Dấu mộng - Chương 09 + 10
Chương 9: Quần áo
Về đến công ty cô
không gặp Trương Nhu, chỉ thấy Tiền Thụy Na hớn ha hớn hở như thể vừa vớ được
món hời.
Hề Kỷ Hằng không
ngồi im trên ghế được lâu, buổi chiều đã không thấy tăm tích đâu cả. Giản Tư
nhìn đồng hồ thấy sắp đến giờ hẹn liền thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, thường
ngày Tiền Thụy Na luôn là người về trước, hôm nay thấy cô như thế thì vô cùng
thích thú, bởi cuối cùng thì Giản Tư cũng có được hành động như một người bình
thường. Cô đến sớm hơn giờ hẹn nhưng đến nơi thì đã thấy Tưởng Chính Lương và
Trương Nhu ngồi đợi mình tự lúc nào. Hai người họ đang thì thầm nói chuyện,
Trương Nhu ngước mắt nhìn cô, ánh mắt trìu mến xót xa hơn ngày thường, vẻ mặt
cũng dịu dàng hơn, trực giác mách bảo Giản Tư, chắc chắn Tưởng Chính Lương đã
kể cho Trương Nhu nghe chuyện của cô. Cô không trách Chính Lương, chuyện cũ đã
qua, cô không có quyền ngăn cản người khác nhắc đến nó.
Chính Lương hiểu rõ
cô, nên không miễn cưỡng bắt cô chọn món ăn, chỉ hỏi qua Trương Nhu rồi tự mình
gọi món, phần lớn đều là những món Giản Tư thích ăn. “Trước khi về mới gọi món
cho dì, như thế mới không bị nguội.”
“Không cần đâu.”
Giản Tư vội vàng từ chối.
“Em về nhà mới nấu
cơm thì dì phải chờ lâu lắm” Trương Nhu chen vào, vỗ vỗ cánh tay cô.
Trong lúc chờ đồ
ăn, Trương Nhu cố làm ra vẻ tự nhiên nói: “Hôm nay chị và Chính Lương đi dạo
phố, à, em đừng có nói với Tiền Thụy Na đấy, cô ta mà biết chiều nay chị ra
ngoài không phải vì chuyện công ti thì sau này ngày nào cô ta cũng sẽ biến mất
dạng đấy.” Chị cố ý cười mấy tiếng. “Sắp chuyển mùa rồi, chỗ nào cũng giảm giá,
chị mua nhiều quần áo lắm, tiện thể mua cho em vài chiếc.” Trương Nhu lôi đống
túi giấy dưới chân ghế đẩy về phía Giản Tư.
Giản Tư ngại ngùng
nhìn đống đồ dưới chân mình. “Phó giám đốc... em không thể nhận được.” Không
phải cô khách sáo, mà tấm thịnh tình này cô không tài nào gánh vác nổi.
“Không ở công ti
thì cứ gọi tên chị là được.” Trương Nhu nhìn khuôn mặt xanh xao của cô, biết
đống quà này ít nhiều cũng làm cô khó xử. “Thôi được, Giản Tư, chị nói thẳng
luôn nhé. Tháng sau văn phòng phó giám đốc chính thức hoàn thành, em là trợ lý
của chị, thường xuyên phải ra ngoài lo công việc, em ăn mặc đẹp đẽ thì chị mới
có thể diện, đây là việc công. Còn về việc tư... em cứ coi như chị đang lấy
lòng em đi, hi vọng sau này em sẽ cố gắng hơn nữa để giúp chị, chúng ta phối
hợp ăn ý nhé...” Trương Nhu cười tinh quái, có chút nghịch ngợm, không chọc
được Giản Tư cười, nhưng Chính Lương thì có. “Nếu em cố gắng, chị sẽ xem xét
rút ngắn thời gian thực tập của em.”
“Phó giám đốc...”
Giản Tư biết Trương Nhu nói như thế, chỉ để cô có thêm lý do chính đáng để
thuyết phục bản thân mình.
“Tư Tư, nhận đi,
Trương Nhu cũng là bạn của em mà.” Tưởng Chính Lương thẹn thùng cười cười. “Bọn
anh sắp kết hôn rồi.”
Giản Tư thật lòng
chúc phúc cho họ, đây là tin tốt lành ít ỏi mà cô nghe được trong mấy năm nay,
nó khiến cô sung sướng. Cô cảm thấy mình vẫn còn may mắn, vì có một người bạn
tốt như Tưởng Chính Lương.
“Chị đi vệ sinh
chút nhé.” Trương Nhu thấy Giản Tư mỉm cười, tâm trạng cực tốt, cười hì hì đứng
dậy.
“Tư Tư.” - Tranh
thủ lúc Trương Nhu đi WC, Tưởng Chính Lương nói nhanh với cô. “Em đừng trách
anh kể cho Trương Nhu nghe gia cảnh nhà em, còn chuyện tình cảm của em với Hề
Thành Hạo, anh không nói nửa lời.” Anh cau mày hối lỗi. “Lúc đó thật sự anh
không hề biết Hề Đồng Tiên là bố của Hề Thành Hạo, anh mới biết tin anh ta mới
từ Mỹ về. Em đừng suy nghĩ nhiều, Hải Đồ là một công ty con của Gia Thiên, cơ
hội em gặp anh ta vô cùng ít ỏi, em cứ yên tâm làm việc ở đó, như thế Trương
Nhu sẽ giúp đỡ em được nhiều hơn.”
Giản Tư gật đầu, cô
còn biết nói gì nữa? Những gì cần nói, những gì cần nghĩ, Chính Lương đều lo
hết cho cô rồi.
Trương Nhu trở lại,
thức ăn lần lượt được đưa lên, có mặt Giản Tư nên Chính Lương và Trương Nhu
cũng không tiện nói những lời thân mật quá, Tưởng Chính Lương cười nói: “Anh
còn một tin vui khác, dành cho cả hai em, nhưng không biết chính xác là lúc
nào.”
“Vòng vo ít thôi!”
Trương Nhu trợn mắt nhìn anh.
“Ngài chủ tịch có
khả năng sẽ điều vị thiếu gia của hai em về tổng công ty, nếu không có sự cố
bất ngờ gì, thì Hải Đồ sẽ do em làm chủ. Đừng vui mừng sớm thế, anh nói là nếu
không có sự cố bất ngờ. Hai quý cuối năm, bọn em càng phải cố gắng hơn nữa, nếu
như thuận lợi, hai em một người thành giám đốc, một người thành thư ký giám
đốc, đều được thăng cấp cả.”
Trương Nhu cười ha
ha. “Em sớm biết mà, trông em như thế này mà cứ phải đi làm bảo mẫu cho cậu bé
hai mấy tuổi đầu ấy à? Ông bác sẽ sớm đưa cậu ta vào quỹ đạo.” Giọng điệu châm
biếm, nhưng khi nhắc đến Hề Kỷ Hằng, Trương Nhu cũng không che giấu được sự
trìu mến, cứ như thể đang nhắc tới cậu em trai kém cỏi của mình.
Bữa cơm vui vẻ
nhanh chóng kết thúc, lúc chia tay trước cửa nhà hàng, Tưởng Chính Lương chu
đáo dặn Giản Tư: “Hai túi màu nâu này là mua cho dì, để dì cũng được chung
vui.”
Giản Tư gật đầu,
Chính Lương thật hiểu rõ tình cảnh nhà cô, nếu như đống quần áo này đều là của
cô, không những sẽ có lỗi với mẹ cô, mà còn khiến cô không thể mặc chúng.
Giản Tư ôm túi đồ
đứng trước cửa dán đầy những quảng cáo, lòng dạ rối bời, hít sâu một hơi, cô mở
cửa, cởi dép bước vào nhà. Căn phòng cũ nát đầy mùi ẩm ướt, cô rón rén bước vào
phòng mẹ, Khổng Tú Dung không thèm để ý đống đồ bắt mắt trên tay cô, ánh hoàng
hôn u ám lọt qua cửa kính, khiến bà trông càng tiều tụy, Giản Tư không dám nhìn
kỹ mẹ, mỗi lần nhìn vào khuôn mặt ấy, cô thầm kinh ngạc, đây là mẹ của cô sao?
Mẹ từng là một người phụ nữ xinh đẹp, nhã nhặn, nhìn mẹ, cảm giác tội lỗi trong
cô lại tăng lên. Thái độ im lặng chờ đợi của mẹ cho cô biết, hôm nay e là không
dễ dàng gì, người bệnh lâu ngày, tính khí quái đản chỉ có người chăm sóc họ mới
biết được, dù là chuyện đáng mừng nhưng họ vẫn có thể nổi cơn lôi đình, la hét
ầm ĩ như thường.
“Mẹ.” Cô đặt đống
đồ xuống, bật đèn. “Ăn cơm thôi mẹ, hôm nay Chính Lương và vị hôn thê của anh
ấy mời cơm.” Cô gái Giản Tư thường ngày ít lời luôn cố nói nhiều trước mặt mẹ,
bởi cô biết mẹ rất cô đơn. “Bất ngờ quá mẹ nhỉ, Chính Lương lại kết hôn với sếp
của con.”
“Túi đồ kia ở đâu
ra?” Khổng Tú Dung lạnh nhạt cắt ngang lời cô.
Giản Tư cắt môi,
cánh tay đang bày đồ ăn dừng lại, “Sếp của con, chị Trương Nhu tặng.”
“Nó cho mày thì mày
nhận luôn hả?” Khổng Tú Dung quét ánh mắt sắc bén lên người con gái. “Tao ghét
nhất loại con gái ti tiện nhòm đông ngó tây! Mày phải biết bằng lòng với cuộc
sống của mày chứ? Cần quần áo của người ta để làm gì! Có quần áo mới thì mày sẽ
thành công chúa sao?”
Giản Tư không nói
gì, im lặng lắng nghe, cô biết, mẹ chửi mắng phần lớn là để xả cơn bực bội, một
người bị nhốt trong căn nhà chật hẹp tăm tối này bao nhiêu năm, chẳng khác ngồi
tù, dĩ nhiên có lắm nỗi bực bội.
“Tại sao nó mua
quần áo cho mày?” Câu hỏi cuối cùng cho thấy cơn bực tức đã giảm dần. Giản Tư
vội vàng giải thích: “Phó giám đốc nói muốn con làm thư ký riêng của chị ấy,
sau này không tránh khỏi phải ra ngoài công tác, ăn mặc tùy tiện quá...” Cô
ngừng lại chút. “Sẽ ảnh hưởng đến bộ mặt công ti, bởi vì chị ấy là vợ chưa cưới
của Chính Lương, nên cũng coi như bạn con, xét chuyện công việc hay việc riêng
chị ấy đều muốn tặng cho con ít quần áo.” Cô phát hiện cái cớ mà Trương Nhu
nghĩ ra vô cùng hợp lí, cô chẳng những có thể tự an ủi mình mà còn thuyết phục
được mẹ.
Khổng Tú Dung im
lặng một lúc, mới lãnh đạm nói: “Đưa quần áo đây ta xem.”
Giản Tư mừng rỡ,
không ngờ cơn bão hôm nay lại nhanh chóng yên ắng như thế. “Chính Lương cũng
mua tặng mẹ hai món này.” Cô quay lại đưa hai chiếc túi màu nâu cho mẹ.
Phụ nữ nhìn thấy
quần áo ai chẳng vui, Khổng Tú Dung cũng không ngoại lệ. Bà bảo Giản Tư bày hết
quần áo lên giường để xem kĩ từng chiếc. Trương Nhu chắc chắn đã tốn không ít
công sức, đống quần áo chị mua cho Giản Tư, kiểu dáng và cỡ rất vừa vặn, vừa
giản dị xinh xắn vừa ngọt ngào thanh thoát, thích hợp mặc đến công ty hoặc dạo
phố. Ba bộ quần áo còn có thể phối hợp với nhau, đầy đủ từ áo thun mặc trong
cho đến áo khoác dài tay mặc ngoài, thậm chí còn có thêm hai đôi giầy.
Khổng Tú Dung ngắm
nghía hồi lâu, rồi nói: “Đã nhận lòng tốt của người ta thì phải biết báo đáp,
chúng ta không phải loại người rình ăn của người khác, có hiểu không?”
Giản Tư gật đầu.
“Mẹ, ăn cơm thôi, không thì nguội mất.”
Nhìn mẹ chăm chú ăn
cơm, Giản Tư mỉm cười, cuộc sống của cô thật ra đã thay đổi, cô mãn nguyện với
sự thay đổi này, đây mới chính là thứ cô mong muốn.
Chương 10: Từng
trải
Giản Tư mặc bộ quần
áo mới Trương Nhu tặng, cô bồn chồn ngồi trên ghế trong phòng làm việc, trong
lòng không khỏi ngại ngùng khi nghĩ tới đoạn Trương Nhu bước vào nhìn thấy mình
trong trang phục này.
Trương Nhu bước
vào, khuôn mặt toát lên sự kinh ngạc và tán thưởng, chị cười phóng khoáng, khẩu
khí tự nhiên: “Đẹp lắm, Tư Tư.” Lời khen ngợi trực tiếp làm Giản Tư hơi xấu hổ,
nhưng thái độ thẳng thắn của chị khiến cô thở phào nhẹ nhõm. Quần áo được xem
như quà tặng, nhưng dù sao nó cũng mang hàm ý bố thí, nếu chị vì sợ cô ngượng
ngùng mà làm bộ như không có chuyện gì bước qua, chắc cô còn thấy khổ sở hơn.
Tiền Thụy Na lúc
nào cũng hớt ha hớt hải bước vào công ty, lúc nhìn thấy Giản Tư, cô ta há mồm
trợn mắt, rõ ràng rất bất ngờ, bị cô ta soi chằm chằm một lúc lâu, Giản Tư đành
ngẩng đầu cười gượng.
Tiền Thụy Na cong
môi, không chịu đi mà lại gần quan sát kỹ bộ quần áo của cô. “Ồ? Đều là hàng
hiệu. Cậu...” Cô ta nheo mắt. “Có phải cậu vớ được đại gia rồi phải không?”
Lông mày Giản Tư
nhíu lại khó chịu, chưa kịp trả lời thì nghe thấy Trương Nhu gọi cô vào. Tiền
Thụy Na hậm hực nhìn theo bóng Giản Tư khuất dần sau cánh cửa.
Trương Nhu ra hiệu
cho Giản Tư ngồi xuống, cô cảm thấy rất căng thẳng, không hiểu vì sao thái độ
của chị lại nghiêm túc y như ngày đầu cô đến phỏng vấn, chị lật tài liệu trên
tay, ngẩng đầu nhìn Giản Tư đang đứng rụt rè bên cạnh. “Giản Tư, em có biết vấn
đề lớn nhất của em ở đâu không?”
Tay khẽ run rẩy,
khuôn mặt trắng toát, Giản Tư lo lắng nghĩ không lẽ cô đã làm sai chuyện gì rồi
sao?
“Vấn đề lớn nhất của
em là không tự tin!” Trương Nhu dùng ngón tay gõ lên mặt bàn. “Em là trợ lý của
chị, muốn để khách hàng tin tưởng em, thì trước tiên chính em phải tự tin vào
bản thân mình.”
Tự tin vào bản
thân? Giản Tư cúi đầu, cô... còn có thể làm được sao?
Trương Nhu đẩy tập
tài liệu đến trước mặt cô. “Tự tin cũng cần được nuôi dưỡng, không phải hôm nay
chị đòi hỏi, thì ngày mai em tự tin luôn được. Đầu tiên, Giản Tư, lúc nói
chuyện, nhất định em phải nhìn thẳng đối phương. Đây là yêu cầu đầu tiên của
chị, nếu ngay cả chuyện này em cũng không làm được... chị chỉ còn cách tìm thư
kí khác, em cũng chỉ có thể làm trợ lí mà thôi.”
Giản Tư khẽ gật
đầu, cô rất cảm kích ý tốt của chị, cô biết chị đang giúp mình.
“Hôm nay chị đã hẹn
với Phó giám đốc Ngụy của công ti Kì Thắng, em đi gặp anh ta để bàn kĩ nội dung
dự án này.” Trương Nhu nói chắc nịch.
Giản Tư sợ hãi nhìn
tập tài liệu trước mắt, nhưng cô biết, cô phải đi bước này, chẳng phải cô ghét
mình của hiện tại sao? Phải thay đổi, đây chính là bước đi đầu tiên. Gặp được
Trương Nhu là may mắn của đời cô.
“Em không cần lo
lắng, sở dĩ chị yên tâm cử em đi, vì lý do thứ nhất là dự án này về cơ bản chị
đã thương lượng xong qua điện thoại với Kỳ Thắng, lần này chỉ là nói rõ nội
dung chi tiết, có khúc mắc nào, em ghi chép rõ ràng, về báo lại cho chị. Lý do
thứ hai, Phó giám đốc Ngụy rất tốt, rất độ lượng với người mới. Vì thế, em phải
nhân cơ hội này, tích lũy thêm kinh nghiệm.”
Giản Tư lại gật
đầu, cầm tập tài liệu lên.
“Em xem kĩ rồi vào
đây, coi như chị là khách hàng, làm thử một lượt, để khi gặp người ta em sẽ
không cảm thấy căng thẳng nữa, chú ý, tuyệt đối không được cúi đầu thao thao
bất tuyệt, lúc nói chuyện phải mỉm cười lịch sự với đối phương, thế mới lưu lại
ấn tượng tốt cho khách hàng. Em luyện tập đi, nhớ kĩ lời chị dặn.”
“Phó giám đốc...”
Giản Tư cầm chặt tập tài liệu. “Cảm ơn chị.”
Trương Nhu cảm động
trước khẩu khí thành khẩn của cô, cong môi cười nói: “Không có gì, lúc mới đi
làm ai chả thế.”
Trương Nhu hẹn Phó
giám đốc Ngụy tại một quán cà phê sang trọng gần Công ti Kì Thắng, trước khi đi
Trương Nhu còn dặn cô nhất định phải trả tiền nước, chị phá lệ ứng trước chi
phí công tác cho cô. Phó giám đốc Ngụy là một người đàn ông gần năm mươi tuổi,
tướng mạo đôn hậu, nói chuyện hòa nhã, thấy đối phương là một cô gái e thẹn thì
càng hiền hòa hơn. Trình tự các bước và nghi thức giao tiếp Trương Nhu đã tập
luyện cùng cô, nội dung cần nói cô cũng học thuộc như lòng bàn tay, vì thế lúc
trình bày với khách hàng, cô không căng thẳng như tưởng tượng, Phó giám đốc
Ngụy rất hài lòng, chỉ đề xuất sửa chữa vài chi tiết nhỏ, Giản Tư cẩn thận ghi
lại đầy đủ.
Lúc đứng dậy tiễn
Phó giám đốc Ngụy, ông ta tươi cười chào cô, Giản Tư cũng bất giác mỉm cười,
thì ra tâm trạng sau khi làm tốt một nhiệm vụ lại vui vẻ đến thế, đã bao lâu
rồi cô không có cảm giác này? Cô cảm thấy hài lòng... với bản thân.
Giản Tư ngồi xuống
thu dọn tài liệu trên bàn, một người từ tốn ngồi xuống chiếc ghế mà Phó giám
đốc Ngụy ngồi khi nãy, cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên, bất giác sững sờ.
Hề Thành Hạo dựa
lưng vào ghế, nhìn thẳng cô gái ngồi đối diện... Ngay phút đầu tiên bước vào
nhà hàng, anh đã nhận ra cô, bao nhiêu năm qua, cô không thay đổi gì, mái tóc
chưa từng uốn xoăn, nhìn trẻ hơn so với tuổi thật. Lúc bàn việc với khách hàng,
thi thoảng cô vô ý để lộ vẻ xấu hổ cố hữu, đôi mắt giương tròn nghiêm túc lắng
nghe ý kiến đối phương, lúc suy tư cô khẽ nghiêng đầu theo thói quen, đáng yêu
như một chú mèo. Lúc cô ngẩng đầu mỉm cười, nụ cười dịu dàng như mặt nước mùa
thu, ngày đó... anh đã bị nụ cười ấy cướp mất cả linh hồn.
Anh vẫn im lặng
nhìn cô chăm chú. Nếu là ngày đó, cô rất thích, nhưng giờ đây... cô không diễn
tả được cảm xúc của mình, có lẽ là chua chát, là xót xa. Cô của ngày xưa, sẽ
mỉm cười, thậm chí nũng nịu bám cổ rồi hôn lên khuôn mặt điển trai của anh. Giờ
cô không thể nhìn thẳng vào ánh mắt đó, cô sợ nước mắt không kìm nổi sẽ chảy
ra. Không, cô không được khóc trước mặt anh, cô đã từng khóc cạn giọt nước mắt
cuối cùng trước mặt anh, nhưng anh không chớp mắt lấy một cái. Nước mắt của
cô... từ lâu đã không còn ý nghĩa gì với anh nữa rồi.
“Mấy năm nay, em
sống tốt quá nhỉ.” Anh châm biếm cười nhạt, chuyện năm đó dường như không ảnh
hưởng lắm đến cô, cô vẫn giỏi ăn diện quá, trang phục cầu kì đã làm nổi bật khí
chất ngọt ngào nho nhã của cô. Sau năm năm trải đời, cô không còn ngây ngô khờ
khạo nữa, ánh mắt đượm nét u ám xa lạ. Năm năm trước, cô là bông hoa lan mềm
mại trong nhà kính, bây giờ... bông hoa non nớt đã nhuốm sương gió, cô đã đi
làm, không còn là thiếu nữ nấp trong vòng tay che chở của bố mẹ nữa.
Sống tốt quá nhỉ?
Ánh mắt đang quanh
quẩn bên những giỏ hoa trang trí trong quán từ từ di chuyển về phía anh. Anh
đường hoàng nhìn cô, không có một chút hối lỗi, thậm chí khóe môi còn vương nụ
cười chế giễu. Khoảng cách rất gần, cô quan sát anh thật kĩ, người sống tốt
trong mấy năm nay là anh mới phải! Ánh mắt tự tin, nụ cười điềm tĩnh, người anh
toát ra khí thế trầm tĩnh và lạnh lùng của nhà lãnh đạo, lặng lẽ nhưng rất mãnh
liệt, chắc anh đã quen ngồi trên cao chỉ tay năm ngón rồi? Người con trai từng
nhìn cô âu yếm cả ngày trời, khẽ gọi cô là Tư Tư, cau mày nhăn trán mỗi khi cô
buồn phiền, người con trai đó đã biến mất rồi. Cô cười cười, đã biến mất từ lâu
rồi.
“Vâng.” Cô gật đầu,
mỉm cười nói. “Tốt lắm.” Có thể cười được thật tốt, mặc dù nụ cười này như lưỡi
dao sắc bén cứa vào tim cô, nỗi khổ sở bao năm nay, ít ra nó giúp cô không còn
ôm hi vọng gì ở anh, để hôm nay cô có thể bình thản đối diện anh.
Hề Thành Hạo cau
mày, không ngờ cô lại nở một nụ cười lạnh lùng như thế? Lại nhìn anh bằng ánh
mắt cứng đờ như thế? Trong quá khứ, cô luôn xấu hổ khi bị người khác nhìn chằm
chằm. Cho dù là anh, nếu anh nhìn cô lâu quá, cô sẽ làm bộ nũng nịu sà vào lòng
anh, né tránh ánh mắt anh, hoặc sẽ trừng mắt trách anh làm cô thẹn thùng. Lúc
đó, ánh mắt của cô luôn làm tim anh se lại.
Cô đứng dậy, cô
không giỏi đôi co với người khác, đặc biệt khi đối phương là anh.
Khi đối phương là
anh, thì thành bại thắng thua đều không có ý nghĩa gì cả.
Cô và anh, người
này là kí ức của người kia, kí ức nặng nề không thể chống đỡ nổi.
Anh để mặc cô đi
lướt qua, đối với cô, anh cảm thấy... áy náy ư? Oán hận ư? Thật ra đều rất vô
vị.
Nhìn cô sống tốt,
anh chẳng còn lý do nào để giữ cô lại. Kì thực anh không biết nên xuất hiện
trước mặt cô, hay cứ để cô sống cuộc sống bình lặng của mình, có lẽ đây là chuyện
duy nhất anh có thể làm cho cô, nhưng vào khoảnh khắc đó, anh không tài nào chế
ngự được bản thân, anh muốn được nghe giọng nói của cô, cho dù chỉ là một câu
thôi.

