Một mối tương tư (Tập 1) - Chương 04 phần 2
“Việc này… nàng rồi cũng sẽ phải
xuất giá, ta…”, y viết thơ phú thì được, nhưng trong chuyện nam nữ lại không
giỏi ăn nói cho lắm. Đối với Thanh Thu, y hoàn toàn không có suy nghĩ nào quá
đáng, đối mặt với một nữ tử thốt ra những lời ép người thế này, y chỉ muốn bỏ
chạy ngay.
Thanh Thu bất giác thấy lạ lẫm, văn
nhân này, tính tình hiền lành lương thiện, sao bộ dạng lại như chắc chắn nhắm
vào nàng như thế?
“Thanh Thu gả hay không gả, liên
quan gì đến ngài?”
Y như có lời khó nói: “Duyên cớ bên
trong không tiện nói với nàng, vài hôm nữa tự nàng sẽ hiểu.”
Hôm nay không hủy hôn sự này, thì
hai tháng sau nàng chắc chắn sẽ phải thành thân. Nhìn Khổng Lương Niên trước
mắt, Thanh Thu vô cớ nghĩ đến khuôn mặt của tiểu tử họ Cao. Người trong suy
nghĩ của nàng sớm đã tan thành mây khói bay tới chín tầng mây rồi. Nàng nhất
thời im lặng không trả lời.
Khổng Lương Niên bộ dạng ngập ngừng
như định nói lại thôi, cuối cùng vẫn khẽ lên tiếng: “Ta tuyệt đối không có ý
giấu giếm, một thời gian sau nàng sẽ hiểu thôi, Thanh Thu cô nương, nàng yên
tâm, tất cả sẽ tốt lên thôi.”
Kiểu ra vẻ thần bí này chỉ càng
khiến Thanh Thu thêm bực bội, cái gì mà sau này sẽ hiểu, nàng đanh mặt lại:
“Không thể nói thì đừng nói, một câu không thể nói là gạt được sao, nói cho
ngài biết, bà cô già này không dễ bị lừa đâu!”
Khổng Lương Niên giật nảy mình,
trước kia nữ tử này cũng có xuất thân khá tốt, người bạn thân của y thường khen
nàng thông minh. Sao mới vài năm không gặp, nàng lại có thể thốt ra những lời
thô tục như vậy?
“Thanh Thu…”
“Phiền ngài đừng gọi thân thiết như
thế, ta với ngài đâu thân quen gì.” Nàng bưng chén trà lên nhấp một ngụm, đắng
thật, phủ thừa tướng nhỏ nhen, tiếp đãi khách khứa mà dùng thứ trà hạ đẳng thế
này, nàng không muốn ở lại thêm dù chỉ một khắc nào nữa.
Khổng Lương Niên như sợ nàng hỏi
thêm điều gì đó, vội vội vàng vàng bỏ đi, Thanh Thu không gọi y lại được, đành
quay người vào tiếp tục uống trà. Định uống hết trà sẽ đi tìm quận vương phi
báo cáo, nàng đang nhấm nháp hương vị trà thì bỗng một người vội vã đi vào,
nói: “Lương Niên, ta vừa nghe nói huynh đến.”
Thanh Thu giật mình phì một tiếng,
nước trà trong miệng phun theo kiểu tiên nữ rắc hoa, bắn hết lên người nam tử
vừa xuất hiện.
Cũng may nam tử đó phản ứng nhanh
nhẹn, chiếc quạt trên tay xòe ra che trước mặt, nên mặt không bị dính trà.
Nhưng bức tranh hoa mẫu đơn phú quý trên quạt bị trà thấm lên thành một vùng
đen sì, xem ra không ổn rồi.
Hắn tức giận quát: “Ngươi có biết
chiếc quạt này của ta bao nhiêu tiền không hả?”
Thanh Thu ho sù sụ không ngừng, ấm
ức đáp: “Ngài còn nói, đột ngột lên tiếng như thế, hại người ta sợ gần chết,
chiếc quạt này bị hỏng là tại ngài.”
Hai người nhìn nhau bất giác thấy
đối phương quen quen, nam tử chăm chú nhìn nàng hồi lâu, đột nhiên đổi giọng,
người cũng khẽ nhướng lên: “Ngươi… là Thanh Thu cô nương, ta không nhận sai
chứ? Thế nào, đi xem mặt tới tận nhà ta rồi à, thì ra, ngươi chính là người tới
đây để gặp Lương Niên. Ha ha, con người huynh trưởng ta không tệ, tốt hơn nhiều
so với thiếu gia phường nhuộm vải chứ?”
Thanh Thu thầm kêu xấu hổ trong
lòng, giờ đã nhớ ra người này chính là công tử áo gấm mà nàng gặp trong trà
quán của nương tử Triệu gia. Rõ ràng hắn đang chế nhạo nàng đi xem mặt khắp
nơi, thật đáng ghét vô cùng! Nhưng nghe khẩu khí của hắn, thì ra người này là
công tử của nhà thừa tướng, nàng đành cúi đầu cụp mắt, cố trấn tĩnh để hành lễ,
“Thanh Thu bái kiến Tống công tử, Khổng hàn lâm vừa ra ngoài, giờ có lẽ đuổi theo
còn kịp.”
Tống Củng là nhị công tử của Tống
thừa tướng, cả ngày thích nhất là đi loanh quanh ngoài đường, trêu đùa nữ tử,
trông bộ dạng chẳng nghiêm túc chút nào. Nghe nàng nói thế, hắn lại đi tới
trước bàn ngồi xuống, cười đáp: “Không cần đa lễ, sau này ngươi và Lương Niên
thành thân rồi, ta còn phải gọi ngươi một tiếng tẩu tẩu cơ đấy.”
Mặt nàng thoáng sầm lại, lắc đầu,
luôn miệng nói không dám, rồi lại xin lỗi vì việc phun nước trà vừa rồi.
Tống Củng biết là nàng không cố ý,
đành ném chiếc quạt đó lên bàn: “Biết chiếc quạt này của ta đáng giá bao nhiêu
tiền không, trên quạt còn là bút tích của danh gia nổi tiếng, ta bỏ ra hàng
trăm lượng vàng mới có được, ngươi đền nổi không?”
Hàng trăm lượng vàng, sao hắn không
nói là khuynh gia bại sản luôn đi? Hắn tưởng nàng là dạng nữ tử dốt nát chỉ
biết đầu tắt mặt tối quanh năm, nên tùy tiện nói dối. Sao trên thế gian này lại
có loại người như hắn chứ! Thanh Thu mở to mắt nhất thời không biết phải đối
đáp thế nào, bộ dạng ngây ngốc.
Nàng không đền nổi, càng không muốn
đền, nàng muốn hỏi đền bằng nụ cười hối lỗi có được không?
“Ngươi nói gì đi chứ?” Tống Củng
không vội đi tìm Khổng Lương Niên, tò mò hỏi: “Trong thành Việt Đô này, nữ tử
muốn gả cho Lương Niên không ít, ngươi có thể cạnh tranh được với bọn họ không?
Hay là để ta giúp ngươi? Trông ngươi rất đáng thương, diện mạo không tệ, có
điều tuổi tác hơi cao.”
Hắn thật lắm chuyện, một câu đã nói
trúng nỗi đau của nàng, Thanh Thu biết loại công tử này ngày ngày chẳng có việc
gì làm, chỉ loanh quanh nhàn nhã, văn không bằng Lương Niên, võ không bằng thế
tử, nàng thật muốn nói cho hắn biết từ “xấu xa” viết thế nào.
“Thanh Thu phải tới phụng mệnh quận
vương phi rồi, xin cáo lui trước.” Nàng không quen trêu đùa với người khác,
trong lòng có chút buồn bực, định bỏ đi.
“Đừng đi vội, mẫu thân ta và vương
phi vừa vào hoa viên rồi, lát nữa mới ra.” Nói rồi hắn rút ra một chiếc khăn
tay phe phẩy quạt, bộ dạng nhàn nhã. Thanh Thu đột nhiên nhận ra, chiếc khăn đó
viền thêu hoa màu đỏ, là vật nàng thường dùng, chắc chắn hôm ấy do lôi lôi kéo
kéo với nương tử họ Triệu kia trong trà quán, nàng đã đánh rơi khăn tay mà
không hay biết.
Thời này khăn tay của nữ tử không
phải vật bình thường, là vật mang theo bên mình. Thanh Thu mặc dù biếng nhác,
nhưng chiếc khăn tay này nàng vẫn tự thêu, chỉ trách hôm đó đã quá sơ suất, để
rơi vào tay hắn, đành cố nén giận nói: “Tống công tử, cái đó hình như là của
Thanh Thu.”
Tống Củng không phải cố ý ngày nào
cũng mang theo chiếc khăn tay này bên mình, thật trùng hợp, vừa rồi vô tình
nghe được tin Lương Niên huynh vào phủ xem mặt, hắn muốn tới xem náo nhiệt.
Trước khi đi tiện tay vớ lấy chiếc khăn trong xấp khăn thấm mồ hôi mang theo,
không ngờ bị phun trà khắp người, liền lấy ra lau, vừa hay nhận ra chủ nhân của
chiếc khăn. Ngay lập tức thấy rất thú vị, hắn vung vẩy chiếc khăn trong tay, cố
ý trêu nàng: “Cái gì của ngươi?”
Thanh Thu hiếm khi đỏ mặt, khăn tay
của nữ tử còn mang một ý nghĩa khác, chính là tặng cho tình lang làm vật đính
ước. Chiếc khăn này rơi vào tay công tử đáng khinh bạc như hắn, không chừng sẽ
xảy ra chuyện. Nàng chẳng nghĩ ngợi nhiều, thò tay định cướp lại, ai ngờ Tống
Củng sớm đã có chuẩn bị, nhanh như trạch lẩn xa vài thước, cười ha ha rồi bỏ
đi.
Thanh Thu chẳng còn cách nào, đành
đi tìm quận vương phi trước, nàng không muốn bước chân vào phủ thừa tướng thêm
một lần nào nữa!
Trên đường quay về, quận vương phi
liên tục hỏi nàng có hài lòng không, nàng nghĩ đến lão quản gia, nghĩ đến dì
Lưu Hoa, đành cười cười nói mấy lời vô thưởng vô phạt. Nói thật thì, quận vương
phi không có ý hại nàng, có thể tìm được một nhân tài như Khổng Lương Niên,
thật rất hợp với tâm nguyện của nhiều cô gái. Nhưng Thanh Thu có nỗi khổ không
thể nói thành lời, thầm nghĩ nếu cứ ép nàng bằng được, thì nàng đành phải ra
ngoài mở phường đậu phụ kiếm kế sinh nhai thôi.
Vừa nghĩ tới chuyện này, nhị phu
nhân không biết nghe tin từ đâu, biết chuyện quận vương phi làm, vội sai Lục
Châu tới gọi nàng. Bất đắc dĩ Thanh Thu đành tới Xuân Lê viện. Đến Xuân Lê
viện, Thanh Thu thật muốn chết quách cho xong, nhị phu nhân lại học theo cách
của quận vương phi, chuẩn bị sẵn một nam tử ở đó. Hắn chính là người họ hàng
rất có tiền đồ mà nhị phu nhân từng nhắc đến với Thanh Thu, nàng cũng đành ngồi
trò chuyện một lúc. Lần này thì hay rồi, không xem thì thôi, hễ xem mặt là xem
liền hai đám.
Tâm trạng không vui, nhìn gì cũng
thấy ngứa mắt, trước bữa tối đến gian bếp mà đã lâu nàng không bước chân vào,
thấy người nào cũng không thuận mắt, Thanh Thu sa sầm mặt nổi cơn tam bành một
trận mới cảm thấy dễ chịu hơn chút xíu. Sau khi bình tĩnh lại, nàng rút khăn
tay ra phẩy phẩy làm quạt, lại nhớ đến chiếc khăn rơi công tử nhà thừa tướng
đang giữ, muốn khóc mà không ra nước mắt, nàng đau buồn nghĩ: E rằng muốn làm
tiểu nhân chạy vào bếp phát hỏa cũng chẳng được mấy lần nữa rồi.
Bếp trưởng cầm thực đơn hôm nay của
thế tử tới gặp nàng bàn bạc, bữa trưa quản gia Thanh Thu không có trong phủ,
hắn nhìn thực đơn chỉ có ba chữ “Mãn giang hồng”, chắc dễ làm, bèn bạo gan thử
một lần, nhưng bị thế tử mắng cho một trận. Mãn giang hồng rốt cuộc là món gì?
Cuối cùng hắn đã hiểu, muốn làm đầu bếp cho thế tử, không chỉ phải biết chữ, mà
còn phải biết rất nhiều chữ mới được.
Thanh Thu cầm tờ thực đơn nhìn qua
một cái, vị thế tử này được lắm, khẩu vị càng ngày càng quái dị. Mãn giang
hồng, nhớ tới tối hôm đó hắn nói muốn đưa nàng tới phủ viện mới để hầu hạ mình
mà phát bực, đảo mắt một vòng, Thanh Thu bỗng nảy ra một ý, khẽ cười: “Lâu lắm
rồi không nấu ăn, giờ vết thương cũng tạm ổn, bữa tối của thế tử để ta làm, đảm
bảo thế tử ăn xong sẽ giận dựng ngược tóc gáy.”
Bếp trưởng thấy Thanh Thu tràn đầy
tự tin, thận trọng đi theo phía sau, đợi nàng trổ hết tài năng.
Từ khi Thanh Thu được thăng chức
lên làm quản gia, rất ít khi nàng đích thân vào bếp làm cơm, cùng lắm mỗi dịp
lễ tết làm một hai món cho quận vương và quận vương phi nếm, bởi vì mỗi lần
nàng vào bếp, là phải đao to búa lớn.
Nhớ lại thời gian đầu khi mới vào
vương phủ, quản gia bảo nàng làm một món ăn nhỏ. Nàng thong thả nhìn thực phẩm,
nhanh nhẹn vấn tóc lên, sau đó rút từ trong tay áo một miếng vải trắng lớn quấn
quanh đầu, không để lộ bất kỳ sợi tóc nào ra ngoài, rồi lại cầm một chiếc tạp
dề màu trắng quấn quanh váy. Sau khi bọc người thật kín, còn dùng nước sạch rửa
tay, lúc ấy nàng mới đi đến trước bếp, tất cả những hành động đó khiến mọi
người đều hoảng sợ, luôn miệng kêu lạ. Nàng làm vậy là vì sợ dầu mỡ khói lửa
bám lên người, nhưng cả ngày quanh quẩn trong bếp, làm sao có thể sạch sẽ thơm
tho như trước kia? Cũng may một năm sau, Thanh Thu được lên làm quản gia, quy
tắc đầu tiên mà nàng lập ra là, phàm bất kỳ ai vào bếp đều phải mặc tạp dề đặc
biệt, che hết phía trước. Tạp dề ấy còn to hơn cả những chiếc tạp dề mà đầu bếp
trước kia thường dùng, tới nay, xem ra ai cũng thích.
Hôm nay đương nhiên cũng phải trang
bị gọn gàng mới ra trận, mọi người vội vàng đi tới phụ giúp, chỉ thấy nàng đứng
nhìn thực phẩm nghĩ ngợi hồi lâu, rồi liên tục chỉ trỏ. Cá thì phải cá chép
hồng, rau phải là rau dền đỏ, ngũ cốc phải là ngô, thịt phải là gà đen, thứ
không thể thiếu nhất chính là gia vị.
Hôm nay món mà nàng phải phục vụ
thế tử, chính là Mãn giang hồng mà hắn đã viết – món canh cá rau dền đỏ. Loại
rau dền đỏ này, sau khi cho vào nấu canh nước sẽ có màu đỏ tươi, thêm cá chép
hồng, chẳng phải là Mãn giang hồng ư? Chỉ là ở món cá thì phải tốn công hơn,
hấp chín dùng đũa gỗ lọc thịt cá ra, bỏ vào chảo xào với gia vị thêm chút nước,
cuối cùng bỏ ít rau dền đỏ. Khi món ăn được đưa ra màu sắc tươi rói, đựng trong
bát bạch ngọc, thêm vài cọng rau thơm, vô cùng đẹp mắt.
Nhìn món canh cá rau dền đỏ thơm
nức mũi, bếp trưởng và đám đầu bếp đứng bên cạnh không tiếc lời tán dương: “Quả
nhiên là Mãn giang hồng!”
Có đầu bếp hỏi: “Quản gia Thanh
Thu, hoa tiêu[3] cần bỏ nhiều thế này thật sao?”
[3] Hoa tiêu: Một loại cây tần bì
gai của Trung Quốc, có vị cay, tính nóng.
“Trong phủ quận vương chúng ta
thiếu chút đồ này chắc?” Mọi người lập tức lắc đầu không dám nhiều lời, thầm
nghĩ: Không thiếu, nhưng tê chết người.
Thanh Thu đột nhiên như nghĩ ra
việc gì đó, hỏi bếp trưởng: “Buổi trưa ngươi dùng cái gì để nấu Mãn giang
hồng?”
Hắn ngượng ngùng đáp: “… Ta làm
canh bí ngô.”
Những tiếng “xì” đồng loạt vang
lên, canh bí ngô không chỉ là kém bình thường nếu đem so sánh với canh cá rau
dền đỏ, mà là khác nhau một trời một vực.
Thanh Thu vẫn không ngừng tay, làm
thêm hai món ăn nữa, một là gà nấu cốt măng[4], hai là chân ngỗng
lưỡi vịt ướp, nhìn vô cùng tinh tế, chẳng còn cách nào, thế tử thích nhất món
này. Làm xong nàng lại sang một gian chứa đồ khác tìm rất lâu, toàn thân lấm
bụi, cuối cùng cũng tìm ra một thứ.
[4] Cốt măng: Phần măng đã bóc gần
hết lớp ngoài, chỉ để lại phần lõi non bên trong.
Chỉ là mấy món ăn mà thôi, thật
không đáng để mọi người bỏ hết công việc dang dở vây lại xem, thực ra là vì
khẩu vị của thế tử quá kén chọn. Khi Thanh Thu cầm một cái túi nhỏ từ trong nhà
kho đi ra, tất cả đều nhìn nàng chằm chằm, không biết nàng định làm gì. Thanh
Thu trừng mắt nói: “Giờ là lúc nào rồi, còn đứng đây làm gì, không sợ lỡ giờ
dùng cơm của các chủ nhân hay sao?”
Lúc ấy mọi người mới trở về vị trí,
bắt đầu bận rộn làm việc của mình. Thanh Thu cầm chặt thứ đồ trong tay, suy
nghĩ mãi, ngắt ra một ít rắc vào trong bình trà, rồi lại nghĩ, bèn ngắt thêm
một ít, thấy vẫn không đủ, nhắm mắt túm một vốc, thả vào bình trà, cho thêm ít
đường, rót nước sôi, cuối cùng cũng xong.
Nàng đang định sai người đưa cơm
đến cho thế tử, Hàm Yên vội tranh, lên tiếng trước: “Thanh Thu tỷ tỷ vất vả
rồi, để muội đi đưa cơm.”
Nàng quét mắt nhìn quanh bếp, chẳng
mấy khi Ngưng Vũ không ở đây, hai người bọn họ ngày nào cũng tranh giành việc
đưa cơm cho thế tử. Có trời mới biết họ đi đưa cơm, hay là đi ăn cơm? Ai cũng
bảo sắc đẹp có thể ăn, có lẽ hai người bọn họ nhìn thế tử rồi không cần phải ăn
cơm nữa.
Thanh Thu đành giao cho nàng ta,
rồi chỉ vào ấm trà thanh hoa dặn: “Đây là trà dành riêng cho thế tử, đừng làm
đổ.”
Hàm Yên cười ngọt rồi đi ngay, thực
ra tới đó chưa chắc đã gặp được thế tử, nhưng có thể đưa đồ ăn cho an hoàn tiểu
đinh trong phòng thế tử.
Thanh Thu cởi tạp dề, bỏ khăn quấn
đầu ra, thả tóc xuống, ra khỏi bếp thở phào nhẹ nhõm, được rồi, nàng thừa nhận,
tim nàng vẫn đang đập rất nhanh, không sao bình tĩnh lại nổi. Nói là muốn để
thế tử hài lòng nhưng nàng đã lén giở trò trong đó, đồ ăn thì không có gì, cùng
lắm món canh cá hơi tê, hơi nồng, chỉ có điều bình trà…
Bình thường Thanh Thu rất thích náo
nhiệt, đặc biệt nghe mấy người thím làm trong bếp thì thầm rỉ tai nhau những
chuyện đồn đại nàng thấy rất vui, thỉnh thoảng còn nói xen vào mấy câu, quốc
thái dân an mà, bách tính nhàn rỗi chuyện phiếm qua ngày.
Hôm nay sự náo nhiệt trong thiện
phòng không sao xua tan được cảm giác cô độc của Thanh Thu. Nàng ăn không thấy
ngon miệng, nên chẳng đợi thiện phòng dọn cơm đã quay về phòng mình. Lần ra tay
này khiến nỗi ấm ức cả ngày trong lòng nàng cũng tiêu tan không ít.
Chầm chậm quay về phòng, trời đã
nhá nhem tối, nàng thắp đèn, rót cho mình một cốc trà nguội, nhàn nhã uống
xong, cuối cùng đứng dậy bắt đầu thu dọn tay nải. Thanh Thu vừa xếp vừa nghĩ,
lúc này có lẽ thế tử đã dùng xong canh cá, uống xong bình trà hoa khoản đông[5]rồi,
sau đó… nàng sẽ phải đối mặt với một trận cuồng phong bão vũ, bị đuổi thẳng
khỏi phủ. Ừm, thật tốt, thứ mà nàng muốn chính là kết quả ấy, không cần từ chối
ý tốt của hai vị chủ nhân, lão quản gia và dì Lưu Hoa cũng không có lý do gì để
trách cứ nàng không tiếp tục làm việc trong phủ nữa.
[5] Khoản đông (Tussilago farfara)
là một loại hoa thuộc họ Cúc.
Nghĩ đến đây, Thanh Thu bất giác
đắc ý, hoa khoản đông là thực phẩm dùng làm thuốc, có tác dụng nhuận phổi giảm
ho, tiêu đờm. Trước kia vào mùa thu nàng thường nấu cháo hoa khoản đông cho các
chủ nhân trong phủ dùng, ai cũng khen ngon, chỉ là có điều cấm kỵ, tuyệt đối
không thể dùng cùng hoa tiêu.
Hoa tiêu trong món canh cá rau dền
đỏ hình như bỏ hơi nhiều.
Còn hoa khoản đông pha trong bình
trà cũng cho hơi nhiều.
Nàng biết hai thứ này kỵ nhau nhưng
không gây ra hậu quả gì nghiêm trọng, nên mới bạo gan yên tâm làm cho thế tử
dùng. Ha ha, nghe nói ngoài biên ải thế tử ăn gió nằm sương, chắc chắn dạ
dày đã được rèn luyện thành sắt đá, chỉ chút ít đó, chẳng hại gì.
Sống trong quận vương phủ hai năm,
nàng tích lũy được rất nhiều thứ lặt vặt, chiếc trống bỏi mà tiểu tiểu thư để
rơi ở chỗ nàng, hồng bao trong phủ phát mỗi dịp lễ tết, hộp đồ điểm tâm mà dì
Lưu Hoa làm cho nàng. Mấy hôm trước bị thương, đồ bổ dưỡng mọi người tặng, thậm
chí cả chậu hoa mà Hàm Yên, Ngưng Vũ tặng năm ngoái nhân ngày sinh của nàng,
mặc dù chưa ra hoa, nhưng món nào nàng cũng không nỡ vứt đi, nhất thời có chút
buồn phiền.
Ra khỏi vương phủ nàng còn nhà, lâu
rồi không ai ở, có lẽ chỉ cần quét dọn qua là được. Tiền bạc thì tiền công mấy
năm nay đủ để nàng chi tiêu một thời gian, sau khi mở phường đậu phụ e rằng sẽ
gặp khó khăn, nếu thực sự không thể trụ nổi, thì nhà lão quản gia kia chính là
nhà nàng. Nàng tính toán đâu vào đấy, hoàn toàn chẳng lo lắng gì đến những
chuyện sắp xảy ra, chỉ ngồi đợi người tới gọi.
Nào ngờ đợi mãi tới tận nửa đêm,
Thanh Thu đang ngủ gà ngủ gật, mơ mơ màng màng không còn biết là canh mấy, đột
nhiên bị những tiếng đập cửa làm cho tỉnh dậy. Nàng khẽ giật mình, thầm nghĩ:
Đến rồi.
Đèn dầu sắp cạn, cả căn phòng tối
om om, người đến đập cửa giục giã: “Quản gia Thanh Thu? Quản gia Thanh Thu!”
“Đến đây.”
Nàng chỉnh lại xiêm y, đi ra mở
cửa, thì ra là Liêu quản gia hầu hạ bên cạnh quận vương, đằng sau ông ta có mấy
nam tử to khỏe, đi trước còn có cả a hoàn hầu hạ bên cạnh quận vương phi cầm
đèn lồng dẫn đường.
Giọng Liêu quản gia có phần vui
mừng trước hoạn nạn của kẻ khác, “Thanh Thu quản gia ngủ say, chắc không biết
thượng phòng xảy ra chuyện, mời đi theo ta.”

