Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Chương 388
Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
Chương 388
Chương 388: Thử ĐộcLục Tử Tiễn gật đầu hiểu ý: “Vậy thì anh có biết hoaMạn Đà La không, hoa Mạn Đàn La, loài bỉ ngạn tronglời đồn sinh trưởng ở ranh giới sinh tử, vô cùng kịchđộc, trên đời này rất khó tìm được một đóa.”
Đôi mắt sâu hẹp của Lục Hàn Đình hệt như vết mựcđen tô lên, đậm đặc sâu không thấy đáy: “Nói trọng tâm đi.”
“Tịch Quán muốn dùng hoa Mạn Đà La để chữa bệnhcho anh, nên cô ấy đang thử độc chế thuốc.”
Con ngươi của Lục Hàn Đình chợt co rút lại, anh kéocổ áo Lục Tử Tiễn, ấn anh ta vào tường: “Mày nói cái gì?”
“Tôi nói, Tịch Quán đang thử thuốc ché thuốc, lần đầutiên cô ấy thử độc là đêm anh đánh tôi trong phòngthuốc, cô ấy bát tỉnh ngã vào lòng tôi, hôm nay là lầnthứ hai cô ấy thử độc, độc hoa khiến tinh thần cô ấyhỗn loạn, nên cô ấy nhằm tôi với anh, cô ấy cầu xinanh đừng tức giận, cầu xin anh ôm lấy cô ấy.”
Trái tim của Lục Hàn Đình bị bóp chặt lại mạnh mẽ,đột nhiên ngay cả hô hấp của anh cũng trở nên đau đón.
Lục Tử Tiễn nhặt mảnh giấy lên, trên đó là phươngtrình do Hạ Tịch Quán viết: “Thật đáng tiếc, lần thửđộc thứ hai còn một bước nữa là thành công. Tôiđoán rất nhanh Tịch Quán sẽ thử độc lần thứ ba thôi,Lục Hàn Đình, Hạ Tịch Quán vì anh mà đánh cượctính mạng mình, cô ấy vì cứu anh mà ngay cả mạngmình cũng không cần!”
Lục Hàn Đình thả Lục Tử Tiễn ra, lùi về sau vài bước,ban đầu có một giọng nói nói với anh, Hạ Tịch Quánđang thử độc chế thuốc, sau đó là vô số âm thanh nóivới anh, Hạ Tịch Quán vì cứu anh mà mạng của bảnthân cũng không cần.
Anh không biết… cô vậy mà lại đi thử độc hoa Mạn Đà LatCô có phải… điên rồi không?
“Lục Hàn Đình, dòng máu quý giá của Hạ Tịch Quánlà do mẹ cô ấy để lại cho cô ấy, cô ấy mới 20 tuỏi thôi,vừa mới trở về Hải Thành, ngay lúc khởi điểm của đờingười, còn chưa phát huy giá trị của dòng máu, cô ấyđã vì anh mà phế bỏ nó. Tôi không biết cô ấy sẽ vìchuyện này mà đánh mắt thứ gì, tôi chỉ biết dòng máucủa cô ấy đã quay về bình thường, nên, cô ấy tuyệtđối không chịu nổi lần thứ ba thử độc. Lục Hàn Đình,trước khi cô ấy vì anh mà thử độc lần nữa, anh hãymạnh mẽ đẩy cô ấy ra đi, để cô ấy có thể sống khỏe mạnh!”
Hạ Tịch Quán bị giam trong phòng tắm, cô liên tục gõcửa nhưng không ai mở cho cô cả, cô không biết bênngoài hai người đàn ông đã nói gì, đã làm gì, họ cóđánh nhau không, còn có Lục Tử Tiễn có nói bậy nóibạ gì hay không, chuyện thử độc ché thuốc tuyệt đốikhông thể nói cho Lục tiên sinh.
Mới vừa thử độc xong, mặc dù ý thức đã tỉnh táo lại,nhưng sắc mặt cô tái nhợt như tờ giấy, cơ thể nhỏ bécủa Hạ tịch Quán lắc lư vài lần, sắp ngã đến nơi.
Cô nhanh chóng nắm chặt bệ rửa tay, miễn cưỡngmới đứng vững được. Lúc này, tầm mắt cô tối sầm lại,cái gì cũng không thấy được.
Hàng mi mảnh mai run lên hai lần, cô nhanh chóngdùng sức nhắm mắt, rồi lại mở mắt ra, tầm mắt khôiphục lại ánh sáng, như thể lúc nãy chỉ là ảo giác.
Đúng lúc này, cửa phòng tắm đột nhiên mở ra, LụcHàn Đình bước vào.
Hạ Tịch Quán quay đầu nhìn lại, người đàn ông caothẳng đứng ngược sáng, biểu cảm trên mặt kín bưng,không cách nào nhìn rõ: “Lục tiên sinh…”
Lục Hàn Đình bước vào, cởi áo khoác đen choàngqua vai cô, bọc lấy bờ vai yếu gầy trong áo khoácmình, sau đó anh ôm ngang cô lên.
Anh ôm cô suốt một đường rời khỏi khách sạn, đặt côlên ghế phụ của chiếc Rolls-Royce Phantom.
Chiếc xe sang trọng vững vàng chạy trên đường, anhkhông nói lời nào với cô, bầu không khí trong xe áplực im lặng, Hạ Tịch Quán cảm thấy anh có chút khácthường: “Lục tiên sinh, anh nói gì với Lục Tử Tiễn thế?”
Bàn tay to đeo chiếc đồng hồ sang trọng của Lục HànĐình ấn trên vô lăng, anh nhìn thẳng về phía trước,giọng nói lạnh lùng: “Không nói gì, Lục Tử Tiễn thíchem, em có biết không?”

