03. Buồn
BUỒN
“Buồn đem ra ngõ mà phơi
Để cho người nhớ những lời
người quên...”
Duy
Có một người duy nhất để thương
và nhớ.
Có một người duy nhất để khóc
và đau.
Có một người duy nhất để mãi
mãi không thuộc về nhau nhưng cũng chẳng thể nào
buông tay được.
Có một người như thế, âu cũng
là một phước phần cho riêng mình – dẫu có là phước phần đớn đau.
Cuộc đời ai rồi cũng sẽ gặp một
người mà nếu không lấy được người ấy thì sau này có lấy ai cũng không còn quan
trọng nữa.
Bởi vì người ấy đã trở thành
duy nhất của mọi cung bậc hờn giận yêu thương, đến nỗi những mối tình về sau dù
cố gắng cách mấy cũng chỉ là sự lặp lại chẳng thể nguyên lành như cảm giác lần
đầu.
Duy chỉ có một người làm tim ta
lạc nhịp, hẫng nhịp và cả nhộn nhịp, chỉ bằng một nụ cười bâng quơ hoặc một cái
chạm tay rất khẽ.
Duy chỉ có một người khiến ta
bất chấp mặc cả với nỗi đau, đánh đổi bằng hết sự tổn thương nhận lấy riêng
mình chỉ để được đi cùng trên một đoạn đường rất ngắn.
Duy chỉ có một người để ta cam
tâm dành trọn những thương yêu son trẻ, cháy đến kiệt cùng như ngọn diêm đã tắt
lửa vẫn len lỏi nồng mùi phốt pho với hy vọng thổi bùng chút vương vất tàn tro.
Duy chỉ có một người có thể lấp
đầy khoảng trống trong lòng, đan đầy kẽ hở giữa những ngón tay và khép lại tròn
đầy những hy vọng dẫu hoang đường về tình yêu viên mãn.
Duy chỉ có một người.
Duy nhất mà thôi...
Anh luôn là một chàng trai
ngoan đạo, mỗi cuối tuần đều đặn đi lễ Nhà thờ, đĩnh đạc đọc Thánh thư dưới
chân tượng Chúa và hòa vào dàn đồng ca hát lên thứ phúc âm trong trẻo. Em, ngược
lại, là một kẻ vô thần, chẳng có niềm tin vào bất cứ tôn giáo nào, chỉ suy tôn
một đấng cứu thế duy nhất cho trái tim mình - là anh.
Em chỉ biết những câu chuyện
trong Kinh thánh qua lời anh kể lại mỗi khi cần an ủi em khỏi những cơn buồn
thường nhật. Anh sẽ bảo “Phúc cho những ai không thấy mà tin” rồi dẫn dắt xa
gần về ngày lễ Phục sinh nào đó tít tận trời Tây để trấn an mỗi lần em mơ hồ
không biết niềm tin của mình sẽ dẫn đến đúng hay sai. Và khi em loay hoay giữa
những ngổn ngang lựa chọn của cuộc đời, anh chỉ đơn giản nhìn em và đanh giọng
hỏi: “Vậy chứ em muốn gì? Chúa sẽ cho em những gì em muốn, nhưng trước hết là
em phải biết mình muốn gì đã!”.
Ừ thì, quả thật em chẳng biết
mình muốn gì cho tương lai, cho quá nhiều thứ cần đong đếm trước mắt của tuổi
trưởng thành... Chỉ duy một điều em biết rõ nhất: “Em-muốn-có-anh, nhưng Chúa
trời cũng có cho em đâu?”
Anh thoáng nheo mắt, bất giác
nhìn quanh như cố giấu đi những xao động rất khẽ trong lòng, rồi điềm nhiên
bảo: “Nếu những điều em muốn không bao giờ có được, nghĩa là Chúa đã nhìn thấy
trước nó không thích hợp với em. Đó chỉ là ước muốn nhất thời, chẳng thể đủ đầy
để em tựa vào mà nương nhờ đến cuối đường tìm hạnh phúc...”
Nhiều năm về sau nữa, anh sẽ
hiểu ra đó là lời nói tàn nhẫn nhất có thể dành cho một người đã từng yêu anh.
Nhiều năm về sau nữa, em vẫn
còn huyễn hoặc tin rằng một người như thế, một tình yêu như thế, nỡ quên sao
đành?
Nhiều năm về sau nữa, khi thời
gian phủ bụi lên ký ức, tình yêu chỉ còn là nắm đất thả xuống cho cỏ mọc phủ
quanh, em và anh sẽ ở đâu đó dưới hai khung trời khác cả màu xanh, để lòng bần
thần mỗi lần nghe câu hát: “Và chúng ta sẽ đôi lần nuối tiếc, để một dòng sông
lơ đãng trôi qua...”
Có lần, anh kể em nghe gần bốn,
năm tỉ năm trước, một hành tinh sau chuỗi ngày lang thang mê mải đã va vào Trái
đất, chấm dứt thân phận độc hành giữa thiên hà ngàn vạn ngôi sao nhưng chẳng có
nơi nào nương nhờ. Sau cuộc chạm mặt bất ngờ ấy, những mảnh vỡ và bụi văng ra,
tụ lại thành một thiên thể lặng lẽ, nhẫn nại xoay quanh Trái đất từ thuở ấy đến
giờ.
Đó chính là Mặt trăng.
Nhưng dẫu thiên thể ấy cả đời
hướng về riêng Trái đất thì bản chất của Trái đất vẫn cứ phải xoay quanh Mặt
trời. Trớ trêu là vậy, mà Mặt trăng có bao giờ ca thán nửa lời hay quay lưng
tắt thứ ánh sáng ấy đi. Vẫn nhẫn nại bằng hết yêu thương, Mặt trăng đã, đang và
sẽ quẩn quanh cả trọn đời thiên thể cho riêng Trái đất.
Em không dám nhận mình ngang
ngửa với sự cao thượng của vũ trụ, nhưng em biết chắc thứ duy nhất mình đã,
đang và sẽ luôn hướng về - duy chỉ là anh!
Có một người duy nhất để thương
và nhớ. Có một người duy nhất để khóc và đau. Có một người duy nhất để mãi mãi
không thuộc về nhau nhưng cũng chẳng thể nào buông tay được. Có một người như
thế, âu cũng là một phước phần cho riêng mình - dẫu có là phước phần đớn đau.
Nhưng con người ta không thể sống ngày này qua ngày khác
chỉ bằng tình yêu, em ạ. Cuộc đời không dư dả hoa hồng để mơ mộng, không đủ
nhiều hy vọng để trông chờ và càng không có sẵn anh bên cạnh bất cứ khi nào em
cần đến. Thế nên, nếu em cứ đặt trọn vào anh thứ hạnh phúc duy nhất thì em chỉ
thêm hụt hẫng mà anh cũng nặng lòng.
Anh đủ thừa thông minh để biết
em yêu anh nhiều đến chừng nào. Nhưng lại không đủ dũng cảm và kiên tâm để đi
cùng trên con đường mà chính anh còn mơ hồ chưa biết điểm dừng chân. Thế nên,
tình yêu của em dẫu nhiều và phung phí đến mấy cũng trở thành vô nghĩa. Dã
tràng cần mẫn đổ cát bể khơi, cuối cùng chỉ là chuyện hoang đường. Bao giờ cho
đầy, khi mà lòng biển quá mênh mông?
Anh biết mình gần nhau nhưng
không thể bước tới, bởi giữa chúng ta có quá nhiều cách ngăn. Dẫu có ăn năn
nhìn nhau sau một nụ hôn vội, cũng chỉ là thứ cảm xúc vướng víu “bỏ thì thương,
vương thì tội”. Mang theo thì bất khả, để đó thì không đành. Đã vượt qua tình
bạn mà không thể chạm tới tình yêu. Đi cùng một đoạn đường mà biết trước phải
rời nhau khi chưa đến cuối.
Cảm xúc đó có lẽ là thứ tình
thương duy nhất mà chúng ta không bao giờ tìm được câu trả lời, không bao giờ
có thể buông tay - dẫu bàn tay từng đan lấy nhau đã rời mất từ lúc nào...
“Duy kiến trường giang thiên tế
lưu...”[1]
[1] Chỉ thấy dòng sông trôi mãi
về phía cuối chân trời

