Vụ Bí Ẩn Thằng Bù Nhìn Xấu Xa - Chương 19 - 20

Chương 19

Câu chuyện của Ben

Các người
có thể giải thích cho tôi xem chuyện gì đã xảy ra không?

Bà Chumley ngồi thẳng người trên xe lăn, tay bấu chặt vào
tấm chăn phủ chân, đang nhìn cả nhóm người đứng trước mặt mình.

Ben Agnier, Letitia, Gérald Malz và Ba Thám Tử Trẻ ngồi
xuống.

- Tôi rất lo... - Ben bắt đầu nói.

Nghe tiếng cảnh sát đi lại dưới tầng hầm, nơi một nhóm
chuyên gia đang chụp hình và thu thập manh mối như dấu vân tay và dấu chân.
Nhiều cảnh sát khác đang điều tra phía bên nhà bảo tàng Mosby.

Bà Chumley ngắt lời Ben:

- Burrow đâu rồi? - Bà hỏi. -
Còn chị Burrow nữa?... Letitia ơi! Đến giờ ăn tối rồi. Mà chưa thấy dọn trà
nữa!

- Để cháu đi đun nước. - Cô nói ngắn gọn.

Thật ra, cô không động đậy. Cô vẫn ngồi
trong chiếc ghế bành nhỏ cạnh Ben Agnier và nhìn ông với sự tò mò pha lẫn sự
khâm phục.

- Anh đã theo dõi biệt thự phải không? - Cô
hỏi. - Anh thật thông minh và có sáng kiến.

Dưới mái tóc trắng, mặt người đàn ông đỏ
lên.

- Không phải là do tôi khôn lắm đâu,
nhưng... một lần nữa xin nói lại, tôi lo cho bà Chumley.

- Ben, anh thật tử tế. - Bà Chumley nói. -
Nhưng tại sao phải lo cho tôi?

- Thì... tôi không thích Burrow lắm. - Ben
giải thích. - Từ ngày ông ấy đến đây, tất cả đã thay đổi.

- Thay đổi à, là sao? - Bà Chumley đáp. -
Theo tôi, thì mọi thứ tốt lên chứ. Tôi cứ mừng là thuê được những người giỏi,
làm việc tốt. Letitia à, cháu không tưởng tượng nổi số gia nhân mà dì cho thử
việc sau khi mẹ cháu mất đâu. Không ai làm dì hài lòng cả... cho đến khi vợ
chồng Burrow đến.

Gérald Malz xẵng giọng kêu:

- Cặp gia nhân quý giá của chị là một băng
trộm!

Bà Chumley phản đối:

- Anh có chắc không? Vậy là cả hai đào hang
suốt thời gian ở đây à? Không hiểu làm thế nào mà đào nổi! Thật là một câu
chuyện hoang tưởng!

- Họ làm việc ban đêm trong khi bà ngủ. - Hannibal nói.

- Nghĩ đến thôi, tôi muốn bệnh luôn. - Bà
già nói. - Nhưng bao giờ thì họ ngủ? Cậu có nói được không?

- Không phải đêm nào họ cũng đào. - Ben
giải thích. - Có khi họ làm việc ban ngày nữa. Chính vì vậy mà họ buộc tôi phải
thôi việc.

- Tôi không hiểu. - Bà Chumley lầm bầm. -
Burrow nói anh tự xin nghỉ việc. Vì vậy mà chúng tôi đã thuê một sinh viên.

- Burrow đã tống cổ tôi đi. - Ben nói lại.
- Vào một buổi sáng, tôi đã bắt gặp hắn đi lên từ tầng hầm, áo quần dính đầy
đất và đang đẩy chiếc xe cút kít đầy xà bẩn. Phải thừa nhận rằng gặp một quản
gia bận lao động xây dựng như thế là không bình thường. Thế là tôi hỏi chuyện.
Hắn bảo có phần tường tầng hầm bị sập và hắn đang dọn dẹp. Tôi không tin. Tôi
biết rõ tầng hầm biệt thự, tường kiên cố lắm. Tôi đã sai lầm để cho hắn đoán
rằng tôi nghi ngờ. Hắn đuổi tôi ngay.

- Thật quá đáng! - Bà Chumley thốt lên. -
Tôi mới là người có quyền đuổi anh, chứ đâu phải Burrow!

- Tôi cũng nghĩ như thế. - Ben tuyên bố. -
Nên tôi đi bấm chuông cửa nhà để báo tin cho bà. Nhưng chính chị Burrow là
người mở cửa. Chị nói bà đang ngủ và dặn không được quấy bà. Về sau, mỗi khi
thử liên lạc với bà, tôi lại bị đụng chị ấy. Thế là tôi gọi điện thoại, nhưng
lúc nào cũng bà Burrow trả lời điện. Tuyệt vọng quá, tôi viết thư nhiều lần cho
bà. Chắc là bà không bao giờ nhận được thư tôi?

- Không! - Bà Chumley buồn rầu lắc đầu. -
Trời ơi! Vậy là tôi hầu như là tù nhân của hai người này, vậy mà tôi không hay
biết gì! Lỡ họ giết tôi thì sao!

- Tôi không nghĩ họ dám làm thế, - Ben
Agnier nói. - Nhưng tôi vẫn thấy rất lo. Thế là tôi quyết định theo dõi biệt
thự từ một nhà chòi bỏ hoang ở Rock
Rim Drive. Tôi dừng lại đó mỗi ngày, và chỉ ra đi
sau khi đã nhìn thấy bà trên sân hiên. Tôi tự nhủ rằng, khi mà tôi vẫn còn thấy
bà sống bình thường, thì không có gì phải lo cả.

Ben dừng lại rồi nói tiếp:

- Rồi một ngày đẹp trời, ông bác học hói
đầu đến đây và gieo cánh đồng lúa này. Cũng gần khoảng thời gian đó, đến phiên
ông già Jason Creel, từng làm vườn cho nhà Radford hơn hai mươi năm, bị đuổi
việc.

- Chính tôi đã cho ông ấy thôi việc, - bà
Chumley thú nhận. - Ông già tội nghiệp đã trở nên lôi thôi quá. Và tôi cũng
biết ông ấy không cần làm việc để sống nữa.

- Đúng, - Agnier thừa nhận. - Ông ấy tiếp
tục đến đây chỉ vì trung thành với chủ mà thôi. Ông ấy cũng không ưa Burrow...
Rồi đến lượt cô Letitia đến biệt thự. Mỗi ngày, tôi nhìn thấy cô ấy trên sân
hiên. Tôi nghĩ rằng có lẽ bà và cô đều cảm thấy rất cô đơn. Không bao giờ có ai
đến thăm, ngoại trừ ông Malz và nhà bác học nghiên cứu côn trùng.

- Anh nói tôi à? - Charles Wooley hỏi.

Ông vừa mới xuất hiện ở ngưỡng cửa và tuyên bố:

- Cảnh sát đến tận nhà tôi tra hỏi. Tôi phải trình bày tôi đã làm gì trong
ngày rồi mới được họ cho phép đến đây cùng mọi người chờ họ làm việc xong. Có
lẽ họ không muốn tôi quẩn quanh ở đó để tự do làm việc.

Ông có một cử chỉ tử tế về hướng Ben:

- Xin lỗi tôi đã ngắt lời anh! Nói tiếp đi!

Letitia quay sang ông già.

- Nếu ông lo cho dì dữ vậy, - cô nói. - Thì sao ông không đến nói chuyện
với tôi khi ở sân hiên?

Ben đỏ mặt.

- Hôm bữa tôi có định làm thế, nhưng lại gần như đụng đầu với ba cậu bé
này.

Nét mặt ông càng bối rối hơn khi nói với Ba Thám Tử Trẻ:

- Tôi xin thú nhận rằng các cậu đã làm tôi sợ vô cùng, khi rượt đuổi theo
tôi!

- Ông hãy nói cho chúng tôi về thằng bù nhìn! - Letitia ngắt lời. - Ông đã
nghĩ gì khi nhìn thấy thằng bù nhìn?

- Thằng bù nhìn duy nhất mà tôi thấy là thằng bù nhìn đóng đinh trên hàng
rào. - Ben tuyên bố.

Ông thở dài, gật đầu rồi nói tiếp:

- Các cậu có biết tôi rất mừng khi thấy các cậu có mặt thường xuyên trên
đồi không? Nhờ các cậu, cô Letitia và bà Chumley có được mối liên lạc với thế
giới bên ngoài. Tôi cảm thấy yên tâm hơn. Nhưng hôm nay, sau khi thấy các cậu
đến rất sớm, tôi nhận thấy các cậu không xuất hiện trở lại nữa, tôi bắt đầu
thấy lo. Đột nhiên tôi thấy Burrow mang xe đạp của các cậu vào nhà xe cất. Cô
Letitia và bà Chumley đều không thấy lên sân hiên. Tôi lo lắng hơn bao giờ hết
và tiếp tục theo dõi. Nhờ vậy mà tôi thấy Burrow ra đi, rồi quay về cùng chiếc
rơ-moóc thuê. Tôi tự hỏi không hiểu một quản gia cần rơ-moóc để làm gì! Thế là
tôi không buông lỏng sự theo dõi, mà trái lại nữa kìa! Sự kiên nhẫn của tôi đã
có kết quả, hai giờ sau tôi thấy vợ chồng Burrow ra đi bằng xe. Xe và rơ-moóc
đầy ắp đồ. Điều duy nhất tôi không thấy được là xe chở cái gì.

- Những bức tranh của các danh họa. - Malz giải thích. - Trị giá hàng triệu
triệu đôla!

- Tôi thấy sự ra đi như vậy hết sức khả nghi. - Ben nói. - Thế là tôi lên
biệt thự. Cửa đóng hết, nhưng tôi cậy được cửa sổ nhìn ra sân hiên để vào nhà.

- Và ông đánh thức tôi. - Letitia cắt ngang.

- Thậm chí tôi đã phải lay cô. Có lẽ cô bị cho uống thuốc. - Ben nói thêm.
- Rồi tôi đã đánh thức bà Chumley, bà cũng có vẻ không tỉnh táo lắm.

- Rồi sau đó, ta đã đi tìm ba cậu bé, - Letitia nói tiếp. - Do không thấy
các cậu ở đâu cả, Ben đã nghĩ đến tầng hầm. Và đúng vậy, ba cậu đang bị nhốt
trong phòng lạnh.

- Và nhờ ơn trời, ông đã kịp thời cứu chúng tôi! - Hannibal nói với lòng
biết ơn.

Hannibal vừa nói vừa ra đứng dưới bức tranh Vermeer sao chép. Xung quanh
hiện lên một dải tranh bị phai màu nhiều.

- À, ta hầu như đã buộc vợ chồng Burrow cuốn gói nhanh. - Hannibal nói. -
Do chúng tôi lục soát tầng hầm và tìm ra đường hầm, bọn chúng buộc phải vô hiệu
hóa chúng tôi và bỏ trốn thôi.

Có tiếng gõ cửa. Cảnh sát trưởng Reynolds xuất hiện.

- Người của tôi sắp xong rồi. - Ông thông báo.- Nhà báo sắp đến rồi. Nếu
mọi người không muốn nói chuyện với giới báo chí, thì tôi có thể tuyên bố với
họ.

- Ồ, hay quá! - Bà Chumley thở dài. - Tôi rất cám ơn ông. Letitia ơi, cháu
làm ơn đi đun nước đi. Dì rất muốn uống một ly trà.

- Để cháu đi đun! - Hannibal nói.

Thám tử trưởng ra cửa, dừng lại một chút ngay
ngưỡng cửa. Peter và Bob liếc
nhìn nhau. Trong khi đứng lại, sếp đã véo môi dưới. Như vậy có nghĩa là thám tử
trưởng đang suy nghĩ một vấn đề mới... và cũng có nghĩa sếp có một ý tưởng mới
trong đầu.

Chương 20

Phát hiện

Hannibal ngồi trong bếp chờ nước sôi. Ngay trước mặt, trên bàn, bên
cạnh máy điện thoại, có tờ báo mở ngay trang trò chơi ô chữ. Hannibal máy móc cầm báo lên và tìm thấy dưới
báo một quyển sổ có lẽ dùng để ghi chép những gì cần mua hay lời nhắn lại.

Có người đã viết nguệch ngoạc trên trang
đầu. Có một loạt hình trái tim có mũi tên xuyên qua, một hai từ không đọc nổi
và từ “Vermeer” lặp lại nhiều lần. Có cả một số điện thoại.

- A ha! - Hannibal kêu.

Không do dự, thám tử trưởng nhấc máy và
quay số trước mắt. Ở đầu dây bên kia, có người trả lời:

- Alô, hãng thuê rơ-moóc Harris nghe đây!
Chúng tôi giúp gì được cho quý khách?

- Ông đã giúp được tôi nhiều lắm rồi. - Hannibal đáp. - Cám ơn
ngàn lần!

Nói xong, Hannibal gác máy xuống, rồi chau mày đọc một
đoạn ghi chép trong góc tờ giấy.

- Bộ lông cừu vàng. - Thám tử trưởng đọc
khẽ. - Cờ Panama.

Ấm nước bắt đầu kêu. Hannibal không hề chú ý đến, mà vẫn lật báo
xem, một nụ cười thoáng hiện trên môi.

- Babal ơi, cậu làm sao vậy? - Giọng của
Bob kêu. - Bộ cậu không nghe ấm nước kêu sao? Cậu có bị điếc không đó?

Thấy Hannibal vẫn không trả lời, Bob chạy
ra tắt bếp. Peter cũng chạy đến xem.

- Babal ơi! Sao vậy? - Peter hỏi thăm.

- Rồi! - Hannibal đột ngột la lên. - Chú cảnh sát
trưởng Reynolds ơi!

Thám tử trưởng nhảy phốc ra khỏi ghế và lao
ra cửa... xém chút nữa đụng đầu với chính ông cảnh sát trưởng Reynolds đang
chuẩn bị vào.

- Sao vậy? Sao vậy? Có chuyện gì nữa đây?

- Chú xem đây! - Hannibal kích động đến hai tay run rẩy và
kêu. - Chú đọc đi! Bộ lông cừu vàng! Chú thấy không... Còn đây trong báo, ở
trang lịch khởi hành hằng ngày của tàu biển! Bộ lông cừu, mang cờ Panama, sẽ rời
San Pedro ngày hôm nay, lúc hai mươi giờ mười lăm. Chú ơi! Không còn bao nhiêu
thời gian đâu!

Cảnh sát trưởng Reynolds nhìn quyển sổ.

- Cậu tìm thấy ở đâu vậy? - Ông hỏi.

- Ngay bên cạnh điện thoại. Còn số ghi trên
giấy là số của hãng Harris cho thuê rơ-moóc. Chú thấy không, có kẻ đã ngồi bàn
này để gọi điện thoại đến hãng thuê cũng như ghi nhận rằng Bộ lông cừu mang
quốc tịch Panama.
Có rất nhiều tàu lấy cờ nước này. Có lẽ vợ chồng Burrow lên kế hoạch giờ cuối
để chuồn và cùng lúc mang mấy bức tranh quý giá ra khỏi nước này. Vậy là bọn
chúng sẽ lên tàu Bộ lông cừu vàng và đến... nơi đến của tàu này!

- Đúng, mọi chuyện rất rõ! - Ông Reynolds
thốt lên.

- Vậy cần phải ngăn không cho chiếc tàu rời
bến! - Hannibal
la lên nữa.

Cảnh sát trưởng Reynolds nhấc máy điện
thoại, xin được nối máy với chính quyền San Pedro, tự xưng tên và chức danh.
Ông giải thích phải hoãn giờ khởi hành của con tàu Bộ lông cừu vàng lại.

- Tôi sẽ có mặt tại cảng khoảng nửa tiếng
nữa. - Ông nói rõ. - Nhưng từ đây đến đó, nhớ phải bắt tàu ở lại cảng.

Ông gác máy đúng lúc Gérald Malz bước vào
nhà bếp.

- Bà Chumley phái tôi vào đây xem có chuyện
gì xảy ra. - Ông trình bày. - Trời! Tôi chưa bao giờ thấy ai vội uống trà như
thế!

- Hannibal
sẽ dọn trà cho bà ấy trong vòng một phút nữa. - Reynolds nói. - Trong khi chờ
trà, thì tôi cần anh, anh Malz à!

- Cần tôi à? - Chủ nhiệm nhà bảo tàng ngạc
nhiên nói.

- Phải. Tôi muốn nhờ anh đi cùng tôi đến
San Pedro. Hannibal
nghĩ rằng bọn trộm đã lên tàu Bộ lông cừu vàng. Tôi đã báo để chiếc tàu này
không được phép rời cảng trước khi tôi đến đó. Anh sẽ giúp tôi nhận dạng đồ bị
đánh cắp ở nhà bảo tàng Mosby... với điều kiện có tranh trên tàu.

- Trời đất! - Malz khẽ thốt lên.

- Tụi cháu đi theo được không ạ? - Peter
nhanh miệng xin. - Hay ít nhất cho Hannibal
được đi theo? Chính Hannibal đã tìm ra dấu vết bọn trộm mà!

- Thì chính Hannibal sẽ là người được báo tin đầu tiên nếu
tôi tìm ra tranh! - Reynolds đáp. - Đi, anh Malz! Nhanh lên!

Cảnh sát trưởng Reynolds nắm cánh tay ông
Malz, kéo ông ra khỏi bếp.

- Úi chà! - Peter kêu. - Xui quá!

Hannibal không nói gì. Cậu chỉ đốt bếp đun nước lại và khi nước sôi, cậu
pha trà. Bob tìm thấy tách trong tủ. Peter tìm thấy bánh. Chẳng bao lâu Ba Thám
Tử Trẻ trở ra phòng khách tìm bà Chumley cùng một mâm đầy thức ăn.

- À! Thích quá! - Bà quản gia thốt lên. - Tôi đói lắm. Còn cháu,Letitia?
Cháu chưa ăn gì cả ngày.

- Cháu không muốn ăn. - Letitia thú nhận.

- Còn dì thì đói lắm. - Bà Chumley tuyên
bố. - Tôi sẽ ăn hết mấy bánh này. Anh Wooley, mời anh dùng trà và ăn bánh. Anh
Ben nữa! Còn ba cậu bé kia, thì khỏi mời nhé... Anh Gérald Malz đâu rồi? Sao
không ra uống trà cùng ta?

- Chú Malz vừa mới đi San Pedro cùng chú
cảnh sát trưởng Reynolds. - Hannibal
thông báo. - Hai chú hi vọng sẽ bắt được vợ chồng Burrow trước khi bọn chúng
kịp chuồn mất cùng chiếc tàu Bộ lông cừu vàng.

Bà Chumley đang rót trà, đột ngột dừng tay,
đặt bình trà trở xuống bàn. Tưởng như bà đột nhiên không còn sức để nhấc bình
trà nữa.

- Trong khi chú cảnh sát trưởng Reynolds đi vắng. - Hannibal thản nhiên nói tiếp. - Tụi cháu sẽ
có cuộc nói chuyện ngắn với bà, thưa bà Chumley. Bà có thể cho tụi cháu biết bà
và vợ chồng Burrow đã thỏa thuận với nhau như thế nào để chia chiến lợi phẩm!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.