19. Buông

BUÔNG

Buông tay là hết.

Chúng tôi có-thể-làm tất cả cho nhau,

nhưng, không-thể-yêu-nhau.

Tôi gọi người là “người lạ thân thương”.

Nghĩa là hoàn toàn như những người dưng, không bận tâm chăm sóc, không
đoái hoài vui buồn thường nhật, hai đứa có cuộc đời riêng để tự thương lấy mình
mà chẳng cần ai chạm vào xáo động. Chỉ thỉnh thoảng hẹn hò, chở nhau qua những
ngả đường lộng gió, nói vu vơ vài chuyện tình cờ, để thấy trái tim mình nhói
khẽ vang lên.

Tôi và người, vẫn đủ kiên tâm để làm cho nhau những điều ngọt ngào nhất
của những kẻ đang yêu. Có thể trò chuyện hàng giờ về những chuyện đâu đâu, như
hột vịt muối không hề do con vịt tên Muối đẻ ra hoặc vô số câu chuyện tầm phào
khác. Có thể bỏ dở cuộc họp giữa công ty để cùng len vào hẻm nhỏ, ăn vội vàng
thứ đồ ngọt trá hình bởi phẩm màu hóa học gì đấy, nhưng vẫn thấy lòng ngọt lịm
bởi nụ cười kế bên. Có thể chẳng màng đến công việc bề bộn, sẵn sàng tắt hết
điện thoại để đi xem suất chiếu đầu tiên của ngày, để ngồi cạnh nhau giữa rạp
phim chỉ có hai người, trong khi ngoài kia, thiên hạ vẫn tất tả với những cuộc
bỏ rơi của riêng họ. Có thể... Có thể...

Chúng tôi có-thể-làm tất cả cho nhau,

nhưng, không-thể-yêu-nhau.

Bởi đã là người dưng, thì dù có thân thương đến mấy, cũng phải đến lúc rẽ
về hai ngả khác đường. Chẳng có quyền và nghĩa vụ gì để can thiệp vào đời nhau,
nhưng vẫn đủ đau để mỗi lần cạn cuộc hẹn hò, lòng chùng xuống vô chừng khi nghe
tiếng chân người vừa quay bước đi. Đau không phải vì chẳng thể gọi tên mối quan
hệ “quen mặt hẹn hò, lạ mặt tình nhân”, mà đau vì một người như thế, một tình
cảm như thế, ngay từ đầu đã biết không thể thuộc về.

Biết là đường cùng vẫn ương ngạnh lao vào chân tường, biết là sai lầm vẫn
chấp mê bất ngộ đeo mang danh phận “người lạ thân thương”. Cho dù không màng
đến kết quả được - mất, cũng phải biết đâu là giới hạn của niềm tin. Cứ đuổi
hình bắt bóng riết rồi cũng chỉ nắm lấy hư không, rốt cục có được gì đâu?

Đời người mệt mỏi nhất là khi cứ cố chấp với những điều vốn dĩ cần tỉnh
ngộ, cứ níu kéo những thứ mà buộc phải buông tay. Có điều, nói thì dễ, mấy ai
làm được?

Buông tay là hết, hết hẹn hò, hết trách cứ vu vơ, hết những yêu ghét luôn
biết đâu là giới hạn. Là hết tôi, hết người, là hết lạ, hết quen, là hết thân
thương, là hết chung đường. Là hết, vậy thôi.

Nhưng người ta chỉ có thể buông khi trong tay đã nắm sẵn một điều gì. Còn
với những “người lạ thân thương” như tôi và người, biết phải buông gì đây khi
ngay cả nắm tay nhau, giữ lấy nhau, chúng ta cũng chưa từng?

Mà thôi... Gió là của bầu trời, nên là người cứ đi đi. Dẫu gì thì quán
tính của bàn tay vẫn luôn ở trạng thái thả rơi và buông bỏ nhiều hơn là cầm giữ
nắm chặt. Con người sinh ra vốn dĩ đã quen với buông hơn là nắm, với bỏ hơn là
nhặt, với yêu chóng vánh hơn là thương lâu bền.

Có một câu nói trong quyển sách này mà mình thích là: “Có những nỗi buồn
ta quẩn quanh trong ấy, có những kỉ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con
người ta đắm say biết mấy, cũng phải đến ngày học cách buông tay.”

Cuộc sống vốn dĩ sẽ rất đẹp nếu con người biết cách buông bỏ nỗi buồn,
biết vươn lên và có cái nhìn đầy thiện cảm, thực sự tươi đẹp với cuộc đời riêng
của mình!

Báo cáo nội dung xấu