Dấu mộng - Chương 44 + 45

Chương 44: Lời nói dối

Lúc nhận cuộc gọi của Trương Nhu, Giản Tư hơi bất ngờ. Hai vợ chồng Trương
Nhu trở về từ tuần trăng mật, có gặp để tặng cô ít quà, sau đó rất ít liên lạc
với nhau. Giản Tư cũng không phải người hay gọi điện trò chuyện với bạn bè, sau
một thời gian không liên lạc, thì giống như không sống chung một thành phố vậy.

Giọng nói của Trương Nhu không mạnh mẽ vui vẻ như trước, cô trầm giọng hỏi:
“Tối nay em có thời gian không?” Giản Tư bất giác cau mày, nhẽ ra Trương Nhu
không nên suy sụp như thế này, cô lờ mờ cảm nhận được sự ảm đạm ấy có liên quan
đến Chính Lương. Cô cũng từng khá hiểu Trương Nhu, nếu là chuyện công việc,
hoặc cô ấy sẽ lớn tiếng trách móc hỏi tội, hoặc là vui vẻ phấn chấn, tuyệt đối
không uể oải chán nản thế này.

Giản Tư ghi lại thời gian và tên nhà hàng rồi cúp máy. Cô ngồi thẫn thờ một
lúc giữa bầu trời ánh nắng rực rỡ lọt qua cửa sổ, sự u uất của Trương Nhu dường
như đã nhanh chóng ảnh hưởng đến cô. Tối nay... Giản Tư mở di động tìm số. Nên
nói trước với Hề Thành Hạo một tiếng, nhỡ anh từ chối tiệc tùng để về nhà
ăn cơm với cô, mà cô lại để anh ở nhà một mình thì thật không phải. Vào khoảnh
khắc ấn nút gọi, đột nhiên cô khựng lại, đây không phải là một cái cớ tốt hay
sao?

Sắp đến Giáng Sinh, khắp nơi chăng đèn nhấp nháy sặc sỡ, những cây thông
Noel được trang hoàng lộng lẫy. Không khí ngày lễ như ùa vào từng gương mặt vui
tươi nhẹ nhõm đang bước đi trên phố. Những ngày này, chỉ cần dạo bước nhìn ngắm
đường phố rực rỡ tấp nập cũng đủ khiến người ta thấy lòng bừng sáng. Giản Tư
quàng một chiếc khăn to sụ thắt hờ theo chỉ dẫn của tạp chí, phối với chiếc áo
khoác kiểu đơn giản trông rất thanh thoát mềm mại. Cô cố ý chọn bộ trang phục
không bắt mắt, nhưng dù là thế, ánh mắt người qua đường vẫn hướng về phía cô.

Giữa khoảng sân rộng lớn của Tổng công ty Gia Thiên cũng đặt một cây thông
Noel to lớn sừng sững, Giản Tư đứng dưới tán lá ngước đầu lên - không nhìn thấy
nổi ngôi sao trên đỉnh cây thông. Từ văn phòng của Hề Thành Hạo có lẽ sẽ nhìn thấy
cái cây xinh đẹp khổng lồ này nhỉ? Cô không có cơ hội kiểm nghiệm. Sau khi kết
hôn, Giản Tư chưa từng đặt chân đến đây.

Đã đến giờ nghỉ trưa, một số nhân viên không muốn ăn trưa tại nhà ăn của
công ty tụm năm tụm ba cười nói bước ra, họ đến quán ăn bên cạnh hoặc lái xe
đến nơi xa hơn. Giản Tư đứng ở rất xa, có nhân viên đang định bắt taxi đi ngang
qua cô, ngưỡng mộ quay lại nhìn Giản Tư... Không ai nhận ra cô cả. Cô tự châm
biếm nhếch môi, dù sao cô cũng là Thái Tử Phi của Gia Thiên mà.

Nắng trưa ngày đông làm người ta trở nên lười biếng, tưởng
như cái nắng khiến bầu không khí ấm áp hơn, nhưng thật ra vẫn là cái
lạnh buốt xương. Lúc Hề Thành Hạo và Chương Duệ cười nói từ cửa bước ra,
Giản Tư như bị một cơn gió quất thẳng, người khẽ run rẩy. Nhân viên đi qua
lễ phép chào bọn họ. Hề Thành Hạo lúc này giống hệt hôm cô tình cờ gặp
lại sau năm năm li biệt, luôn khiến người khác cảm thấy anh rất
lãnh đạm xa cách, nghe cấp dưới chào hỏi chỉ hơi gật đầu, ánh mắt vẫn dán
vào Chương Duệ đang hồ hởi nói điều gì đó. Anh to cao vạm vỡ là thế, nên
khi đứng cạnh Chương Duệ nhỏ nhắn đáng yêu thì toát lên sự che chở bao
bọc. Họ dường như không nhìn thấy hoặc không buồn bận tâm
đến những người sau lưng đang nở những nụ cười quái dị, ai cũng ngầm
hiểu trong lòng, những gì đang diễn ra trước mắt khiến họ có lý do chính
đáng để tin rằng đây là một mối quan hệ mờ ám.

Chương Duệ rất hoạt bát, mặc dù không biết cô ta đang nói gì, nhưng khuôn
mặt xinh đẹp tràn đầy nhuệ khí tuổi trẻ, biểu cảm sinh động, cô ta không ngừng
làm dấu tay minh họa rất dễ thương, khiến chủ đề đang được cô ta hào hứng luyên
thuyên càng hấp dẫn người nghe, ngay cả Giản Tư cũng có chút hiếu kì, không
biết cô ta đang nói gì? Hề Thành Hạo rất chăm chú lắng nghe, nụ cười nhẹ nhõm,
chốc chốc lại thêm vào một câu, làm Chương Duệ kinh ngạc sững lại một chút rồi
bật cười giòn giã. Giản Tư biết chắc anh ta vừa nói một câu hài hước thâm thúy
- kiểu nói độc đáo dí dỏm chỉ Hề gia mới có.

Hai người không đi xe, mà đi bộ về phía con đường nhỏ gần đó. Triệu Trạch
nói nhà hàng đó ở cạnh đường lớn sau lưng con đường nhỏ này. Giản Tư chỉ nhìn
thấy bóng lưng của họ, nhưng nụ cười của Hề Thành Hạo dường như thấp thoáng
ngay trước mắt. Anh đã luôn cười với cô, lúc dịu dàng, lúc âu yếm, lúc nuông
chiều, lúc xót thương... Nhưng chưa bao giờ anh cười nhẹ nhõm như thế. Phải
chăng tại Giản Tư khiến anh không tài nào nở nụ cười nhẹ nhõm được? Có lẽ vậy,
trong mối quan hệ gia đình phức tạp, anh bị mắc kẹt giữa hiềm khích của bố mẹ
và người vợ, làm sao anh có thể thoải mái mà tươi cười được?

Có lẽ đây chính là ưu thế của Chương Duệ. Giản Tư vuốt lại mái tóc bị gió
thổi rối tung, Triệu Trạch thật sự rất am hiểu tâm lý của cả đàn ông lẫn phụ
nữ. Giờ phút này Giản Tư mới vỡ lẽ tại sao Triệu Trạch lại chọn Chương
Duệ. Chương Duệ và cô không hẳn cùng một tuýp người như Giản Tư đã từng lầm
tưởng.

Chương Duệ trẻ trung, ngây thơ, nhìn cuộc đời bằng con mắt màu
hồng, có thái độ tự nhiên với Hề Thành Hạo, coi anh như bạn bè, như anh trai.
Nếu là một cô gái có đôi mắt lả lơi, Hề Thành Hạo đã sớm đề cao cảnh giác mà
tránh xa và chắc chắn không cho Chương Duệ có cơ hội gần gũi anh thế này. Cũng
có thể Chương Duệ không hề bị Hề phu nhân mua chuộc, cô chỉ là một quân cờ vô
tri. Kĩ năng diễn xuất có giỏi thế nào cũng không thể bằng vai diễn xuất phát
từ nội tâm.

Giản Tư chậm rãi bước về phía nhà hàng. Hề Thành Hạo vốn tính cách kiêu
ngạo, thích ngồi gần cửa sổ, để có thể lạnh lùng quan sát thế giới bên ngoài,
không thèm bận tâm liệu người qua đường có nhìn mình hay không. Lần
này cũng không là ngoại lệ.

Trên cửa kính phun vẽ câu chúc mừng Giáng Sinh và những bông hoa tuyết,
Chương Duệ không cao lắm, khuôn mặt vừa hay bị một dãy chữ che mất, không nhìn
rõ biểu cảm, nhưng Giản Tư đứng ở góc đường lại nhìn rõ mồn một nụ cười của Hề
Thành Hạo.

Cô rút di động, ấn nút gọi, nhìn thấy sau cửa kính lấp lánh màu xanh nhạt,
Hề Thành Hạo thoắt nhíu mày, ném cho Chương Duệ một cái nhìn xin lỗi, ra hiệu
cho cô ta im lặng.

Giọng nói từ đầu bên kia vẫn dịu dàng như mọi khi, nếu là trước đây chắc
chắn cô sẽ cho rằng anh vui sướng khi nhận điện thoại của cô, nhưng bây giờ...
rút cuộc anh vui sướng vì cái gì? Cái nhíu mày nhanh thoắt khi nãy là vì sao?

“Thành Hạo,” cô cố nói bằng giọng vui vẻ. “Tối nay Trương Nhu hẹn em đi ăn
cơm, e là anh phải tự lo bữa tối rồi.”

Hề Thành Hạo mỉm cười. “Hay lắm, hiếm khi em có hẹn ăn cơm, không cần vội
về nhà đâu, chơi vui vẻ nhé.”

Giản Tư khẽ hít một hơi. “Vậy trưa nay em sẽ đến tìm anh chúng ta cùng ăn
trưa, coi như bù đắp nhé.”

Khuôn mặt điển trai sau khung kính do dự một hồi. “Không cần đâu... hôm nay
trời lạnh lắm, tối em còn phải ra ngoài nữa.”

“Trưa nay anh có hẹn rồi sao? Em nghe thấy tiếng
nhạc. Bắt đầu ăn rồi à? Vậy
em không tới nữa.” Giọng điệu ỉu xìu của mình làm chính Giản Tư cũng ngạc
nhiên, không ngờ cô lại diễn như thật.

Hề Thành Hạo cười cười. “Hiếm khi bà xã muốn ăn trưa với anh, đến đi, anh
đợi em.”

“Nếu anh hẹn với bạn rồi thì chúng ta cùng ăn, em đến ngay đây, thật ra em
đang ở ngoài đường.” Cô cũng cười, giọng điệu đáng yêu giả bộ lo âu. “Nếu lúc
nãy anh từ chối cuộc hẹn của em, thì em biết làm sao đây? Chỉ đành thui thủi về
nhà thôi, mất mặt lắm.”

Hề Thành Hạo bật cười. “Mau đến đi, anh ở nhà hàng XX, ở mặt đường sau lưng
trụ sở Gia Thiên. Anh... không hẹn ai cả, đợi em đấy.”

Giản Tư cúp máy, thì ra lúc nói dối Hề Thành Hạo sẽ kéo dài ngữ khí một
cách không tự nhiên.

Cô nhìn thấy anh áy náy nói gì đó với Chương Duệ, sau đó lại bật cười, rõ
ràng là vì câu trả lời của cô ta. Anh lại nói gì đó, Chương Duệ mặt mày tươi
tắn đứng dậy, cuối cùng khuôn mặt lấp sau hàng chữ phun vẽ cũng lộ ra, có vẻ
vừa nghịch ngợm lại vừa giận hờn dễ thương.

Giản Tư bước vào cửa tiệm nhỏ sau lưng, để tránh mặt Chương Duệ. Cửa tiệm
nhỏ bán một số đồ dùng sinh hoạt thường ngày rất đáng yêu, Giản Tư chăm chú
ngắm nhìn cốc cà phê tinh xảo, cô muốn mua cho Hề Thành Hạo một cái. Anh đã nói
dối, anh sợ cô gặp Chương Duệ thì mọi người sẽ không vui sao? Anh ta sợ ai
không vui - cô hay Chương Duệ đây? Cô bước trên đường lớn, Hề Thành Hạo
vẫn luôn dõi mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy cô, anh vẫy tay mỉm cười, cô mỉm
cười đáp trả, cảm xúc xa xưa như một con gió lạ bất chợt ùa về,
lúc này đây giống hệt như hồi mới yêu nhau, khi cô nhìn thấy anh
đợi mình trước cổng trường. Điều khác biệt duy nhất là lúc này trong bụng cô đã
biết tỏng chàng thanh niên đã đợi cô kia cuối cùng cũng
sẽ bỏ cô mà đi. Chàng thanh niên tuấn tú đó giờ đã trở thành
người đàn ông quyến rũ sở hữu nụ cười nho nhã sau khung cửa kính. Lẽ nào
anh cũng sẽ quên hết những lời thề thốt, để rời xa cô một lần nữa? Lời nói dối
của anh, có lẽ chính là điềm báo trước?

Giản Tư ngồi xuống ghế đối diện anh, cảm thấy hơi ấm của Chương Duệ vẫn
vương trên mặt ghế, mặt bàn đã thu dọn sạch sẽ, như thể anh ngồi đây chỉ để đợi
cô.

“Quả nhiên nhanh thật.” Anh trìu mến vuốt ve bàn tay cô, sự lạnh giá trên
đó làm anh xót xa.

Giản Tư mỉm cười gật đầu. “Sợ anh đói bụng mà.” Dù cô biết trong mấy năm xa
cách, anh đã từng qua lại với vô số các cô gái, nhưng khi tận mắt chứng kiến
trong mắt anh không chỉ có một mình cô, Giản Tư vẫn thấy khó mà chịu đựng
được.

Tiếc là, cô không thể nói ra, không thể vạch trần lời nói dối ngay trước
mặt anh, mà vẫn phải mỉm cười ngọt ngào. Hề phu nhân muốn cô đến đây, muốn có
được kết quả này. Quả nhiên Hề phu nhân đã thành công. Bà ta đã tung ra một
chiêu vô cùng tàn độc. Nó khiến Giản Tư đau đớn, nhưng không khỏi thầm tâm phục
khẩu phục.

Chương 45: Buồn bã

Trương Nhu ăn rất chậm, vừa như đang tận hưởng mùi vị, vừa như nuốt không
trôi. Giản Tư nhìn Trương Nhu rồi rót thêm đồ uống vào cốc của chị.

“Lát nữa ăn xong đi uống một li với chị nhé?” Trương Nhu buông đũa xuống,
uể oải chống cằm, mỉm cười nhìn Giản Tư. “Cuộc hôn nhân của em thật tuyệt,
trở thành bà chủ rồi, nhàn nhã lắm nhỉ? Bạn bè xung quanh chị ai cũng bận
tối ngày, nhìn bộ dạng mệt mỏi của họ, chị chẳng buồn xả tâm sự của mình lên
người họ nữa. Nhỡ may chị chỉ vừa mở đầu, bọn họ đã trút cả bụng ấm ức lên
người chị, thì chỉ tổ bực mình thêm. Ngay cả con nhỏ Hân Nhã vắt mũi chưa sạch
cũng suốt ngày lải nhải khổ vì yêu này nọ, còn nói phụ nữ có chồng không bệnh
tật như chị sung sướng thế thì còn rên rỉ cái nỗi gì.”

Hôn nhân của cô tuyệt vời ư? Cả ngày nhàn nhã là tuyệt vời sao? Giản Tư
cười khẽ, Trương Nhu còn có thể trút hết buồn phiền ra ngoài với cô, còn cô thì
sao, biết trút ra với ai? Giản Tư hơi cau mày. “Chị Trương... chị gặp phải
vấn đề nghiêm trọng gì à?”

Trương Nhu cười ha hả, hỏi lại. “Em nhìn thấy rõ ràng thế sao?”

Giản Tư cười cười, chẳng phải chính Trương Nhu vừa nói ra sao?

“Em có biết bố mẹ của Chính Lương không?”

Giản Tư gật đầu, chẳng nhẽ Trương Nhu gặp rắc rối trong mối quan hệ mẹ chồng
nàng dâu sao? Cô cười, còn mối quan niệm mẹ chồng nàng dâu nào tồi tệ
hơn cô và Hề phu nhân chứ?

“Cũng mấy năm không gặp rồi, nhưng trước đây em thấy họ đối với con cái rất
hòa nhã, rất gia giáo.” Cô trả lời thẳng vấn đề.

Trương Nhu khẽ vỗ lên mặt bàn: “Đúng! Rất gia giáo!” Cô có chút bực bội.
“Họ bảo chị phải mau chóng sinh con.”

Giản Tư thất thần, hóa ra đây là vấn đề làm nữ giám đốc mạnh mẽ phải phiền
não đến mức này sao? Uổng công cô lo lắng từ lúc nhận được điện thoại, cứ tưởng
với tình trạng này của Trương Nhu, ít nhất cuộc hôn nhân của hai người cũng có
sự thay đổi nào đó khủng khiếp lắm.

“Chị thật sự hối hận, chị đã kết hôn quá sớm.” Trương Nhu bĩu môi, không
ngớt thở dài. “Đang lúc tuổi xuân tươi đẹp, lại đâm đầu làm bà cô có chồng.” -
Cô liếc Giản Tư một cái. “Em có cảm xúc này không? Chậc, chắc là không, nhìn bộ
dạng là biết em sống sung sướng thư thái nhường nào. Thật ra... lật mặt dứt
khoát với bố mẹ chồng cũng là một cách hay.” Giản Tư cười đau khổ. “Đây là
lần đầu tiên có người ngưỡng mộ em về chuyện này đấy.” “Mau ăn đi, ăn nhanh rồi
đi.” Trương Nhu hơi sững người, cũng cảm thấy câu nói của mình vô ý, giả vờ
thúc giục để chuyển đề tài.

Giản Tư vốn cũng đang không muốn ăn, lập tức chiều ý Trương Nhu kết thúc
bữa ăn. Rồi cả hai đến một quán bar xem ra khá quen thuộc với Trương Nhu.

“Anh chàng Tổng giám đốc nhà em chắc không giận khi biết em đến đây uống
rượu với chị chứ?” Trương Nhu ngồi xuống sofa, cười hì hì nhìn cô, dặn nhân
viên phục vụ đem rượu lên.

Giản Tư khó xử, lườm trêu Trương Nhu một cái.

Sau vài ngụm rượu, dường như Trương Nhu đã thả lỏng người, ngồi thừ trên
sofa, ánh mắt mơ màng. Giản Tư uống một chút bia, dù sao hôm nay cô cũng muốn
mượn rượu giải sầu. Trương Nhu không phát hiện ra hành động bất thường này của
cô, chắc Trương Nhu đang có quá nhiều chuyện phiền muộn trong lòng.

“Chị Trương... chị thật sự chỉ buồn vì bố mẹ Chính Lương thôi sao?” Giản Tư
dùng ngón tay vạch lên lớp hơi nước trên chai bia.

“Mấy năm nay việc làm ăn của bố chồng chị rất phát đạt, ông bảo Chính Lương
đến Gia Thiên vốn chỉ để tích lũy kinh nghiệm thôi, mới đây ông đã gọi anh ấy
về làm cho công ti nhà. Buồn cười nhất là, ông nhất định bắt chị cũng phải về
theo.” Trương Nhu cau mày, tiếp tục trút bầu tâm sự. “Công ti của họ cũng không
khó quản lý, lại đi vào quỹ đạo rồi, một mình Chính Lương cũng thừa sức
cai quản. Đừng tưởng chị không biết bọn họ tính toán điều gì, lôi ra hàng đống
đạo lí, nói tóm lại là muốn ép chị phải làm một người phụ nữ của gia đình, đẻ
con trông nom việc nhà, đó là cuộc sống mà chị theo đuổi chắc?” Vừa nói chị vừa
phẫn uất đập tay vào sofa.

Giản Tư mỉm cười lắng nghe, trước kia Trương Nhu ngoài chuyện công việc thì
cũng nói toàn những đạo lí to tát, nhân sinh, cuộc đời rồi tương lai... đột
nhiên bây giờ chị lại nói với Giản Tư những chuyện gia đình riêng tư, làm cô
cảm thấy chưa bao giờ thân thiết với Trương Nhu như lúc này.

Trương Nhu lại uống một ngụm lớn, càng nói càng hăng hơn. “Phụ nữ cũng có
năm bảy loại, Tư Tư, như em thì hợp làm vợ hiền mẹ đảm, dựa dẫm vào chồng, hồi
trước lúc em còn ở Hải Đồ, chị nhìn em ra ngoài lo công chuyện hoặc đi bàn
chuyện làm ăn cùng chị, chính chị cũng thấy đau lòng, cảm thấy em không đáng
phải làm những chuyện đó. Quả nhiên, bây giờ em đã thành cô chủ, mọi người đều
thấy rất thích họợp. Chị thì khác, lúc còn đi học chị đã thích sống độc lập,
muốn dựa vào sức mình tự mở ra một khoảng trời riêng, ha ha...” Chị cười, Giản
Tư nhìn thấy sự nuối tiếc bị đè nén trong nụ cười đó. “Không giấu gì em, chị
rất sợ sau này trở thành người phụ nữ bi thảm, thành công trong sự nghiệp nhưng
không ai dám lấy, vì thế khi nhìn thấy Chính Lương chị đã vội lao ngay vào.”

Giản Tư bị sặc bia, vội dùng giấy ăn che miệng vừa ho vừa cười.

Trương Nhu buồn bã thở dài. “Kết quả vẫn không được thanh thản! Vẫn bị bắt
phải sống theo cách nghĩ của người khác! Sớm biết như thế này thì...” Chị
ngừng lời, uống một ngụm lớn.

Giản Tư nhìn chị. “Thì chị cứ sinh một đứa con chiều ý họ, sau đó
đi làm những chuyện mình thích, không phải vẹn cả đôi đường sao? Hà cớ gì mà sợ
rằng chui đầu vào ngõ cụt chứ?” Chính Lương là con một, bố mẹ anh nóng lòng
mong có cháu bế cũng là điều dễ hiểu.

“Đây không phải cuộc sống mà chị mong muốn... không phải... không phải...”
Trương Nhu lắc đầu, tự lẩm bẩm.

Giản Tư cười, người chị Trương Nhu trong lòng cô lúc này giống như một
đứa trẻ, chưa biết cuộc đời vốn có nhiều chuyện không thể như mong muốn, con
người luôn phải thỏa hiệp và nhẫn nhịn.

“Đừng nói chuyện của chị nữa, nói chuyện của em đi.” Trương Nhu cũng thấy
mình đã nói quá nhiều, liền chuyển đề tài.

“Em à?” Giản Tư đặt chai bia xuống. “Chẳng có gì để nói cả.” Cô nghĩ một
chút. “Chị Trương. Chị có biết Chương Duệ không?”

“Ha ha!” Không biết tại sao, nhắc đến Chương Duệ lại khiến Trương Nhu vô
cùng hứng thú, cô ngồi bật dậy, nhìn Giản Tư chằm chằm cười không ngớt, làm
Giản Tư không hiểu gì cả. “Tiếc rồi phải không? Tiếc rồi chứ gì?” Trương
Nhu nheo mắt, dùng ngón tay chỉ vào Giản Tư.

Giản Tư ngơ ngác bật cười, chẳng hiểu Trương Nhu có ý gì.

“Phụ nữ là thế. Nếu một người đàn ông đã từng thích mình, thì cho dù không
thể tiếp nhận tình cảm của anh ta được, cũng vẫn hi vọng anh ta sẽ thích mình
mãi mãi.” Trương Nhu khảng khái nhận xét. Giản Tư không rõ đầu đuôi thế nào,
chỉ đành cười khổ nhìn Trương Nhu. “Hồi trước em không thích Hề Kỷ Hằng, nhưng
thấy Chương Duệ theo đuổi cậu ta, trong lòng có chút khó chịu phải không?” Giản
Tư kinh ngạc, Chương Duệ theo đuổi Hề Kỷ Hằng sao? “Chương Duệ là người tâm
phúc bên cạnh Hoàng Thái Hậu, bây giờ Hoàng Thái Hậu ở nhà hưởng phúc, có thánh
chỉ gì đều do Chương Duệ truyền đạt lại.” Trương Nhu cười khan một tiếng. “Nói
ra em đừng nghĩ nhiều, lúc đầu mọi người đều cho rằng Hoàng Thái Hậu và cô con
dâu không được hòa hợp, bà mới sàng lọc chọn lựa một người thứ ba đến phá hoại
hạnh phúc của hai người. Kết quả không ngờ là cái cô Chương Duệ đó lại thích Hề
Kỷ Hằng, ngày ngày bám lấy cậu ta, nghe nói đã mò đến tận nhà cậu ta nữa. Chị
nghe kể rằng đại tiểu thư họ Chương đã ngồi khóc trong văn phòng Hề Kỷ Hằng mấy
bận rồi, Hề Kỷ Hằng nhìn thấy cô ta thì cứ dửng dưng như không ấy.”

“Ồ?” Giản Tư cười cười, quả nhiên Hề phu nhân đã không nói cho Chương Duệ
biết ý đồ của mình. Bà ta vốn định gán ghép cô ta và cậu con trai cưng, không
ngờ cái cô Chương Duệ kém cỏi này lại phải lòng Hề Kỷ Hằng. Giản Tư tít mắt
cười khoái trá. Vậy là Hề phu nhân cũng có nỗi khổ không nói được thành lời,
chỉ biết rầu rĩ một mình.

“Nghe tin Hề Kỷ Hằng không thích Chương Duệ thì vui đến thế cơ à?” Trương
Nhu liếc nhìn nụ cười của Giản Tư, cảm thấy rốt cục Giản Tư cũng giống như
bao cô gái trẻ khác, biết vui biết buồn, còn có chút ích kỷ, đáng yêu chết đi
được. Không giống hồi trước cả ngày đờ đẫn chỉ biết ngậm đắng nuốt cay.

Giản Tư cũng không muốn giải thích tại sao mình lại vui đến thế. Đột nhiên,
khuôn mặt Trương Nhu biến sắc chỉ nhìn nhanh về phía cửa rồi vội vàng cúi đầu,
như thể rất sợ người khác thấy mình.

Giản Tư không cưỡng được việc quay đầu ra nhìn có hai người đàn ông đang
bước vào cửa, dường như hai người họ đã hút lấy ánh mắt của tất cả những cô gái
trong bar vì thế ánh mắt của Giản Tư không trở nên quá vô duyên. Cô thấy có một
người nhìn rất quen, đó chính là “Tổng giám đốc Nguyễn” - người cai quản công
ti mà Hề Thành Hạo bí mật góp cổ phần.

Nguyễn Đình Kiên cũng nhận ra cô, nhướng mắt có vẻ rất bất ngờ, nhưng không
có ý định chào hỏi.

Giản Tư biết mối quan hệ giữa anh ta và Thành Hạo rất tế nhị, chưa đến lúc
chín muồi nên anh ta không muốn để người ngoài biết họ đang hợp tác làm ăn. Vì
vậy anh ta giả vờ không quen biết cô là chuyện đương nhiên.

Hai người đàn ông tìm một chiếc bàn trống ngồi xuống, nhanh chóng chìm
nghỉm trong ánh đèn nhập nhoạng. Trương Nhu thở phào một hơi, Giản Tư cảm thấy
phản ứng của Trương Nhu hơi kì lạ, đưa mắt nhìn chị nghi hoặc.

“Chúng ta về thôi.” Trương Nhu định gọi nhân viên tới thanh toán,
nhưng thấy người đàn ông đẹp trai đi cùng Nguyễn Đình Kiên đứng dậy, chị vội
vàng rút tay về, co mình trong ghế.

Người đàn ông tiến thẳng đến bàn của họ, Giản Tư nheo mắt. Quả nhiên Trương
Nhu có quen anh ta... hơn nữa, vẻ mặt của Trương Nhu cỏ vẻ gì đó rất khó tả.
Trương Nhu uống cạn cốc rượu trong tay mình, trở nên trấn tĩnh hơn.

“Thật trùng hợp, em cũng ở đây à.” Anh ta ngồi sát vào Trương Nhu, nhìn
Giản Tư một cái, lịch sự gật đầu chào.

Giản Tư ngượng ngùng, dường như đã vô tình lật tẩy một bí mật của Trương
Nhu. Hơn nữa cô lại có mối quan hệ đặc biệt thân thiết với Chính Lương, vì thế
trong lòng rất không thoải mái.

Trương Nhu không khéo léo hoạt bát như thường ngày. Thái độ không chút thân
thiện, chị không giới thiệu Giản Tư với anh ta, chỉ cười lạnh nhìn cốc rượu đã
cạn đáy trên tay mình. “Tôi cũng thấy trùng hợp, hôm nay lại nhìn thấy anh bám
riết cậu ấm của tập đoàn xuyên quốc gia để bày mưu tính kế. Sao hả, vẫn muốn
phân tranh cao thấp với Gia Thiên sao? Anh không biết sợ nhỉ, châu chấu đá voi,
chẳng mấy bị người ta đè chết!”

Anh ta cười ha ha. “Chán chết, ai muốn bàn chuyện kinh doanh với người đẹp
chứ?”

Giản Tư đột nhiên hiểu ra vì sao khi nãy Trương Nhu lại có vẻ buồn bã tiếc
nuối lạ thường như thế. Anh ta chỉ nhìn mỗi Trương Nhu, ánh mắt chăm chú quan
sát của Giản Tư cũng không thu hút được sự chú ý của anh ta. Đó là
một người đàn ông vô cùng quyến rũ, các đường nét không thật
sự thanh tú lắm, nhưng khi đặt cạnh nhau lại rất hài hòa vừa
mắt. Anh ta toát lên khí chất mà Chính Lương không thể địch nổi, có
chút phong lưu và cao ngạo.

Thì ra... vấn đề của Trương Nhu là sau khi vội vàng kết hôn, lại
bất ngờ gặp được người tình lý tưởng.

Báo cáo nội dung xấu