Dấu mộng - Chương 34 + 35
Chương 34: Nước mắt
Bước ra từ phòng đăng kí, tay cầm tờ giấy màu đỏ thẫm, chưa kịp cho vào túi
xách, cô đã bị Hề Thành Hạo kéo lên xe, vẻ mặt cô hoảng hốt.
“Sao thế?” Anh nghiêng đầu nhìn cô, cười cười. “Không quen à? Bây giờ em đã
có chồng rồi nhé.” Anh trêu cô.
Giản Tư nhìn tấm giấy chứng nhận kết hôn trên tay, không nói gì.
Hề Thành Hạo hít sâu một hơi, gặng hỏi: “Không vui sao em?”
Giản Tư lắc đầu. “Chỉ là em không ngờ rằng, chúng ta lại kết hôn... dễ dàng
như thế này. Từ lúc đến đây, chưa đầy nửa tiếng đã xong xuôi các thủ tục.” Cô
nghĩ con gái đi lấy chồng, trong lòng rối bời cảm xúc, nhưng không ngờ tâm
trạng cô vẫn bình thản cứ như thể đang đứng chờ gửi tiết kiệm ngân hàng, không
có vẻ ngọt ngào như những cặp đôi xung quanh.
Trừ việc phong tỏa kinh tế và cuộc gặp hôm đó, bố mẹ Thành Hạo vẫn án binh
bất động, vì thế đã làm giảm đi cảm xúc hả hê khi cầm giấy chứng nhận kết hôn
trên tay. Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông đẹp trai đang mỉm cười với mình, không
hiểu tại sao lại thấy chơi vơi. Người đàn ông hễ mở miệng là nói yêu cô, ra sức
chiếm hữu cô nhưng đã từng bỏ rơi cô, đã thành chồng cô thật rồi! Cô hoàn toàn
không thấy có sự thay đổi gì giữa hai người, không có khoảng cách nào được kéo
gần, cô không tin lời hứa của anh, đương nhiên càng không tin tờ giấy chứng
nhận trên tay. Mặc dù bàn tay nắm chặt nó, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, đây
chẳng qua chỉ là giấy vụn, khi nãy cô cũng được chứng kiến, ly hôn và kết hôn
chẳng khác gì nhau, không tốn đến nửa tiếng.
“Tư Tư.” Hề Thành Hạo quan sát sắc mặt cô. “Chọn ngày đẹp, chúng ta sẽ tổ
chức một hôn lễ long trọng, mời hết thảy bạn bè gần xa...”
Cô lắc đầu. “Em chẳng có bạn bè nào cả...” Chẳng nhẽ anh nghĩ cô không hiểu
sao, cho dù cô mong muốn có một hôn lễ long trọng, thì bạn bè của anh có đến dự
không? Bố mẹ anh sẽ có cách để nhà trai không xuất hiện một người nào. Nếu bọn
họ tổ chức hôn lễ, thì đó sẽ là cơ hội tốt nhất để hứng chịu sự sỉ nhục của bố
mẹ anh.
Hề Thành Hạo ánh mắt tối dần, cười gượng. “Vậy chúng ta đi hưởng tuần trăng
mật dài ngày ở một nơi lãng mạn nào đi, chụp bộ ảnh cưới lung linh nhất, đằng
nào thì anh cũng đang vô cùng rảnh rỗi.”
Cô cười cười, anh dỗ cô như dỗ con nít, bày tất cả đồ chơi mua được ra
trước mặt cho cô chọn.
Anh bảo phải tìm một nhà hàng sang trọng, bữa cơm đầu tiên sau hôn lễ phải
thật hoành tráng, cô gật đầu tán thành. Anh mỉm cười cầm tay cô bước vào nhà
hàng, cô cũng vờ như tâm trạng rất tốt, căn phòng ngập tràn tiếng nhạc du
dương, không gian tao nhã, đôi vợ chồng son ngồi đối diện nhau, vui vẻ thưởng
thức sơn hào hải vị... Hai người không nói gì, nhưng mỗi khi ánh mắt giao nhau,
Hề Thành Hạo lại mỉm cười vỗ về cô, hình như anh đang rất phấn khởi, tuy nhiên
cô lại cảm thấy áp lực nặng nề. Quá trình kết hôn thuận lợi như thế này, không
giống như trong tưởng tượng của anh và cô.
Nhân lúc Hề Thành Hạo cúi đầu, Giản Tư thầm quan sát biểu cảm trên khuôn
mặt anh, sâu trong đáy mắt anh ẩn chứa điều gì? Tiếc nuối hay thất vọng? Có lẽ
anh cũng giống cô, chờ đón âm mưu quỷ kế hoặc đòn tấn công mãnh liệt của bố
mẹ... Như thế anh mới có thể cười nhạt phản kích, khiến bố mẹ hoàn toàn bó tay,
lĩnh hội được rằng con trai của họ đã không còn là cục bột mặc kẻ khác tùy ý
nhào nặn nữa rồi.
Cô khẽ nhếch môi, xem ra bố mẹ anh không lạ gì cái tính rượu mời không
uống, lại uống rượu phạt của anh, cô đưa miếng thức ăn vào miệng, chậm rãi
thưởng thức, hôm nay... chỉ là sự khởi đầu, cô cũng không cần tự hạ thấp bản
thân, bọn họ là bố mẹ của anh, nhưng bây giờ cô cũng không còn là người con gái
đã bị con trai họ bỏ rơi một thời, mà cô đã trở thành người vợ hợp pháp của anh
rồi.
Đưa Giản Tư về nhà rồi, Hề Thành Hạo vẫn chưa có ý định xuống xe, vẫn nụ
cười mê hồn, lúc anh mỉm cười nhìn cô, Giản Tư nhất thời thất thần. “Tư Tư, em
lên nhà trước đi. Anh... ra đây một lát.” Anh do dự một chút, nghĩ rằng giấu
giếm chỉ tổ làm cô đau lòng hoài nghi, vì thế anh cố gắng tự nhiên hết mức nói:
“Dù thế nào, chúng ta kết hôn cũng nên nói với bố mẹ anh một tiếng.”
Anh không nỡ để cô cùng đi, bố mẹ anh chắc chắn sẽ dồn hết căm phẫn lên
người cô, mà anh thì không thể nhẫn nhịn được nếu cô còn phải hứng chịu bất kì
một câu nói xúc phạm nào nữa. Mặc dù lần trước vì quá tức giận bố anh đã đánh
anh, đó là lần đầu tiên ông đánh anh, nhưng anh vẫn không nhẫn tâm thông báo
chuyện kết hôn của mình chỉ bằng một cú điện thoại. Bố đã đánh anh mạnh nhường
nào, nỗi thất vọng của anh cũng lớn nhường ấy, anh... hiểu chứ. Anh không muốn
Giản Tư bị tổn thương thêm nữa, cũng không dám hi vọng bố mẹ sẽ chấp nhận nàng
dâu này, cho dù họ có chấp nhận cô thật, thì anh cũng không đành lòng để cô
phải gọi những người đã gián tiếp hại chết bố mẹ cô bằng hai chữ “bố, mẹ”. Anh
chỉ hi vọng mình có thể tách riêng và làm tròn hai vai - một người chồng và một
người con, chỉ cần anh xử lí cho tốt, thì cũng không đến nỗi khó thành hiện
thực.
Giản Tư nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, Hề Thành Hạo đã đi mấy tiếng rồi... Cô
quấy đều nồi cháo rau đun trên bếp. Chuông cửa reo lên, cô hơi giật mình, Hề
Thành Hạo về rồi? Trước giờ anh không có thói quen ấn chuông, mà tự rút chìa mở
cửa. Vì thế lúc nhìn thấy Hề Kỷ Hằng đứng trước cửa, cô cũng không ngạc nhiên
cho lắm.
“Không ngờ à?” Hề Kỷ Hằng cười nhạt, Giản Tư nhìn anh, cảm thấy có chút xa
lạ. Ngày trước dù anh sầm mặt vẫn toát lên nét nghịch ngợm trẻ con, nhưng bây
giờ nụ cười của anh hoàn toàn lạnh lùng lạ lẫm. Anh bước vào nhà cùng nụ cười
đểu giả, ngồi phịch xuống sofa không chút ý tứ. “Chồng cô hôm nay không về đâu,
anh ta mới nói chuyện đăng kí kết hôn với cô thì ông bác tôi tăng huyết áp
luôn, đang nằm bệnh viện rồi.”
Giản Tư đóng cửa, không tiếp lời.
Hề Kỷ Hằng vịn tay lên thành sofa, ném cho cô một cái liếc xéo. “Đây chính
là thứ cô muốn phải không? Không những bảo đảm đời sống vật chất mà còn đồng ý
kết hôn với cô, quan trọng hơn là có thể chọc tức chết bố mẹ anh ta, đây là sự
báo thù của cô sao?”
Giản Tư hơi nheo mắt không có chút biểu cảm, cô vẫn chưa rõ ý đồ đến đây
của Hề Kỷ Hằng, cũng không ngoại trừ anh đã trở thành trợ thủ của Triệu Trạch
vì quá căm hận cô, đến đây để thị uy hoặc chuyển lời cho Triệu Trạch.
“Nếu nói về khổ nhục kế, hai bác tôi cao tay hơn cô nhiều!” Anh cười phì
một tiếng. “Tôi đoán nhân lúc bác trai nằm viện, bác gái sẽ bảo người chồng của
cô về lãnh đạo Gia Thiên.”
Giản Tư cụp mắt, quả nhiên là đến để thị uy.
“Cô tưởng hai bác tôi mềm lòng, sau khi ván đã đóng thuyền thì hồi tâm
chuyển ý ư? Chuyện họ điều tra tình hình tài chính của Hề Thành Hạo tôi cũng
biết, đến tôi còn nghe thấy anh ta có công ty riêng, cô tưởng họ không biết
sao? Nếu không đẩy các người vào đường cùng bằng con đường tiền bạc, thì dĩ
nhiên họ sẽ chuyển sang hướng khác, ví dụ như... kịch tình cảm. Anh họ tôi...
dù sao cũng là một người con có hiếu. Sau khi gia đình họ hóa giải mọi mâu
thuẫn, thì cô sẽ bị cô lập một mình. Giản Tư, đấy là cuộc sống mà cô mong muốn
sao?”
Trời tối rất nhanh, không biết tự lúc nào hai người đã chìm trong một không
gian u tối, không thể nhìn thấy biểu cảm của đối phương.
Cô chạy đi bật đèn nhà bếp và nhà ăn, Hề Kỷ Hằng nôn nóng muốn biết câu trả
lời của cô, cũng đứng dậy bước nhanh đến sau lưng cô, xoay vai cô bắt cô phải
đối diện với anh, vì cô quá nhỏ bé yếu ớt, anh thì mạnh tay, nên cô bị lắc như
một con búp bê bằng vải không có sự sống.
“Nói đi? Cô vứt bỏ tôi vì cuộc sống như vậy hả? Tôi đang hả hê lắm, tôi
phải trợn tròn mắt lên nhìn đứa con gái không biết thân biết phận là cô rơi vào
thảm kịch! Ha ha... Cô tưởng bác gái tôi là ai chứ? Cô tưởng Hề Thành Hạo là
thằng lụy tình chắc? Lăng nhăng cũng do di truyền cả đấy, đàn ông con trai nhà
họ Hề chẳng ai chung thủy đâu! Bác trai tôi ở ngoài chơi bời thả cửa, bác gái
cả đời không biết đã tống cổ bao nhiêu đứa con gái mưu mô xảo quyệt. Nói về thủ
đoạn và kinh nghiệm, thì mười cô Giản Tư cũng không phải đối thủ của bà ấy! Rồi
cô sẽ thất bại thảm hại cho mà xem!” Anh muốn tỏ ra cao ngạo châm biếm, nhưng
sự phẫn nộ và đau khổ ánh lên trong mắt anh khiến anh trở thành một đứa trẻ
giận dữ nói lời cay độc.
Giản Tư không ngẩng lên nhìn anh, nước mắt chậm rãi hoen ướt hàng mi hơi
cụp xuống, sự yếu đuối lặng lẽ này là vũ khí sắc bén nhất đâm thủng trái tim
anh. Quả nhiên cánh tay anh hơi buông lơi, cô cười nhạt trong lòng, dù lời anh
nói có vẻ chỉ là lời uy hiếp phô trương thanh thế, nhưng cô hiểu đó chính là sự
thật. Cũng chính bởi địch thủ khó nhằn, nên cô mới có chí khí hăng hái như thế.
“Lúc đầu...” Giọng cô nghẹn ngào, nhất thời chặn đứng lửa giận trong anh.
“Tôi định báo thù, tôi quá căm hận. Nhưng dần dần, tôi nhận ra tôi chỉ đang
mong mỏi một người thật lòng yêu tôi, đối xử tốt với tôi, tôi muốn kết hôn,
muốn có một gia đình, như thế tôi sẽ không còn cô đơn trên thế gian này nữa.”
Khuôn mặt đẫm nước mắt của cô làm anh mất khả năng suy nghĩ, chỉ biết nhẹ
nhàng ôm cô vào lòng. “Đồ ngốc!” “Hề Kỷ Hằng...” Cô gọi anh, nghe tên mình khẽ
khàng phát ra từ đôi môi nhỏ xinh như cánh hoa anh đào, tựa như lời thủ thỉ, Hề
Kỷ Hằng bất giác run rẩy, đôi tay cô vòng qua eo anh. “Đừng ghét tôi, đừng chế
nhạo tôi... Tôi rất cô đơn.”
Anh không nói gì, trái tim đột nhiên quặn lại xót xa.
“Ăn tối với tôi nhé?” Đối với anh, nước mắt của cô vĩnh viễn có sức sát
thương mạnh nhất, anh không biết mình đang làm gì, không muốn phân tích đâu là
đúng đâu là sai nữa, anh chỉ biết gật đầu, chỉ biết thuận theo ý cô.
Anh ăn bát cháo cô nấu, ngồi đối diện với cô trên bàn ăn, vào giây phút này
anh rất ghen tị với Hề Thành Hạo, đồng thời lại cảm thấy mãn nguyện một cách
hèn hạ... Cháo rất ngon, mùi vị này cả đời anh đều không quên nổi.
Chương 35: Ấm áp
Hơn bốn giờ sáng Hề Thành Hạo mới về đến nhà, trời tảng sáng, không gian lờ
nhờ trắng xanh bao trùm tòa nhà, khiến nó trở nên lẻ loi lạnh lẽo. Anh bước nhẹ
lên lầu, trên người vương mùi bệnh viện, sợ nhiễm mầm bệnh, anh tắm qua rồi mới
đẩy cửa bước vào phòng ngủ.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp toát ra từ chiếc đèn ngủ đầu giường, cô đang nhắm
chặt hai mắt, lông mày nhíu lại, hình như đang ngủ, một giấc ngủ chật vật bất
an. Anh không sao cưỡng lại được ý định đưa ngón tay cái chạm nhẹ vào hàng mi
dài của cô... Lúc đang ngủ, cô đẹp như một nàng búp bê, vẻ đẹp dịu dàng luôn
làm con tim anh xao xuyến. Anh ôm cô, nhẹ nhàng để cô gối lên tay mình.
Trong lúc mơ màng, cử động nhẹ của anh cũng khiến cô tỉnh giấc.
Anh hôn lên đôi mắt xinh đẹp vẫn vương làn nước kia. “Xin lỗi, làm em tỉnh
giấc rồi.”
Đôi mắt cô dần tỉnh táo, cơn buồn ngủ tan biến, cô nhìn anh chằm chằm, đôi
mắt to đẹp sóng sánh nước chất chứa nỗi sầu muộn làm tim anh se lại. Anh siết
tay lại. “Sao không tắt đèn mà ngủ?” Anh khẽ đưa tay vuốt ve gò má nõn nà hơi
xanh xao của cô.
Cô cúi đầu, tựa trán vào ngực anh, né tránh cánh tay anh.
“Giận rồi à?” Anh giữ chặt cằm cô, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, cô không thể
phản kháng, đành ngẩng đầu lên. Anh hôn nhẹ lên môi cô. “Bố anh ông ấy...”
Lông mày cô lập tức co lại, mở trừng mắt, đôi mắt đen tuyền phảng phất hơi
nước ấy có thể nuốt chửng những thứ đẹp đẽ khác. Cô bất ngờ hôn lên môi anh,
cắt ngang lời giải thích của anh. Cánh tay cô quàng qua cổ anh, toàn thân anh
nóng dần. Nụ hôn kéo dài một lúc, lúc kết thúc mắt cô đã nhắm lại, lời thì thầm
của cô vừa như rên rỉ vừa như nói mơ. “Em không cần anh giải thích...” Những
giọt lệ nối đuôi nhau trào ra, dưới ánh đèn nhàn nhạt, chúng long lanh mê hoặc
làm người ta mềm lòng, tim anh như tan ra thành bọt biển. “Chỉ cần trở về là
tốt rồi.” Cô nói.
“Tư Tư!” Anh xúc động ôm chặt cô, không biết anh muốn làm cô hòa vào cơ thể
mình, hay là muốn mình hòa vào cơ thể cô. “Xin lỗi, xin lỗi...” Rõ ràng anh
cũng nghi bố lâm bệnh chỉ là diễn khổ nhục kế, nhưng anh vẫn không thể lạnh
lùng bỏ đi được, dù biết cô đang đơn độc đợi mình ở nhà, nhưng anh vẫn muốn làm
tròn đạo nghĩa làm con...
Cô không hề trách móc hay chất vấn, điều duy nhất cô muốn là sự trở về của
anh... điều này càng khiến anh đau lòng buồn khổ hơn. Anh là chồng của cô, là
người thân duy nhất của cô, nhưng vẫn cứ khiến cô cảm thấy cô đơn và buồn bã.
“Ngủ đi, anh mệt rồi.” Cô khẽ nói, dùng cánh tay có phép thuật mà anh không
có cách nào chống cự được, nhẹ nhàng đẩy anh nằm lên gối, cô ngồi dậy, kéo chăn
đắp cho anh.
“Em đi đâu thế?” Thấy cô định xuống giường, anh bèn kéo tay cô lại.
“Em ngủ đủ rồi.” Cô mỉm cười. “Anh ngủ đi.” Nụ cười của cô là sự vỗ về lớn
nhất với anh, anh buông tay ra cũng được, chứ nằm gần cơ thể quyến rũ kia, thì
làm sao anh ngủ được. Đến chiều, sau một giấc ngủ sảng khoái, Hề Thành Hạo mới
thức dậy, anh nằm trên giường lắng tai nghe cuộc đối thoại của Giản Tư và người
giúp việc, ánh nắng rực rỡ bị tấm rèm dày cộm che mất, ánh đèn lười nhác khiến
thời gian dường như ngưng lại. Anh thích cảm giác này, cô ở ngay bên cạnh anh,
trong thế giới của anh. Đây là cảm giác mãn nguyện mà một người đàn ông cần
nhất khi đến tuổi ổn định, lúc này anh mới thực sự lĩnh hội tại sao đàn ông lại
phải kết hôn.
Di động đã chuyển sang chế độ im lặng, màn hình vẫn không ngừng nhấp nháy,
anh biết bệnh tình của bố không có gì đáng ngại, tự bảo mình phải lạnh lùng một
chút. Chỉ vì hôm qua nhất thời mềm lòng, đã khiến bố mẹ có thêm hi vọng, hôm
nay liên tục gọi anh về, huy động cả thư ký, bạn bè của anh.
Lúc Giản Tư bưng khay đồ ăn vào phòng ngủ, thì bắt gặp Hề Thành Hạo đang
sầm mặt nhìn màn hình di động, thấy cô bước vào, lông mày giãn ra, anh tắt luôn
di động.
“Tối qua chắc anh không ăn uống gì, ăn chút mì nóng đi, dạ dày sẽ dễ chịu
hơn.” Cô thận trọng đặt khay đồ ăn lên tủ đầu giường, anh nhìn bát mì bốc khói
nghi ngút, trong lòng ấm áp vô cùng.
Giản Tư lên sân thượng thu quần áo, cô không quen để người giúp việc làm
mấy chuyện tế nhị này. Cô nhìn thấy xe của Hề Thành Hạo đã trở về, liền bước
tới lan can mỉm cười nhìn xuống dưới, Hề Thành Hạo xuống xe tay xách một đống
đồ đạc, ngẩng đầu mỉm cười với cô, trong chớp mắt, như có ánh dương ấm áp nhất
chiếu sáng từng góc sâu trong tim, kể cả khu vực luôn được cô phòng thủ kiên
cố. “Anh mua cà phê cho em này, còn nóng, mau xuống đây.” Anh ngẩng đầu nhìn
cô.
Dưới nắng thu tinh khiết, anh và cô nhìn nhau mỉm cười, cảm giác hạnh phúc
chậm chạp xóa mờ vết sẹo thời gian, dường như bọn họ lại quay trở về với mối
tình đầu thơ dại ngày nào.
Giản Tư hai tay ôm cốc giấy, từ từ thưởng thức cốc cà phê thơm lừng mùi
sữa, ngồi trên ghế nhìn Hề Thành Hạo thành thạo hấp bánh chẻo đông lạnh mua từ
siêu thị về. Mấy hôm nay cô đến kì kinh nguyệt, Hề Thành Hạo tình nguyện đảm
nhận nhiệm vụ nấu cơm, mặc dù chỉ là thức ăn nấu sẵn hoặc đồ ăn đông lạnh,
nhưng anh đã tốn không ít công sức.
Chẳng trách Hề Thành Hạo thích nhìn bộ dạng bận bịu nấu nướng của cô, thì
ra... cô cũng thích nữa. Cuộc sống mãi là sự lặp lại của những việc vụn vặt,
nhìn anh làm những việc vụn vặt này vì cô, cảm giác thanh bình hạnh phúc dấy
lên trong cô rõ rệt mãnh liệt hơn nhiều lúc anh nhét cho cô cả đống tiền.
“Em cười gì thế?” Anh hỏi, tay vẫn cầm muôi có lỗ, ống tay vén lên tận khủyu,
rất ra dáng “thục nữ”.
Cô đang cười sao? “Thích nhìn bộ dạng lúc nấu cơm của anh.” Cô thẳng thắn
thừa nhận sự vui vẻ của mình, niềm vui lúc này là thật, cô đang thả sức tận
hưởng nó.
Anh ép mình tạm xa khuôn mặt tươi cười của cô trong chốc lát, quay người đổ
thêm chút nước lạnh vào nồi, đậy nắp, rồi chạy như bay đến bên cô, cô ho một
cái, nhận ra tín hiệu quen thuộc trong mắt anh.
Anh nhẹ nhàng ôm cô lên, nhăn mày làm bộ nén giận. “Hôm nay... em hết rồi
phải không? Anh sắp bí bách mà chết mất.”
Cô đỏ mặt, cứ đến tối... không, bất cứ lúc nào người đàn ông bảnh bao trầm
tĩnh này cũng có thể biến hình.
Vào lúc cô tưởng anh định giở trò bậy bạ, anh đột nhiên cười hì hì kéo cô
ngồi xuống ghế, rồi chạy vào bếp nấu nốt món bánh chẻo đông lạnh của mình. “Anh
cho em ăn no trước đã, sau mới đến lượt em cho anh ăn no.”
Cô nhíu mày, cắm cúi uống cà phê, ngượng ngùng không dám ngẩng đầu lên nữa.
Tiếp đó mọi việc diễn ra đúng như mong đợi của anh, sau khi no bụng, anh bế
cô vào phòng ngủ, cô hơi thẹn thùng lật tung ngăn kéo đầu giường, sau rồi đỏ
mặt tròn mắt nhìn anh: “Anh đi siêu thị có mua không...”
“Mua cái gì?” Anh cố tình hỏi, lông mày nhướng cao.
“Bao... bao cao su.” Cô lắp bắp.
“Hết rồi à?” Anh đè cô xuống dưới giường, vẻ mặt kinh ngạc như thật. “Mau
hết quá nhỉ.” Rồi cười hí hửng.
Mặt cô nóng bừng, không biết do bị anh đè mà khí huyết xáo trộn hay bị
nghẹn họng bởi câu nói vô duyên kia.
Cánh tay hư hỏng của anh đã bắt đầu hành động, cô giữ chặt áo ngủ của mình,
nét mặt đột nhiên ảm đạm. “Đừng... nhỡ có con thì biết làm sao.”
Cơ thể anh bất giác cứng đờ, anh ngồi dậy, để cô tựa vào cánh tay mình. “Có
thì sinh chứ sao.” Anh hôn lên đôi mắt đã nhuốm màu bi thương của cô, dịu dàng
nói: “Anh đền bù hạnh phúc cho em, em trả lại con cho anh.”
Sống mũi cay cay, cô thầm trách dòng nước mắt khó bảo của mình... Đứa con
của cô và anh, đứa con đã không được chào đời, là cơn đau giấu kín mà cô không
muốn nhắc lại.
“Tư Tư...” Anh thở dốc. “Sinh cho anh một
đứa con.” Mắt anh dấy lên một cảm xúc phức tạp. “Năm đó em trách anh không dám
chịu trách nhiệm, anh đã rất giận! Bố mẹ anh... em cũng thấy rồi đấy, nếu không
có một đứa con, thì mối quan hệ giữa hai ta chẳng có ràng buộc gì cả, anh không
thuyết phục nổi họ!” Cô lặng lẽ thu chặt nắm tay, bây giờ anh ta nói gì mà
chẳng được, chẳng khác nào người chết không thể đối chứng... Bức tường thành
kiên cố trong đáy tim cô không thể bị anh ta dễ dàng công phá được!
“Tư Tư, đứa con ra
đời rồi thì anh và em sẽ có mối quan hệ gắn bó máu thịt.” Anh cắn nhẹ lên vai
trơn mịn của cô, cô nhắm mắt, “ừm” một tiếng.
Cơn ái ân đã làm
anh tiêu hao quá nhiều sức lực, xong xuôi, anh ôm cô, chìm vào giấc ngủ say.
Giản Tư khẽ ngồi
dậy, mặt không cảm xúc dựa vào thành giường, nhìn di động đã tắt nguồn nằm
chỏng chơ trên nóc tủ, điện thoại bàn cũng bị rút dây, cô hơi kinh ngạc trước
quyết tâm của Hề Thành Hạo, có điều Hề phu nhân lại thua thêm một ván, khiến cô
vô cùng sung sướng. Nhưng đại sự vẫn chưa thành... Sau mỗi chiến thắng nhỏ,
ngoài sự vui vẻ cô luôn có chút lo lắng, nói cho cùng thì cô chỉ là con thỏ học
thành cáo, còn Hề phu nhân thì lại như cáo đã thành tinh.
Hơi thở của anh nhẹ
nhàng đều đặn, làm cô cảm thấy vô cùng an tâm. Cô nhớ lại nụ cười dưới nắng thu
của anh. Cảm giác ấm áp... không thể kéo dài mãi, dù cô rất yêu thích nó nhưng
không đến nỗi vô cùng lưu luyến, nó chỉ là một thứ hoa lệ nhưng không có thật!

