Thế hôn - Chương 375 + 376
Chương 375: Đối chứng
Lâm Cẩn Dung từ trong lúc ngủ mơ tỉnh
lại, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức giống như bị xe ngựa nghiền qua, hơi chút
động đậy, là có thể nghe thấy xương cốt và thắt lưng ca ca rung động. Hai tay
và đùi lại bủn rủn trầm trọng cơ hồ không nâng lên nổi. Nàng nhẹ nhàng thở ra,
chăn bó sát người, nửa mở mắt đánh giá tình hình trong phòng.
Trong phòng một mảnh hôn ám, nhiệt
khí than đốt trộn lẫn hỗn loạn với mùi hương bạch đàn, làm cho người ta đang
mệt mỏi được thả lỏng. Lục lão phu nhân nửa nằm trên tháp, trong tay nắm một
chuỗi lần tràng hạt, cúi mắt thấp giọng tụng kinh cơ hồ không thể nghe thấy. Tố
Tâm và Sa ma ma khoanh tay đứng ở một bên, cúi mắt, một bộ dạng buồn ngủ.
Lâm Cẩn Dung đứng dậy, nhẹ tay nhẹ
chân đi đến đứng lại bên cạnh Sa ma ma, thấp giọng nói: “Ma ma, giờ nào rồi?
Sao lão thái thái tỉnh dậy cũng không bảo ta một tiếng?”
Sa ma ma nhỏ giọng nói: “Đã là giờ dậu. Lão thái thái nói người vất vả,
không cần gọi người dậy. Đói bụng không? Nhiều người bận rộn, hiện tại đầu bếp
không thể đưa cơm đến đúng hạn, đều là truyền lời thì sẽ đưa tới. Ẩm thực của
lão thái thái do phòng bếp nhỏ trong viện nấu, bà đã dùng xong, có để phần cho
người, lão nô sai người đưa tới đây?”
Lâm Cẩn Dung thấy bộ dạng này của Lục lão phu nhân, đại để là trong khoảng
thời gian ngắn sẽ không dừng lại, nhân tiện nói: “Ta đến sương phòng phía đông
ăn.”
Sa ma ma liền sai người an bài cơm canh cho Lâm Cẩn Dung. Lâm Cẩn Dung lại
thoáng đứng đó một lúc lâu, im lặng đối với Lục lão phu nhân thi lễ, rồi rời
đi.
Nghị Lang chưa tỉnh, Phan thị cùng Đậu Nhi ngồi bên nôi bóc hạt dẻ, Song
Phúc cùng Song Toàn, Anh Đào không thấy một đâu. Lâm Cẩn Dung thuận tay lấy ra
một viên hạt dẻ trong bát cho vào miệng: “Là muốn làm bánh hạt dẻ sao?”
Đậu Nhi nói: “Nô tỳ nhìn bộ dáng này, cơm canh không thể chu đáo, không
biết chừng nào thì lại có khách tới, đầu bếp cũng không nấu ra món gì ngon. May
mà Vinh Cảnh cư có phòng bếp nhỏ, vừa vặn tự mình động thủ làm chút điểm tâm
mới mẻ, thiếu phu nhân không câu nệ là tốt rồi. Nếu bận việc thì đói bụng có
thể có thứ lót dạ.”
“Đậu Nhi luôn là người cẩn thận nhất.” Lâm Cẩn Dung tán thưởng nàng một
câu, hỏi qua việc ăn nghỉ của Nghị Lang hôm nay. Lại hỏi: “Anh Đào cùng Song
Toàn chạy đi đâu rồi?”
Đậu Nhi nói: “Đến viện chúng ta sửa sang lại hành lý mang về từ trong kinh,
Anh Đào nói, có chút vật phẩm quý trọng phải nhanh thu xếp cất kĩ. Quà tặng đưa
đến các phủ cũng phải thu thập xong.” Cũng là Anh Đào nghe xong Lâm Cẩn Dung
nói với Đào thị về việc hành lý chưa thu dọn, liền thừa dịp lúc này đi làm
việc.
Xem một đám các nàng làm việc đều thập phần cẩn thận có trật tự, Lâm Cẩn
Dung thực kiên định: “Tốt lắm. Gian ngoài tin tức thế nào? Phương Trúc cùng
Xuân Nha không sai người vào báo tin sao?” Nàng tính toán. Người ở nhà cũ Lục
gia hẳn cũng nên tới rồi.
Đậu Nhi nói: “Lúc trước Xuân Nha tỷ tỷ tiến vào, nói là Đại phu nhân giữ
các phu nhân thân gia dùng cơm chiều, gian ngoài cũng bố trí xong rồi.”
“Nhị thiếu phu nhân, nô tỳ đưa cơm cho người.” Hoàn Nhi cầm theo thực hộp
tiến vào, tay chân lưu loát dọn ra, cung kính thỉnh Lâm Cẩn Dung đi qua dùng
cơm. Tuy rằng tất cả đều là thức ăn chay, nhưng nấu tinh xảo chỉnh tề. Lâm Cẩn
Dung bỏ tâm tư xuống ăn cho no bụng, đem đồ ăn còn lại thưởng cho Phan thị và
Đậu Nhi, thưởng cho Hoàn Nhi một ít tiền, bảo nàng gọi Anh Đào trở về đây.
Đến khi rửa tay trở lại trong phòng Lục lão phu nhân, Lục lão phu nhân còn
đang nhắm mắt tụng kinh, Lâm Cẩn Dung liền tìm cái ghế ngồi xuống, bồi ở một
bên. Sắc trời càng ngày càng tối, nhũ mẫu đốt đèn dọc theo hành lang dài, trong
từng đèn lồng trắng bừng sáng ngọn lửa, đem toàn bộ tố sắc trong phòng chiếu
một mảnh thanh bần.
Anh Đào cước bộ nhẹ nhàng đi vào. Dán bên lỗ tai Lâm Cẩn Dung thấp giọng
nói: “Thiếu phu nhân, nhóm tộc lão trong dòng họ đều đến đông đủ rồi, Đại phu
nhân thỉnh người đi ra ngoài.”
Lâm Cẩn Dung nhìn về phía Lục lão phu nhân, Lục lão phu nhân lúc trước chỉ
đang cúi mắt lúc này đã hoàn toàn nhắm lại. Thanh âm tụng kinh thấp đến nỗi cơ
hồ nghe không thấy, da thịt lỏng lẻo cùng khóe môi rũ xuống thoạt nhìn sầu khổ
vô hạn. Lâm Cẩn Dung không biết Lục lão phu nhân đối với chuyện xảy ra ở gian
ngoài biết được bao nhiêu, nhưng giờ phút này nhìn Lục lão phu nhân thật sự
đáng thương, nàng có chút không đành lòng tiến lên quấy rầy, lại cuối cùng cố
lấy dũng khí tiến lên hành lễ: “Tổ mẫu...”
Lục lão phu nhân trong tay lần tràng hạt xoay chuyển bay nhanh, mở to mắt
yên lặng nhìn nàng, khẽ thở dài một cái: “Đi đi!”
“Tôn tức sẽ nhanh chóng trở về làm bạn với tổ mẫu.” Lâm Cẩn Dung vốn định
nói cho bà biết mình đi làm cái gì, phút cuối cùng lại sửa lại chủ ý, quỳ gối
hành lễ lui ra.
Lục lão phu nhân nhìn theo bóng dáng nàng, trong mắt hiện lên một tia đau
khổ, nhắm mắt tiếp tục tụng kinh.
Lâm Cẩn Dung một đường bước vào, không khí vừa lạnh vừa vắng vẻ, tảng đá
bên đường cùng hành lang dài nơi nơi đều là vũng nước, đèn lồng màu trắng theo
gió lay động, xa xa truyền đến tiếng hòa thượng siêu độ tụng kinh cùng tiếng
người ồn ào, vừa lạnh lùng lại náo nhiệt.
Lâm Cẩn Dung đi tới bên ngoài chính đường, vừa mới bước lên thềm như ý,
chợt nghe thấy bên trong truyền đến tiếng ô ô nức nở của Lục Kiến Trung, thỉnh
thoảng còn nói mấy câu, ngữ khí đau khổ, phi thường hợp với tình hình. Hắn nơi
đó mới khóc xong, Lâm Ngọc Trân cùng Đồ thị cũng bắt đầu khóc, ngay sau đó, Lục
Kiến Lập và đám người Lục Kinh cũng bắt đầu khóc, một mảnh vang vang.
Lâm Cẩn Dung vào chính đường, thấy bên trong đèn đuốc sáng trưng, bốn tộc
lão nổi tiếng nhất Lục thị theo thứ tự ngồi đó, đang khổ sở khuyên nhủ đám
người Lục Kiến Trung. Lã thị đã ở đó, cong vẹo tựa vào trên người Tố Cẩm, một
bộ thể nhược nhiều bệnh, đau khổ chống đỡ, Lục Kinh, Khang Thị, Nguyên Lang,
Hạo Lang tất cả đều đang khóc lóc, vì thế nàng cũng làm mặt khóc tang, trầm mặc
không lên tiếng đi đến đứng giữa Lã thị cùng Khang Thị. Vừa mới đứng lại, Lục
Kinh quay đầu liếc mắt nhìn nàng một cái, Lâm Cẩn Dung chỉ làm như không phát
hiện.
Khó khăn lắm tiếng khóc mới ngừng lại, Lâm Ngọc Trân lau lệ nói: “Lão Tam,
phụ thân đêm qua đã công đạo đệ thế nào? Thừa dịp tộc lão trong dòng họ đều ở
đây, đệ nói ra tâm nguyện của người đi.”
Trong phòng có chút im lặng.
Dưới ánh nến, trên mặt mọi người lúc
sáng lúc tối.
Lâm Cẩn Dung nhìn xem rõ ràng, vài vị
tộc lão ngồi ở phía trên đều là một bộ đoan nghiêm ngay ngắn, chí công vô tư.
Phu thê Lục Kiến Trung đều là cúi mắt, không thấy rõ thần sắc, Lâm Ngọc Trân
trong mắt lóe ánh sáng, Lục Kiến Lập lông mày nhíu lại, nửa do dự nửa ưu
thương, Đồ thị có chút bất an, dùng sức vò khăn tay. Những người khác đều dựng
thẳng lỗ tai.
Vị cầm đầu kia bối phận so với Lục
lão ông còn cao hơn, Lục Giam phải gọi là lão tổ công vừa khụ một tiếng, run
rẩy nói: “Lão Tam, nơi này cũng không có người ngoài, con cứ yên tâm nói ra.”
Lục Kiến Lập lúc này mới từ trong
lòng lấy ra lá thư, trần thuật sự việc rõ ràng, hai tay đưa qua cho lão tổ
công: “Thúc tổ phụ. Thỉnh vài vị tôn lão nghiệm chứng, dấu niêm phong này còn
nguyên hay không, chữ viết trên đó có phải là của phụ thân con hay không?”
Lão tổ công tiếp nhận. Mị mắt soi
dưới ánh nến, cũng không lập tức trả lời, đưa cho người bên trái mà Lục Giam
phải gọi là tổ bá phụ. Tên là tộc lão Lục Trùng: “Đại chất nhi, con xem có phải
hay không?”
Lục Trùng cũng là nhìn trái ngó phải,
chậm chạp không nói, mặt khác một bên hai tộc lão bối phận thấp hơn vẫn chờ hai
người đưa qua, nhưng không chờ nổi, trong đó một người Lục Giam gọi là Tam thúc
tổ, tên là Lục Lăng còn có chút mất hứng, nói: “Đến tột cùng có phải hay không,
liếc mắt một cái có thể nhìn ra được mà. Nếu ánh mắt của hai người không tốt.
Đưa đây cho ta xem!”
Một người khác Lục Giam gọi là Đại bá
phụ, tên Lục Tiêu lại tiếp lời: “Vốn là viết hai phần, thỉnh thúc phụ cùng Đại
ca mở tráp ra, lấy ra để đối chiếu liền hiểu ngay.”
Lâm Cẩn Dung thấy thế không khỏi thầm
nghĩ, hóa ra bốn người này cũng không phải bền chắc như thép, chẳng qua lão tổ
công bởi vì bối phận cao, lớn tuổi nhất, ngày thường được tôn trọng, nói chuyện
cực kì có phân lượng; Lục Trùng kia trong nhà thịnh vượng nhất, nhất hô bá ứng.
Cho nên hai người này ở trong tộc ngày thường luôn được yêu thích nhất. Ngay cả
Lục lão ông, cũng là chủ yếu đem tráp giao cho hai người quản, hai người khác
chỉ được chứng kiến.
Chỉ thấy lão tổ công bất mãn trừng
mắt nhìn Lục Lăng cũng Lục Tiêu một cái, cũng không lập tức tỏ rõ thái độ. Chỉ
hỏi Lục Kiến Trung cùng Lục Kiến Lập: “Mẫu thân các con đâu? Sao không thỉnh
nàng ra nghe?”
Lục Kiến Trung lập tức lại chảy lệ,
đấm ngực giậm chân:
“Gia mẫu bi thống quá độ, làm sao có thể ra ngoài? Ta nói trì hoãn một chút,
chờ lão nhân gia người đỡ hơn, Đại ca và các chất nhi ở bên ngoài về rồi nói
sau, nhưng mà...” Nói đến đây, hắn lại ngừng lời, chỉ dùng sức lau lệ. Dù sao
chính là, ý tứ của hắn là muốn cho mọi người thấy Đại phòng và Tam phòng không
cố kỵ lão nhân, trong lúc khẩn cấp lại muốn chiếm riêng tài sản.
Lâm Ngọc Trân khinh thường hừ lạnh
một tiếng.
Lục Kiến Lập trắng bệch nghiêm mặt
nói: “Ta chỉ là chiếu theo di ngôn của phụ thân mà làm việc thôi. Còn thỉnh các
vị trưởng bối thành toàn cho mảnh hiếu tâm của ta.” Nói xong cúi đầu thật sâu.
Lâm Ngọc Trân cũng tiến lên thi lễ,
lau lệ cất cao giọng nói: “Thúc tổ phụ, công công của ta đi vội vàng, rất nhiều
lời chưa kịp nói với chúng ta. Chúng ta làm thiếp bối tất nhiên là phải làm cho
thật tốt tang sự này, nhưng mà công công lại có an bài khác, chúng ta không
biết căn do, nếu làm trái nguyện vọng của lão nhân gia người, vậy cũng không
phải là đại bất hiếu sao? Sao có thể khiến người an tâm! Dù thế nào cũng không
khỏi khiến lão nhân gia thất vọng?”
Lão tổ công ánh mắt lóe ra, do dự
cùng Lục Trùng nhìn nhau một cái, lại nhìn nhìn Lục Kiến Trung, ân vài tiếng.
Lâm Ngọc Trân phiền chán chi cực,
nói: “Đa tạ vài vị trưởng bối thay lão thái gia nhà ta bảo quản này nọ. Không
biết thư kia là nằm trong tay vị nào?” Ngụ ý, bọn họ bất quá là giúp đỡ quản lý
một chút mà thôi, nào có đạo lý chủ nhân muốn còn luyến tiếc lấy ra?
Lục Kiến Lập đột nhiên thay đổi, tiến
lên đoạt lại lá thư trong tay Lục Trùng, ngạnh cổ nói: “Xem như vậy, thúc tổ
phụ cùng Đại bá là không tin ta. Vậy để ta mở lá thư này ra, đến tột cùng có
phải bút tích của gia phụ hay không, mọi người vừa thấy, vừa nghe liền biết
thôi.” Nói xong quả thực muốn xé thư.
Lục Trùng vội hỏi: “Tam chất nhi, con
tức giận cái gì vậy? Ta khi nào thì
nói là không tin con đâu?”
Lục Kiến Lập nổi giận đùng đùng nói: “Các người là trưởng bối đức cao vọng
trọng, đúng hay không đúng, chỉ cần một câu nói, thái độ như vậy, cũng không
phải là không tin ta sao?”
Lâm Cẩn Dung bước lên phía trước khuyên nhủ: “Tam thúc phụ, người bớt giận,
vài vị trưởng bối cũng là thận trọng, là vì mọi người suy nghĩ.”
Lão tổ công hộc hộc hai tiếng, nói: “Nhìn xem, ta bất quá là sợ các ngươi
thương tâm, muốn chờ các ngươi xong việc rồi nói sau, hiện tại biến thành ta
không phải, chẳng lẽ ta có thể đứng giữa mưu lợi sao? Quên đi, không cùng nhóm
tiểu bối các ngươi so đo. Đại chất nhi, con lấy ra đi.”
Lục Trùng vung tay lên, một gã sai vặt cầm một hộp gỗ hoàng lê dài tầm năm
tấc có dùng khóa đồng tiến đến.
Chương 376: Phân chia tài sản
Trừ bỏ Lục Kiến Trung ra, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm cái tráp kia.
Lục Trùng hướng mọi người để lộ ba khóa đồng trên tráp: “Thỉnh xem, hoàn
hảo như lúc ban đầu.”
Khóa đồng trên tháp, nhìn phi thường chắc chắn, hoàn hảo như lúc ban đầu,
nhưng trên thực tế mọi người đều hiểu được, nếu Lục lão ông không phải lưu lại
phong thư này, tráp có thể đổi, khóa cũng không còn quan trọng. Chính là sự
tình đã đến tình trạng này, nếu có người nói ra chuyện này cũng vô dụng, nhưng
sẽ khiến cho mâu thuẫn nảy sinh.
Lão tổ công trước hết từ trong lòng lấy ra một chìa khóa, mở cái khóa đầu
tiên, Lục Trùng cũng đi theo mở khóa, kế tiếp khiến cho người ta kì quái là,
chìa khóa còn lại, cũng không nằm trong tay Lục Lăng bối phận cao hơn, mà là
Lục Tiêu có bối phận thấp nhất. Trong bốn tộc lão, chỉ có một mình Lục Lăng
không có chìa khóa, đây thực sự khiến người ta kinh ngạc, do đó Lâm Cẩn Dung
cũng hiểu được vì sao Lục Lăng lại ra mặt cùng mấy người lão tổ công đối
nghịch. Nàng nhịn không được suy nghĩ, an bài như vậy đến tột cùng là trùng hợp
hay là do Lục lão ông cố ý đây? Nhưng mặc kệ thế nào, chân tướng đã không thể
tìm tòi nghiên cứu.
Tráp được mở ra, lão tổ công lấy phong thư bên trong, trước mặt mọi người
trong Lục gia, để lộ dấu niêm phong còn hoàn hảo hay không, lại lệnh Lục Kiến
Lập cùng hắn đồng thời xé mở thư trong tay, thẩm tra nội dung, sau đó tuyên bố.
Gió từ đại môn thổi vào, thổi trúng mọi người đưa lưng về phía đại môn của
Lục gia một trận lạnh lạnh lẽo, thổi trúng Lâm Ngọc Trân vô cùng phẫn nộ, thổi
trúng Lục Kiến Lập lệ nóng doanh tròng, thổi trúng Lục Kiến Trung mặt không
chút thay đổi.
Lục lão ông yêu cầu là phân chia tài sản chứ không được phân gia, ít nhất
là trước khi Lục lão phu nhân còn sống, thì không được ra ở riêng. Tổ trạch bên
kia của lão gia, điền trang tất nhiên là đích tôn kế thừa, năm đó lão thái gia
mua phiến đất bị nhiễm mặn và rừng cây thì chia làm hai nửa, một nửa cho đích
tôn, một nửa cho Tam phòng. Cửa hàng, bất động sản trong Thanh châu, Bình châu
chia làm ba phần, người ba phòng đều có phần, Tam phòng ít nhất.
Cửa hàng ở Thái Minh phủ thì cho Nhị phòng, trong đó một gian kiếm được
tiền trọng điểm nói rõ là cho Lục Luân. Này là về bất động sản, về phần của cải
trong nhà, thì nói rõ để Lục lão phu nhân phân chia về sau.
Lục lão ông hiển nhiên đã trải qua cẩn thận tự hỏi, Đại phòng cùng Tam
phòng đều không có nhân thủ sung túc để kinh doanh cửa hàng, tặng cho điền
trang, đất đai là thỏa đáng nhất, chỉ chừa lại một số ít cửa hàng coi như điểm
tâm; Mà Nhị phòng, hiển nhiên là người nhiều, thế lực lớn, lại càng giỏi về
kinh doanh, cho nên đa số tặng cửa hàng. Quyền phân chia tài sản trong nhà thì
giao vào tay của Lục lão phu nhân, là vì lão thê tử mà lưu lại một phần cam
đoan.
Xem ra hắn đã trải qua cẩn thận tự hỏi, hạn độ lớn nhất kết hợp thực tế
thay người ba phòng lo lắng, thực công bằng, thực thích hợp. Nhưng trừ bỏ Lục
Kiến Lập thực cảm kích, thực vừa lòng ra, Đại phòng và Nhị phòng cũng không vừa
ý.
Lâm Ngọc Trân thấy, Nhị phòng chiếm hết tiện nghi, ai chẳng biết phòng ốc
đất đai là vật chết, cửa hàng mới là gà đẻ trứng vàng, đích tôn tương lai phải
làm nhiều chuyện, gánh vác nhiều trách nhiệm, dựa vào cái gì đem toàn bộ cửa
hàng của Thái Minh phủ cho Nhị phòng? Đây là quản lý bên ngoài, Nhị phòng cầm
giữ gia vụ nhiều năm qua, trong thời gian đó cũng không biết đã đút túi bao
nhiêu. Nếu phong thư này không phải do Lục Kiến Lập lấy ra, nàng nhất định sẽ
hoài nghi thư này là giả. Lại suy nghĩ, nếu không phải buộc Lục Kiến Trung giải
quyết chuyện này, còn không biết có bao nhiêu tài sản sẽ rơi vào tay Nhị phòng
đây, không chừng tất cả những thứ này còn bị Nhị phòng đoạt hết. Vì thế càng
hận phu thê Lục Kiến Trung.
Lục Kiến Trung mặt vô ba lan, trong lòng thật sự đau đớn giống như bị dao
cắt. Tình hình này tuy hắn đã sớm biết, nhưng vẫn chưa từng chấp nhận, luôn luôn
có ý muốn thay đổi, hiện tại lại không thể không thừa nhận, thật là khiến cho
người ta thống khổ không chịu nổi. Bình châu mới là căn cơ của người Lục gia,
Đại phòng và Tam phòng đều có đất đai nhà ở, duy độc Nhị phòng lại không có,
hắn có cảm giác bị trục xuất, bị xa lánh, giống như lúc trước Lục lão ông đem
Lục Thiệu đuổi ra Bình châu vậy, nay hắn cũng cảm thấy như thế.
Nhà cũ bên kia tất nhiên không cần phải nói, sau đó mua đất bị nhiễm mặn và
rừng cây, đều là hắn cùng Lục Thiệu tân tân khổ khổ mang theo người kinh doanh,
kết quả cũng là Đại phòng và Tam phòng đều chiếm lợi. Cửa hàng ở Thái Minh phủ,
trừ bỏ hai gian đã sớm khai trương, còn thừa mấy gian đều là cửa hàng mới mở
được hai năm, tiền cảnh không rõ. Lão nhân không phúc hậu, tài sản nào dễ kiếm
tiền mà không mạo hiểm đa số đều cho Đại phòng và Tam phòng, mạo hiểm phiêu lưu
lại cho hắn. Hắn có nhiều nhi tử phải ăn cơm, nhiều tôn tử còn chưa lớn lên,
dựa vào cái gì a? Về phần tài sản trong nhà, lão thái thái sẽ quyết định thế
nào đây? Lão thái thái yêu nhất là Lục Kiến Tân, sợ nhất là Lục Kiến Lập không
có cơm ăn chịu ủy khuất mà.
Lục Kiến Trung khổ sở, thực thương tâm, nhiều năm trước tới nay, đều là hắn
và Tống thị lo liệu gia vụ, hiếu kính phụ mẫu, càng vất vả công lao càng lớn,
kết quả đều làm xiêm y cho người khác gả đi, hắn còn bị đuổi ra ngoài, lão nhân
bất công không có đạo lý. Bằng không đáng lẽ ra hắn nên sớm động chân động tay
trước đó? Thật sự là không có đạo lý. Vì thế Lục Kiến Trung bắt đầu khóc, không
nói gì nhiều, vẫn hô gọi: “Phụ thân của ta a...” Lúc này nước mắt rơi ra, là
thật khổ sở cùng thương tâm.
Hắn vừa khóc, Lục Kiến Lập cũng đi theo khóc òa, lớn bé đều đi theo khóc
lóc. Rất náo nhiệt. Vài tộc lão hai mặt nhìn nhau một hồi, lão tổ công thấp khụ
một tiếng, nói: “Cũng không có ý kiến gì chứ?”
Khẳng định đều có ý kiến, nhưng sự tình kết cục đã định, không ai dám trước
mặt mọi người nói bản thân có ý kiến, chính là ở trong lòng gảy bàn tính, như
thế nào mới có thể đoạt lại chỗ mình chịu bất lợi, vì thế tiếp tục khóc.
Không có người nói chuyện, lão tổ công coi như không có ý kiến gì nữa, nếu
vậy, liền nói: “Thỉnh chất tức đi xem lão thái thái có tinh thần không, vài
người chúng ta tới thăm nàng, thuận tiện đem chuyện này giao lại cho nàng. Về
phần lưu giữ, để con chờ Đại ca trở về rồi nói sau.”
Không có người để ý tới hắn. Đồ thị hàm chứa lệ mà tươi cười, Lâm Ngọc Trân
hàm chứa lệ mà tức giận, Tống thị hàm chứa lệ mà đau khổ.
Khang Thị nhìn về phía Lâm Cẩn Dung. Lâm Cẩn Dung rũ mắt nhìn mũi chân,
hiển nhiên là không muốn xuất đầu chạy một chuyến này, nàng đành thật cẩn thận
nói: “Ta đi nhìn xem.” Đi được hai bước, lại đứng lại, gọi Lâm Cẩn Dung: “Nhị
tẩu, chúng ta cùng đi đi.”
Lâm Cẩn Dung không chối từ, xoay người đi theo nàng, lưu lại một phòng cả
trai lẫn gái, già trẻ lớn bé ôm đủ loại tâm tư, gào khóc.
Khang Thị cùng Lâm Cẩn Dung một trước một sau tiêu sái rời đi, không tìm
thấy lời để nói, cảm thấy như ở giữa có một khoảng cách. Lâm Cẩn Dung không
biết Khang Thị giờ phút này tâm tình như thế nào, nhưng nàng cũng hiểu được,
nàng không thể cứ để tình hình diễn ra như thế, chỉ cần nàng còn cần Khang Thị
tương lai giúp nàng chiếu cố chuyện Lục Luân, nàng sẽ không thể tùy ý để Khang
Thị và nàng trở nên xa cách.
Lâm Cẩn Dung thấp khụ một tiếng, nói: “Tam đệ muội, hôm nay khách nhân đến
nhiều không? Tại phòng bếp đại khái bề bộn nhiều việc đúng không? Nếu quá bận
bịu, ta có thể nói với mẫu thân ta, để nàng phái vài người đắc lực ở nhà mẹ đẻ
tới đây hỗ trợ.”
Khang Thị nhãn tình sáng lên, cũng không cự tuyệt: “Thật sự có chút bận
bịu, như thế rất tốt.”
Lâm Cẩn Dung cười: “Các nàng lúc này còn chưa đi, ta sẽ sai người đi nói
với các nàng.” Lập tức liền phân phó Anh Đào đi tìm đám người Đào thị truyền
lời.
Khang thị nhận ân tình của nàng, cũng không nghiêm mặt nữa.
Hai người cùng đi đến Vinh Cảnh cư, chỉ nghe bên trong vang lên tiếng gõ
mõ, im lặng kì cục. Tố Tâm một mình đứng ở cửa hiên, thấy hai người lại đây vội
vàng chạy tới, thật cẩn thận nói: “Lão thái thái hỏi, việc ăn ở của nhóm tộc
lão có được an bài thỏa đáng không? Không thể chậm trễ.” Kì thật là uyển chuyển
hỏi chuyện bên ngoài như thế nào, có gì loạn hay không.
Khang Thị đáp lời: “Đều an bài thỏa đáng.”
Lâm Cẩn Dung xoa bóp tay Tố Tâm, thấp giọng nói: “Không có việc gì đâu.”
Tố Tâm liền hàm chứa lệ nói: “A di đà Phật. Lão thái thái giờ này không thể
chịu kích thích.” Ngữ khí kia nửa là năn nỉ, nửa là bất đắc dĩ.
Chuyện bên ngoài cũng không thể gạt được lão thái thái, lão thái thái bất
quá là hiểu rõ nhưng giả bộ hồ đồ mà thôi. Khang Thị cùng Lâm Cẩn Dung liếc
nhau, trầm mặc vào phòng.
Tiếng gõ mõ dừng lại, Lục lão phu nhân nghiêm trang chỉnh tề quỳ gối trên
bồ đoàn, quay đầu trầm mặc nhìn hai người, một đôi mắt lão có sự mỏi mệt cùng
sắc bén nói không nên lời.
Khang Thị cười làm lành nói: “Tổ mẫu, nhóm tộc lão muốn đến thăm lão nhân
gia người…”
Lục lão phu nhân dựa vào tay Sa ma ma, Sa ma ma bước lên phía trước nâng bà
dậy, Lục lão phu nhân lung lay nhoáng lên một cái, tựa vào người Sa ma ma, thản
nhiên nói: “Thỉnh bọn họ đến. Đã nói, ta bệnh, không tiện từ xa nghênh đón, xin
thứ tội.” Nói xong lại sửa sang đồ tang trên người một chút.
Không bao lâu, đám người Lục Kiến Trung, Lục Kiến Lập quả nhiên dẫn lão tổ
công đến Vinh Cảnh cư, hàn huyên khách khí qua đi, lão tổ công đại diện cho ba
người kể lại chuyện vừa xảy ra cho Lục lão phu nhân nghe, lại đem hai phong thư
kia giao cho Lục lão phu nhân.
Lục lão phu nhân tiếp nhận, cũng không thèm nhìn tới đã cất vào trong tay
áo, phân phó Lục Kiến Trung cùng Lục Kiến Lập: “Nhóm tộc lão từ xa đến đây,
chiêu đãi cho tốt, không thể chậm trễ.”
Đây chính là muốn tiễn khách.
Lão tổ công đứng dậy cáo từ, Lục Kiến Trung cùng Lục Kiến Lập đưa mấy người
tới khách phòng nghỉ ngơi. Lục lão phu nhân cầm phong thư ra, nương theo ánh
nến đọc, khe khẽ thở dài, hai hàng lệ đục ngầu từ khóe mắt chảy xuống, đám người
Lâm Ngọc Trân tất nhiên lại thông suốt khuyên nhủ.
Không bao lâu, Lục Kiến Trung cùng Lục Kiến Lập trở về, Lục Kiến Trung quỳ
xuống trước mặt Lục lão phu nhân, ánh mắt hôn ám lúc trước lại lộ ra ánh sáng,
cất cao giọng nói: “Mẫu thân, con có vài việc muốn thương lượng với người.”
Hắn vừa mở miệng, Lâm Ngọc Trân cùng Đồ thị, Lục Kiến Lập lập tức lên tinh
thần, vểnh tai, toàn thân cao thấp căng thẳng, nhìn xem hắn rốt cuộc lại có chủ
ý quỷ quái gì.
Lục lão phu nhân hữu khí vô lực nói: “Nói đi, có cái gì muốn giải quyết,
đều nói ngay vào lúc này đi, giải quyết một thể luôn. Ta cũng không có tinh
thần cùng các con ép buộc lằng nhằng. Ta ước gì vội đi gặp phụ thân các con,
mắt không thấy tâm không phiền, đỡ khiến ta bị giày vò như kiến trong chảo nóng thế này.” Nói xong
lại là một trận thương tâm.
Bà có ý tứ gì, mọi người trong lòng đều biết rõ ràng. Lục Kiến Lập khóc quỳ
xuống: “Mẫu thân, đều là chúng con bất hiếu...”
Rầm rầm quỳ xuống một loạt người.
Lục lão phu nhân bất vi sở động, xoa xoa lệ, cũng không kêu bọn họ đứng
lên, thản nhiên bảo: “Nói đi.”
Lục Kiến Trung nói: “Con là muốn cùng mẫu thân thương lượng một chút hậu sự
của phụ thân phải làm sao bây giờ, tỷ như phật sự, nên thỉnh bao nhiêu người,
tụng kinh bao nhiêu ngày, tỷ như vật phẩm chôn cùng, nên chọn thứ gì.” Thấy Lục
lão phu nhân sắc mặt có chút khó coi, liền sửa lời nói: “Đương nhiên, có một số
việc chờ Đại ca trở về nói sau cũng không muộn, có điều phật sự là nhất định
phải an bài tốt đầu tiên.”

