Đừng Kết Hôn Trước Tuổi 30 - Chương 1
Lời nói đầu
Gái ế: Chỉ những phụ nữ thành thị hiện đại, đại đa số đều có học thức cao, thu nhập tốt, ngoại hình khá, nhưng do tiêu chuẩn lựa chọn bạn đời tương đối cao, dẫn đến việc họ sống độc thân hoặc hôn nhân chưa được như ý muốn.
— Bộ Giáo dục Trung Quốc – 2007 —
Trong cuộc sống, vạn vật đều có thì có lứa. Tôi có được sự nghiệp đáng ngưỡng mộ, tìm được ý trung nhân lý tưởng, rồi có được những đứa con kháu khỉnh. Tôi kết hôn ở tuổi 38. Sở dĩ tôi có được tất cả những thứ đó, đa phần là nhờ vào việc kết hôn muộn.
Suốt một dạo, “gái ế” là tôi trở thành mối lo canh cánh trong lòng phụ huynh thân yêu của mình. Họ không tài nào hiểu nổi, một đứa con gái đã có hai bằng thạc sĩ rồi, vì sao vẫn không chịu tìm cách mà nắm lấy cái chữ “Mrs” – cấp vị mà họ mong mỏi nhất cho bản thân tôi. Dù có đạt được nhiều thành công đến mấy, câu chuyện muôn thuở mà bố mẹ ngày ngày than vãn với tôi khi đó, vẫn mãi chỉ xoay quanh chuyện hôn nhân đại sự.
Mẹ: Joy à, bạn của mẹ ở California vừa gửi cho mẹ một số tin tức về con.
Tôi: Tốt quá!
Mẹ: Nhưng mẹ đang nói chuyện với bố con, giờ con không còn sống cùng với chúng ta nữa đâu đấy.
Tôi: Thì đã 15 năm rồi con có còn sống chung với bố mẹ nữa đâu ạ.
Mẹ: … Nhưng con cũng chẳng sống với chồng.
Con: Thì đó là vì con vẫn chưa kết hôn mà mẹ!
Mẹ: Vậy con có thể nói lại với mẹ một lần nữa, rốt cuộc thì con bận bịu tối ngày những việc gì ở cái đất California ấy được không?
Con: Mẹ à! Chẳng phải mẹ đã xem những mẩu tin đó rồi sao? Con đang giúp hàng triệu người ở đây cải thiện cuộc sống mà mẹ!
Mẹ: Nhưng lẽ nào con không biết, công việc của một người phụ nữ là làm một người vợ, người mẹ tốt hay sao?
Con: Không, mẹ ơi, đó là trước đây thôi ạ.
Quá khứ là quá khứ, hiện tại là hiện tại
Ở Trung Quốc nhiều thế kỷ nay, vai trò của nam giới và nữ giới được xác định rất rõ ràng. Đàn ông là trụ cột của gia đình, phụ nữ chịu trách nhiệm chăm sóc cho mọi người trong gia đình. Mục tiêu nuôi dạy con cái cũng tuân thủ theo truyền thống ấy: Con trai phải nuôi dưỡng làm sao cho thật khỏe mạnh và độc lập, con gái phải ngoan ngoãn và chu toàn. Phụ nữ chúng ta sống là để lấy lòng người khác, và chúng ta phục vụ người khác là để nhận lại sự đảm bảo về một cuộc sống yên ổn. Dù có không bằng lòng với cuộc sống hôn nhân đi chăng nữa, cũng phải cố hết sức mà che giấu trong lòng.
Thế nhưng quá khứ là quá khứ, hiện tại là hiện tại. Ngày nay chúng ta sống trong một thời đại có những thay đổi lớn, mà những nhân tố thúc đẩy sự thay đổi lớn ấy là ba xu thế mới sau:
Thứ nhất, tỉ lệ ly hôn ở Trung Quốc đang tăng lên một cách toàn diện. Theo thống kê của Ủy ban Dân chính trung ương Trung Quốc, tỉ lệ ly hôn của năm 1979 là 4%, năm 1999 là 14%; Đến năm 2005, tỉ lệ ly hôn của thế hệ 8x đã lên tới 57%, hãy nhớ rằng thế hệ 8x khi đó, người lớn tuổi nhất cũng mới 25 tuổi. Đối với rất nhiều người, hôn nhân ngày nay đã trở thành một mối bất an to lớn.
Thứ hai, xu thế toàn cầu hóa và sự phát triển không ngừng của khoa học kỹ thuật khiến cho không gian sống của chúng ta đổi mới từng ngày, cuộc sống nghề nghiệp của chúng ta bây giờ đã có những khác biệt căn bản so với thế hệ trước. Cái thế giới phân biệt cấp bậc trên dưới rõ ràng trước kia, nay đã và đang ngày một trở nên “phẳng” hẳn, trong thế giới mới này, mỗi cá nhân đều có cơ hội chứng tỏ tài năng và bản lĩnh của mình. Xu thế thay đổi vẫn đang diễn ra từng ngày từng giờ: Nếu chúng ta vẽ nó thành một biểu đồ, thì đường cong biểu thị tốc độ sẽ dốc đứng lên cao theo tọa độ phải, hơn nữa độ nghiêng của nó sẽ không ngừng tăng thêm. Bạn sẽ phát triển như thế nào ở thế kỷ 21? Điều đó được quyết định bởi việc bạn sẽ chèo lái đường cong với tốc độ kinh hoàng này như thế nào.
Thứ ba, giữa hai thế hệ cũng tồn tại những điểm bất đồng. Đối với thời của bà và mẹ chúng ta, hôn nhân là điều kiện tất yếu sống còn (dù không phải là tất yếu trên ý nghĩa kinh tế thì cũng là tất yếu trên ý nghĩa xã hội). Còn ngày nay, chúng ta đã sống một cách độc lập, thứ mà chúng ta theo đuổi chính là thứ chúng ta cần kiếm tìm sau khi đã giải quyết xong vấn đề sinh tồn căn bản của con người, đó là: Tình yêu, khát vọng và ý nghĩa cuộc đời.
Với bà và mẹ của chúng ta, một người chồng tốt là một người đàn ông có công việc, không rượu chè và không đánh vợ. Nhưng với chúng ta, chỉ như vậy là không bao giờ đủ. Chúng ta không thể cứ tìm bừa lấy một người đàn ông, chúng ta muốn anh ta phải là một người đàn ông tốt. Điều chúng ta cần không phải là một cuộc hôn nhân xuất phát từ trách nhiệm, mà phải là một cuộc hôn nhân xuất phát từ tình yêu thực sự. Theo cách nói của Charlotte về chủ nghĩa lý tưởng trong bộ phim Thành phố dục vọng, đó là chúng ta cần phải “mơ giấc mơ xuân của đời mình”.
Điều nói đến ở đây vẫn chỉ là chuyện hôn nhân đại sự. Trong sự nghiệp, chúng ta cũng chí khí ngút trời. Để được hưởng môi trường giáo dục tốt, chúng ta đã phải học tập vô cùng vất vả, ngày nay chúng ta phải học để vận dụng, để tỏ rõ tài năng bản lĩnh của mình. Chúng ta không bằng lòng dừng ở chỗ chỉ tham gia vào xã hội này, điều chúng ta cần làm là dẫn dắt xã hội này.
Thế nhưng, chúng ta bỗng phát hiện rằng mình đang ở vào giai đoạn trung gian kỳ lạ nhất trong lịch sử; mọi người xung quanh nói rằng, những thứ chúng ta đang theo đuổi là không thực tế, họ thúc giục chúng ta phải tranh thủ thời gian, sớm vào khuôn khổ, lấy chồng sinh con. Nhưng chúng ta không thể cam chịu như vậy được. Ngày nay phụ nữ có nhiều thứ cần theo đuổi hơn, quyết không thể thụt lùi. Phụ nữ chúng ta cũng không thể sống mãi theo mong muốn của người khác được.
Chúng ta có hoài bão, chính những hoài bão này đã tạo nên sự khác biệt to lớn giữa chúng ta với phụ nữ Trung Quốc của những thế kỷ trước. Khoảng cách này tồn tại ở tất cả các khía cạnh văn hóa, xã hội, tình cảm, triết học, tinh thần… Chúng ta là thế hệ phụ nữ đầu tiên tạo ra sự khác biệt này – chúng ta phải có được tất cả.
Những phụ nữ thực sự có được tất cả
Nhiều năm trước, khi đang học thạc sỹ, tôi có cơ hội được nghe bài phát biểu trong một hội nghị hội phụ nữ của Prager, Viện trưởng đương nhiệm của Viện Đại học UCLA (trường Los Angeles trực thuộc Đại học California).
Viện trưởng Prager: “Tôi có may mắn quen biết với một số quý cô ưu tú, họ đã leo lên đến đỉnh cao của sự nghiệp. Họ thật khiến cho người khác khó có thể tin nổi.’’
“Thật khâm phục!” Chúng tôi vỗ tay.
Viện trưởng Prager: “Tôi còn biết rất nhiều người đàn ông. Ôi, họ rất bình thường, nhưng họ cũng leo được lên đến đỉnh cao của sự nghiệp.’’
Mọi người đều im lặng. “Có lẽ nào lại như vậy!” tôi nghĩ thầm, “tôi cũng biết rất nhiều người như thế.”
Viện trưởng Prager: “Một ngày nào đó, khi những người phụ nữ bình thường cũng có thể trở thành những nhân vật đạt đến đỉnh cao trong sự nghiệp, khi đó xã hội chúng ta mới thực sự thành công.”’’
Khoảnh khắc ấy, tôi rất muốn biết rằng: Đã là phụ nữ thì thường phải đối mặt với sự bất công này, nhưng vì sao họ vẫn thành công? Liệu bản thân tôi có thể trở nên nổi bật giống như họ được không?
Sau ngày đó, cuộc sống của các bạn cùng trường tôi bắt đầu phát triển theo nhiều hướng khác nhau. Năm nay tôi đã 42 tuổi. Điều may mắn là, tôi và những bạn bè thân thiết của tôi đều có được thành tựu cho riêng mình. Chúng tôi gọi cái tuổi này là “tuổi U40 tuyệt diệu”. Sự bồng bột và nóng vội thời trẻ đã biến mất, thay vào đó là sự tự tin và lạc quan chưa từng có trgớctrước đây. Chính điều này đã khiến cho chúng tôi trở nên quyến rũ trong mắt của những người đàn ông ưu tú. Tôi rất thích một đoạn miêu tả của tác gia thần bí Caroline Hellbrunn về vị nữ chủ nhân của ông:
“Cô ấy đã chín chắn hơn, cũng dũng cảm hơn, những người cô ấy không quan tâm cũng không thể làm ảnh hưởng đến tâm trí của cô ấy nữa. Cuối cùng thì cô ấy đã hiểu, cô ấy không hề bị tổn thất gì; ở tuổi này, dù bạn có con hay không thì người khác cũng không thể làm gì cho bạn; bạn không phải sợ hãi điều gì, không có gì đáng phải che giấu cả, những việc quan trọng cuối cùng đã có thể mạnh dạn thực hiện.”
Nhưng vì sao nhiều người cùng tuổi như vậy mà vẫn còn do dự, rằng liệu chúng ta có thể may mắn như vậy hay không? Điều tôi thấy được là: Những người phụ nữ thành công ngày nay hoàn toàn không có quá nhiều điểm khác biệt so với những phụ nữ khác. Họ hoàn toàn không thông minh, xinh đẹp hơn người khác nhưng họ có tính cách cá biệt, lựa chọn của họ đối với cuộc sống khác với người thường, lĩnh vực nghề nghiệp cũng hoàn toàn khác biệt.
Điều phân biệt giữa họ và những phụ nữ khác không phải là thân phận của họ mà là cái cách mà họ cư xử với cuộc sống. Những phụ nữ có thể “cân bằng” được cuộc sống và sự nghiệp là những phụ nữ không chỉ nỗ lực cố gắng, mà còn vô cùng khéo léo.
Tôi nói điều này có thể rất nhiều người cảm thấy khó tin. Tôi và những người bạn thân của tôi thực sự chỉ là vừa may đưa ra được sự lựa chọn khéo léo. Khi đưa ra lựa chọn của mình, chúng tôi hoàn toàn không hiểu một cách thấu đáo đối với lựa chọn ấy, thậm chí còn không biết mình đang lựa chọn. Nó chỉ giống như chúng tôi đang phản ứng một cách vô thức đối với những sự việc xảy ra trong cuộc sống mà thôi. Theo cách nói của Andre Gide, tiểu thuyết gia người Pháp: “Những hành động mang ý nghĩa quyết định nhất trong cuộc sống thường là những hành động ngay tức khắc.” Dù cho cuộc sống sau này của chúng ta vẫn rất tốt, thì sự thực là – cuộc sống vốn hoàn toàn có thể mang một diện mạo khác.
Đối với các thế hệ phụ nữ trước kia, cuộc sống của họ là do người khác sắp sẵn. Vậy mà đột nhiên, cuộc sống của chúng ta không còn có người sắp đặt thay nữa. Điều này có thể khiến người ta vui mừng, nhưng đồng thời cũng làm người ta vô cùng bối rối. Nó giống như chúng ta có thể làm được tất cả, nhưng đâu mới là việc nên làm?
Ngày nay, chúng ta phải đối mặt với vô vàn lựa chọn khác nhau: Kết hôn với ai? Kết hôn khi nào? Làm thế nào để sắp xếp thời gian? Nên tin vào điều gì?
Dù là lựa chọn nào, độ hiển thị trong tương lai của nó đối với chúng ta chỉ là chuyện nhỏ, nhưng suốt quãng đời còn lại chúng ta sẽ phải sống chung với những hậu quả mà lựa chọn ấy mang lại.
Tuổi thọ của chúng ta giờ đây cao hơn rất nhiều so với thời của bà nội chúng ta. Ở Trung Quốc, hàng ngàn năm nay, thậm chí là sau khi bước sang thế kỷ 20, tuổi thọ của người dân vẫn rất thấp. Thập niên 30 của thế kỷ 20, tuổi thọ mong muốn của mọi người chỉ là 35. Vậy mà đến năm 2000, tuổi thọ mong muốn đã lên đến 71 tuổi. Ngày nay, trong bối cảnh khoa học dinh dưỡng và điều kiện chữa bệnh được cải thiện, tất cả chúng ta đều có thể sống đến tám chín mươi tuổi; tuổi thọ mong muốn của con người có sự thay đổi rõ rệt như vậy, cho nên theo nhận xét trong hạng mục “Sự lão hóa xã hội” của công ty Ankaneiji: “Ở thế kỷ 20, con người hầu như đã trở thành một loài hoàn toàn khác.’’ Nói cách khác, lựa chọn đưa ra khi chúng ta còn trẻ sẽ thực sự đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ sống thêm “một đời” nữa khi về già. Thế nhưng, rất nhiều người trong chúng ta ngay đến năm năm sau bản thân mình muốn gì còn không biết, nói gì đến 50 năm sau.
Là phụ nữ, chúng ta bận bịu suốt cuộc đời, nhưng tôi cho rằng, việc chúng ta cần làm ngay tức khắc đó là hãy dừng chân lại, suy xét kỹ lưỡng. Bởi vì hành động hiện tại sẽ quyết định tương lai chúng ta có thành công hay không, và thành công như thế nào.
Chúng ta là thế hệ phụ nữ chưa từng có trong lịch sử. Chính vì là thế hệ đầu tiên nên không ai có thể chỉ dẫn cho chúng ta. Bởi thế, tạo cho mình một cuộc sống có ý nghĩa và có thành tựu, đó chính là nhiệm vụ đặt lên vai mỗi phụ nữ chúng ta, và ngay cả tấm gương cũng do chính bản thân chúng ta tạo ra.
Cuốn sách này sẽ chỉ cho bạn một số giải pháp – tôi không có câu trả lời cho toàn bộ các câu hỏi, bởi vì ngay bản thân tôi cũng chưa học xong bài học của cuộc sống, đường đời dài rộng, sau này còn phải học trong rất nhiều năm nữa.
Việc viết nên cuốn sách này cũng khiến cho tôi ý thức được rằng, mỗi người trong số chúng ta còn có rất nhiều kinh nghiệm chưa từng được bày tỏ và chia sẻ với mọi người. Vì thế, chấp bút nên cuốn sách này hoàn toàn không hề dễ dàng. Làm thế nào mới có thể viết ra được những suy nghĩ mới chỉ đang tồn viếtại trong tiềm thức, chưa từng nói ra đây?
Điều tôi muốn nói có thể bạn sẽ đồng ý hoặc không đồng ý, và mục đích của tôi cũng không phải muốn thuyết phục bạn tin vào điều gì đó, tôi chỉ muốn dẫn dắt một cuộc đối thoại rằng: Đây là cách nhìn nhận của tôi. Còn bạn, bạn nhìn nhận như thế nào?
Cuốn sách này viết về quá trình của bản thân tôi, từ một cô bé gốc Hoa nhút nhát rụt rè sống giữa nước Mỹ phồn hoa rộng lớn, trở thành một công dân quốc tế như thế nào; một phụ nữ trưởng thành dám chiến đấu với những quy tắc, biết nói “không” ra sao; viết về cách tôi làm thế nào để trở thành Phó thị trưởng thành phố Los Angeles khi mới 31 tuổi, và sau này trở thành một “chuyên gia săn đầu người’’ trong công cuộc toàn cầu hóa của các doanh nghiệp; cuốn sách này viết về tình yêu, về cách tôi tìm được Dave của đời mình, tôi sẽ chỉ cho bạn cách thức vận dụng những kỹ năng của một chuyên gia săn đầu người để “lọt vào mắt xanh” của người đàn ông trong mộng.
Cuốn sách này viết vì các bạn, những độc giả trung thành với blog Global Rencai (www.globalrencai.com) của tôi, và những bạn bè mới biết tôi qua cuốn sách này. Có thể mọi người sẽ cảm thấy, có một số tiêu đề chương và mục được làm nổi bật hơn, nhưng tôi vẫn kiến nghị mọi người hãy đọc từ đầu đến cuối sách, bởi vì mỗi chương được viết nên đều dựa vào những gì đã viết trước đó.
Tôi mong rằng cuốn sách này sẽ thúc giục bạn tiến lên phía trước, tìm kiếm lời giải chính xác cho các vấn đề trong cuộc sống của mình. Tôi càng hy vọng, cuốn sách này sẽ khích lệ bạn dũng cảm chiến đấu với các quy tắc thủ cựu, để tìm tòi và nắm bắt tất cả những thứ mtmà bạn biết rằng mình đáng được có trong thế giới này.
Đối với tôi
Tôi đã từng là một bé gái, sau đó trở thành một phụ nữ, một người vợ, và nay là mẹ của hai đứa con. Tôi sống ở Mỹ nhưng mang trong mình huyết thống Trung Quốc. Bố và mẹ tôi lần lượt sinh ra và lớn lên tại Ninh Ba và Nam Xương, họ di cư đến Đài Loan và đều đến Mỹ du học. Họ gặp nhau và kết hôn tại Boston. Rồi sau đó, tôi sinh ra tại một vùng thuộc bờ Đông nước Mỹ, cách Washington không xa.
Bối cảnh trưởng thành của tôi tuy là “nửa Trung nửa Mỹ”, nhưng gia đình tôi lại thuần chất Trung Quốc. Bố mẹ luôn lo sợ tôi và em trai bị tiêm nhiễm mặt trái của nền văn hóa Mỹ, họ luôn tỏ ra giữ gìn sát sao đối với chị em tôi. Bố mẹ không để tivi trong nhà, không cho chúng tôi chơi cùng trẻ con Mỹ, chỉ cần rời khỏi trường là nhất định phải quanh quẩn đợi bố mẹ ở nhà. Bố mẹ chỉ cho chúng tôi qua lại trong khu di dân người Hoa mà thôi.
Bố mẹ không kiếm được nhiều tiền, để có thể cho chúng tôi được học ở một trường tốt, hai người phải hy sinh rất nhiều, phải chi tiêu tằn tiện để mua một căn nhà gần đó. Điều này có nghĩa là, tôi và em trai tôi trở thành những học sinh nghèo lạc lõng trong một ngôi trường hầu như toàn người da trắng.
Lúc nhỏ, tôi là một đứa trẻ nhút nhát. Ở trường hầu như tôi không nói gì, vì tiếng Anh của tôi rất tệ. Đó là những năm 70 của thế kỷ 20, trong mắt của bạn bè thế giới, Trung Quốc là một đất nước nghèo nàn, lạc hậu, nhàm chán và đơn điệu, mà hình tượng ấy được phản ánh ngay trên người tôi: Một cô bé Trung Quốc lặng lẽ ít nói, áo xống tuềnh toàng, đeo cặp kính dày cộp như đít chai, dáng dấp kỳ quặc trông chẳng giống ai.
Thầy cô giáo của tôi đều là người da trắng, không ai biết tiếng Trung, cho nên cũng không ai biết tôi biết nói tiếng Trung. Trong suy nghĩ của họ, tôi không biết nói tiếng Anh đồng nghĩa với: Đứa bé này không biết nói – chỉ đơn giản vậy thôi. Vậy là, tôi bị chuyển đến lớp “Nhu cầu đặc biệt” cùng với những đứa trẻ mắc hội chứng Down. Sau này khi trình độ tiếng Anh được cải thiện, tôi mới được đưa trở lại lớp bình thường. Nhưng trong giao tiếp thường ngày, tôi vẫn không thể nói một cách trôi chảy được.
Những đứa trẻ khác luôn ném vào tôi những câu nói đầy tính kỳ thị chủng tộc: “Con Trung Quốc kia, cút về Trung Quốc của chúng mày đi!”, “Ê, cái đồ ti hí mắt lươn”, “Ching ching ling long” (tiếng Trung mà chúng nghe thấy là những âm thanh kỳ quái như vậy). Do không xem ti vi, không nghe nhạc thịnh hành, về căn bản, tôi không thể hiểu được những đứa trẻ khác quan tâm đến điều gì, cho nên dù cho tiếng Anh của tôi đã đạt đến trình độ nghe đâu hiểu đấy, thì tôi vẫn không thể nào bắt kịp được với nhịp độ xã hội bình thường. Khốn khổ nhất là khi tôi thành đối tượng chọc ghẹo của những đứa trẻ khác. Khi tôi nghĩ ra cách đáp trả như thế nào là chính xác, thì tôi vẫn luôn chậm mất một phút.
Những năm đen tối đó, khát khao muốn trở thành một người da trắng trong tôi mãnh liệt hơn bất cứ thứ gì khác. Đương nhiên, đây không chỉ là vấn đề màu da, đối với tôi làm một người da trắng thật thích biết bao. Lúc đó tôi nghĩ rằng, chỉ cần là một người da trắng, tôi sẽ xinh đẹp, giàu có, hoặc chí ít cũng là một người bình thường, những đứa trẻ khác có thể sẽ thích tôi. Lúc đó nếu có blog, nhất định mỗi ngày tôi đều sẽ viết một câu comment trên blog của từng đứa trẻ trong trường tôi đó là: “Hâm mộ, ghen tị, thù ghét.”
Cha tôi thực sự là một người tốt bụng. Trong những năm tháng tôi trưởng thành, ông đã dành thời gian rảnh rỗi để giúp những người Trung Quốc di cư ổn định cuộc sống tại Mỹ. Chúng tôi luôn dùng thời gian cuối tuần để giúp bạn bè thân thiết của cha tìm chỗ ở, học lái xe.
Trong nghề nghiệp mưu sinh, suốt 30 năm, cha tôi trước sau vẫn chỉ là một kỹ sư cấp một làm việc cho nhà nước, mặc dù ông nắm trong tay tấm bằng thạc sỹ Học viện Công nghệ Massachusetts, hơn nữa còn là người làm việc chăm chỉ nhất trong phòng. Hằng ngày, sáng sớm ông đến phòng làm việc, đến tối và cuối tuần còn mang việc về nhà làm. Khi đi công tác, để tiết kiệm chi phí cho nhà nước, ông không bao giờ nghỉ cùng với đồng nghiệp ở khách sạn ba sao, mà chỉ ở khách sạn một sao hoặc hai sao ở ngay gần chỗ làm.
Vào một buổi tối năm tôi 12, 13 tuổi, cha nói: “Tối nay là bữa tiệc giáng sinh hàng năm của công ty.” Tôi rất lấy làm lạ, hỏi cha vì sao không tham dự. Giọng cha bỗng trầm hơn: “Vì ở những nơi như thế này, cha chẳng biết mình nên nói chuyện gì với người ta nữa.”
Khoảnh khắc đó thực sự khiến tôi như tỉnh cơn mê. Tôi bỗng ý thức được rằng, trong nghề nghiệp, cha tôi sẽ mãi mãi không bao giờ gặt hái được thành công mà ông xứng đáng nhận được, và điều này có liên quan trực tiếp đến việc cha không biết cách giao thiệp với người da trắng. Tôi bắt đầu hạ quyết tâm phải học nhiều hơn, tìm hiểu kỹ hơn sự vận hành của xã hội này, vạch rõ mình phải làm như thế nào mới có thể trở nên nổi bật.
Quá trình học tập này sẽ cho tôi một con đường đi sâu hơn vào xã hội Mỹ, thậm chí là bước vào chính giới. Ngày nay, với công việc săn đầu người cho các công ty, tôi thấy những sinh viên đầu tiên của Trung Quốc đã bước vào doanh nghiệp toàn cầu, nhưng họ vẫn chỉ dừng lại ở một chức vị thấp, sau khi biến từ “mọt sách” thành “ong thợ” thì không thấy họ tiếp tục quá trình lột xác nữa. Nhìn thấy họ nỗ lực nhưng lại không được nhìn nhận, điều đó luôn khiến tôi nhớ đến cha tôi và cả sự nghiệp của ông.
Nắm chắc cuộc sống trong bàn tay mình
Trong suốt quá trình trưởng thành, tôi là một đứa trẻ hoàn toàn “Trung Quốc hóa”, tôi đã không còn cho rằng, chỉ cần sinh ra là người da trắng thì có thể ngồi mà hưởng thụ tất cả. Cũng từ lúc đó, tôi bắt đầu đam mê tiếng Hán và văn hóa Trung Quốc. Hiện tại, khi con gái lớn của tôi nói ra được một câu tiếng Trung hoàn chỉnh, tôi cảm thấy vui sướng vô cùng.
Quay trở về những năm đó, tôi cũng thấy được những ưu thế đặc biệt mà ông trời đã phú cho cái đứa trẻ không hợp thời là tôi đây. Tôi luôn cảm thấy mình vừa ngốc, vừa nghèo lại vừa xấu xí, chẳng có điểm gì tốt, nhưng điều đó cũng có nghĩa là tôi không còn đường lùi, chỉ có thể gắng hết sức mà tiến lên, mong ngày mai có thể tốt hơn một chút; sự cô độc đã thúc đẩy tôi học, tôi say sưa tìm hiểu khoảng trời bao la bên ngoài cái thế giới nhỏ hẹp của mình. Là người ngoài cuộc, tôi còn có một thứ thị giác đặc biệt để quan sát và lý giải các quy tắc của xã hội, bởi khi bạn đã bị gạt ra lề, ngoài lắng nghe và quan sát mọi thứ ra, thì bạn chẳng thể làm gì khác được.
Nước Mỹ không thân thiện với người ngoài cuộc. Nếu không đấu tranh nhiều như vậy, thì tôi đã không thể liều mạng mà viết nên trang sử của bản thân mình, cũng không thể từ hai bàn tay trắng có được sự nghiệp thành công và cuộc sống hạnh phúc sau này. Nghĩ lại những ngày tháng ấy, tôi thậm chí có thể nói rằng: Trưởng thành trong một hoàn cảnh khác thường, và bằng một cách rất “Trung Quốc”, đó chính là một điều may mắn nhất xảy ra với tôi.
Dù không thể lựa chọn được nguồn gốc xuất thân của mình, nhưng mỗi người trong chúng ta đều có khả năng chèo lái cuộc sống vượt xa những gì bản thân chúng ta có thể tưởng tượng. Từ cuộc đời của Oprah, chúng ta có thể thấy được một sự gợi mở rất có giá trị: Một người có xuất thân nghèo khổ và chịu đủ tổn thương có thể nắm chắc vận mệnh của mình ra sao. Theo cách nói của chính bà đó là: “Tôi không biết tương lai sẽ nắm giữ cái gì, nhưng tôi biết ai đang nắm giữ tương lai.”
Hiện tại, bạn đã có tất cả – bạn thực hiện được ước mơ, có được tình yêu đẹp, cuộc sống của bạn đã có tất cả những thứ cần thiết cho sự lý tưởng. Và kể từ ngày bạn chào đời, xã hội này đã sắp sẵn một âm mưu lớn, nó sẽ trấn áp tinh thần bạn, biến bạn thành con rối trong cuộc sống.
Sức mạnh không bao giờ là thứ do người khác mang đến, bạn chỉ có thể tạo ra nó từ chính đôi tay của mình. Giờ là lúc để phá vỡ những quy tắc cũ, và xây dựng nên một trật tự mới. Nhà thơ Mary Oliver đã hỏi chúng ta rằng: “Hãy nói cho tôi biết, bạn định sẽ đối xử thế nào với cuộc đời tự do và quý giá mà bạn chỉ được sống một lần này?” Đây cũng là câu hỏi mà tôi đặt ra cho bạn, khi tôi bắt đầu viết cuốn sách này – bạn định sẽ đối xử thế nào với cuộc đời tự do và quý giá mà bạn chỉ được sống một lần này?
Hãy đi đi, đi để khiến cho ước mơ của mình trở thành hiện thực. Sau đó, hãy dùng câu chuyện tuyệt vời của bạn để làm gương cho chúng tôi, hãy nói với thế giới, với tất cả mọi người, cũng như nói với tôi, thế nào gọi là “không uổng phí cuộc đời này”.
Chương 1. Vì sao phụ nữ trẻ thiếu cảm giác an toàn?
“Phụ nữ cần phải dùng ước mơ để thắp sáng bản thân mình.”
— Tưởng Văn Lệ
Phụ nữ Trung Quốc ngày nay được hưởng nền giáo dục tốt, chăm chỉ làm việc và cũng là một tập thể có tiền đồ bậc nhất trên thế giới. Theo Tuần báo thương mại của Mỹ, năm 2011, số lượng chiêu sinh của trường thương mại tại Mỹ không ngừng tăng cao do sự tăng nhanh của nữ sinh đến từ Trung Quốc. Thế nhưng, đúng vào thời khắc cần phát huy ưu thế giáo dục của mình để sải cánh bay lên vùng trời cao nhất, họ lại đang phải trải qua một nỗi bất an rất lớn.
Điều gì đã cướp mất sự tự tin của phụ nữ trẻ Trung Quốc? Đây là câu hỏi mà tất cả mọi người đều phải nhìn thẳng vào. Bởi trong nền kinh tế toàn cầu “lấy người làm gốc” như ngày nay, khi một nhóm người có tiềm năng nhất bỗng nhiên ngập ngừng do dự, thì tất cả mọi người đều phải chịu tổn thất.
Là một cô gái, tôi vốn mạnh mẽ
Nữ nhà văn trẻ nổi tiếng Hàn Hàn đã nhận định một cách vô cùng sắc bén trong bài báo Con đường tiên phong và sự hoang đường của tôi:
Tình hình đặc thù của Trung Quốc đó là: Rất nhiều phụ huynh không cho phép con em mình yêu đương, thậm chí học đến đại học vẫn có nhiều phụ huynh phản đối chuyện yêu đương, nhưng ngay sau khi tốt nghiệp đại học, tất cả phụ huynh lại đều muốn ngay lập tức có một chàng trai từ trên trời rơi xuống, ưu tú về mọi mặt, tốt nhất là có nhà cửa xe cộ đàng hoàng, yêu thương con gái mình, hơn nữa phải đi đến hôn nhân càng sớm càng tốt. Ước muốn này quả là đẹp quá đi!
Hiện tượng mà Hàn Hàn thấy rất phổ biến ở tất cả các học sinh, nhưng nó lại càng chính xác hơn đối với nữ sinh. Tôi cũng là mẹ của một bé gái, nên tôi cũng là một thành viên trong cái “cộng đồng phụ nữ mang đặc thù toàn cầu” này. Chúng tôi biết, những đứa con thân yêu của mình sẽ phải đối mặt với sự phân biệt giới tính, vì thế cần phải cho chúng sự giúp đỡ và tình yêu thương đặc biệt. Đến tuổi đi học, chúng ta sẽ đưa chúng lên chiếc tàu tốc hành hướng đến thành công và cổ vũ: “Điều gì con cũng có thể làm được, dù cho người khác có nói gì đi nữa!” Để rồi khi chúng thực sự đã chiến thắng, lần lượt vượt qua hàng tá các cậu chàng khác, ta có thể cười ngạo nghễ: “Hãy nhìn xem! Con gái còn mạnh mẽ hơn cả con trai đấy thôi!”
Cho đến đây thì tất cả vẫn tuyệt vời.
Nhưng khi các con tốt nghiệp, lên lớp mà vẫn chưa thấy bất kỳ động tĩnh gì, chúng ta bỗng bắt chúng phải phanh ngay lại: “Con à, đừng quá lấn át! Chớ làm cho các chàng trai phải sợ hãi!”
Sau những lần phanh gấp kiểu như vậy, ai chẳng không cảm thấy hoa mắt chóng mặt? Chẳng trách những phụ nữ trẻ như chúng ta luôn phải do dự, băn khoăn.
Trong hàng ngàn hàng vạn vị trí cao đang đợi tuyển người mà tôi phỏng vấn, tôi phát hiện ra rằng các cô gái trẻ Trung Quốc luôn luôn chuẩn bị kỹ lưỡng nhất, nhưng lại thiếu tự tin nhất; hơn nữa sự thiếu tự tin này còn ngày càng ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự nghiệp của họ: Số lượng những cô gái Trung Quốc ở độ tuổi trên hai mươi, ba mươi bị gạt ra khỏi hàng ngũ lãnh đạo ngày càng nhiều, và cơ hội cho họ cũng ngày càng mù mịt hơn.
Một người vốn luôn luôn xuất sắc, tại sao ở thời khắc cần phải bay cao thì lại chần chừ, do dự? Chúng ta có thể tìm được câu trả lời từ trong cơ chế hình thành khát vọng của họ.
Có thể bạn cho rằng, cùng với sự trưởng thành, tính cách của chúng ta cũng dần ổn định lại, từ đó mà hình thành nhận thức đối với cuộc sống. Nhưng các nhà khoa học lại nói rằng, mấu chốt căn bản của sự việc không nằm ở đó. Con người là sản phẩm của xã hội, xung quanh chúng ta sẽ luôn có người khoa tay múa chân và phán xét chúng ta. Chúng ta sẽ có xu hướng dựa vào sự nhìn nhận và đánh giá của người khác để phán đoán mình làm có tốt hay dở, đúng hay sai.
Hơn nữa, động lực thúc đẩy mỗi người phải đạt được sự nhìn nhận lại mãnh mẽ vô cùng. Những người luôn dựa vào cách nhìn nhận của xã hội để khẳng định mình là rất nhiều, còn những người đi ngược lại lẽ đó sẽ bị bài xích. Kết quả là, chúng ta sẽ đều có khuynh hướng tìm kiếm mục tiêu là được xã hội nhìn nhận. Sự nhìn nhận từ người khác khiến chúng ta cảm thấy được khích lệ cổ vũ, vui vẻ phấn chấn, thậm chí chúng ta còn liên tục được nhận biết về bản thân thông qua cách nhìn của người khác. “Sếp nghĩ về tôi thế nào?”, “Có phải mặc chiếc váy này khiến phần mông của tôi quá to không?”
Đây là một quá trình vô tận và không ngừng nghỉ của cuộc đời. Mong muốn và khát vọng của chúng ta luôn luôn thay đổi. Suốt cuộc đời này, chúng ta không ngừng điều chỉnh ước muốn, vun đắp cuộc sống của mình thông qua những phản hồi mà người khác mang lại. Một chuyên gia tâm thần học của Đại học Harvard đã viết trong tác phẩm Giấc mơ cần thiết: Phụ nữ phải giữ vững chí hướng trong cuộc sống đầy biến thiên (Neces – sary Dreams: Ambition in Women’s Changing lives) của mình rằng: “Để có được sự nhìn nhận của xã hội ở mức độ lớn nhất, chúng ta liên tục định vị lại mục tiêu của mình, nhằm đảm bảo sự đồng nhất với những quy phạm xã hội đang không ngừng thay đổi; việc điều chỉnh này thật sự không hề đơn giản.”
Chuyên gia tâm thần học đã giải thích quá trình này thông qua cơ chế hóa học của não người. Khi được xã hội nhìn nhận, đại não của chúng ta sẽ phóng thích ra một chất trung gian hóa học Serotonin, nó khiến chúng ta cảm thấy an toàn, dũng cảm, điềm tĩnh, linh hoạt và tự tin hơn.
Cho nên, trong nền kinh tế “xã hội nhìn nhận” này, người giàu càng giàu hơn, người nghèo càng nghèo hơn. Nếu ngay từ đầu bạn đã có được thành công, được nhìn nhận, nó sẽ khích lệ bạn giành được thành công hơn nữa. Điều này sẽ hình thành một vòng tuần hoàn, cứ như vậy “quả cầu tuyết” mang tới thành công sẽ càng lăn càng lớn.
Khi tìm kiếm nguồn nhân lực, chúng ta mới càng biết rõ hơn sức mạnh của sự nhìn nhận, vì thế chúng ta đặt ra một hệ thống phức tạp để chế định hóa sự nhìn nhận, lấy mục tiêu của doanh nghiệp làm quy chuẩn tham chiếu để điều chỉnh hành vi của công nhân viên. Mức độ nhìn nhận là một loại thước đo giá trị, chúng ta dựa vào nó để cho người khác thăng quan tấn chức, hoặc tống người khác vào lãnh cung; chúng ta dùng nó làm thẻ ra vào bãi đỗ xe đặc biệt, hoặc xác định “mục tiêu bồi dưỡng nhân tài trẻ”; trong báo cáo vắn tắt ở công ty, nó cũng là đối tượng để các nhân viên say mê bàn luận.
Nhưng, nếu chẳng ai chú ý đến công việc của chúng ta, hoặc tệ hơn là công việc của chúng ta bị phủ nhận thì sẽ ra sao? Chúng ta sẽ không biết phải xử trí như thế nào. Chuyên gia tâm thần học đã chứng minh, khi trong một trạng thái mơ hồ, mức serotonin trong não sẽ bị hạ thấp.
Nỗi tủi nhục của gái ế
Nhận biết về bản thân của chúng ta luôn luôn thay đổi, vì thế mà những tổn hại từ “nỗi tủi nhục của gái ế” là không khó lý giải.
Khi cha mẹ, bạn bè bắt đầu tỏ thái độ đối với việc theo đuổi sự nghiệp của chúng ta, một mực thúc giục chúng ta phải kết hôn, khát vọng của chúng ta cũng dần dần tàn lụi, thay vào đó là một mong ước mới: Trở thành vợ hiền của một người đàn ông nào đó.
Trong mắt mọi người, hôn nhân mang đến cho chúng ta một thân phận hợp pháp. Kết hôn rồi, đối với xã hội, chúng ta sẽ biến từ một con nhóc vắt mũi chưa sạch thành một người vợ trưởng thành, chín chắn. Có những lúc đối diện với áp lực nặng nề, chúng ta có thể bức xúc mà phản đối mẹ mình: “Người đó chỉ thích hợp với những tiểu thư cành vàng lá ngọc thôi, mà con lại không phải là tiểu thư thưa mẹ!” Càng có nhiều khi, cảm giác tủi nhục của một phụ nữ độc thân, nó giống như một sự phá hoại khủng khiếp đối với cái thế giới tinh thần và tư duy của chúng ta, mà chúng ta không ý thức được.
Gần đây, tôi quen với một cô gái trẻ Trung Quốc đang nỗ lực theo đuổi học vị tiến sỹ tại Phân hiệu Los Angeles thuộc Đại học California, cả dòng họ đã cùng góp tiền tài trợ để cô sang Mỹ du học. Cô ấy đã vượt qua những khó khăn gấp nhiều lần so với các bạn cùng học tiến sỹ tại Mỹ để có được ngày hôm nay. Có lẽ cô cũng thông minh hơn, học giỏi hơn họ. Tiếng Anh của cô rất cừ. Tôi cho rằng tiền đồ của cô ấy sẽ vô cùng sáng láng.
Thế nhưng, khi tôi hỏi có dự định gì sau khi tốt nghiệp, cô ấy nói không biết. Tôi hỏi rằng muốn về nước hay ở lại, cô ấy cũng do dự. Cuối cùng, cô ấy nói nói nhỏ với tôi rằng, cô rất hoang mang về tương lai, lý do là cô vẫn chưa có bạn trai. Cô ấy muốn đợi sau khi kết hôn rồi sẽ hỏi xem chồng muốn sống ở đâu. Cô ấy muốn tìm một công việc tại phòng thí nghiệm chuyên nghiệp, như vậy thì sau này sẽ có nhiều thời gian rảnh rỗi để chăm sóc con cái. Nguyên văn lời cô ấy nói là: “Em thực sự muốn kết hôn ngay lập tức, như thế mới được xem là cuộc sống chân chính. Em cảm thấy bản thân mình hiện tại mới chỉ sống có một nửa thôi.”
Chính vì đang toàn tâm toàn ý muốn kết hôn, cho nên cô ấy hoàn toàn không dành thời gian để làm luận văn, liên hệ người hướng dẫn và cũng không cân nhắc đến việc lập kế hoạch phát triển sự nghiệp của mình. Đối với cô ấy, sự nghiệp đã trở nên không mấy quan trọng.
Là một chuyên gia săn đầu người, cũng là một phụ nữ, tôi cảm thấy vô cùng bất an khi nói chuyện với cô gái này. Trong cái thời khắc mấu chốt của cuộc đời, khi áp lực hôn nhân và nuôi dưỡng con cái vẫn chưa thực sự xuất hiện, cô ấy đã tự khiến cho sự nghiệp của mình chậm lại, đó thực sự là một lựa chọn quá đáng tiếc. Lựa chọn trước mắt của cô ấy chắc chắn sẽ khiến cho những cơ hội thú vị trong sự nghiệp sau này trở nên xa vời hơn rất nhiều. Cô ấy đang vùi chôn đi mơ ước của chính mình.
Những người giống như cô nữ sinh này hoàn toàn không phải là thiểu số. Dù bạn đi đến đâu cũng sẽ gặp những cô gái Trung Quốc trẻ năng động và xuất sắc, nhưng vì cuộc sống làm vợ và làm mẹ, họ lại chấp nhận kìm hãm sự nghiệp của mình sau nhiều năm nữa.
Chúng ta không nên như vậy. Ngày nay bạn nên dốc toàn lực cho sự nghiệp của mình, không nên vì sự trưởng thành của con cái mà phải đi chậm lại. Hơn nữa khi thực sự đã làm mẹ, có lẽ bạn sẽ phát hiện ra mình vốn không nhất thiết phải đi chậm lại như vậy, bởi vì có rất nhiều dịch vụ chăm sóc giáo dục trẻ nhỏ có thể giúp đỡ bạn. Hoặc đến một lúc nào đó, bạn sẽ lựa chọn cách đi chậm lại, nhưng do bạn đã có năng lực và một danh tiếng tương xứng, dù có chọn cách đi chậm lại, bạn vẫn còn rất nhiều cơ hội thành công.
Tâm lý luôn thấy mình chưa hoàn thiện như cô gái trên rất phổ biến ở phụ nữ trẻ Trung Quốc. Chúng ta thực sự nên lên án xã hội này – nó khiến cho cuộc sống của những phụ nữ độc thân bị tổn hại nặng nề.
Sao cơ, bạn vẫn còn độc thân à? Lại kén cá chọn canh rồi. Bạn luôn tự coi mình là trung tâm, thật chẳng chín chắn chút nào; bạn cô đơn tuyệt vọng, thật đáng thương làm sao. Công việc của bạn rất tốt ư? Nhưng công việc dù tốt mấy chăng nữa nó cũng không biết yêu bạn đâu. Bạn vẫn có cuộc sống tình dục? Thật là loại gái lẳng lơ! Không có cuộc sống tình dục? Bạn đã quá già rồi đấy! Bạn rất tập trung cho công việc ư? Đó chỉ là cách để bạn giết thời gian mà thôi. Bạn vui vẻ sao? Bạn chỉ đang tự cho là vui đấy thôi! Không có chồng, làm sao bạn có thể biết được đâu là niềm vui thực sự! Sau này khi từ giã cõi đời sẽ chẳng có ai bên cạnh bạn đâu!
Dù cho cuộc sống của bạn có thừa những thành tựu huy hoàng, có thừa tình yêu và niềm đam mê, thì những thứ đó cũng không cứu được bạn. Định nghĩa của xã hội về bạn là xem bạn sẽ “thuộc về ai”. Nếu bạn đã thành công thật thì bạn sẽ trở thành đối tượng bị dò xét và soi mói. Cho nên, đừng bao giờ cho rằng đây chỉ là vấn đề của cá nhân bạn.
Có thể xem Barbara Walter là tiên phong mở đường cho chúng ta, cô là nữ phóng viên của một chương trình truyền hình chính sự đầu tiên trên thế giới. Năm 1976, cô trở thành người đầu tiên có mức lương trên một triệu đô trong giới phóng viên (cả nam lẫn nữ). Cô đã từng phỏng vấn các nhân vật quan trọng trong chính giới cả trong và ngoài nước, như Giang Trạch Dân, Yeltsin, Putin và tất cả các Tổng thống Mỹ kể từ thời Richard Nixon đến nay.
Năm 2004, cô nhận lời mời phỏng vấn của Ted Koppel, một nhân vật nặng ký khác trong giới phóng viên truyền hình về 40 năm sự nghiệp của cô. Nhìn lại những thành tựu của cô, nam phóng viên Ted Koppel đã đưa ra một câu hỏi mà anh quan tâm nhất:
“Cô thử nghĩ xem,” anh ta nói, “nếu có người bàn tán sau lưng cô rằng: ‘lẽ nào 40 năm sự nghiệp kia là toàn bộ cuộc đời của cô ta?’ Vậy xin hỏi, cô cảm thấy như vậy có đáng không?”
Barbara Walter trả lời rất nhanh: “Ồ vậy sao, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có cuộc sống như vậy.”
Anh ta tiếp tục dẫn dắt và cố tình nhắc đến hai lần cô kết hôn, cũng là hai lần ly hôn. “Đó là do công việc phải không?” anh ta hỏi, “Nếu không phải do công việc thì có phải cô vẫn có thể duy trì được cuộc hôn nhân của mình không?”
Barbara Walter trả lời là cô không biết. Nhưng cô nói mình có một đứa con gái, và “điều đó thực sự đã quá tốt rồi”.
Đó không phải là câu trả lời mà anh ta mong muốn. Thế nên Ted Koppel lại tiếp tục hỏi: “Vậy liệu có một đêm nào đó, cô nằm trên giường và nghĩ rằng: ‘Ôi, nếu ngày đó mình vứt bỏ công việc để chuyên chú vào gia đình thì tốt biết bao’ hay không?”
Không, cô ấy chưa bao giờ nghĩ như vậy.
Ted Koppel là một tay săn tin lão luyện trong nghề, nhưng ông ta không thể khiến Barbara Walter bị chi phối, ví dụ như cô rơi những giọt nước mắt hối hận nói rằng mình đã không chăm sóc tốt cho chồng, hoặc thừa nhận không nên một mực theo đuổi vị trí cao nhất trong giới phóng viên.
Và chúng ta không thể tưởng tượng được, một nam phóng viên sẽ vướng phải câu hỏi của người phỏng vấn, rằng: “Tất cả những việc anh làm có đáng không? Nếu anh chuyên tâm làm một người chồng thì có phải tốt hơn không?”
Câu hỏi này tôi phát hiện ra khi bắt tay vào nghiên cứu để viết cuốn sách này. Khi đọc đến đó, trong lòng tôi cảm thấy rất chao đảo. Một thời gian rất dài sau khi trở thành thiếu nữ và luôn sống trong thế giới độc thân, khi đối mặt với những câu hỏi tương tự của giới săn tin, tôi cũng liên tục phải né tránh. Tôi cho rằng chỉ có tôi là như vậy. Nếu lúc đó tôi biết nghĩ rằng: Mình thuộc cùng một chiến tuyến vinh quang với Barbara Walter, có lẽ tôi sẽ có dũng khí để đọ sức với họ một phen.
Nhưng, nếu bạn cho rằng, sau khi kết hôn mình sẽ lập tức có “thân phận hợp pháp”, có thể yên tâm gia nhập vào “câu lạc bộ những phụ nữ thành công”, vậy thì đáng tiếc thay, hỡi các quý cô, tôi lại phải phản đối các bạn rồi. Sau khi kết hôn, công chúng sẽ lại bắt đầu một công cuộc điều tra chi tiết, rằng bạn có quan tâm chăm sóc tốt cho chồng hay không.
Còn có một Barbara nữa là Barbara Liskov, một Thượng nghị sĩ đến từ Maryland quê tôi. Năm 1987, cũng chính là năm tôi tốt nghiệp trung học cơ sở, lần đầu tiên bà được bầu vào Thượng nghị viện. Hiện nay bà đã là nữ chính trị gia đương chức trong thời gian dài nhất ở cái chốn uy phong lẫm liệt ấy, nơi được mệnh danh là “Câu lạc bộ nam giới chiếm độc tôn toàn cầu”. Barbara nói rằng:
“Là một phụ nữ, nếu bạn đã kết hôn mà vẫn tham gia tranh cử, người ta sẽ cho rằng bạn không chăm sóc tốt cho chồng; còn nếu bạn đã ly hôn, người ta lại nói bạn không giữ được người đàn ông của mình; và nếu bạn còn độc thân, người ta sẽ lập tức nói rằng vốn dĩ chẳng có người đàn ông nào thèm yêu bạn cả.”
Nhắc đến thái độ cư xử vô lý của xã hội này đối với phụ nữ, quả thật không tốn nhiều công sức để tìm một ví dụ. Trong câu chuyện Cuộc khủng hoảng thân phận của người theo chủ nghĩa nữ quyền đăng trên trang bìa của “Tuần san tin tức” kỳ 1, trong bài báo có hai hình minh họa, trong hình là một cô gái đang tỏ ra mệt mỏi với việc thành công trong nghề nghiệp. Hình thứ nhất chụp cô trong phòng làm việc, mặc bộ đồ công sở, tóc ngắn muối tiêu, cùng vẻ rầu rĩ, đang nhìn chằm chằm vào một khung ảnh gia đình trống không; hình thứ hai chụp cô ở nhà, ôm một chiếc đồng hồ báo thức, kim giờ chỉ 12 giờ kém 5 phút (đêm).
Các diễn viên nữ cũng luôn phải than phiền về điều này. Trong phim, các nam nhân vật chính luôn chìm đắm trong những câu chuyện phức tạp đa chiều, còn các nữ diễn viên không cùng họ lên giường thì cũng là yêu đương tình tự. Diễn viên nữ sau 40 tuổi về cơ bản không còn vai nào có thể diễn được nữa.
Đối với phụ nữ độc thân, áp lực kết hôn luôn luôn tồn tại, hơn nữa áp lực này không chỉ đến từ các phương tiện truyền thông, cũng không chỉ đến từ các bậc phụ huynh. Trước đây, mỗi lần đi dự tiệc, khi nói chuyện với tôi, mọi người luôn tìm cách lái đến chuyện mà họ cho là “ưu tiên hàng đầu” của tôi. Dù tôi đạt được thành tựu lớn tới mức nào, hiện tôi đang bận chuyện đại sự gì, tất cả các câu chuyện cuối cùng cũng nhằm đến vấn đề này: “Cậu rất có sức hấp dẫn đấy, nhưng vì sao đến tuổi này vẫn còn chưa lấy chồng? Có vấn đề gì sao?”
Điều này giống như khi bạn nghe nếu có một cô gái mới 22 tuổi đã lấy chồng, bạn trợn tròn mắt mà thốt lên rằng: “Trẻ thế mà đã kết hôn rồi sao? Đừng lo, bạn thân mến, không lâu nữa bạn sẽ ly hôn thôi!”
Còn tôi, trong những trường hợp như vậy, chỉ biết nhìn chằm chằm xuống đầu ngón chân mình, nói một cách ngại ngùng: “Tôi cũng chẳng biết vì sao mình vẫn chưa kết hôn. Hiện tại tôi thấy mình sống như vậy là quá tốt rồi!”
Nếu cuộc sống có một nút “Back’’, thì tôi rất muốn có thể trở về cái thời điểm trong buổi party đó, khi bị hỏi “Sao cậu vẫn chưa lấy chồng?”, tôi sẽ nhìn thẳng vào mắt của đối phương, mỉm cười thật tươi mà nói rằng: “Nói thật nhé, vì sao ư! Vì hiện tại tôi đang tận hưởng cuộc sống chỉ thuộc về mình đấy.”
Tôi từng rất ác cảm với biệt danh “gái ế”; nhưng khi bắt đầu viết cuốn sách này, tôi mới ý thức được rằng, xã hội đã dựa vào cống hiến của nam giới với xã hội, nữ giới đối với gia đình để phán xét những thiên kiến của con người, nó như một tư tưởng thâm căn cố đế và áp đảo tất cả.
Thậm chí khi phụ nữ đã tiếp nhận giáo dục, những quan niệm này vẫn tiếp tục dẫn dắt họ thực hiện lại vai diễn cũ. Những phụ nữ đạt được thành công trong sự nghiệp rất ít khi được xã hội đánh giá tích cực, hơn nữa trong sự đánh giá của họ cũng thường sẽ mang những bình phẩm ám chỉ, như chúng ta có xinh đẹp hay không, có làm vợ và làm mẹ tốt hay không…
Phụ nữ vốn không phải là giới có đặc trưng cá tính đơn giản. Lấy việc làm hài lòng người khác làm mục tiêu duy nhất sẽ làm tổn hại nghiêm trọng đến việc nắm bắt cuộc sống của bản thân chúng ta. Khi già đi, chúng ta không thể ngăn nhan sắc phai tàn, càng không thể kiểm soát được những người đã từng gắn bó mật thiết nhất với mình – chồng sẽ đứng núi này trông núi nọ, con sẽ lớn lên rời xa gia đình.
Hiện tại, chúng ta có thể hiểu được, sự tự tin của phụ nữ trẻ bị bào mòn nghiêm trọng: Sau nhiều năm học hành, tạo dựng được rất nhiều khả năng, bỗng trong tích tắc, thân phận của mình không phải do mình nắm giữ nữa. Xã hội đã nghiền nát ước mơ của họ, điểm tựa tinh thần quan trọng nhất trong cuộc sống của họ bị đánh đổ.
Không khó để lý giải, quyền tự chủ đối với cuộc sống và cảm giác thành công của mỗi người có mối liên hệ trực tiếp với nhau. Dù là nam hay nữ, đối với mỗi người trong chúng ta, khả năng mà chúng ta có và sức kiểm soát đối với cuộc sống có thể chuyển hóa thành sức sống, niềm lạc quan và sự tự tin; thiếu sự kiểm soát sẽ khiến ta cảm thấy thất vọng và bất lực. Và nếu chúng ta cho rằng bản thân không thể kiểm soát được cuộc sống, thì sẽ không thể ngăn cản được lời tiên đoán này trở thành hiện thực.
Các cô gái trẻ sau khi bước ra khỏi cổng trường đại học, đột nhiên sẽ thấy mình không được khen ngợi, cổ vũ vì những thành tựu mà mình đạt được nữa, chính điều này đã gây nên sự hoang mang cho bản thân họ. Ngày nay, xã hội chúng ta đã không còn tàn nhẫn trói buộc chị em phụ nữ chúng ta vào góc nhà nữa, thời gian hãy còn sớm, chúng ta hãy vì sự thư thái của tâm hồn mình, hãy bay ra thế giới ngoài kia, gây dựng thành tựu cho riêng mình.
Tôi né tránh áp lực như thế nào?
Mọi người luôn hỏi tôi : “Hả? Phó thị trưởng Los Angeles! Cậu làm thế nào mà leo được đến chức ấy?” Phụ nữ thích quy thành công là do may mắn, quy thất bại là do bất tài, còn đàn ông lại quy thành công là do tài giỏi, thất bại là do kém may mắn. Còn tôi ư, cách tư duy của tôi có thể không được nữ tính như vậy, cho nên tôi sẽ không nói với bạn rằng thành công của tôi có được hoàn toàn là do vận may. Tuy là nói như vậy, nhưng nếu tuyên bố 100% thành công đều dựa vào sự nỗ lực của bản thân, thì đó là không thành thật.
Trong lý luận kinh tế đô thị, có một khái niệm rất tuyệt, gọi là “quyết định con đường”. Đại khái nói rằng, lịch sử vẫn luôn có một số sự kiện ngoài lề hoặc một số sự kiện ngoài ý muốn trở thành xuất phát điểm để xảy ra những biến đổi to lớn, vì vậy, bản thân những sự kiện ngoài ý muốn đó đã mang đầy đủ ý nghĩa lịch sử rồi. Trường hợp điển hình nhất là việc phát minh ra động cơ đốt trong, nó thúc đẩy sự phát triển của xe hơi tư nhân, từ đó dẫn đến rất nhiều hậu quả khác, ví như ùn tắc giao thông, ô nhiễm khí tải ô tô và tiến trình đô thị hóa trên phạm vi thế giới.
Khi ngẫm lại lịch trình của đời mình, tôi thấy có một số sự kiện và một số người có tác động lớn đến “đường lối” của tôi, tạo nên sức ảnh hưởng sâu sắc đối với sự nghiệp và cuộc sống của tôi sau này.
Lúc tôi học lên trung học, cha cho tôi chiếc máy ảnh Canon A-1. Tôi nhảy cẫng lên vì vui sướng, từ lúc đó, tôi bắt đầu học cách chụp ảnh để biểu đạt chính mình. Thời đó còn chưa có máy ảnh kỹ thuật số, chi phí chụp ảnh rất cao, thế là tôi tranh thủ thời gian rảnh rỗi đi làm nhân viên bán hàng, kiếm tiền mua các vật dụng cần thiết để chụp ảnh. Mỗi lần chụp hết một cuộn phim, tôi lại chạy ngay đến phòng tối trong trường để rửa âm bản và ảnh thủ công.
Thông thường tôi đến phòng tối sau giờ tan học chiều. Khi bước vào phòng tối, tôi sẽ đứng ở cửa phòng một lát, để cho mắt mình thích nghi với bóng tối trong phòng; sau đó tôi sẽ say sưa với công việc của mình trong đó, mặc kệ thời gian trôi qua. Đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in cái mùi hăng đặc trưng của thuốc rửa ảnh, tôi đã dùng nó để dập in hình ảnh màu bạc trên âm bản lên giấy ảnh. Mỗi lần cầm trên tay tấm ảnh đã rửa xong thì trời đã tối rồi, tôi chẳng cần phải điều tiết mắt mình để thích nghi với ánh sáng nữa.
Chính niềm đam mê chụp ảnh đã khiến tôi bỗng chốc tìm được lối thoát cho các sắc thái tâm trạng trong lòng mình – nỗi lo lắng, đau khổ, cô đơn, thất vọng, và đương nhiên cũng có cả sự vui vẻ, nghi ngờ và hiếu kỳ đối với thế giới này. Lúc đó tôi không có sẵn bút màu để biểu đạt bản thân, nhưng những tấm ảnh của tôi có thể nói hộ tôi tất cả.
Thầy giáo dạy nhiếp ảnh phát hiện ra ảnh của tôi phơi trong phòng tối, thầy đã chọn một tấm trong đó giao cho viện Smithsonian của Mỹ – Viện bảo tàng tổng hợp lớn nhất thế giới để đưa đi tham gia cuộc thi nhiếp ảnh quốc gia. Tấm ảnh của tôi đã đoạt giải, nó được trưng bày mấy tháng liền cùng với nhiều tác phẩm nổi tiếng trong lịch sử nghệ thuật tại Bảo tàng mỹ thuật Cochran.
Đó là chuyện của gần 30 năm trước. Giờ nhớ lại, giải thưởng chẳng có gì lớn. Nhưng đối với tôi khi đó, nó lại là một chuyện đại sự trong đời. Trước đó tôi luôn cảm thấy mình mặt nào cũng tệ, rồi đột nhiên tôi trở thành một nhân vật, một nhân vật được thế giới đối đãi một cách nghiêm túc, một người mang trong mình tế bào nghệ thuật. Cái cảm giác trong phút chốc trở nên tràn đầy tự tin ấy, cho đến khi tôi lên đại học, từ bỏ chiếc máy ảnh A-1 thân yêu, nó vẫn lưu lại trong tôi cho đến tận bây giờ.
Những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ 20, trong thời gian đang học đại học, tôi gặp Cận Vũ Tây – người phụ nữ tài ba đầu tiên có ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống của tôi. Hiện nay Vũ Tây là tác giả của hàng loạt sách bán chạy, nhà báo, doanh nhân kiêm nhà lãnh đạo văn hóa. Năm đó chị đã là một phụ nữ nổi danh khắp Trung Quốc, MC của chương trình Các vùng đất trên thế giới. Một mùa hè tại Đại học Durham, may mắn được làm thực tập sinh của Vũ Tây trong vòng sáu tuần, tôi đã bước vào thế giới riêng của chị.
Thời gian được làm việc cùng chị vô cùng ngắn ngủi, nhưng đã để lại trong tôi một ấn tượng không phai nhòa. Trước khi gặp Cận Vũ Tây, tất cả những người lớn Trung Quốc mà tôi quen biết chỉ là một số nhà khoa học và kỹ sư Trung Quốc ở ngoại ô Maryland, còn có mấy vị giáo sư của Đại học Durham; ấy vậy mà người phụ nữ Trung Quốc tên là Cận Vũ Tây kia lại có thể kết hợp văn hóa Trung – Mỹ một cách tài tình, mang đến sự giáo dục và niềm vui cho hàng triệu người như vậy.
Vũ Tây chỉ cho tôi, muốn làm một phụ nữ kiên cường thì phải biết tự lập. Có một hôm, tôi hỏi chị về tình hình bất động sản, chị đã nói với tôi: “Joy, không bao giờ được bằng lòng với việc chỉ làm thuê cho người khác. Hãy nghĩ xem, nếu bị sa thải em sẽ làm thế nào?’’
Chị luôn cư xử hào phóng đối với những người xung quanh, cũng giống như cách chị cư xử với thế giới này. Mùa hè năm đó, khi tôi trở thành kẻ vô gia cư ở New York, nơi có chi phí sinh hoạt vô cùng đắt đỏ, chị đã mời tôi về nhà chị ở. Vậy mà 20 năm sau, khi chúng tôi liên lạc lại được với nhau, chị đã không còn nhớ ra tôi là ai nữa, bởi vì những cô gái trẻ được chị giúp đỡ và hướng dẫn như tôi nhiều không biết bao nhiêu mà kể.
Tôi biết trong số chúng ta rất ít người từng gặp Vũ Tây, cho nên tôi bổ sung thêm một điểm trong con người chị: Chị là người vô cùng hài hước, đây là điểm nổi bật hơn cả so với những bạn bè ưu tú trong giới chính trị và giới giải trí của chị trên khắp thế giới. Nếu bạn có cơ hội được gặp mặt Cận Vũ Tây, đừng bỏ lỡ cơ hội, nhất định phải mục sở thị tính cách siêu hài hước của chị.
Cận Vũ Tây là một mẫu phụ nữ Trung Quốc có một không hai trên thế giới. Trong 30 năm, sức ảnh hưởng của chị ấy đối với xã hội là vô cùng rộng khắp. Tôi vô cùng may mắn khi được quen biết chị trong giai đoạn có khả năng uốn nắn cao nhất. Lấy bản thân làm chuẩn, Vũ Tây dạy cho tôi biết phóng tầm nhìn ra thế giới rộng lớn hơn, khiến cho ước mơ của mình được bay cao, bay xa hơn.
Vài năm nữa trôi qua, khi tôi 21 tuổi, lại có một sự kiện mang tính bước ngoặt xảy ra: Tôi tốt nghiệp Đại học Durham. Tôi biết, cha mẹ tuy rất yêu thương tôi, nhưng để đảm bảo cho cuộc sống của mình, họ buộc phải đi khỏi cộng đồng người Hoa cô lập với bên ngoài này. Thế là, trong tình trạng không xu dính túi, không người thân thích, tôi đến Los Angeles phồn hoa tươi đẹp cách chỗ cũ hơn ba ngàn dặm. Đó là nơi xa nhất tôi có thể đến – xa thêm nữa chính là Thái Bình Dương trùng trùng sóng vỗ rồi.
Lúc đó tôi hoàn toàn không biết Los Angeles là thánh địa của những nạn dân, những kẻ tìm kiếm ước mơ và những người hoàn toàn xa lạ. Và tôi chính là một nạn dân, một kẻ đi tìm kiếm ước mơ, và tất nhiên cũng là một người hoàn toàn xa lạ. Dù ở bất kỳ thành phố lớn nào trên đất Mỹ, đều không thể tưởng tượng nổi có một người như tôi, 21 tuổi đặt chân đến, mười năm sau trở thành Phó thị trưởng.
Los Angeles còn là một nơi hoàn toàn phớt lờ các học thuyết chính thống. Khẩu hiệu phổ biến ở đây là: “Tôi làm, bạn cũng làm”. Tại đây, mọi người không quan tâm đến bạn đến từ đâu, chỉ quan tâm bạn đi đến nơi nào.
Lấy một ví dụ nhé. Tại bờ Đông, có lúc bạn sẽ thấy phía sau tên người trên danh thiếp có một chữ số La Mã, ví dụ “John Edward IV”. Đây là một ký hiệu biểu thị họ của người này có nguồn gốc lai lịch, được mọi người trong gia tộc đời đời trao truyền và long trọng tuyên bố trước những người họ gặp. Những người ở bờ Đông sau khi nhận được tấm danh thiếp này đều sẽ tỏ ra cung kính nể phục đối với chủ nhân của nó.
Còn nếu có một người Los Angeles nhận được tấm danh thiếp này, họ sẽ chỉ biết đặt câu hỏi: “Là thế nào vậy, đồng nghiệp? Bạn cần gì phải nói ông cố của mình là ai? Bạn không thể tự làm được hay sao?’’ Vậy đấy, Los Angeles được mệnh danh là “Thủ đô sáng tạo của thế giới’’ hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên.
Tôi ôm một mộng tưởng đến Los Angeles, rằng tôi muốn trở thành một thương gia khai thác bất động sản thành công. Tôi muốn xây dựng một cộng đồng bảo vệ môi trường theo một mô hình mới, khiến mọi người vừa có thể làm việc trong đó, vừa có thể sống vui vẻ, sinh con đẻ cái.
Mấy năm đầu, để có thể bám trụ tại đây, tôi đã ra sức làm việc. Tôi ở trong một nhà trọ chật hẹp, ăn toàn mỳ ăn liền. Cuộc sống vô cùng khó khăn, tôi cũng thường cảm thấy rất sợ hãi, cũng nảy sinh tâm lý lo lắng và hoài nghi đối với lựa chọn của mình. Tôi theo học hai bằng thạc sỹ MBA về Tài chính bất động sản và MA về Quy hoạch đô thị tại Phân hiệu Los Angeles thuộc Đại học California. Nhà trường trao cho tôi hàng loạt học bổng, thêm vào đó là các nguồn hỗ trợ cho sinh viên vay vốn và những khoản tiền kiếm được từ những công việc bán thời gian trong lĩnh vực bất động sản đã giúp tôi có thể tự đảm bảo được cuộc sống của mình.
Khai thác bất động sản là một nghề hái ra tiền. Mấy năm sau, tôi đã kiếm được kha khá. Ông chủ nói với tôi rằng: “Joy, làm một doanh nhân đi đầu, em phải học để biết uống Scotch. (Scotch Whisky)” Thế là tôi liền học cách uống Scotch Whisky đắt tiền – Lagavulin, thêm một chút nước, không thêm đá.
Sau đó, tôi mua được một căn hộ trong khu đô thị, từ trên căn hộ này có thể nhìn xuống phòng hòa nhạc Disney của Los Angeles. Tôi đã giao căn hộ cho Chu Âm Triết (Annie Chu) thiết kế. Chu Âm Triết cũng là người Mỹ gốc Hoa, cô là nhà thiết kế hàng đầu chuyên thiết kế nhà cho các nhạc sĩ nổi tiếng và minh tinh điện ảnh. Cô nhận thiết kế giúp tôi thực sự là một việc làm khiến tôi rất cảm kích, vì căn hộ của tôi rất nhỏ. Dự trù bài trí cũng không nhiều. Đồ trang trí bên ngoài căn hộ là những vật liệu rẻ tiền nhất, nhưng lại sử dụng màu sắc rất sang trọng. Đối với tôi, căn hộ này không chỉ là một ngôi nhà, nó còn là một hầm trú ẩn. Sau một ngày lăn lộn giành giật, tôi lại có thể trở về với nơi lánh nạn của riêng mình, tìm lại sự bình tĩnh và yên ổn trong tâm hồn.
Cũng có lúc tôi có cảm giác mình đang đứng trên đỉnh thế giới. Ví như, khi đi công tác, tôi đi một đôi bốt khiến tôi cảm thấy rất tuyệt vời, tôi cố ý sải những bước chân tự tin trên sân bay; hoặc tôi mặc một bộ đồ Prada, chân đi giày cao gót, lượn lờ khắp phố – bí mật của Prada chính là ở đó, khi treo trên móc ta có cảm giác nó rất nóng, nhưng khi mặc lên người nó sẽ khiến ta cảm thấy vô cùng mát mẻ.
Những lúc như vậy khiến tôi hứng thú nhưng cũng khiến tôi sợ hãi. Có lúc, tôi cảm thấy tự do, không ràng buộc, từng trải; có lúc tôi lại cảm thấy tất cả đều là giả tạo, trong cái thành phố rộng lớn này tôi là một kẻ khốn khổ và cô đơn. Mỗi lúc nhìn lại, tôi luôn muốn quay trở về những năm tháng đó, để nhẹ nhàng ôm lấy và an ủi chính mình...
Tất cả vận may giúp tôi bay cao
Thật may mắn khi trong những năm đó, tôi nhận được rất nhiều những cái ôm ấm áp của một người phụ nữ lớn tuổi hết sức đặc biệt: Maureen Kindel, nữ doanh nhân có sức ảnh hưởng rất lớn ở Los Angeles. Tính cách của bà linh hoạt khéo léo, hào hiệp phóng khoáng, tràn đầy sức sống và giàu sức hấp dẫn. Sau khi ly hôn, bà nuôi con và hiện đã lên chức bà ngoại. Bà thích mời khách đến nhà, nhưng lại không thích làm những công việc tổ chức. Thế là tôi chủ động xắn tay vào làm những công việc hậu đài cho vị nữ chủ nhân đầy ánh hào quang này. Tôi luôn góp mặt cùng bà trong những bữa tiệc tối thứ bảy và những lần đánh bài ở California với sự tham gia của rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong chính giới. Lâu dần, tôi trở thành “cô con gái Trung Hoa của Maureen” mà ai ai cũng biết.
Maureen rất sành sỏi trên con đường quyền lực. Từ bà, tôi học được cách làm thế nào để thiết lập được mối quan hệ với những người có hoàn cảnh khác xa nhau. Khi sắp bước sang tuổi 70, Maureen bỗng rất có hứng thú với giáo dục, và thế là bà quay lại trường tiến hành việc học tập. Năm 72 tuổi, Maureen nắm trong tay học vị tiến sĩ giáo dục học. Bà dự định dẫn dắt một cuộc cải cách giáo dục trong vòng 20 năm tiếp theo.
Bên cạnh Maureen có rất nhiều quý bà khá lớn tuổi, họ hoặc đã kết hôn, hoặc còn độc thân, hoặc đã ly dị; đều giống với Maureen, họ luôn sống hết mình. Trong suốt 20 năm, những người phụ nữ này đã ủng hộ, an ủi, giúp đỡ, quan tâm và khích lệ tôi một cách trực tiếp và thiết thực nhất. Họ là những phụ nữ có tầm nhìn và giỏi thế sự, không những thế họ còn rất yêu cuộc sống; sao tôi có thể không học lấy một chút niềm vui sống từ những người phụ nữ tuyệt vời ấy. Và thế là, tôi cũng bắt đầu tổ chức tiệc tùng tụ họp trong căn hộ nhỏ bé của mình.
Mọi người thường hỏi tôi làm cách nào để khắc phục sự nhút nhát – việc này chắc chắn không thể hoàn thành chỉ trong một đêm. Để khắc phục sự nhút nhát của mình, ngoài việc chăm chỉ học tiếng Anh, việc đầu tiên mà tôi làm đó là tạo cho mình sự hiếu kỳ mạnh mẽ đối với người khác và giữ mãi sự hiếu kỳ đó. Khi học tập với người khác, tôi không còn luôn quá chú trọng đến cảm nhận của mình nữa.
Tôi kết giao rộng rãi với những người có hoàn cảnh xã hội hoàn toàn khác nhau. Trong đám bạn bè của tôi, có doanh nhân, có văn nghệ sĩ, dân đồng tính, người đã có gia đình con cái và rất nhiều những thành phần khó có thể hình dung được. Trong căn hộ của tôi, nếu mở cả ban công ra thì có thể chứa được khoảng 70 người bạn như vậy, phương pháp chính là bắt tất cả mọi người đều phải đứng, còn phải thu bụng lại, nói chuyện với nhau cũng phải hò hét om sòm giống như bị nhốt ở một nơi nào đó vậy.
Tôi trở thành “người liên hệ” mà ai ai cũng biết, tôi hiểu được nhu cầu của họ, tự nguyện làm chiếc cầu nối để mọi người quen biết nhau. Những người kết nối qua tôi ngày càng nhiều, và người có thể để tôi kết nối cũng ngày càng nhiều. Gần đây nhất Thời báo Los Angeles có một bài viết về tôi, tiêu đề chính là biệt danh “Người kết nối’’ của tôi.
Trong những năm từ 20 – 30 tuổi, tôi được thị trưởng Los Angeles khi đó bổ nhiệm làm ủy viên trong một nhóm chuyên gia về nhà ở gồm bảy người, tôi phụ trách công tác giám sát và thanh tra tình hình nhà ở giá rẻ trong thành phố. Ở độ tuổi như tôi lúc đó, những người được giao chức vụ này rất hiếm, nhưng nếu xét kỹ thì nền tảng của tôi hầu như lại vô cùng phù hợp: Là nhà khai thác thị trường, tôi rất am hiểu lĩnh vực bất động sản, điều này vốn không có gì đặc biệt, nhưng bản thân tôi cũng là một thương nhân, đối với cơ chế chính sách trong vùng tôi cũng là một chuyên gia trong nghề – Tôi đã học Quy hoạch đô thị tại Phân hiệu Los Angeles thuộc Đại học Califonia, và thành phố Los Angeles này chính là phòng thí nghiệm của tôi.
Là phái yếu, chúng ta rất dễ bỏ qua những khả năng mà mình có. Nhưng một khi bạn đã được nếm thử mùi vị của quyền lực, bạn sẽ không còn như vậy nữa. Trở thành ủy viên, cũng có nghĩa là lần đầu tiên trong đời, tôi có sức ảnh hưởng đối với thành phố Los Angeles này. Chức vụ này cũng chứng minh cho mọi người thấy tôi có đầy đủ khả năng phục vụ công chúng một cách hiệu quả. Đây cũng là bệ phóng để tôi leo lên những vị trí cao hơn.
Cũng giống với những phụ nữ Trung Quốc trên thế giới, tôi mang trong mình dấu vết lịch sử và văn hóa Trung Quốc. Tôi phải đặc biệt cảm tạ những sự kiện quan trọng – cha mẹ di dân đến Mỹ, bản thân tôi di cư đến Los Angeles – những điều đó khiến tôi không phải đối mặt với những áp lực đến nghẹt thở mà đại đa số phụ nữ Trung Quốc phải đối mặt.
Tôi không những tránh được những áp lực đó, mà thông qua một số nhân vật quan trọng may mắn gặp được, tôi còn được tiếp thêm sức mạnh cần thiết để không ngừng phấn đấu.
20 năm nay, sự yêu thương và cổ vũ của họ giống như luồng gió mát khích lệ tôi sải cánh bay lên.

