Thế hôn - Chương 455 + 456

Chương 455: Tuyết mịn

Lục Giam trấn an vỗ vỗ
bả vai Lâm Cẩn Dung: “Đừng vội, để ta đi xem. Có lẽ là tình huống giống như lần
trước cũng không chừng.” Vẻ mặt của hắn nhìn qua dường như thực bình tĩnh, ngữ
khí động tác đều thực nhẹ nhàng, nhưng hắn rất rõ ràng, sự tình giống nhau
không có khả năng liên tục phát sinh hai lần, cái gọi là thắng lợi của quan
binh hơn phân nửa có vấn đề.

Lúc này trời vừa tảng
sáng, bên ngoài loạn thành một đống, tình huống không rõ, tất nhiên không thể
xuất môn chạy loạn. Lâm Cẩn Dung tuy là đứng ngồi không yên, hận không thể lập
tức mọc cánh bay ra ngoài, nhưng cũng chỉ đành cố gắng trấn định mọi người lấy
ra áo kép, mặc bên ngoài áo lót, lại mặc áo bông vải thô đã sớm chuẩn bị tốt,
đi hài vừa dày dặn lại không sợ bị nước làm ẩm ướt, mở ra hộp trang điểm lấy ra
bột phấn màu vàng bôi lên mặt, dùng một cuộn vải thanh bố bao nhanh búi tóc,
phút cuối cùng, lại giấu một cây kéo sắc bén vào trong ngực.

Sau khi làm mọi việc
thỏa đáng, nàng mới gọi đám người Anh Đào, Đậu nhi đang khe khẽ nói nhỏ ở bên
ngoài tiến vào. Mọi người vừa thấy bộ dạng của nàng, tất cả đều hoa mắt, Phan
thị lại sợ tới mức mặt không còn chút máu: “Thiếu phu nhân, đây là làm sao vậy?
Muốn làm thế nào mới tốt?”

“An tâm đừng sốt ruột,
mọi người đừng nóng vội, trước hết nghe ta nói tỉ mỉ.” Lâm Cẩn Dung phân phó
Xuân Nha đưa phấn bột màu vàng, bạc vụn cho các nàng, bảo các nàng trở về mặc
xiêm y và hài dày dặn, sau đó sai các nàng đến phòng bếp nấu cơm, chính mình
thì dẫn mấy người Xuân Nha bế Nghị Lang ngồi vây quanh ở lò sưởi yên tĩnh chờ
Lục Giam tìm hiểu tin tức trở về.

Lúc này mọi người
trong Lục gia dĩ nhiên đã tỉnh lại, chung quanh loạn thành một đoàn, Chu Kiến
Phúc dẫn theo gia đinh cường tráng cầm côn bổng chặt chẽ canh các cửa viện,
nghe thấy gió thổi cỏ lay liền khẩn trương hô hấp khó khăn.

Lục Giam đứng ở cửa
ngách, nghe thấy ở cửa ngách truyền đến tiếng đập cửa hiếm khi có liền nhanh
chóng mở ra, Trường Thọ thở hổn hển từ bên ngoài chui vào, thở hổn hển, sắc mặt
trắng bệch, đứt quãng nói: “Nhị gia, không tốt, phỉ binh tiến vào rồi. Phía
trước chỗ ngã tư trong phòng quân tuần tra chỉ có một lão binh ở đó, tiến vào
cũng không biết, truyền thuyết là phỉ binh ngụy trang thành quan binh, yêu cầu
mở cửa thành... Cũng có người nói là mấy ngày trước đây còn có không ít phỉ
binh ngụy trang thành dân chúng bình thường trà trộn vào thành, nô tài nhìn lướt
qua trên đường, khắp nơi đều loạn cào cào a...”

Quan binh căn bản
không phải đại thắng, mà là đại bại, tin báo là giả! Nếu như thế, không thể ở
lại trong thành Bình châu, phỉ binh thực dễ dàng có thể đắc thủ, Bình châu sẽ
gặp nguy hiểm! Lục Giam nhanh chóng đưa ra phán đoán, nhanh hỏi: “Trấn an sử
phủ cùng Tri châu phủ có hành động gì không? Quân coi giữ đâu?”

Trường Thọ dựa ở trên
tường thở, vô lực lắc lắc đầu.

Lục Giam không hỏi
nữa.

Trong khoảng thời gian
ngắn, thời tiết loạn như vậy, Trường Thọ có thể nghe được tin tức này đã là khá
lắm rồi, làm sao còn biết được nhiều như vậy? Lập tức đè bả vai Trường Thọ
nhanh chóng xoay người đi vào trong.

Lục Kiến Tân được Hà
di nương giúp đỡ từ trên Nguyệt lâu lảo đảo bước xuống, vừa thấy Lục Giam liền
thất thanh nói: “Nhanh sai người chuẩn bị xe! Không thể ở lại!”

Lục Giam ngây người
ngẩn ngơ, thầm nghĩ giờ phút này bên ngoài tình thế không rõ ràng, một nhà già
trẻ chạy ra ngoài chịu chết không bằng đóng chặt cửa, trốn ở trong nhà càng an
ổn hơn. Đang muốn mở miệng khuyên bảo, Lục Kiến Tân đã lớn tiếng nói: “Ta bảo
ngươi chạy nhanh sai người chuẩn bị xe! Không nghe thấy sao? Không muốn sống
nữa sao?”

Hà di nương phía sau
còn có nhàn tâm khuyên Lục Kiến Tân: “Lão gia đừng vội, không thể gấp.”

“Câm miệng!” Lục Kiến Tân
nổi giận gầm lên một tiếng, đối với Lục Giam trợn mắt nhìn. Lục Giam trầm mặc
hướng Trường Ninh bên cạnh đưa ra thủ thế, sau đó không để ý tới Lục Kiến Tân,
một mình bước lên tầng cao nhất của Nguyệt lâu.

Hắn hít một ngụm khí
lạnh.

Bầu trời chưa sáng rõ,
lộ ra sắc xám trắng ảm đạm, khắp thành một đống hỗn độn. Chỗ Trấn an sử phủ
cùng Tri châu phủ lửa bốc cao phủ kín nửa bầu trời, cách Lục phủ không xa, cũng
chính là chỗ quân tuần tra ngày thường bốc lên một cột khói đặc, rõ ràng đã bị
phóng hỏa. Hắn hiểu được Lục Kiến Tân vì sao lại nóng nảy như vậy. Nếu chỗ quân
tuần tra bị phóng hỏa, vậy chứng tỏ phỉ binh đến đây, cho dù là may mắn ngăn
cản được nhất thời, cũng không thể ngăn cản ngọn lửa kia. Gian phòng ốc vốn là
dày đặc, nhà nối tiếp nhà cũng đừng mong chạy trốn, cho dù là Lục gia lão tổ
tông có thấy, còn có tường viện cây cỏ ngăn cách, nhưng không thể ngăn cản
người bên ngoài hắt cây đuốc vào trong.

Lục Giam nhanh chóng
từ trên lầu chạy xuống, hắn nghe thấy tiếng bước chân của mình nện thình thịch
ở thang lầu làm bằng gỗ, trong Nguyệt lâu trống rỗng càng có vẻ dồn dập sợ hãi.
Hắn nghe thấy gió lạnh cuốn tuyết nện vào trên cửa sổ giấy, phát ra thanh âm
lay động, lại thấy chuông gió treo dưới mái hiên giống như phát điên cô lung
vang vọng, phát ra tiếng thanh thúy liên tiếp dồn dập, cuối cùng, hắn nghe thấy
trái tim mình kích động đập trong lồng ngực, dường như muốn phá rách yết hầu,
vọt ra bên ngoài. Hắn nhớ tới tối hôm đó, ở trước từ đường Lâm Cẩn Dung nói với
hắn giấc mộng kia, lại nghĩ tới chính mình ở trạm dịch gặp phải ác mộng, nhìn
xem, hôm nay quả nhiên là có tuyết rơi.

Mùa đông, trong hoa
viên, cỏ cây khô héo, trên cành phủ đầy tuyết, chung quanh là không khí trầm
lặng, Lục Giam nhanh chóng xuyên qua từ giữa, hắn không dọc theo con đường bình
thường, mà là sử dụng lối đi tắt giản tiện nhất, tuyết đọng trên nhánh cây đều
dừng ở trên người hắn, tuyết trên đỉnh đầu lại hóa thành nước, nhưng hắn không
hề cảm thấy lạnh, hắn chạy đi chạy lại trên người toàn là mồ hôi.

Hắn ở sân cửa gặp Lục
Thiện, Lục Thiện thân thể đơn bạc cao gầy, luôn có thói quen cúi lưng, híp mắt,
cầm trong tay then cửa, cô linh đứng ở nơi đó nhìn xung quanh, ánh mắt hốt
hoảng, ra vẻ trấn định. Nhìn thấy huynh trưởng lại đây, ánh mắt lập tức mở to,
cố gắng thẳng thắn thắt lưng, hướng hắn lộ ra tươi cười cứng ngắc: “Nhị ca.”

Lục Giam không nói
nhiều với hắn, chỉ dùng lực vỗ vỗ bờ vai của hắn, lớn tiếng nói: “Nhanh thu
thập! Chuẩn bị đi nhà cũ. Nhớ kĩ, cái gì cũng không quan trọng bằng tính mạng!”

Lục Thiện mặt nhất
thời trắng bệch, tay cầm then cửa cũng khống chế không được run run, hàm trên
hàm dưới kịch liệt giao chiến, một câu thật vất vả mới miễn cưỡng thành câu:
“Nhị ca, thế nào rồi?”

Lục Giam lúc này mới
chú ý tới không phải mỗi người đều giống như mình, Lục Thiện còn quá non nớt.
Liền đỡ bả vai Lục Thiện nhìn thẳng mắt hắn, cố gắng để ngữ khí của mình có vẻ
ôn hòa bình tĩnh: “Tình huống không tốt lắm, lúc này không thể dựa vào người
ngoài, chỉ có thể dựa vào chính mình. Tam thúc phụ cùng Tam thẩm nương cần đệ,
đệ nhanh vào thu thập, mang theo bọn họ đến chính đường, mặc dày chút, mang đồ
ăn theo người. Không phải sợ, có lẽ sẽ không đến mức đó.” Thấy Lục Thiện cảm
xúc hơi chút ổn định, lại cổ vũ hắn: “Đệ là nam tử hán, nhất định có thể làm
được, vạn nhất... Nhớ rõ phải đến nhà cũ.”

Lục Thiện khó khăn
nuốt một ngụm nước miếng, theo bản năng nắm chặt tay áo Lục Giam, Lục Giam ôn
hòa nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Bên cạnh tổ mẫu, tẩu tử và chất nhi, Đại bá phụ
cùng bá mẫu của đệ đều không có người.”

Lục Thiện trầm mặc
buông tay cúi bả vai nhìn theo Lục Giam đi xa, mắt thấy thân ảnh Lục Giam sắp
biến mất, hắn la lớn: “Ca ca! Huynh yên tâm!”

Lục Giam quay đầu nhìn
hắn cười, nhanh chóng xoay người tiếp tục chạy gấp về phía trước. Trên đường
thấy Trường Thọ, liền phân phó Trường Thọ: “Đi cưỡi một con ngựa, tìm cách đến
Lâm gia, nói cho bọn họ biết, nếu bọn họ muốn ra khỏi thành, liền tới nhà cũ
của chúng ta, ngươi dẫn đường! Không cần lại quay trở về đây.”

Lâm Cẩn Dung bằng tốc
độ nhanh nhất mang theo nha hoàn ma ma trong phòng đã ăn no, Nghị Lang cũng đã
được ăn no, lại cầm bánh bao điểm tâm cho vào một bọc, thấp giọng phân phó mọi
người: “Sau đó khẳng định sẽ tập trung ở chính đường, nếu muốn cùng nhau đi,
liền đi theo, nếu không được, ta cũng không ngăn cản các ngươi đi tìm người nhà
mình, cũng sẽ không trách nhóm các ngươi. Nếu thấy ở trong thành không thành
vấn đề thì cứ ở lại, nếu thấy không ổn, phải đi nhà cũ. Tóm lại bảo vệ tính
mạng quan trọng hơn.”

Phan thị trừng mắt
nhìn, nước mắt im lặng chảy xuống. Lâm Cẩn Dung trong lòng biết rõ ràng, cầm
một túi thêu đầy bạc vụn đưa cho nàng, nhẹ giọng nói: “Ngươi đi tìm phu quân
cùng hài tử của mình đi. Nếu mọi người đều may mắn vô sự, tương lai ngươi trở
về lúc nào cũng được.”

Phan thị lưu luyến ở
trên trán Nghị Lang hôn một cái, xoay người bước nhanh chạy đi. Tiếp theo lại
có vài nha hoàn ma ma lặng yên không một tiếng động rời đi.

Xuân Nha gấp quá nói:
“Còn chưa rõ ràng, sao thiếu phu nhân đã tự mình rối loạn trận tuyến?” Đang
nói, chỉ thấy Phương Trúc vội vã từ bên ngoài bôn chạy tiến vào: “Thiếu phu
nhân, Nhị gia bảo người nhanh ôm Tứ thiếu gia cùng nhau đến chính đường. Phỉ
binh đã tiến vào đây, phủ nha ánh lửa cao tận trời, ngay cả chỗ quân tuần tra ở
góc đường cũng bị phóng hỏa, chỉ sợ rất nhanh sẽ lan tới đây. Lần này không thể
so với lúc trước, chỉ sợ dữ nhiều lành ít, trong nhà đã chuẩn bị xe ngựa.”

Lâm Cẩn Dung liền bao
áo choàng lại cho Nghị Lang, cầm con hổ bông mà hắn yêu nhất nhét vào tay hắn,
cười nói: “Nghị Lang ngoan, chúng ta đi chơi.” Nghị Lang mơ hồ biết có chút
không ổn, nhưng cũng im lặng nằm ở trong lòng nàng, chặt chẽ ôm con hổ bông
kia, cũng không tranh cãi ầm ĩ. Đậu Nhi vươn tay tiếp nhận Nghị Lang, thấp
giọng nói: “Vô luận như thế nào, nô tỳ luôn đi theo thiếu phu nhân, thiếu phu
nhân đi làm việc khác đi.”

Anh Đào dán tại bên
tai Lâm Cẩn Dung nhẹ giọng nói: “Thiếu phu nhân, người đi trước đi, nô tỳ trước
thu dọn mấy đồ đáng giá.”

Lâm Cẩn Dung thở dài:
“Vài thứ kia làm sao quý giá bằng tính mạng? Đều đi thôi.”

Anh Đào do dự một
chút, rũ mắt đáp ứng. Lúc này trên trời hạt tuyết còn đang không nhanh không
chậm rơi xuống, gió lại thổi từng trận, Lâm Cẩn Dung đứng ở hành lang nghiêng
tai lắng nghe, mơ hồ có thể nghe thấy thanh âm ồn ào bên ngoài.

Lục Kiến Tân thở hồng
hộc chỉ huy đám người Phương ma ma, Tố Tâm: “Đem thứ này chôn ở trong bồn hoa
đi. Cái này phải mang theo, sao có thể bỏ lại?” Nhìn ra cửa, lại phát giận:
“Lục Giam tại sao còn chưa lại đây?”

Hà di nương một thân
trắng thuần, nhẹ tay nhẹ chân từ bên ngoài tiến vào, thấp giọng nói: “Lão gia,
phu nhân, Nhị gia đến Vinh Cảnh cư, mời các ngươi trước thu thập đến chính
đường. Nói là toàn gia đều tụ tập ở đó rồi thương lượng nên đi như thế nào.”

Lục Kiến Tân thở ra
một hơi, giả vờ giả vịt nói: “Nếu hắn đã đi đón lão thái thái, ta cũng không
cần qua đó, ta đi an bài sự tình khác. Các ngươi nhanh chóng thu dọn đồ trong
phòng.” Nói xong cầm lên một bao nặng trịch trên bàn, ý bảo Lâm Ngọc Trân đuổi
kịp: “Đi, chúng ta hãy đi trước.”

Chương 456: Thiếu xe

Hà di nương mắt thấy
Lục Kiến Tân bước đi không thèm ngoái đầu lại, cúi đầu gọi một tiếng: “Lão gia...”

Lục Kiến Tân lúc này
mới giật mình bừng tỉnh lại, quay đầu nhìn lên, thấy Hà di nương hai mắt rưng
rưng, lã chã chực khóc nhìn mình, liền hơi hơi nhíu mày nói: “Còn không nhanh
thu thập? Nhanh thu thập rồi tới chính đường!”

Hà di nương cùng Tiểu
Tinh, A Nhu liếc nhau, xác định hắn không phải muốn vứt bỏ mặc kệ các nàng, vì
thế mới lộ ra vài phần tươi cười, nhanh chóng chạy đi thu dọn.

Lục Kiến Tân cùng Lâm
Ngọc Trân bước nhanh đi về phía trước, hai người đều mập mạp, ngày thường sống an
nhàn sung sướng đã quen, rất nhanh đã thở hồng hộc, Lục Kiến Tân âm u nhìn
Phương ma ma cùng Phương Linh liếc mắt một cái, nhíu mày nói: “Nếu không, ngươi
đến chính đường trước, ta sẽ thu thập bọc này rồi đến sau.” Trong bọc đều là
vàng thỏi, ngày sau còn phải dựa vào thứ này xoay chuyển thế cục.

Lâm Ngọc Trân tựa vào
một gốc cây thở hổn hển, nói: “Chàng cẩn thận chút.”

Lục Kiến Tân gật gật
đầu, cầm theo bọc rời đi.

Lâm Ngọc Trân cầm tay
Phương ma ma cùng Phương Linh, ý bảo hai người đỡ nàng đi, oán giận nói: “Nếu
sớm một chút nghe lời Nhị gia, cũng không đến nỗi thế này.”

Phương ma ma tâm phiền
ý loạn: “Phu nhân, lúc này nói những câu đó còn tác dụng gì nữa?”

Xác thực vô dụng. Lâm
Ngọc Trân thở dài: “Nhị thiếu phu nhân và Nghị Lang đâu? Sao không thấy các
nàng?”

Phương Linh nhỏ giọng
nói: “Hơn phân nửa là cũng đến chính đường rồi.”

Lâm Ngọc Trân nói:
“Chúng ta đây cũng nhanh chút.” Vừa mới chạy tới trước chính đường, chợt nghe
bên ngoài có một trận nổ như sơn hô sóng thần, dường như có gì đó mãnh liệt va chạm.
Lâm Ngọc Trân sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, gắt gao nắm lấy tay Phương Linh
run giọng nói: “Sao lại thế này? Sao lại thế này?”

Chỉ thấy một ma ma
khóc lóc từ bên ngoài tiến vào, hô: “Không tốt, tặc binh ở ngay cửa, tay cầm
cây đuốc! Đại phu nhân đừng đến chính đường, trực tiếp ra cửa ngách phía sau
đi!”

Lâm Ngọc Trân giật
mình, run rẩy hỏi: “Vậy những người khác đâu?” Đang nói chưa dứt, chỉ thấy một
đám người từ chính đường ùa ra, vội vàng chạy về phía sau, mơ hồ chỉ nhìn thấy
đi đầu là Lục Kiến Trung cùng Tống thị, lập tức cũng không nhìn kĩ bên trong
còn có ai, vội vã chạy theo sau.

Đi được tới nửa đường,
lại nhìn thấy Sa ma ma, Tố Tâm mang theo vài người dùng nhuyễn kiệu nâng Lục
lão phu nhân, đi lại vội vàng hướng tới chính đường, Lục Kiến Trung gọi một
tiếng, lại xoay người gia nhập đội ngũ. Lâm Ngọc Trân mơ hồ đi theo, mới đột
nhiên nhớ tới Lục Kiến Tân không biết đang ở đâu, vội đẩy Phương Linh một cái:
“Nhanh đi tìm Đại lão gia, bảo hắn đến đây...” Phương Linh mí mắt nhảy nhảy,
thấp thỏm lo âu lên tiếng, nhanh chóng chạy đi.

Lâm Ngọc Trân nhìn
xung quanh trái phải một hồi, không thấy mẫu tử Lâm Cẩn Dung, vội kéo lấy người
bên cạnh: “A Dung bọn họ đâu?” Người nàng kéo lấy là Khang Thị, Khang Thị vội
đáp: “Vừa mới còn thấy đây. Có lẽ là có chuyện gì bị trì hoãn, lập tức sẽ tới.”

Lâm Ngọc Trân có chút
bất an, lại hỏi: “Nhị lang đâu?” Lại nhìn lại, cũng không thấy Tam phòng, không
khỏi nghĩ thêm, chẳng lẽ là Lục Giam đi tìm Tam phòng?

Lại nghe Khang Thị hòa
hòa khí khí nói: “Đại bá mẫu đừng vội, cửa lớn bị người ta vây quanh, không thể
đi ra, Nhị bá vừa mới gọi Tam Lang đi an bài.”

Lâm Ngọc Trân lúc này
mới khẽ thở ra. Ngay sau đó lại thấy Lục Thiện cùng Đồ thị nâng đỡ Lục Kiến Lập
vội vã đi tới, bên người quả nhiên không thấy Lục Giam, lại bắt đầu lo lắng cho
Lâm Cẩn Dung, mắng: “Bình thường nàng không phải là người thông minh nhất sao?
Tại sao lúc này không thấy đâu?” Tùy tay chỉ vào một tiểu nha hoàn bên cạnh
Khang Thị: “Ngươi đi nhìn xem Nhị thiếu phu nhân đâu.”

Ai lại muốn đi chịu
chết? Tiểu nha đầu kia không muốn đi, chỉ để ý lui về phía sau Khang Thị.

Lâm Ngọc Trân nhướng
lông mày đang muốn phát tác, lại nghe Khang Thị nói: “Đến đây, đến đây!” Nhìn
lại, quả nhiên thấy Lâm Cẩn Dung cùng Đậu Nhi, Song Toàn ôm Nghị Lang vội vàng
đuổi theo, lập tức mắng: “Làm gì vậy? Cũng không nhìn xem là thời điểm nào!”

Lâm Cẩn Dung nói:
“Nghị Lang vừa mới muốn đi tiểu. Trời giá rét đông lạnh, cũng không thể để hắn
tiểu ra quần.” Lâm Ngọc Trân cũng không biết nói gì, thậm chí không chú ý tới
Lâm Cẩn Dung cải trang, chỉ lo âu nhìn quanh, nghĩ rằng Lục Kiến Tân sao còn
chưa đến.

Lâm Cẩn Dung cũng quay
đầu lại, Đậu Nhi nhỏ giọng nói: “Thiếu phu nhân, đừng nhìn lại, Anh Đào này quả
thực chẳng phân biệt được nặng nhẹ. Đều đã nói nàng không cần lo, nàng còn trốn
người quay trở
lại...” Vừa rồi Lâm Cẩn Dung phái Phương Trúc cùng Xuân Nha trở về xem hài tử
của các nàng thế nào, quay đầu đã không thấy bóng dáng của Anh Đào và Song Hỉ,
ngẫm lại chắc là chạy về, chỉ nguyện người ta sẽ không khó xử hai tiểu nha đầu
kia.

Lâm Cẩn Dung đang muốn
mở miệng, chợt nghe Đồ thị thét chói tai: “Cái gì? Xe ngựa không đủ? Vậy làm
sao bây giờ? Nhiều người, nhiều đồ như vậy, Tam lão gia còn bệnh mà!”

Lục Kiến Trung đã kêu:
“Mặc kệ như thế nào, dù sao cũng phải đem lão thái thái lên xe ngựa trước? Còn
có hài tử...”

Chỉ nghe Lục Giam kiên
nhẫn khàn khàn cổ họng nói: “Này không phải cửa chính, xe ngựa không vào được,
dĩ nhiên đã nghĩ hết cách, chỉ có thể được thế này thôi.”

Lâm Cẩn Dung nghe được
thanh âm của Lục Giam, vội ngẩng đầu nhìn về phía hắn, vừa vặn Lục Giam cũng
đang nhìn nàng, hai người ánh mắt vừa chạm phải, chợt nghe Đồ thị khóc nói:
“Nhị lang, mặc kệ thế nào, cũng không thể bỏ lại chúng ta! Tam thúc phụ con
đang sốt cao a.”

Lục Giam ôn tồn nói:
“Yên tâm.” Ánh mắt đảo quanh, không thấy Lục Kiến Tân, liền lại hỏi: “Phụ thân
đâu?”

Lâm Ngọc Trân không
tiện trả lời, chỉ thấy Lục Kiến Tân thở hồng hộc chạy lại đây, Hà di nương gắt
gao đỡ hắn tay cầm bọc nhỏ bồi ở một bên, A Nhu cùng Tiểu Tinh đều đi theo phía
sau.

Lục Kiến Tân mới vừa
đến liền nhìn thấy toàn gia hỗn loạn, không khỏi phẫn nộ quát: “Bên ngoài đại
môn sẽ bị phá, đang vội chạy trối chết còn ầm ĩ cái gì? Được lợi gì chứ?”

Lục Kiến Trung cùng
Lục Kinh trầm mặc không nói trao đổi ánh mắt, kì quái nói: “Đại ca, nhiều người
như vậy chỉ có năm cỗ xe ngựa, phải làm sao bây giờ?”

“Có xe ngựa cho ngươi
ngồi ngươi còn ngại không tốt?” Lục Kiến Tân cười lạnh: “Chạy trối chết quan
trọng hơn, dù thế nào cũng phải nhồi vào! Trước đỡ lão thái thái lên xe tốt
nhất!” Lại đẩy mạnh Lâm Ngọc Trân: “Còn không đi hầu hạ lão thái thái?” Ánh mắt
dừng ở trên người Lâm Cẩn Dung, cũng không nói gì, chỉ hung tợn nhìn, Lâm Cẩn
Dung trầm mặc ôm Nghị Lang đuổi kịp Lâm Ngọc Trân.

Bên kia Lục Kiến Trung
thấy thế, vội vàng cũng đẩy đám người Tống thị: “Còn đứng ngốc đó làm gì? Nhanh
lên xe!” Vừa dứt lời, Nguyên Lang cùng Hạo Lang liền chiếm cỗ xe gần nhất, ngay
sau đó Tống thị đi lên xe có ngựa kéo có vẻ khỏe mạnh, sau đó tiếp đón đám
người Lã thị, Khang Thị lên, bọn họ nhiều người nhất, phần phật liền chiếm hơn
phân nửa xe, bọc lớn bọc nhỏ lại đầy một xe.

“Các ngươi đã ngồi đủ.
Chúng ta làm sao bây giờ?” Đồ thị mắt thấy chỉ còn lại có hai cỗ xe, trong đó
một cái vẫn là xe cũ kĩ ngày thường dùng để mua đồ ăn, cái còn lại thì bị Lục
Kinh gắt gao canh giữ trước cửa xe, giống như canh giữ thần phật. Mà Lục Giam
thì tại phía trước phân phó tôi tớ không chịu đi theo đến nhà cũ, dặn dò chúng
gia đinh và hạ nhân muốn đi theo đến nhà cũ sau khi rời khỏi đây phải làm gì,
rống khàn cả giọng, căn bản không thể để ý đến chỗ này, nghĩ đến nhà mình lại
là yếu ớt nhất, ngay cả xe cũng cướp không được, không khỏi thương tâm khóc òa
lên.

“Không phải vẫn còn
sao? Khóc cái gì?” Lục Thiện không kiên nhẫn nhíu mày, cầm then cửa mạnh mẽ
tiến lên đẩy Lục Kinh lảo đảo, nghiêm mặt đem Lục Kiến Lập an trí lên xe, lại
một phen túm trụ Đồ thị, lôi nàng lên. Tiếp theo rống lớn với nha hoàn tâm phúc
của Đồ thị: “Còn không nhanh cầm theo thuốc của Tam lão gia lên?” Lục Kinh trên
mặt hiện ra một tia lệ khí, nhưng cũng không nói gì, trầm mặc thối lui đến
trước xe của thê nhi, cầm theo thanh kiếm xoay người lên ngựa. Nhóm chủ tử đã
được an vị, vài nhũ mẫu nha hoàn có thể diện cũng cầm theo bọc lên xe ngựa.

Hà di nương cùng A
Nhu, Tiểu Tinh thấy thế, cũng động cước bộ đến trước xe ngựa của lão thái thái,
Lâm Ngọc Trân trừng mắt qua nhìn: “Phía sau không có xe sao? Nơi này không còn
chỗ.” Trong đôi mắt xinh đẹp của Hà di nương nhất thời chảy lệ, không nói
nhiều, chỉ bắt lấy càng xe không ngừng nhỏ giọng năn nỉ: “Phu nhân...”

Còn Lục Kiến Tân chưa
lên, nhiều người ngồi quá ngựa sẽ chạy không nổi, mới xuất môn chỉ sợ sẽ bị
người ta ngăn lại. Lâm Cẩn Dung nhìn xe ngựa chật chội, lão thái thái không
ngừng ho khan, Phương ma ma và Sa ma ma sầu mi khổ kiểm, lo lắng hãi hùng, đám
người Hà di nương thất kinh, điềm đạm đáng yêu, gắt gao đỡ lấy vách toa xe
không chịu buông tay, rõ ràng lưu loát ôm Nghị Lang xuống xe.

Lâm Ngọc Trân cả giận
nói: “Con làm gì vậy?”

Lâm Cẩn Dung nói: “Tam
thúc phụ bên kia không nhiều người lắm, con đến đó.” Vô luận từ góc độ của
người nào, ngay cả xe này là tốt nhất, nhiều người như vậy ngồi trong cũng khó
mà chạy nổi, nàng không bằng ngồi chung với đám người Đồ thị còn thích hợp hơn.
Lục Giam đi tới tiếp nhận Nghị Lang trong lòng nàng, an trí mẫu tử hai người
lên xe ngồi cùng Lục Kiến Lập cùng Đồ thị, phân phó Lục Thiện: “Để cho xe ngựa
chạy trốn nhanh, sau đó đệ theo ta cưỡi ngựa.”

Lục Thiện trầm mặc cầm
then cửa tiếp nhận dây cương gã sai vặt đưa lên. Lúc này Lục Kiến Tân lên tiếng
nói với đám người Hà di nương: “Hiểu quy củ hay không? Nếu không muốn đi thì
đừng đi.” Lời này mới nói ra, ba người Hà di nương lập tức chạy đến chỗ xe cũ
kĩ nhất.

Chỉ nghe Chu Kiến Phúc
ở đầu tường hô to một tiếng: “Khó lường, chạy nhanh đi, tặc binh phát hiện bên
này, lập tức sẽ tới ngay.” Vì thế mọi người loạn thành một đoàn, Phúc nương vừa
òa khóc, nháy mắt lại bị bưng kín miệng.

Lâm Cẩn Dung lo lắng
Nghị Lang chấn kinh, vội cúi đầu nhìn hắn, đã thấy Nghị Lang nắm chặt con hổ
bông trong lòng, đôi mắt mở thật to, gắt gao mím môi, trên gương mặt nho nhỏ
tràn đầy sợ hãi, thấy nàng nhìn qua mới nhỏ giọng gọi: “Nương...”

Lâm Cẩn Dung cười nói:
“Chúng ta sẽ chơi một trò chơi, xem xe ngựa ai chạy về trước. Nghị Lang ngoan,
không phải sợ, càng không thể khóc. Bằng không chúng ta sẽ thua a.”

Nghị Lang cười trộm
một tiếng, nhìn Đậu Nhi nhỏ giọng nói: “Đậu Nhi ngươi cũng không được khóc.”
Đậu Nhi dùng sức gật đầu.

Phía trước mơ hồ
truyền đến âm thanh muôn hưởng, có người hoan hô, cho thấy là cửa đã bị phá,
Lục Kiến Tân nhanh ngồi trên xe ngựa, la lớn: “Chạy nhanh đi!” Lại nói với
chúng gia đinh một bên: “Che chở xe ngựa đi ra ngoài, đến nhà cũ sẽ được thưởng
lớn!”

Mọi người lên tiếng,
Lục Giam lại nói: “Muốn đi như thế nào, qua con phố nào, ta đã nói với các
ngươi rồi, đều nhớ rõ chứ?”

Mọi người lại lên
tiếng.

Lâm Cẩn Dung chỉ cảm
thấy thân mình nhanh chóng nghiêng về phía trước, xe ngựa như tên bắn ra khỏi
cung xông ra ngoài. Lúc này, trời dĩ nhiên đã sáng rõ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.