Dàn nhạc đỏ - Phần II - Chương 13 - 14
Hitler tiến đánh Pháp và Bỉ
Rõ ràng đến
mùa xuân năm 1939 thời kì nhùng nhằng không còn có thể kéo đến mùa hè.
Nhiều nguồn
tin đến với Dàn Nhạc Đỏ cho thấy Hitler sắp tiến công, và cuộc tiến công này sẽ
đạt được thắng lợi. Nước Bỉ cũng biết rõ nền trung lập của mình thật là mỏng
manh so với những đoàn xe tăng của phát xít. Sau khi Anh và Pháp bỏ rơi Ba Lan,
chẳng còn trông chờ gì được hai nước này. Đáng lẽ khi Đức tiến đánh Ba Lan thì
Pháp tiến công vào phòng tuyến phía Tây nước Đức sẽ đỡ bao nhiêu gánh nặng cho
Balan và có thể buộc Hitler phải lùi trước thế bị đánh ở cả hai phía… Ai cũng
nhận thấy sau Munich nước Pháp lại còn chuẩn bị lùi bước nữa. Bộ tổng tham mưu
Pháp quá tin vào chiến tuyến Maginô, cho ràng biên giới giáp Đức của mình không
thể ai vượt qua được. Các cơ quan tình báo Pháp có biết Đức chuẩn bị chiến
tranh không? Chắc chắn là chúng biết và đã báo cáo cho chính phủ biết, nhưng
khốn thay cái chính phủ này không thèm để ý đến những báo động của tình báo.
Nước Pháp giống như chủ ngôi nhà bắt đầu cháy nhưng cứ đuổi đội cứu hỏa đi.
Hoa Kì cũng
vậy: mặc dù Richard Sorge đã báo động, đã chuyển những tin tức là Nhật sắp tấn
công Cảng Trân Châu, nhưng chính phủ Hoa Kì không đề ra biện pháp đề phòng.
Rạng sáng
mùng 10 tháng năm năm 1940, quân Đức bắt đầu tấn công về phía Tây. Sáng hôm đó
không quân Hitler dội bom xuống thủ đô Bỉ. Leopold Trepper đến nhà Alamo để
chuyển báo cáo chiến sự về Trung tâm. Trong khi anh đi vắng, ba thanh tra cảnh
sát Bỉ đến nhà riêng của anh, cho Luba xem lệnh bắt vợ chồng anh về giam, mang
theo hai ba ngày thức ăn và quần áo. Vì tuy vợ chồng Leopold đã nhập quốc tịch
Canada, nhưng nguồn gốc gia đình Leopold là Đức, mà chính phủ Bỉ đã ra lệnh bắt
giữ hết những người Đức cư trú trên đất Bỉ…
Luba mời ba
cảnh sát ngồi ghế và giải thích rằng thành phố Sambor quê huơng của vợ chồng bà
thuộc đất Balan. Bà dở từ điển bách khoa Larousse ra cho họ xem. Chưa rõ thực
hư thế nào, ba anh cớm rút lui để xin ý kiến cấp trên rồi sẽ quay lại sau.
Về nhà đúng
khi bọn cảnh sát vừa ra khỏi cổng, Leopold khen vợ nhanh trí khôn rồi quyết
định phải rút khỏi nhà ngay vì bọn cớm sẽ quay lại và nhất định sẽ tóm cổ vợ
chồng anh. Hai vợ chồng sắp xếp va li rồi rút khỏi nhà ngay. Trước hết phải lo
cho vợ con đến một chỗ chắc chắn. Anh bàn với Grossvogel và quyết định đưa họ
vào trú tạm ở thương vụ Xô-viết. Lúc đó sứ quán cũng như thương vụ Liên Xô đều
bị cảnh sát Bỉ bao vây.
Luba và đứa
con phải dùng một chiếc xe mang biển ngoại giao để vượt vào thương vụ. Họ ở đó
hai tuần lễ, mới chuyển vào một nơi bí mật, cuối cùng hồi hương về Liên Xô. Còn
Leopold rút sang nhà của Grossvogel mang hộ chiếu giả khác với tên là Jean
Gilbert, nhà công nghiệp, sinh tại Antwerp. Còn Grossvogel mang hộ chiếu với
tên là Henri Piper, nhà buôn, cũng sinh tại Bỉ. Thế là cuộc sống bí mật của hai
người bắt đầu.
Hôm sau,
cảnh sát có đến nhà Leopold nhưng đã muộn. Chúng có đi tìm mấy hôm sau nữa.
Chúng đến hỏi nhà bà Georgie de Winter, quốc tịch Mỹ, là người quen của
Leopold. Chúng hỏi bà Winter:
- Bà có
thấy ông Mikler mấy ngày qua không? Ông ta là
người Đức ấy mà.
- Các ông nhầm rồi, ông ấy quốc tịch Canada cơ mà.
- Ông ta mà là người Canada à? Ông ta là người
Canada cũng như bà là người Bỉ chứ gì!
Chiến sự diễn biến rất nhanh. Ngày 13 tháng năm quân
Đức đã vượt sông Meuse ở Bỉ và Pháp, đoàn xe tăng của tướng Guderian đã phá
thủng phòng tuyến Pháp ở Sedan. Quần chúng hoang mang cực độ, chỗ nào cũng bàn
có gián điệp Đức nhảy dù xuống như đàn châu chấu, chúng ngụy trang là linh mục.
Có vị tu hành bị quần chúng Brussels lật áo chùng lên để xem bên trong có quân
phục Đức hay không. Họ còn nghi gián điệp Đức ngụy trang thành nữ tu sĩ nữa.
Hàng vạn người dân Bỉ chạy trốn sang Pháp. Nhiều
thành phố rơi vào tay phát xít. Binh lính Anh phá các cầu để làm giảm tốc độ
quân Đức, càng làm cho quần chúng hoang mang không tin tưởng vào quân đội Đồng
minh nữa.
Đến đây, nhiệm vụ của Dàn Nhạc Đỏ bắt đầu phát huy
tác dụng.
Điện đài giấu từ trước ở biệt thự Knokke, nay phải
khui ra để liên lạc với Trung tâm. Kent được trao nhiệm vụ khui điện đài đó rồi
đưa về Brussels. Nhưng anh chậm chân không hoàn thành được nhiệm vụ.
Leopold phải nhờ xe ô tô của viên lãnh sự Bulgaria
bạn thân, để “đi thu thập những tài sản quý giá” vì Bulgaria là đồng minh của
Đức. Anh đã đến được Knokke. Biệt thự bị lục lọi, nhưng riêng chiếc tủ có điện
đài vẫn nguyên vẹn. Trên đường trở về đến nửa đường xe bị hỏng, Leopold cùng
nhà ngoại giao Bulgaria phải đi nhờ xe sĩ quan SS của Đức. Chúng đã cho đi nhờ
và dẫn đến tận nhà. Trước khi chia tay với SS, Leopold đã cho chúng nhậu một
chầu cognac thật say.
Cuối cùng, hai người dùng taxi về ngôi nhà ẩn náu
của họ.
Than ôi, khi Alamo thử đài thì đài không chạy. Lại
một lần nữa họ phải nhờ cậy đến tùy viên thương mại chuyển báo cáo tình hình
chiến sự về Trung tâm.
Nhưng chuyến đi Knokke ít ra cũng có kết quả ở chỗ
giúp Leopold thấy có khả năng lợi dụng xe của anh bạn Bulgaria để đi lại dễ
dàng như thế, vậy dại gì mà không tận dụng xe đó đi quan sát tại chỗ tình hình
mặt trận? Leopold tán ông bạn chở mình đi thăm các đại lí và chi nhánh của hãng
Vua Cao su ở các thành phố bắc Pháp. Vốn là con người thích ngao du… tuy có hơi
mạo hiểm, lại rảnh việc và thích giúp bạn, nhà ngoại giao Bulgaria nhận lời.
Anh ta cũng tỏ ý muốn nhân dịp này đi thăm mấy người Bulgaria sinh sống ở các
vùng Leopold sắp đến. Leopold xuất phát từ Brussels ngày 18 tháng năm mang theo
giấy thông hành đi các thành phố. Leopold lợi dụng cửa Sedan mà quân Đức mới
chọc thủng đi vào mặt trận Abbeville và theo mũi tiến về Dunkirk.
Khi trở về Brussels, Leopold viết một báo cáo tám
mươi trang mô tả tóm tắt diễn biến chiến sự mình đã trông thấy và nghe thấy về
chiến tranh chớp nhoáng; chiến thuật xe bọc thép thọc rất sâu vào hậu phương
quân Pháp, máy bay ném bom những địa bàn xung yếu chiến lược, cách tổ chức giao
thông giữa hậu phương và tiền tuyến.v.v… Chuyến đi mười ngày được tiếp xúc với
những binh lính Đức đã cho Leopold nhận xét khá vững vàng rằng quan hệ với
chúng thật là rất dễ dàng. Lính cũng như quan đều uống rượu không cần đồ nhắm
và thổ lộ tâm tình rất sơ hở. Tâm lý chiến thắng khiến chúng trở nên rất khoe
khoang. Chúng tin rằng đến cuối năm thì chiến tranh giữa Đức và Anh Pháp sẽ kết
thúc, sau đó chúng sẽ tính sổ với Liên Xô. Đó là tất cả kế hoạch của chúng.
Dư luận các sĩ quan SS mà Leopold tiếp xúc sau này
có khác; chúng bắt đầu suy nghĩ rằng chiến tranh với Liên Xô sẽ không xảy ra. Rõ
ràng đó là kết quả của tuyên truyền quốc xã mà báo chí Xô Viết phản ánh lại.
Mốt ở Nga lúc đó là ca ngợi tình hữu nghị với nước Đức. Ở phía bên này cũng có
hiện tượng như thế: Goebbels trong các diễn văn tự mình đã xóa bỏ tất cả vết
tích của tư tưởng chống Liên Xô. Trong những tháng đau lòng ấy, Leopold hay
được từ mồm bọn sĩ quan phát xít thấy sự so sánh giữa chế độ của Hitler với chế
độ của Stalin. Theo chúng nói giữa chủ nghĩa quốc xã và chủ nghĩa xã hội không
hề có sự khác nhau nhiều lắm. Chúng nói rằng hai chủ nghĩa đó đều có chung một
mục đích, có khác nhau chỉ khác về phương pháp. Một tên sĩ quan phát xít tay
đập vào nắp mũi xe, mồm gào lên: “Chúng ta đạt được thắng lợi quá sức tưởng
tượng như thế này chính là nhờ Liên Xô giúp đỡ vì đã cung cấp xăng dầu cho xe
tăng, đã làm giầy và bán lúa mì cho kho đụn của chúng ta”.
Chuyển
sang Pháp
Chiến tranh chuyển về phía nam, Dàn Nhạc Đỏ phải
theo hướng này để tổ chức “một chuyến đi kiểm tra” mới. Lần này Leopold cùng
anh bạn Petrov người Bulgaria đi xuống Paris. Họ đến Paris vài ngày sau khi
quân phát xít chiếm được thủ đô này. Cảnh tượng thật đau lòng: cờ chữ thập
ngoặc phấp phới trên thành phố và chỉ thấy lính Đức mặc quân phục xanh thẫm dạo
chơi trên các phố. Nhân dân Paris có lẽ đã “bỏ đi” để khỏi phải dự vào việc
quân thù tiến vào thủ đô nước mình.
Leopold quyết định lập sở chỉ huy Dàn Nhạc Đỏ tại
Paris và tiến hành đặt quan hệ ngay. Cuối tháng sáu năm 1940, Leopold và
Grossvogel chấp nhận đề nghị của sứ quán Thụy Điển ở Bỉ chuyển về Vichy mấy
trăm bưu thiếp của tù binh Pháp gửi cho gia đình qua Hội Chữ Thập Đỏ.
Họ dùng xe hơi của H.C.T.Đ. Thụy Điển. Đến Vichy, họ
đọc suốt đêm những bưu thiếp đó. Đây là những lời đả kích bộ tổng tham mưu và
chính phủ Pháp, một số binh lính thậm chí còn lên án đây là sự phản bội.
Dàn Nhạc Đỏ tập trung trước hết vào việc thành lập
toán ở Paris. Hillel Katz giúp rất nhiều cho Leopold, hai người quen nhau từ
thời còn ở Palestine, sau đó gặp nhau nhiều lần khi Leopold sang Pháp lần đầu
tiên từ 1929 đến 1932. Tầm thước, đôi mắt thông minh sau cặp kính dày, trán cao
với bộ tóc dày, Hillel truyền cảm nhanh tính hăng hái và yêu cuộc sống cho
người xung quanh. Cũng là nhạc sĩ như người cha, anh lại biết làm thợ nề xây
nhà. Anh gia nhập Đảng Cộng sản khi còn ít tuổi, lòng tin vào sự tất thắng của
lí tưởng cộng sản không hề nao núng ngay trong những lúc gian nguy nhất. Anh
rất yêu quý trẻ con, anh rất quan tâm chỉ đạo các hội đoàn thanh niên. Tác
phong ngay thẳng và trung thực làm cho mọi người mến anh cho nên anh có rất
nhiều bạn bè sau này sẽ giúp anh được nhiều việc trong công tác. Tình nguyện đi
lính năm 1940 cho nên anh được nhận một thẻ quân nhân, mặc dù anh là người nước
ngoài, mang tên là Andre Dubois.
Hillel Katz bắt tay giúp đỡ Leopold ngay vào việc tổ
chức những doanh nghiệp buôn bán để ngụy trang công tác. Ngày 13 tháng một năm
1941 công ty Simexco ra đời tại Brussels và công ty Simex ra đời tại Paris.
Alfred Corbin được cử làm tổng giám đốc Simex.
Katz và Corbin đều biết và thân nhau trong chiến
tranh khi họ bị bắt làm tù binh và cùng trốn bằng cách bơi qua sông Somme.
Trong hoàn cảnh gian nguy như vậy, họ không bao giờ quên được nhau…
Được giải ngũ, Corbin chuyển một nhà máy xay thành
nhà máy sản xuất thức ăn gia cầm. Cuộc tiếp xúc đầu tiên với bạn này rất thuận
lợi và Leopold nhận xét ngay được rằng Corbin có thể tin được nên hỏi anh ta:
- Bạn có tin rằng chúng ta nên tiếp tục cuộc chiến
đấu chứ?
- Tất nhiên phải tiếp tục, - anh trả lời với nụ cười
trên môi. - Chỉ có một vấn đề là chiến đấu thế nào đây?
- Hình thức và phương pháp phải thay đổi. Từ nay
cuộc chiến đấu sẽ đi vào bên trong. Cậu đã sẵn sàng chưa?
Corbin đề xuất ngay với Leopold đặt đài phát đầu
tiên tại nhà máy của anh. Sau khi cử Corbin làm tổng giám đốc Simex họ chuyển
điện đài về nhà máy để giữ vỏ bọc kinh doanh không có một sơ hở nào. Ê kíp dần
dần được bổ sung: Robert Breyer, nha sĩ và bạn của Corbin; là cổ đông chính
nhung không được biết tí gì về hoạt động bí mật.
Suzanne Cointe trở thành trưởng phòng công ti là một
đảng viên cộng sản lâu năm. Chị này biết Katz khi chị làm giáo sư pianô và chỉ
huy dàn đồng ca thanh niên cộng sản mang tên là Đội hợp xướng âm nhạc Paris.
Katz còn
tuyển thêm Emmanuel Mignon, thợ in. Nhưng Katz không biết rằng Mignon có tham
gia một nhóm kháng chiến tên là Gia Đình Martin có mục tiêu là giám sát các xí
nghiệp làm việc cho Đức, Mignon thông báo cho Charbonnier - sau chiến tranh bị
bắn chết vì làm mật thám cho Gestapo - về sự hợp tác của Simex với Đức, như vậy
càng củng cố an toàn cho Dàn Nhạc Đỏ.
Đối tác
chính của công ty Simex là tổ chức Todt, chuyên cung cấp cho quân đội Đức việc
xây dựng nhà cửa, công sự. Trụ sở của Todt nằm ngay trước mặt Simex. Simex lôi
cuốn được Todt vì nó có thể cung cấp cho Todt những vật liệu khan hiếm. Ngay
khi được tin hãng Simex ra đời, bà Likhonin tìm đến đặt quan hệ ngay. Đây là
một nhân vật thật sự! Khi Simex thăm dò và quan hệ với bà ta, thì bà ta đang
làm việc thăm dò cho Todt. Sau ít lâu, bà sẽ làm đại diện cho Simex tại Todt.
Bà ta vốn là vợ vị tùy viên quân sự Nga hoàng cuối cùng ở Pháp trong Thế chiến I
có tư tưởng chống cộng điên cuồng, bà không trở về Nga sau Cách mạng Tháng
Mười, thông minh, xông xáo, biết nắm ngay lấy thời cơ quân Đức chiếm đóng Pháp
để kiếm chác.
Trong khi
tìm phiên dịch để dịch thư từ với Đức, Leopold kiếm được Vladimir Keller. Anh
này sinh ra tại nước Nga, nhưng đã sống lâu năm tại Thụy Sĩ nên có tác phong
nghiêm túc và kỉ luật. Riêng cá nhân Leopold không giữ chức vụ chính thức nào
của Simex, nhưng bọn Đức biết rõ “ông Gilbert” là người xuất vốn cho công ti
đó. Nhờ sự chăm nom chu đáo của Jules Jaspar và Leo Grossvogel, hãng đặt được
một cơ sở ở cảng Marseilles vào mùa thu 1941, còn ở Brussels, Sierra Kent chỉ
huy hãng Simexco. Ngoài ra còn những cổ đông khác như Charles Drailly, Henri
Seghers, Willy Thevenet cũng là những người làm cho hãng xuất nhập khẩu. Leo
Grossvogel phụ trách cả hai công ty ở Pháp và Bỉ.
Đi kèm theo
mục tiêu kinh doanh để ngụy trang và kiếm tiền hoạt động tình báo, Dàn Nhạc Đỏ
còn rút ra được kinh nghiệm là kinh doanh rất có điều kiện xâm nhập các cơ quan
chính thức của phát xít. Chẳng bao lâu sau khi lập được quan hệ buôn bán với
hãng Todt, những người cộng tác chính của Simex và Simexco đều xin được giấy
thông hành để đi vào mọi nơi cần thiết. Các quan hệ kinh doanh với sĩ quan Đức
ngày càng phát triển. Trong những bữa tiệc chiêu đãi giới sĩ quan phát xít, bọn
này nói lộ nhiều chuyện, thậm chí là quá nhiều là đằng khác, nhờ đó Dàn Nhạc Đỏ
thu lượm được nhiều tình hình. Ví dụ một kĩ sư hãng Todt tên là Ludwig Kainz
khi thân với Grossvogel rồi đã lộ cho anh này tin tức về việc Đức sửa soạn tiến
đánh Liên Xô. Kainz đầu tiên xây dựng công sự tại biên giới Đức - Nga ở Balan,
rồi mùa xuân 1941 trong một chuyến đi đã quan sát thấy quân Đức chuẩn bị tấn
công Liên Xô.
Ở Vichy,
Jaspar đã móc quan hệ với nhiều đầu mối. Chính thức mang danh nghĩa giám đốc
Simex tại Marseilles, Jaspar cùng với một nghị sĩ Bỉ tổ chức những đường dây
vượt ngục qua Algeria và Bồ Đào Nha giúp cho hàng trăm người kháng chiến thoát
thân. Trong cái môi trường sôi động này, người tốt ở cạnh với kẻ gian, kẻ bán
nước người, làm tay sai cho mật thám Đức, tin tức dồn dập thậm chí cả những bí
mật quốc gia cũng đến tai Dàn Nhạc Đỏ. Trung tâm biết khá rõ bề chìm của chính
phủ Vichy, những thông đồng ngoài hành lang và những trò chơi ngoại giao với Italia,
Tây Ban Nha, Vatican. Ví dụ: Vichy chi tiền cho đạo quân chiếm đóng Đức, theo
hiệp định đình chiến, qua tin tức chi tiêu của Vichy về khoản này, Dàn Nhạc Đỏ
biết được số lượng quân đội Đức.
Leopold
quan hệ được với các tổ chức kháng chiến nhờ trung gian là đồng chí Michel, đại
diện Đảng cộng sản Pháp. Hai bên nắm được sự di chuyển của quân đội Đức nhờ các
cơ sở ở đường sắt. Qua những công nhân di cư, Dàn Nhạc Đỏ nắm được tình hình
sản xuất trong công nghiệp. Những điệp viên có vị trí cao cấp cung cấp vô số
tin tức. Trước hết là nam tước Vasily de Maximovich mà Michel giới thiệu với
Leopold cuối năm 1940 là một Bạch Nga di cư muốn làm việc cho Hồng Quân. Nam
tước có bố là một viên tướng Nga hoàng. Cách mạng Tháng Mười thành công,
Maximovich cùng em gái là Anna rời nước Nga sang Pháp vào học đại học và tốt
nghiệp kĩ sư. Khi chiến tranh bùng nổ, cũng như nhiều người nước ngoài sống tại
Pháp, ông ta bị tình nghi và bị giam tại trại Vernet. May mắn cho ông, một hôm
có phái đoàn Đức của đại tá Hans Kuprian sau đình chiến có đến trại Vernet
tuyển lao động cho Đức. Đại tá quan tâm đến trường hợp này và quyết định tha
rồi giới thiệu ông ta với bộ tham mưu đóng tại khách sạn Majestic. Kuprian phân
tích Maximovich vừa là nam tước, lại là Nga trắng, vậy phải dứt khoát chống
cộng, thả ra sẽ sử dụng được vị nam tước chống cộng đó. Nhưng trái với phân
tích trên, Maximovich lại chống quốc xã, cho nên ông ta quan hệ với khách sạn
Majestic khác nào đưa con cáo vào chuồng gà vì ông quan hệ với Dàn Nhạc Đỏ.
Rồi tình ái
đóng vai trò. Nữ thư ký của Kuprian say mê nam tước. Cô lại quan hệ và sau sang
làm việc cho đại sứ Đức Otto Abetz. Đây là một kho báu tình báo cho Leopold
khai thác và truyền tin về Moscow.
Cô Anna, em
nam tước, vốn là một nhà tâm lí học phụ trách một nhà nghỉ tại Billeron cũng
vào cuộc. Do quan hệ gia đình, cô tiếp cận giám mục Chaptan và tướng Weygand.
Lâu đài của cô là nơi lui tới của quan chức các cơ quan của quốc xã. Cô bác sĩ
cao một mét tám đã thực hành trên số bệnh nhân những phương pháp chữa bệnh độc đáo;
nàng Anna vui tính đã moi được những cô thư kí và các nhân viên quân đội Đức
nhiều chuyện. Trong đó có một cô người Đức ba mươi lăm tuổi tên là Kaethe
Voelkner, thư kí của giám đốc hãng Sauckel, chuyên trách tìm kiếm nhân công cho
Đức.
Chính
Maximovich đã nghiên cứu về Kaethe, sau vài lần thử thách, anh đã trao cho Anna
nhiệm vụ xem xét kết nạp. Kết quả đạt yêu cầu: Nhờ Kaethe, Dàn Nhạc Đỏ nắm được
nhu cầu nhân công cho công nghiệp của Đức và những vấn đề kinh tế của nước này.
Ngoài ra Kaethe còn cung cấp cho mạng lưới những mẫu đơn và giấy chứng nhận lao
động để khi bị kiểm soát người cầm giấy chứng minh mình là lao động ở Đức -
nghĩa là một người Châu Âu rất tốt - hiện nay đang nghỉ phép.
Xuất phát
từ nguyên tắc nghe trực tiếp đương sự hơn là phải nghe qua người khác kể lại,
Dàn Nhạc Đỏ (viết tắt là DNĐ) nối một bàn nghe trộm điện thoại từ khách sạn
Lutetia, trụ sở của phân Cục Tình báo quân sự Đức đóng ở Paris. Cục trưởng Cục
Tình báo quân sự Liên Xô ngồi ở Moscow nghe thẳng được Cục tình báo quân sự Đức
ở Paris nói chuyện với Trung tâm Đức ở Berlin.
Một phương
pháp thu tin khác là dùng những vũ nữ tại các quán rượu có quân Đức đến ăn
nhậu. Mỗi ngày hàng trăm binh lính Đức đến Paris đập phá cho bõ những ngày gian
khổ trên chiến trường. Một điệp viên DNĐ phụ trách việc tổ chức cho chúng lưu
trú ở Paris có thể phân tích được các sư đoàn Đức cũng như sự di chuyển của
quân đội Đức. Một hướng dẫn viên của DNĐ làm nghề đưa binh lính Đức đi thăm
Montmartre và tháp Eiffel rồi đưa chúng đến quán rượu có người của DNĐ để chúng
bật ra những bí mật sau khi nốc rượu vào. Với phương pháp thu tin như thế, DNĐ
nắm được tình hình các sư đoàn, thương vong, hậu cần, tinh thần binh lính.v.v…
Còn ở
Brussels, Kent quan hệ với những quân nhân cao cấp của Đức, những nhà công nghiệp
địa phương, cũng thu được nhiều tình hình quân sự và kinh tế. Ngôi nhà cô bạn
Kent tên là Margarete Barcza cũng trở thành nơi tụ họp ưa thích của những quan
chức quốc xã.
Toán DNĐ ở
Bỉ đã thu hút được một cơ sở cao cấp là Isidore Springer. Đây là một bạn cũ của
Leopold từ những năm ba mươi khi anh ta tham gia tổ chức Hashomer Hatzair, sau
anh gia nhập ĐCS và tham gia Lữ đoàn quốc tế giúp Tây Ban Nha, được mến yêu vì
rất dũng cảm. Việc kí hiệp ước Xô - Đức đã làm cho người chiến sĩ chống phát
xít này vô cùng đau đớn. Năm 1940 anh vào quân đội Bỉ làm sĩ quan. Khi DNĐ đặt
quan hệ, anh tán thành ngay và kéo thêm người vợ cùng tham gia. Anh có một lưới
nhỏ gồm những kĩ thuật viên và thông tin viên, những sĩ quan mà anh quen biết
trong chiến tranh. Số này giỏi về kĩ thuật giúp DNĐ đánh giá đúng vật liệu,
chuyên gia trong công nghiệp Đức. Bản thân anh cũng là một kĩ sư hóa học. Trong
số này phải kể đến Jacques Gunzig tức Dolly, đảng viên cộng sản từ 1932, đã
chiến đấu ở Tây Ban Nha, quen Tito và Marty ở đó. Gunzig tổ chức những toán phá
hoại ngay từ cuối 1940 và cùng với vợ là Rachel cung cấp cho Springer tin túc
về các xưởng quân sự.
Bên cạnh
Springer là Vera Ackermann, đảng viên lâu năm. Cô đã chiến đấu ở Tây Ban Nha và
chồng cô hi sinh khi bảo vệ Madrid.
Cũng trong
toán ở Bỉ, Hermann Izbutski tức Bob gốc Balan sinh tại Antwerp năm 1914, cộng
tác với DNĐ từ 1939. Vốn là đảng viên cộng sản hăng hái, không tiếc công sức
cho sự nghiệp, với chiếc xe ba bánh chở hàng, anh xông vào mọi nơi, xây dựng
quan hệ tới các làng, kiếm những ngôi nhà cô quạnh, tuyển giao thông viên.
Bob giới
thiệu một cơ sở mới mà anh nhận xét là rất tốt, Leopold gặp và trao cho cơ sở
này một va li rất nặng, khóa cẩn thận để chuyển từ Antwerp đến Ghent. Bob sẽ
cùng đi.
Vài hôm
sau, một tin đến tai Leopold khiến anh giật mình: Cơ sở mới đã kể lại cho một
người bạn rằng anh vừa mới chuyển một va li vũ khí.
Ba hoa,
khoe khoang, thật là xấu. Leopold bèn đưa cho anh ta và Bob chiếc chìa khoá,
dặn mở ra sẽ thấy chỉ dẫn trong va li.
Thằng ranh
vội mở chiếc vali: toàn là đá.
Cơ sở này
bị loại ngay.
Bob giới
thiệu Sarah Goldberg tức Lilly làm điện đài. Cô này thuộc một nhóm đảng viên
cộng sản mất phương hướng vì hiệp ước Xô - Đức.
Bob thử cô:
chúng tôi sẽ trao cho cô một nhiệm vụ rất nguy hiểm, tốt nhất là tôi phải nói
trước cho cô như vậy.
Sarah chấp
nhận theo DNĐ. Khi các đồng chí gạn hỏi thêm vì sao cô chấp nhận nguy hiểm thì
cô thành thật trả lời rằng cô có sợ và không muốn làm việc nguy hiểm đó. Không
ai tin cô. Nhưng khi trao cho cô điện đài, cô học rất nhanh. Cô sẽ là người giữ
điện đài dự bị nếu chẳng may Bob bị lộ.
Margarete
Barcza giới thiệu cho Simexco một người em họ xa tên là Henri Rauch, gốc Tiệp.
Anh này thường báo cáo được nhiều tin tức quân sự có giá trị lớn, nhưng Leopold
nghi anh ta cũng cộng tác với Anh. Tuy Leopold không chống lại việc làm cho Anh
nhưng anh yêu cầu Rauch tách hoạt động của mình ra.
Họa sĩ Bill
Hoorickx, được Alamo sử dụng vào việc thuê nhà.
Cuối cùng
toán ở Bỉ còn Auguste Sesee, giàu lòng yêu nước, rất giỏi về điện đài, thiết
lập một đài dự bị tại Ostend.
Còn ở Hà
Lan, DNĐ có toán mười hai nhân viên do Winterink chỉ huy. Toán này có ba điện
đài phát để truyền tình báo thu tại chỗ và chuyển tin tức do toán ở Đức chuyển
cho.

