
những người kia nghĩ gì.

Lại thêm một cước đạp nữa, Ân lão gia tử bị đá,
nói không ra lời.

“Các ngươi nếu muốn để hắn chịu thống khổ ít đi
một chút thì mau nói cho ta biết đồ cất giấu ở nơi đâu.”

Nhi tử của Ân gia lão đầu khóc lóc, hồi lâu nói
không ra lời, Lâm Phong biết không thể chỉ nhìn bọn họ thôi. Ân lão đầu đã sớm
đau đến ngất đi rồi, người thiếu niên dùng ánh mắt cừu hận nhìn nàng đột nhiên
mở miệng.

“Ta biết ở nơi đâu, gia gia nói cho ta biết!” Hắn
là hậu duệ nhỏ nhất Ân gia, cơ nghiệp Ân gia cũng sớm gánh nặng ở trên vai hắn,
mặc dù hắn ít tuổi nhất, nhưng lại là người trưởng thành nhất. Cho nên sau cái
chết của phụ thân, gia gia của bọn hắn mới sẽ đem chuyện toàn bộ nói cho thiếu
niên này.

Đám người Bắc Thần Thiên vốn là bàng quan, lúc này
ánh mắt nhất loạt hướng người thiếu niên kia, thiếu niên đó nói: “Các ngươi đi
tới chính sảnh, ở giữa hướng trái ba phần, lên trên ba phần có một khối đồ sứ
trên đá, dịch chuyển tảng đá sang bên trái, một ống con đựng bút xuất hiện thì
nhấc lên, trong cơ quan đó đúng là Tàn Thương!”

Nam Cung Xuy Tuyết theo lời thiếu niên đó mà lục
tìm, không lâu lắm đã tìm thấy Tàn Thương, Bắc Thần Thiên cởi bỏ vải bố quấn
quanh ngân cung ra nhìn, gật đầu nói: “Không tệ, chính là Tàn Thương.” Lại nhìn
Lâm Phong: “Thủ đoạn của ngươi thật đúng là nằm ngoài dự đoán của mọi người, có
lẽ người bên cạnh nằm mơ cũng sẽ không ngờ tới, ngươi có thể đắc ý vì không
giống nữ nhân khác, thế nhưng ngươi lại tàn độc không giống người.”

Lâm Phong hướng về phía Bắc Thần Thiên làm một dấu
tay Ok, đao ảnh chợt lóe trực tiếp lấy mạng Ân lão đầu, sau đó lại giống như
một tử thần vừa phục sinh, mọi người bên cạnh kinh ngạc cùng bội phục, còn có
sợ hãi nàng. Về sau, nhắc đến Lâm Phong là nhắc tới vị máu tanh, ước chừng cũng
là bắt đầu từ sự kiện này.

“Nhân từ với địch là tàn nhẫn với chính mình.” Ánh
mắt Lâm Phong đảo qua đối đáp lại, Bắc Thần Thiên tựa hồ hiểu ra cái gì đó liền
gật đầu, sau đó phân phó về chiến sự dưới chân núi, những binh sĩ đuổi bắt Lôi
Nhiên cũng toàn bộ lui về.

Đã chiếm được Tàn Thương, Bắc Thần Thiên không cần
phải giám sát Hồng Diệp Cốc, hắn phái một đội binh mã đóng quân ở nơi này,
những người còn lại thì chuẩn bị lên đường, hắn rốt cục nên khải hoàn trở về
triều.

“Tướng quân, ba tên này xử lý thế nào?” Một hán tử
đi tới hỏi, tên con trai thứ ba của Ân Môn khóc lóc hôn mê bất tỉnh, một tên
khác còn đang ôm thi thể Ân lão gia tử bên cạnh run rẩy không ngừng, còn có một
tên oán hận nhìn chòng chọc vào Lâm Phong, bọn họ nhất thời không biết ý tứ của
vị tướng quân.

Bắc Thần Thiên suy nghĩ một chút, cười hỏi Lâm
Phong: “Trở về sẽ ban thưởng thêm cho ngươi, chuyện này ngươi giải quyết luôn
đi.”

Lâm Phong suy nghĩ mỉm cười, nàng luôn không vì
người khác có thân thế đáng thương mà tha cho họ, thế giới này vốn là nhược
nhục cường thực (mạnh nuốt yếu, cá lớn nuốt cá bé) nhưng nàng lại biết lúc
này nàng ở Ân Tang đích xác là hoàn toàn không có thế lực. Nhưng nàng đối với
ba tên này hẳn là cừu nhân hãm hại cả gia đình họ, nàng dĩ nhiên sẽ không ngu
đến nỗi đi bồi dưỡng thế lực để phản lại mình.

Nhìn ba người kia, nhất thời nàng cảm thấy Ân Môn
tứ tử xác thực là nhân tài, bằng thủ đoạn của nàng lấy hai vị huynh đệ của hắn
làm con tin, cũng không sợ không khống chế được hắn, nắm dao nắm đằng chuôi,
cho nên đáp ứng nói:

“Mang ba người bọn hắn đi, chờ khi trở về Bắc Thần
chính ta tự mình xử lý.”

Mấy người lính lập tức đi lên, đem kéo ba người
thiếu niên xuống, Tàn Thương nếu rơi vào trong tay Bắc Thần Thiên, Lôi Nhiên
cũng sẽ không phí sức tấn công Hồng Diệp Cốc, ngày kế, đã nghe nói Lôi Nhiên
lặng lẽ rút lui, trở về Thiên Thành.

Bắc Thần Thiên tựa hồ muốn lưu Lâm Phong làm con
át chủ bài, giấu giếm sự tồn tại của nàng, ban ngày phái ba thị nữ, hai thị vệ,
muốn nàng đổi một thân y phục trắng. Lâm Phong cũng làm như hắn mong muốn,
thoạt nhìn nàng tương đối ôn hòa, thật giống như một tiểu thư khuê các, nếu
không phải ngày hôm qua nhìn thấy thủ đoạn âm tàn đẫm huyết, người khác thật
đúng coi nàng là một nữ tử nhu nhược.

Ba tên thị nữ làm thiếp thân nữ tỳ cho nàng thái
độ bắt đầu có chút ngạo mạn, thầm nghĩ nữ nhân này có quyền hạn gì mà Bắc Thần
điện hạ lại vài phần kính trọng nàng ta? Sau lại thấy hai thủ vệ khác luôn bên
cạnh Bắc Thần Thiên cũng đối với nàng một mực cung kính, rồi họ mới đối xử với
Lâm Phong bằng thái độ kính cẩn.

Hai thị vệ không phải là ai khác, một người là Hán
Thanh, chính là nam tử tối hôm qua bị Lâm Phong trừng mắt liếc, người còn lại
gọi Trương Trác, cũng là một thủ vệ tài ba, tận mắt nhìn thấy Lâm Phong đáng sợ
thế nào, còn ai dám đối nàng nửa chữ?

Hán Thanh đối với nàng càng bội phục càng sợ hãi,
lúc này quả thực đối đãi nàng vô cùng phục tùng, chỉ sợ nàng có gì đó không hài
lòng sẽ tự làm bản thân mình “vô cớ mất tích” rồi.

Người bên cạnh Bắc Thần Thiên, tư tưởng cũng coi
như là tương đối cởi mở, Bắc Thần Thiên thuở nhỏ bái một vị sư phụ rất có tiếng
tăm, vị sư phụ này tính tình nổi danh cổ quái, làm cho hiện tại Bắc Thần Thiên
cũng giống hắn tính tình có phần phóng túng không kềm chế được đối với thời đại
này lễ giáo quan niệm thật sự là thiếu quy củ.

Chỉ cần nữ nhân nào gặp qua Bắc Thần Thiên, cơ hồ
cũng sẽ mê mệt hắn, coi trọng dung mạo anh tuấn có một không hai của hắn, còn
có thân phận sang quý cao cao tại thượng và danh xưng Chiến thần.

Nhưng là Bắc Thần Thiên thật sự không gần nữ sắc,
hắn năm nay mới vừa qua hai mươi tuổi, không có bất kỳ một phi tử, một thị
thiếp nào cả. Ở thời đại này hắn là trường hợp có một không hai trong đám vương
tôn công tử! Kinh đô của Bắc Thần chính là Phàn thành, có vô số các công chúa
mỹ nữ đều mơ mộng hắn, nhưng nhiều lần đều bị cự tuyệt.

Bất quá Lâm Phong xem ra cũng chỉ là cái cớ là nữ
nhân thấy người sang bắt quàng làm họ thôi, nam nhân nào có thể không có nhu
cầu? Rất giỏi là hắn không đem bản thân và hắn lúc lên giường cùng nữ nhân làm
thành một người thôi...

Đang nghe ba nữ tỳ kể chuyện về Bắc Thần Thiên,
bên ngoài bỗng có động tĩnh: “Lâm chủ tử, điện hạ đã sai người chuẩn bị xe ngựa
tốt.”

Lâm Phong lên tiếng: “Biết rồi!” Sau đó đem theo
ba thị nữ, lại một lần nữa ngồi bên trong trướng màn xa hoa.

Lần này lúc nhìn lại Bắc Thần Thiên, trang phục
lúc khải hoàn trở về là một thân áo giáp thể hiện vẻ khí khái của bậc nam tử,
tóc đen dài được ghim gọn thành cột đuôi ngựa, đôi mắt như hùng ưng sắc bén,
tuấn mỹ. Cả người tương hợp ngay cả Lâm Phong cũng không khỏi than thở, như vậy
còn quá cả kịch truyền hình cổ trang đi, các đại minh tinh nhìn qua còn không
bằng một nửa phong thái của vị nam tử trước mắt này, quả thật là hàng giả không
bằng hàng thật a?

Ra lệnh một tiếng, cả đội ngũ chậm rãi đi tới,
không có bất kỳ ngăn trở nào.

Lâm Phong mặc dù cũng muốn cỡi ngựa, nhưng biết
rằng nếu muốn giấu giếm nhất định là nàng không thể lộ mặt rồi, chỉ có thể lắc
đầu cảm thán đáng tiếc, đội ngũ đi phía sau từ từ hướng tới vương đô của Bắc
Thần.

Báo cáo nội dung xấu