Vụ Bí Ẩn Thằng Bù Nhìn Xấu Xa - Chương 11 - 12

Chương 11

Thằng bù nhìn tấn công

Các cậu
nói gì vậy? Các cậu đã điều tra về tôi hả? Thật là hỗn láo! - Charles Wooley
thốt lên. - Tôi đã kể cho các cậu nghe tất cả những gì các cậu cần biết về tôi.

- Tụi cháu phải nghi ngờ tất cả mọi người, - Hannibal
bình tĩnh đáp. - Và kiểm tra lại thông tin. Nên tụi cháu đã tìm thông tin về
tất cả những ai có dính líu đến vụ của Letitia Radford.

Hoàng hôn vừa mới xuống. Hannibal, Bob và Peter đã bỏ
suốt buổi chiều để làm việc và trao đổi thông tin thu thập được. Ngay sau bữa
ăn tối, ba thám tử đã đến nhà Radford để tìm và nói chuyện với thân chủ. Ba bạn
tìm gặp được Wooley trong phòng thí nghiệm. Wooley đã phản ứng gay gắt khi nghe
chuyện Peter đi hỏi thăm về ông. Hannibal đang dỗ ngọt ông.

- Cháu hiểu cảm xúc của chú, - Hannibal nói tử tế. -
Nhưng chú phải công nhận rằng nhiệm vụ của tụi cháu là nghi vấn và kiểm tra
thông tin. Theo tụi cháu được biết, thì không có ai xung quanh cô Letitia
Radford có lợi gì khi hại cô. Vậy là phải tìm chỗ khác. Dường như việc hành hạ
độc ác này không nhằm mục đích gì. Nhưng rõ ràng là tác phẩm của một kẻ nào đó.

Wooley thở dài:

- Letitia không khôn khéo lắm và đôi khi tỏ ra khó chịu và gay gắt. Tuy
nhiên, tôi không tin là cô ấy đã cố tình hại một ai đó.

- Có thể cô ấy vô tình? - Hannibal gợi ý. - Chú có nói là cô Letitia đã
nhiều lần hủy đám hỏi rồi. Có thể một trong các vị hôn phu bị từ chối cảm thấy
bị xúc phạm?

- Theo bà Chumley, thì Letitia không bao giờ xúc phạm ai cả. - Wooley tuyên
bố. - Trái lại thường cô ấy luôn là nạn nhân.

- Vậy à?

- Đúng. Bà Chumley kể rằng những kẻ đòi làm chồng Letitia phần lớn là những
tên không đàng hoàng, chỉ ham gia tài cô dâu thôi. Chính Chester đã giúp em gái
xua đuổi bọn này bằng cách cho một khoản tiền. Một số tên nhận được tiền mà
không phải cưới vợ là mừng húm. Còn những chàng thành thật đến với cô, thì đã
nhanh chóng chán ngấy một cô vợ sắp cưới như vậy. Hầu như khó mà sống nổi với
một cô gái đỏng đảnh như Letitia.

Hannibal lắc đầu.

- Bây giờ cô ấy đang ở đâu?

- Ở Beverly
Hills, nhưng không lâu đâu. Tối hôm qua, cuối cùng cô
ấy cũng bình tĩnh lại được và chấp nhận rằng con nhện đi ngang qua đường đi của
cô là do ngẫu nhiên. Sau đó bà Chumley đã thuyết phục được cô ấy đi Beverly Hills vài ngày
cho khuây khỏa. Thế là cô ấy đi. Rồi lại bị định mệnh chơi cho một vố.

- Một vố à? - Hannibal ngạc nhiên hỏi lại.

- Chiều hôm nay tôi lên biệt thự để mượn
chút cà phê. Chị Burrow cho tôi biết rằng, chính tại khách sạn đang ở, Letitia
đã đụng đầu với một vị hôn phu cũ. Việc này đã làm cho cô xúc động mạnh đến nỗi
cô quyết định quay về nhà ngay đêm hôm đó. Bà Chumley đã hoài công thử thuyết
phục cô đi sang khách sạn khác. Letitia kiên quyết không nghe và gác máy ngay
sau khi thông báo là tối nay sẽ có mặt ở nhà.

Charles Wooley vừa mới xong, thì tiếng la
hét vang lên.

- Cô Letitia đã về! - Peter thông báo.

Rồi Peter chạy ra ngoài. Bob và Hannibal chạy theo, leo
lên đồi. Charles Wooley cũng bắt chước, vừa đi vừa lầm bầm bực mình.

Trời gần như tối hẳn. Tiếng la vẫn còn.
Letitia Radford như khiếp sợ hơn bao giờ hết. Ba thám tử nghe được:

- Không! Không! Hãy thương tôi!

Rồi tiếng la chuyển sang tiếng khóc nức nở.
Cùng lúc đó, một hình ảnh quỷ quái hiện ra trước mắt bộ ba: thằng bù nhìn rơm!

Ánh đèn từ sân hiên chiếu sáng cảnh tượng. Hannibal, Bob và Peter
nhìn thấy gương mặt nhăn nhó của thằng bù nhìn di động: mặt làm bằng cái bao bố
bằng vải thô, cột bằng sợi dây quanh cổ. Ánh mắt nham hiểm sáng lên trong hai
miếng tam giác đút trong bao vải, ngay dưới vành nón. Nó ăn mặc y như thằng bù
nhìn gắn trên hàng rào. Rơm lòi ra từ hai tay áo.

Khi thấy ba thám tử trẻ và nhà côn trùng
học, nó đứng sững lại một hồi. Wooley khiếp sợ la lên một tiếng: con quái vật
đang huơ cái liềm phạt cỏ.

- Cẩn thận! - Peter la lên.

Với tiếng cười quỷ quái, thằng bù nhìn rơm huơ cái liềm phạt cỏ lên và làm
động tác gặt hái. Rồi nó lao đến tấn công nhóm mới đến với vũ khí trong tay đe
dọa bốn người.

- Ồ! Không! - Bob kêu.

Trong nỗ lực tuyệt vọng, Bob nhảy sang một bên để tránh lưỡi liềm trong đôi
tay mang găng của thằng bù nhìn.

Phần mình, Hannibal định chạy trốn. Nhưng, thám tử trưởng lại vấp ngã
xuống. Theo bản năng, Hannibal đưa tay lên bảo vệ đầu và cuộn tròn mình lại,
như để tránh cú đánh của kẻ thù.

Còn Peter thì đứng sững tại chỗ như bị liệt. Cán liềm phạt cỏ va vào đầu
Peter. Thám tử phó cảm thấy đôi chân mềm nhũn ra. Khi đó thằng bù nhìn chạy ào
xuống dốc đồi và biến mất, sau khi ép Wooley nhảy sang một bên để không bị đụng
vào nó.

Có tiếng chạy trốn về phía cây bạch đàn. Sau đó là im lặng.

- Peter! - Bob lo lắng kêu. - Peter ơi! Có
sao không?

Peter lồm cồm ngồi dậy, tay xoa cái trán bị
thương.

- Được, không sao... Nó đánh không mạnh.
Mình định xô nó ra khỏi đường đi.

- Vật quỷ quái ấy có thể giết cậu! - Wooley
thốt lên.

- Nghe kìa! - Hannibal nói.

Hiện Letitia Radford đang rên như con thú
bị thương. Đèn vừa mới sáng lên khắp nơi trong biệt thự. Nghe thấy tiếng của bà
Chumley và Burrow. Cả hai đang dỗ dành cô gái.

Ba thám tử trẻ lên đến biệt thự ngay lúc
Burrow dìu Letitia đi qua cửa nhà. Bà Chumley ngồi trên xe lăn trong tiền sảnh
và có vẻ lo lắng. Chiếc xe của Letitia đang đậu ngoài lối đi. Cửa xe bên chỗ
lái còn mở.

Letitia rên rỉ giải thích:

- Nó có... nó có cái liềm phạt cỏ! Cái
liềm... giống như thần Chết! Nó định chặt đầu tôi!

- Ồ! Không có gì đâu, cô Letitia à! -
Burrow phản đối.

- Có! Có! Tôi nói mà...

Đến lượt Hannibal, Bob và Peter bước vào tiền sảnh.

- Thằng bù nhìn được vũ trang bằng cái liềm
phạt cỏ. - Thám tử trưởng xác nhận. - Tất cả chúng tôi đều nhìn thấy!

- Như vậy là đủ lắm rồi! Tôi không thể chịu
được nữa! - Có giọng nói vang lên.

Rồi bà Burrow run rẩy và đầu tóc bù xù bước
vào.

- La hét... ồn ào... - Bà hổn hển nói. -
Tôi đã gọi cảnh sát!

- Ôi trời ơi! - Bà Chumley thốt lên.

- Chị làm rất đúng! - Charles Burrow vào
theo ba thám tử vội vàng nói. - Có thể bây giờ cảnh sát trưởng Reynolds sẽ chịu
chú ý đến những gì xảy ra tại đây!

- Hi vọng là thế! - Bà Chumley càu nhàu.

Rồi bà quay sang Letitia, dẫn cô vào phòng
khách.

- Cô vào đây ngồi đi. Tôi sẽ pha cho cô một
tách trà nóng, để cô bình tĩnh lại. Chắc là cô bị sốc dữ lắm, khi thấy cái đồ
ghê gớm kia. Chính tôi nhìn qua cửa sổ và có thấy thằng bù nhìn khủng khiếp cầm
vũ khí sáng lên trong tay.

Một chiếc xe dừng lại trên đường đi, trong
tiếng thắng kêu rít. Hannibal
quay đầu lại, nhìn thấy đèn pha xe ngay trước nhà bảo tàng Mosby. Đèn tắt, có
người bước xuống, băng qua đường. Đó là Gérald Malz.

- Có chuyện gì vậy? - Ông vừa hỏi vừa bước
lên sân hiên sáng sủa. - Lại có rắc rối nữa à?

- Lại thằng bù nhìn rơm nữa! - Burrow bước
ra đón ông và nói. - Khi cô Letitia về tới, thì nó đang đứng rình cô ngay trên
lối đi.

- Vậy à! - Malz kêu với giọng không tin.

- Anh đừng có kêu “vậy à” như thể Letitia
đã tưởng tượng ra chuyện này! - Wooley giận dữ la lên. - Tất cả chúng tôi đều
đã thấy thằng bù nhìn. Nó dùng cái liềm đe dọa chúng tôi. Cũng may là chưa có
ai bị giết!

Vầng trán hói của nhà côn trùng học bóng
lên. Hai con mắt lồi ra muốn tuột khỏi hốc mắt. Hơn bao giờ hết, trông ông
giống như một con kiến cực kỳ thông minh.

Từ dưới chân đồi, tiếng còi xe cảnh sát đột
ngột vang lên.

- A! Cảnh sát đến! - Bà Burrow thở phào nhẹ
nhõm. - Tôi cứ sợ họ không thèm tới. Người mà tôi nói chuyện qua điện thoại có
vẻ không hăng hái đuổi theo thằng bù nhìn lắm.

- Mình dám cá đích thân chú cảnh sát trưởng Reynolds sẽ đến. - Hannibal rầu rĩ nói. - Và
mình cũng dám cá là ông ấy sẽ không vui khi thấy ba ta cũng có mặt ở đây!

Chương 12

Chuyến canh đêm khuya

Sáng hôm sau, Ba Thám Tử Trẻ hội ý tại bộ tham mưu ở Thiên
Đường Đồ Cổ. Đúng như Hannibal
đoán, cảnh sát trưởng Reynolds đã tỏ thái độ phiền bực khi thấy bộ ba có mặt
tại biệt thự tối hôm qua. Khi được nhắc là chính ông đã tuyên bố rằng vụ
Radford phù hợp với ba thám tử trẻ, cảnh sát trưởng đã dùng tay gạt đi lí lẽ
này. Gần đây ông đã căn dặn bộ ba tránh xa mọi nguy hiểm. Vậy mà ông lại bắt
gặp ba cậu trong một vụ nguy hiểm và tế nhị! Ông đã ra lệnh ba thám tử về nhà
ngay và không được nghĩ đến thằng bù nhìn nữa.

Nhưng đáng lẽ cảnh sát trưởng
Reynolds phải biết trước rằng Hannibal,
Bob và Peter sẽ không nghe lời dặn của ông và sẽ không chịu bỏ vụ bí ẩn đang
dang dở.

- Nhưng ta phải hết sức thận trọng. - Hannibal dặn hai bạn. -
Sợ chú cảnh sát trưởng sẽ nổi cơn tam bành nếu lại gặp ta ở nhà Radford nữa.

- Ồ cậu cứ yên tâm! - Peter đáp. - Sau
những gì xảy ra với bọn mình tối hôm qua, mình sẽ thận trọng hơn bao giờ hết.

- Không kể cô Letitia, thì cậu là nạn nhân
chính của thằng bù nhìn. - Bob nhận xét. - Dù sao, theo một nghĩa nào đó thì cô
Letitia cũng được một điểm. Bây giờ, quanh cô, cuối cùng mọi người đã tin là có
thằng bù nhìn.

Hannibal gật đầu.

- Mình nghĩ, cô ấy sẽ thà không được kết
quả này còn hơn là bị sợ khủng khiếp như thế. Cứng rắn hơn cô, cũng dễ gì không
la hét. Nếu cô Letitia bị lên cơn thần kinh nữa, thì không ai có thể trách cô.

Ngồi ngay bàn viết trong xe lán bộ tham
mưu, thám tử trưởng véo môi dưới, dấu hiệu suy nghĩ tột độ.

- Tối hôm qua tất cả đều đã nhìn thấy rõ
thằng bù nhìn. - Hannibal
nói tiếp. - Ta có thể loại bỏ những người có thể nghi ngay. Wooley đang ở cùng
ta. Bà Burrow tuyên bố là có thấy thằng bù nhìn từ cửa sổ. Ông Burrow và bà
Chumley đã chạy ra khi nghe cô Letitia la. Chỉ còn có Gérald Malz.

- Đúng. - Bob nói. - Rất có thể ông đã thủ
vai thằng bù nhìn. Sau khi bỏ xe ở dưới, bên đường, ông đã kịp làm cho Letitia
sợ, rồi chạy trở xuống, cởi bỏ đồ hóa trang và chạy xe trở lên trước khi cảnh
sát đến.

- Có thể, - Hannibal thừa nhận - Malz biết về hai bệnh sợ
của cô Letitia, côn trùng và bù nhìn. Và ông rất có thể đã nghe tin cô ấy sẽ về
từ Beverly Hills
tối nay... Nhưng ta không được quên kẻ rình rập bí ẩn: người bị ta đuổi theo
qua cánh đồng lúa! Rất có thể hắn theo dõi biệt thự Radford từ nhà chòi cũ. Hắn
cũng có thể là bù nhìn. Rất tiếc ta không có cách nào để biết... trừ phi bắt
quả tang hắn đang hành động.

Peter lại rùng mình.

- Mình không muốn bắt quả tang ai cả. -
Peter thành thật thú nhận. - Sau chuyện tối hôm qua...

- Ta sẽ hành động thận trọng, - Hannibai
ngắt lời. - Nhưng ta phải vạch mặt tên phá phách kia. Chỉ có ta là đã giải sơ
được vụ này. Cảnh sát chưa thật sự bắt đầu. Và ta đã biết được khá nhiều về
thằng bù nhìn này, ta có thể trưng dụng việc này.

- Bọn mình đã biết rằng nó biết huơ liềm. -
Peter rầu rĩ nhận xét.

- Đặc biệt ta biết nó có thói quen xuất
hiện vào lúc hoàng hôn. Dù sao, mỗi lần cô Letitia bị đụng đầu với nó là vào
những lúc nhá nhem, vào giờ giấc chưa xác định, khi rất khó thấy rõ.

- Mình biết ý cậu muốn nói gì rồi. - Bob
cắt ngang.

- Rất đúng! Tối nay, trước khi trời tối, ta
sẽ quay lại đồi và sẽ canh gác đến khi nào thấy nó.

- Còn nếu không có gì xảy ra?

- Ta sẽ làm lại vào ngày mai.

- Còn nếu trái lại có chuyện xảy ra thì sao? - Peter hỏi bằng giọng hơi
run. - Nếu thằng bù nhìn xuất hiện, thì sao?

- Thì ta vẫn trốn và theo dõi, cố nhìn xem nó đi đâu. - Hannibal quyết
định. - Để mình nói rõ kế hoạch cho các cậu nghe... Trước hết ta sẽ mang theo
bộ đàm để giữ liên lạc với nhau... Bob sẽ theo dõi nhà bảo tàng Mosby. Đừng
quên rằng Gérald Malz là kẻ tình nghi số một của ta. Còn Peter sẽ trốn gần nhà
chòi cũ Rock Rim. Mình sẽ phụ trách biệt thự Radford.

Peter thở dài.

- Được. Mình đành chấp nhận. Mình không thích chuyện này chút nào, nhưng
mình sẽ tuân lệnh cậu.

Tối hôm đó, Peter vẫn còn ỉu xìu khi ba thám tử giấu xe đạp. Tới một cây
cách biệt thự lớn ba trăm mét, Hannibal đưa bộ đàm cho Peter và Bob.

- Bây giờ, - Hannibal nói với hai bạn. - Nếu thấy thằng bù nhìn, thì đừng
có cố bắt nó! Chỉ cần để mắt đến nó, đừng để lạc mất! Nếu cần tiếp viện, thì
dùng bộ đàm!

Peter và Bob gật đầu và ba bạn chia tay nhau, trong khi trời đang tối dần.
Peter rời khỏi con đường, băng qua cánh đồng đến nhà chòi cũ ven Rock Rim
Drive.

Khi đến đó, Peter vui mừng thấy rằng không có ai trên đường đất. Không có
xe nào đậu. Nhà chòi bỏ hoang càng có vẻ tối tăm và điêu tàn hơn bao giờ hết
với cỏ dại mọc chiếm đầy bậc thềm trên cửa vào nhà và dây leo mọc đầy trên
tường.

- Số Hai ơi! - Bộ đàm gọi hơi khọt khẹt. - Số Hai đang ở đâu vậy?

Đó là giọng Hannibal.

Peter ấn nút trên máy mình.

- Số Hai đây! - Peter trả lời. - Mình đang ở giữa lùm cây, ven nhà chòi cũ.
Hiện không có gì thông báo cả, khu này không có người.

- Tốt! - Hannibal nói. - Nhớ mở mắt nhìn cho kỹ nhé!... Bob ơi! Mình không
thấy cậu nữa!

- Mình đang ở sau lưng nhà bảo tàng Mosby. - Giọng của Bob thông báo.

- Tốt. - Hannibal đáp. - Trời gần tối hẳn rồi. Hãy canh gác cho tốt và chỉ
dùng bộ đàm khi thật sự cần thiết. Hết!

Im lặng trở lại. Peter ngồi co ro dưới đất, cằm chạm đầu gối, vừa chờ vừa
lắng tai. Lúc đầu, cậu không nghe thấy gì. Nhưng chẳng bao lâu, Peter nghe
tiếng máy xe leo lên sườn đồi, nhưng tiếng còn rất nhỏ.

Peter chăm chú nghe. Đường Chaparral Canyon tương đối ít xe qua lại. Chiếc
xe đi từ con đường ven biển đến, rất có thể lên đến đỉnh đồi, để rồi lại trở
xuống thung lũng San Fernando ở phía bên kia.

Nhưng nếu xe quẹo vào Rock Rim Drive thì sao đây?

Tiếng máy thay đổi khi người lái sang số. Peter không thể lầm được nữa:
đúng là xe đi về hướng mình. Peter nghe tiếng bộ nhún kêu rít như để phản đối,
rồi ánh đèn pha. Xe đang dần đến gần.

Một hồi sau, đèn pha như chiếu sáng tận chỗ trốn của Peter, trong khi chiếc
xe cà tàng dừng lại trước nhà chòi đổ nát. Người lái kéo thắng tay, cũng kêu
rít lên.

Cửa xe mở ra. Người lái xe bước xuống. Gã đàn ông thản nhiên bước trong
bóng tối ra phía sau nhà chòi. Peter nghe tiếng cửa mở. Vài giây sau có ánh
sáng lóe lên giữa những tấm ván hở cửa sổ.

Kẻ lạ leo thẳng lên tầng hai. Peter nghe tiếng
chân hắn trên cầu thang. Vẫn nhờ tiếng động, Peter hiểu rằng gã đàn ông đang
đến gần cửa sổ nhìn ra phía sau.

Trong chỗ núp, Peter thò người cho đến khi
thấy được các cửa sổ... chính là cửa sổ nhìn xuống ngôi nhà Radford. Lúc đầu,
Peter chỉ thấy những cửa sổ tối đen. Rồi lửa diêm quẹt chiếu sáng một cửa sổ để
lộ một khuôn mặt rám nắng có hai vết nhăn chạy từ hai cánh mũi xuống đến hai
mép miệng.

Gã đàn ông còn châm thêm điếu thuốc, cho
phép Peter nhìn thấy thêm mái tóc bạc trắng. Diêm quẹt tắt, chỉ còn châm đỏ của
điếu thuốc lá... Phần còn lại ngôi nhà chỉ là bóng tối.

Peter lẻn đến chiếc xe, cố cong người thật
thấp để tránh cái nhìn của gã đàn ông. Khi đến xe, Peter không còn sợ bị thấy
nữa.

Không hiểu kẻ lạ này lại theo dõi cái gì
nhỉ? Tất nhiên là biệt thự Radford, nhưng chính xác là cái gì trong nhà? Hay
một tín hiệu nào đó sẽ cho hắn biết là đến lúc phải đội lốt thằng bù nhìn để
thủ một vai kinh dị?

Peter rất muốn gọi Hannibal bằng bộ đàm. Nhưng cậu không dám vì
sợ bị nghe thấy.

Thế là Peter từ bỏ ý nghĩ này và thử mở cửa
xe sau. Cửa không đóng!

Trong xe rất tối. Tuy nhiên, Peter vẫn thấy
được rằng không có yên xe sau, thay vào đó là những vật kỳ lạ chồng chất trong
đó. Peter thò tay thử và chạm phải một cái gì đó giống như cái lưới, gắn vào
khung sắt. Bên cạnh có những vật khác có cán dài bằng nhựa... trong đó có một
vật rất giống cái cào. Rồi Peter ngửi thấy mùi hóa chất nồng.

Peter chui vào trong xe, vừa sờ mó vừa ngửi
ngửi. Clo. Đúng là mùi clo
rồi. Còn các dụng cụ, rõ ràng là để chùi hồ bơi. Kẻ đang canh gác trong nhà
chòi cũ không ai khác ngoài người phụ trách bảo trì hồ bơi: có thể hồ bơi nhà
Radford?

Peter tự cười mình. Ba Thám Tử Trẻ đã nhọc công điều tra về gia đình
Burrow, Gérald Malz và cả Charles Wooley, chính thân chủ mình. Nhưng không hề
nhớ đến những người khác cũng quen thuộc với nhà Radford: những người làm vườn
và người bảo trì hồ bơi. Có thể một trong họ
có lý do thù hận Letitia. Có thể cô đã tỏ ra kiêu căng và bực bội với một ai
đó? Hay đơn giản, chủ của chiếc xe cà tàng này là một người hận đời, thích làm
cho người khác đau khổ?

- Phải chi mình kiếm được bộ đồ bù nhìn, -
Peter nghĩ thầm. - Đó sẽ là bằng chứng!

Đột nhiên, Peter giật mình. Không, cậu
không lầm! Chiếc xe đang động đậy.

- Úi chà! Xui quá!

Bằng động tác tuyệt vọng, không kịp suy
nghĩ, Peter nhào ra yên trước, chụp lấy thắng tay. Nó đã tuột ra và không còn
tuân thủ nỗ lực kịch liệt để xiết lại của Peter. Cậu chuyển sang tay lái, cố
điều khiển chiếc xe đang chạy nhanh dần về hướng Rock Rim Drive. Thậm chí Peter chui được
vào chỗ ngồi tài xế. Khi đó, Peter đạp mạnh thắng chân. Bàn đạp thắng nhẹ nhàng
đi xuống trong khi mùi dầu nhớt bay lên mũi Peter: thắng không ăn nữa!

Trong giây phút, Peter tự hỏi xem mình có
bẻ nổi tay lái thật khéo để chặn lại trớn xe hay không. Nhưng sợ trật tay và
làm lật xe. Thôi thà nhảy còn hơn!

Peter mở cửa xe và đã thấy dây cây diễu
hành trước mắt mình dưới ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn. Peter hít thật sâu rồi
cố nhảy thật xa!

Khi đó, Peter nhìn thấy bầu trời trên đầu
mình và mặt đường phía dưới. Rồi cậu chạm đất, lăn nhiều vòng, trong khi chiếc
xe chạy xa dần.

Cuối cùng Peter đáp xuống một cái hố. Đầu
Peter chạm vào một cái gì đó rất cứng, rồi màu xám xanh của bầu trời được thay
thế bằng pháo hoa nhiều màu nổ trong đầu cậu.

Bây giờ, Peter nằm dài, hoàn toàn bất tỉnh.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.