Một mối tương tư (Tập 1) - Chương 07 phần 1
Chương 7: Kiểm tra tài nghệ nấu
bếp
Khi gió
thu hiu hiu thổi, đoàn sứ giả Bắc Vu sau một cuộc hành trình dài, cuối cùng
cũng đã đặt chân tới thành Việt Đô. Hai nước giao chiến mấy chục năm, đại chiến
tiểu chiến khiến thương vong vô số, khó khăn lắm Bắc Vu mới chịu thua, mang
theo vàng bạc tới Nam Vu để đàm phán hòa bình, khiến kinh thành Việt Đô một
phen chấn động. Hoàng đế Nam Vu rất coi trọng nghi thức đón sứ giả lần này, sai
người tới nơi cách kinh thành mười dặm để nghênh tiếp.
Vệ Minh
hoàn toàn không muốn ra mặt chào hỏi đám người đến từ Bắc Vu lần này, bởi vì
hắn biết trong lòng người Bắc Vu, thế tử Vệ Minh là một sát thần. Đây là uy
danh được tạo dựng sau trận chiến ở núi Vọng Xuyên, máu chảy thành sông không
phải là điều hắn muốn, nhưng nền hòa bình hiện nay lại bắt đầu từ cuộc ác chiến
ấy. Hoàng thượng cố đẩy hắn ra trong lần đàm phán này, có thể là vì muốn nhắc
nhở những kẻ đến đàm phán từ Bắc Vu kia rằng: Trận này Nam Vu thắng, đàm phán
hòa bình chẳng qua chỉ là sự khoan dung của thiên tử, nguyện vì thái bình thiên
hạ mà tận tâm tận lực, nếu cuộc đàm phán không thành, thì lại tiếp tục đánh.
Vì vậy
trong tiệc tẩy trần dành cho đoàn sứ giả Bắc Vu, Vệ Minh liên tục chạm cốc với
những người đến từ phương ấy. Trong lúc vui vẻ uống rượu, hắn vẫn cảm nhận
những ánh mắt oán hận bắn lên người mình. Ám sát là thủ đoạn giao chiến mà hai
nước xưa nay vẫn thường dùng, cái đầu của Vệ Minh bây giờ ở Bắc Vu đáng giá
ngàn vàng. Những cái đó hắn hoàn toàn không để tâm, mà chỉ vô cùng tò mò về chủ
nhân Thiên phủ cùng đến kinh thành với đoàn sứ giả để đón Tuyết Chỉ đại gia
kia. Chủ nhân các đời của Thiên phủ đều mang họ Ninh, người trước mắt hắn đây
tên Ninh Tư Bình, làm chủ Thiên phủ hơn ba năm rồi. Y cùng đi với người Bắc Vu
nhưng lại tự có đoàn riêng, sau khi vào thành Việt Đô thì tách ra, cư trú trong
Tư Thu viện nơi Tuyết Chỉ đại gia ở.
Ở phủ
thế tử, đình Yên Ba, mấy ngày nay Thanh Thu và Linh Ngọc từ trao đổi bàn luận
kỹ thuật chơi đàn, cho tới nói chuyện phiếm thường ngày. Dần dần biến một thục
nữ khuê các khí chất thanh khiết lập tức mắc bệnh ưa buôn chuyện, cũng
không thể trách được nàng, sống ở một nơi như thiện phòng suốt hai năm liền,
chỉ có mỗi thú vui này thôi. Trước kia chỉ là ngồi nghe, nhưng giờ rời khỏi
thiện phòng, nàng đành dựa vào trí nhớ của mình kể lại những chuyện mình từng
nghe cho người khác. Linh Ngọc tiểu thư chẳng hiểu gì, chỉ nghe qua cho xong,
cũng hiểu rằng chuyện thư sinh cùng tiểu thư con nhà danh giá bỏ nhà ra đi hoàn
toàn không phải vì tình yêu, Hằng Nga lên mặt trăng là vì ngưỡng mộ bản lĩnh
của Ngọc đế. Tóm lại, những đề tài của Thanh Thu đã hoàn toàn lật đổ thứ tình
cảm trong suốt mười bảy năm nàng ta dành cho những tài tử giai nhân, thậm chí
còn muốn một ngày không ra xa sẽ ra phố đi dạo với Thanh Thu.
Dụng ý
của quận vương phi khi bố trí Huống Linh Ngọc tới đây ở, trong phủ cũng có lời
đồn, vị chủ này nhân tương lai có thể trở thành chủ mẫu của thế tử
phủ. Hôm nay Linh Ngọc tiểu thư nói đương lúc quế phất thanh phong
cúc đới sương[1] rất thích hợp để ăn cua, thiện
phòng lập tức dâng ngay mấy con cua được hấp vô cùng thơm ngon lên. Ngày mai
Linh Ngọc tiểu thư nói không muốn ăn những thứ quá ngấy, thiện phòng bèn dâng
lên những loại trái cây hợp mùa vụ nhất. Chỉ là người khác đều không biết, mấy
thứ ấy hầu như rơi vào bụng Thanh Thu cả, nàng còn vừa ăn vừa kén chọn, chê cái
này không tươi, chê cái kia không hợp khẩu vị.
[1] Câu
cuối trong bài Bàng giảng vịnh (Vịnh cua) trong tác phẩm Hồng Lâu Mộng của Tào
Tuyết Cần. Dịch nghĩa: Quế vờn vã gió, cúc cười cợt sương (do nhóm Vũ Bội Hoàng
dịch).
Huống
Linh Ngọc nhìn thấy, có chút buồn cười, lẽ nào người này nấu ăn thành nghiện
rồi hay sao? Rõ ràng Thanh Thu thông văn lý, giỏi cầm họa, nhưng nữ tử này cứ
như không biết tới ưu điểm của mình mà lại ở trong quận vương phủ sống lặng lẽ
qua ngày. Nếu như Linh Ngọc có được kỹ thuật chơi đàn giỏi như Thanh Thu, thì
chắc chắn đã nổi danh, nhưng Thanh Thu hình như chỉ nghĩ tới việc bao giờ được
rời khỏi phủ mà thôi.
“Nếu
Thanh Thu muốn tới thiện phòng thi triển tài nghệ, thì cứ đi đi, năm ngoái món
cua hấp hoa cúc mà tỷ đưa tới phòng ta thật sự rất ngon, đến giờ ta vẫn còn
nhớ.”
“Đúng
thế, Thanh Thu tỷ tỷ, thiện phòng đưa tới cả một con cua nguyên, muội sợ không
dám xuống tay nữa, năm nay tỷ làm lại món ấy lần nữa đi.”
Nàng tỳ
cằm xuống dây đàn lắc đầu quầy quậy, vội vàng lên tiếng: “Thanh Thu rất muốn,
nhưng quận vương phi có lệnh, nô tỳ không được vào bếp, muội nói như thế, khiến
nô tỳ lại càng muốn vào.”
Hiếm
khi thấy Linh Ngọc tiểu thư cổ vũ như thế, bình thường nàng thoái thác rằng
không có tâm trí đâu, giờ không cần làm nữa, thì tay chân lại bắt đầu ngứa
ngáy.
“Muốn
vào bếp thì vào, đây không phải quận vương phủ, mẫu thân cũng không quản tới
tận đây đâu, ta cho phép.”
Người
nói là Vệ Minh. Trên bàn đàm phán hắn ngồi nghe đám quan viên kia tranh đi chấp
lại từng chút, từng chút một đã ba ngày rồi, e rằng nước trà hằng ngày hắn uống
cũng đủ để tưới cả một khoảng ruộng. Đàm phán chính là nỗ lực, phải từ từ mới
có kết quả, hắn thấy bực mình vì những chuyện nhỏ nhặt mà bọn họ cứ đôi co mãi
không phân thắng bại, không ngờ những việc đưa ra đàm phán lại rườm rà thế. Hôm
nay Vệ Minh không còn đủ kiên nhẫn để nghe tiếp nữa, hắn bỏ về phủ, nghĩ đám
người từ Bắc Vu tới kia chắc cũng không muốn nhìn thấy mình.
Huống
Linh Ngọc ngượng ngùng đứng dậy nhún người thỉnh an, được hắn đỡ lấy: “Linh
Ngọc không cần đa lễ, muội đến đây đã lâu mà ta chưa có thời gian đến trò
chuyện cùng muội, gần đây ta rất bận, hy vọng muội không trách.”
“Linh
Ngọc không dám, biểu ca là trụ cột của nước nhà, bận rộn lo quốc gia đại sự là
việc nên làm.” Huống Linh Ngọc lí nhí, nói năng thận trọng cứ như sợ mình đối
đáp như vậy là không thỏa đáng.
Thanh
Thu thấy ê hết cả răng, kiểu đối thoại như thế… chắc chỉ có hai người bọn họ
mới nói ra được.
Tiểu
Liên vẻ mặt kích động, hai mắt tràn ngập kỳ vọng, kỳ vọng ngày
vui giữa tiểu thư nhà mình và thế tử sẽ nhanh đến. Dường như chỉ cần nhìn
thấy đôi nam nữ này là Tiểu Liên đã vô cùng thỏa mãn rồi, còn tưởng tượng luôn
tới cảnh họ thành thân. Thanh Thu dùng tay khua khua trước mặt cô bé, gọi cô bé
tỉnh lại, kéo Tiểu Liên lùi về phía sau, định nhường lại đình Yên Ba cho hai vị
này.
Vệ Minh
buông một câu khiến nàng phải đứng sững lại: “Thanh Thu, ngươi định đi đâu?”
“Thế
tử, chẳng phải người bảo nô tỳ vào bếp ư, nô tỳ đi cùng Tiểu Liên để giúp cô bé
một tay.”
“Ta bảo
ngươi muốn vào bếp thì cứ vào, chứ có bảo vào ngay bây giờ đâu, còn nhớ cái hẹn
mấy hôm trước không?” Giọng điệu của hắn bỗng trở nên nhẹ nhàng: “Hôm nay vừa
hay ta có thời gian, ngươi đi rồi, ta đi cùng ai đây?”
“Chuyện
này… Linh Ngọc tiểu thư cũng ở đây, chi bằng nô tỳ nhờ phúc của tiểu thư,
đi theo cũng được.”
Nàng có
thể kéo Linh Ngọc vào việc này không? Linh Ngọc tiểu thư và thế tử rất ít có cơ
hội tiếp xúc với nhau, nếu hai người họ sớm thành thân, thế tử sẽ nghiêm túc
hơn.
Huống
Linh Ngọc và Vệ Minh gặp nhau không nhiều, mỗi lần gặp hắn, nàng ta đều rất giữ
lễ, biểu ca, Linh Ngọc, dùng cơm chưa? Khỏe không? Toàn là những đoạn đối thoại
nhạt nhẽo chẳng có gì đặc biệt. Mỗi lần ở cạnh Vệ Minh, Linh Ngọc đều thấy căng
thẳng kỳ là, trái tim đập thình thịch rất nhanh, nàng ta cho rằng đây chính là
sự rung động khiến trái tim thường đập rộn rã giống như trong kịch thường nói.
Nhưng khi bình tĩnh thì lại cảm giác không giống như vậy, nữ nhi da mặt mỏng,
nàng ta sao dám nói với thế tử những lời xấu hổ như thế, đành chôn giấu
thắc mắc trong lòng.
Hôm nay
khi gặp biểu ca, Linh Ngọc lại như thế, sau khi hành lễ đáp lời thế tử xong thì
chẳng nghĩ ra chuyện gì để nói nữa, lòng đang thầm lo lắng, nghe biểu ca và
Thanh Thu nói chuyện, nàng ta mới thở phào nhẹ nhõm. Thì ra Thanh Thu muốn đưa
Tiểu Liên cùng đi, để nàng ta và biểu ca được ở riêng với nhau, thế sao được?
Huống Linh Ngọc trong lúc bối rối không nghe rõ hai người bọn họ nói gì, đã đi
tới cạnh Tiểu Liên, nói với Vệ Minh: “Biểu ca, nếu huynh có việc, để muội cùng
Tiểu Liên về phòng trước.”
“Đợi
một lát.” Khi nàng ta quay đầu lại, Vệ Minh chỉ cây đàn trên bàn đá, nói: “Sao
quên mang đàn về thế? Đừng vội.”
Huống
Linh Ngọc suýt chút nữa thì không dám ngẩng đầu lên, đẩy Tiểu Liên tới thu
đàn, Thanh Thu cũng muốn đi tới chỗ cây đàn của mình, nên vội vàng bước theo
Tiểu Liên ra đó. Thu đàn xong, Vệ Minh nói: “Linh Ngọc, muội về thay y phục,
tối nay chúng ta không dùng cơm trong phủ, tới Nguyệt Trung Thiên ăn món phương
Bắc.”
Huống
Linh Ngọc vừa mừng vừa lo, mừng vì cuối cũng cũng được ra ngoài, lo vì đi cùng
với biểu ca, chỉ mong tối nay đừng xảy ra chuyện gì khó xử.
Đợi
nàng ta và Tiểu Liên đi xa, Vệ Minh theo sau Thanh Thu quay về. Nàng ôm chặt
cây đàn đi rất nhanh, hắn cũng đi nhanh, nàng đi chậm, hắn cũng đi chậm, cuối
cùng nàng dừng lại đứng sang một bên: “Mời thế tử đi trước.”
Vệ Minh
cũng đứng lại, kinh ngạc: “Mời đi đâu? Chẳng phải đến rồi ư?”
Nàng
ngẩng đầu nhìn, Hồng Ngọc và một đại a hoàn đang vừa cười vừa nói đi
về phía này, từ xa thấy thế tử, vội vàng tới thỉnh an. Nha đầu kia còn dùng mắt
liếc nàng, cho tới khi Vệ Minh nói muốn về phòng thay y phục, đại a hoàn đó mới
đi theo hắn.
Hồng
Ngọc nhìn thấy ánh mắt vui cười của chủ nhân nhà mình nãy giờ chỉ chăm chăm
nhìn Thanh Thu, thầm thở dài, hỏi: “Không ngờ hôm nay thế tử lại về sớm thế,
không biết tối nay người muốn ăn gì?”
Thanh
Thu nhớ Hồng Ngọc từng nói mấy câu như giữ ngủ lại qua đêm. Có lẽ trong mắt
người khác, nàng và thế tử đã làm những việc mờ ám nên không thể cho người khác
biết, nên bất đắc dĩ đáp: “Thế tử muốn cùng Linh Ngọc tiểu thư ra ngoài dùng
cơm, tỷ cũng phải theo hầu.”
Ánh mắt
của đại nha đầu vừa rồi dường như đang quan sát đánh giá nàng, có phải cô ta
đang nghĩ một đại nương như nàng làm sao xứng với thế tử không? Chỉ thấy Hồng
Ngọc điềm tĩnh đáp lại: “Biết rồi, muội đi bảo họ chuẩn bị xe, Linh Ngọc tiểu
thư lần đầu ra khỏi phủ, ngồi xe sẽ êm hơn.”
Rốt
cuộc là vị quản gia này suy nghĩ vẫn vô cùng chu đáo. Thanh Thu gật đầu liên
tục, xe ngựa vẫn tốt hơn kiệu nhiều, ít nhất thì nàng và Tiểu Liên cũng không
cần phải chạy theo họ suốt dọc đường. Hai người đi về hai hướng khác nhau, chưa
đi được vài bước Hồng Ngọc đã gọi giật nàng lại: “Thanh Thu, nếu ra ngoài, thay
y phục rồi hẵng đi.”
Nàng
không phải tiểu thư cành vàng lá ngọc, cần gì phải tuân thủ quy tắc ấy. Nhưng
về phòng đặt Lục Ỷ xuống mới biết, trên váy của nàng có mấy vết bẩn nhìn rất
rõ, có lẽ đã quệt vào đâu đó khi ngồi ăn uống ở đình Yên Ba rồi. Dù sao cũng ra
ngoài, nàng nên thay một bộ đồ mới, mấy hôm trước khi vết thương của nàng đã
lành, dì Lưu Hoa tốt bụng nói rằng bồi bổ cũng không thể lại được, nàng gầy đi
nhiều. Dì vội vàng may vài bộ mới vừa vóc dáng hiện tại của nàng, hôm nay nàng
mới mặc lần đầu, hình như, hơi chật…
Đứng
trước gương ngắm nghía hồi lâu, cuối cùng Thanh Thu cũng có thể khẳng định một
việc, phủ thế tử nuôi người quá mát tay, đặc biệt nuôi theo kiểu cả
ngày chẳng phải làm gì như thế này. Nàng đang nghĩ xem có nên thay bộ đồ khác
hay không, thì thế tử đã cho người đến giục, nàng đành vội vội vàng vàng đi tới
trước cửa. Thật ra trời vẫn còn sớm, ở đình Yên Ba nàng ăn luôn miệng nên chẳng
thấy đói. Nhưng lần đi tới Nguyệt Trung Thiên này là nhiệm vụ, đành hy vọng tới
khi ấy nàng có thể ăn được mà thôi.
Trong
phòng, đám tùy tùng chuẩn bị ra ngoài và đợi thế tử đã đợi sẵn, còn cả mấy
người trông rất cao lớn, Thanh Thu sớm đã để ý thấy những người từ biên ải trở
về kia chưa bao giờ rời thế tử một bước, một đội tổng cộng có mười hai người,
thay phiên nhau túc trực đi đâu cũng cử theo vài người. Không phải chỉ
mình nàng sợ, mà đám a hoàn trong phủ không kẻ nào là không sợ, dường
như đều tìm cách đi vòng để tránh. Nàng đứng từ xa nhìn, không dám tiến lên
phía trước, sau khi Tiểu Liên và Huống Linh Ngọc tới, Thanh Thu mới dám đi đến,
cùng hai người họ vào xe.
Trong
xe khá rộng rãi, Huống Linh Ngọc nghiêng người ngồi xuống ghế mềm, Tiểu Liên và
Thanh Thu bèn co gối ngồi thẳng xuống sàn xe, cũng rất thoải mái. Tiểu Liên khẽ
nói: “Thế tử đi ăn cơm mà cũng mang theo những người ấy, muội sợ chết đi được.”
Gần đây
không được đi đâu, Thanh Thu hơi buồn, lần này ra ngoài lại là buổi tối, bất
giác có chút hào hứng. Tâm trạng vui vẻ, nên nàng kéo tay Tiểu Liên cười nói:
“Tiểu Liên đừng sợ, có tỷ bảo vệ muội rồi.”
Nói
xong Thanh Thu mới nhận ra mình đã bắt chước giọng điệu không chút nghiêm túc
của thế tử, vội vàng buông tay. Tiểu Liên đỏ bừng mặt: “Tiểu thư, Thanh Thu tỷ
tỷ xấu quá!”
Rõ ràng
là Huống Linh Ngọc trang điểm rất kỹ càng, mặt hoa da phấn, tóc vấn cao đeo
ngọc bội, đẹp tới mức không giống người thật. Nhưng nàng ta nhìn như có vẻ
không tập trung lắm, tay túm chặt váy không buông. Có trời mới biết đây là lần
đầu tiên nàng ta khỏi phủ vào buổi tối, lại còn đi cùng biểu ca, tâm trạng hỗn
loạn, Linh Ngọc chỉ hận không thể nhảy xuống xe chạy về phòng.
Thanh
Thu vén hờ rèm lên nhìn ra bên ngoài, đúng lúc thế tử đi ra. Vệ Minh
đã thay một bộ trang phục khác, anh tuấn như ngọc thụ lâm phong, khiến mặt Tiểu
Liên ửng hồng. Cô bé giơ tay kéo rèm xuống không dám nhìn, mãi hồi lâu chẳng ngẩng
đầu lên, Thanh Thu định trêu vài câu nhưng cuối cùng đành kiềm chế lại.
Chỉ
nghe thấy hình như thế tử hỏi các nàng đã đến chưa, sau đó là một loạt âm thanh
nhảy lên ngựa. Xe bắt đầu chầm chậm chuyển bánh, trong tiếng vó ngựa lộc cộc,
bọn họ bắt đầu xuất phát đi về hướng Nguyệt Trung Thiên.
Nguyệt
Trung Thiên là một tòa lầu cao ba tầng, là tửu lầu chuyên làm các món ăn món ăn
Bắc Vu trong kinh thành Việt Đô. Tửu lầu này đã có lịch sử hơn hai, ba mươi
năm nay rồi. Trong đó đại đường tầng một chỉ tiếp đón bách tính
thường dân. Phòng tầng hai chỉ dành cho những người bỏ ra ít nhất là mười
lượng, mười lượng bạc đủ để một gia đình bình thường sống trong một thời gian
rất dài. Thế cũng chẳng có gì thái quá, Việt Đô là đất thiên tử, nên các hộ
giàu có rất nhiều, vẫn có thể chấp nhận được giá tiền này. Đắt nhất là tầng ba,
tối thiểu phải bỏ ra cả trăm lượng, nghe nói có mấy gian phòng được người ta
bao dài hạn. Đứng từ trên cao nhìn ra, có thể nhìn thấy nóc nhà của toàn thành,
nếu có thể mời được bằng hữu thân quyến lên đó một lần, sẽ vô cùng khí thế.
Xe ngựa
lắc lư chạy trên con đường rải đá xanh, Thanh Thu hai tay khoanh trước ngực,
chống cằm lên đầu gối, im lặng suy nghĩ. Chỉ có điều nàng đột nhiên nghĩ đến
việc mình tới Nguyệt Trung Thiên là để đánh cắp công thức, sau đó làm cho đám
khách đến từ Bắc Vu trong phủ thế tử. Từ đó Thanh Thu lại nghĩ đến Thiên phủ
của Bắc Vu, ngay sau đấy khuôn mặt Tuyết Chỉ hiện ra trước mắt nàng. Trong lúc
mơ hồ nghĩ đến rất nhiều chuyện cũ, nàng lại thở dài, quả nhiên người chưa già
trái tim đã già trước. Lấy đâu ra nhiều chuyện cũ như thế để nghĩ, sáu năm
trước chẳng qua bọn họ chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi. Tranh cãi không chịu
nhường cũng chỉ là chuyện của những đứa trẻ con. Giờ tuổi đã lớn, nàng cảm thấy
sự xa lạ đó trong sự xa cách sáu năm qua tạo ra, nếu có duyên tái ngộ, nàng sẽ
thành tâm thành ý chúc mừng nàng ta.
Xe ngựa
cuối cùng cũng dừng lại, thì ra đã đến Nguyệt Trung Thiên.
Thanh
Thu nhảy xuống xe, cùng Tiểu Liên đỡ Huống Linh Ngọc xuống, còn chưa tới trước
cửa lầu, đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi của thức ăn.
Ngày
ngắn đêm dài, lúc đi trời còn sáng, giờ đã sẩm tối, tòa tửu lầu ba tầng ngay
bên đường. Từ trên xuống dưới treo hai hàng đèn lồng, lặng lẽ tỏa ra thứ ánh
sáng nhàn nhạt, khiến xung quanh đều nhuộm đỏ. Trước cửa đại đường
người ra kẻ vào tấp nập, có thể thấy việc làm ăn ở đây rất thịnh. Cửa chính của
Nguyệt Trung Thiên là loại cửa gỗ sáu cánh được chạm khắc tinh xảo, nhìn rất
khí thế. Phía trên treo một tấm hoành phi theo lối cổ xưa, “Nguyệt Trung Thiên”,
ba chữ viết như rồng bay phượng múa, rõ ràng là được viết bởi một học giả nổi
tiếng. Càng không cần phải nói tới cách bài trí của tửu lầu này, cửa sổ rộng
buông rèm xanh, không chỗ nào là không thể hiện khí thế độc nhất vô nhị của tửu
lầu, quả nhiên không hổ là tửu lầu đệ nhất trong thành.
Huống
Linh Ngọc khẽ ngửi hương thơm được gió đưa tới, lên tiếng tán dương: “Thơm
quá.”
Thanh
Thu gật đầu phụ họa: “Đúng là thơm thật, vốn không thấy đói, ngửi thấy mùi thịt
thế này, đột nhiên nô tỳ lại thấy thèm.”
Huống
Linh Ngọc che miệng cười: “Ta muốn nói tới mùi thơm của hai cây quế trước cửa,
thì ra hoa quế ở đây nở sớm như vậy. Cây quế trong phủ chúng ta còn chưa nở, là
mùi hoa chứ không phải mùi thịt.”
Quả
nhiên, nàng là người phàm tục. Thế tử xuống ngựa đi lên phía trước, tiểu nhị
của Nguyệt Trung Thiên chạy tới đón khách, đua xe ngựa ra phía sau. Vệ Minh
hình như nghe thấy mấy người bọn nàng nói chuyện, quay đầu lại nhìn một cái rồi
cười, thấy mặt Thanh Thu thoáng ửng đỏ.
Bốn
phía tửu lầu đều thắp đèn có khăn voan che quanh, lúc này đã tới giờ cơm, từ
bên ngoài nhìn vào, phòng lớn ở tầng một đã ngồi kín người. Thị về đến trước
sắp xếp từ lâu, nên chỉ một lát sau có hai tiểu nhị cung kính đi tới mời các vị
khách quý lên phòng đặt ở tầng ba.
Mấy
người bọn họ đi thẳng lên tầng ba, trong Nguyệt Trung Thiên này đến thảm trải
cầu thang cũng dùng màu đỏ. Tiểu Liên đỡ Linh Ngọc đi lên, đây là lần đầu tiên
họ lên cao như vậy, trong lòng khó tránh khỏi căng thẳng. Đến tầng hai, vòng
tới đầu kia tiếp tục đi lên trên, lúc này họ không còn nghe thấy âm thanh huyên
náo bên dưới nữa, ngược lại hình như còn có tiếng đàn sáo.

