Thế hôn - Chương 155 + 156

Chương 155: Thúc giục trang*

*Thúc giục trang: Lễ đưa giá y tới cho tân nương

Đào thị tuy là không quen nhìn ba mẫu
tử La thị, luôn hoài nghi các nàng tới phá hư chuyện, nhưng cũng không thể đuổi
đi, đành phải nhiệt tình chiêu đãi, chỉ sai người ngầm trông chừng thật kĩ. Văn
thị cùng Bạch thị thoáng ngồi một lát, liền bảo mình có việc, phải đi trước,
chỉ còn La thị cùng cặp song sinh còn ngồi ăn trái cây uống trà, thần thái tự
nhiên cùng Lâm gia nữ quyến vui đùa, nói cười oanh yến.

Lâm Cẩn Dung cũng không để tâm, tùy ý
các nàng thích làm gì thì làm.

Mới đến giờ Tỵ, chợt nghe bên ngoài
có người cười nói: “Thúc giục trang, thúc giục trang!”

Vì thế Đào thị ra cửa tiếp đón, mọi
người đều cùng ra ngoài xem náo nhiệt, Lâm Cẩn Dung bộ dáng e lệ, ngồi ở bên
cửa sổ cúi đầu đọc sách. Lâm Lục cùng Lâm Thất ngồi bất động, thấy trong phòng
không có người hai người liền trao đổi ánh mắt. Lâm Lục đi đến ngồi xuống bên
cạnh Lâm Cẩn Dung, thấp giọng nói: “Tứ tỷ, tuy rằng tỷ cùng Tam thẩm nương bất
nhân bất nghĩa, nhưng đừng nghĩ rằng sự tình lần trước là chúng ta làm, mặc kệ
tỷ tin hay không tin, nhưng không phải là chúng ta.”

Lâm Cẩn Dung ngẩng đầu lên, nhìn nàng
cười: “Ta bất nhân bất nghĩa? Muội đến nay đều cho rằng ta bất nhân bất nghĩa
sao? Muội đến nay còn nghĩ rằng đây là lỗi của người khác sao? Muội nếu thật sự
có bản lĩnh giành cửa hôn nhân này tới tay, ta đây cũng đành thôi, nhưng muội
không có bản sự, cũng đừng ở trước mặt ta nói những lời này! Có phải các muội
làm hay không, không phải do muội nói không phải, hay ta tin hay không tin, mà
là tổ phụ trong lòng đều biết, tương lai hết thảy đều có định luận! Nếu ta từ
trong miệng muội còn nghe thấy những lời khó nghe như ta và nương ta bất nhân
bất nghĩa linh tinh, muội cũng đừng trách ta làm muội mất mặt! Muội nếu muốn bị
đánh, cứ đến thử xem! Nhìn xem tổ phụ cùng tổ mẫu sẽ như thế nào? Có muốn thử
không?”

Lâm Cẩn Dung thanh âm rất nhẹ, nhẹ
đến mức bọn người Tử Nhu, Lục Bình đứng ở cách đó không xa cũng không nghe
thấy, tươi cười thực ngọt, ngọt đến mức người chung quanh nhìn thấy đều nghĩ
rằng nàng và Lâm Lục hai tỷ muội đang tâm sự thân thiết.

Nhưng Lâm Lục cũng rất rõ ràng, nàng
tuyệt đối không phải cùng mình nói cười. Lâm Lục theo bản năng đứng dậy, lui về
phía sau hai bước, đứng ở nơi tự nhận là an toàn, kinh ngạc mà tức giận nhìn
chằm chằm Lâm Cẩn Dung hỏi: “Tứ tỷ, sao tỷ lại thành bộ dạng này?”

Lâm Cẩn Dung vẫn đang cười, thanh âm
lại đề cao: “Lục muội, ta thành bộ dáng gì chứ? Chẳng lẽ không nguyện ý để muội
chỉ vào mũi mắng, thì không phải là ta hay sao? Lục muội, chúng ta đã lớn rồi,
cũng không còn giống như ngày bé không hiểu chuyện nữa. Lần này ta không cùng
muội so đo, ngày sau tỷ muội chúng ta gả đi, còn nên dựa vào lẫn nhau, không
biết được khi nào thì ai sẽ cầu ai đâu.”

Nhất thời vài nha hoàn ma ma canh giữ
ở trong phòng đều hướng bên này nhìn lại, ánh mắt khác nhau, Lâm Lục nghẹn
khuất, nhưng cũng không dám phản bác. Đây là cái bẫy mang lời lẽ chính nghĩa,
nàng chỉ cần có hành vi hay lời nói hơi chút không đúng, sẽ diễn biến thành
chuyện nàng tới cửa gây hấn. Được rồi, không gặp ba ngày đã phải thay đổi cách
nhìn, bất hòa với Lâm Cẩn Dung trong hai ba năm, trong lúc lơ đãng, Lâm Cẩn
Dung đã trở thành một nhân vật lợi hại, không bao giờ còn là người thành thật
đắn đo, chịu nén giận, nếu có bị bức bách cũng không biết cách phản kích như
trước nữa.

Đối với một phòng đủ loại ánh mắt
đánh giá ngờ vực vô căn cứ, Lâm Lục cảm thấy vô cùng thất bại, nhưng cũng chỉ
biết nghẹn khí, ý bảo Lâm Thất đã muốn đứng lên lại ngồi xuống, ôn tồn nói: “Tứ
tỷ hiểu lầm rồi, ta đúng là sợ tỷ hiểu lầm...”

Lâm Cẩn Dung mỉm cười, vô cùng nghiêm
túc nói: “Ta sẽ không hiểu lầm.”

Sẽ không hiểu lầm? Lâm Lục nghẹn khí
đi trở về bên cạnh Lâm Thất ngồi xuống, hai người trầm mặc ngồi một lát, thấy
không thú vị, đơn giản đứng dậy cáo từ. Lâm Cẩn Dung giống như đã quên chuyện
vừa rồi, cười tủm tỉm lưu các nàng lại ngồi trong chốc lát, hai người nhìn tươi
cười dối trá của nàng, chán ghét đến mức nội thương, sao có thể ở lại? Cũng
không quay đầu bước nhanh ra cửa.

Lâm Cẩn Dung cũng không để tâm, tiếp
tục cúi đầu đọc sách, giả bộ im lặng ngượng ngùng.

Thấy nàng im lặng trầm ổn, hoàn toàn
vô sự, trong phòng các ma ma nha hoàn đều thu hồi ánh mắt.

Việc này nửa che nửa hở, ẩn ẩn hiện
hiện, có thể phát huy tốt, sẽ có người kể lại chuyện này với Lâm lão thái thái.
Thời khắc mấu chốt, không thể có sai lầm, Lâm lão thái thái gọi Thanh Lê tới
hỏi, tỏ vẻ quan tâm công bằng, cũng thuận tiện cảnh cáo duy trì trật tự, Lâm
Cẩn Dung cười tủm tỉm hoàn trả một câu: “Không thể nào. Nhìn lầm rồi.”

Thanh Lê liền cười: “Tiểu thư là
người phúc hậu.”

Lâm Cẩn Dung vểnh vểnh lên khóe môi,
ngược lại đưa một hà bao cho Thanh Lê: “Thanh Lê tỷ tỷ, từ trước đến nay đều
nhờ ngươi chăm sóc.”

Thanh Lê cúi đầu cười, cũng không
chối từ: “Nô tỳ chúc mừng tiểu thư, mọi sự như ý.”

Ngày này, trong vật phẩm thúc giục
trang Lục gia đưa tới có hoa kế tiêu kim khăn voan, hoa phiến của tân lang, tân
nương, tiền quả, phấn hoa các loại, cực kỳ phong phú, không chỉ là Đào thị cùng
Lâm Tam lão gia cảm thấy mát mặt, ngay cả Lâm lão thái gia cùng Lâm lão thái
thái cũng cảm thấy phong quang thể diện.

Người bình tĩnh nhất là Lâm Cẩn Dung,
nàng im lặng sắm vai nhân vật của mình, đều thân thiết trả lời khi phải trả
lời, thời điểm không muốn trả lời đều giả bộ ngượng ngùng. Vì thế nàng cũng là
người nhẹ nhõm nhất.

Chạng vạng, có người từ bên ngoài
tặng một hộp gỗ nhỏ, trong đó có đựng một dây kết ngọc bội tiểu kim như ý giản
dị tự nhiên, chưa từng được khảm châu ngọc, để đeo bên hông váy. Chính là Lâm
Thế Toàn đưa lễ, nói là lễ vật đã sớm chuẩn bị tốt, chính là đưa đến Bình Tể tự
để khai quang, vừa mới cầm về không bao lâu.

Thứ này, đối với Lâm Cẩn Dung mà nói,
so với rất nhiều món đồ khác đều trân quý hơn hẳn. Nàng cường điệu đem trang
sức nho nhỏ này thu vào trong rương, còn thật sự khóa kĩ, như cũ đem chìa khóa
cất vào bên người.

“Tứ tỷ, tỷ vì sao phải tự mình giữ
chìa khóa?” Lâm Thận Chi đứng ở bên cạnh, trên mặt đều là khó hiểu. Từ Lâm lão
thái thái đến Đào thị, lại từ Đào thị đến Lâm Cẩn Âm, hắn chưa từng thấy qua nữ
quyến là chủ tử nào lại tự giữ chìa khóa cả, trừ bỏ Bình thị.

Khi Bình thị vừa mới gả vào cửa, một
ngày cùng Lâm gia chúng thiếu phu nhân nói chuyện vui đùa, trên đường khi ra
lệnh cho nha hoàn trở về lấy mấy thứ, từ trong tay áo lấy ra khăn lụa, bên cạnh
khăn lụa làm rơi một chuỗi chìa khóa chói lọi, bị Lâm gia hạ nhân ngầm châm
chọc Ngũ thiếu phu nhân quần áo nếu bị rách, nhất định là tay áo sẽ bị rách
trước. Bình thị bị chê cười đến xấu hổ, giận dữ muốn chết, ngày thứ hai chuỗi
chìa khóa kia được nha hoàn bên người cầm giữ.

Chuyện này tất nhiên không truyền đến
tai Lâm Thận Chi, Lâm Thận Chi tuy rằng không để trong lòng, nhưng cũng cảm
thấy Bình thị có chút nhỏ nhặt. Chưa từng nghĩ, hắn hôm nay lại tận mắt thấy
Lâm Cẩn Dung cũng như vậy. Tuy rằng không nhiều lắm, chỉ hai chiếc chìa khóa,
nhưng rốt cuộc vẫn là chìa khóa, không phải nên đưa Lệ Chi bảo quản sao?

Lâm Cẩn Dung tươi cười có chút cứng
ngắc: “Chìa khóa này đặc biệt trọng yếu.” Không có chúng nó nàng ngủ không
được, hơn nữa quả nhiên cũng rất trọng yếu.

Lâm Thận Chi cau mày, mang bộ dạng
người lớn đi đến trước mặt Lâm Cẩn Dung ngồi xuống, nói: “Một khi đã như vậy,
vậy cất giữ thật kĩ, đừng để cho người khác thấy sẽ chê cười tỷ. Ta không muốn
tỷ bị chê cười, bị bắt nạt giống như Ngũ tẩu vậy.”

Nhìn Lâm Thận Chi biểu tình thận
trọng lại nghiêm túc, Lâm Cẩn Dung thình lình có chút cảm động, nàng nhịn không
được nhếch lên khóe môi: “Như vậy Thận Chi, nếu ta bị người cười, bị người bắt
nạt thì sao? Đệ sẽ làm gì?”

Lâm Thận Chi không chút do dự nói:
“Ta sẽ giúp tỷ.”

“A, nhưng mà đệ còn nhỏ như vậy.”

“Ta sẽ lớn lên, năm nay so với năm
trước ta đã cao hơn rất nhiều.” Lâm Thận Chi lập tức đứng dậy, kiễng chân cùng
với Lâm Cẩn Dung so chiều cao: “Nhìn đi, ta đã cao đến bả vai của tỷ.”

Lâm Cẩn Dung làm bộ không nhìn thấy
hắn kiễng chân, đáp: “Đúng vậy, sang năm sẽ cao hơn ta a.”

Lâm Thận Chi đỏ mặt: “Chắc vẫn chưa
được, phải thêm vài năm nữa.” Sau đó hạ mũi chân xuống nói: “Tóm lại ta sẽ che
chở tỷ cùng nương, còn có Tam tỷ.”

Lâm Cẩn Dung không biết mệt tiếp tục
trêu hắn: “Tuy rằng đệ trưởng thành, nhưng nếu người ta so với đệ lợi hại hơn,
so với đệ có quyền thế hơn thì phải làm sao bây giờ? Ví dụ như, nếu Lục Nhị ca
đỗ tiến sĩ, hắn bắt nạt ta, vậy đệ sẽ làm gì?”

Lâm Thận Chi vô cùng nghiêm túc nói:
“Hắn sẽ không! Hắn đã đáp ứng với ta nhất định sẽ đối tốt với tỷ.”

Hài tử này... Lâm Cẩn Dung nhìn hắn
ánh mắt càng ôn nhu: “Lúc này là không a, vậy nếu tương lai hắn thay đổi thì
sao?”

Có tấm gương Lâm Tam lão gia ở đây,
Lâm Thận Chi rất nhanh đã nghĩ đến một khả năng khác, khó xử sờ sờ đầu: “Đúng
nha, tiên sinh nói lòng người là hay thay đổi nhất.” Nghĩ đến Lục Giam có thể
sẽ trở nên giống như Lâm Tam lão gia, hắn phiền chán nói: “Dù sao ta sẽ đọc
sách cho tốt, cũng làm tiến sĩ là được. Ta làm quan, sẽ không còn ai dám bắt
nạt tỷ.”

Lâm Cẩn Dung vươn một bàn tay cùng
hắn vỗ tay hoan nghênh: “Đệ nhớ kĩ lời đệ nói đó! Từ hôm nay trở đi, đệ đã
trưởng thành, đệ chính là nam tử hán, ta xuất giá, đệ phải đưa ta đi, về nhà,
đệ phải chiếu cố nương thật tốt. Đọc sách cho ngoan, cũng học cách làm người.”

Lâm Thận Chi vang dội cùng nàng đập
tay, đột nhiên liền đỏ mắt: “Tứ tỷ, ta không nỡ xa tỷ...” Rồi không thể nhịn
xuống, nước mắt liền chảy ra.

Lâm Cẩn Dung vội lau lệ cho hắn, ôn
nhu nói: “Ta lại không đi xa giống như Tam tỷ tỷ, đệ học xong tùy thời đều có
thể đến thăm ta.”

Mùng Chín tháng Hai, Chu thị cũng các
phu thê trong tộc Lâm gia, tử nữ song toàn, gia cảnh dư dả mang theo người chậm
rãi đem đồ cưới của Lâm Cẩn Dung đưa tới Lục gia, treo trướng mạn, trải đệm.
Trang trí phòng xong, để lại Cung ma ma cùng Lệ Chi, Quế Viên trông coi tân
phòng, không được để người ngoài bước vào.

Một đêm này, Lâm Cẩn Dung cắn chặt
răng, ở trên giường lăn qua lộn lại, mãi đến nửa đêm cũng chưa ngủ, nàng thấy
có lẽ bởi vì không có Lệ Chi tại bên người, lại thấy Anh Đào trải giường chiếu
chưa tốt, còn thấy cơm chiều không được ngon miệng, thời tiết hơi lạnh, bồn
đựng nước lại quá nóng. Tóm lại đủ loại cảm giác không thoải mái, khó khăn đi
vào giấc ngủ, nhưng vẫn nằm mơ. Trong mộng mọi việc ngạc nhiên cổ quái đều có,
nàng rõ ràng biết chính mình đang nằm mơ, nhưng vẫn không thể tỉnh lại.

Quế ma ma lo lắng nhẹ nhàng đẩy Lâm
Cẩn Dung đang nhắm mắt ngủ, nghiến răng nghiến lợi, gắt gao cau mày: “Tiểu thư,
tiểu thư, tỉnh dậy đi, đã hừng đông, nên tắm rửa thôi. Nếu không dậy sẽ trễ
giờ.”

Lâm Cẩn Dung mệt mỏi mở to mắt, cảm
thấy toàn thân cao thấp đau đớn vô lực giống như bị xe ngựa nghiền qua vậy.
Nàng kinh ngạc nhìn ngọn đèn vẫn còn thắp sáng ngời, nhìn Quế ma ma, Anh Đào,
Đậu Nhi và đám người Xuân Nha cùng Hạ Diệp tới để hỗ trợ đứng ở trong phòng,
nhẹ nhàng thở ra một hơi, ngồi dậy, đẩy tay Quế ma ma vươn ra định thử nhiệt độ
cơ thể nàng: “Ta không sao. Chuẩn bị đi.”

Chương 156: Thành thân

Giờ Tỵ, Lâm Cẩn Dung tắm rửa trang
điểm xong, rồi đến gia miếu lễ bái cáo biệt.

Giờ Mùi, ngoài cửa sổ tiếng nhạc nổ
lớn, âm dương khắc trạch quan báo giờ lành, đọc mấy lời chúc may mắn, thúc giục
tân nương lên kiệu. Lâm Cẩn Dung bị một đám người vây quanh đến chính đường, từ
biệt thân nhân. Tuy rằng nữ nhi gả đi không xa, Đào thị vẫn khóc lóc, giống như
không nỡ, trái lại Lâm Tam lão gia lại đắc ý dào dạt, lúc răn dạy, ngữ khí đầy
nhịp điệu, leng keng hữu lực.

Lâm Cẩn Dung cúi mắt nghe xong, thấp
giọng đáp vâng. Lúc đứng dậy, đột nhiên muốn rơi lệ, lại thấy hốc mắt đều khô
khốc, căn bản không thể khóc nổi. Quế ma ma âm thầm nhéo nàng một cái, ý bảo nàng
cũng nên tỏ vẻ bi thương luyến tiếc phụ mẫu mới có vẻ thích hợp. Lâm Cẩn Dung
trầm mặc chống đỡ, bảo nàng gào khan vài tiếng, nàng cũng không làm được. Chu
thị thấy thế, vội ra hiệu cho hỉ nương, hỉ nương bước tới, lớn tiếng nói lời
may mắn rồi đem Lâm Cẩn Dung đưa lên kiệu hoa.

Bên này Lục Giam hành lễ với mọi
người Lâm gia xong, xoay người đi trước, Đào thị nắm khăn tay muốn đuổi theo,
ánh mắt mong mỏi, mang theo chút khẩn cầu thấp giọng nói: “Nhị lang, A Dung
giao cho con, con nhớ đối đãi với nàng thật tốt. Nàng tính tình quật cường, lại
ít nói, con trăm ngàn lần nên thông cảm nàng, có việc gì cứ nói với ta, ta nhất
định sẽ nghiêm túc quản giáo.” Lời còn chưa dứt, đã là lệ rơi đầy mặt.

Lục Giam ngẩn ra, lập tức thu tươi
cười, nghiêm túc mà ôn hòa nói: “Người yên tâm. Con nhất định sẽ đối xử tử tế
với nàng.”

Đào thị còn có rất nhiều lời muốn
nói, lại không biết nên bắt đầu từ đâu, Chu thị đỡ lấy nàng cười khuyên nhủ:
“Cũng không xa, lại là thân càng thêm thân, cách làm người của Nhị lang muội
còn không biết sao? Mau mau thu lệ, chớ để trễ giờ lành. Nhìn xem, còn phải
chuẩn bị tiền thưởng cho kiệu phu nữa.”

Quả nhiên bên kia kiệu phu cười đùa
ầm ĩ thành một mảnh, không chịu khởi bước, đều lớn tiếng muốn nhận tiền thưởng.
Đây vốn là phong tục, Đào thị đã sớm chuẩn bị tốt, đưa hà bao dày, Lâm Tam lão
gia mừng rỡ trước mặt mọi người tỏ vẻ phú gia, thưởng rất hào phóng, như thế
lặp lại lần thứ hai, mọi người mới vừa vui cười vững bước nhấc kiệu lên.

Lâm Cẩn Dung ngồi ngay ngắn trong
kiệu hoa, ngũ vị tạp trần, bên ngoài tiếng cổ nhạc ồn ào ầm ĩ nhất thời như rất
xa, hư vô mờ mịt, nhất thời lại quá gần, gần đến mức khiến hai tai nàng ong ong
tác hưởng, tâm phiền ý loạn. Khi nào đến Lục gia nàng cũng không biết, cảm thấy
giống như chỉ một cái chớp mắt, lại giống như đã qua thật lâu.

Một đoàn nhạc quan, kĩ nhân hỗ trợ xử
lý tiệc rượu ngăn ở trước cửa Lục gia, ngăn đón ở cửa nói mấy lời may mắn, cầu
hoa hồng tiền thưởng.

Lục gia đón dâu đưa ra trả lời thuyết
phục, trêu tức cười đùa, ngươi muốn ta không cho, không cho tiến vào, thiếu
không được, hơn cũng không được, ngoạn nháo hồi lâu, tiếng cười chấn thiên.
Trong đó có thanh âm của Ngô Tương cùng Lục Luân là lớn nhất, cũng nói nhiều
nhất.

Ngô Tương cầm đầu một đám ngăn đón
cửa khó khăn nhất rốt cục cũng cho đi qua, âm dương khắc trạch quan lại tay cầm
hoa đấu, nhớ kĩ nói mấy lời khấn, đem tiền quả ném qua cửa, nhóm hài đồng đã
sớm chờ ở một bên hi hi ha ha cười chạy lên, tranh nhau nhặt.

Sau đó thỉnh người hạ kiệu. Xuân Nha
cùng Anh Đào tiến lên đỡ Lâm Cẩn Dung bước xuống kiệu, nhỏ giọng dặn dò: “Tiểu
thư, cũng không thể lập tức bước đi, chờ một lúc đã.”

Lâm Cẩn Dung hiểu được quy củ, nhẹ
nhàng “Ân” một tiếng. Một gã nhạc kĩ sùng kính tiến lên, đối với cỗ kiệu đập
một cái, vài nữ kĩ tiến lên, ném hoa nghênh dẫn, Xuân Nha mới bảo Lâm Cẩn Dung:
“Tiểu thư, có thể đi rồi.”

Lâm Cẩn Dung bước lên thềm hoa chậm
rãi đi vào, trên đường hai chân như dính vào nhau. Đi tới giữa cửa, bước qua
chậu lửa, thắp hương bình an. Vào cửa rồi, đón vào tân phòng, ngồi trên giường,
hỉ nương cười nói: “Ngồi giường phú quý a!”

Lục Nhị phu nhân Tống thị lấy chén
rượu Đông Dương bằng bạc, đưa cho mọi người Lâm gia, đám người Chu thị mỗi
người uống ba chén, đứng dậy cáo từ. Mọi người sắp đi tới trước cửa, Chu thị
quay đầu, thấy Lâm Cẩn Dung một mình ngồi ở trên giường, cúi đầu vẫn không nhúc
nhích, đột nhiên có chút cảm khái, lại lộn trở lại nhỏ giọng nói: “A Dung,
chúng ta đi trước.”

Vừa dứt lời, chỉ thấy tay Lâm Cẩn
Dung vốn đang đặt trên đầu gối khẽ giật giật, nhanh níu lấy ống tay áo của
nàng.

Chu thị nhớ tới Đại nữ nhi đã gả đi
cùng Lâm Ngũ sắp xuất giá, xúc động từ mẫu tâm, hốc mắt nóng lên, xoang mũi
chua xót, nhẹ nhàng cầm tay Lâm Cẩn Dung, ôn nhu vuốt ve hai cái, thấp giọng an
ủi: “Không phải sợ a, A Dung, đây là điều nữ nhân đều phải trải qua. Ngày lành
còn chờ ở phía sau. Qua vài ngày có thể trở về thăm nhà a.”

“Ân.” Lâm Cẩn Dung nước mắt lúc này
muốn rơi, lại dùng sức nhịn xuống.

Chợt nghe trong phòng người xem náo
nhiệt đột nhiên bộc phát ra một trận cười to: “Tân lang tới rồi! Tân lang, thỉnh
đi bên này!” Mọi người chen chúc tới trước cửa, kéo cửa rộng ra, đều hô: “Chúc
mừng a!”

Chu thị vội kéo tay Lâm Cẩn Dung ra,
dùng ngữ khí dỗ tiểu hài tử nói: “Ngoan a, chúng ta đi trước.” Sau đó nhìn Lục
Giam cười gật gật đầu, cùng những người trong Lâm gia rời đi.

“Tân lang mau mời tân nương tử đi ra
bái lễ!” Hỉ nương trên mặt tươi cười, ý bảo Lục Giam hướng đến giường thỉnh Lâm
Cẩn Dung. Lục Giam đứng ở trước giường, cúi mắt nhìn làn váy tiêu kim đỏ thẫm
của Lâm Cẩn Dung, trầm mặc một lát, vái chào thật sâu, thấp giọng nói: “Nương
tử, mời.”

Trong phòng mọi người nhất thời cười
vang, Tống thị cười nói: “Nhị lang trước sau như một nhã nhặn có lễ.” Hỉ nương
thì cười nói: “Tương kính như tân, cử án tề mi.”

Lâm Cẩn Dung đứng dậy đáp lễ, hỉ
nương đem dải vải màu đỏ kết thành đồng tâm phân biệt đưa tới tay hai người,
chỉ huy Lục Giam rút lui xuất môn, Lâm Cẩn Dung gắt gao đi theo, hai người bái
lễ xong, đi tới phòng chính. Hỉ nương đưa một gậy nhỏ buộc dải vải kết hoa hồng
vào tay Lục Giam, cười nói: “Tân lang lật khăn voan.”

Lục Giam nắm chặt gậy nhỏ, nhìn Lâm
Cẩn Dung khăn voan hơi hơi rung động, trong lòng bàn tay không khỏi đổ một tầng
mồ hôi. Hắn sợ khi hắn xốc lên khăn voan, sẽ nhìn thấy gương mặt đầy lệ.

“Lật nha, nhanh lật khăn voan nha!
Nhị ca! Đừng ngượng ngùng!” Lục Luân e sợ thiên hạ bất loạn lớn tiếng hô lên,
khiến một mảnh cười vang, tiếng động càng ngày càng ồn ào ác liệt. Lục lão ông
vui vẻ nhìn, tùy ý để bọn họ cười đùa trêu chọc, cũng không ngăn cản.

Lục Giam quay đầu nhìn mọi người
cười, thanh âm cực thấp nói: “Ta sẽ lật khăn voan.” Nói xong nắm chặt gậy, nhẹ
nhàng vén khăn voan lên.

Khăn voan tiêu kim đỏ thẫm hạ xuống,
Lâm Cẩn Dung mặt phấn má đào, biểu tình điềm tĩnh ôn hòa, mắt sáng cụp xuống,
lông mi cong dài nhẹ nhàng rung động, cũng không thấy nàng rơi lệ. Lục Giam
nhìn về phía khóe môi nàng, thấy nàng khẽ mím cơ hồ có thể xem là có chút độ
cong, ánh mắt của hắn đột nhiên sáng bừng, khóe môi khống chế không được nhếch
lên, quay đầu cười mắng Lục Luân đang ồn ào nhất: “Câm miệng cho ta!”

Lục Luân cười ha ha: “Có người đỏ mặt
a!”

Mọi người nhìn lại, thấy trên mặt Lục
Giam quả nhiên hồng đến tận lỗ tai, Lâm Cẩn Dung vẫn không nâng mắt lên, trên
mặt nàng cũng có thể do son phấn quá dày, không nhìn thấy màu đỏ, chỉ nhìn thấy lông mi nàng rủ xuống
lộ ra vài phần ngượng ngùng, vừa im lặng, lại nhu thuận, duyên dáng yêu kiều,
cùng Lục Giam sóng vai đứng ở một chỗ, quả là một đôi bích nhân.

Giai nhi giai phụ. Lục lão ông vừa
lòng ho khan một tiếng, nói: “Đi từ đường thăm viếng đi.”

Trong chốc lát, Lâm Cẩn Dung rút lui,
trở về tân phòng. Lục Giam theo sát vào phòng, phu thê đối bái. Hành lễ xong,
mới ngồi xuống giường, các phụ nhân lấy tiền tài quả màu ném lên giường. Vô số
tiền tài quả màu lao tới, tiền tài va chạm vào nhau, phát ra thanh âm đinh đang
dễ nghe, đóa hoa, trái cây giống như mưa rơi vào trong lòng cùng bốn phía của
Lâm Cẩn Dung, nàng vẫn cúi mắt, vẫn không nhúc nhích nhìn chúng nó càng ngày
càng nhiều.

Chợt nghe Lục Giam thấp giọng nói:
“Cẩn thận chút, đừng ném vào mặt.”

Cơ hồ là cùng khi đó, Lệ Chi ngay tại
phía sau nhẹ nhàng khẽ kéo áo Lâm Cẩn Dung một cái, Lâm Cẩn Dung vội vàng nâng
mắt lên hướng hắn cười, hơi hơi giật giật thân mình, rũ mắt xuống tiếp tục ngồi
nghiêm chỉnh. Chợt thấy Lục Giam đột nhiên khởi động, ngón tay xẹt qua bên cạnh
mặt nàng, rất nhanh cầm vật gì đó trong tay.

Trong phòng tiếng cười đột nhiên
ngừng lại, có một lát đình trệ. Hỉ nương bất an hỏi: “Làm sao vậy?”

“Không có gì, tiếp tục đi.” Lục Giam
thanh âm bình tĩnh mà ôn hòa, trong lòng bàn tay rõ ràng là một quả tiền tài.

“Ha ha...” Hỉ nương cười gượng một
tiếng, hướng mọi người vẫy tay: “Cắt tóc đi.” Rồi lấy ra kéo, cây lược gỗ, cắt
lọn tóc của mỗi người xuống, lại lấy ra dải băng buộc vào cùng một đôi chén
rượu bằng bạc, đổ đầy rượu, ý bảo hai người uống rượu giao bôi. Uống xong, đem
tán hoa trên đầu Lâm Cẩn Dung cùng chén rượu ném tới dưới giường, cười nói:
“Phu thê là một, đại cát!”

Trong phòng nhóm phụ nhân trẻ tuổi
hơi hơi đỏ mặt, nghiêng người tránh ở một bên, những người còn lại tiến lên
chúc mừng, rồi xuất môn rời đi.

Cùng lúc này, bên ngoài tiệc rượu
cũng bắt đầu, có người đến thúc giục tân lang đi ra ngoài kính rượu khách, Lục
Giam thấp giọng nói: “Ta đi đây, Trường Thọ đứng ngay ngoài cửa ở hậu viện, có
việc thì tìm hắn.”

Lâm Cẩn Dung nhẹ nhàng “Ân” một tiếng.

Lục Giam im lặng chốc lát, không thấy
nàng có những lời khác muốn nói, mới xoay người đi ra ngoài.

Lâm Cẩn Dung giật giật hai chân sớm
chết lặng cứng ngắc, nhẹ nhàng ưỡn thắt lưng, đem tiền tài quả vật chồng chất
trên giường dời sang lên một bên, nghiêng người nằm xuống.

Quế ma ma thấy nàng cứ như vậy nằm ở
trên giường, không khỏi khẩn trương: “Tiểu thư, không thể như vậy.” Tuy rằng
lúc này trong phòng cũng chỉ còn lại chủ tớ các nàng, cũng phải đề phòng có
nhiều người đột nhiên xông tới, nhìn thấy bộ dạng này của nàng thì phải làm sao
bây giờ? Truyền ra sẽ khiến người ta chê cười a.

Lâm Cẩn Dung từ từ nhắm hai mắt nhẹ
giọng nói: “Ta mệt mỏi.”

Bị ép buộc từ sáng tinh mơ đến giờ,
chưa có một khắc được nhàn rỗi, quả nhiên là mệt mỏi, Quế mẹ quan tâm hỏi: “Vậy
tiểu thư có đói bụng không? Có muốn ăn chút điểm tâm cho đỡ đói không?”

“Không cần. Ta không đói bụng.” Lâm
Cẩn Dung có chút phiền chán nhíu mày.

Quế ma ma có chút vô thố, Lệ Chi trấn
an đè đầu vai nàng, ý bảo Anh Đào đi canh cửa: “Nghe thấy có người thì lên
tiếng. Để tiểu thư nằm trong chốc lát.”

Lâm Cẩn Dung mở mắt ra, kinh ngạc
nhìn la trướng đỏ thẫm thêu đầy chữ hỉ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.