27. Còn nhiều lắm ngày mai

Còn nhiều lắm ngày mai

Đừng vì tình yêu nhất thời mà
phí hoài một đời.

Đừng vì một người đi mất rồi mà
phủi tay bất cần với những người xứng đáng bên cạnh.

Tôi không biết có nhiều người
trẻ giống mình không, nhưng rõ ràng là đôi lúc thành phố này dung dưỡng nỗi cô
đơn quá tốt. Bằng chứng là những ngày cuối tuần, chẳng thiết tha đi đâu, làm
gì, gặp gỡ. Chỉ thấy vui khi vùi mình trong chăn gối lạnh tanh hơi người, ngó
nắng chiều ngoài hiên xiên những đường hắt sáng lên mặt tỏ mờ, văng vẳng bên
tai là bài hát: “Ở cạnh ai, tôi cũng vô thức so sánh họ với người cũ. Cho dù người ta thương mình nhiều chăng nữa, cũng chỉ
xem như bạn bè, chẳng thay thế nổi người xưa. Làm đủ mọi chuyện cũng không thể làm
mình vui, cuối cùng, họ đành bỏ cuộc tháo lui”.[1]

[1] Lời bài hát “Thật sự em
không vui” – Chung Gia Hân.

Tự nghĩ tuổi trẻ đôi khi phí
hoài trong những nỗi buồn như thế, cũng là một chuyện thú vị. Không xét đúng
sai, không xét vị kỷ, chỉ biết là có những lúc cảm thấy chán hơi người và không
màng tiếp xúc xã hội ngoài kia. Chỉ muốn chính mình đối diện dịu dàng với nỗi
buồn vô ngôn của bản thân.

Thứ cảm giác ấy nặng trĩu thế
nào, tôi nghĩ bạn hiểu, nhưng nó lại là trọng lực kéo bạn rơi hẫng xuống đáy
sâu tận cùng của nỗi buồn.

Để rồi tự nảy lên.

Vì như ai đó đã bảo, cuộc sống
là một đồ thị hình Sin, đến điểm cực tiểu sẽ lại vươn lên và khi đạt cực đại sẽ
phải chuyển xuống. Nếu chưa từng rơi vào nơi cạn cùng sâu nhất của nỗi buồn,
thì biết đến chừng nào mới có điểm dừng, mới có nơi tựa đỡ để mình bật dậy và
hướng lên với niềm vui?

Thế nên đừng trách tôi bi quan
hay tiêu cực khi cứ cổ súy nỗi buồn. Vì chẳng có cách nào đương đầu và vượt qua
thứ tâm trạng tồi tệ ấy hiệu quả bằng việc cứ... đối diện và đi xuyên qua nó.
Đường thẳng bao giờ cũng nhanh gọn lẹ hơn là đường vòng quanh co tránh né. Bởi
vậy, cứ buồn, để mau chóng nếm trải hết cùng cực nỗi chán chường thất vọng, để
nhận ra mình còn một chặng đường dài của rất nhiều cảm xúc khác đang chờ trải
qua.

Và hơn hết, nỗi buồn trong tình
cảm càng cần thiết cho chúng ta chiêm nghiệm. Để thấm thía. Và để tỉnh ngộ.

Bởi, yêu thì có thể nhiều lần,
nhưng sống thì chỉ có một lần thôi. Yêu lầm thì yêu lại, nhưng sống sai thì
không có một cuộc đời thứ hai để làm lại đâu. Vậy nên đừng vì tình yêu nhất
thời mà phí hoài một đời, đừng vì một người đi mất rồi mà phủi tay bất cần với
những người xứng đáng bên cạnh.

Có những chiều thứ bảy

Ngồi chờ tin nhắn ai

Mà tổng đài rất “nhây”

Gửi toàn tin khuyến mãi!

Ôi những chiều thứ bảy

Chỉ muốn uống thật say

Rồi nằm ngủ hết ngày

Để quên đi người ấy...

Nhưng giật mình tỉnh dậy

Người chẳng thể ở đây

Mình vẫn cứ sống “lầy”

Tiếc chưa, chiều thứ bảy?!

Tóm lại, đi ra ngoài!

Tự mình phải nguôi ngoai

Thương mình đừng ngoảnh lại

Còn nhiều lắm Ngày Mai!

Báo cáo nội dung xấu