Dàn nhạc đỏ - Phần II - Chương 34 phần 2
Chẳng bao
lâu, anh đã nhận thấy nhà bà Georgie chưa phải là chỗ ẩn náu vững chãi. Trong
khu vực chơ vơ này, hai người khác giới rất dể bị chú ý. Phải chuyển ngay nơi
ẩn. Anh nghĩ anh không phải là một tù vượt ngục bình thường, mà anh đang gánh
trên vai những trách nhiệm to lớn. Cho đến hôm nay, Georgie vẫn chưa biết những
công tác của anh, bà chỉ biết chung chung rằng anh có tham gia chống phát xít.
Chẳng bao giờ bà thắc mắc, nhưng bây giờ bà đã hiểu rằng liên hệ giúp đỡ anh là
một mối nguy hiểm to lớn. Anh chẳng những có trách nhiệm với bà và cháu
Patrick, mà đối với cả những ai đã giúp đỡ anh. Cuộc chiến đấu tiếp tục. Triển
vọng tự chôn vùi mình trong một cái lỗ cho đến hết chiến tranh là không thể có
đối với anh. Anh phải liên lạc ngay với đồng chí Michel, giao liên của Đảng
cộng sản Pháp, để báo cáo cho Trung tâm biết rằng anh đã vượt ngục. Bằng bất cứ
giá nào anh cũng phải biết bản báo cáo của anh có qua điện đài mà Gestapo mới
bắt được hay không? Giải đáp được câu hỏi này mới quyết định được tương lai của
kế hoạch Trò Cao Thủ. Cuối cùng vấn đề cũng rất quan trọng là bảo vệ những đồng
chí còn đang nằm trong tay của Gestapo sau khi anh vượt ngục. Để thực hiện được
những dự kiến đó, chỉ còn trước mắt anh có vài ngày. Sau đó, chắc chắn bọn ĐĐN
sẽ tìm được dấu vết của anh và lao theo truy nã…
“Otto đã
trốn rồi!”… Khi Berg đến Saussaies và báo tin dữ kể trên, bọn ĐĐN đều rụng rời
chân tay. Nhanh chóng, Pannwitz tự thấy trách nhiệm chính là do y. Hắn phản ứng
theo lối nhà đi săn cỡ lớn đuổi theo con thú bằng bất cứ giá nào. Với kinh
nghiệm trấn áp cả nước Tiệp Khắc sau khi Heydrich bị ám sát, hắn áp dụng ngay ở
Paris. Chỉ một thời gian ngắn, hiệu thuốc Bailly bị bao vây, khám xét kỹ lưỡng
những nơi mà Pannwitz cho là Leopold có thể ẩn nấp, hắn lệnh bắt hàng chục
khách hàng. Nhà ga Saint-Lazare bị vây, các chuyến tàu bị kiểm tra kỹ càng.
Gestapo cho soát tất cả những nơi Leopold hay lui tới: hiệu càphê, hiệu cắt
tóc, bách hóa, may mặc, hiệu ăn. Hắn áp dụng chiến thuật dùng lưới vây bắt cá,
tóm hàng trăm người tình nghi là may ra có một người khai ra dấu vết của
Leopold. Không kết quả. Hắn dùng đến thủ đoạn cuối cùng: khủng bố những thành
viên của DNĐ.
Để đánh lạc
hướng của ĐĐN, Leopold viết thư gửi Pannwitz: anh trình bày rằng anh không phải
trốn tù, mà anh buộc phải biến mất. Hai người lạ mặt đã sáp người anh ở hiệu
thuốc, đưa ra mật hiệu đã qui ước với trung tâm khi gặp toán phản gián. Hai
người đó đã khẳng định ràng Gestapo sắp bắt anh nên họ có nhiệm vụ phải đưa anh
đến nơi an toàn. Anh trình bày với Pannwitz rằng anh cân nhắc cần phải theo hai
người đó, không làm trái ý họ “để không làm tổn hại đến kế hoạch chung”. Họ đã
đưa anh lên xe hơi rời khỏi Paris, cách Paris một trăm kilômet, họ đã đáp xe
lửa sang biên giới Thụy sĩ. Anh viết thêm rằng lợi dụng sơ hở của hai người lạ
mặt, anh đã bỏ lá thư này tại Besancon để báo tin cho Pannwitz biết. Trong phần
tái bút. Leopold viết rằng Berg không chịu trách nhiệm về sự cố bởi vì dù Berg
có mặt trong hiệu thuốc cũng chẳng ứng phó được gì hơn. Một trong hai nữ tu sĩ
nhà trường nội trú Saint Germain đã giúp bỏ lá thư này tại Besancon cho
Leopold.
Viết như
thế, Leopold nhằm đánh lạc hướng Pannwitz rằng anh đã đi xa Paris lắm rồi, hãy
bớt đà truy nã, đồng thời đề phòng Gestapo nếu không cảm thấy bản báo cáo của
anh gửi về Trung tâm trong tàng thư của Đảng cộng sản Pháp ở đài phát bị bắt,
thì giúp cho Trung tâm có thể tiếp tục Trò Cao thủ, mặc dù anh đã vượt ngục.
Ngay tức
khắc, vối dũng khí lớn Georgie đi tìm liên lạc với Đảng cộng sản Pháp. Leopold
có khả năng tìm mối liên hệ này bằng cách gọi điện thoại theo qui ước và để lại
một tin nhắn ràng: “Ông Jean mới bị mổ, cần thuốc bệnh”.
Khi nhận
được tin như thế, Đảng cộng sản Pháp đã cử giao liên đến một trong bốn địa điểm
liên lạc đã qui ước ở Paris. Sau hai ngày Georgie gọi điện, có một cô gái đến gặp
bà tại Vesinet, thuộc ngoại ô phía tây. Georgie xin cho Leopold thẻ căn cước,
thuốc độc và tin tức về bản báo cáo do Juliette chuyển hộ. Hôm sau, cô gái trở
lại mang theo giấy tờ căn cước, một viên nhân ngôn để khi cần thì tự sát… đồng
thời Leopold nhận được một tin làm anh chưng hửng… đài của Đảng ở vùng Lyon chỉ
dùng để truyền những bài tuyên truyền cho những khu vực khác, cho nên Gestapo
chỉ bắt được những truyền đơn không bí mật. Sau này Leopold mới biết rằng đồng
chí Jacques Duclos thấy nội dung bản báo cáo của Leopold gửi về Trung tâm quá
quan trọng không thể dùng điện đài mà phát đi được, nên cho giao liên đặc biệt
chuyển sang London rồi từ đó dùng túi thư ngoại giao chuyển về Trung tâm ở
Moscow. Vậy là trốn tù của Leopold trở nên vô ích, nếu anh biết tin đó từ trước
ngày 13 chứ không phải ngày 17 thì anh sẽ ở lại nhà tù Neuilly và ĐĐN không có
khả năng phát hiện Trò Cao thủ.
Nghiêm
trọng hơn: việc anh vượt ngục có khả năng làm hại kế hoạch đó mà Trung tâm rất
coi trọng. Từ nay Leopold cũng không thể để cho Gestapo bắt sống anh.
Sáng hôm đó
Georgie đã khóa cổng như mọi khi bà ra khỏi nhà. Các cửa sổ đều đóng suốt cả
ngày. Làm như thế để gây cảm giác ràng ngôi nhà không có người ở… Có tiếng
chuông bấm dài, bấm hai lần. Leopold đã vội mặc quần áo định trốn, nhưng vị
khách thôi bấm chuông. Báo động sai.
Ngày hôm
sau lại có người bấm chuông: tiếp theo có tiếng gõ cổng rất mạnh, khiến cho hai
chủ nhà phải bật dậy. Leopold đã vội mặc quần áo, ra cửa sổ định nhảy vào không
trung nếu địch ập vào, nhưng tiếng đập cửa ngừng và anh nghe thấy ông chủ nhà
giải thích với Georgie rằng ông đến tìm mấy ngày qua vì muốn giới thiệu ngôi
nhà với những khách mới muốn thuê và khi thấy nhà đóng cửa im ỉm ông chọn giờ
người bán sữa đem hàng đến thì ông bấm chuông.
Hai sự cố đó
khiến cho hai người ở trong nhà phải quyết định sớm rút. Họ có bằng chúng rằng
họ có thể bị nguy hiểm vì sơ xuất. Rút là cần thiết, nhưng trong hoàn cảnh bị
bầy mật thám truy nã sao mà khó thế… Và đi đâu bây giờ? Hai người bàn đi tính
lại, cuối cùng chọn phương án đến xin ở nhờ nhà anh chị Queyrie, nơi cháu
Patrick đang trú ngụ. Họ sống ở Suresnes. Bà mẹ của Queyrie trú tại một căn hộ
nhỏ trong một khu um tùm cây gần đó. Vì bà cụ đang đi vắng, nên Leoppn có thể
tạm trú vài hôm ở đó. Anh có vài ngày vượt trước bọn ĐĐN. Tính cẩn thận không
cho phép ảo tưởng quá. Gestapo vẫn có thể truy tìm được anh qua điều tra bà
Georgie. Sớm muộn chúng có thể lần theo đường Vesinet, đến Suresnes. Đúng một
tuần sau, chúng mò đến trường nội trú ở khu Saint Germain sau khi đã bắt giữ
nhiều người thân và họ hàng của Georgie. Qua đó chúng biết được tin cháu
Patrick, con bà Georgie, đang trú tại ngoại vi Paris. Một tin thật là quí cho
bọn mật thám Đức: được biết Georgie đã từng học khiêu vũ ở quảng trường Clichy,
chúng đến đó và tìm ra một bạn học của Georgie là Denise, qua Denise, chúng
biết cháu Patrick trú tại khu Saint Germain.
Bọn Gestapo
tiến sát Leopold: chưa ở Suresnes được ba hôm thì anh nhận được điện thoại của
hai nữ tu sĩ báo tin có một người đàn ông đến nhờ chuyển hộ một vật gì đó cho
bà Georgie. Theo mô tả, Leopold nhận thấy tên đó chính là Kent, nay đã trở
thành tên quân sư cho bọn ĐĐN, tên này có mặt tại bất cứ điểm nóng nào của cuộc
truy lùng Leopold… Ba ngày sau, một nhóm người tò mò lại đến trường nội trú đó.
Trong số này có cả Katz!
Sau khi
Leopold trốn thoát, ĐĐN tập trung sức tấn công vào Katz. Tên trưởng ĐĐN tính
rằng dùng Katz sẽ lần ra Leopold. Cho nên trước khi tra tấn, Pannwitz dùng mưu
bắt Katz gọi điện cho vợ hẹn gặp tại Paris. Vợ Katz thừa biết chồng bà ta đã bị
Gestapo bắt từ tháng chạp năm 1942, bà cũng biết thừa rằng nếu mình lánh mặt,
sẽ bị trả thù ngay. Chỉ còn một giải pháp là trả lời điện thoại. Bà gặp Katz
tại một quán cà phê có hai người lạ mặt đi kèm. Tuy phải làm theo sự bắt buộc
của Pannwitz (điều này chưa chắc là có thật) nhưng Katz đã rỉ tai được vợ về
tình hình của Leopold rằng: “Các bạn của anh rất lo lắng cho số phận của Otto
và họ đều chờ đợi anh đó quay lại ngay…”.
Hiểu theo
nghĩa thật tức là Leopold đã vượt ngục. Chỉ mình Pannwitz thấy cần phải làm như
vậy. Không kết quả gì. Hắn quyết định dùng biện pháp quen thuộc (bắt bớ, tra
tấn) và tiến hành kế cuối cùng là đưa Katz cùng mật thám đến vùng Saint
Germain.
Cũng tại
đây, Katz lại làm nên công cán; con mồi đã thoát khỏi người đi săn. Sau khi đặt
vài câu hỏi vô thưởng vô phạt về Georgie và Patrick, anh đã rỉ vào tai của một
nữ tu sĩ rằng: “Ông Gilbert đang gặp nguy cơ chết người, Gestapo đang truy lùng
ông ta”.
Katz anh
hùng cho đến giờ phút cuối cùng vẫn chiến đấu cho chính nghĩa, để cứu nguy cho
người khác anh không ngần ngại hy sinh thân mình.
Sau này,
khi Paris được giải phóng, Leopold cùng một đồng chí tên là Alex Lesovoy có đến
nhà tù Neuilly. Ông canh cổng là người Pháp, tên Prodhomme, đã kể về sự hy sinh
của Katz. Mười ngày sau khi Leopold trốn tù, ĐĐN đêm nào cũng đưa anh về trụ sở
Gestapo ở phố Saussaies. Sáng sáng chúng đưa anh về trông người thật tang
thương. Nỗi đau khổ của anh ngày cành tăng lên, các vết thương chưa lành lại bị
đánh thêm thành thương nữa. Người gác cổng lợi dụng những lúc đưa thức ăn cho
anh để hỏi han anh. Bọn đồ tể phố Saussaies đã kết anh vào tội tổ chức cho
Leopold trốn, biết nơi trốn mà dấu. Thêm tội nữa là đã báo động cho Leopold
trong khi đến khu Saint Germain.
Ông
Prodhomme còn nhớ như in cái hôm Katz đầy thương tích trên mặt và hai bàn tay
đã thổ lộ cho ông:
- Sau chiến
tranh, thế nào ông Gilbert cũng đến đây. Xin ông nhắn giúp ông ấy rằng mặc dù
tôi bị đau đớn, bị tra tấn, tôi không luyến tiếc gì hết, rằng tôi rất sung
sướng đã làm những gì tôi đã làm. Chỉ xin ông ấy chăm sóc các con tôi.
Vài giờ sau
ĐĐN dẫn Katz đi.
Leopold
không được biết Katz hy sinh trong tình huống như thế nào, chỉ tên Pannwitz là
biết, vì nó đã tra khảo anh, đã giết anh không cần xét xử. Leopold vẫn thấy
anh, Katz, người chiến sĩ anh hùng, coi cái chết nhẹ như lông hồng để xây đắp
cho tương lai tươi đẹp hơn ngày nay.
ĐĐN bắt hai nữ tu sĩ ở Saint Germain. Rất dũng cảm,
các chị không khai báo, không khai về việc mang thư của Leopold đến Besancon để
bỏ vào thùng thư. Hôm sau, ĐĐN đánh vào Vesinet; đàn chó sắp kéo nhau đến
Suresnes. Vậy phải mau chóng cứu chị Queyrie (chị chuyển về Correze với
Patrick), còn Georgie và Leopold lại phải nhổ neo. Đi về hướng nào? Leopold
chọn hướng gia đình ông bà Spaaks là hai người mà Leopold đã gặp lần đầu tiên
vào mùa hè năm 1942, khi anh đến báo cho họ biết bạn của anh chị là vợ chồng
Sokol đã bị bắt. Leopold rất thán phục thái độ bình tĩnh và can đảm của hai
người khi nhận được tin dữ đó. Hai người rất tin vào Sokol sẽ không chịu khai
báo gì hết. Thực tế diễn ra đúng dự định của Claude và Suzanne Spaaks: hai vợ
chồng Sokol đã hy sinh cho sự nghiệp chống phát xít, không hé môi khai báo bí
mật nào của DNĐ cho bọn mật thám Đức.
Lòng tin tưởng lẫn nhau là điều đảm bảo nhất cho
quyết định của Sokol. Georgie đến nhà Spaaks kể cho họ biết tình hình xảy ra,
họ đã cam đoan giúp đỡ Leopold. Tia sáng trong đêm tối… Claude đến gặp Leopold
trong phòng anh đang trốn. Thật là sự động viên lớn khi thấy mình không bị lẻ
loi. Điều quan trọng nhất là phải tìm được một chỗ ẩn chắc chắn, không nên có
liên quan đến kháng chiến. Điều kiện thứ hai: Lập quan hệ với Đảng cộng sản
Pháp.
Trước hết phải có chỗ ẩn, vì không thể nấn ná lại
Suresnes được nữa, sau đó chuyển đến chỗ chắc chắn hơn. Denise, bạn học khiêu
vũ của Georgie, đã cho bà này mượn chìa khóa tầng hầm mái của chị ở phố
Chabanais. Georgie và Leopold ẩn ở đó đêm ngày 24/11. Leopold miễn cưỡng phải
trú ở đây vì anh nhận thấy Denise không chắc chắn và có lẽ anh rơi vào miệng
sói cũng vì nơi đây.
Leopold không ngủ được, suốt đêm canh cánh sắp có
mật thám Đức ập đến bắt anh. Sáng hôm sau, anh nhẹ nhõm chuyển sang nhà Spaaks.
Linh cảm của anh tỏ ra đúng vì vừa bị bắt, Denise đã khai địa chỉ của anh chị
Queyrie cho nên chị ta được tha ngay. Lúc này Pannwitz tưởng là sắp tóm được
Leopold rồi. Muộn quá. Hiệu kèn bắt thú chưa nổi được măc dù anh Queyrie còn ở nhà.
Pannwitz quay sang hướng khác. Tưởng rằng Patrick là
con Leopold, hắn dự định sẽ tìm ra nơi chị Queyrie và cháu Patrick rồi đặt nhà
chị Queyrie thành cái bẫy để bắt Leopold. Hắn giả là “người hàng xóm” của anh
chị Queyrie gọi điện báo cho chị Queyrie rằng chồng chị bị gãy chân, chị phải
về nhà ngay. Nhưng chị Queyrie cảnh giác không về nhà.
Tên đội trưởng ĐĐN không nản chí, vì con của Otto
không chịu về, thì hắn sẽ đến tận nhà ở Correze đưa cháu Patrick về. Thế là hắn
tổ chức cuộc tìm Patrick ở Correze. Biết rằng vùng Correze có nhiều du kích.
Pannwitz đưa một đoàn xe đầy mật thám lên đường để bắt một điệp viên nguy hiểm
của Dàn Nhạc Đỏ mới lên bốn tuổi!
Công vụ hoàn tất. Pannwitz xoa tay mãn ý. Sau hai
tuần săn lùng Leopold, nay hắn coi như đã nắm được đằng chuôi. Con của Sếp Lớn
đang nằm trong tay của ĐĐN, sẽ tóm được thằng bố của nó, hắn chắc mẩm hơn nữa
khi đưa tấm ảnh của Leopold cho cháu Patrick xem để hỏi cháu: “ông này” là ai,
thì cháu trả lời: “Bố Nanou”. Pannwitz không biết rằng cháu bé có thói quen gọi
Leopold như thế, cũng như cháu thường gọi chị Queyrie là “Mẹ Annie”.
Leopold vừa lo cho cháu bé, lại vừa lo mẹ cháu, bà
Georgie, cũng sẽ bị ĐĐN vây bắt. Sau này được biết bọn Đức đứa thì chủ trương
đưa Patrick về Đức, đứa khác chủ trương giữ cháu để nhử cha cháu mà bắt. Khó
bắt cháu đi tù, Gestapo đành đưa cháu cho chị Queyrie nhưng chuyển hai người
vào tổ chức bị Đức trưng dụng. Chúng đưa hai người về Suresnes vào tháng riêng
năm 1944 và cho canh gác ngày đêm. Chúng hy vọng rằng Leopold vì thương nhớ con
thế nào cũng quanh quẩn Suresnes để chúng tóm cổ Leopold lại.
Pannwitz
nhầm to. Leopold trốn ở nhà Spaaks. Nhưng vợ chồng đồng chí này tuy tin cậy
được, nhưng do họ tham gia vào lực lượng kháng chiến cho nên rất dễ bị mật thám
phát hiện. Ngay từ năm 1942 chị Suzanne Spaaks đã tham gia vào việc cứu trẻ em
Do Thái, gia nhập Phong trào quốc gia chống chủ nghĩa phân biệt chủng tộc, ngay
vào tháng chín năm 1943 khi chị giúp Leopold chị đang tham gia nhiều tổ chức
cộng sản cũng như De Gaulle. Leopold và vợ chồng Spaaks đi đến nhất trí là phải
tách nhau ra thì mới là thận trọng và các đêm sau, anh phải sang giáo đường
Oratoire, nơi có vị giáo sĩ Do Thái thường nhận cho các cháu người Do Thái mà
chị Spaaks đưa tới trú ẩn. Rồi từ giáo đường này, nhờ Spaaks can thiệp, Leopold
chuyển đến trú ở một nhà dưỡng lão… Có thể nhà dưỡng lão là nơi tránh Gestapo
cũng tốt, nhưng Leopold nghe thấy tiếng dưỡng lão là đã ớn tận tủy.

