Thế hôn - Chương 305 + 306
Chương 305: Chào hỏi
Lâm Cẩn Dung không còn là nữ tử một lòng chờ phu quân trở về nhà, thấy phu
quân liền quên những chuyện khác như kiếp trước nữa. Tuy Lục lão phu nhân nói
thật sự rõ ràng, nàng lại hiểu được lời này khẩu thị tâm phi, vĩnh viễn cũng
muốn thấy con cháu tẫn hiếu đạo, liền cười nói: “Không phải là sai người chuẩn
bị nước ấm sao? Tôn tức tùy tiện sai nha hoàn trở về truyền lời cũng được rồi,
phải đưa tổ mẫu trở về, trời nóng như vậy, người lại không thoải mái, sao có
thể yên tâm đây?”
Lục Giam nghe vậy, nhìn Lâm Cẩn Dung vài lần, trong miệng lại nói: “A Dung
nói đúng, tôn nhi trước đưa tổ mẫu trở về rồi quay lại đây.”
Lục lão phu nhân quả nhiên thập phần hưởng thụ, ha ha cười: “Làm sao cần
con đưa! Ta đã gặp con, mà tổ phụ mẫu thân bọn họ cũng vẫn ngóng trông con,
chạy nhanh đi đi, để A Dung đưa ta đi là tốt rồi.”
Lâm Cẩn Dung liền giúp đỡ bà đi lên phía trước, phân phó Anh Đào: “Ngươi
trở về phòng đi, bảo các nàng thu thập chuẩn bị.” Nghĩ nghĩ, lại phân phó: “Bảo
Quế ma ma chuẩn bị bát mì chúc mừng cho Nhị gia.” Đang nói, chỉ thấy bên môi
Lục Giam lộ ra ôn nhu tươi cười, ánh mắt đen thẳm nhìn nàng, không khỏi cũng
hơi nhếch môi.
Lục Giam đứng ở nơi đó vẫn nhìn Lâm Cẩn Dung cùng Lục lão phu nhân đi xa,
mới xoay người đi đến nhà thủy tạ ở bên kia.
Lâm Cẩn Dung đưa Lục lão phu nhân trở về Vinh Cảnh cư, hầu hạ bà nằm xuống,
cũng không lập tức trở về phòng, trước tiên ở bên ngoài ngồi uống một chén trà
nhỏ, chờ nhiệt khí cùng mồ hôi toàn thân hạ bớt mới đứng dậy trở về phòng. Mới
đi được nửa đường, đã thấy Lục Giam từ một con đường nhỏ chậm rãi đi tới, hướng
nàng cười nói: “Thực khéo. Tính ra ta từ nhà thuỷ tạ đến bên này, nàng từ Vinh
Cảnh cư đến đây, dĩ nhiên là vừa vặn.”
Phương Trúc bật cười một tiếng: “Cũng không phải vậy, một bước của Nhị gia
bằng hai bước của Nhị thiếu phu nhân a.”
Lục Giam mặt hơi hơi có chút đỏ lên, nhưng cũng chỉ cười mà không nói.
Phương Trúc liền thức thời quỳ gối hành lễ: “Còn có vài chuyện cần làm, nô
tỳ trước cáo từ.” Lâm Cẩn Dung gọi lại nàng, nghiêm trang phân phó vài sự kiện,
mới thả nàng đi.
Đợi Phương Trúc rời khỏi, Lục Giam đi lên sóng vai với Lâm Cẩn Dung, thấp
giọng nói: “Nàng bận bịu, lúc này cũng không quên gia sự.”
Nàng lúc này phải tỏ vẻ chút, đương nhiên muốn dùng vật đổi vật, không làm
lụng vất vả sao được? Lâm Cẩn Dung rất nhanh cầm cây quạt phe phẩy, cúi mắt
thấp giọng nói: “Ta vẫn đều bề bộn nhiều việc, chàng không phải không biết. Hôm
nay là lễ tiết, khách nhân lại nhiều...”
Lục Giam nghiêng mắt nhìn nàng nhưng thấy nàng buông mắt, lông mi nhẹ nhàng
rung động, môi đỏ hồng phảng phất như trở nên sáng bóng, tấm vải phấn hồng
trước ngực làm nổi bật da thịt tuyết trắng, so sánh với trước khi hắn đi lại có
thêm vài phần oánh nhuận động lòng người. Không khỏi trong lòng nóng lên, chuẩn
xác không lầm bắt được tay trái của Lâm Cẩn Dung đang giấu trong tay áo, thấp
giọng gọi: “A Dung…”
Lâm Cẩn Dung nóng nực toàn thân đổ mồ hôi, lấy cây quạt dùng sức quạt vài
cái: “A?” Không đợi hắn mở miệng, lại tiếp lời: “Còn không kịp hỏi chàng, chàng
đi đường có thuận lợi không?”
Lục Giam yên lặng nhìn nàng một cái rồi chớp mắt, thu hồi ánh mắt, bình tâm
tĩnh khí nói: “Hoàn hảo, chính là trên đường nhiều người nghênh đón, ta nghĩ
sớm một chút về nhà cho nên tránh né bọn họ. Nhưng cuối cùng theo lệ thường,
tránh không khỏi, sợ là không thể thanh tịnh mấy ngày.”
“Áo gấm về nhà, vinh quy cố hương. Đây vốn là chuyện chàng phải làm, ngày
sau cũng nên làm quen đi.” Phía trước đi tới hai tiểu nha hoàn, Lâm Cẩn Dung
nhân cơ hội rút tay về, chuyển cây quạt từ tay phải sang tay trái.
Lục Giam gật đầu với hai tiểu nha hoàn tiến lên hành lễ vấn an kia, nhẹ
giọng nói: “Trừ bỏ muốn sớm một chút trở về nhà vẫn là vì tránh né Ngô Tương
nữa.”
Lâm Cẩn Dung lắp bắp kinh hãi: “Như thế nào?” Nàng sau đã biết được Ngô
Tương lúc ấy nhận chức quan cửu phẩm, cụ thể thế nào cũng không hỏi thăm cẩn
thận, chỉ biết là giống như kiếp trước phái đến Giang Nam. Hiện nay Lục Giam
nói muốn tránh né Ngô Tương, ở giữa đã xảy ra chuyện gì? Chớ không phải là giữa
hai người lại sinh ra khập khiễng đó chứ?
Lục Giam rũ mắt xuống một lúc rồi trầm giọng nói: “Mọi người trong lòng
cũng không thoải mái. Hắn nhậm chức Tri huyện ở Đình huyện của Tú châu, ta mặc
dù bài danh ở trước hắn, cũng không cao hơn bao nhiêu, may mắn được giữ lại
kinh thành... Có người nào là vì chữ viết của ta đẹp hơn hắn... Trên đường đi,
vô luận làm cái gì, mọi người luôn thổi phòng ta, hắn từ trước đến nay phong
quang vô hạn, trên mặt tuy rằng giấu giếm, nhưng ta biết hắn lần này không thể
không so đo, trong lòng là cực kỳ khó chịu. Cho nên cố ý tránh đi, trước qua
khoảng thời gian này rồi nói sau.”
Lâm Cẩn Dung thở dài, ngầm cảm thấy vì Ngô Tương tiếc hận, cũng thực sự có
thể lý giải sự khó chịu của Lục Giam. Một lần trước, Ngô Tương mặc dù là không
thi đỗ, chật vật quay về, nhưng căn do rơi xuống trong miệng người bên ngoài,
cũng chỉ là tài tử không sợ quyền quý, bị hãm hại mà thôi, đa phần còn khen
ngợi khí khái của hắn; Lần này lại thật sự thua cuộc, hắn còn trẻ đã thành
danh, vẫn tâm cao khí ngạo, vạn chúng chú mục, đột nhiên như thế tất nhiên chịu
không nổi, chính là nhân chi thường tình. Mà Lục Giam thì sao, tâm tâm niệm
niệm đã nghĩ muốn hơn thua với Ngô Tương, cũng không biết nghĩ tới ngày này bao
nhiêu năm, suy nghĩ bao nhiêu, khổ công bao nhiêu. Một khi đắc ý, lại bị người
ta gièm pha như vậy, giống như thắng mà không được công nhận, hắn đương nhiên
cảm thấy uất ức nín thở, lại không thể giải thích rõ.
Lập tức liền an ủi Lục Giam nói: “Ta thấy chàng không nên để ở trong lòng.
Tuy là loại chuyện này là có người yêu ghét ở bên trong, nhưng sẽ không bởi vì
người nào đó chữ viết đẹp hơn mà đặc biệt để cho hắn xếp hạng ở phía trước,
nhiều nhất chỉ lực lượng ngang nhau, chiếm chút tiểu tiện nghi mà thôi. Nói đến
nói đi, tất nhiên cũng do chàng khổ luyện đọc sách, nếu không tiên sinh cũng sẽ
không cầm thước đánh hung hăng như vậy. Cũng là chính chàng dụng công mà nên.
Chàng từ nhỏ đã khổ luyện, trên tay đều hằn vết chai. Ngô Nhị ca cho dù là
trong lòng không thoải mái, cũng tuyệt đối không sẽ không giận chàng, đơn giản
tự thương hại mà thôi, qua mấy ngày là tốt rồi.”
Lục Giam nghe nàng nói như thế, ánh mắt lại mềm mại thêm vài phần, mím môi
nhẹ nhàng cười: “A Dung, nghe nàng nói như vậy trong lòng ta thoải mái hơn
rồi.”
Lâm Cẩn Dung nói: “Đạo lý đơn giản chính là như vậy. Chỉ cần không thẹn với
tâm, cần gì phải khó xử chính mình?”
Lục Giam đi tới, giống như lơ đãng đem bả vai cọ cọ vào đầu vai nàng, lại
nhanh chóng thối lui nửa bước, nghiêm trang nói: “Sinh thần mười chín tuổi của
nàng, ta không ở nhà, chưa từng ăn mừng với nàng.”
Lâm Cẩn Dung thấy hắn nóng vội rời đi, cũng không để ở trong lòng: “Năm
trước đông chí lễ sinh thần của chàng, không phải là ở kinh thành một mình trải
qua sao? So đo nhiều như vậy làm cái gì?”
Lục Giam cười cười, từ trong lòng lấy ra một cái hộp gấm đưa qua: “Ta ở
kinh thành mua lễ vật sinh thần tặng nàng.”
Lâm Cẩn Dung hiếu kỳ hỏi: “Là cái gì vậy?”
“Ở cửa hàng vàng bạc của Đường gia làm theo yêu cầu. Lần trước ta cầm tương
bảo hình cá bằng bạc, nói qua sẽ đền bù cho nàng.” Lục Giam thấy nàng buông cây
quạt xuống, tiếp nhận hộp gấm, mở ra cho nàng xem, bên trong cũng là một đôi
hạch đào hương cầu, làm bằng bảo thạch được khảm hai chữ bách hợp bằng vàng
ròng lung linh, làm ra phi thường tinh xảo, ở dưới ánh mặt trời chói lọi chiếu
vào khiến người lóa mắt.
Lâm Cẩn Dung cúi mắt nhìn sau một lúc lâu, nâng mặt cười, nhẹ giọng nói:
“Thật sự là thứ tốt, nói vậy tiêu phí xa xỉ đúng không? Cám ơn Mẫn Hành quan
tâm.”
Lục Giam luôn luôn đánh giá thần sắc của nàng, nghe nàng cảm tạ hắn, không
khỏi cười nhẹ: “Nàng thấy đẹp là tốt rồi. Ta lúc ấy cũng không nghĩ mình có thể
thi đỗ, chỉ cho rằng thật vất vả xuất môn một chuyến xa nhà, mua chút đồ về
tặng mọi người.”
Lâm Cẩn Dung thu hộp gấm, có chút xấu hổ nói: “Đông chí khi đó ta bận
quá... Khi đó Ngũ đệ bỏ trốn, tổ phụ bị bệnh, trong nhà rối loạn hỏng bét, cho
nên...”
Ý tứ này chính là không vì hắn chuẩn bị lễ vật sinh thần. Lục Giam cười
gượng một tiếng: “Ta cũng không phải tiểu hài tử, còn so đo cái gì, còn nhiều
thời gian.” Hắn không đề cập tới Lâm Cẩn Dung theo hắn lên kinh, Lâm Cẩn Dung
cũng không chủ động nói đến, hai người phơi nắng giữa trưa, không thoải mái
lắm, đến khi tới trước cửa viện, đều đổ một thân mồ hôi.
Đám người Trương ma ma đã sớm được Anh Đào mang tin tức về, đang chờ ngay ở
cửa, vừa thấy người đến liền chạy nhanh đón tiếp, chúc mừng hỏi han, Lục Giam
hòa hòa khí khí trả lời từng câu. Thấy trong viện nơi nơi phơi nắng toàn là
sách, không khỏi cười nói: “Ta nửa đường đã nghĩ, nên phơi sách rồi, trở về
đúng là thấy các ngươi đã phơi.”
Đậu Nhi cười nói: “Thiếu phu nhân vẫn nhớ kĩ số sách vở của Nhị gia mà,
Thính Tuyết các bên kia cũng đã phân phó rồi. Nước ấm đã chuẩn bị xong, mì cũng
đã nấu xong, Nhị gia muốn ăn trước rồi tắm rửa, hay là muốn tắm rửa rồi mới ăn
mì?”
Lục Giam cười nói: “Trời chưa sáng đã dậy đi, hơi đói bụng, ăn trước đã.”
“Lập tức có ngay.” Đậu Nhi liền nháy mắt với Lâm Cẩn Dung.
Lâm Cẩn Dung từ ánh mắt của nàng nhìn lên, thấy Thải Hồng sợ hãi rụt rè
đứng ở một góc, thần sắc có chút không bình thường, Quế Viên thì cúi mắt đứng ở
góc bên kia, Quế ma ma tươi cười cũng có chút cứng ngắc. Trong lòng biết có
điều khác thường, cũng không hỏi nhiều, chỉ đi theo Lục Giam vào phòng, pha
trà, ngồi ở một bên nhìn hắn ăn mì, thấp giọng phân phó Đậu Nhi đem Thải Hồng
tiến vào.
Giây lát, đã ấm bụng, Lục Giam phát ra một tiếng thở dài thoải mái: “Vẫn là
trong nhà thoải mái hơn.” Lời còn chưa dứt, đã thấy một nha hoàn mặc quần áo
xanh lá cây bộ dạng phục tùng rũ mắt, chân tay luống cuống đứng ở một bên,
không khỏi ngạc nhiên hỏi: “Đây không phải là nha hoàn trong phòng của mẫu thân
sao? Sao lại ở đây?” Nha hoàn kia hắn ở chỗ Lâm Ngọc Trân cũng gặp qua vài lần,
có điều không nhớ ra tên.
Thải Hồng mặt lập tức hồng đến lỗ tai, hận không thể cúi thấp đầu xuống
đất.
Lâm Cẩn Dung lắc lắc cây quạt, cười nói: “Chàng sắp trở về nhà, mẫu thân
hiểu được nơi này của ta thiếu người, sợ hầu hạ không chu toàn, cho nên đem
nàng đưa tới. Thải Hồng, lại đây chào hỏi Nhị gia.”
Thải Hồng run rẩy tiến lên, đối với Lục Giam quỳ lạy chi lễ: “Nô tỳ Thải
Hồng thỉnh an Nhị gia.”
Đến đây, Lục Giam trong lòng đã có vài phần hiểu ra, lại nhìn Lâm Cẩn Dung
giống như có ý tứ bàng quang, không khỏi có chút tức giận, càng cảm thấy mất
hứng, đơn giản không đáp lời, chỉ làm như không nghe thấy, không phát hiện, sầm
mặt cúi mắt chậm rãi uống trà.
Thải Hồng nghiêm túc dập đầu xuống đất, chậm chạp không thấy hắn lên tiếng,
vốn đang không yên tâm lại càng cảm thấy bất an, nhưng không có can đảm lặp lại
lần nữa, chỉ thành thành thật thật quỳ trên mặt đất, không dám cử động.
Lâm Cẩn Dung thấy không nhìn nổi, nhẹ giọng nói: “Đứng lên đi.”
Chương 306: Mắt nhìn
Thải Hồng đứng lên, lại vì quá mức khẩn trương mà đạp vào váy của mình, lảo
đảo một chút, suýt nữa ngã ở đương trường. Đậu Nhi nhìn xem rõ ràng, vội vươn
tay giúp đỡ nàng một phen mới không bị xấu mặt, không đợi Lâm Cẩn Dung mở
miệng, nàng đã rớt lệ.
Lục Giam thấy lại không vui, hắn mới đi xa trở về nhà, đang lúc lễ tiết,
vốn có việc vui trong lòng, đã có vô số phiền phức rối rắm ập đến, không thể
thư giải. Thải Hồng khóc lóc xem như hoàn toàn chọc giận hắn, hắn đặt chén trà
xuống, bỗng nhiên đứng dậy vào buồng trong.
“Ách...” Thải Hồng sợ tới mức cứng đờ người.
Lâm Cẩn Dung thở dài, phân phó nàng nói: “Trước đi xuống đi.”
Thải Hồng cũng không chịu đi, thút tha thút thít hành lễ với nàng: “Thiếu
phu nhân, nô tỳ...”
Đậu Nhi nhìn thấy bộ dạng này của Lục Giam, trong lòng mười vạn phần vui
mừng, một phen kéo lấy cánh tay của Thải Hồng, trầm giọng nói: “Ngươi cũng thật
không có mắt nhìn. Có cái gì không thể nói vào hôm khác?”
Thải Hồng liền che miệng, chảy lệ theo Đậu Nhi đi ra ngoài. Lâm Cẩn Dung
ngồi xuống tháp, nhẹ nhàng thở ra, nghiêng tai lắng nghe, thấy trong phòng có
tiếng nước chảy, hiểu được Lục Giam đang tắm, vì vậy cũng không quản, chỉ chờ
Đậu Nhi quay lại.
Chốc lát, Đậu Nhi đi đến, nhỏ giọng nói: “Thiếu phu nhân, hôm nay lúc người
rời đi, chúng ta trong phòng đã xảy ra chút việc.”
Lâm Cẩn Dung hỏi: “Chuyện gì? Ta thấy vài người thần sắc đều có chút không
đúng.” Trong lòng lại ẩn ẩn có đáp án.
Đậu Nhi cầm một quyển sách đóng gáy hình cánh bướm, nhỏ giọng nói: “Sách
này bị hủy rồi.”
Lâm Cẩn Dung tiếp nhận nhìn, thấy trên mặt bài còn vẹn nguyên, nhưng trang
sách đã bị nhăn nhúm rách nát, mặt trên còn dính bùn đất, không khỏi nhíu mày
hỏi: “Sao lại thế này?”
Đậu Nhi thật cẩn thận nói: “Lúc ấy mọi người đều bận rộn phơi nắng cho
sách, Thải Hồng cũng đến hỗ trợ, nô tỳ đang cùng Song Toàn nói chuyện, chợt
nghe Quế Viên kêu lên, Thải Hồng đang cầm quyển sách này đứng ở nơi đó mà rơi
lệ...”
Lâm Cẩn Dung cười lạnh một tiếng. Quế Viên giả bộ dịu ngoan lâu như vậy,
chung quy là nhịn không nổi nữa rồi, nếu giữ người này lại, trong phòng của
nàng chỉ sợ sẽ bị khuấy đảo long trời lở đất, cuối cùng nàng còn phải thay Quế
Viên chịu trách nhiệm.
Đậu Nhi thấy nàng cười lạnh, trong lòng không yên: “Sau đó một mình nô tỳ
hỏi Thải Hồng, nàng nói thật sự do nàng làm rách, vừa rồi chỉ sợ là muốn nhận
lỗi với thiếu phu nhân.” Thải Hồng tuy rằng thừa nhận, nhưng bản thân cũng nghĩ
đây không phải là sự thật, Thải Hồng chỉ sợ cho rằng, đây là Lâm Cẩn Dung bày
mưu đặt kế ra oai phủ đầu, có lẽ không dám đắc tội với Quế Viên, vì vậy nhẫn nhịn
nuốt xuống.
Lâm Cẩn Dung thản nhiên nói: “Trước để đó. Chờ xem thế nào rồi nói sau.”
Chợt nghe Lục Giam ở bên trong nói: “A Dung, tại sao không thấy bông tắm?”
Trong giọng nói còn mang theo vài phần sốt ruột.
Đậu Nhi vẻ mặt không hiểu: “Nô tỳ tự tay đã...” Nàng cũng không phải là Lệ
Chi, không biết chút tỏ vẻ như vậy, rõ ràng chính là chuẩn bị tốt mọi thứ,
không hiểu vì sao lại không thấy?
Lâm Cẩn Dung vẫy tay kêu nàng đi ra ngoài, tự vào buồng trong, nhìn quanh
mọi nơi, quả nhiên thấy bông tắm đặt trong bát thủy tinh trên chiếc kỉ trà cạnh
cửa sổ, liền lấy đi đến phía sau bình phong, đặt xuống kỉ trà bên cạnh thùng
gỗ.
Lục Giam từ lúc nàng đi vào vẫn nhìn nàng, thấy nàng thả bông tắm xuống
muốn đi ra ngoài, vội lên tiếng nói: “A Dung, không biết lúc này nàng có rảnh
không?” Trong miệng hỏi như thế, nhưng hiển nhiên nàng phải nói có rảnh.
Lâm Cẩn Dung hiểu được hắn trong lòng không thoải mái, cũng biết lần này
nói chuyện sớm hay muộn đều không thể tránh khỏi, liền gật đầu nói: “Có.”
Lục Giam chỉ ghế ở một bên: “Nàng ngồi đi, chúng ta trò chuyện được chứ?”
Hắn vốn định buổi tối đêm dài nhàn tĩnh sẽ nói chuyện với Lâm Cẩn Dung, nhưng
nếu hiện tại muốn nói, thì nên nói ngay, hắn không thể đợi, cũng không muốn đợi
nữa.
“Được.” Lâm Cẩn Dung đưa tay đặt ở trên đầu gối, ngồi nghiêm chỉnh, làm ra
bộ dạng nghiêm túc lắng nghe.
Lục Giam thấy nàng như thế, lại nghĩ đến bộ dạng của Thải Hồng, còn có đám
người Lâm Ngọc Trân, liền có chút oán giận không hiểu vì sao, há mồm muốn nói,
nửa chừng lại sửa ý, ngược lại có chút ngốc nghếch vò đầu, cầm lấy một ít bông
tắm đặt lên đầu, tận lực khiến thanh âm trở nên nhu hòa: “Trước khi thi, ta vẫn
đều suy nghĩ có thể thi đỗ hay không; Đợi cho thi đỗ, ta luôn nghĩ rằng nàng sẽ
tính thế nào. Một đường mưa gió kiêm trình, thầm nghĩ hỏi nàng một câu, nàng,
nghĩ kĩ chưa?”
Lâm Cẩn Dung nhẹ giọng nói: “Không phải chàng đã an bài xong xuôi sao? Lúc trước lão thái thái đã nói
với ta, chàng vừa thi đỗ liền viết thư hồi bẩm với lão thái gia.” Hắn và Lục
lão ông đã sớm quyết định, đến lúc đó chính là các trưởng bối an bài, nàng phải
đi theo hắn, không còn con đường thương lượng nào khác. Nếu như thế, cần gì
phải hỏi lại ý tứ của nàng? Nàng biết thì đã biết, cũng không có gì để giấu
giếm, không thể nói ra.
Bị nàng vạch trần, tay Lục Giam đặt ở trên đầu lập tức dừng lại, ngừng một
lúc mới thấp giọng nói: “Nàng chớ trách ta, ta là sợ nàng chui rúc vào sừng
trâu. Tình hình này, ở trong nhà sợ là vẫn….” Trong nhà mọi người nghĩ đến Lâm
Cẩn Dung không thể sinh, hắn lại biết vì sao không thể sinh.
Lâm Cẩn Dung mặc mặc, nói: “Khi nào thì đi? Ta sẽ thu thập hành lý. Ta cũng
rất muốn xuất môn một chút, nhìn xem bên ngoài là bộ dạng gì đây.” Một khi đã
như vậy, nàng liền đi theo hắn, nhìn xem non sông cảnh sắc bên ngoài, cũng
không uổng sống trên đời này.
Thấy nàng không nói nhiều gì thêm, Lục Giam nhãn tình sáng lên: “Vừa rồi
nghe ý tứ của tổ phụ, là còn muốn ta trở về nhà cũ tế tổ, ít nhất cũng phải
mười ngày, nhưng chúng ta nhiều đồ, ngày mai nên thu thập đi. Ta sẽ sai người
đến kinh thành trước ngắm tìm một tòa nhà, không lớn, nhưng phải thực thanh
tịnh, nàng nhất định sẽ thích.” Hắn cao hứng, bất kể nước và bọt tắm trên đầu
chảy vào trong mắt, hắn cũng không lập tức chà lau, tùy ý để nước mắt ứa ra,
rồi mới “Ai nha” một tiếng.
Lâm Cẩn Dung vội đứng lên, cầm một chậu nước ấm đi qua, ý bảo hắn nghiêng
đầu, giúp hắn rửa mắt. Hai người đứng gần, da thịt chạm nhau, chìm trong hơi
nước, đều có một cảm giác nói không nên lời.
Lâm Cẩn Dung liên tục thay hắn gội, rồi buông chậu, thấp giọng nói: “Hẳn là
được rồi.” Lời còn chưa dứt, Lục Giam đã cầm tay nàng, thấp giọng nói: “A Dung,
nếu nàng nguyện ý, có làm phiền nàng giúp ta gột rửa đầu không? Coi như là tặng
lễ vật sinh thần cho ta, được không?”
Lâm Cẩn Dung cúi mắt im lặng một lát, rồi đặt tay lên đầu hắn, nhẹ nhàng
gội. Lục Giam nhẹ nhàng thở ra một hơi, ngồi vẫn không nhúc nhích, ánh mắt cũng
không chớp nhìn đóa sen trên tấm bình phòng. Trong phòng ánh sáng lưu ly, ngập
đầy hơi nước, mùi thơm như có như không, hai người đều là trầm mặc không nói
gì, lại thập phần an hòa.
Đậu Nhi ở ngoài cửa nhỏ giọng nói: “Thiếu phu nhân, có người đến thúc
giục.” Ngữ khí hoàn toàn khẩn trương ngượng ngùng, lại mang theo vài phần không
đành lòng.
Loại ngữ khí, thái độ này, không cần phải nói Lâm Cẩn Dung cùng Lục Giam
cũng hiểu được nàng đang hiểu lầm cái gì. Lục Giam đột nhiên hé miệng cười
cười: “Đậu Nhi thật ngoan, tuy không thông minh có năng lực như Lệ Chi, nhưng
so với Lệ Chi thì thành thật hơn nhiều.”
Nghe ra ý tứ trong giọng nói của hắn, Lâm Cẩn Dung nhanh giúp hắn gội đầu sạch
sẽ, cầm một khăn sạch, đi ra ngoài trả lời Đậu Nhi: “Lập tức sẽ ra ngay.”
Đậu Nhi thấy nàng xốc mành, còn không dám giương mắt nhìn nàng, chỉ cúi mắt
nói: “Đã là thúc giục lần thứ hai, nghe nói lão thái gia uống có chút say.”
Sau bình phong truyền đến thanh âm Lục Giam mặc quần áo: “Cứ nói ta lập tức
đi qua.”
Đậu Nhi cúi mắt, quỳ gối thi lễ, giống như trốn chạy bỏ ra ngoài.
Lục Giam khoác kiện áo choàng đi ra, trên mặt hàm chứa cười, nhẹ giọng hỏi
Lâm Cẩn Dung: “Nàng muốn đi cùng ta, hay là?”
Hắn tà tà đứng ở nơi đó, trên người phủ áo bào trắng, tươi cười thanh
thiển, tư thái phong lưu nói không nên lời, Lâm Cẩn Dung lặng lẽ nhìn thoáng
qua liền thu ánh mắt, đáp: “Ta muốn đến phòng bếp xem trước, chàng cứ qua đó
đi.”
Lục Giam cũng không miễn cưỡng, lại càng không vội, chậm rãi thu thập,
trong chốc lát bảo nàng hỗ trợ lấy ngoại bào, trong chốc lát thỉnh nàng hỗ trợ
chải đầu, trong chốc lát lại hỏi nàng hài ở nơi nào, ép buộc thật lâu sau, mới
thu thập thỏa đáng, nhìn nàng nói: “Ngày sau chớ gọi Thải Hồng kia đến trước
mặt ta nữa.”
Lâm Cẩn Dung nghĩ rằng, kia làm sao có thể, người ta là muốn đi theo lên
kinh, chẳng lẽ bắt nàng trở thành kẻ ác, ngăn đón không cho sao? Liền thản
nhiên nói: “Nàng không có gì sai, tổ mẫu nói, muốn nàng cùng lên kinh. Một con
người sống sờ sờ ra đấy, ta không gọi nàng, nàng cũng sẽ lộ diện, chàng không
thể bởi vì nàng lộ mặt mà tính trên đầu ta được.”
Lục Giam nói: “Thứ khác không cần nàng lo, dù sao chỉ cần nàng đừng nhiều
chuyện là được rồi.” Nói xong tự rời đi.
Lâm Cẩn Dung nhìn ra bên ngoài cửa sổ, chỉ thấy thái dương chói lọi, chiếu
vào phản quang, mắt thấy rất nóng nực, đơn giản một lần nữa rửa mặt trang điểm.
Vừa thu thập thỏa đáng, chợt nghe Quế Viên ở ngoài mành nói: “Thiếu phu nhân,
nô tỳ có việc muốn bẩm.”
Đậu Nhi điều tra nhìn về phía Lâm Cẩn Dung.
Lâm Cẩn Dung cũng không quay đầu lại, trầm giọng nói: “Không gặp.”
Đậu Nhi liền đi ra ngoài cùng Quế Viên thấp giọng nói vài câu, giây lát,
hết thảy an tĩnh lại. Đậu Nhi vén mành, thấp giọng nói: “Thiếu phu nhân, đã đi
rồi.”
Lâm Cẩn Dung đứng lên, thấp giọng dặn dò nàng: “Trông chừng kĩ, chớ để nháo
loạn, hôm nay nhiều người bận rộn, nếu nháo loạn sẽ rất khó coi.”
Đậu Nhi nghiêm túc gật đầu: “Người cứ yên tâm, nô tỳ nhất định trông chừng
thật kĩ.”
Lâm Cẩn Dung liền gọi Anh Đào ở lại giúp Đậu Nhi chiếu cố, chỉ dẫn theo
Song Phúc, Song Toàn đi đằng trước xử lý công việc. Trước đi về phía phòng bếp
xem qua, rồi đến nhà thuỷ tạ. Đến nhà thủy tạ bên kia, đúng là thời điểm nóng
nhất, một kĩ nhân đang đứng ở chính giữa phun lửa biểu diễn, chung quanh vài
hài tử đang biểu diễn xiếc ảo thuật, một đám người nhìn xem cao hứng phấn chấn.
Lâm Cẩn Dung lặng yên không một tiếng động ngồi xuống bên cạnh Khang Thị, Khang
Thị hàm chứa cười nhìn về phía nàng, thấy nàng không đổi quần áo, lại thu liễm
vài phần trêu chọc, thấp giọng nói: “Vừa rồi rất thú vị, đáng tiếc Nhị tẩu bỏ
lỡ rồi.”
Lâm Cẩn Dung cười cười, tùy ý ứng phó vài câu. Chợt nghe cách đó không xa
sau bình phong ngăn cách có nam khách bên kia “Oanh” một tiếng cười rộ lên, có
người hô: “Hôm nay không khiến Nhị lang quá chén, ngược lại có vẻ ta không có
tiền đồ rồi.” Từ đó, thanh âm ồn ào không thôi, đều là mời rượu.
Khang Thị đem cây quạt che miệng, nghiêng qua nhỏ giọng nói: “Những người
này thật không có mắt nhìn, tối nay Nhị tẩu sợ là sẽ vất vả rồi.”

