Giấc mộng giang sơn - Chương 54 + 55
Chương 54: Nổi Gió
Phong Vũ quốc và
Xa Trì quốc, lời đồn đại chẳng biết nổi lên từ khi nào càng trở nên dữ dội bất
an, bùng nổ trong cả hai nước. Quốc chủ không đủ lực khống chế các xung đột, mà
không biết vì sao mấy thành trấn mấy ngày nay đều gặp phải cướp bóc, biên cương
hai nước lại ầm ĩ bất ổn làm lòng người hoảng sợ, người chạy nạn khắp nơi, đâu
đâu cũng thấy những mảnh xương trắng.
Lời đồn đại rất
nhanh chóng lan truyền tới kinh thành Xa Trì, ngay cả Lâm Phong và Bắc Thần
Tường đang nhàn nhã cũng nghe nói tới chiến sự biên cảnh, theo lời đồn, quân
phiệt các vùng nổi lên, không chút kiêng nể chiêu binh mãi mã tập kích Phong Vũ
và Xa Trì, hai nước đều gặp nạn.
Bất quá trong lòng
mọi người đều hiểu rõ, những tên “quân phiệt” đó dường như không thích hợp, hai
nước Phong Vũ và Xa Trì mặc dù cách nhau không xa nhưng cũng có chút khoảng
cách, mà ở giữa còn có một vài thế lực khác, tại sao những thế lực này không
gặp phải chuyện gì mà hết lần này tới lần khác chỉ có hai nước là gặp nguy
hiểm?
Suy ngẫm ra,
trưởng lão Phong Vũ quốc tức giận đến độ không thể kiềm chế được nhắm ngay đầu
mũi chỉ Xa Trì, mà Xa Trì cũng không thể không hứng đón khó khăn.
Tất cả tiến hành
rất thuận lợi, phi thường, phi thường thuận lợi, thuận lợi đến mức làm cho Lâm
Phong cảm giác có vài phần quỷ dị.
“Đổng Thiên Diệp
của Xa Trì thoạt nhìn cũng chẳng phải kẻ ngu, cho dù ông ta không chịu đựng
được áp lực của dư luận cũng không thỏa hiệp luôn như vậy. Đầu óc ông ta không
có vấn đề, cái trò chia rẽ ly gián đơn giản này mấy bô lão Xa Trì cũng không
thể không nhìn ra, tại sao lượng quân xuất binh lại lớn đến thế?” Lâm Phong tản
bộ tùy ý trong rừng trúc, đôi mi nhíu chặt, tròng mắt xinh đẹp hiện lên một mạt
tinh mang, lấy tay nâng cằm suy nghĩ sâu xa.
“Có lẽ là vì kế
sách của nàng quá mức lợi hại?” Một mực ngây ngốc bên người Lâm Phong, Bắc Thần
Tường nhìn chằm chằm nàng khẽ cười nói. Từ lúc phát hiện ra Lâm Phong là nữ tử,
dường như mỗi ngày hắn đều dính lấy nàng, mà mặt Lâm Phong cũng như đeo da trâu
lên, vài lần cảm thán chẳng có cách nào, nam nhân nếu có vô lại thì trình độ vô
lại so với nữ nhân còn kinh khủng hơn.
Nhưng Bắc Thần
Tường rất nhiều lần nhìn nàng đến say mê, mà chưa bao giờ có hành động không
hợp lễ gì.
Người này là một
chính nhân quân tử thuần túy, Lâm Phong suy nghĩ hồi lâu đành phải một nhún vai
mặc kệ hắn, aizz, nàng không trách hắn, là ai tự làm mình quá mỹ lệ, quá mê
người chứ, Lâm Phong có chút tự sướng suy tư. (Tác giả than khóc: khá lắm, tự kỷ điên cuồng a!)
“Bản thân ta cảm
thấy tất cả rất không thích hợp, giống như là ngay quyền đầu tiên đã đánh vào
trong bông, một chút khí lực cũng không đáp trả, không hề phản ứng lại, đối
sách của chúng ta cũng không nhằm vào thực hiện, bị động như vậy, chung quy làm
ta cảm giác như có người đã xếp đặt bẫy rập trong đó.” Lâm Phong không khỏi đau
đầu thở dài nói.
“Ám, có một số
việc kỳ thật cũng không phải quá phức tạp như nàng nghĩ, hoàng huynh từng nói
với ta, chiến tranh giữa các nước thì thực lực chiếm phần quan trọng, không
phải một chút cơ trí là có thể giải quyết vấn đề, trước thế lực cường đại trước
mặt, bất kể kế sách gì cũng chỉ là bọt nước mà thôi.” Thanh âm Bắc Thần Tường
như có từ tính chậm rãi nói, mặc dù hắn thích nhìn bộ dáng Lâm Phong khi bày
mưu tính kế, nhưng hôm nay nhìn nàng khổ não, không biết vì sao hắn lại rất đau
lòng.
Trong lòng không
khỏi mắng, hình ảnh Bắc Thần Thiên mà hắn kính ngưỡng hiện lên, hoàng huynh là
đồ đần, mặc kệ Ám có thông minh thế nào, lợi hại thế nào thì nàng vẫn chỉ là
một nữ nhân, tại sao huynh ấy lại có thể để nàng tiến vào chuyện nguy hiểm đến
vậy! Khi trở về không phạt huynh ấy một trận rượu, cơn tức này nuốt không trôi
a!
Nghe hắn nói, con
ngươi Lâm Phong trong khoảnh khắc trở nên thâm trầm, không biết tại sao nàng
đột nhiên có chút nhớ tới thủ đoạn bá đạo tuyệt đối của Bắc Thần Thiên.
Nam nhân kia chính
là như thế, lấy vũ lực tuyệt đối, khống chế tuyệt đối, nắm chắc quốc gia trong
tay, giết chết cha anh, cướp đoạt hoàng quyền, thậm chí không có mảy may do dự,
theo như lời hắn thì với vũ lực tuyệt đối trước mặt, bất cứ đồ vật gì cũng sẽ
hóa thành bọt nước...
Nam nhân kia quả
nhiên là một đời kiêu hùng! So ra, Lâm Phong cảm thấy những gì mình gây dựng
tuy là khôn khéo, nhưng thủy chung vẫn thiếu ánh mắt nhìn toàn cục, sự tàn nhẫn
của nàng phần nhiều là trên phương diện giết chóc máu tanh, còn nói tới những
đối sách quốc gia, nàng không thể so được với Bắc Thần Thiên.
Kèn lệnh phương xa
thổi lên như tiếng sói tru, mang theo khí tức âm trầm và vị tanh của máu, hai
người hơi kinh hãi, trong lòng bất an.
“Trở về thôi.” Bắc
Thần Tường gật đầu với Lâm Phong, hai người về biệt quán dành cho sứ giả.
Đêm đen, mọi vật
mau chóng lặng yên, ánh trăng mỏng manh, mông lung mờ mịt dị thường. Tới nửa
đêm, cả mặt trăng đã chui sâu vào trong tầng mây đen nhánh.
Không khí đêm
khuya mang theo chút lạnh lẽo, khắp nơi trong biệt quán đều im ắng. Binh lính
thủ vệ Xa Trì mệt mỏi buồn ngủ, đột nhiên cảm giác trước mắt thoáng một bóng
động, muốn dụi mắt nhưng chỉ cảm thấy trước mắt tối đen, trên cổ bỗng dưng mát
lạnh, vậy là lặng yên không một tiếng động hắn đã cùng thế giới này cáo biệt
rồi.
Giải quyết hai thủ
vệ xong, hắc y nhân ánh mắt sáng quắc, thủ thế ra hiệu về phía sau, mười nam tử
vóc người to lớn linh hoạt mà phi thân qua tường, tiến nhập vào trong đông uyển
trống trải.
Bọn họ xuất hiện
rất lặng lẽ, nghiêm chỉnh che giấu thân hình của mình, lặng yên tìm kiếm trong
phòng, trong căn phòng tối tăm trống rỗng, chỉ có trên giường là căng phồng, đó
là chỗ ngủ của thánh nữ...
Một nam nhân rút
trường kiếm tùy thân ra, cảnh giác khơi chăn bông trên giường, kiếm mới chạm
vào chăn, trong mắt cảnh giác mãnh liệt.
“Mau đi! Trúng kế
rồi!” Vội vàng hô vang, mười nhân ảnh bỗng dưng từ cửa sổ nhảy ra ngoài, cả căn
phòng bỗng hiện lên ánh lửa đỏ rực, dĩ nhiên là do phía dưới chăn có cất giấu thuốc
nổ! Một tiếng nổ ầm ầm kinh thiên động, cả phòng nhất thời bị bùng nổ tung toán
loạn!
Chỉ có mười mấy
người có võ công cực cao mới thoát ra được, những người còn lại nhất thời nổ
tung tới xương thịt bay loạn, hài cốt không còn!
Nhưng vận khí mười
người này dường như cũng không tốt như vậy, vừa thoát khỏi quỷ môn quan, chờ
đợi bọn hắn lại là thứ còn đáng sợ hơn địa ngục!
Cây đuốc bốn phía
sáng ngời, rất nhiều binh lính không biết từ đâu xuất hiện, trong tay mỗi người
cầm cây đuốc và cung tên sát thương cực kỳ đáng sợ, “Vù vù vù!” Hỏa tiễn bắn
lên đầy trời rơi xuống từng góc tiểu viện!
“Nhất Phẩm Đường!
Đáng chết!” Hắc y nam tử cầm đầu gầm lên giận dữ, mười nam nhân bọn hắn mặc dù
võ công cực cao, nhưng phải đối mặt với chiến thuật biển người, đúng là không
thể chống cự được, mặc dù không bị hỏa tiễn bắn chết cũng sẽ bị đả thương, mất
mạng.
Một đợt hỏa tiễn
dừng lại, một hắc y nhân quát: “Xông ra!” Mười cái bóng nhất thời xông ra tứ
phía, tất cả đều tự chạy trốn! Nhưng vừa chạy tới tường lại cực kỳ hoảng sợ,
nội lực trong thân thể bọn họ một chút cũng không còn!
“Mũi tên có độc!”
Hắc y thủ lĩnh giận dữ rống to, người dần suy yếu vô lực, đại môn biệt viện ầm
ầm mở rộng, một người nam tử tuấn lãng đi đến, chính là Bắc Thần Tường đã ở đây
mà ẩn núp đã lâu.
“Bắt sống!” Bắc
Thần Tường lạnh nhạt phân phó, ánh mắt lộ ra ý cười, Ám, nàng quả thật liệu sự
như thần a!
“Vương gia, bọn họ
đã phục độc tự vận rồi!” Một binh lính báo cáo, những người này hiển nhiên xuất
từ một nơi cực có tổ chức kỷ luật, trong miệng mỗi người đều hàm chứa độc dược,
thấy không còn cách nào chạy thoát liền tự cắn túi độc trong miệng, toàn bộ tự
sát.
Bắc Thần Tường có
chút nhíu mày, ngay cả hắc y thủ lĩnh cũng tự sát? Ánh mắt chuyển tới những
người này, đôi mày kiếm rồi đột nhiên khẽ nhướng, đột nhiên toàn thân phát mồ
hôi lạnh, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc không thể tin, dựa vào chục người đã
đến đây hành động quả là quá ít đi! Nếu đối phương quyết định toàn lực muốn tấn
công như vậy, chắc chắn không thể có thể phái vài người này đi tìm cái chết hư
thế được!
Ám! Nàng lại lừa
ta lần nữa!
“Mau đi Tây Uyển!”
Bắc Thần Tường gấp gáp nói, trong lòng gấp đến độ long trời lở đất, hung hăng
mắng, Ám - nàng thật sự là một nữ tử không sợ chết!
Lúc này trong Tây Uyển,
bạch y phiêu phiêu đứng trước cửa nhìn lên phía chân trời, tiếng hỏa dược nổ
mạnh bên đông uyển truyền tới lỗ tai, khóe môi Lâm Phong hiện ra ý cười nhạt.
“Không biết tại
sao Ám Vương vui vẻ quá, có phải tưởng rằng đại sự đã thành, bắt được bổn vương,
cho nên mới cao hứng như vậy...” Đang lúc nàng xoay người muốn vào trong phòng,
thanh âm khàn khàn trầm thấp phía sau đột nhiên vang lên bên tai, thân ảnh quỷ
mị không biết từ khi nào đã đứng dưới ánh nến trong phòng.
Lợi khí lạnh băng
gia tăng tại đầu ngón tay, Lâm Phong thậm chí không quay đầu lại, thân thể nam
tính phía sau so với nàng cao hơn cả một cái đầu, tản ra khí tức âm tàn bá đạo.
“Lam Phượng! Quả nhiên là ngươi!” Bóng người màu
đen lạnh lẽo nói mang theo sự châm chọc truyền tới tai Lâm Phong, Lâm Phong
nheo hai tròng mắt, ngón tay kẹp lấy thanh trường kiếm trong tay nam tử.
Ánh sáng từ hoa nến làm khuôn mặt nam nhân sáng
rõ, đây là lần đầu tiên Lâm Phong nhìn thấy Lôi Nhiên ở khoảng cách gần như
thế, nàng kinh ngạc phát hiện, khuôn mặt cũng rất anh tuấn, mặc dù vẻ mặt có sự
âm trầm, nhưng lại lộ ra khí tức cương nghị, bộ dáng lãnh khốc rất dễ hấp dẫn
ánh nhìn của người khác, bạc môi hơi hé mở, khóe môi nhếch lên, vẻ mặt hắn có
loại gợi cảm không nói nên lời.
Thầm than một tiếng, chẳng trách Lam Phượng thích
hắn, nhân vật họa quốc ương dân thế này có thể không làm cho nữ nhân điên cuồng
sao?
“Ngươi cho rằng bổn vương không đoán ra bẫy rập
ngươi đã bố trí sao! Hôm nay ngươi nên đi theo ta thì hơn!” Năm ngón tay thành
chụm thành trảo, cánh tay chắc rộng của Lôi Nhiên bỗng dưng bắt qua, lại không
ngờ đột nhiên có cỗ khí tức cực kỳ âm trầm toát ra khiến cho Lôi Nhiên không
thể không nhíu mi, bỏ qua chuyện túm lấy Lâm Phong, xoay người đỡ kiếm của
người mới phi tới, hắn phi thân lùi xuống vài bước.
Bóng đen ôm cổ Lâm Phong, phi thân nhảy trở ra, dĩ
nhiên tốc độ quỷ dị vô cùng!
Hơn ba mươi hắc y nhân nhất thời tập hợp xung
quanh Lôi Nhiên, nhưng bốn phía đồng thời cũng xuất hiện một nhóm lớn những
thân ảnh lãnh khốc, vẩn theo mỗi người là mùi máu tanh, ai ai cũng như tu la
dưới địa ngục.
“Lôi Nhiên, ngươi trúng kế rồi!” Tiếng Lâm Phong
cười khoa trương vang lên trong bóng tối, lúc này bóng người màu đen chặt ôm
chặt nàng, thân hình mạnh mẽ hữu lực như một tấm chắn.
“Nữ nhân chết tiệt, ngươi...” Trong mắt Lôi Nhiên
hé ra thần sắc không thể tin, vẻ kinh dị hiện lên trên gương mặt hơi nhăn lại,
thiếu chút nữa biểu hiện thành thái độ.
“Doãn Tình, ngươi điên rồi sao? Ngươi cứ nhiên
cùng nữ nhân này hợp tác!” Lôi Nhiên gào giận nói.
“Bổn tôn có điên hay không, không tới lượt ngươi ý
kiến!” Thanh âm nam nhân khoa trương, biếng nhác không chừa đường sống cho
người khác mắng trả lại, hắn ôm Lâm Phong, ở dưới ánh sáng đại đao là khuôn mặt
tuấn mỹ đang cười cuồng dã, không phải là Doãn Tình – một trong thập nhị tôn giả
Phong Vũ quốc thì còn là ai?
Chương
55: Đại Biến
“Quy củ chút!” Lâm Phong đập vào tay Doãn Tình
đang ngo ngoe muốn di chuyển trên lưng nàng, mặt không chút thay đổi lạnh lùng
trừng mắt nhìn hắn một cái nói: “Ta thấy ngươi thật sự điên rồi, cứ nhiên có
dũng khí ăn đậu hũ của ta?”
Ăn đậu hũ lão nương, phải có giác ngộ về cái chết!
Trên khuôn mặt tuấn tú của Doãn Tình nhất thời bày
ra vẻ đau khổ: “Đánh trận này ta nghĩ mình cũng điên luôn rồi, ngày nào cũng ở
trong phòng nàng nhưng lại chỉ có thể nhìn. Thật vất vả con cá mới cắn câu, mà
nàng đến ôm cũng không cho, sờ cũng không được. Này, nữ nhân, ta là một nam
nhân rất bình thường, nhìn thấy mỹ nữ tuyệt sắc đương nhiên là thích, sờ hai
cái nàng cũng không bị thiếu khối thịt nào a, nàng có chút lương tâm đi được
không?”
“Chẳng lẽ hôm nay ngươi mới biết, ta cho tới bây
giờ vốn không có lương tâm?” Lâm Phong ngạc nhiên hỏi, thừa nhận một cách đơn
giản dứt khoát!
Tuấn nhan Doãn Tình khẽ co quắp hai cái, không nói
gì, hắn sao lại quên mất nữ nhân này đích xác là một nữ nhân không lương tâm
kinh điển chứ!
Vì sao Doãn Tình lại xuất hiện ở đây? Như vậy phải
nhắc lại một màn ngày hôm đó khi màn đêm buông xuống, Bắc Thần Tường phát hiện
ra thân phận là nữ nhân của Lâm Phong, sau đó hỗn loạn rời đi, Lâm Phong khẩn
cấp triệu tập thủ vệ trong viện, nhận ra trong đó có một nam nhân đặc biệt,
mang về trong phòng chính là Doãn Tình.
Doãn Tình quả thật có trúng mê hương, nên trong
một khoảng thời gian ngắn hắn không thể chạy thoát. Lúc ấy hắn liều mạng vận
nội lực vung chưởng lao ra, sau đó lại mạo hiểm vòng trở về, cải trang thành
một thị vệ bình thường, bởi vì nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất,
đây vốn là một diệu kế, nhưng sử dụng với Lâm Phong thì hoàn toàn mất tác dụng
rồi.
Vốn dĩ Lâm Phong là một cao thủ giả chết để đào
thoát, bực thủ đoạn này nàng không dùng mười lần thì cũng đến tám lần, sao thể
có chuyện sơ sẩy khinh thường? Vì vậy Doãn Tình đáng thương cứ như vậy bị nàng
tóm được, đương nhiên Doãn Tình cũng không phải là không có chuẩn bị gì phía
sau, bất quá Lâm Phong cũng không làm khó hắn, chỉ là đưa ra một kế.
“Doãn Tình, chúng ta người ngay không nói nói vong
vo, ta biết ngươi là Ân Tang đệ nhất quái nhân, nói vậy ngươi đứng đầu thập nhị
tôn giả của một Phong Vũ quốc nho nhỏ cũng không đủ quyền lực, rất chi là khó
chịu đi? Ngươi cũng biết mục đích của Bắc Thần Thiên là thâu tóm Phong Vũ và Xa
Trì, từng bước mở rộng lãnh thổ của mình, thống nhất thiên hạ. Mà hiển nhiên là
chỉ một mình hắn cũng không thể nắm giữ tất cả quyền lực, chắc chắn phải phân
chia thành Phiên Vương, mà Phong Vũ quân phiệt đông đảo không thích hợp cho hắn
tự mình nắm giữ, ta nghĩ ngươi đối với vị trí Phiên Vương của hai nước sau khi
xát nhập hẳn là có hứng thú, thế nào, có muốn cùng ta hợp tác không?”
Lâm Phong vốn là người thông minh, mỗi một lời nói
cũng trúng tâm tư Doãn Tình, thậm chí không hề quanh co lòng vòng. Nàng biết,
đối phó với loại người như Doãn Tình, chỉ có lợi ích thực tế mới có thể đả động
đến hắn. Mặc dù Lâm Phong chiếm thế thượng phong khi giao đấu, nhưng cũng không
có nghĩa là nam nhân cao ngạo như Doãn Tình lại sợ chết mà cúi đầu trước nàng.
Có lẽ mục đích cuối cùng của Doãn Tình cũng không
phải là trở thành Phiên Vương, nhưng lúc này thế lực của hắn quá mức đơn bạc,
binh quyền Phong Vũ quốc lại bị mấy trưởng lão và lão bất tử kia chiếm giữ,
trong lòng dĩ nhiên phải có rất nhiều toan tính, chỉ là không có cơ hội quật
khởi thôi.
Hôm nay có người đưa ra một cơ hội lớn đặt ở trước
mắt hắn, hợp tác cùng Lâm Phong không thể nghi ngờ gì là lựa chọn sáng suốt
nhất, hơn nữa hắn bị nàng nhìn thấu thân phận, quả thực không thể không bội
phục Lâm Phong đều, bản thân lại rơi vào trong tay nàng, hắn đã không chút do
dự mà gật đầu đáp ứng.
Đây là kế sách đôi bên cùng có lợi, chỉ cần Lâm
Phong không nuốt lời, đối với hắn mà nói là một việc vô cùng tốt đẹp.
Doãn Tình suy ngẫm mãi, mặc dù biết nữ tử Lâm
Phong này thật sự không phải tốt đẹp gì. Nhưng làm cho hắn trở thành Phiên
Vương, lợi dụng hắn để thống nhất Phong Vũ và Xa Trì, đối với Bắc Thần Thiên và
mình đều có lợi, hứng thú của nàng cũng tuyệt đối không chỉ là một Phiên Vương
đơn giản như vậy, hắn cũng không có lý do cự tuyệt nàng.
Vì vậy, kế hoạch dựng lên hai tầng bẫy rập để phục
kích Lôi Nhiên cứ như vậy chuẩn bị. Ngay cả Bắc Thần Tường cũng không biết Lâm
Phong đã đem giấu Doãn Tình ở trong phòng chính mình, mà Doãn Tình cũng truyền
lệnh ra ngoài cho Thiên Y Các và Nhất Phẩm Đường đến đây mai phục.
Kế sách này, ngoại trừ Lâm Phong ra không có người
khác biết được.
Cho nên Lôi Nhiên không hề thám thính được bất cứ
tin tức gì, nếu hắn không chui vào bẫy mới gọi là kỳ quái.
“Các ngươi đừng ở đây tình chàng ý thiếp, liếc mắt
đưa tình đi, muốn bổn vương chết là điều không thành!” Một tiếng gầm lên, Lâm
Phong quay đầu nhìn lại, Lôi Nhiên đen mặt, tàn nhẫn trừng mắt nhìn nàng và một
vóc người to lớn bên cạnh là Doãn Tình, trong ánh mắt lửa giận sáng bén.
Biết mình thật sự trúng kế, sắc mặt Lôi Nhiên lại
không kích động, chỉ ngoài ý muốn là việc Doãn Tình đột nhiên xuất hiện, võ
công Doãn Tình tại Ân Tang khó gặp địch thủ, coi như hắn cùng Bắc Thần Thiên
liên thủ cũng không phải là đối thủ của nam nhân này, hơn nữa còn rất nhiều tử
sĩ Nhất Phẩm Đường, nói thế nào cũng là hắn ở vào thế hạ phong.
Lâm Phong nhất thời cảm giác có chút không ổn, cho
dù nam nhân này có trầm ổn, nếu như thật sự không có viện binh, lúc này hắn
nhất định sẽ ‘thí tốt giữ xe’ liều mạng mà chạy rồi. Nếu còn ở nơi này có lẽ
Lôi Nhiên còn có đối sách.
“Này, họ Doãn kia, đợi lát nữa nếu như có việc
ngoài ý muốn, nhớ kỹ trốn đi, không cần phải để ý ta.” Con ngươi mắt Lâm Phong
lóe ra quang mang, nói khẽ với Doãn Tình, người phía sau có chút sửng sốt, trên
gương mặt cực kỳ tuấn mỹ lộ ra nụ cười bất cần.
“Tiểu mỹ nhân, nàng đang quan tâm ta hả, yên tâm,
mặc kệ xảy ra chuyện gì ta sẽ không bỏ lại nàng.”
Lời nói mặc dù đơn giản nhưng bàn tay bên hông Lâm
Phong lại rộng dày và ấm áp cực độ, lúc Doãn Tình nghiêm túc, lúc nào cũng mang
theo nụ cười lười nhác kỳ lạ, hắn cũng cực kỳ thông tuệ, nhận ra tình huống lúc
này có biến.
Lâm Phong trở mình xem thường, trong lòng ngẫm, ta
chỉ muốn nói cho ngươi biết, dù ta bị Lôi Nhiên bắt được thì lấy sự quan trọng
của hắn đối với ta lúc này, ta cũng không chết được. Nhưng nếu ngươi ở cùng một
chỗ với ta thì không chết cũng bị lột da, ngươi tại sao cứ thích tự mình đa
tình, hiểu lầm chính mình đây?
Đương nhiên nếu như có thể, Lâm Phong tuyệt không
muốn làm tù nhân, cho nên lúc này cũng không đẩy bàn tay heo của người nào đó
ra.
Viên môn có tiếng ầm vang, ánh lửa phát sáng lên,
Bắc Thần Tường mang theo quân lính đã chạy tới, vừa vào cửa ánh mắt hắn đã bị
một bóng đen ở trung tâm hấp dẫn, nhìn vào trong, cục diện Lâm Phong, Doãn Tình
cùng người nam tử tàn nhẫn kia đang giằng co nhất thời thu hết vào trong mắt.
“Ám...” Trong lòng có chút đau nhức, Bắc Thần
Tường mặc dù biết rõ Lâm Phong vẻ mặt lạnh lùng, không hề có cảm giác với nam
nhân đứng bên cạnh ôm nàng, nhưng hắn vẫn cảm giác một màn này rất chói mắt.
“Ha hả ha hả, tất cả khách quý đều đến đông đủ
rồi, xem ra chủ nhà như ta cũng không thể trốn được!” Một trận cười từ từ
truyền đến, bốn phương tám hướng từ phía sau vách tường xuất hiện rất nhiều rất
nhiều binh lính! Võ trang hạng nặng, binh khí lạnh lẽo cầm trong tay, binh lính
tầng tầng lớp lớp dày đặc làm người ta da đầu tê dại, thoáng cái tất cả đều
bừng lên, bao vây chặt chẽ cả Tây Uyển như thành một cái bánh chưng! Đám người
Lâm Phong giật mình, lập tức hiểu ra - thầm nghĩ!
“Đáng chết, Đổng Thiên Diệp! Ta chửi cả nhà
ngươi!” Thấp giọng mắng một câu, Lúc này Lâm Phong rất bực bội, hoàn toàn không
để ý lời nói của nàng hù chết bao nhiêu thính giác tốt đẹp của những nam nhi
anh tuấn ở đây.
Cái gì gọi là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ trực sẵn?
Tên đầu heo Đổng Thiên Diệp này, dĩ nhiên cũng có lúc thông minh!
Khó trách hôm nay có tiếng kèn lệnh vang lên, thì
ra là triệu tập quân binh để tối nay tới đây đối phó mọi người!
“Đổng Thiên Diệp!” Bắc Thần Tường giận dữ hét lớn,
không ngờ Đổng Thiên Diệp lại ra tay một màn này, lúc này tình hình mọi người
như cá trong chậu, bất đắc dĩ hắn cũng chỉ tập hợp được quân lính và Lâm Phong
tụ ở một chỗ.
“Trong nháy mắt mà con mèo nhỏ biến thành con cọp
rồi, xem như vậy là muốn ăn thịt người sao?!” Khẽ cắn môi, Lâm Phong nhìn thẳng
Lôi Nhiên phía trước, Đổng Thiên Diệp chỉ là quan viên của một tiểu quốc nho
nhỏ, căn bản là không thể có gan tham gia trong chuyện này, nếu không có chỗ
dựa hắn chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt mà thôi.
“Ngươi yên tâm, ăn thịt người cũng không ăn ngươi,
hôm nay ngươi biết điều ở lại cho bổn vương!” Lôi Nhiên đắc ý, sẵng giọng cười
thong thả, hét lớn một tiếng: “Giết!”
Khoảnh khắc tiếng “giết” vang lên, bốn phía xung
quanh và cả bầu trời dường như cùng tăm tối, dâng lên hắc ám vô tận, Lôi Nhiên
mang theo hơn ba mươi tử sĩ phi thân thẳng tới Doãn Tình. Tên bay đầy trời,
binh khí, ám thương từ mọi góc độ phi tới, mùi vị chết chóc nhanh chóng dâng
lên trong không khí, trong một khoảng thời gian ngắn, Lâm Phong nhận thấy một
mùi vị nồng đậm đã lâu.
Doãn Tình thủ thế, sát thủ Nhất Phẩm Đường nhất
thời tứ tán, những người này võ công cao cường, giao đấu với đông đảo binh lính
bị thương cực ít.
Bắc Thần Tường cùng Doãn Tình và Lâm Phong, ba
người vận chân khí phi thẳng lên nóc nhà, đối diện với Lôi Nhiên cùng hơn ba
mươi tử sĩ của hắn.
“Lùi!” Lâm Phong không chút do dự lấy ra hai quả
tròn tròn từ trong tay áo, vận sức vừa đủ ném đi. Lôi Nhiên vừa nhìn thấy đồ
vật kia đã biết là “yêu pháp” đã nghe qua tình báo, cũng không dám khinh
thường, hét lớn một tiếng “Tránh ra!” rồi lập tức phi thân lui lại hơn một
trượng, đối với thứ này dĩ nhiên là kiêng kỵ vô cùng.
Một tiếng nổ ầm ầm, ngay cả tiếng kêu thảm thiết
cũng chưa kịp vang lên, tiếng gầm vang liều chết của binh lính trong nháy mắt
cũng bị khói đặc và lửa lớn hoàn toàn vây quanh, bầu trời đêm xuất hiện hai đám
mây hình nấm thật lớn đang phát sáng, uy lực cũng đã dọa chết khiếp đám người
xung quanh.
Lâm Phong cũng chẳng tốt lành gì, nàng mặc kệ việc
sử dụng hỏa dược có thể làm cho thế giới này phát triển lệch hướng hay không,
theo lời của nàng mà nói, tính mạng của mình so với cái gì cũng quan trọng hơn,
người mà mất mạng thì còn quan tâm thế giới làm cái khỉ gì!
Cho nên trên người nàng luôn mang theo không dưới
mười quả đạn, uy lực so ra cũng lớn hơn bom mô hình nhỏ, đây cũng là điều làm
Lâm Phong tương đối tự phụ - mặc kệ ngươi là cao thủ võ lâm hay là yêu ma quỷ
quái, lão nương dùng một quả đạn, thần cản giết thần, phật cản giết phật! Dám
đến đây, ta cho ngươi hôi phi yên diệt!
Vốn ý nàng cũng không muốn dùng quân bài này, bất
quá Lôi Nhiên tính kế nàng như thế, nàng cũng bất chấp, ngươi muốn chết ta
khẳng định cho ngươi thỏa mãn.
Một tòa tây uyển bị hai khối lân hỏa đạn này oanh
tạc, san bằng một nửa!
Rất nhiều binh lính bị nổ tung, làm thủng ra một
lỗ hổng lớn!
Vẻ mặt Đổng Thiên Diệp, Lôi Nhiên, Doãn Tình, Bắc
Thần Tường đều là kinh hãi đến thần người ra, bọn họ cùng lắm chỉ là nghe nói
thôi chứ chưa tận mắt nhìn thấy, không ngờ là uy lực của hỏa dược thật sự cường
đại như vậy! Một khi mang ra chiến trường, đó là ưu thế tuyệt đối áp đảo kẻ
địch! Lúc này, mọi người lần nữa quay đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt không hẹn mà
cùng mang theo khiếp sợ và dục vọng, một nữ nhân như vậy, một khi chinh phục
được thì tuyệt đối là đoạt được lợi nhất thiên hạ!
Lâm Phong thể hiện gương mặt lạnh như cương thi,
dường như không hiểu sự kinh ngạc của mọi người, ở trên không trung xoay người
lại ném thêm hỏa đạn về phía có nhiều binh lính đang hỗn chiến, không để ý Bắc
Thần Tường và Doãn Tình cấp bách hô to, quay đầu lãnh đạm khinh miệt cười cười:
“Lôi Nhiên, không phải chỉ có ngươi bày kế trúng kế!”
Lôi Nhiên trong lòng ngẩn ra, cảnh giác mãnh liệt,
ánh mắt kinh hãi: “Chẳng lẽ...”
Trong mảnh hỗn loạn, không biết từ khi nào bỗng
dưng xuất hiện một cường lực, kì binh bỗng xông lên như một lưỡi dao sắc bén,
thế như chẻ tre, thẳng tắp tấn công quân lính Xa Trì quốc, tiếng kêu thảm thiết
không dứt, binh lính Xa Trì bị đánh nhiều đến mức chẳng rõ số lượng, binh bại
như núi đổ!
Đổng Thiên Diệp nằm mơ cũng không ngờ, thế gian
này lại có quân binh hùng dũng mà đáng sợ như vậy, nhất thời sắc mặt trắng
không còn chút máu, lại nhìn binh lính mình, số quân đông đảo áp thế lại liên
tục ít đi, khó tin mà hét ầm lên: “Không thể! Từ bao giờ Xa Trì lại có thêm một
đội quân như vậy? Chúng ta không thể không phát hiện ra! Điều này là không
thể!”
Mũi tên rời cung nhanh như chớp, khoảnh khắc đó
đội kì binh tiêu diệt càng nhiều quân binh Xa Trì, lỗ hổng càng rộng ra. Lâm
Phong đột nhiên cảm giác được phía sau có một trận kình phong mãnh liệt. Trong
đồng tử Lôi Nhiên lóe ra hung quang, giờ phút này hắn thầm nghĩ bắt lấy Lâm
Phong, sau đó lập tức bỏ chạy!
“Nữ nhân!” Doãn Tình giận dữ hét, trong lòng gấp
đến độ chết khiếp, lại vì cách quá xa nên không có biện pháp cứu viện: “Ngu
ngốc, nàng rời khỏi người ta làm gì!”
“Tại sao nàng không thể rời ngươi?” Một tiếng cười
hùng hậu có lực truyền đến, thiết kỵ xông lên như thế đạp phá núi sông, y như
thần nhân hàng thế, y giáp đen nhánh lộ ra khí tức trang nghiêm nồng đậm, trong
đôi phượng nhãn hẹp dài mà sắc bén tràn đầy ý cười, tựa như một tia chớp màu
đen phi thân thẳng lên không trung, cùng Lôi Nhiên giao đấu chống lại một
chưởng, tay ôm Lâm Phong nhanh nhẹn lui xuống, đã đứng thẳng người, oai phong
lẫm liệt.
“Nàng rời ngươi đi, là vì đến bên người ta!” Một
nam tử thân đầy khí phách mang theo ngạo khí bễ nghễ thiên hạ quét mắt nhìn
xung quanh, ý cười bừng sáng trên đôi phượng nhãn, tóc dài màu đen bối cao
không gió mà bay, thẳng lưng ôm Lâm Phong ngồi trên ngựa, tùy ý mở miệng tuyên
thệ.
Ngựa tốt! Người tốt! Thế gian lại có một nam nhân
như thế! Phong thái ra trận, không uổng là một chiến thần!
Mọi người ở đây vì sự xuất hiện của nam nhân này
mà khiếp sợ không thôi, một thanh âm không hài lòng lại vang lên đánh vỡ sự yên
tĩnh.
“Mẹ kiếp, Bắc Thần Thiên, ngươi ghìm chặt chết ta
rồi! Ngươi muốn mưu sát hả?”

