Huyết Vũ Vi Phong - Chương 54 - Phần 1

Chương 54. Nhóm máu AB Rh(-)

Bệnh viện Korea, bên ngoài
phòng cấp cứu.

Min Tae Yun và Jang Chul Oh sốt
ruột đứng chờ bên ngoài. Trên đê biển, lúc Min Tae Yun tưởng rằng Đường Vũ Tân
đã chết, Jang Chul Oh tinh tế phát hiện tim Đường Vũ Tân còn đập thoi thóp. Vì
thế, Min Tae Yun không chần chừ ôm Đường Vũ Tân lên xe phóng đến bệnh viện
Korea.

Nhìn chiếc Audi phóng với tốc
độ quá cao như một bóng ma, Jang Chul Oh thở dài lắc đầu, liền dắt Yoon Ji phỏng
chừng sắp nát lòng lên xe mình bám theo sau.

Dãy ghế ngoài phòng cấp cứu,
Min Tae Yun ngồi đằng trước, anh vùi đầu giữa hai tay giao nhau, cúi mặt nhìn
xuống đất, thi thoảng có thể thấy nước mắt anh nhỏ xuống tí tách.

Lee Yoon Ji ngồi sát bên trái
Min Tae Yun, cánh tay phải quàng qua vai anh, dựa đầu vào vai trái Min Tae Yun,
ánh mắt cũng toát lên lo lắng. Ít nhất cô hi vọng chị gái chắn đạn thay cho cô
không có chuyện, cô rất có cảm tình với chị.

Jang Chul Oh dựa vào tường
nhíu mày, thỉnh thoảng lại nhìn về phía phòng cấp cứu, thấy đèn còn sáng lại thất
vọng cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

“Tình hình thế nào rồi?” Giọng
đàn ông trầm ổn phá vỡ tĩnh lặng.

Nghe tiếng, Min Tae Yun tức tốc
ngẩng lên, không che giấu tâm tình và vẻ mặt đau thương của mình, gương mặt đầy
nước mắt nhìn người đàn ông vừa tới.

“Anh…” Min Tae Yun chỉ nói được
một chữ thì nghẹn ngào không nói được nữa.

“Em yên tâm, lúc đến đây anh
đã tìm viện trưởng rồi, chuyện Đường Vũ Tân bọn họ sẽ không chậm trễ.” Ông chủ
Ra vỗ vỗ vai Min Tae Yun an ủi, kế đó liếc mắt nhìn cô bé bên cạnh Min Tae Yun,
sửng sốt.

“Tae… Tae Yun… bên cạnh em…
là ai?!” Ông chủ Ra lắp bắp không khác gì lúc Đường Vũ Tân trăn trối.

Ông chủ Ra hỏi làm Min Tae
Yun lại quay đầu qua, vẻ mặt anh phức tạp lại thống khổ, im lặng hồi lâu mới
nói: “Là Yoon Ji…”

Ông chủ Ra không dám tin,
nhưng Min Tae Yun chính miệng nói thì không giả được. Anh không thể tin nổi, mở
to mắt nhìn cô bé trước mặt đang nhìn mình với ánh mắt khó hiểu.

“Không, sao có khả năng?” Ông
chủ Ra quay đầu hỏi Min Tae Yun.

“Yoon Ji căn bản không chết…
không, có lẽ nói con bé chết rồi sống lại thì chính xác hơn…” Quay đầu nhìn
Yoon Ji dựa vào người anh, Min Tae Yun cười khổ.

“Chết đi sống lại… không lẽ…”
Ông chủ Ra đảo mắt, nghĩ ngay tới khả năng trong đó, anh bán tín bán nghi hỏi:
“Yoon Ji, ma cà rồng?”

Min Tae Yun không đáp, chỉ gật
đầu cười khổ.

“Trời ơi… vậy bảy năm nay…”
Ông chủ Ra sững sờ, anh nghĩ vỡ đầu cũng không ngờ kết quả thế này.

“Bảy năm nay đều do tôi phụ
trách cuộc sống của cô bé.” Jang Chul Oh đứng thẳng dậy đi tới bên cạnh ông chủ
Ra, ánh mắt phức tạp nhìn anh.

“Anh là…” Ông chủ Ra lộ vẻ
nghi hoặc.

“Xin lỗi, tôi quên giới thiệu,
tôi là Jang Chul Oh, cấp trên trực tiếp của Min Tae Yun, cũng là trưởng phòng Tổ
công tố.” Jang Chul Oh đưa tay cho ông chủ Ra.

Ông chủ Ra lịch sự bắt lại,
được nửa chừng lại cảm thấy không đúng, thình lình anh ngẩng đầu lên “Anh nói
anh nuôi con bé bảy năm nay?”

“Đúng.” Jang Chul Oh lặng
thinh rút tay ra, gật đầu.

“Vậy anh…” Ông chủ Ra có vẻ
do dự, không dám chắc có nên hỏi anh ta biết Yoon Ji là ma cà rồng không.

“Tôi biết Yoon Ji là ma cà rồng.
Chẳng những tôi nuôi cô bé bảy năm mà từ một ý nghĩa khác mà nói, tôi còn là
cha của cô bé.” Nhìn biểu tình của ông chủ Ra, Jang Chul Oh dùng đầu ngón chân
cũng biết anh ta đang nghĩ gì.

Ông chủ Ra hoang mang, đưa mắt
hỏi dò Min Tae Yun, muốn tìm đáp án.

“Ông ấy là ma cà rồng áo đen
đó.” Lúc Min Tae Yun nói câu này, tâm tình xao động giảm đi rất nhiều so với ở
bờ biển, sống chết của Đường Vũ Tân lúc này đã nắm giữ hết tinh lực của anh.

“Cái gì?” Đáp án này lại dấy
lên cơn sóng trong lòng ông chủ Ra, ma cà rồng bảy năm trước, cũng tức là…

“Tôi cho rằng người khác
không nhớ, nhưng anh chắc chắn còn nhớ.” Jang Chul Oh nhìn ông chủ Ra với ánh mắt
nóng rực “Tôi cho rằng ít nhất anh còn nhớ, người sống sót may mắn trong tai nạn
xe cộ kia và… vật thí nghiệm thất bại.”

“Tôi không hề tham gia cấp cứu,
chỉ là lúc đó biết có một người bị thương sắp không chịu được nữa, nên tôi mới…”
Ông chủ Ra thụt lùi lại một bước, hoảng loạn giải thích.

“Chưa thấy mặt người bị nạn
đã tùy tiện truyền máu linh tinh cho người ta sao?” Jang Chul Oh phẫn nộ gầm
lên, hết sức bất ngờ trong bệnh viện yên tĩnh. Nhưng các y tá qua lại không ai
dám lên cảnh cáo hoặc cản trở, bởi vì lúc này trên người Jang Chul Oh phát ra
hơi thở nguy hiểm, làm bọn họ hi vọng cách càng xa càng tốt.

Jang Chul Oh gầm thét làm ông
chủ Ra lại lùi thêm một bước, anh không ngờ có ngày mình lại đối mặt với con
quái vật do một tay anh tạo ra, anh còn chưa chuẩn bị tâm lý đối mặt với con
quái vật đó, hoàn toàn không có.

Min Tae Yun tất nhiên không
trơ mắt nhìn ông chủ Ra bị hại, anh nhanh chóng che trước mặt ông chủ Ra, cảnh
giác nhìn Jang Chul Oh đang tức giận ngút trời bày ra tư thế chiến đấu.

“Ở đây không có chuyện của cậu,
tránh ra một bên đi!” Nói rồi, ông đưa tay muốn gạt Min Tae Yun ra.

Lần này, không chỉ Min Tae
Yun ngây người, cả ông chủ Ra cũng phát ngốc.

Min Tae Yun không ngờ được, vừa
rồi còn đánh với anh đến chết đi sống lại bên bờ biển, bây giờ lại làm như
không có chuyện gì, còn bảo anh tránh ra? Không phải nên xông lên đánh tiếp một
trận sao? Hình như mình còn chưa nói tha thứ cho ông ta đâu?

Ông chủ Ra cũng không ngờ đến,
không phải người này và Min Tae Yun như nước với lửa sao? Sao nghe giọng ma cà
rồng áo đen này dường như chẳng có mấy thù hận với Min Tae Yun, không lẽ hòa giải
rồi? Vô lý!

Min Tae Yun và ông chủ Ra
đang buồn bực, Lee Yoon Ji thấy tình hình không ổn lập tức đứng bật dậy đi tới
cạnh Jang Chul Oh, níu tay Jang Chul Oh nói: “Đại thúc, đừng giận.”

Thấy vẻ mặt ngây thơ của Yoon
Ji, Jang Chul Oh hít sâu một hơi nhìn ông chủ Ra: “Có thể cho cô bé một túi máu
trước được không, chắc không làm khó anh chứ?”

Ông chủ Ra nghe xong gật đầu
quay đi, tạm thời rời đi đối với anh bây giờ rất cần thiết, anh muốn tỉnh táo lại
một chút.

Min Tae Yun nghe Jang Chul Oh
nói xong vẻ mặt trở nên phức tạp. Jang Chul Oh cắn Yoon Ji cũng tốt, muốn giết
Yoon Ji cũng tốt. Bảy năm qua quả thật ông đã dốc hết sức mình nuôi dưỡng Yoon
Ji, săn mồi cho cô bé, gánh vác tất cả trách nhiệm của một người cha mới, kỳ thật
trên bờ biển Jang Chul Oh nói đúng, nếu không có ông cũng không có Yoon Ji bây
giờ.

Nghĩ đến đó Min Tae Yun quay
đầu hỏi: “Yoon Ji, em hận ông ta không?”

Lee Yoon Ji biết anh cô muốn
hỏi gì, lắc đầu: “Không hận.”

“Yoon Ji…” Jang Chul Oh dịu
dàng gọi một tiếng Yoon Ji, Đường Vũ Tân nói không sai, Yoon Ji là một cô bé
ngoan.

“Anh…” Yoon Ji ngẩng đầu nhìn
anh trai mình “Ngày đó, đại thúc cắn em, em nghe rõ lời đại thúc nói, chú ấy
nói ‘Vì sao tôi lại biến thành thế này’… tiếng nói đó, em không bao giờ quên,
tiếng nói đầy ắp hoang mang tuyệt vọng, sau khi em tỉnh lại cứ quanh quẩn trong
đầu. Thật ra, khoảnh khắc tiếng nói đó truyền đến em đã tha thứ cho đại thúc rồi.”
Lee Yoon Ji nói rồi đặt tay mình vào tay đại thúc, Jang Chul Oh vô thức nắm chặt
lấy.

“Yoon Ji…” Min Tae Yun thoáng
đau lòng nhìn Yoon Ji, vì sao bên cạnh anh luôn xuất hiện người như thế? Dịu
dàng đến mức người ta muốn nâng niu bảo vệ trong lòng.

“Xin lỗi Yoon Ji, vừa rồi chú
không nên nổ súng vào con.” Jang Chul Oh nghiêng đầu nhìn Yoon Ji, chân thành
xin lỗi.

“Không sao, chỉ là, chị ấy…”
Ánh mắt Yoon Ji tối lại. Cô biết lúc này lòng anh trai đã không còn thuộc về một
mình cô nữa rồi! Bảy năm trước cô đã biết nhất định sẽ có ngày này, thế nên khi
ấy cô cố gắng quấn lấy anh, hi vọng hưởng thụ nhiều thêm một chút thứ chỉ thuộc
về cô, ai ngờ…

“Túi máu lấy về rồi, tôi lấy
ba túi.” Lúc này, ông chủ Ra thở hổn hển cầm ba ly máu đi tới, máu đã bị anh
rót vào ly, như vậy cho dù có uống ở đây cũng không có ảnh hưởng xấu.

Đưa ba cái ly cho ba con ma
cà rồng, lúc đưa cho Jang Chul Oh tay ông chủ Ra hơi khựng lại, dường như hạ
quyết tâm rất lớn, anh ngẩng đầu nhìn Jang Chul Oh: “Xin lỗi, tuy tôi xuất phát
từ ý định cứu người nhưng vẫn là sai, tôi không phải một bác sĩ đạt yêu cầu,
làm cuộc đời ngài biến đổi trọng đại như thế, tôi… hết sức xin lỗi!”

Jang Chul Oh nghe xong, cảm
giác cả người mình run lên. Bảy năm rồi, cái gai trong lòng ông bảy năm nay, đến
tột cùng bảy năm nay ông sống ra sao ai có thể hiểu? Nhưng hôm nay, rốt cuộc…

Thật ra ông rất rất muốn hỏi,
xin lỗi có thể bù đắp cuộc sống đã mất đi của ông không?! Nhưng Jang Chul Oh
không hỏi, bởi vì ông biết nếu lúc đó ông chủ Ra không lén truyền máu của ma cà
rồng cho ông, vậy cả bảy năm vừa rồi đối với ông mà nói cũng là xa xỉ.

“Đủ rồi, đều đã qua.” Jang
Chul Oh cầm ly ngồi xuống ghế, không nói được là giải thoát hay là gì, chỉ là nụ
cười chua chát trên mặt càng lúc càng đậm.

Min Tae Yun nhìn cấp trên ngồi
trên ghế cười khổ, không tự chủ được nhớ tới lời Đường Vũ Tân. Hận, thứ tâm
tình đó quả thật không thể dễ dàng khống chế, ngay cả người như Jang Chul Oh cuối
cùng cũng chọn cách tha thứ anh Ra. Vì Đường Vũ Tân, mọi người đều trở nên hiền
lành, cả anh Ra cũng thế.

Ngày đó, khi anh Ra nói với
anh, có lẽ mình đã tạo ra con quái vật đó, bản thân muốn nổi nóng với anh ấy
nhưng nhìn ánh mắt xin lỗi chân thành của ông chủ Ra xong, Min Tae Yun không
sao tức giận được. Mọi người đều bị Đường Vũ Tân thay đổi một cách vô tri vô
giác. Học được cách khoan dung, học được cách tha thứ. Nhưng người dạy bọn họ
biết khoan dung, biết tha thứ đâu? Nghĩ đến đây, Min Tae Yun ngẩng đầu nhìn
phòng cấp cứu vẫn sáng ánh đèn, tim thắt lại đau đớn.

Ngay lúc ấy, cửa phòng cấp cứu
mở ra, bác sĩ mổ chính từ trong đi ra, vì chưa tháo khẩu trang nên nhìn không
rõ nét mặt.

Mọi người thấy thế lập tức
vây lấy, cuối cùng vẫn là ông chủ Ra mở miệng trước “Tình hình sao rồi?”

Bác sĩ tháo khẩu trang, chậm
chạp lắc đầu: “Viên đạn bắn trúng chỗ hiểm, tuy chúng tôi đã kịp thời gắp ra
nhưng…”

“Nhưng cái gì…?” Giọng Min
Tae Yun run lên.

“Bệnh nhân mất máu quá nhiều,
chúng tôi lại không có nhóm máu phù hợp. Chúng tôi đã cố gắng chống chọi hết sức
chờ máu từ kho máu chuyển tới nhưng vẫn không kịp.”

“Cái… cái gì mà nhóm máu
không phù hợp chứ, đây là bệnh viện mà, sao không tìm được nhóm máu phù hợp chứ!”
Min Tae Yun kích động túm lấy cổ áo bác sĩ.

“Tae Yun, bình tĩnh một
chút.” Ông chủ Ra và Jang Chul Oh đứng hai bên Min Tae Yun, gỡ tay anh ra.

“Không sao, tôi hiểu.” Bác sĩ
chỉnh lại cổ áo, chuyện thế này ông gặp nhiều rồi, không trách Min Tae Yun làm
gì.

“Nhóm máu của cô ấy là gì?”
Ông chủ Ra nhíu mày hỏi.

“AB Rh(-).” Bác sĩ nói xong,
vỗ vai Min Tae Yun bước đi.

Chương 55. Anh phải chịu trách nhiệm với em đấy

“AB Rh(-)… nghĩa là gì?” Min
Tae Yun quay đầu hỏi ông chủ Ra.

“AB Rh(-) là nhóm máu hiếm nhất
trong tất cả các nhóm máu. Nói thật, tổng kho máu có nhóm máu này anh cũng cảm
thấy kinh ngạc.” Vừa nghe tên nhóm máu, trong lòng ông chủ Ra đã phán án tử
hình cho Đường Vũ Tân rồi, cho dù có thì chưa chắc đã đủ cho Đường Vũ Tân dùng,
cô vẫn phải đặt chân vào đường chết.

Phòng cấp cứu mở ra lần nữa,
các y tá đổ xô ra, người đi cuối cùng mang theo nét mặt thương tiếc nhìn mọi
người, mở miệng: “Bệnh nhân còn lại một hơi thở cuối cùng, các vị… đi gặp cô ấy
lần cuối đi.”

Tuy đã biết trước kết quả này
nhưng nghe y tá nói ra miệng lại là khái niệm khác. Min Tae Yun gần như không kịp
nghĩ, đã xông thẳng vào phòng cấp cứu đầu tiên. Ông chủ Ra và Jang Chul Oh liếc
mắt nhìn nhau, trong mắt người nào dường như cũng toát ra nhẫn nại lại không
nói ra.

Vào đến phòng cấp cứu. Min
Tae Yun nhìn Đường Vũ Tân yên lặng nằm trên giường, sắc mặt trắng nhợt, môi
không còn chút máu nhưng trên mặt lại mang nụ cười điềm đạm. Nháy mắt Min Tae
Yun hiểu được vì sao các y tá vừa rồi có biểu tình đó, đối diện với người chết
như thế, có ai không động lòng.

“Vũ Tân…” Min Tae Yun nắm lấy
bàn tay cũng trắng bệch của Đường Vũ Tân, giây phút này, anh hối hận rồi.

Mới đầu anh cho rằng, Đường
Vũ Tân không khác gì các cô gái kia, thích gây chú ý với đàn ông, ưa làm ra vẻ
bí ẩn hi vọng đàn ông chú ý. Nói thật nếu không phải mới đầu anh nghi ngờ cô là
ma cà rồng, căn bản anh sẽ không chú ý đến cô. Song về sau lại phát hiện hình
như Đường Vũ Tân không hề cố tình làm những chuyện khó hiểu để anh chú ý, nhưng
vì cái gì bản thân lại không đoán được, điều này khiến anh muốn tìm hiểu cô.
Trong quá trình đó anh nảy sinh thiện cảm với cô, anh không biết đó có phải là
yêu hay không, nhưng quả thật anh có cảm tình với cô.

Về sau, tuy Đường Vũ Tân
không nói rõ ràng nhưng đến cả ông chủ Ra cũng nhận ra ý tốt của Đường Vũ Tân,
sao anh lại không biết? Chỉ là bản thân lại lùi bước. Anh sợ, sợ mình không có
khả năng mang lại hạnh phúc cho Đường Vũ Tân, hơn nữa lúc đó anh, cả người đều
bị vây trong hận thù, tương lai của mình bản thân anh còn không nắm chắc, nào
dám nói mang lại hạnh phúc cho Đường Vũ Tân?

Nhưng hiện tại…

Hiện tại, tất cả đã muộn rồi.

Sớm biết có ngày này, cho dù
nhốt mình cũng phải nhốt Đường Vũ Tân trong nhà, oán giận mình cũng được, không
để ý mình cũng được, chỉ cần bảo đảm Đường Vũ Tân an toàn, mà không phải nhìn cảnh
Đường Vũ Tân nằm ở nơi này bản thân lại vô lực xoay chuyển trời đất…

Min Tae Yun muốn khóc song nước
mắt không chảy xuống được. Thì ra tan nát cõi lòng là cảm giác này sao? Dường
như linh hồn bị bắt đi, rõ ràng trời xanh mây trắng nhưng hô hấp lại nặng nề
như chìm sâu vào bùn lầy. Bảy năm trước mình không có năng lực cứu em gái mình
yêu thương, bảy năm sau lại lần nữa mất đi người mình yêu ư?

Vì sao, đến tột cùng vẫn đi
nhầm đường, vì sao sự tình luôn thành ra thế này?

“Tae Yun…” Ông chủ Ra đi đến
bên Min Tae Yun, đưa tay đỡ lấy vai Min Tae Yun. Anh biết nếu bây giờ xử trí
không ổn thỏa, chẳng những họ mất đi Đường Vũ Tân mà còn mất thêm cả Min Tae
Yun nữa. Phải biết, bảy năm trước, nếu không phải anh dùng cái cớ báo thù, Min
Tae Yun sớm đã không có mặt trên đời này nữa.

“Ông, hung thủ giết người!” Đột
nhiên, Min Tae Yun quay phắt lại đấm vào mặt Jang Chul Oh, đánh người kia ngã
xuống đất.

Kế đó, Min Tae Yun vung hết một
đấm lại tới một đá lên người Jang Chul Oh, nhưng người kia không hề phản kháng,
mặc cho Min Tae Yun trút lên người mình, môi vẫn nhếch lên nụ cười khổ sở, thậm
chí máu ứa ra nơi khóe miệng cũng không thay đổi.

“Vì sao?! Vì sao? Bảy năm trước
cướp đi Yoon Ji tôi yêu thương, bảy năm sau lại cướp đi người tôi yêu? Ông cứ
gây khó dễ cho tôi như thế là vì cái gì? Vì sao làm hỏng cuộc sống của tôi luôn
là ông?”

“Cậu tưởng tôi muốn sao? Bảy
năm trước, tôi trở thành ma cà rồng trong tình huống không biết gì, cậu có nghĩ
tới cảm giác của tôi lúc đó không? Cậu chỉ muốn báo thù cho mình, lại chưa từng
nghĩ tới vì sao sự tình sẽ ra nông nỗi như bây giờ! Min Tae Yun tôi thừa nhận cậu
rất xuất sắc, nhưng cậu có từng nghĩ chưa, sự tình phát triển như bây giờ chẳng
lẽ không phải vì sự ích kỷ của cậu sao?”

Mặt Min Tae Yun tối sầm, bị
ông chủ Ra giữ lấy từ đằng sau, Yoon Ji đứng bên cũng níu lấy cánh tay Min Tae
Yun.

“Mỗi người ở đây đều ích kỷ,
mặc kệ là xuất phát từ lòng tốt hay là cái gì, đều ích kỷ hết! Cả Đường Vũ Tân
đang nằm kia cũng thế!”

“Câm miệng, tôi không cho
phép ông nói cô ấy như thế!” Min Tae Yun gầm lên.

“Min Tae Yun tôi nói cho cậu
biết, ngẫu nhiên cũng được, đương nhiên cũng tốt, có một số chuyện đã định sẵn
sẽ không thay đổi! Sự việc đã phát triển đến nước này rồi cậu chỉ biết đánh tôi
trút giận sao? Sao cậu không nghĩ cách cứu cô ấy?”

“Còn có cách gì chứ? Nhóm máu
hiếm nhất thế giới, ông kêu tôi đi đâu tìm số máu đó đây, cho dù tìm được, người
ta chịu cho sao?!”

“Chỉ có một cách mà thôi! Chẳng
lẽ cậu không nghĩ đến phương pháp khác à?!”

“Cô ấy chỉ cần máu, không cần
gì khác, không lẽ ông kêu tôi lấy máu mình cho cô ấy?!” Min Tae Yun nói xong
liền khựng lại, cách Jang Chul Oh nói… là ý này?

“Rốt cuộc em cũng nghĩ ra…”
Ông chủ Ra vẫn đứng sau lưng giữ Min Tae Yun lên tiếng “Hiện giờ, muốn cứu Đường
Vũ Tân chỉ có cách này.”

“Không… chúng ta không thể…”
Min Tae Yun lắc đầu cật lực, lùi ra sau, cứ như nhìn thấy chuyện cực kỳ đáng sợ.

“Chỉ có cách này thôi.” Jang
Chul Oh chùi máu dính bên miệng, nói: “Giống như bảy năm trước vậy, biến Đường
Vũ Tân thành ma cà rồng.”

“Không, không được! Bảy năm
trước biến đổi Yoon Ji còn chưa đủ, chẳng lẽ ông còn muốn biến đổi cô ấy?”

“Chỉ có cách này mới cứu được
cô ấy, trừ phi cậu muốn trơ mắt nhìn cô ấy chết đi. Vì sai lầm của tôi và cậu
mà chết, đừng quên cô ấy vì bảo vệ Yoon Ji mới chết!” Jang Chul Oh đẩy Yoon Ji
đến trước mặt Min Tae Yun, để Min Tae Yun nhìn cô bé.

“Không…” Min Tae Yun đau khổ
co rúm trong một góc phòng cấp cứu, ý niệm này từng xuất hiện trong đầu anh khi
nhìn thấy Đường Vũ Tân bất tỉnh nhân sự trên đường, nhưng anh ra sức đè ép nó.
Không phải anh không muốn làm vậy, anh sợ, anh sợ Đường Vũ Tân sẽ nhìn anh bằng
ánh mắt đầy oán hận.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.