Thế hôn - Chương 035 + 036
Chương 35: Lễ Trùng
Dương [1]
Tỷ muội hai người lại
vào phòng, tựa vào tháp bên cửa sổ nói chút nhàn thoại vụn vặt. Hai người đều
chung một tâm tư, lo lắng Đào thị, khi rảnh sẽ tới khuyên nhủ nàng.
“Tam tỷ, Tứ tỷ, Tam
thẩm nương đâu? Chúng ta đến thăm nàng.” Phía trước cửa sổ đột nhiên chui ra
hai cái đầu, một lớn một nhỏ, mắt phượng cười giống như trăng rằm, miệng nhỏ
nhắn khẽ hé. Chính là Lâm Ngũ tiểu thư của Đại phòng cùng Lâm Bát tiểu thư Lâm
Cẩn Nguyệt mới sáu tuổi, thường không được xuất môn gặp khách.
Người tới là khách,
tuy rằng hai người Lâm Cẩn Âm thấy hai đường muội chưa được thông truyền đã chạy
vào đây, nhưng cũng mang vẻ mặt tươi cười ra ngoài nghênh đón: “Nương ta mệt
mỏi, vừa mới đi ngủ. Các muội sao lại đến đây?”
Lâm Ngũ tất nhiên quả
quyết không kể ra chuyện nàng bị lão thái thái mắng, bất đắc dĩ dẫn Lâm Bát ra
ngoài dạo bộ một vòng để người khác trông thấy mà hồi báo lại lão thái thái,
thuận tiện muốn làm chuyện tính toán đã lâu, chỉ cười nói: “Trước đó vài ngày
Bát muội nhắc tới đã lâu không gặp Tứ tỷ, mà ta cũng đang rảnh nên dẫn nàng tới
thăm Tứ tỷ.” Vừa nói vừa thân thiết giúp Lâm Bát tiểu thư chỉnh lại búi tóc, có
vẻ như thập phần yêu thương thứ muội vậy.
Kỳ thật hai tỷ muội
này có chuyện gì xảy ra, mọi người trong lòng đều biết rõ ràng, Lâm Cẩn Âm lại
giả bộ như không biết gì, đang định gọi người mang điểm tâm cho đường muội Lâm
Bát tiểu thư đáng thương này, Lâm Cẩn Dung đã cầm một đĩa điểm tâm đặt trước
mặt nàng, thản nhiên nói: “Thật sự là làm khó Bát muội còn nhỏ đã có lòng như
vậy.”
Lâm Bát tiểu thư bé
nhỏ, bị Đại phu nhân Chu thị áp chế, rất nhát gan, tuy rằng rất muốn ăn, cũng
không dám tùy ý vươn tay cầm khối điểm tâm, chỉ lung tung gật đầu xem như đáp
ứng Lâm Cẩn Dung, rồi đưa mắt trộm dò xét thần sắc Lâm Ngũ.
Lâm Ngũ rất đắc ý nói:
“Ăn đi. Là các tỷ tỷ cho muội, muội có thể ăn.” Lập tức bỏ quên thứ muội này,
nói hai ba câu tiến vào chính đề: “Tứ tỷ, lúc này tỷ đã được ra ngoài, không
cần sao chép nữ giới, cũng có thể tự do hành động, có thể dạy ta thổi sáo hay
không?”
Trách không được lúc
trước lại có hảo tâm chủ động nhắc nhở lão thái thái rằng mình đã hết thời gian
cấm chừng, có thể ra ngoài, hóa ra là vì điều này? Lâm Cẩn Dung sáng sủa cười:
“Có thể, sao lại không thể chứ?” Không phải là muốn lấy lòng huynh muội Lục gia
sao? Nàng thành toàn cho Lâm Ngũ! Chỉ cần không phải dạy cho Lục Vân, bản thân
không dính dáng đến nàng là được rồi. Lâm Cẩn Dung phát hiện tâm địa của mình
càng ngày càng cứng rắn.
Lâm Cẩn Âm lại kỳ
quái, nghi hoặc nhìn Lâm Ngũ: “Ngũ muội từ lúc nào đột nhiên lại yêu thích thổi
sáo vậy?”
Lâm Ngũ mặt không đổi
sắc nói: “Chính là đêm hôm đó nghe Tứ tỷ thổi sáo một lúc, cảm thấy rung động
đến tâm can, cảm động tâm phế, thật sự yêu thích cảm giác này. Tứ tỷ, ta khi
nào thì có thể tới?”
Lâm Cẩn Dung khóe môi
gợn một tia cười: “Cũng không nên chậm trễ, ngày mai đi, muội dùng xong điểm
tâm tới sân viện của ta, ta dạy cho muội nửa canh giờ, chỉ cần muội nghiêm túc
học, ta tất nhiên dốc sức truyền thụ.”
Từ đó, hai tỷ muội Lâm
Cẩn Dung, Lâm Cẩn Âm thay phiên canh giữ bên cạnh Đào thị, hoặc may vá làm nữ
hồng, hoặc là đọc sách viết chữ, hoặc là để ý ẩm thực, hoặc là đàm tiếu vui
đùa, tóm lại, điều cần làm là phải khiến Đào thị buông lỏng tâm tư, vui mừng
không lo.
Lâm Tam gia vẫn luôn
vắng mặt, như cũ phong lưu lang thang, gạt lão thái gia, lão thái thái lặng lẽ
ngủ lại bên ngoài. Nhưng không có ai đề cập tới chuyện này, Đào thị cũng nhẫn
nhịn làm bộ như không biết, nhưng thật ra Hoàng di nương đột nhiên bị vắng vẻ,
quầng mắt thâm đen, ở trước mặt Đào thị càng ra vẻ nhu thuận nghe lời. Đào thị
thấy thế, không hiểu sao lại có vài phần thích ý, dần dần cũng xuất môn đi lại,
như cũ thỉnh an lão thái thái, lão thái thái nể mặt thai nhi trong bụng nàng,
tuy rằng không mặn không nhạt, cũng không khó xử nàng.
Lâm Ngũ học thổi sáo
thật sự rất nghiêm túc, không chút nề hà, nhưng tiếc rằng không có thiên phú,
vì thế mỗi buổi sáng trong vườn của Lâm gia luôn vang lên một hồi tiếng sáo
chân chính thúc giục người người rơi lệ, tê tâm liệt phế, mỗi người nghe được
đều phát điên, cũng không tiện phát biểu, giáp mặt còn phải tán dương Lâm Ngũ
vài câu.
Mà Lâm Cẩn Dung làm
tiên sinh rất chịu khó, nửa điểm không chê phiền, mỗi lần nghe thấy thanh âm
sói khóc quỷ gào kia, trên mặt luôn mang theo mỉm cười ngọt ngào, ôn hòa an ủi
Lâm Ngũ: “Cố gắng, chỉ cần chăm chỉ luyện tập, có thể mài sắt thành kim.”
Lâm Ngọc Trân có một
lần mời đến làm khách, mời nữ quyến hài tử Lâm gia qua chơi đùa, Lâm Cẩn Dung
lấy lý do muốn chiếu cố thân thể Đào thị, không chút do dự cự tuyệt. Lâm Ngũ
thì hoan hoan hỉ hỉ đi, nhìn về phía Lâm Cẩn Dung ánh mắt cũng càng thêm thân
thiết động lòng người.
Thời gian từ từ trôi
qua, ngày lễ Trùng Dương* đúng hạn đã tới.
*Ngày mồng chín tháng
chín âm lịch là tết trùng dương cũng gọi là “tôn kính người già”, sau đời Ngụy
Tấn trùng dương mới trở thành một ngày lễ, trùng dương là ngày lễ cho người cao
tuổi Trung Quốc, đến nay đã có hơn 1.700 năm lịch sử.
Sáng sớm hôm nay, Lâm
Cẩn Dung mặc áo cẩm sắc xanh lá thêu hoa mai đi kèm với váy lụa, trên chân đi
đôi hài xanh biếc thêu hoa mai trắng do Hoàng di nương làm, đứng yên ở cửa Yên
Hỉ cư, theo thường lệ chờ lão thái thái đứng dậy, triệu hồi các nàng đi vào
hành lễ thỉnh an hầu hạ. Ngoại trừ Đào thị, đứng cùng nàng còn có các nữ nhân ở
các phòng các viện trong Lâm gia. Nàng có thể cảm nhận được ánh mắt của Đại bá
mẫu Chu thị, Nhị bá mẫu La thị thường thường đảo qua trên người nàng và Lâm Cẩn
Âm, ý tứ hàm xúc không rõ.
Bởi vì Đào thị chậm
chạp không tới, Lâm Cẩn Âm có chút bất an, lại trầm mặc mà kiêu ngạo ngẩng đầu
lên, thẳng thắt lưng. Lâm Cẩn Dung bên môi còn hàm chứa một tia cười thản
nhiên, cũng không nhìn ai, trong đôi mắt chỉ phản chiếu chân trời xanh trong
đạm mạc. Vì thế hai người kia nhìn nhìn một lúc, Chu thị thu hồi ánh mắt, chỉ
còn lại có La thị, ẩn ẩn chờ mong.
Cũng không trách được
La thị, Lâm Cẩn Dung đã được ra ngoài hơn nửa tháng, nhưng cặp song sinh còn
chưa hết thời gian cấm chừng, nàng mỗi lần thấy Lâm Cẩn Dung, lại nghĩ đến Lâm
Ngũ thiếu gia cùng đích tôn Thất đệ tiền đồ rộng mở, bộ dáng giống như nắm giữ
hết thảy, trong lòng không thoải mái. Thấy Đào thị chậm chạp không đến, thật sự
là cơ hội để khó dễ.
Lễ Trùng Dương, thời
điểm mặt trời đỏ rực mọc lên từ phía đông, tinh không vạn lí (vạn dặm
quang đãng), so với ngày thường lạnh hơn hẳn. Mà trong ngày này, canh giờ
thức dậy của Lâm lão thái thái so với ngày xưa trễ hơn rất nhiều, Lâm Ngũ bắt
đầu khẽ khàng chà xát tay, ở tại chỗ nhẹ nhàng chạy bộ, thấy chung quanh nữ
quyến đều nhìn về phía nàng, liền kiều kiều lạc lạc cười nói: “Hôm nay trời
thật lạnh, tay và chân đều có chút đông cứng, ta thấy dường như so với ngày
tuyết rơi mùa đông còn lạnh hơn vài phần, nhưng cũng không thể mặc áo bông đến
đây.”
Lời này vừa nói ra,
bao gồm Lâm Đại thiếu phu nhân (thê tử của Lâm Đại thiếu gia) đang
đứng chờ vẫn mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, các phụ dung phụ đức tôn tử nhi tức
cũng đều lộ ra tươi cười, đều nói: “Ngũ muội nói giỡn, sao có thể so với đợt
tuyết rơi?”
“Tuyết rơi không lạnh,
mà trời chưa tuyết lại lạnh sao.”
La thị ánh mắt lóe
lóe, nhìn về phía Lâm Đại thiếu phu nhân Hề thị kia đang ôm bụng, cười nói:
“Đại chất tức, thật sự là làm khó ngươi, mang thai bốn tháng, mỗi ngày thỉnh an
chưa từng bỏ qua, cho tới bây giờ cũng không thấy ngươi đến trễ dù chỉ một
khắc. Đại tẩu ta có nhi tức như ngươi thật là có phúc khí.”
Lâm Cẩn Dung cùng Lâm
Cẩn Âm đồng thời liếc về phía La thị. Ai cũng nghe ra La thị ý ở trong lời, Hề
thị mang thai bốn tháng, còn mỗi ngày đúng hạn trước khi bình mình đến thỉnh
an, lão nương nhà mình mang thai còn chưa đầy ba tháng, mà lúc này vẫn còn chưa
thấy đến. Đại gia đình, bí mật khó giữ nếu để nhiều người biết, muốn nói dối
cũng không khó, nhưng tỷ muội tối hôm qua nhìn thấy Đào thị rất khỏe mạnh, cũng
không có chỗ nào không thích hợp, lúc này lại chậm chạp không thấy bóng dáng,
cũng không thấy hạ nhân bên người Đào thị tới thông báo điều gì, trong lòng
cũng có vài phần nôn nóng bất an.
Chợt thấy Chu thị liếc
mắt nhìn Lâm Tam thiếu phu nhân Văn thị bộ dáng phục tùng rũ mắt, cười nhẹ:
“Tam chất tức ôn lương hiền thục, thi thư đạt lễ, nhu thuận hiểu biết, phụng
dưỡng bà bà công công cũng là tận tâm hết sức, chẳng lẽ đệ muội còn có điều gì
không hài lòng? Nếu là ta, chắc chắn ta sẽ nâng niu trong lòng bàn tay.”
Lời này còn có chút
châm ngòi. Văn thị cái gì cũng tốt, có điều vào cửa chậm chạp không thấy có
thai, La thị mặt ngọt tâm khổ, lòng dạ hẹp hòi, quan hệ giữa nhi tức bà bà có
chút khúc mắc. Văn thị nghe vậy, đầu càng cúi thấp, La thị cũng không thể cười
cũng không thể biểu lộ tức giận, chỉ có thể không âm không dương nói: “Đúng
vậy, ta tất nhiên nâng niu trong lòng bàn tay mà yêu thương che chở.” Lại nhìn
Văn thị như vậy, trong lòng liền phiền chán, cũng không còn tâm tình châm chọc
Tam phòng, chỉ nôn nóng nhìn rèm cửa trước phòng lão thái thái, hơn vài phần
oán giận, cũng không biết lão thái thái có chuyện gì xảy ra? Để nhiều người
chịu lạnh đứng ở ngoài chờ, muốn làm sao đây?
Lâm Cẩn Dung cùng Lâm
Cẩn Âm bất ngờ không biết vì sao Chu thị mở miệng giải vây, mặc dù không biết
dưới nụ cười của Chu thị che giấu điều gì, nhưng cũng đành mặt mang cảm kích
nhìn Chu thị tươi cười, Chu thị trấn an hướng các nàng gật gật đầu, tỏ vẻ đoan
nghiêm của trưởng tức trong nhà.
Chợt thấy Cung ma ma
vội vã chạy đến, hai mắt đỏ bừng, cước bộ lảo đảo, mặc dù không đến mức thất
lễ, lại có thể nhìn ra được nàng bị đả kích cùng kinh hãi. Lâm Cẩn Âm vội vàng
nghênh đón, thấp giọng nói: “Ma ma, làm sao vậy?”
“Phu nhân có chút
không ổn.” Cung ma ma thở dài, nhẹ nhàng chạm nhẹ lên tay Lâm Cẩn Âm, thấy mành
của lão thái thái còn chưa vén lên, không dám lớn tiếng, liền thẳng tắp hướng
tới Đại phu nhân, vội vàng nói: “Phu nhân, cầu người cứu phu nhân chúng ta!”
Nói xong rồi quỳ xuống.
“A?” Lâm gia nữ quyến
nhất thời xôn xao, mặc dù Lâm gia quy củ, gặp chuyện không thể lớn tiếng ồn ào,
nhưng cũng kinh nghi bất định vây quanh hỏi han. Hai tỷ muội Lâm Cẩn Dung trong
nháy mắt mặt trắng bệch như tờ giấy, tay nắm tay vô cùng lạnh lẽo.
Chu thị rốt cuộc vẫn
có phong phạm trưởng tức, chỉ kinh ngạc một chút, liền bình tĩnh đỡ Cung ma ma
dậy, trầm giọng nói: “Đây là thời điểm nào, còn để ý nghi thức xã giao này,
nhanh nói ra vấn đề trọng yếu!”
Cung ma ma cố gắng
không rơi lệ, thấp giọng nói: “Phu nhân động thai khí. Muốn thỉnh lão thái thái
đến thăm một chút.”
Sao có thể bỗng dưng
động thai khí? Động thai khí lại van cầu lão thái thái đến thăm? Vì sao động
thai khí, vì sao phải thỉnh lão thái thái đến mới là trọng điểm. Các tiểu thư
có lẽ không biết, nhưng các nhi tức cũng biết được một chút chuyện phong nguyệt
bên ngoài của Tam lão gia, đoán hơn phân nửa cùng điều này có liên quan.
La thị vẻ mặt giống
như quan tâm, kì thực vui sướng khi người gặp họa nói: “Vậy còn không nhanh đi
thỉnh đại phu? Lão thái thái cũng không hữu dụng bằng đại phu! Nói cho rõ ràng,
khiến mọi người đều cả kinh, lão thái thái không phải người để đùa giỡn.”
Cung ma ma than thở:
“Dĩ nhiên đã sai người đi thỉnh, chính là...” Những lời này nếu nói ra, Tam
phòng thật sự không còn thể diện, bởi vậy bà lại tự ngậm miệng.
Rốt cuộc sự việc vẫn
phát sinh sao? Mặc dù mấy ngày nay nàng cùng Lâm Cẩn Âm cẩn thận quản lý, cũng
vẫn để xảy ra chuyện như vậy sao? Lâm Cẩn Dung cả người lạnh lẽo, toàn thân
giống như bị nước lạnh hắt vào người. Nàng đẩy Lâm Cẩn Âm một cái, Lâm Cẩn Âm
hiểu ý, lại bất chấp lễ nghi rụt rè, nhấc váy nhanh hướng ra ngoài chạy đi xem
tình huống Đào thị thế nào.
Lâm Cẩn Dung đi ra
phía trước, bức La thị còn định lắm miệng vài câu chen chúc tại một bên, giương
mắt đáng thương hề hề nhìn Chu thị: “Đại bá mẫu...”
Cùng là nữ nhân, mạng
người quan trọng, lúc này không phải thời điểm ngồi xem náo nhiệt. Chu thị thở
dài, trấn an xoa đầu Lâm Cẩn Dung, bước nhanh tới trước cửa lão thái thái, lập
tức xốc mành lên.
Chương 36: Lễ Trùng
Dương [2]
Lâm lão thái thái tuổi
cao, đêm qua xương cốt đau nhức khó có thể đi vào giấc ngủ, vì vậy sáng nay
thức dậy hơi muộn, vốn đang được Thanh Lê và các nha hoàn khác hầu hạ đi hài,
còn chưa kịp sửa sang lại quần áo, đã thấy trưởng tức Chu thị vén rèm lên bước
vào, gọi một tiếng: “Nương!”
Lâm lão thái thái luôn
tự xưng là thi thư đạt lễ, luôn chú ý đến lễ nghi, trưởng tức chưa được thông
truyền đã xông vào, động tác mạnh mẽ, gọi lớn tiếng, tất nhiên khiến bà không
vui, lập tức liền hừ hừ nói: “Ta ngủ quên mất, trời lạnh, khiến các ngươi phải
đợi lâu.”
Chu thị da mặt căng
thẳng, nhưng cũng bất chấp lời của bà, vội nói: “Cung ma ma bên người Tam đệ
muội vừa mới chạy tới, nói là Tam đệ muội động thai khí, thỉnh người đi qua
nhìn xem.”
Lâm lão thái thái
nhướng mày, lớn tiếng nói: “Sao lại thế này?!” Đang êm đẹp tại sao sáng tinh mơ
đã động thai khí, mà còn phải thỉnh bà đi qua đó thăm?
Chu thị trong lòng
biết một chút, mà cả nhà cao thấp đều gạt lão thái gia và lão thái thái, nếu
nói ra bản thân không được cảm kích mà có khi còn bị liên lụy, cho nên cũng
không dám trả lời, chỉ đành nói: “Nhi tức vừa mới vừa nghe nói liền nóng nảy,
rối loạn, còn chưa kịp hỏi kĩ. Nếu không, để Cung ma ma tiến vào đáp lời?”
Lão thái thái một bên
sai người nhanh giúp bà chải đầu rửa mặt, một bên âm thanh lạnh lùng nói: “Sao
còn không gọi vào?” Lời còn chưa dứt, đã thấy La thị “nhiệt tâm” dắt Cung ma ma
đi đến.
Cung ma ma vừa thấy
Lâm lão thái thái, hốc mắt đỏ ửng, cũng không dám khóc, chỉ quỳ xuống hành lễ,
run giọng nói: “Nô tỳ thỉnh an lão thái thái.”
Lão thái thái ngồi
ngay ngắn trước bàn trang điểm, hai mắt nhìn thẳng gương, âm thanh lạnh lùng
nói: “Nhanh nói tại sao lại như vậy.”
Cung ma ma vội nhất
nhất nói ra, lão thái thái nghe thấy khuôn mặt già nua lúc đỏ lúc trắng, Chu
thị mày nhíu lại, La thị thì khóe miệng run rẩy.
Lại nói Thanh Lê cũng
lợi dụng thời gian rảnh đi ra ngoài, mỉm cười hành lễ với nhóm nữ quyến ở phía
ngoài đang nghe ngóng động tĩnh, khuyên nhủ: “Các vị thiếu phu nhân, tiểu thư
thỉnh đi về trước, lão thái thái sợ là trong chốc lát không có thời gian tiếp.”
Mọi người tuy rằng đều
dựng lỗ tai lên muốn nghe xem chuyện gì xảy ra, nhưng cũng không dám lưu lại,
đều tản đi, chỉ còn lại một mình Lâm Cẩn Dung gắt gao mím môi, cúi mắt cố chấp
đứng ở phía ngoài, sắc mặt xanh trắng.
Qua rèm cửa, thanh âm
của Cung ma ma mặc dù có chút run run, lại thập phần rõ ràng có trật tự: “Tam
phu nhân vừa trang điểm thỏa đáng, đang muốn đến thỉnh an lão thái thái, Tam
lão gia bỗng nhiên đi vào, mở miệng bảo phu nhân chuẩn bị vàng bạc gấm vóc, chính
thức đưa nàng kia vào cửa làm di nương. Đại sự này, dù thế nào cũng nên bẩm báo
với lão thái gia, lão thái thái mới có thể thực hiện, Tam phu nhân không dám tự
chủ trương, lại thấy Tam lão gia một thân mùi rượu, chỉ sợ cũng đã say đến mức
hồ đồ, liền nói muốn bẩm với lão thái thái trước mới được, lại hỏi nàng kia
xuất thân thế nào. Nhưng không biết vì sao, Tam lão gia đột nhiên phát hỏa, đầu
tiên là ném đồ đạc trong phòng Tam phu nhân, khiến Thất thiếu gia sợ tới mức
gào khóc, lại đánh chửi Thất thiếu gia, phu nhân đi khuyên nhủ, bị hắn đẩy, ngã
xuống đất, lúc ấy đau đớn không thể đứng dậy, lại nhìn thấy có máu đỏ...”
Lâm lão thái thái tức
giận bừng bừng thanh âm bén nhọn vang lên: “Thật là vô liêm sỉ! Là hồ ly tinh ở
đâu, mê hoặc hắn mất hồn mất vía như vậy! Hắn không phải muốn đưa nàng ta vào
cửa sao? Được, ta đồng ý, ta thật muốn nhìn xem là cái dạng hồ ly tinh gì!”
Hai giọt nước mắt
trong vắt theo lông mi của Lâm Cẩn Dung rơi xuống, Thanh Lê nhìn thấy mà trong
lòng run lên, Tam lão gia thật sự kẻ vô liêm sỉ, không duyên cớ liên lụy đến
các nữ nhân trong nhà. Đang muốn tiến lên khuyên nhủ Lâm Cẩn Dung, chỉ thấy rèm
đã được nhấc lên, chính là Lâm lão thái thái khuôn mặt khó coi tức giận đi
trước làm gương, hùng hổ bước ra, Chu thị, La thị mỗi người một bên gắt gao
nâng đỡ bà, thấp giọng khuyên giải an ủi: “Lão thái thái bớt giận, đi chậm một
chút.”
Thanh Lê không tiện
khuyên nhủ, đành lui về phía sau một bước. Nhưng thấy Lâm Cẩn Dung vẫn đứng đó,
chỉ cúi mắt, nước mắt như vòng hạt châu bị chặt đứt, một chuỗi rơi xuống, nhưng
nửa điểm tiếng động đều không có.
La thị “Ai nha” một
tiếng, âm thanh tiêm khí nói: “Tứ nha đầu, ngươi sao còn ở đây? Còn không trở
về phòng đi?”
Lão thái thái đứng
lại, cau mày nhìn Lâm Cẩn Dung, Lâm Cẩn Dung đem khăn lụa màu trắng nhẹ nhàng
lau lau khóe mắt, trong suốt thi lễ: “Tổ mẫu.” Còn chưa đứng dậy, một giọt lệ
lại rơi xuống, ở trên tảng đá vỡ tung ra như cánh hoa.
Lão thái thái nhìn Lâm
Cẩn Dung như vậy, cảm xúc vạn phần phức tạp, nặng nề mà đập mạnh quải trượng
một cái, oán hận “Ai” một tiếng, nói: “Còn không đi theo!”
Lâm Cẩn Dung lúc này
mới cúi mắt bước nhanh đuổi kịp mấy người, lặng lẽ liếc mắt nhìn Cung ma ma.
Đối với hiểu biết của nàng về tính nết của Đào thị, tình hình ngay lúc đó hẳn
là không đến mức như vậy, Cung ma ma nói ra những lời này, chắc hẳn đã được
thêm bớt vài phần. Nàng còn ôm một chút hi vọng, chỉ nguyện là Đào thị giăng
bẫy vì không muốn đánh mất Lâm Tam lão gia, hài tử trong bụng kia, hẳn là không
có đại sự gì.
Cung ma ma nhận thấy
ánh mắt của nàng, cũng lặng lẽ nhìn nàng một cái, biểu tình đau đớn kịch liệt,
khóe miệng rủ xuống, vẻ mặt tro tàn.
Thật sự có chuyện? Lâm
Cẩn Dung môi không chịu khống chế nhẹ nhàng run run.
La thị vừa đi vừa nói:
“Lão thái thái người đi chậm một chút, ai nha nha, chúng ta mặc dù đã sớm hiểu
được Tam thúc cùng Tam đệ muội hai người thường xuyên ầm ĩ cãi nhau, nhưng cũng
chưa bao giờ động chân động tay, Tam thúc cũng là hồ đồ, một hồ ly tinh sao có
thể so sánh với nhi tử của chính thê được cưới hỏi đàng hoàng chứ...”
Lâm lão thái thái thở
dốc nặng nề, hung hăng trừng nàng, Chu thị nói: “Muội bớt tranh cãi đi!” Nói
xong nhìn Lâm Cẩn Dung liếc mắt một cái.
La thị bĩu môi, rốt
cuộc vẫn ngậm miệng lại.
Lâm Cẩn Dung rũ mắt,
mặt không chút thay đổi, không nói được một lời.
Trong trí nhớ của
nàng, ở kiếp trước, Lâm Tam lão gia cùng Đào thị ầm ĩ nháo loạn vô số lần, nhưng thật sự không hề
động chân động tay. Thẳng đến năm Hoàng di nương chết, Lâm Tam lão gia uống
rượu say mèm ném đồ đạc trong phòng của Đào thị, Đào thị khó chịu, ném bình hoa
về phía hắn, vì thế có lý cũng thành vô lý, trở thành người đàn bà chanh chua
không ai không biết, không có ai thương xót, tình cảnh càng gian nan. Lúc này
đây, mọi sự lại khác, người ném vào đầu Tam lão gia là lão thái gia, Đào thị
lại trở thành người bị thương tổn. Hài tử này nếu có thể giữ được còn có cơ hội
biến chuyển, nếu không thì...
Lâm Cẩn Dung không dám
tưởng tượng tiếp nữa. Một ý niệm trong đầu lại không thể ngăn chặn cứ nhảy vọt
ra, có hay không bởi vì nàng trọng sinh, cho nên có một số việc đã thay đổi,
nhưng chung quy kết quả vẫn sẽ giống nhau? Không nên có đệ muội không thể tới,
quan hệ của phụ mẫu cũng sẽ trở nên vô cùng tồi tệ? Lâm Cẩn Dung rùng mình một
cái, không, nàng không chấp nhận. Nàng không bao giờ còn là Tứ tiểu thư lúc
trước nhìn thấy phụ thân mẫu thân trở mặt chỉ biết trốn trong chăn khóc lóc!
Lâm Cẩn Dung nhanh
chóng giương mắt nhìn lão thái thái rõ ràng đang vô cùng tức giận. Lâm lão thái
thái là nữ nhân chính thống, dù không thích Đào thị, nhưng tuyệt đối không cho
phép sự việc bại hoại gia phong này phát sinh, lúc này bà rõ ràng đứng về phía
Đào thị, trong lòng cũng có áy náy. Lâm lão thái gia tất nhiên sẽ không dễ dàng
buông tha Lâm Tam lão gia, chắc hẳn sẽ đánh mắng.
Nhưng mà, sự tình đã
phát sinh, lão thái gia, lão thái thái dù hận Tam lão gia kém cỏi, thì có năng
lực đối đãi với nhi tử thân sinh thế nào? Có thể đánh chết đánh đến tàn phế
sao? Không thể. Cho nên việc nàng phải làm, chính là khuyên nhủ Đào thị, bắt
lấy thời cơ mưu cầu lợi ích lớn nhất, mà không phải hy sinh không công.
Lâm Cẩn Dung lập tức
tiến lên, hàm chứa lệ thấp giọng nói: “Tổ mẫu, con lo lắng mẫu thân, trước chạy
đến xem, sau đó lại lộn trở lại đón lão nhân gia người.”
Lâm lão thái thái vốn
muốn nói, chỗ lộn xộn như vậy, có máu ô uế, tiểu cô nương đến làm gì. Nhưng
nhìn Lâm Cẩn Dung bộ dáng đáng thương cùng thất kinh, nghĩ đến nữ nhi đang quan
tâm mẫu thân, cũng là lẽ thường tình, vì vậy lời này không nói ra, chỉ nhẹ
nhàng gật đầu.
Lâm Cẩn Dung liền bỏ
mọi người lại, vén váy chạy nhanh về phía trước, nữ nhi lo lắng mẫu thân, lúc
này cũng không ai có ai soi mói cử chỉ của nàng.
Nàng rất nhanh đã đến
bên ngoài sân viện của Đào thị, chỉ thấy Lâm Tam lão gia xách cái ghế ủ rũ ngồi
ở cửa, Lâm Thận Chi đứng ở một bên, gắt gao ôm chân nha hoàn Hạ Diệp thấp giọng
nức nở, ngoài ra không thấy những người khác, trong viện một mảnh tĩnh lặng.
Thấy nàng, Lâm Tam lão
gia toàn thân nồng nặc mùi rượu có chút không được tự nhiên, gương mặt xanh
trắng run rẩy, miệng a a, mãi mà không nói ra được câu nào. Lâm Cẩn Dung kinh
ngạc vì sao hắn không chạy đi, nhưng cũng coi như hắn không tồn tại, liền vòng
qua người hắn đi vào trong phòng.
Trong phòng không khí
nặng nề dọa người. Đào thị nằm ở trên giường co rúm người, Xuân Nha cùng Lâm
Cẩn Âm gắt gao ngồi bên cạnh đỏ hồng đôi mắt, Hoàng di nương đã ở đó, bất quá
nàng ta thực thức thời, im lặng đứng ở một bên, trên mặt lo âu rất thích hợp
với tình cảnh.
Lâm Cẩn Dung nhanh
chóng nhìn Hoàng di nương liếc mắt một cái: “Ta có lời muốn nói với phu nhân.”
Hoàng di nương lập tức
nói: “Nô đi xem đại phu sao còn chưa đến.” Tiếp theo liền lui ra ngoài.
Lâm Cẩn Dung từ Lâm
Cẩn Âm tiếp nhận bàn tay lạnh lẽo của Đào thị, cúi đầu gọi một tiếng: “Nương.”
Đào thị đầu đầy mồ
hôi, sắc mặt tái nhợt gắt gao cắn môi, bộ ngực phập phồng kịch liệt, lại còn
liều mạng cố gắng tươi cười, run run nói: “A Dung đừng sợ, ta không sao... Nhẫn
nhịn là tốt rồi. Đi ra ngoài, dỗ dành Thất đệ...”
Lâm Cẩn Âm không hiểu,
Lâm Cẩn Dung lại lập tức hiểu được sự tình không tốt, tối thiểu là hài tử này
không thể giữ lại. Nàng đột nhiên rất muốn lên tiếng khóc lớn, nhưng cũng rõ
đây không phải thời điểm khóc lóc, nàng gắt gao nắm lấy tay Đào thị, cố nuốt
nước mắt, gằn từng tiếng thấp giọng nói: “Nương, tổ mẫu đang đến đây. Người nhớ
kĩ, trước mặt bà có thể khóc lớn, có thể kêu đau, những thứ khác không cần nói.
Những gì nên nói Cung ma ma đã nói rồi...”
Đào thị trong mắt hiện
lên một tia hận thù, cho thấy nàng đang khó chịu, chỉ bất hạnh thân thể không
có sức lực để bùng nổ mà thôi, Lâm Cẩn Dung đành kề bên tai nàng nói: “Dù thế
nào cốt nhục cũng đã mất. Người cố gắng nhẫn nhịn, coi như là vì Thất đệ, người
phải nhẫn...” Lời còn chưa dứt, một giọt lệ liền trào ra rơi xuống trên mặt Đào
thị.

