Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban - Chương 412

Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
Chương 412

Chương 412: Cô Đi Thật RồiLục Hàn Đình ngắng đầu liền chạm phải ánh mắt cô,hôm nay cô mặc một chiếc váy màu vàng nhạt với máitóc dài suôn mượt vén sau dái tai, Tiêu Viên Viên nằmmềm mại trong vòng tay cô, nó cũng mở ra một đôiVòng tròn xoe xoe nhìn anh.

Một lớn một nhỏ, dáng vẻ ngoan ngoãn vô cùng, ngaylúc Lục Hàn Đình chưa kịp chuẩn bị gì, ngay lúc đầuanh đau đến nứt ra, bất ngờ không kịp đề phòng xôngvào tầm mắt anh.

Hạ Tịch Quán đứng ở cửa nhìn anh, cũng không bướcvào: “Bà nội bảo em đến gọi anh dậy.”

“Biết rồi.” Lục Hàn Đình vén chăn bông trên người ra,phát hiện trên tay vẫn còn nguyên lọ thuốc ngủ, tốihôm qua anh quên cất vào ngăn kéo.

Lúc này Hạ Tịch Quán mới đi tới hai bước: “Anh…không sao chứ, hiện tại giấc ngủ của anh thế nào, emcó thể giúp anh bắt mạch được không?”

Cô sắp đi tới rồi.

Con ngươi của Lục Hàn Đình co rút, anh nhanh chóngdùng chăn bông che thuốc ngủ, ánh mắt lạnh lùngnhìn qua, môi mỏng nhéch lên: “Ra ngoài!”

Bước chân của Hạ Tịch Quán cứng lại, ôm Tiểu ViênViên đứng sững tại chỗ.

Lục Hàn Đình không muốn để cô nhìn thấy lọ thuốcngủ, huống chỉ là bắt mạch cho anh, không muốn côlại quan tâm đến anh nữa, điều này chỉ khiến anhcàng thêm luyến tiếc.

“Cô không hiểu tiếng người sao, cút ra ngoài!” LụcHàn Đình nhấc gối lên ném về phia cô.

Hạ Tịch Quán không tránh, cô thật sự bị gối va vào,thật ra không đau chút nào, nhưng trong lòng giốngnhư nứt ra miệng vét thương đầy máu, tê tâm liệt phế.

Hóc mắt cô lại đỏ hoe, cô quay người chạy ra ngoài.

Cô đi rồi!Đi thật rồi!Lục Hàn Đình siết chặt tay, siết đến vang lên tiếng“răng rắc”.

Meo meo meolTiếng kêu của Tiêu Viên Viên vang lên bên tai, LụcHàn Đình Đình cúi đầu nhìn, Tiêu Viên Viên trừng lớnhai mắt, nhìn dáng vẻ như giây tiếp theo nó sẽ nhàođến mắng anh.

Tiểu Viên Viên này hình như được anh mua về, nhưngtrái tim của nó lại hoàn toàn nằm trên người Hạ TịchQuán, nhìn thấy hắn bắt nạt nữ chủ nhân của mình,Tiểu Viên Viên hung dữ, y hệt như chủ nhân của nó Vậy.

Hạ Tịch Quán điều chỉnh lại mọi cảm xúc, đến bệnhviện thăm Hạ lão gia.

Hạ lão gia nằm trên giường vẫn chưa tỉnh.

Hạ Tịch Quán bưng một chậu nước, lấy khăn ấm laungười cho ông: “Ông nội, ông mau tỉnh lại đi, nếu nhưnói cháu còn người thân nào ở Hải Thành này, thìcháu cũng chỉ còn có mỗi mình ông thôi.”

Ông cụ rất yêu quý Hạ Tịch Quán, khi còn nhỏ ông đãbế Hạ Tịch Quán cưỡi trên vai ông chơi đùa, lúc ôngcòn trấn giữ Hạ gia, không cho phép Lý Ngọc Lan đặtchân vào cửa, cũng không cho phép Hạ NghiênNghiên nhận tổ quy tông, ông thật sự rất yêu thương cô.

Lúc này Diệp Linh bước vào: “Quán Quán, cậu đừngquá lo lắng, tớ tin ông cụ sẽ sớm tỉnh lại thôi.”

“Ừ.” Hạ Tịch Quán nắm lấy tay Diệp Linh.

“Quán Quán, nhìn kìal” Diệp Linh thốt lên kinh ngạc.

Hạ Tịch Quán quay đầu lại xem, ngón tay Hạ lão giagiật giật, sau đó ông chậm rãi mở mắt ra.

Hạ lão gia tỉnh lại rồi!Hạ Tịch Quán tính ngày, mấy ngày nay ông nội sẽ tỉnhlại, nhưng khi giờ khắc này đến, cô vẫn ngạc nhiênkhông thể tin được, mừng rỡ reo lên: “Ông nội, ông rốtcuộc đã tỉnh rồi!”

Hạ lão gia trở thành người thực vật đã hơn mười mẫynăm rồi, đôi mắt đục ngầu của ông có chút bối rối đờđẫn, khi nhìn thấy Hạ Tịch Quán, mắt ông từ từ sánglại, dùng chất giọng ồm ồm không thể nghe rõ, lớntiếng gọi: “Tiểu thư nhỏ…”

Đôi mắt hạnh phúc của Hạ Tịch Quán đỏ hoe, cô siếtchặt tay ông nội: “Ông nội, cháu không phải là tiểu thưnhỏ, cháu là cháu gái của ông, Quán Quán đây mà.”

Hạ lão gia tử nắm lại bàn tay nhỏ bé của Hạ TịchQuán: “Tiểu thư nhỏ là Quán Quán, Quán Quán là tiểuthư nhỏ của ông.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.