Thế hôn - Chương 131 + 132
Chương 131: Cả kinh
Sáng sớm hôm sau, mưa phùn kéo dài tuy rằng đã ngừng, trời vẫn như cũ âm u,
trong viện chung quanh lưu lại vũng nước, ngẫu nhiên một trận gió lạnh thổi
qua, tạo nên từng vòng tròn nhỏ, rất nhanh lại tiêu tan vô hình.
Một chiếc xe ngựa đứng ở cửa Lâm gia, quản sự mặc áo bào tro dùng khăn vấn
đầu màu đen cười dài mở cửa, gã sai vặt mới thấy người đến, liền cười đến híp
cả mắt, vội vàng mở cửa đón khách, ra lệnh người khác hướng phía trong thông
truyền: “Lục lão ông cùng Lục lão phu nhân tới!”
“Bái thiếp mới đưa tới đây không bao lâu, nhanh như vậy đã đến sao?” Lâm
lão thái gia nghi hoặc khoác bào phục, cùng Lâm lão thái thái chậm rãi đi ra,
tiến đến nghênh đón thân gia. Lâm lão thái thái sai người đi gọi Chu thị: “Đi nói
với Đại phu nhân, bảo nàng nhanh an bài rượu và đồ nhắm trà quả, chuẩn bị đãi
khách.” Lại hỏi Lâm lão thái gia: “Thân gia phu nhân đã nhiều năm chưa từng
xuất môn, hôm nay tới cửa làm khách, có phải tới đề cập tới việc hôn nhân của
bọn nhỏ không đây?”
Lâm lão thái gia trầm ổn nói: “Có lẽ là vậy, cũng nên định ra rồi. Lục lão
gia tử này, vẫn là cái tính tình kia, nói phong chính là vũ, toàn gấp gáp như
vậy. Ta còn nghĩ đến bọn họ sẽ phải sau giữa trưa mới đến.”
Lâm lão thái thái tâm tình rất tốt nói: “Đâu có gấp gáp? Cũng cần phải tới
đàm luận sớm mới có thể xong. Ta nói đã sớm nên tới cửa gặp nhau.”
Phu thê hai người đi tới cửa, đã thấy Lục lão ông cùng Lục lão phu nhân
quần áo ngăn nắp, trên mặt tươi cười, bên người quản sự ma ma cầm theo rất
nhiều hộp lễ tráp, có vẻ cực kì long trọng. Lâm lão thái gia không khỏi cười
nói: “Khách khí như vậy, hai thân gia, tới cửa làm khách còn mang tới nhiều
thứ.”
Lục lão ông không khỏi cùng hắn hàn huyên một hồi, vào chính đường, phân
chủ khách ngồi xuống, sau khi dâng trà, Lục lão ông đứng dậy hành lễ: “Lâm
huynh có còn nhớ rõ ước định lúc trước của tổ tiên chúng ta hay không? Nhiều
thế hệ vi hôn, hai họ chi hảo?”
Quả nhiên là tới cầu hôn, Lâm lão thái gia không khỏi mỉm cười, đứng dậy
đáp lễ: “Nhớ rõ, sao lại không nhớ chứ?”
Hai người ở đó ngươi tới ta đi khách khí nói chuyện, một bên Lâm lão thái
thái cùng Lục lão phu nhân hai người nhìn nhau cười, Lâm lão thái thái ra hiệu
với Thanh Lê, ý bảo Thanh Lê truyền lời La thị chuẩn bị một chút, chờ đợi triệu
hồi.
Thanh Lê vừa nhấc bước chân, chợt nghe Lục lão ông nói: “Tứ tiểu thư quý
phủ, đức hạnh ôn hòa hiền hậu, mềm mại thục nữ...” Thanh Lê dưới chân nhất thời
giậm một cái, thật
cẩn thận quay đầu nhìn, thấy trên mặt Lâm lão thái gia tươi cười tuy còn đó,
nhưng trong mắt đã không còn ý cười.
Lâm lão thái thái kinh ngạc quay đầu nhìn Lục lão phu nhân: “Chuyện này...”
Có phải là lầm rồi không? Chuyện của Lâm Lục, tuy rằng chưa bao giờ được đề cập
qua, nhưng bà nghĩ đến, giữa hai nhà đã hình thành ăn ý, sao đột nhiên đã sửa
lại?
Lục lão phu nhân mỉm cười: “Chẳng lẽ Ngọc Trân chưa cùng thân gia đề cập
qua? Chuyện này lúc trước công công cũng đã nói với nàng, chính là hôm qua ta
cũng mới hỏi qua nàng. Cẩn Dung, Tứ tiểu thư, chính là bào muội của Tam thiểu
thư nhà muội lập tức sẽ xuất giá đến Thanh châu, nữ tử kia dáng người cao gầy,
ôn nhu trầm ổn, nói không nhiều lắm, ta nhớ rõ rõ ràng không?”
Chẳng lẽ Lâm Ngọc Trân rốt cuộc bởi vì chuyện lần trước của Ngô gia đối với
La thị mà sinh oán khí sao? Hoặc là, ý kiến của Lâm Ngọc Trân cùng Lục gia hai
lão không hợp? Đây là cứng rắn ép buộc sao? Nhưng Lục Vân hôm qua đến đây không
thấy đề cập nửa điểm, đây là đang làm trò gì a? Lâm lão thái thái trong đầu
loạn thất bát tao một mảnh, không nghe thấy Lâm Ngọc Trân không đề cập qua,
đành phải cười gượng hướng Lâm lão thái gia nháy mắt, ý bảo hắn nghĩ cách trì
hoãn, chứng thực rồi nói sau. Vô luận như thế nào, trước hết nên vì Lâm Ngọc
Trân lo lắng.
Lục lão ông lỗ tai thính, ánh mắt cũng tinh, quay đầu cười nói: “Thật là,
ta cùng trưởng tử trưởng tức đã nói qua, nàng hoàn toàn đồng ý, không có ý kiến
gì.” Mắt nhìn Lâm lão thái gia nói: “Hài tử Ngọc Trân này, mấy năm nay ăn đau
khổ không ít...”
Lâm lão thái gia im lặng không nói, thật lâu sau, đứng dậy nói: “Thân gia,
chúng ta đi dạo trong vườn một chút.”
Lục lão ông biết nghe lời đáp ứng: “Thỉnh.”
Đào thị cười dài lật xem vải gấm vàng bạc, khăn lụa vấn đầu, lục bào, hài
các thứ, nói với Cung ma ma: “Mấy thứ này đều là đồ tặng khi đến tạ lễ, ngươi
phải cẩn thận, đừng vội làm lỗi.”
Lâm Cẩn Dung liền nhẹ nhàng đẩy đẩy Lâm Cẩn Âm đứng một bên cúi đầu xấu hổ
nói: “Chúc mừng tỷ tỷ, ngày lành sắp đến.”
“Muội cũng sẽ có một ngày này!” Lâm Cẩn Âm xấu hổ đến vẻ mặt đỏ bừng, mím
môi, cắn răng, nhẹ nhàng nhéo Lâm Cẩn Dung một phen, tỷ muội hai người đang cười
đùa, chợt nghe sân cửa truyền đến một tiếng thanh thúy, có nha hoàn ma ma hô
gọi: “Tiểu thư, tiểu thư!” Tiếp theo tiếng bước chân lung tung mất trật tự từ
xa chạy tới gần.
“Sao lại thế này?” Đào thị cả kinh đứng lên, mới mở miệng, rèm cửa đã bị
người vén mạnh lên, Lâm Lục tái nhợt nghiêm mặt đứng ở cửa, trên mặt đầy nước
mắt, một đôi mắt to tròn đang toát ra lửa giận, hung tợn trừng mắt Lâm Cẩn
Dung.
Lâm Cẩn Dung thu liễm ý cười, đứng dậy kinh ngạc nói: “Lục muội muội, làm
sao vậy?”
Lâm Lục không nói lời nào, chỉ hung tợn trừng mắt Lâm Cẩn Dung. Ngay sau
đó, Lâm Thất tiến vào, đi nhanh về phía Lâm Cẩn Dung, trong miệng reo lên: “Âm
hiểm tiểu nhân, không biết xấu hổ!” Mới được một hai bước, đã bị Lệ Chi ôm chặt lấy, vì vậy tức giận
vươn đôi tay chộp tới mặt Lệ Chi. Xuân Nha thấy thế, vội đi qua gắt gao nắm hai
tay của Lâm Thất, cùng Lệ Chi hợp lực đem nàng kéo tới một bên, thấp giọng
khuyên giải an ủi: “Thất tiểu thư, có chuyện gì thì từ từ nói.” Lâm Thất không
nghe chỉ loạn đá loạn đánh.
Đào thị giận tím mặt, liền hỏi nha hoàn ma ma vội vàng chạy theo sau cặp
song sinh: “Sao lại thế này? Có chuyện gì sao không từ từ nói? Nữ nhi khuê các
hay thật, làm ra hành động vô lại lưu manh này, là học ai vậy chứ!”
Tử Nhu cùng Lục Bình nhìn nhau liếc mắt một cái, ngập ngừng nói: “Tam phu
nhân, thật ra có nguyên nhân...”
Đào thị cả giận nói: “Ta mặc kệ, dù có nguyên nhân gì cũng không thể xằng
bậy! Gọi mẫu thân các nàng đến nói rõ ràng với ta!”
Cung ma ma vội vàng đuổi người không liên quan ra, sau đó trở về khuyên
nhủ: “Hai vị tiểu thư, chuyện gì cứ từ tốn mà nói, đừng tổn thương hòa khí như
vậy?”
Lâm Lục đem mặt chôn trên vai Tử Nhu thất thanh khóc rống, vẻ rụt rè đoan
trang mấy ngày nay hết thảy biến mất không còn chút gì. Lâm Thất nhìn mà đau
lòng, thở hồng hộc mắng: “Lâm Tứ, tiểu nhân lòng dạ đen tối, tỷ sẽ không được
chết tử tế!”
Lâm Cẩn Dung một lòng trầm xuống, trong lòng có chút hơi rõ ràng, nhưng vẫn
cứng rắn chống đỡ: “Ta không rõ...”
La thị từ phía sau đuổi theo tiến vào, một tay ôm Lâm Lục, một tay kéo lấy
Lâm Thất, oán độc cười lạnh: “Tam đệ muội, thủ đoạn thật hay, đều bị các ngươi
cướp hết rồi, cái gì viết thư thỉnh thẩm ở Thái Minh phủ hỗ trợ xem tướng việc
hôn nhân, kỳ thật lại ở sau lưng ám độ trần thương, nay đã như nguyện ý của
muội chưa? Người trong nhà, cũng dùng thủ đoạn như vậy sao? Ta vẫn nghĩ muội là
người ngay thẳng, không nghĩ tới muội lại là tiểu nhân ti bỉ!”
Đào thị mạc danh kỳ diệu, giận dữ nói: “Tẩu nói rõ ràng ra đi!”
La thị cười lạnh: “Nói cái gì? Chính muội làm gì so với ta không rõ ràng hơn
sao? Rốt cuộc là người một nhà, muội không biết xấu hổ, còn muốn ta nói ra.”
Chu thị chạy tới, đứng giữa đè thấp thanh âm đau khổ khuyên bảo: “Nhị đệ
muội, chuyện này thật sự cũng không thể trách Tam đệ muội cùng Tứ chất nữ nhi,
các nàng cũng không biết... Khách còn chưa rời đi, nháo loạn như vậy người ta
thấy sẽ mất mặt?”
La thị đỏ mắt chỉ Chu thị run run môi mắng: “Hai người các ngươi cấu kết
với nhau làm việc xấu, cũng không phải là người tốt! Chúng ta đi!” Nói xong ào
ào dắt cặp song sinh đi ra ngoài, Lâm Thất giãy giụa không thuận theo, bị trúng
một cái tát vang dội.
“Người khác không nể mặt con, các con cũng thuận theo bỏ hết lòng tự trọng
hay sao! Ai khiến ta thêm mất mặt, ta liền đánh chết nàng!” Tiếng mắng của La
thị xa dần, Lâm Cẩn Dung bên tai còn quấn quanh thanh âm đòi mạng của Chu thị:
“Vừa rồi Lục gia lão thái gia cùng lão thái thái tự mình tới cửa, thay Lục Giam
hướng A Dung cầu hôn... Lão thái gia đã đáp ứng, lão thái thái...”
Câu nói kế tiếp Lâm Cẩn Dung nghe không rõ ràng, chỉ cảm thấy lỗ tai ong
ong vang thành một mảnh, nàng mờ mịt nhìn chung quanh, chỉ thấy mọi thứ không
phải màu đen mà là màu trắng, trắng đến chói mắt. Nàng cố gắng mở to hai mắt
nhìn cho rõ một chút, cố gắng khiến lỗ tai càng linh mẫn hơn một chút, muốn
nghe Chu thị đang nói cái gì, lão thái thái sẽ phản đối thế nào, nhưng nàng chỉ
nghe thấy Lâm Cẩn Âm gọi một tiếng: “A Dung...”
Chu thị giật mình nhìn Lâm Cẩn Dung mềm nhũn mơ hồ ngã vào trong lòng Lâm
Cẩn Âm, môi trắng bệch hỏi: “Này, đây là có chuyện gì? Sao lại có phản ứng như
thế?”
Đào thị ngẩn ngơ một lát liền nhanh chóng phản ứng kịp, chỉ huy mọi người
đem Lâm Cẩn Dung đỡ lên tháp, dùng sức ấn vào nhân trung của nàng. Một lát sau,
Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng thở ra một hơi, mở to mắt liền giữ chặt tay nàng, nước
mắt rơi như mưa: “Nương...”
Lâm Cẩn Âm thở dài nhẹ nhõm, nhìn Chu thị đứng một bên, thật có lỗi nói:
“Đại bá mẫu, nàng đây là bị hai muội muội cả kinh hù dọa, ủy khuất khó chịu.
Chuyện vừa rồi nếu truyền ra ngoài đều khiến mọi người khó coi, còn muốn thỉnh
cầu người...”
Tiểu cô nương thôi, đột nhiên gặp phải chuyện ủy khuất nhục nhã như thế này
khẳng định chịu không nổi, muốn trách cũng chỉ có thể trách Lâm Ngọc Trân xử lý
không chu toàn, mẫu tử La thị quá mức ương ngạnh. Chu thị thông cảm gật đầu:
“Ta đi xử trí.” Sau đó rời đi.
Đợi cho trong phòng ngoài phòng không còn người ngoài, Lâm Cẩn Dung ngồi
dậy, gắt gao túm tay Đào thị, hàm trên hàm dưới không chịu khống chế đập va vào
nhau: “Nương, người đã đáp ứng con, con có chết cũng không gả qua đó.”
“Được, được.” Đào thị dùng sức xoa bả vai, lưng của nữ nhi, trắng bệch
nghiêm mặt nói: “Sao lại như vậy? Trước đó cũng không hề nghe thấy chút tin tức
gì.”
Nàng không rõ là vì sao, như thế nào đột nhiên liền thay đổi quẻ, thật sự
là có chút không thể tưởng tượng nổi.
Cung ma ma không biết nói gì, Lâm Cẩn Âm nhỏ giọng nói: “Hôm qua Lục Vân
lại đây, nhìn bộ dạng của Nhị bá mẫu các nàng vẫn rất tốt, tại sao có thể như
vậy?” Lục gia không phải lương xứng, các nàng đều hiểu được, nhưng hiểu được
thì sao. Lão thái gia đã đáp ứng, lão thái thái cho dù trong lòng không thoải
mái, cũng không có khả năng ở trước mặt mọi người phản bác. Lại nhìn La thị
cùng cặp song sinh bộ dạng thất thố, chuyện này cơ bản đã không còn cơ hội biến
chuyển.
Đào thị nhíu mày ngồi một lát, trên mặt lộ ra biểu tình đập nồi dìm thuyền,
trầm giọng an ủi Lâm Cẩn Dung: “A Dung, con đừng sợ, nương đáp ứng con, nương
sẽ đi tìm tổ phụ cùng tổ mẫu. Còn chưa gửi lễ nạp, nên cái gì cũng chưa thể
chắc chắn.”
Lâm Cẩn Âm vội nói: “Nương, để con đi cùng người...”
Đào thị nhẹ nhàng thở một hơi: “Ta biết, ta hiểu được chừng mực, con ở lại
cùng muội muội đi.”
Lâm Cẩn Âm lo lắng nhìn Lâm Cẩn Dung, lại nhìn Đào thị, cuối cùng, Lâm Cẩn
Dung hít một hơi thật sâu, kiên quyết nói: “Tỷ tỷ bồi mẫu thân đi, ta không
sao.”
Chương 132: Cứng rắn hay mềm mỏng
Biến hóa quá nhanh, nhanh đến mức khiến Lâm Cẩn Dung bất ngờ không kịp
phòng bị.
Năm đó, Lâm Ngọc Trân lần đầu tiên nửa đùa nửa thật nhắc tới cọc hôn nhân
này, là trong lễ thành thân của Lâm Cẩn Âm; Nhưng mà hiện tại, cách lễ thành thân
của Lâm Cẩn Âm còn gần một tháng, sự tình đột nhiên xảy ra, lại là Lục gia lão
thái gia cùng lão thái thái tự mình ra mặt, trực tiếp tìm Lâm lão thái gia.
Lâm Cẩn Dung gắt gao mím môi, gắt gao nhìn chằm chằm cửa sổ cũng không hề
chớp mắt, nàng sợ nếu nàng chớp mắt, nước mắt sẽ rơi xuống, sau đó rốt cuộc
không thể ngừng lại. Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì nàng đã vất vả, đã cố gắng
như vậy, rõ ràng đã thấy có sự thay đổi, rõ ràng đã thấy được đường ra, chỉ kém
một bước, chỉ kém một bước là có thể hoàn toàn thay đổi nhân sinh, nhưng chỉ
một câu nói nhẹ nhàng là có thể định đoạt sinh tử cùng con đường phía trước của
nàng sao? Nàng không phục, thật sự không phục!
Một giọt nước mắt không thể khống chế theo hai má Lâm Cẩn Dung chảy xuôi
xuống dưới, khi đến gò má, nàng nâng tay áo, dùng sức lau, lau khiến da thịt
đau đớn. Một giọt lệ khác lại theo má bên kia rơi xuống, nàng tiếp tục cắn răng
lặp lại động tác vừa rồi.
Một bàn tay ôn hòa cầm cổ tay nàng, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau lệ trên mặt
nàng. Lệ Chi đau lòng quỳ gối bên cạnh Lâm Cẩn Dung, lo âu nhìn nàng, thấp
giọng khuyên nhủ: “Tiểu thư, đừng như vậy, người và bản thân người không có cừu
oán.”
Nàng cùng chính mình đương nhiên không có cừu oán! Lâm Cẩn Dung mạnh quay
đầu nhìn Lệ Chi, nhẹ nhàng trừng mắt nhìn, hai giọt nước mắt lại tuôn rơi,
không đợi Lệ Chi thay nàng lau lệ, nàng đã đứng lên: “Ta muốn đi gặp lão thái
gia.”
Lệ Chi còn chưa mở miệng, Quế ma ma đã cả kinh một phen kéo lấy tay áo
nàng: “Tiểu thư, không được! Phu nhân cùng Tam tiểu thư không phải đã đi sao?
Người chờ các nàng trở về lại nói sau a. Chúng ta không nên vội trong nhất
thời.”
Lâm Cẩn Dung không nói một lời, đỏ hồng mắt đi ra ngoài. Quế ma ma gắt gao
kéo tay áo nàng, còn hướng Lệ Chi nháy mắt, ý bảo Lệ Chi đi qua hỗ trợ. Tiểu
thư nhà người ta, nghe thấy người khác nhắc tới việc hôn nhân của mình đều nên
né tránh mới có vẻ rụt rè tôn quý, sao có thể chạy đến trước mặt tôn trưởng
phản bác nói mình không thích cửa hôn nhân này? Truyền ra ngoài về sau còn có
thể làm người nữa không đây?
Lâm Cẩn Dung không phải đối thủ của Quế ma ma, không nhịn được phát cuồng
hô to một tiếng: “Buông ra!” Hai tay kéo lấy tay áo túm mạnh.
Quế ma ma mặt đỏ lên, đặt mông ngồi dưới đất: “Chết cũng không buông! Phu
nhân phân phó lão nô trông chừng người, không được để người đi ra ngoài.”
Lệ Chi chạy tới túm tay áo của Lâm Cẩn Dung, thấp giọng nói: “Tiểu thư,
người nghe nô tỳ khuyên một câu. Hiện tại không phải mới biết sao, phu nhân
cùng Tam tiểu thư đi trước, người nên nhẫn nhịn chờ các nàng trở về, nếu không
thành, người lại đến gặp không phải tốt hơn sao? Đừng dùng hết toàn lực trong
một lần, không lưu lại đường sống a. Có lẽ sẽ có kết quả tốt cũng không chừng.”
Được, nàng không vội, nàng chờ một chút, để cảm xúc ổn định dịu đi một chút
rồi sẽ đi. Lâm Cẩn Dung nâng mắt nhìn bầu trời trắng xám ngoài cửa sổ, thở hổn
hển một hơi, động tác cuối cùng chậm rãi buông lỏng: “Lệ Chi, lấy nước để ta
rửa mặt chải đầu.” Cho dù muốn đến cùng Lâm lão thái gia xé rách mặt tranh đấu,
cũng phải chỉnh tề một chút.
Lại nói Đào thị nhanh chóng chạy đi, chỉ kịp nhìn thấy xe ngựa Lục gia vừa
vặn đi ra ngoài. Lâm lão thái thái thấy nàng, trên mặt không có bao nhiêu biểu
tình dư thừa, nhưng Lâm lão thái gia lại nghiêm mặt nói: “Con tới làm cái gì?”
Đào thị nhìn thoáng qua hạ nhân đứng chung quanh, không muốn thanh danh của
Lâm Cẩn Dung bị hao tổn, không khỏi nhịn xuống vội vàng xao động mà cười làm
lành nói: “Công công, nhi tức có việc muốn nói với người và bà bà.”
Thấy nàng coi như khéo léo, Lâm lão thái gia sắc mặt cũng giãn ra một chút,
vung ống tay áo xoay người: “Đi vào rồi nói.”
Thanh Lê đang muốn đến đỡ Lâm lão thái thái, Đào thị bước lên phía trước
thay nàng: “Để ta.”
Đây không phải là lần phá lệ đầu tiên, nhưng cũng thật sự hiếm khi, Lâm lão
thái thái thản nhiên liếc Đào thị một cái, nhưng cũng không cự tuyệt. Lâm Cẩn
Âm trầm mặc tiến lên, cùng Đào thị nâng đỡ Lâm lão thái thái.
Lâm lão thái gia lại hướng tới Thính Đào cư, Đào thị theo bản năng liền cảm
thấy không đúng, lúc này, Lâm Thận Chi đang ở bên trong đọc sách viết chữ,
chẳng lẽ đến trước mặt hắn tranh luận chuyện này sao? Đang định hỏi Lâm lão
thái gia, Lâm lão thái gia lại ngửa đầu chắp tay sau lưng đi nhanh phía trước,
căn bản đuổi không kịp, đành phải thấp giọng nói: “Bà bà, tiểu lão Thất đang ở
bên trong đọc sách, có nên đến An Nhạc đường thì thỏa đáng hơn không...”
Lâm lão thái thái hé mắt nhìn nàng một cái, mím miệng không nói lời nào.
Lâm Cẩn Âm cảm thấy Lâm lão thái gia lựa chọn Thính Đào cư để xử lý sự tình
của Lâm Cẩn Dung là thỏa đáng. Thính Đào cư không giống An Nhạc đường có nhiều
tạp vụ, không có nhiều ánh mắt nhòm ngó, ở bên trong nói tất nhiên cũng không
có khả năng tùy tiện truyền ra ngoài. Lập tức liền nhẹ nhàng kéo kéo tay áo Đào
thị, ý bảo nàng không cần nói nhiều.
Đào thị muốn nói lại thôi, cuối cùng nhịn xuống, vô thanh vô tức theo Lâm
lão thái gia vào Thính Đào cư. Lâm Thận Chi đang ngồi ở trước bàn học bên cửa
sổ viết chữ, nghe tiếng quay đầu nhìn lên, không khỏi nở nụ cười, cũng vội vàng
nhảy xuống ghế, trước tiên thu dọn giấy bút, rồi mới đứng dậy đi tới hành lễ
vấn an: “Tổ phụ, tổ mẫu, nương, Tam tỷ tỷ, sao mọi người lại cùng nhau đến đây?
Thật hiếm khi a.”
Lâm lão thái gia nhìn thấy hắn, khóe môi đang rũ xuống cũng khẽ nhếch lên,
lộ ra một tia tươi cười ôn hòa, khẽ vuốt đầu hắn, ôn nhu nói: “Có lạnh không?”
Lâm Thận Chi lắc đầu: “Không lạnh, chậu than vẫn đang cháy.” Một đôi ánh
mắt trắng đen rõ ràng tò mò lướt qua từng người, muốn đến dựa vào Đào thị, lại
không dám, liền hướng tới Lâm lão thái thái, nhỏ giọng cười nói: “Tổ mẫu.”
Lâm lão thái thái liền kéo tay hắn, ôm vào lòng, thấp giọng nói: “Tay lạnh
quá, nhớ rõ nên thoa dầu, nếu không sẽ dễ nứt da.”
Lâm lão thái gia cũng không quản hắn, thẳng đi đến trước bàn nhìn chữ hắn
viết, thấy chỗ nào sai lầm, chỉ điểm một phen, rồi vuốt râu nói: “Hôm nay trước
tiên cho con nghỉ sớm, bảo A Mạch mang con đi ăn điểm tâm mà mình thích đi.”
Lâm Thận Chi không dám không vâng lời, hành lễ cáo lui, lại nhìn Đào thị
cùng Lâm Cẩn Âm cười cười, được A Mạch dắt đi ra ngoài.
Lâm lão thái gia lúc này mới hướng tới án thư làm bằng gỗ tử đàn, thản
nhiên nói: “Nhi tức lão Tam, con muốn nói với ta cái gì?”
Đào thị trước đỡ Lâm lão thái thái ngồi xuống trên đôn mặt sáu cạnh có hoa
văn như ý ở một bên, rồi thúc thủ đứng vững, quy củ nói: “Công công, nhi tức
vừa rồi nghe thấy lời đồn, nói là Lục gia thay Lục Giam hướng A Dung cầu hôn,
có việc này hay không?”
Lâm lão thái gia cũng không trả lời vấn đề của nàng, mà lãnh đạm đối với
Lâm Cẩn Âm nói: “A Âm con ra ngoài trước đi.”
Lâm Cẩn Âm sao dám để Đào thị ở bên trong một mình đối mặt với hắn? Tất
nhiên là muốn tìm cớ lưu lại, nhưng không đợi nàng mở miệng, chợt nghe Lâm lão
thái gia rống lớn: “Đi ra ngoài!”
Lâm lão thái gia ngày thường tuy rằng hung dữ, nhưng thời điểm trước mặt
tôn tử, đối với nữ quyến công phu dưỡng khí vẫn rất tốt, có nhiều thời điểm bực
bội thì chỉ lãnh đạm không để ý tới mà thôi, hung dữ như vậy vẫn là lần đầu
tiên. Lâm lão thái thái cùng Đào thị đều bị kinh hách, Lâm Cẩn Âm vừa thẹn vừa
quẫn, tức giận đến vẻ mặt đỏ bừng, lệ đảo quanh trong hốc mắt, đông cứng thi lễ,
xoay người bước nhanh đi ra ngoài, nhưng cũng không đi chỗ khác, đứng ngay
ngoài cửa, chỉ cầu Đào thị có thể nhớ rõ các nàng lúc trước thương lượng thế
nào là tốt rồi.
Lâm lão thái gia chậm rãi thở, lại hỏi Đào thị: “Thì thế nào? Con có ý kiến
gì?”
Liên tục hỏi lại hai câu. Đào thị không phải không hiểu Lâm lão thái gia
giờ phút này rất mất hứng, không phải không biết Lâm lão thái gia đối với Lâm
Cẩn Âm phát hỏa là để cho ai xem, nhưng mà, mũi tên đã lên dây không thể không
bắn, nàng sao có thể để tâm can bảo bối của mình chịu khổ? Nàng cắn răng, đối
với Lâm lão thái gia quỳ xuống: “Việc này không ổn, còn thỉnh công công thu hồi
mệnh lệnh đã ban ra.”
Lâm lão thái gia lãnh đạm nhìn đỉnh đầu nàng, không nói lời nào, Lâm lão
thái thái lại mở miệng: “Sao lại không ổn, con nói ra nghe thử một chút.”
Đào thị vừa nghe lời này, vội nói: “Hai hài tử này tính nết không hợp. A
Dung tính tình thế nào hai người cũng biết, ngày thường nói nhiều cũng không
được một câu, yêu để tâm vào chuyện vụn vặt, vừa ngốc, lại quật cường...” Nói
tới đây, thật sự không tìm thêm được khuyết điểm của nữ nhi nhà mình, nên dừng
một chút, sửa giọng nói: “Tóm lại nàng không hiểu chuyện, bằng không cũng sẽ
không làm ra loại chuyện kia ở ấm lô hội, chọc cô cô nàng mất hứng, làm cho
biểu muội khổ sở... Sau đó dù thế nào cũng không thể trở nên thân cận, cô chất
bất hòa, việc hôn nhân này sao có thể tốt đẹp? Ta vừa suy nghĩ, trong lòng liền
hốt hoảng. Nàng vẫn thích hợp với một nhà đơn giản hơn.”
“Khụ!” Lâm lão thái thái nhẹ nhàng ho khan một tiếng: “Lão gia...”
Lâm lão thái gia nhẹ nhàng xua tay, ngừng lời của Lâm lão thái thái, lạnh
lùng hỏi Đào thị: “Ta hỏi con, việc hôn nhân này không phải con đi tranh thủ
chứ?”
Đào thị kinh ngạc nói: “Làm sao có thể? Nhi tức và Cô phu nhân vốn cũng
không gần gũi, người cùng bà bà đều biết.”
Trừ bỏ nàng, không còn có ai có thể đương nhiên đem việc mình cùng tiểu cô
ở chung không tốt thẳng thắn bình thản nói ra, ý lạnh trong mắt Lâm lão thái
gia cũng bớt đi một chút: “Đứng lên nói đi.”
Đào thị ngửa đầu khẩn cầu nói: “Công công, vậy chuyện này?”
Lâm lão thái gia lạnh mặt: “Nếu con cứ nhắc đến thì cứ quỳ ở đó đi.”
Vậy rốt cuộc là đáp ứng hay là không đáp ứng? Đào thị có chút không biết
theo ai, cuối cùng lựa chọn đứng lên nói chuyện: “Công công, nhi tức cảm thấy
chuyện này có lẽ nên bàn bạc kĩ hơn mới tốt. Vốn vẫn đều tưởng là A Châu, đột
nhiên liền biến thành A Dung, giữa tỷ muội sẽ có hiểu lầm, không chỉ một người
ủy khuất, như vậy thực không tốt...”
“Ai nói với con là A Châu? Ai đã nói qua? Con nghe ai đề cập qua?” Lâm lão
thái gia lớn tiếng đánh gãy lời Đào thị: “A Dung nói với con nàng không chịu
sao? A Dung nói với con nàng và Lục Giam không hợp sao? Bọn họ đã từng ở chung
sao?”
Đào thị tất nhiên phải bảo vệ Lâm Cẩn Dung, lập tức vội nói: “Không phải,
không có, A Dung nàng vẫn thực quy củ.”
Lại nghe Lâm lão thái gia liên tiếp nói: “Nếu không phải, vậy sao con biết
được đến tột cùng bọn họ hợp hay không hợp? Nói bừa cái gì? Cái gì A Châu linh
tinh, về sau đừng nhắc lại nữa! Nếu để ta nghe thấy nửa câu nhắc tới A Châu,
các ngươi ai cũng trốn không thoát!”
Đào thị nhất thời cảm thấy yết hầu khô khốc, toàn thân đều nóng bừng, gấp
gáp cầu Lâm lão thái thái: “Bà bà, người khuyên nhủ công công đi, chuyện này
thật sự là không ổn...”
Lâm lão thái thái có chút lo âu nhìn Lâm lão thái gia: “Nếu không, lại bàn
bạc kĩ hơn xem?” Bà không biết Lục lão ông cùng Lâm lão thái gia ở trong vườn
đến tột cùng nói cái gì, nhưng bà biết, sau khi trở về, thái độ của Lâm lão
thái gia đã xảy ra biến hóa, tỏ vẻ đồng ý việc hôn nhân này.

