Chơi Ngải - Chương 02

Chơi Ngải
HẸN HÒ 1
gacsach.com

Thế giới không có mắt sẽ thế nào?

Cô không thể tưởng tượng nổi, nhưng cô biết hốc mắt không tròng trông thế nào - nó vừa giống một hang động tối om, sâu hun hút như nhiếp hồn người khác, lại vừa giống một huyệt mộ đắp vội bị người ta đào bới bung bét. Vật rơi ngay trước mũi giầy của cô không lộ cùi xương trắng nhởn, chỉ có nửa khuôn mặt ép chặt xuống đất, nửa mặt bên kia bị đè bẹp dúm, con mắt còn lại gần như sắp nứt toác cứ nhìn chằm chằm vào cô. Cô biết người này, sỡ dĩ cô nhận ra anh ta là bởi trên lưng anh ta có hình xăm rất sống động. Trong khoảnh khắc, huyết dịch màu đỏ sẫm tràn ra khỏi mắt, rồi chảy ồ ồ từ cái cổ bẻ ngoặt của anh ta, máu dần dần lan ra tứ phía. Có vẻ cánh tay anh ta đã gãy lìa, hướng ra phía trước cơ thể và chĩa thẳng về phía cô, nhìn như thể hôm nào anh ta đứng trên cầu dành cho người đi bộ chỉ tay vào mặt cô mà mạt sát. Điều này khiến cô không thể chịu đựng nổi, cô bắt đầu hét lên điên cuồng. Cảnh sát nghe tin vội ập đến hiện trường. Vừa nhìn thấy nạn nhân, có sĩ quan mới vào nghề còn gập bụng nôn thốc tháo những cơm canh cá thịt mới ăn lúc tối.

Mấy phút sau, nhiều người dân sống quanh đó và người đi đường bắt đầu tụ tập ở đầu ngõ. Họ kề tai nhau thì thào to nhỏ bàn luận, mãi đến khi xe cảnh sát và xe cứu hộ đến tiếp ứng thì đám người mới chịu tản ra chỗ khác. Cô bước lên xe cảnh sát trước ánh mắt tò mò của đám đông. Là nhân chứng đầu tiên, cô có nghĩa vụ cung cấp thông tin cho cảnh sát, nhưng vì đang hoảng sợ quá độ nên ngoại trừ nghe câu hỏi nào đáp nhát gừng câu hỏi ấy, phần lớn thời gian còn lại cô chỉ ngồi yên lặng và đờ đẫn. Người cảnh sát dân sự trực ban tối nay là Tống Cực, đó là một chàng trai nhiệt huyết và yêu nghề, mới được điều chuyển về đồn cảnh sát XXX từ năm ngoái. Mấy viên cảnh sát lão thành đã quá quen với những trường hợp tự sát kiểu này, thêm vào đó lại thiếu kiên nhẫn làm bút lục nên giao luôn cho Tống Cực trực tiếp lấy lời khai của cô.

Đầu tiên, Tống Cực rót cho cô cốc nước, dịu dàng nói: "cô uống nước đi! Nếu chưa nhớ ra thì cũng đừng cố ép bản thân". Cô máy móc liếc mắt nhìn Tống Cực, rồi lại tiếp tục cúi đầu xuống, đưa tay cầm lấy cốc nước và nhấp một ngụm. Tống Cực thấy cô cắn môi đến trắng bệch, anh cũng hiểu cô cần một khoảng thời gian nhất định mới tiếp nhận được sự cố hãi hùng vừa rồi. Anh lục túi lấy viên kẹo bạc hà vẫn thường đễ sẵn trong đó, nhẹ nhàng đẩy viên kẹo đến gần tay cô và bảo: "chúng ta cùng tuổi, cô không cần giữ kẻ như vậy, ta cứ nói chuyện thoải mái giống như hai người bạn là được. Tôi biết cô rất sợ khi gặp phải chuyện như thế này, nhưng chẳng phải tất cả đều đã qua rồi sao?"

Cô vẫn không đáp lời, mãi hồi lâu mới nhè nhẹ gật đầu: "Anh cứ hỏi tiếp đi. Tôi sẽ cố nhớ lại mọi chuyện."

Tống Cực thở phào, giở bút lục ra, yêu cầu cô tường thuật thật tỉ mỉ một lần nữa. Anh chăm chú lắng nghe, ngòi bút lướt trên giấy như rồng bay phượng múa. Mỗi khi nghe đến chỗ nào hàm hồ chưa rõ nghĩa, anh liền hỏi lại cô, cô vô cùng hợp tác với anh. Tống Cực vừa viết xong chữ cuối cùng thì anh bạn đồng nghiệp họ Trần nheo mắt bước tới vỗ vai anh: "nghiêm túc quá đấy nhá anh bạn! Tớ vừa ở chỗ pháp y về, bước đầu khẳng định nạn nhân chết do tự sát, cụ thể thế nào thì đợi sau khi giải phẫu mới có kết luận chính xác. Ngoài ra, nghe cảnh sát hình sự điều tra hiện trường nói nạn nhân sảy chân nên gặp phải tai nạn ngoài ý muốn. Ngay cả nhân chứng là bảo vệ khu chung cư cũng nói nạn nhân trở về chung cư một mình vào lúc chín giờ ba mươi tối, gia đình anh ta đều ở ngoại tỉnh. Nếu có người lẻn vào trong tòa nhà sau mười giờ khuya, tức là lúc tòa nhà đóng cổng, thì bảo vệ không thể không biết. Theo tớ thấy, đây chỉ là vụ tự sát thôi. Hơn nữa, nếu là vụ giết người thật thì đó là việc của cảnh sát hình sự, lẽ nào cậu định phá án vượt cấp sao?"

"Đã có báo cáo khám nghiệm tử thi chưa? Chúng ta cứ làm cẩn thận thì hơn." Tống Cực đưa bút lục cho cô, ý bảo cô xem bút lục còn gì sai sót không rồi ký tên. Cuối cùng anh quay sang hỏi Tiểu Trần: "à đúng rồi, nạn nhân này có đặc điểm gì đặc biệt không? Tớ nghe nói dạo trước có một bác sĩ tâm thần tự sát trong khách sạn Tử Hoàng, nghe nói cách tự sát nhìn khủng khiếp lắm."

"Ừ! Cậu em dưới khóa mình là bác sĩ pháp y phụ trách vụ đó, cậu ta phải nhặt từng phần thi thể của nạn nhân để lắp ghép lại, mất chẵn một tuần đấy! Kể ra cũng lạ thật, nạn nhân vụ tự sát hôm đó và nạn nhân tự sát hôm nay đều có hình xăm trên người. Tớ cứ thấy..." Tiểu Trần mân mê cằm như cố nhớ lại, anh luôn cảm thấy vụ án này rất quen. Tống Cực biết Tiểu Trần muốn ám chỉ điều gì, năm ngoái khi anh mới được điều chuyển về đồn cảnh sát này cũng là lúc anh gặp phải một vụ tự sát vô cùng kỳ lạ. Đặc biệt, trên người nạn nhân mang hình xăm có cùng phong cách với hình xăm của những nạn nhân tử vong trong thời gian gần đây. Vì bộ dạng của họ khi chết trông rất khủng khiếp nên đến tận bây giờ cảnh tượng ấy vẫn như hiển hiện trước mắt anh. Dạo này liên tiếp xảy ra hai vụ thảm án quái dị khiến Tống Cực càng ngờ rằng những sự trùng hợp tình cờ này đang muốn hé lộ bí mật nào đó cho anh.

Tống Cực cô gắng không nghĩ tiếp nữa, anh kiểm tra chữ ký của cô rồi đưa cô về nhà. Thấy cô vẫn ngơ ngác, hốt hoảng, anh liền gọi tên cô mấy lần rồi đưa cả hộp kẹo bạc hà cho cô: "Để tôi đưa cô về. Lúc nào thấy khó chịu thì ngậm một viên, đầu óc sẽ tỉnh táo lại nhanh hơn đấy! Bây giờ cô đừng nghĩ ngợi gì nữa, về nhà tắm một cái rồi đi ngủ, ngày mai tỉnh dậy là ổn thôi mà."

"Cảm ơn anh! "cô cười gượng, thấy mác trên vỏ hộp sắp bong ra, cô liền lấy ngón tay miết chặt lại. Cô cầm khư khư hộp kẹo trong tay như thể cố níu giữ chút can đảm cuối cùng giúp cô vứt bỏ những ký ức không lấy gì làm vui vẻ ra khỏi đầu.

Tuy nói cầm hộp kẹo bạc hà suốt dọc đường để có thêm dũng khí, nhưng cô vẫn không dám đi qua con ngõ đó, cô sợ khoảnh khắc mình rẽ vào lại thấy vật gì kinh hoàng đột ngột hiện ra trước mắt. Từ khi xảy ra sự cố ở khách sạn Tử Hoàng đến nay, cô đã đụng độ người chết những hai lần, khó khăn lắm mới thoát ra khỏi nỗi ám ảnh lần trước, thế mà hôm nay cô chẳng những được dịp ôn lại chuyện cũ mà còn được bồi thêm chuyện mới, cô không bị bức thành điên mới lạ. Cô mở di động, cô nghĩ rất lâu không biết nên gọi cho ai. Gọi cho bố mẹ ư? Chắc chắn bố mẹ lại nhắc đến chuyện mua nhà thôi! Mà điều này khác gì rắc muối vào vết thương vốn đang loét miệng của cô. Gọi cho bạn bè ư? Họ có ở Quảng Châu đâu, huống hồ giờ phận ai nấy lộ, họ lập gia đình hết rồi, đâu thể thân thiết với cô như thuở độc thân. Lướt xem danh bạ mấy lần, cuối cùng cô chẳng biết gọi cho ai. Lúc này, cô mới thấm thía nỗi cô đơn đáng sợ biết chừng nào, cô lại kém cỏi không khống chế được dòng nước mắt cứ thế thi nhau lăn dài xuống má.

Cuối cùng, cô không đủ dũng khí trở về chiếc ổ nhỏ của mình, đành tìm đại một quán net và thuê máy cả đêm. Nơi đông người luôn đem lại cảm giác an toàn,, dẫu cho mấy cậu con trai đang chơi game bên cạnh cứ ra sức gào thét như mổ bò suốt đêm. Có điều như vậy chí ít còn giúp cô đỡ bị những cơn ác mộng giày vò. Thức đến một giờ sáng, hai mí mắt cô bắt đầu trĩu xuống, nhưng cô không có cách nào ru mình nhắm mắt lại được. Cô cố nghển cổ lên, tay nhấn chuột và không ngừng lướt web. Đột nhiên cô thấy một bạn chat đăng thông báo tìm người, đại ý là cô ấy cứ vương vấn không quên được anh chàng đẹp trai gặp ở gần khu chung cư, bởi vậy muốn thông qua mạng Tianya tìm hoàng tử của mình. Chiêu này khiến tính cuồng vọng tưởng của cô bắt đầu bùng cháy từ đống tro tưởng đã lụi tàn. Cô ngồi thẳng lưng và cũng gửi thông báo " Tìm thợ xăm thường bày hàng trên cầu dành cho người đi bộ SH",đồng thời cô để lại các phương thức liên lạc như QQ, MSM, địa chỉ email... Chỉ có điều khi huyên thuyên với các bạn chat về đủ thứ chủ đề chẳng liên quan, tâm trạng của cô bắt đầu chuyển từ thấp thỏm mong ngóng sang chờ đợi trong chán ngán. Sau hai tiếng, thứ cô thu hoạch được chỉ là nỗi thất vọng và cảm giác hụt hẫng. Đang lúc cô nản chí chuẩn bị out khỏi mạng thì chuông QQ của cô chợt vang lên.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.