Huyết Vũ Vi Phong - Chương 42
Chương 42. Vụ án giết người ở đại hội xem mắt tập thể
02
“Nhìn thấy gì?” Đường Vũ Tân
theo Min Tae Yun lên đến sườn núi, vừa lúc Min Tae Yun dùng năng lực ma cà rồng
quan sát hiện trường xong.
Tổ công tố đi đến rạng sáng mới
tới hiện trường gây án, mọi người không kịp nghỉ ngơi mà bắt tay ngay vào công
việc, trong đội ngũ mặt mày phờ phạc có mỗi mình Đường Vũ Tân mặt mũi sáng láng
là khác biệt. Có cách nào đâu, chiếu theo ‘Giao Hẹn Vĩnh Viễn’, công tố Đường của
chúng ta ở trên xe ngủ rất ngon lành >_<
“Không phải tự sát, là mưu
sát.” Min Tae Yun nói, sau đó đi xuống hiện trường phát hiện vụ án dưới dốc
núi.
“Hả? Có nhiêu đó manh mối
thôi á? Không nhìn thấy hung thủ sao?” Đường Vũ Tân nối gót theo sau.
“Jung Yoon In bị tấn công từ
đằng sau.”
***
Min Tae Yun và Đường Vũ Tân
nhanh chóng đi tới hiện trường bên dưới sườn núi, liền nghe thấy Yoo Jung In đã
bắt đầu suy luận.
“Không phải tự sát. Nếu tự
sát thì vết thương sẽ từ cổ đi xuôi xuống dưới tạo thành hình chữ V có vết ứ thật
sâu. Còn cô gái này lại tản ra hai bên, rõ ràng là bị xiết cổ đến chết rồi ngụy
tạo thành tự sát.”
“Ôi cha, công tố Yoo lợi hại
ghê nha.” Đường Vũ Tân khen ngợi.
“Không thể dựa vào đầu óc
công tố Đường mãi mà. Thỉnh thoảng bọn tôi cũng phải động não chứ. Huống chi
công tố Min đã nói rồi, công tố Đường cần nghỉ ngơi nhiều, nên có một số việc
đương nhiên bọn tôi phải tự làm rồi!” Nói xong Yoo Jung In đảo mắt nhìn hai người
Đường Vũ Tân và Min Tae Yun một cách mờ ám.
“Công tố Yoo, cô bắt chước
thói xấu của cảnh sát Hwang rồi.” Đường Vũ Tân thở dài, đúng là học cái tốt thì
khó chứ cái xấu lại dễ vô cùng!
“Này này, tôi chọc các người
bao giờ? Công tố Đường nói vậy quá bất công!” Hwang Soon Bum bất bình thay cho
mình nhưng lại nháy nháy mắt nói nhỏ với Min Tae Yun “Quản vị kia nhà cậu cho
chặt vào.”
“…” Bỗng nhiên Min Tae Yun cảm
thấy, nếu đường đến hiện trường vụ án kéo dài thành hai ngày hai đêm có phải tốt
hơn không? Như vậy đám người này sẽ không dồi dào sinh lực như bây giờ nữa.
“Có thời gian nói tào lao ở
đây, chi bằng chú ý đến vụ án đi?” Min Tae Yun nói bằng giọng lạnh nhạt không
nghe ra cảm xúc gì như trước giờ.
“Tôi đi xem chung quanh coi
hung thủ có lưu lại chứng cứ gì không.” Choi Dong Man phát hiện không khí có phần
không ổn, sợ lửa bén vào người, hấp tấp biến khỏi hiện trường.
“Nếu siết cổ từ đằng sau nhất
dịnh phải giãy dụa chứ?” Yoo Jung In làm như không có việc gì, tiếp tục kiểm
tra thi thể Jung Yoon In, dường như không nghe thấy giọng nói lãnh đạm đáng sợ
của Min Tae Yun.
“Đúng thế, nếu đầu ngón tay
có DNA gì đó thì đơn giản rồi.” Hwang Soon Bum phụ họa.
Yoo Jung In đứng dậy đi đến
trước mặt thi thể ngồi xuống, cầm tay nạn nhân lên xem xét kẽ móng tay, sau đó
lại lắc đầu.
“Ôi,” Hwang Soon Bum tiếc nuối
thở dài “Đúng nhỉ, nếu đơn giản như vậy là kết án được thì đâu cần tổ chúng ta
nữa… vậy, tôi đi thẩm vấn nghi phạm đây. Aiz, ai lại ở cái nơi thế này chơi trò
tìm bạn trăm năm chứ? Tìm bạn đời không phải chỉ có ở thế giới động vật thôi
sao?” Nói xong Hwang Soon Bum để Min Tae Yun hoang mang đứng đó, biến mất ở cuối
đường.
***
“Jung Yoon In xuất phát từ
sơn trang đến nơi tuyển chọn lúc 3 giờ, 3 giờ 15 phút camera bị tắt.” Khoảng đất
trống trước sơn trang, Tổ công tố đang ngồi nghe đến bây giờ, báo cáo sắp xếp
manh mối vụ án.
“Chắc chắn là bị hung thủ tắt.”
Hwang Soon Bum nói bằng giọng quả quyết.
“Vậy lát nữa tôi đi thu thập
dấu vân tay trên camera.” Choi Dong Man móc ra một cuốn sổ nhỏ, ghi chú lên đó.
“Tác giả kịch bản và đạo diễn
tìm thấy thi thể lúc mấy giờ?” Min Tae Yun hỏi.
“4 giờ.” Choi Dong Man nhìn sổ,
lại nói: “Cho nên thời gian tử vong ước chừng từ 3 giờ 15 phút đến 4 giờ.”
“Trong thời gian đó có bao
nhiêu người ra vô?” Min Tae Yun lại hỏi.
“Người đi ra, ngoại trừ người
chết là bảy người, nam số 1, số 3 và số 5. Nữ số 1, số 4… còn có đạo diễn và
tác giả.” Yoo Jung In nhìn tư liệu trong tay.
“Có khả năng có người ngoài
xâm nhập vào không?”
“Đây là trường quay biệt lập,
hơn nữa trong lúc thu hình không cho phép người ngoài vào quấy nhiễu nên không
có ghi chép ra vô của xe cộ và nhân viên.” Hwang Soon Bum đưa tài liệu mình vừa
điều tra được lên.
“Ồ ồ ồ, ở sơn trang biệt lập,
nam nữ không có trở ngại… sau đó trong số bọn họ xuất hiện hung thủ… cái này
đúng là trinh thám nha, trinh thám.” Choi Dong Man hí hửng.
“Dong Man à,” Hwang Soon Bum
khoác vai Choi Dong Man, “Trong tình huống thế này, người tiếp theo xảy ra chuyện
luôn là kẻ hưng phấn nhất đấy…”
Nghe Hwang Soon Bum nói xong,
bạn nhỏ Choi Dong Man lập tức xám xịt.
“Như vậy” công tố Min lại cắt
ngang chuyện gây rối vô cớ của mọi người “Hung thủ chắc chắn là một người trong
số những người ở đây, điều tra từng người một sẽ có kết quả.”
“Nhưng cũng cần cái gì trọng
điểm chứ?” Yoo Jung In nhìn từng cặp nam nữ phía trong cửa sổ, cảm thấy đau đầu,
đối phó với đám đàn ông đàn bà đang phát xuân này cô thật sự không giỏi…
“Trước tiên tìm xem số 3 có
thù oán với ai không, chỉ có thể bắt đầu từ chỗ này đã.” Đường Vũ Tân nãy giờ
không nói đột nhiên lên tiếng.
“Thì ra đầu óc còn hoạt động
hả?” Min Tae Yun đột nhiên vất cho Đường Vũ Tân một câu.
“Gì?” Đường Vũ Tân hoang mang
nhìn Min Tae Yun.
“Dong Man đi kiểm tra vụ
camera, công tố Yoo điều tra bên đạo diễn và tác giả, anh và công tố Đường điều
tra đám người tham gia diễn xuất.” Min Tae Yun ra một loạt mệnh lệnh xong liền
quay lưng đi lên núi về hướng phát hiện vụ án.
“Ôi trời, thật là. Ra lệnh
xong thì một mình lại chạy mất, không biết đi đâu nữa?” Yoo Jung In bĩu môi.
“Chuyện thường ngày, cố gắng
lên, công tố Yoo!” Hwang Soon Bum vỗ vai Yoo Jung In.
Thế là mọi người tản ra theo
các hướng khác nhau.
***
“Tôi nói này, lần này công tố
Đường không có phương pháp nào hay để điều tra đám nghi phạm này à? Cứ cảm thấy
đám người này thành thật nhưng biết đâu lại thuộc kiểu không bao giờ thành thật
trả lời thì sao…” Hwang Soon Bum hơi bất lực, xem mắt tập thể, cần một nửa tới
cỡ nào mới tham gia cái loại tiết mục này chứ?!
Hwang Soon Bum vừa đi vừa cằn
nhằn, chờ nửa ngày cũng không thấy Đường Vũ Tân trả lời bèn quay đầu lại nhìn,
đằng sau trống không, làm gì có bóng dáng Đường Vũ Tân chứ.
“Ủa? Người đâu?” Hwang Soon
Bum ngơ ngác.
“Có cách gì không? Tiếp tục
kiểm tra chuyên sâu một chút, nếu có gì khác thường lập tức gọi điện thoại
nhé.” Min Tae Yun ngắt điện thoại của bác sĩ Sok xong hơi thất vọng. Tuy anh đã
dự đoán trước kết quả nhưng vẫn hi vọng có thể kiểm tra ra cái gì, xem ra đành
phải uống máu nạn nhân mới tiến triển thêm được một chút.
Min Tae Yun đi tới tảng đá có
dính máu nạn nhân ngồi xổm xuống, lấy đầu ngón tay chấm một chút máu, vừa định
cho vô miệng thì sau lưng có tiếng nói.
“Anh đúng là đáng ăn đòn.” Đường
Vũ Tân đứng sau lưng Min Tae Yun nghiến răng, cô sắp phát điên mất, bắt cô nghe
lời mà bản thân thì năm lần bảy lượt bội ước?
Min Tae Yun bất lực buông tay
xuống, đứng dậy quay người nhìn ánh mắt sắp bốc cháy của Đường Vũ Tân.
“Cô nghe điện thoại của bác
sĩ Sok rồi chứ?” Lần này Min Tae Yun định giải thích một chút, không phải anh
muốn vi phạm lời hứa nhưng thật sự không tìm thấy đầu mối có ích nào, vả lại sức
khỏe Đường Vũ Tân còn chưa hồi phục hoàn toàn, không thể lao lực quá độ?
“Nghe thì làm sao? Có thể lấy
đó làm lý do uống thuốc độc của anh hả?” Đường Vũ Tân móc trong túi ra một cái
khăn giấy, hung hăng lau máu trên đầu ngón tay Min Tae Yun.
“…” Min Tae Yun hết nói, nhìn
chằm chằm động tác thô bạo của Đường Vũ Tân. Tuy anh là ma cà rồng, chẳng biết
đau là gì nhưng sức lực Đường Vũ Tân dồn vào đầu ngón tay lại khiến anh cảm thấy
đau âm ỉ.
“Rõ ràng anh đã hứa với tôi…”
Cách một lớp khăn giấy, Đường Vũ Tân nắm chặt lấy ngón tay dính máu của Min Tae
Yun, ấm ức nói.
“Nhưng…”
“Tôi không sao.” Đường Vũ Tân
ngước lên đối diện với Min Tae Yun, tiếp tục nói: “Tin tưởng tôi.”
“Đã nghĩ được biện pháp hay rồi
sao?”
“Đã có mạch suy nghĩ rồi… sẽ
có chỗ dùng đến Min Tae Yun anh, nên không cần uống cái thứ rác rưởi này nữa được
không? Hay là anh thật sự muốn uống? Bằng không uống của tôi?” Nói xong Đường
Vũ Tân vén ống tay áo lên, chìa cánh tay đến miệng Min Tae Yun.
“Không thể cắn lên cổ à?”
Min Tae Yun nói làm Đường Vũ
Tân ngớ người, kế đó ngầm hiểu lập tức ngửa đầu lên: “Xin mời.”
Min Tae Yun nhìn hai dấu sẹo
trên cổ Đường Vũ Tân, lòng lại đau nhói, anh giơ tay sờ lên vết thương đã nhạt
đi rất nhiều: “Đau không?”
“Đã ổn rồi mà.” Đường Vũ Tân
đưa mắt nhìn khuôn mặt Min Tae Yun, cảm nhận bàn tay anh còn sờ trên cổ mình, mặt
hơi nong nóng.
“Tôi nói lúc bị cắn kia.”
“Đương nhiên!” Đường Vũ Tân
ra sức gật đầu “Nhất là lúc cái răng kia cắm vào… thiếu điều muốn xỉu luôn, may
mà không sao, lúc bị hút máu còn chịu đau được.”
“Cô quan sát hơi bị kỹ đấy…”
Min Tae Yun âm thầm trợn mắt, nói vậy rốt cuộc có phải bị ma cà rồng cắn không
hả? Sao nghe cô nói cứ như là bị một con chó cắn phải ấy?
“Không thì sao? Min Tae Yun,
anh cảm thấy lúc đó ngoài việc gào thét ầm ỹ và trải nghiệm cái cảm giác bất ngờ
đặc biệt đó ra còn làm được gì?”
“…” Min Tae Yun đang định mở
miệng dạy dỗ Đường Vũ Tân một chút. Lần sau gặp phải chuyện như vậy thì việc đầu
tiên nên nghĩ đến là bảo vệ mình mà không phải nghĩ linh tinh trong đầu, còn
chưa kịp nói thì điện thoại trong túi đã ngắt ngang.
“A lô?” Min Tae Yun móc điện
thoại ra ấn phím nghe.
“Ừ, cái gì? Tôi biết rồi.”
Nói ngắn gọn vài câu, Min Tae Yun ngắt điện thoại.
“Tôi muốn đi làm chút chuyện.”
Min Tae Yun nói với Đường Vũ Tân.
“Cái gì? Chuyện gì?” Không phải
là điện thoại nói chuyện ông chủ Ra chứ? Cú điện thoại đó không phải sau khi xuống
núi thấy Yoo Jung In mới nhận được à?
“Anh Ra bị bắt rồi.”
“Cái gì? Ông chủ Ra anh ấy… xảy
ra chuyện gì?”
“Có một cô gái bị giết ở quán
anh ấy, lúc cảnh sát đến thì bắt gặp anh ấy ngồi bên cạnh cô ta, tay dính đầy
máu.”
“Đúng là nhảy xuống Hoàng Hà
cũng không rửa sạch.” Đường Vũ Tân vỗ trán.
“Cô tin anh ấy trong sạch?”
Nghe Đường Vũ Tân nói, Min Tae Yun thấy ấm lòng, cô gái này vĩnh viễn có khả
năng nắm bắt lòng người một cách chính xác, cũng vĩnh viễn tin tưởng những người
thân quen với mình.
“Đương nhiên, ông chủ Ra
không phải người như thế. Công tố Min đi điều tra rõ ràng sự việc đi, sau đó
giúp anh Ra, có điều nhớ không được uống cái thứ rác rưởi ấy đấy!”
“Cố hết sức.” Nói xong Min
Tae Yun quay người đi xuống núi.
Đường Vũ Tân nhìn bóng lưng
Min Tae Yun, trong lòng có chút khổ sở. Đến lúc Min Tae Yun biết hai mươi phần
trăm chân tướng rồi, cho dù lúc đó ông chủ Ra xuất phát từ lòng tốt… thế nên…
“Xin anh nhất định phải tha
thứ cho anh ấy…” Đường Vũ Tân nhìn về phía đầu con đường trống trải, lẩm bẩm một
mình.

