Giấc mộng giang sơn - Chương 58 + 59
Chương
58: Qua Đêm
Lâm Phong ngủ mơ màng, cảm thấy toàn thân được bao
bọc trong một mảnh ấm áp, đây là giấc ngủ rất an ổn mà từ lâu khó có được. Từ
rất nhiều năm trước, nàng chưa từng ngủ yên ổn như vậy, có lẽ là vì Bắc Thần
Thiên - lão hồ ly này so với nàng còn giảo hoạt hơn, cho nên ở bên cạnh hắn,
nàng có thể thanh thản an bình, ngủ ngon lành giống như lợn chết.
Nửa đêm, gió lạnh quất vào trong động, những giọt
nước tí tách rơi xuống, bắn tung tóe xuống mặt Lâm Phong, thanh âm chảy tong
tóc tràn ngập chung quanh tự khi nào, Lâm Phong lông mày khẽ động, trong nháy
mắt tỉnh táo lại.
“Thần Thiên!” Ừm... Thấp giọng gọi một câu, nàng
phát hiện ra Bắc Thần Thiên đang ôm cả người nàng vào trong ngực, lần ra phía
cửa sơn động, không biết đang nhìn gì, nhất thời trong lòng có chút cảm giác
quái dị, cả buổi đêm hắn đều ôm nàng ngủ sao? Nam nhân này có phải làm hoàng đế
lâu lắm rồi nên có khuynh hướng tự ngược? Không có việc gì thì làm gối đầu cho
nàng làm gì!
“Hư!” Nhẹ nhàng vươn tay, khuôn mặt tuấn tú của
Bắc Thần Thiên phóng đại cơ hồ dán sát mặt Lâm Phong, nhưng lúc này trên mặt
hắn là vẻ nghiêm túc, hoàn toàn không giống khi đùa giỡn, Lâm Phong tinh tế
nghe, trong lòng giật mình.
“Đã đuổi đến đây rồi? Nhiều người như vậy? Sao có
thể?!” Tai mắt dị thường linh mẫn giúp Lâm Phong từ rất xa cũng có thể nghe
thấy tiếng người ngựa đang lục soát núi. Nhất thời sắc mặt nàng đại biến, một
đội nhỏ phân tán đi lùng sục thì còn có thể, nhưng đây rõ ràng là bao vây cả
núi! Nhiều người như vậy, có thể là do không có mục tiêu mà truy tìm lung tung
sao?
Sắc mặt Bắc Thần Thiên cũng ngưng trọng, hắn khẳng
định lần này bọn chúng là hành động có tổ chức, đoạn đường hắn cùng Lâm Phong
đào thoát là đi vào ban đêm căn bản không mấy người phát hiện ra, nếu bị người
đuổi đến đây, chỉ có thể là có người đã để lại ám hiệu.
Hắn nhìn Lâm Phong một chút, cánh tay vây quanh
nàng đột nhiên căng thẳng. Nếu là trước đây Bắc Thần Thiên lúc này có lẽ đã
nghi ngờ nàng, nhưng bây giờ với tình cảm của mình, hắn hết sức không muốn nghĩ
là Lâm Phong có thể bán đứng hắn. Suy nghĩ sâu xa hơn một chút, hắn loại trừ
khả năng duy nhất này, quan hệ của Lâm Phong và hắn quá mức ảo diệu nhưng hắn
tin rằng, địa vị của nàng hiện tại so với làm bất cứ nữ nhân hậu cung nào của
đế vương cũng tốt hơn nhiều, nàng sẽ ngu ngốc như vậy mà đi làm nữ nhân của kẻ
khác?
Ít nhất Bắc Thần Thiên vốn không tin tưởng.
Hai người đều trầm mặc, rất ăn ý mà không hỗn loạn
hỏi mấy vấn đề kiểu như “làm sao bây giờ?”, trong lòng hai người đều đang tập
trung suy nghĩ hết sức, cả đại quân bao vây quanh núi rốt cục là vì người nào
mà đến, rốt cục là vì nguyên nhân để gì mà bọn họ bại lộ hành tung, nếu không
thể tìm ra căn nguyên việc này, bọn họ dù có chạy thoát bao xa cũng sẽ bị đuổi
theo.
Theo lộ trình, còn đi ba ngày nữa mới gặp Bắc Thần
đại quân, trên đường đi họ có thể gặp bất trắc, bị đuổi theo.
Tiếng vang từ xa truyền đến, hai người cúi đầu nằm
sấp trong sơn động, đám bụi gai dày đặc đã che giấu cửa vào sơn động rất tốt,
bọn chúng có lục soát cung không thể tìm thấy được.
Nhưng nếu bị bao vây ở chỗ này mấy ngày đêm, không
có nước và đồ ăn thì nhất định sẽ chết!
Sắc mặt Lâm Phong liên tục thay đổi, ngẩng đầu
nhìn Bắc Thần Thiên, trùng hợp người phía sau cũng đang ngẩng đầu nhìn nàng.
“Nghĩ ra cách rồi?”
“Ừ, nhưng trong chúng ta, sợ rằng phải có một
người bị bắt...”
Trên khuôn mặt khí phách tuấn tú ý cười nở rộ, Bắc
Thần Thiên đã hiểu, hắn rất vui vẻ, Lâm Phong rất hợp tâm ý hắn, một lời nói
thừa cũng không có, chuyện gì cũng đi thẳng vào vấn đề, nàng hiểu rõ tâm tư của
hắn, mặc kệ là ác ý hay thiện ý, hắn cũng không muốn giả tạo trước mặt nàng.
“Tin tưởng ta, Phong, đây không phải phản bội,
cũng không phải vứt bỏ!” Bàn tay rộng rãi ấm áp bao quanh bả vai có vẻ rất mảnh
khảnh của Lâm Phong, Bắc Thần Thiên nhìn chăm chú nàng, trầm giọng nói.
“Ngươi nghĩ rằng ta là kẻ ngu sao?” Lâm Phong
giương hai tròng mắt, cứ nhiên rất không tiết mà phất phất tay, liếc mắt nhìn
hắn: “Ngươi đi mà bị bắt thì nhất định phải chết, ta cũng trốn không thoát, còn
nếu ta đi, có bị Lôi Nhiên bắt thì hắn cũng chẳng thể làm gì được ta, ngươi còn
có thể mang theo đại quân tới cứu ta. Hơn nữa, với bản lãnh của ta, Lôi Nhiên
muốn bắt ta cũng không dễ dàng. Ngươi cho rằng ta là nữ nhân không có đầu óc
sao, chút chuyện thôi cũng không phân tích ra thì ta mua đậu hủ mà đâm đầu chết
luôn cho rồi!”
Bắc Thần Thiên sửng sốt, trong lòng không biết vì
sao lại thoải mái khó tả, không nhịn được ý cười đầy mặt.
“Việc này không nên chậm trễ, ta đi.” Tiếng lục
soát bên ngoài càng ngày càng gần, Lâm Phong quyết đoán rút chủy thủ tùy thân
ra, Thiên Hoang Nhẫn lặng lẽ khai triển, nhanh chóng đi ra ngoài.
Trong đôi mắt hẹp dài, đôi đồng tử đen nhánh của
Bắc Thần Thiên lóe ra, đột nhiên kéo tay nàng ôm về trong lòng, bỗng hôn nhẹ
lên môi nàng như chuồn cuồn lướt nước, như đang hẹn ước: “Nếu như... Ta nói là
nếu như, nàng thật sự rơi vào tay Lôi Nhiên, nhất định phải còn sống, ta sẽ dẫn
đại quân san bằng Thiên Thành, đón nàng trở về!”
“Yên tâm, cho tới bây giờ ta vẫn rất quý trọng
tính mạng mình.” Bình tĩnh liếc hắn một cái, Không nói thêm câu sát phong cảnh
nào, ánh mắt Lâm Phong lẳng lặng ngắm nam nhân suất khí này, rồi đột nhiên cười
hỏi:
“Bắc Thần Thiên, nếu có một ngày ngươi nhất thống
thiên hạ, ta sẽ ở vị trí gì?”
“Nàng vĩnh viễn là Ám Vương của ta!” Nam nhân câu
khởi cánh môi, không có một chút do dự mảy may.
Bắc Thần Thiên thản nhiên nói, ngữ khí bình tĩnh,
lộ ra sự kiên định: “Lâm Phong, ta sẽ không lập hậu cung nạp tần phi, lại càng
không đưa nàng vào nơi nhàm chán đó. Nàng là ai, ta hiểu rất rõ, mặc kệ thế
nhân nói thế nào, ta không quan tâm! Nàng cũng biết rõ, nếu là quan hệ giữa nam
nhân và nữ nhân, hai ta vĩnh viễn không thể cùng sánh vai! Lâm Phong, nàng là
Bắc Thần Ám Vương, vĩnh viễn là Ám Vương của ta, được không?”
Vĩnh viễn là Ám Vương? Có đủ đặc quyền, đủ thế
lực, cũng có đủ tiền tài, tựa hồ cũng không tệ...
Lâm Phong thấp thoáng cười, cũng không trả lời,
đẩy mấy bụi gai trước cửa động chui ra ngoài. Bắc Thần Thiên biết nữ tử này vốn
tuyệt tình như thế, rốt cuộc có chút bất đắc dĩ và mất mát, đang tự cười khổ,
đột nhiên lại thấy một bụi gai bị nhấc lên, gương mặt Lâm Phong xuất hiện trước
cửa động, bĩu môi nói với hắn.
“Nếu như ta thật sự rơi vào tay Lôi Nhiên, vậy...
ta đợi ngươi ngày nào đó mang đại quân đến!”
Ánh mắt hai người trên không trung giao hội, sự ăn
ý bất tri bất giác như lan tràn ra bốn phía, Lâm Phong nhếch khóe môi, buông
bụi gai xuống, vài bước rời khỏi khu vực này, cấp tốc đi về chân núi.
Nàng thám thính và xem xét xung quanh trong khi ẩn
mình sau cây cổ thụ lá rậm rạp rồi trèo lên một cành cây lớn nhìn ra phía xa,
nhất thời hít một hơi khí lạnh! Cả núi rừng đều bị binh lính bao vây, bốn phía
binh lính đi tuần không ngớt, mặc dù tạm thời không tìm được Bắc Thần Thiên,
nhưng để một thời gian dài, khó bảo toàn sẽ không lộ tẩy.
Lâm Phong chậm rãi hít một hơi, lặng yên nhảy
xuống mặt đất, từ từ ẩn nấp sau bụi cây to, đoạn đường phía xa có một tiểu đội
tầm chục người đang từ từ tra tìm đến phía nàng, Lâm Phong nắm chặt chủy thủ,
nhặt một miếng đá lên ném về một hướng cách đó không xa, nhất thời tiếng vang
phát ra, mấy binh lính giật mình quát: “Ai!”
“Đi xem một chút!” Tiếng bước chân dồn dập, bốn
năm binh lính tự phân nhau đi kiểm tra, đi về hướng có âm thanh.
Lặng yên di chuyển tới thân thể, Lâm Phong phi
thân vụt đến gần năm tên đang chờ đợi mấy tên còn lại kiểm tra, trong mắt hàn
quang mãnh liệt, vài nhát dao sắc bén sượt qua, năm cỗ thi thể im lặng đổ
xuống. Nhanh chóng thay quần áo của một người trong số chúng, nàng giấu thi thể
tới chỗ cỏ cây dày đặc để ngừa vạn nhất, sau đó chuyển qua xử lý gọn ghẽ năm
tên còn lại, lúc này mới cấp tốc chạy về phía chân núi.
Vào đêm tối, núi rừng sâu thẳm âm u dường như sẽ
có vật lạ đột nhiên đập tới, bọn binh lính thủ vệ đều có chút mệt mỏi ngáp dài,
đang rã rời bỗng thấy từ bầu trời đêm có vật gì đó rơi xuống đỉnh đầu bọn họ,
ngay cả thời gian phản ứng lại cũng không có, chỉ nghe “Ầm!” một tiếng nổ phát
ra, tạo thành một mảnh biển lửa!
“Có địch! Có địch tập kích!” Theo một tiếng thét
chói tai, cả khoảng đất ồn ào, lửa nổi lên cháy sáng ngập trời, bọn lính nhất
thời sợ hãi vạn phần, tứ phía la hét chạy trốn, cả phòng tuyến nhất thời hỗn
loạn một mảnh!
“Binh!” “Binh!” Hai tiếng ầm vang dội, tiếng nổ
mạnh cơ hồ rung động cả núi non, tất cả binh lính trên núi đều nghe thấy thanh
âm này, quân binh đang lục soát như thủy triều chạy ập đi!
Lâm Phong vò loạn đầu tóc, bôi bùn đất lên mặt,
thừa dịp hỗn loạn trà trộn vào một đám binh lính, chậm rãi theo bọn chúng đi ra
ngoài vòng vây, chuẩn bị thoát khỏi sự vây quanh của cả đại quân, cơ hồ nhìn
thấy cả vùng đất rộng lớn ngoài vòng vây, đột nhiên vang lên một thanh âm cực
kỳ âm trầm.
“Lam Phượng, ngươi muốn đi đâu?”
Lôi Nhiên một thân hắc cẩm y, gương mặt to lớn đột
nhiên xuất hiện trong dòng người cuối cùng, binh lính xung quanh bỗng bị hơn ba
chục hắc y tử sĩ phân công rút lui, nàng đảo mắt nhìn, những lưỡi dao lạnh lẽo
sắc bén đã tầng tầng lớp lớp vây quanh nàng.
Trên trán Lâm
Phong toát ra mồ hôi lạnh, nhiều cao thủ như vậy, nàng nhất định không có biện
pháp đào thoát rồi, huống chi chung quanh còn có dông đảo binh lính, lập tức
bất đắc dĩ ném chủy thủ trong tay đi.
Ở bên cạnh Lôi
Nhiên, mấy con chó đen to lớn, dữ tợn đang rỏ nước bọt, hai tròng mắt con chó
nhìn thẳng vào Lâm Phong kêu “Gâu... gâu!” vài tiếng...
Trong nháy mắt,
Lâm Phong quả thực tức đến nỗi chết cũng nghĩ tới, nàng rốt cục hiểu ra tại sao
bọn chúng biết hành tung của mình rồi! Chắc chắn là mấy tên Xa Trì dựa theo sự
sắp đặt của Lôi Nhiên, tại đồ ăn hoặc y phục của mình động tay hạ chân cái gì
rồi, cho nên hôm nay bọn chúng mới biết đường đuổi theo, nếu chỉ là hương liệu
đặc thù mà không phải độc dược thì căn bản kiểm tra cũng không ra, ai nghĩ tới
Lôi Nhiên lại dùng chiêu này với nàng!
Trong lòng Lâm
Phong mở miệng mắng to.
Mẹ kiếp, cả đời
lão nương hành tẩu giang hồ gió tanh mưa máu, chưa từng bại dưới tay kẻ nào,
hôm nay cứ nhiên bị thua bởi vài con chó, ta chửi nhà ngươi vạn lần...
Chương 59: Uy Hiếp
“Sao không thi
triển yêu pháp? Yêu pháp cũng có giới hạn phải không?”
Khuôn mặt tuấn tú
âm trầm của Lôi Nhiên đang ở cách đó không xa, mang theo nụ cười lãnh khốc nhìn
Lâm Phong, chung quanh đao kiếm sáng loáng khiến nàng không dám khinh thường mà
vọng động. Nhìn chung quanh rồi một vòng, đây là toàn bộ quân lính của Lôi
Nhiên rồi, trong lòng nàng âm thầm thở dài một hơi. Tạo thành hỗn loạn lớn như
vậy, Bắc Thần Thiên hẳn là đã cao chạy xa bay rồi, nam nhân kia luôn nắm bắt cơ
hội rất nhanh, nếu không trốn thoát thì Lâm Phong cũng không thể trông cậy hắn
có ngày đem đại quân tới cứu mình.
Mặc dù rơi vào
trong tay Lôi Nhiên, Lâm Phong không hề có cảm giác lo lắng khẩn trương, thấy
quân lính tứ phía đều tỏ vẻ như gặp phải đại địch, nàng bĩu môi khinh thường,
cứ nhiên đặt mông ngồi xuống...
Lôi Nhiên nhìn Lâm
Phong bị bắt, nghiêm chỉnh đứng ở phía trước đang dương dương đắc ý, chờ nữ
nhân đó bò lại đây cầu xin tha thứ, không ngờ ngay sau đó nhìn thấy một màn
kinh người, tròng mắt thiếu chút nữa rớt ra ngoài, nàng ta... Nàng ta đang làm
gì? Cứ nhiên nhàn nhã đặt mông ngồi xuống? Nàng lại còn đặt hai tay lên làm đầu
gối nhanh chóng nằm trên mặt đất ngủ ngon rồi? Đây... Đây là thái độ của một tù
binh sao?
Hừ lỗ mũi, Lâm
Phong không sợ chết, nhàn nhã dưới mái hiên nhà người không cúi đầu, lại đổ
thêm dầu vào lửa: “Này, cái người kia, họ Lôi, bao vây cô nãi nãi ta ở chỗ này,
lại không thể giết, không thể thả, ngươi muốn làm gì? Sẽ không phải là muốn mời
ta tới nhà ngươi ăn cơm chứ? Hảo ý của ngươi lòng ta nhận rồi, ta cũng rất tham
lam, không hề khách khí, sẽ theo ngươi đi luôn, phiền ngươi bảo hộ vệ chuẩn bị
xuất phát cho tốt đi? Cảm giác bị đao kiếm chỉ vào người thật sự không dễ chịu
lắm.”
Nàng vừa nói vừa
liếc mắt nhìn đao kiếm của các tử sĩ từ bốn phía chỉ vào nàng, huýt sáo một hơi
rõ to.
Mọi người đều mở
to hai mắt nhìn, miệng mở rộng đến nỗi có thể nhét cả một người vào.
Những người này
vốn là tử sĩ lãnh khốc vô tình, vậy mà thiếu chút nữa là bị nữ nhân này hù dọa
đến điên người rồi!
Những người này
đều là tâm phúc của Lôi Nhiên, đương nhiên biết Phượng Phi trước kia vốn là
người như thế nào, đây là Phượng Phi nhát gan, nhu nhược đến cam chịu sao? Mọi
người máy máy mắt, nhìn lại nữ tử này – hai mắt nhìn trời không chớp cái nào,
mở miệng là kêu cô nãi nãi, cuồng vọng không để ai vào trong mắt, không ai so
bì được, nhất thời cảm giác thế gian này thật sự rất đáng sợ!
Một nữ tử ôn nhu
tốt đẹp, ra ngoài thế giới một phen, cứ nhiên đã biến thành thế này, thế giới
bên ngoài thật sự là đáng sợ a!
Lôi Nhiên nhanh
chóng phát hỏa, tiến vài bước đến trước mặt Lâm Phong, nhìn chằm chằm vào Lâm
Phong trong ánh mắt hàn quang chợt hiện, tức giận hét lớn: “Lam Phượng! Ngươi
đừng tưởng rằng bổn vương không dám làm gì ngươi!?”
“Dừng, nếu ngươi
có dũng khí làm gì ta thì đã trực tiếp sai người cắt ta thành mười đồng tám
khối rồi, còn ở đây hô to gọi nhỏ sao? Tiểu tử, chưa đủ lông đủ cánh đã muốn
cùng cô nãi nãi chơi đùa? Ngươi còn quá non rồi, mau trở về tu dưỡng hai năm
nữa đi!” Lâm Phong phất phất tay rất tùy tiện, mọi người chung quanh hít một
hơi lãnh khí, thanh âm cuống quít không ngừng, thiếu chút nữa hít hết khí ở
đỉnh núi này thành chân không.
Nữ nhân này điên
rồi phải hay không?! Nàng cứ nhiên... cứ nhiên khiêu khích Thiên Thành Lôi
Vương! Nàng không biết Lôi Vương là người lòng dạ độc ác sao?
“Ngươi muốn chết
phải không? Bổn vương không cho ngươi chết! Bổn vương muốn ngươi chịu hết thống
khổ, muốn sống không được, muốn chết không xong!” Trong mắt Lôi Nhiên hiện lên
sự âm u, rút một cây đại đao từ bên cạnh ra, hung hăng trừng mắt nhìn Lâm
Phong, lập tức ánh mắt hắn bị tiểu cầu Lâm Phong đang tung hứng trên tay hấp
dẫn...
“Yêu pháp! Đó là
yêu pháp!”
Trong mắt binh
lính mang theo kinh sợ vô cùng, không ít người bắt đầu thoái chí, thậm chí có
tên nghĩ quay đầu bỏ chạy, Lôi Nhiên gầm lên một tiếng chặn lại: “Ai dám đào
ngũ, bổn vương tru di cửu tộc!”
Một tiếng quát
xuống, mọi người chung quanh giữ vững thân thể, trong mắt nhìn Lâm Phong tràn
đầy sợ hãi.
Lâm Phong không hề
để ý tới hắn rít gào, hỏa đạn trong tay không ngừng di chuyển, thản nhiên cười
lạnh: “Lôi Vương, ngươi đã muốn ta muốn sống không được, muốn chết không xong,
ta đây chi bằng giết sạch sẽ, chỉ là không biết hỏa đạn này mạnh bạo đến đâu,
lấy khinh công của ngươi có thể thuận lợi thoát hiểm hay không đây? Mấy thủ hạ
trung thành và tận tâm của ngươi sẽ còn lại bao nhiêu đây? Hắc hắc hắc hắc...
Lôi Vương thân ái, ta biết ngươi can đảm hơn người, cũng không nên lui về phía
sau như thế nha, nếu không, nói không chừng ta sẽ làm ra chuyện gì không lý trí
đó! Cũng không cần tự khen võ công mình quá cao minh nha, ngươi cũng biết, võ
công bổn vương cũng không kém, muốn tránh xa hỏa đạn này sao? Dù là Doãn Tình ở
bên cạnh một chưởng phá vỡ tim mạch ta cũng không kịp ngăn cản ta, tốt lắm, mọi
người cùng chết, một người cũng đừng mong chạy thoát!”
Một lời nói xong,
chung quanh yên tĩnh hẳn, ai nấy đều cảm thấy bất an.
Chưa ai hoài nghi
uy lực của tiểu cầu này, tiếng binh lính kêu thảm thiết bên tai vừa nãy vẫn như
ngọn lửa đó như trời tức giận giáng xuống, trong nháy mắt đã cướp đi tánh mạng
rất nhiều người, thậm chí ngay cả thân thể cũng bị nổ tung, thảm thiết cực
điểm, trên chiến trường thi thể không ít, nhưng thi thể bị nổ thành tro bụi
không nhiều lắm, vừa nghĩ đến việc xương nghiền thành tro, ai cũng không rét mà
run.
Trong mắt Lôi
Nhiên là sự kinh hãi, chợt phát hiện ra nguyên lai lúc trước nàng chọc giận hắn
cũng là có mục đích cả: “Ngươi cố ý chọc giận ta, chính là muốn ta đi tới bên
cạnh ngươi!”
“Ai nha, không hổ
là Thiên Thành Lôi Vương, tại sao ngươi lại thông minh như vậy nha, ta bị ngươi
phát hiện ra rồi!” Lâm Phong từ đáy lòng khen ngợi một câu, ngữ khí vô tội như
muốn người sống tức chết: “Chỉ tại ngươi chậm chạp quá, không chịu lại đây nên
bổn vương chỉ có thể dùng chút thủ đoạn, nếu không bổn vương làm sao có thể sử
dụng ‘lợi thế’ này cùng ngươi nói chuyện đây?”
Trong tay Lâm
Phong chính là một viên hỏa dược cuối cùng bên người, hắn không tới gần thì
nàng tuyệt đối không có dũng khí uy hiếp Lôi Nhiên. Lôi Nhiên võ công rất cao,
nếu ngay lúc đầu đã ném cho nổ tung lên thì nàng thật sự xong đời rồi, cho nên
nàng chỉ có thể làm bộ bị bắt, sau đó dụ hắn tới bên người, mới đưa ra lợi thế
trên tay mình.
Lôi Nhiên thiếu
chút nữa là ngất xỉu, cứ nhiên lại trở thành hắn có sai lầm rồi? Nếu biết nàng
chơi trò này, hắn từ sớm đã chạy mất rồi, còn có thể ở đây để nàng tóm được
nhược điểm sao?
“Ngươi đây là... Uy hiếp ta?” Hung hăng cắn răng,
Lôi Nhiên nhìn chằm chằm Lâm Phong, nhưng lại thất bại phát hiện ra nữ nhân này
thật sự không có một chút nào sợ hắn!
“Lôi Vương a Lôi Vương, tại sao có thể nói như vậy
đây?” Lâm Phong lắc đầu, khinh bỉ nói: “Ngươi tìm bao nhiêu người như vậy, bài
binh bố trận như thế, nói muốn mời Bắc Thần Ám Vương ta đi tới nhà ngươi làm
khách, mời rượu, nhưng ta có đề nghị nho nhỏ chút, ta muốn ‘tâm bình khí hòa’
trò chuyện cùng ngươi, ngươi lại làm tổn thương trái tim ta như vậy, ‘hảo ý’
của ta nói thành uy hiếp? Ngươi không cảm thấy ngươi rất quá đáng sao?”
Cái gì? Làm khách, mời rượu? Hắn lúc nào nói thế,
tại sao hắn không biết?
Nghe Lâm Phong nói lưu loát, Lôi Nhiên trợn mắt há
hốc mồm.
Đây thật sự là Phượng Phi của hắn? Là Phượng Phi
ôn nhu trước đây? Là Phượng Phi cái gì cũng vì hắn, vì hắn mà chết cũng can tâm
tình nguyện? Nàng tại sao trở nên ăn nói bừa bãi, thành nữ nhân nói dối không
chớp mắt thế này! Có lẽ hắn sẽ công bố ra ngoài là “mời khách ăn cơm” nhưng rõ
ràng là nàng nói điêu, chính hắn cũng giống nàng thành điêu toa luôn rồi. Nhưng
ngữ điệu nữ nhân này nói ra lại gần như là thật, nghe ra còn muốn bậc đãi ngộ
của khách quý?
Này, lão Thiên tại sao không cho một đạo sấm sét
lên đầu nữ nhân này đây?
Ánh mắt Lôi Nhiên nhìn Lâm Phong biến đổi khó
lường, thật sự cảm giác được nữ nhân này không giống trước nữa.
“Vậy ngươi muốn thế nào? Ta nhắc nhở ngươi, nếu
như muốn bổn vương thả ngươi, vậy trực tiếp không bàn nữa!” Lúc này Lôi Nhiên
đã hiểu, Lâm Phong tuyệt không như trước kia cúi mình nhu thuận với hắn, nàng
khôn khéo, cơ trí, xảo trá, tàn nhẫn, mặc dù có chút cuồng ngạo nhưng tuyệt đối
không phải là kiêu ngạo không nói đạo lý, mà là không hề không tính kế dụ địch
sa kế, tâm cơ thật là lợi hại!
Nguyên lai nàng thật sự là “Ám Vương”, thật sự có
năng lực như vậy, mặc dù không biết cái gì đã làm đổi thay nàng, nhưng Lâm
Phong lúc này, đích xác cùng hắn ngang hàng đối mặt.
“Ta biết, ta cũng chẳng mong ngươi thả ta ra, thả
ta thì ngươi điều binh chẳng phải là thất bại thảm hại sao? Ta biết, ngươi coi
trọng năng lực của ‘Ám’, uy lực hỏa dược, còn có địa vị của ‘Ám’ trong Bắc
Thần, cho nên mới muốn bắt lấy ta. Rồi nghiêm hình tra khảo, hoặc uy hiếp, dụ
dỗ nói ra bí mật. Nhưng ta có thể chính xác nói cho ngươi biết, hai biện pháp
này đối với ta cũng không thể thực hiện được, nếu không ngươi hãy tay không mà
quay về, ngay cả bổn vương dù yêu quý tánh mạng mình thế nào cũng biết đạo lý
ép quá sẽ gãy!” Lâm Phong cầm tiểu cầu trong tay tung lên một chút, khóe môi lộ
ra một tia cười: “Đã như vậy, chi bằng chúng ta đều lui một bước, ta làm khách
theo ngươi về, ha ha, ngươi cũng không muốn coi bổn vương là một tù nhân mà đối
đãi cứ, bổn vương cam đoan nếu như không ai đến gây sự với ta, nhất định ta sẽ
an phận, nếu ngươi thực có bản lãnh tự khắc khiến ta cam tâm tình nguyện nói bí
mật cho ngươi, ngươi xem thế nào?”
Nàng nói chuyện, câu chữ đâu và đấy, gương mặt
mang theo ý cười nói, ánh mắt Lôi Nhiên càng phát ra sự kinh ngạc khó áp chế.
Tin tức trong lời nói của nàng kỳ thật có rất
nhiều, đã phân tích lợi hại rõ ràng rồi! Lúc này hắn không thể tay không mà
quay về, mà nàng cũng không có khả năng quy thuận, nói cho hắn bí mật hỏa dược,
nếu như không thể cường ngạnh áp bức để rồi cuối cùng rơi vào thế cá chết lưới
rách. Bên người là yêu pháp lợi hại đó, nếu nàng thật sự liều chết, kéo hắn
xuống chết cùng, hắn tuyệt đối không trốn thoát!
Nghĩ tới nghĩ lui, Lôi Nhiên hoảng sợ phát hiện ra
thật đúng là hắn chỉ có một con đường có thể đi.
“Được! Bổn vương đáp ứng ngươi!” Lôi Nhiên thật ra
cũng rất quyết đoán, hắn có chút chán chường, nếu thua trong tay Bắc Thần Thiên
còn chưa tính, hắn chưa từng nghĩ tới sẽ thua trong tay một nữ tử! Nữ nhân này
lại là phi tử trước kia của hắn! Thật sự là... phong thủy luân chuyển, hôm nay
chuyển tới nữ nhân này rồi...

