Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Chương 354

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
Chương 354

Chương 354: Cút Ra NgoàiCó người xông vào, quần áo Hạ Tịch Quán còn đangkhông chỉnh tề, cô sợ đến mức hét lên một tiếng, trốnVào trong vòng tay của Lục Hàn Đình.

Lục Hàn Đình gần như nháy mắt dùng tay ôm cô lại,che chắn cho cô, rồi nhanh chóng rút bàn tay to cònlại của mình ra, quay đầu nhìn về phía cửa.

Trước cửa là người phụ nữ vừa bị Hạ Tịch Quán đuổi đi.

Người phụ nữ này nghe nói Lục Hàn Đình đã về thìvội vàng chạy tới đây, không ngờ trước cửa lại nhìnthấy cảnh tượng này, người đàn ông mặc áo sơ mi vàquần tây, loại vải đắt tiền không có một chút nếp nhăn,ôm cô gái mảnh mai vào lòng, áo sơ mi đen treo trênngười cô gái sắp rơi ra, cả phòng tắm kiều diễm mờ ám.

Người phụ nữ kia sững người, ngẳng đầu lên liềnđụng phải đôi mắt híp lại lạnh như băng của Lục HànĐình, cô ta lập tức rùng mình, lắp bắp nói: “Giám…Giám đốc…”

Lục Hàn Đình đưa tay ra nắm lấy thứ gì đó rồi trựctiếp ném mạnh ra cửa, “bốp” một tiếng, mấy nghiênđài vài vạn trên bệ rửa mặt bị anh ta đập vỡ tan tành,kèm theo giọng nói âm u lạnh lùng của anh: “Cút ra ngoài!”

Mảnh vỡ của nghiên đài văng lên mặt người phụ nữ,mang theo lửa giận sắc bén cuồng nộ, người phụ nữkia chỉ cảm thấy đau xót trên mặt mình, mảnh vỡ đãcứa chảy một vết máu.

Không thẻ chịu nồi cơn lôi đình của người đàn ông,người phụ nữ mang khuôn mặt bết bát máu sợ hãiđến mức chạy ra ngoài.

Lục Hàn Đình rất tức giận, bên người anh chưa từngthiếu người quyến rũ, nhưng máy loại đê tiện như vậyrất ít khi gặp qua, anh nâng tay xoa lên mái tóc dàicủa cô gái trong lòng, cánh môi mỏng dán vào trán cô:“Đừng sợ đừng sợ, anh đuổi cô ta đi rồi, anh sẽ tốngcổ cô ta ra khỏi Hải Thành.”

Hạ Tịch Quán mặt đỏ bừng vùi vào trong lòng ngựcanh, cô nhịn không được ngắng đầu lên, siết chặt nắmđấm đánh anh hai cái: “Đều tại anh, sau này em cònmặt mũi nào gặp người ta đây, em không để ý đếnanh nữa!”

Lục Hàn Đình ở lại dỗ dành cô hỏi lâu, nhưng Lục phunhân không chịu để ý đến anh, Lục Hàn Đình chỉ đànhra ngoài xử lý người phụ nữ kia trước, trợ lý cuộcsống nhanh chóng tìm được một dì giúp việc lớn tuổichất phác, dì cũng vào phòng nghỉ dọn dẹp sạch sẽ.

Hạ Tịch Quán vẫn ở trong phòng nghỉ, cô đã thayquần áo khác, bên trong là một chiếc áo hai dây màutrắng, bên ngoài khoác chiếc cardigan len màu tímnhỏ, phía dưới mặc chiếc quần jean lưng cao, làn datrắng như tuyết không mang mạng che mặt, cô gáithanh thuần xinh đẹp khiến cho cô giống như một đóahoa sen thanh tú.

Lục Hàn Đình mang bữa sáng thịnh soạn, còn cónhiều món tráng miệng mà cô thích đến bồi tội nhưngHạ Tịch Quán vẫn phớt lờ anh.

Lúc này, một chuỗi chuông điện thoại du dương vanglên, là viện trưởng Lý Văn Thanh gọi đến.

Viện trưởng chắc là gọi vì phương án giải phẫu cho Lệlão phu nhân, dù sao hai ngày nữa Lệ lão phu nhâncũng phẩu thuật rồi, thời gian khá gấp.

Hạ Tịch Quán nhanh chóng ấn nhận: “Alo, viện trưởng.”

“Quán Quán.” Viện trưởng Lý Văn Thanh ôn hòa nói:“Bây giò cháu có thời gian đến khách sạn không, ôngcó đặt một phòng công việc ở đây, Tử Tiễn đã tới rồi,còn thiếu cháu thôi, chúng ta bàn bạc phương án giảiphẫu cho Lệ lão phu nhân một chút đi.”

Hạ Tịch Quán còn chưa lên tiếng thì sau lưng cô bỗngtruyền đến tiếng bước chân vững vàng, Lục Hàn Đìnhđi tới.

Lục Hàn Đình rõ ràng đã nghe thấy nội dung cuộc gọi,trên gương mặt điển trai cũng chẳng có cảm xúc gì,anh chỉ bình tính nhìn cô, cong môi mỏng: “Việnnghiên cứu các em lại đi bàn bạc phương án giải phẫuở khách sạn à?”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.