Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Chương 371

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
Chương 371

Chương 371: Cô Thành Công Rồi!Cô thành công rồi!Cô và Lục Tử Tiễn một lần nữa đem sự kết hợp hoànhảo giữa Đông y và Tây y hoàn thành một ca phẫuthuật gần như không thể thành công!Lục Hàn Đình có một loại cảm giác cùng có vinhquang, Quán Quán của anh thật tuyệt, rất tuyệt!Lấy điện thoại ra, Lục Hàn Đình gọi vào số của Hạ Tịch Quán.

Tiếng chuông điện thoại du dương vang lên, Lục HànĐình nghiêng mặt, qua ô cửa kính thủy tinh, anh thấymột đoàn người đi ra từ Xu Mật.

Viện trưởng Lý Văn Thanh và Lục Tử Tiễn đi cùngnhau, không biết họ đang nói về gì, cả hai đều là việnsĩ cấp quốc gia, đều vô cùng tài năng, Song Song điphía sau kéo cánh tay mảnh khảnh của Hạ Tịch Quán,phía sau có một nhóm đông đảo đồng nghiệp ở XuMật. Mọi người vui vẻ trò chuyện, rượt đuổi đùa giỡn,chủ nhiệm Chu Bình luôn nghiêm khắc cũng chỉ có thểdung túng lắc đầu.

Lục Hàn Đình ở trong xe thấy được, đám thanh niêntừ Xu Mật đi ra, ai nấy cũng tràn đầy hăng hái, dướiánh đèn đường mờ nhạt, không khí vô cùng vui vẻ hài hòa.

Hạ Tịch Quán bị Song Song kéo ra ngoài, thực ra côkhông muốn tham gia vào tiệc tối nay: “Song Song,bây giờ đã rất muộn rồi, cô đi chơi cùng mọi người đi,tôi phải về nhà, lát nữa Lục tiên sinh sẽ đón tôi.”

“Không được…” Song Song kéo chặt Hạ Tịch Quán:“Quán Quán, cô là nhân vật chính đêm nay, chủ nhiệmviện trưởng đãi tiệc, mọi người ai cũng vui vẻ chúcmừng cô như thế, cô không thể không đi được.”

“Tôi… Hạ Tịch QUán muốn nói chuyện, nhưng lúcnày điện thoại trong túi xách vang lên, cô nhanh chónglấy điện thoại ra, quả nhiên là Lục tiên sinh gọi đến.

Hạ Tịch Quán ấn nhận: “Alo, Lục tiên sinh.”

Trong xe, Lục Hàn Đình nhìn về phía cô gái đang bịđám đông vây quanh phía đối diện, giọng nói trầmkhán từ tính nói: “Lục phu nhân, chúc mừng em.”

Hạ Tịch Quán nhếch môi đỏ mọng, lấy tay nhỏ cheđiện thoại, nói thầm với anh: “Lục tiên sinh, thật ra emcũng rất đỉnh đó.”

Ừ, thật sự rất đỉnh!“Lục tiên sinh, anh hiện ở đâu, em…”

Hạ Tịch Quán còn chưa nói hết lời, Song Song nhanhchóng nói lớn: “Lục tổng, đêm nay viện trưởng mờikhách, chúng tôi muốn đi ăn mừng, đêm nay anh cóthể cho tôi mượn Quán Quán một chút không, ngàymai trả lại cho anhl”

“Song Song!” Hạ Tịch Quán nhanh chóng đi đến chemiệng Song Song.

Song Song sợ chạy đến trốn sau viện trưởng Lý VănThanh, cô ấy còn nghịch ngợm nháy mắt với Hạ Tịch Quán.

Hạ Tịch Quán đuồi theo cô ấy, nhưng bóng dáng caoto của Lục Tử Tiễn đột nhiên chặn cô lại, Hạ TịchQuán đâm vào lồng ngực anh.

Đau.

Hạ Tịch Quán đau đến đỏ mắt.

Lúc này, Lục Tử Kiện đưa tay đặt ở trên trán cô xoanhẹ: “Xin lỗi, không sao chứ, có đau không?”

Lục Hàn Đình ngồi trong xe hơi sang trọng nhìn cảnhnày, ngón tay mảnh khảnh siết chặt lấy điện thoạitrong tay, đôi môi mỏng mím lại thành một vòng cunglạnh lùng bất mãn.

Đôi mắt như chim ưng của anh xuyên qua lớp kính rơivào tay Lục Tử Tiễn, giống như băng tẩm độc, hậnkhông thể phế tay Lục Tử Tiễn đi.

Đằng kia Hạ Tịch QUán nhanh chóng lùi lại một bước,tránh khỏi tay Lục Tử Kiện, cô xoa xoa cái trán đỏbừng của mình: “Tôi không sao, không đau.”

Lục Tử Tiễn thu tay, rũ mắt nhìn cô, chuyên chú màmềm mại: “Ở đây là đường cái, đừng đuồi nhau ầm ï.”

Lúc này, Song Song chạy tới, xoa xoa trán Hạ TíchLoan, nũng nịu nói: “Quán Quán, tôi sai rồi, nhưngđêm nay cô là nhân vật chính, nhất định phải đi, biếtcô và Lục tổng yêu nhau sâu đậm rồi, nhưng cô cũngphải đi chơi với bạn bè đồng nghiệp chứ, không thểnào cứ xoay quanh Lục tổng mãi được.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.