33. Yêu nhau hết nổi
Yêu nhau hết nổi
Luôn định sẵn có một người yêu
nhiều hơn để rồi đau,
còn một người yêu nhàn nhạt thì
lại giữ được lòng thanh thản.
Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó rằng:
“Trong cuộc tình này, ai yêu trước, người ấy sẽ thua. Và chuyện tình cảm, người
yêu ít hơn mới là người làm chủ được mối quan hệ.”.
Ngẫm lại thấy cũng buồn cười,
có điều buồn nhiều hơn chứ cười hổng nổi. Vì đúng thật cán cân tình cảm chẳng
bao giờ bằng hẳn về hai phía, luôn định sẵn có một người yêu nhiều hơn để rồi
đau, còn một người yêu nhàn nhạt thì lại giữ được lòng thanh thản.
Thế nên “buông tay” là một động
từ hết sức lạ kỳ vì khi chia động từ này ở thì hiện tại, bạn được cả hai mệnh
đề hoàn toàn trái ngược nhau. Có người phí hoài cả một quãng đời son trẻ mà
buông hoài vẫn không dứt được ngày cũ, đến nỗi các khớp tay đã đơ hết cảm giác
nhưng vẫn còn nắm chặt lấy toàn những trống
không. Nhưng cũng có người, chỉ một sáng tỉnh dậy, thấy lòng hết yêu là hết
yêu, nhẹ hơn cả gió thu vờn lá trên mặt đường xao xác. Bởi với họ, buông tay
chẳng qua chỉ là chuyện cầm lên được thì đặt xuống được, đến cả con tim một
phút còn thay nhịp đập mấy chục lần thì huống hồ phải bận lòng đến cử động của
bàn tay lúc níu - giữ hay thả - buông.
Yêu nhau, cũng hệt như chơi kéo
co, phải có lực giằng từ cả hai phía. Chứ một bên đã lơi tay thì trò chơi chẳng
khác nào chỉ còn một người tự thu dây về hết phía mình rồi tự cuộn lấy bản thân
trong mớ rối nùi của tình cảm.
Tôi từng viết: “Khi người ta
trẻ, người ta còn dư dả những niềm tin trong lành nhất để trao đi và nhận lại
yêu thương”. Nhưng khi người ta hết trẻ thì sao? Niềm tin suy cho cùng đâu thể
hồi sinh từ tro tàn như phượng hoàng cháy kiệt cùng trong truyện cổ, nhất là
sau khi trải qua đủ nhiều những cái buông tay, liệu còn ai đủ vững lòng đan tay
mình vào một bàn tay xa lạ khác, thêm một lần nào nữa? Huống hồ những con mắt
trần gian của chúng ta chẳng thể phân biệt nổi đâu là yêu thương, đâu là qua đường
cứ xiên quàng vào nhau giữa thời đại hỗn mang nơi mà những giá trị ảo mang tên
“phù phiếm” được xem là thước đo đầu tiên để kết bạn, kết thân và kết đôi.
Viết lảm nhảm nhân một ngày
thấy mình hết-trẻ, hết-niềm-tin, hết-yêu-nổi và đang hồ nghi phải chăng hai chữ
“yêu thương” chính là phân thân trá hình đội lốt của hai chữ “mắc mệt”.

