Đừng Để Tiền Ngủ Yên Trong Túi - Chương 1
Arkad - Phú ông giàu có nhất thành Babylon
1. SỰ GIÀU CÓ SẼ MANG LẠI NIỀM VUI VÀ SỰ ĐẦY ĐỦ
Ở
Babylon cổ đại, bấy giờ Arkad là người giàu có nhất.
Ban đầu, Arkad là một người làm công việc khắc chữ cho quan phủ để mưu sinh. Một cơ hội ngẫu nhiên đã giúp ông ta gặp được một phú ông vô cùng giàu có - Algamish. Dưới sự chỉ bảo của Algamish, Arkad dần dần khấm khá lên, rồi trở thành một phú ông giàu có. Về sau, ông được chia cho một phần tài sản của Algamish vì đã có công phát triển công việc của ông ấy và trở thành người giàu có nhất Babylon.
Khi còn trẻ, Arkad đã từng muốn tìm cho mình niềm vui và sự đầy đủ từ trong cuộc sống bình dị. Nhưng dần dần, với trải nghiệm cuộc sống ngày càng phong phú thêm, Arkad nhận thấy rằng, sự giàu có có thể giúp ta được chú ý hơn cũng như có nhiều cơ hội hơn để tận hưởng niềm vui và cuộc sống sung túc.
Arkad quyết định cần phải nỗ lực để có được niềm vui và cuộc sống sung túc mà sự giàu có mang lại. Ông hiểu rằng, nếu cứ chỉ biết chờ đợi suông mà không bắt tay vào hành động thì cho dù có mục đích và niềm tin đi nữa, ta cũng chỉ có thể mãi mãi giương mắt nhìn người khác tận hưởng niềm vui và cuộc sống giàu có mà thôi. Hoàn cảnh gia đình của Arkad vốn khó khăn, cha ông chỉ là một tiểu thương nhỏ, hơn nữa gia đình lại đông anh em và không có tài sản thừa kế, vì vậy Arkad hiểu rằng, ông chỉ có thể dựa vào sự nỗ lực của chính bản thân để thực hiện mục tiêu mà mình đã đặt ra. Tuy nhiên, Arkad không có gì nổi bật cả, cũng chưa nhìn ra được điểm mạnh của mình, cho nên ông chỉ bỏ thời gian và công sức vào việc học quản lí tài sản. Thực ra, muốn học được việc quản lí tài sản cũng không đơn giản chút nào, ít nhất cũng phải cần mẫn đọc những loại sách vở có liên quan. Nhưng lúc đó Arkad không có đủ thời gian để đi học hỏi, bù đắp những khuyết điểm của mình, nên ông cũng chỉ biết thở dài tiếc nuối về những tháng ngày trôi đi một cách vô ích. Tuy nhiên, từ những kinh nghiệm thực tế của cuộc sống, Arkad dần dần học được cách chi tiêu hợp lí hơn. Sau đó, ông quyết định bắt đầu tích lũy tài sản, và trong quá trình tích lũy ấy, ông đã học và đúc rút ra được phương pháp làm giàu và quản lí tài sản một cách hiệu quả.
Bài học đúc kết
Người ta có câu: “Tiền không phải là tất cả, nhưng nếu không có tiền thì không làm được gì”. Người có điều kiện kinh tế vững vàng có thể yên tâm tận hưởng những niềm vui trong cuộc sống, đồng thời thôi thúc họ tìm kiếm, theo đuổi những nhu cầu khác mà cuộc sống sung túc mang lại.
2 BẮT ĐẦU TỪ CON SỐ NHỎ
Arkad tìm được một công việc, đó là khắc chữ lên những bản đất sét theo yêu cầu của các quan. Anh phải làm việc cực kì vất vả, mỗi ngày đều phải lao động rất nhiều giờ đồng hồ. Thời gian cứ trôi qua, mặc dù Arkad làm việc một cách tận tụy, nhưng vẫn không tiết kiệm được chút tiền nào. Chi phí sinh hoạt cần thiết tiêu tốn hết thu nhập của anh, tuy vậy Arkad vẫn không nản chí, quyết tâm tích cóp tài sản.
Một hôm, ông chủ “ngân hàng” Algamish đến quan phủ để đặt bản khắc “Pháp lệnh số chín”. Algamish nói với Arkad rằng: “Chỉ cần anh khắc xong bản pháp lệnh đó trong hai ngày thì tôi sẽ trả cho hai đồng tiền công”. Mặc dù đã phải làm thêm rất nhiều giờ nhưng Arkad vẫn chưa khắc xong pháp lệnh đó vì nó quá dài. Do Arkad không hoàn thành đúng tiến độ công việc nên Algamish đã rất tức giận. Tuy nhiên, Arkad biết rõ rằng Algamish là một người rất giàu có nên đã lấy lại dũng khí và nói với Algamish rằng: “Nếu ông có thể nói cho tôi biết bí quyết làm giàu của ông, tôi sẽ làm việc thâu đêm nay, trước khi trời sáng nhất định sẽ khắc xong những pháp lệnh này cho ông”. Điều khiến cho Arkad cảm thấy vui mừng đó là Algamish đã đáp ứng yêu cầu này, nhưng với điều kiện là trước hết phải khắc xong pháp lệnh đó. Arkad rất vui mừng và đã thức cả một đêm để làm, cuối cùng anh cũng khắc xong. Khi Algamish nhìn thấy Arkad mệt tới mức mình mẩy đau nhức, hoa mắt, đầu óc quay cuồng, ông nói: “Tôi thích những người cầu tiến như anh. Bây giờ, tôi sẽ giữ đúng lời hứa của mình, nói cho anh biết con đường làm giàu của tôi”.
Algamish nói một cách chân thành: “Anh phải hiểu rằng, trí tuệ của người trẻ tuổi giống như sao băng bay qua chân trời vậy, sẽ biến mất trong nháy mắt, còn trí tuệ của người già là ngôi sao bất biến không hề thay đổi, nó phát ra ánh sáng rực rỡ; trí tuệ là vĩnh hằng là mãi mãi, mặt trời của ngày hôm nay với mặt trời của ngày mà cha anh sinh ra là một”. Tiếp đó, ông tỏ ra thần bí nói với Arkad rằng: “Đừng cho rằng tôi nói nhiều, anh nhất định phải nhớ kĩ câu nói này, nếu không anh sẽ không thể nào hiểu được đạo lí mà tôi đã nói đâu. Và nếu vậy thì, sự vất vả cả đêm của anh coi như phí công rồi”.
Algamish ngừng một lát, bỗng ánh mắt của ông sáng lên. Sau đó, ông trầm giọng xuống và nói: “Vô cùng đơn giản, khi ta tích cóp một phần thu nhập để sử dụng, ta đã tìm thấy được con đường làm giàu. Bởi vì, trong cuộc sống, chúng ta đều lấy thu nhập của mình để chi trả cho người khác mà không tích cóp cho mình. Anh biết không? Anh đang làm việc vì người khác đó. Con người sống nên biết làm việc vì mình. Tôi đã nói rồi, trí tuệ là vĩnh hằng, là mãi mãi, nếu có thể, anh cũng có thể làm theo. Anh cũng đừng cho rằng việc tích cóp tiền như thế này là “không ăn thua”, anh nên bắt đầu từ con số nhỏ nhất. Anh tính xem, nếu như cứ tích cóp một phần mười thu nhập lại, thì mười năm sau anh sẽ tích cóp được rất nhiều tiền đó”.
Arkad nhíu mày, tính toán một lát rồi khẳng định rằng: “Nếu thế, sau mười năm tôi sẽ có số tiền tương đương với khoản thu nhập một năm hiện tại”.
Sau khi nghe xong câu trả lời của Arkad, Algamish tỏ ra có chút không hài lòng, Algamish nói: “Xem ra kiến thức về quản lí tài sản của anh còn eo hẹp lắm, chàng trai, anh chỉ nói đúng một nửa thôi. Chúng ta không được quên rằng bản thân tiền cũng có khả năng đẻ ra tiền. Nếu hiểu được điểm này, anh sẽ biết được sự cần thiết phải bắt đầu từ con số nhỏ. Giả dụ anh muốn trở thành một người giàu có, thì nhất định anh phải hiểu được “tiền đẻ ra tiền”, để tiền trở thành “nô lệ” giúp anh kiếm tiền”.
Algamish nói thêm rằng: “Chàng trai à, cho dù ở vào điều kiện như thế nào thì anh cũng phải tích cóp một phần mười thu nhập lại, anh nên hiểu rằng, tài sản giống như một cái cây, nó nảy mầm rồi lớn lên từ một hạt giống nhỏ xíu, và đồng tiền đầu tiên mà anh tích cóp được chính là hạt giống tài sản đó. Ngoài ra, anh càng trồng nó sớm thì anh sẽ càng sớm được thu hoạch; anh càng chăm chỉ chăm sóc, tưới tắm cho cái cây tài sản đó thì anh sẽ càng dễ dàng tận hưởng được cảm giác tươi mát dưới bóng râm của cái cây đó”.
Sau khi nói xong câu đó, Algamish cầm lấy bản khắc rồi quay người đi luôn, để cho Arkad trầm tư suy nghĩ một mình.
Số tài sản lớn là do được tích lũy từ số ít, phú ông nào cũng đều phải lập nghiệp từ vốn tài sản ban đầu, và rồi tích lũy dần dần. Chúng ta không thể xem nhẹ số ít này được, trong đó có vốn tài sản đầu tiên, đó chính là nguồn gốc của tài sản.
Người Mỹ đã từng truyền bá một phương thức làm giàu thần kì, nếu cứ mỗi năm bạn có thể tích cóp được mười bốn nghìn đô la và đầu tư vào cổ phiếu hoặc nhà đất, thì bình quân mỗi năm sẽ nhận được hai mươi phần trăm số tiền đầu tư. Cứ kéo dài như vậy, sau bốn mươi năm, bạn sẽ tích cóp được số tài sản là bao nhiêu?
Đáp án chính xác là: Một trăm linh hai triệu tám trăm mười nghìn đô la. Công thức được tính như sau:
14.000 × (1 + 20%)40 = 102.810.000
Công thức thần kì này nói lên rằng một người bắt đầu đi làm từ năm hai mươi lăm tuổi, nếu đầu tư theo cách này cho đến khi nghỉ hưu lúc sáu mươi lăm tuổi thì có thể trở thành tỉ phú rồi. Thực ra, đầu tư quản lí tài sản không có kĩ năng đặc biệt hay phức tạp nào cả. Quan trọng là quan niệm, quan niệm đúng đắn chính xác thì sẽ có thể nhận được kết quả như mong muốn, mỗi một người làm giàu cũng chỉ là nuôi dưỡng một thói quen mà người bình thường không thích và cũng không thể làm được mà thôi. Bắt đầu từ con số nhỏ, tích cóp từ con số nhỏ thì sau cùng sẽ có được một số lượng tài sản rất lớn.
Sự thành công của Quỹ Nobel là bởi quản lí tài sản có phương pháp. Năm 1896, Alfred Nobel quyên tặng chín triệu tám trăm đô la Mỹ để lập nên Quỹ Nobel. Nhưng tiền thưởng mà mỗi năm phải chi ra lên tới năm triệu đô la Mỹ, đến năm 1953 quỹ này chỉ còn lại hơn ba triệu đô la. Cũng trong năm đó, Ủy ban Nobel đã chuyển phương thức quản lí tài chính từ việc gửi ngân hàng và mua công trái sang hình thức đầu tư cổ phiếu, thị trường nhà đất. Đến năm 1993, tổng tài sản của Quỹ Nobel đã lên tới hơn hai trăm triệu đô la Mỹ.
3. CHỈ CÓ THỂ HỌC HỎI TỪ NGƯỜI TRONG NGHỀ
Sau khi Algamish đi khỏi, Arkad bắt đầu suy nghĩ. Anh thấy rằng Algamish nói rất có lí.
Sau đó anh quyết thử một lần xem sao. Từ đó trở đi, khi mua đồ, Arkad đều tích góp lại một phần mười số tiền cần mua. Cứ như vậy sau một thời gian, Arkad nhận ra một điều, bớt đi một phần mười chi phí thì cuộc sống cũng không vì thế mà thiếu thốn đi.
Sau một năm trôi qua, Algamish tới thăm Arkad. Algamish hỏi dò: “Chàng trai, trong một năm qua anh đã tích cóp cho mình số tiền tương đương với một phần mười tổng thu nhập hay chưa?” Arkad nói ra những gì mình đã làm, Algamish nói: “Không tồi, thế anh đã làm gì với số tiền mà anh tích cóp được?”
Arkad thẳng thắn nói với Algamish rằng, anh đã đưa hết số tiền tích cóp đó cho người thợ làm gạch Azmur. Azmur thường tới Phoenicia, ông ấy dùng số tiền đó để mua châu báu quý hiếm từ người Phoenicia về, sau đó họ bán những châu báu đó với giá cao hơn, rồi chia đều lợi nhuận có được.
Điều khiến cho Arkad không ngờ tới đó là nét mặt của Algamish xám lại, rồi ông thét lớn. Algamish tức giận vì Arkad đã lấy số tiền tích cóp của mình đưa cho một người thợ làm gạch không hiểu biết gì về châu báu để đi mua châu báu, ông nói: “Kẻ đần độn như anh cần phải cho nếm mùi khổ sở! Anh có biết không? Những kiến thức liên quan đến các vì sao thì phải học hỏi từ những nhà “Thiên văn học”, những kiến thức liên quan đến tài nguyên khoáng sản thì phải học hỏi từ những nhà “Địa lí”, chứ không phải đi học hỏi người bán bánh mì. Sao anh lại đi tin một người thợ làm gạch không có chút hiểu biết gì về châu báu như vậy? Chàng trai, thật đáng tiếc, hành động ngu xuẩn của anh đã khiến cho số tiền anh tích cóp được bị tiêu tan hết thôi. Tôi chỉ có thể tiếc nuối nói với anh rằng, hãy bắt đầu lại đi! Đừng quên rằng lần sau cần phải học hỏi những người trong nghề. Anh phải nhớ rõ, nếu anh tìm những người hoàn toàn không có kinh nghiệm về cách quản lí tiền để học cách quản lí tài chính thì cái giá anh phải trả là tất cả những gì anh tích cóp được”.
Sau khi vô cùng tức giận, Algamish phất áo quay đi. Arkad không có lời nào để đáp lại.
Về sau, sự việc đúng như Algamish nói, Arkad đã bị mất hết số tiền. Người thợ làm gạch không biết gì về châu báu ấy đã mua về từ người Phoenicia một món đồ rất giống với châu báu, nhưng đó lại là thứ thủy tinh không có chút giá trị nào. Số tiền tích cóp của Arkad đã không cánh mà bay chính vì sự thiếu suy tính của anh. Nhưng, Arkad nghĩ khi làm bất cứ một việc gì, không nên dễ dàng từ bỏ. Sau đó Arkad nghe theo lời của Algamish, tiếp tục tích cóp một phần mười thu nhập của mình.
Một năm nữa trôi qua, Algamish trở lại chỗ làm việc của Arkad. Arkad vẫn bận rộn với công việc của mình. Algamish hỏi Arkad rằng: “Lại qua thêm một năm nữa, chàng trai, anh không đến nỗi vì thất bại lần trước mà nản lòng chứ? Tình hình công việc hiện tại tiến triển đến đâu rồi?”
Arkad kể lại tình hình cho Algamish biết một cách chân thực. Anh nói: “Một năm qua tôi không hề từ bỏ việc tích cóp tiền, hơn nữa còn lấy số tiền tích cóp được cho người thợ rèn tên Aggar vay để mua đồng, và mỗi tháng Aggar trả đủ lãi suất cho tôi”.
Lần này Algamish không tỏ ra tức giận giống như lần trước nữa, mà tươi cười tỏ vẻ hài lòng. Ông nói: “Như vậy đương nhiên là tốt rồi, thợ rèn có lẽ cũng hiểu biết nhiều về thị trường đồng. Có điều, anh đã làm gì với số tiền lãi đó?”
Arkad thấy Algamish không hề phản đối việc làm của mình, bèn nói thật với Algamish rằng anh đã dùng số tiền lãi đó để mua mật ong, rượu, bánh gato và còn mua cả một chiếc áo rất đẹp nữa. Arkad còn nói rằng: “Một ngày nào đó, tôi sẽ mua một con lừa để cưỡi”.
Sau khi nghe Arkad nói, Algamish cười và nói: “Chàng trai, anh có biết là anh đã ăn mất “con tiền”, “cháu tiền” của mình không? Anh nên biết phải làm thế nào để tiền của anh mãi mãi phục tùng anh. Tôi cho rằng trước hết anh nên để đồng tiền mà anh có làm “nô lệ” cho anh. Có như vậy anh mới có thể sống một cuộc sống giàu có, nhiều tiền, mãi mãi tận hưởng niềm vui và sự đầy đủ trong cuộc sống”.
Sau khi Algamish nói xong, ông lại rời đi.
Mới đó mà hai năm đã trôi qua, trong thời gian này, Arkad chưa hề gặp lại Algamish. Arkad không ngừng tổng kết lại những lời mà Algamish nói, và từ kinh nghiệm của mình, anh đúc kết được những kiến thức phong phú về cách làm giàu, dần trở nên giàu có.
Một hôm, Algamish lại tới thăm Arkad, mặt ông đầy nếp nhăn, Algamish đã trở thành một ông lão. Sau khi gặp được Arkad, Algamish rất vui, ông hỏi Arkad: “Chàng trai, bây giờ thì anh đã trở thành phú ông giống như trong giấc mơ của anh rồi đúng không?”
Arkad nhìn ông lão trước mặt, nói một cách khiêm tốn: “Giấc mơ vẫn chưa thể hoàn toàn thành hiện thực, nhưng cũng đã vượt qua được bước đầu tiên rồi. Hiện giờ, tôi đã có được một chút tài sản, hơn nữa tôi đã kiếm được nhiều tiền hơn nhờ vào phương pháp “tiền đẻ ra tiền”.
Algamish nghe vậy liền hỏi lại với giọng đầy chế giễu: “Anh còn nghe lời của thợ làm gạch không?”
Arkad cũng tỏ ra không thua kém: “Đương nhiên vẫn nghe lời của ông ta, chỉ có điều đó là những việc liên quan đến việc làm gạch. Yên tâm, tôi biết là chỉ có thể học hỏi từ những người trong nghề”.
Algamish nặng nhọc, nói: “Anh đã học được những bài học này, đã hiểu được cách làm thế nào để kiếm tiền, sử dụng tiền và tích cóp tiền, vì thế anh có thể gánh vác được việc lớn được rồi đó”.
Arkad có chút không hiểu, anh thấy lời nói của Algamish có chút kì lạ. Thì ra, Algamish thấy mình đã già rồi, đến lúc phải nghỉ ngơi rồi. Nhưng, Algamish vẫn chưa tìm được người thừa kế gia sản của mình, bởi vì ông không yên tâm để cho một người chỉ biết sử dụng tiền mà không biết kiếm tiền là con trai ông thừa kế sự nghiệp huy hoàng của mình. Ý của Algamish là nếu Arkad đồng ý chuyển tới nhà Algamish ở để giúp ông quản lí gia sản của mình, thì ông sẽ nhận Arkad làm con và chia phần tài sản của ông cho Arkad.
Lúc đó Arkad nghĩ về chí lớn, cũng nắm bắt được một số phương pháp về quản lí tài sản, cho nên anh đã vui vẻ nhận lời giúp người có ơn với mình là Algamish quản lí tài sản ở đó. Thời gian này, Arkad đã trở nên giàu có hơn.
Mấy năm sau, Algamish mất. Theo di chúc của Algamish, Arkad đã nhận được số di sản đó. Sau đó, Arkad trở thành người giàu có nhất thành Babylon.
Nhà kinh tế học người Anh, John Maynard Keynes nói rằng: “Tôi luôn tin rằng khi đầu tư, cần phải đầu tư khoản tiền lớn vào lĩnh vực mà mình thấy thông thạo, ở những doanh nghiệp đáng tin cậy trong việc quản lí kinh doanh, khi học hỏi đầu tư, nhất định phải có sự hiểu biết về ngành nghề sẽ đầu tư, để học hỏi được những người thành công”.
Có câu “kẻ ngoại đạo sẽ không hiểu được đạo lí trong ngành”, khi học hỏi một vấn đề nào đó, nhất định phải tìm đúng đối tượng, nếu không sẽ lựa chọn sai, và cái giá phải trả sẽ rất đắt, khoản đầu tư đầu tiên của Arkad chính là bài học tốt nhất cho chúng ta.
Một trong những nguyên tắc đầu tư của Warren Buffet, người được mệnh danh là Huyền thoại đến từ Omaha, đó là “tìm ra một công ty tốt”. Thực ra, cơ sở của nguyên tắc này là: một công ty kinh doanh có phương pháp và nhà quản lí có thể tin cậy được, giá trị nội tại của nó nhất định sẽ được thể hiện trên giá cổ phiếu. Từ đó suy ra, cũng chính là nói rằng khi học phương thức đầu tư thì nên học hỏi người trong nghề đã từng thành công.
Người giàu có sẽ làm như vậy
Tiết kiệm là yếu tố cần thiết để xây dựng nên tên tuổi.
Nhiều người cho rằng, chỉ cần có số tài sản nhất định, không cần biết tiêu tiền như thế nào, chỉ cần bản thân thấy vui là được rồi. Vì thế, sau khi đã thành công rồi, nhiều người tiêu tiền không tiếc tay, mất đi khả năng cần cù tiết kiệm. Làm như vậy có lẽ sẽ tìm được sự hưởng thụ nhất thời, nhưng sau đó sẽ để lại hai di chứng. Thứ nhất, sự lãng phí quá mức trong cuộc sống có thể làm cho con người mất đi ý chí tiến thủ, dẫn tới sự nghiệp ngày càng đi xuống; thứ hai, cho dù có tích lũy nhiều tài sản hơn nữa, mà nếu không làm gương để cho đời sau có thể kế thừa sự nghiệp và gia sản thì sớm muộn cũng sẽ lãng phí hết thôi. Hãy xem những người giàu có mà ai cũng biết đến, như là Lí Gia Thành hay Vương Vĩnh Khánh, trong cuộc sống họ luôn luôn giữ tác phong cần cù tiết kiệm, không bao giờ vì mình giàu có mà lãng phí. Trước tiên, họ biết rõ rằng tài sản không dễ gì mà kiếm được, do vậy họ luôn bảo vệ sự nghiệp bằng sự nỗ lực của mình; tiếp đó, có được số tài sản lớn cũng chưa nói lên được gì, để cho sự nghiệp ngày một phát triển, xây dựng được tên tuổi lâu năm thì đó mới là thành công. Sự chăm chỉ, cần cù tiết kiệm lại là điều kiện tiên quyết để nuôi dưỡng giá trị chân chính cho con cái sau này.
4. HÃY LÀM MỘT NGƯỜI CẦN CÙ
Từ khi Arkad trở thành người giàu có nhất thành Babylon, những người bạn nhiều năm anh chưa gặp mặt lần lượt đến chúc mừng. Họ cảm thấy rất lạ, Arkad trước kia đã từng không hơn gì mình, cũng không hề làm được nhiều tiền hơn mình, vậy mà lại có được số tài sản nhiều hơn.
Sau khi Arkad kể hết con đường làm giàu của mình, có một người bạn nói rằng: “Arkad, anh thật may mắn khi được thừa kế di sản của Algamish để lại”.
Arkad tỏ ra không vui, nói: “Nữ thần may mắn không phải tự nhiên lại đi ban tặng cho ai đó bất cứ thứ gì. Những người không làm mà có đều lãng phí vô tội vạ, tất cả tài sản kiếm được đều tan biến trong chớp mắt, cuối cùng những gì còn lại cho họ chỉ là sự tham lam. Những người không làm mà có thì cuối cùng cũng chỉ là những kẻ giàu có keo kiệt mà thôi. Cho nên, di sản của Algamish đối với tôi mà nói, không hề phát huy được vai trò vốn có của nó”.
Thêm nữa, anh càng không quan tâm tới vận may mà người bạn của anh nhắc tới. Arkad cho rằng, cho dù nếu nói mình là người may mắn thì cái cần nói rõ đó là: trước tiên hãy là một người rất đỗi cần cù. Bởi vì, trước khi Arkad gặp được Algamish, anh đã là người có hoài bão lớn. Đúng vậy, Arkad là một người cần cù, siêng năng, hơn nữa anh luôn giữ khát vọng đối với tài sản, cho nên thần may mắn mới để tâm tới anh. Arkad còn đưa ra một ví dụ rằng: Một lão ngư ông nhiều năm nay đã cố gắng hết sức cho việc nghiên cứu tập tính của loài cá, là người rất giỏi đánh bắt cá, vậy nên, cho dù ở phương nào, ông cũng đều có thể trở về với thu hoạch lớn. Nếu chúng ta nói lão ngư ông này đã được thần may mắn để tâm đến thì những nghiên cứu về tập tính loài cá của ông đã được thần may mắn đem tới rồi. Arkad nói thêm rằng: “Thần may mắn sẽ không bao giờ lãng phí thời gian ở bên cạnh những kẻ lười biếng mà không có sự chuẩn bị gì”.
Những người bạn vừa nghe Arkad nói xong đều đồng ý, lần lượt nhờ Arkad cho họ những lời khuyên về cách làm giàu. Arkad nói hết những gì mà anh học được từ Algamish, hơn nữa còn tổng kết những kinh nghiệm của riêng mình cho những người bạn đó biết.
Về sau, những người bạn siêng năng đó thường xuyên đến học hỏi Arkad. Cuối cùng, họ cũng trở nên giàu có.
Trong quá trình theo đuổi sự nghiệp, cho dù có nhiều cơ hội tốt, bạn vẫn cần phải là một người cần cù, phải biết nỗ lực, chịu khó, cẩn thận, tiến bộ, phải không ngừng phát triển mình để đối mặt với những khó khăn thách thức vô cùng khốc liệt. Còn những người lười biếng, không chịu nỗ lực thì sẽ chỉ lãng phí những cơ hội quý báu mà không thể làm nên sự nghiệp gì.
Từng có người hỏi Lí Gia Thành: “Sự thành công của mỗi người không thể thiếu được những cơ hội, xin ngài cho biết, trong sự nghiệp của ngài, cơ hội có phát huy được tác dụng của nó hay không? Làm sao để nắm bắt được cơ hội?”
Lí Gia Thành trả lời rằng: “Nói một cách thẳng thắn, khi tôi bắt đầu vào công việc, tất cả đều dựa vào nỗ lực, chịu khó, ham học hỏi, thậm chí khi tôi bắt đầu gây dựng sự nghiệp, trong khoảng thời gian năm năm đầu tiên cũng không phải dựa vào cơ hội, tất cả đều là sự nỗ lực của chính tôi mà nên. Sau đó cơ hội đến với tôi ngày càng nhiều, sau khi có cơ hội rồi, quan trọng nhất là bạn phải phát triển bản thân, tìm hiểu nhiều về tình hình bên ngoài, dù là tình hình mới nhất về chính trị hay kinh tế, bạn cũng phải nắm được, có như vậy, khi cơ hội đến bạn mới có khả năng nắm bắt nó một cách nhanh chóng, còn nếu bạn là một người rất lười biếng, cho dù cơ hội có đi qua trước mắt thì bạn vẫn để lỡ nó. Ngoài ra, bạn rất khó có thể tìm được cơ hội, nhưng cơ hội sẽ rất dễ tìm đến với bạn. Bởi vì tôi là người chính trực, hành động quang minh lỗi lạc, làm việc cẩn thận, trước đây rất nhiều người hợp tác vui vẻ với tôi, do vậy đến bây giờ, rất nhiều cơ hội đều là do những người hợp tác cùng với tôi mang tới, hoặc tìm tới giúp tôi. Đây là một bí mật của tôi. Ngoài ra, học vấn và kiến thức hết sức quan trọng, năng lực tốt thì khả năng phán đoán cũng sẽ tốt, dù là cơ hội lớn hay nhỏ, chỉ cần nó đến thì dù là cơ hội bình thường, bạn cũng phải nắm bắt lấy nó, vận dụng nó thật tốt, một cơ hội nhỏ có thể biến thành một cơ hội lớn. Đây là cách nhìn nhận của riêng tôi”.
Xem ra, cho dù cơ hội tốt như thế nào đi nữa thì yêu cầu cơ bản vẫn phải là một người cần cù, bởi vì chỉ có như vậy thì khi cơ hội đến mới có thể nắm bắt được nó và không để lỡ cơ hội tốt.

