Em dám nói em không tính phúc - Chương 29

Chương 29: Nhẫn của anh ta ai cần, muốn chết!

Mạnh Dịch Nam trừng mắt nhìn Chung Bình khoan thai đến
chậm, nhìn thấy khóe miệng cậu ta mạt cười cảm thấy thật chói mắt. Cậu ta còn
dám cười, đợi lát nữa khiến cho cậu ta biết chữ chết viết như thế nào!

“A, mọi người cứ hướng người
này mà ngồi, toàn bộ phụ nữ sẽ tự động đến đây.” Chung Bình còn chưa ngồi đã bắt đầu trêu tức. Diệp Tỳ hướng bên cạnh
đảo mắt, quả nhiên, bàn bên cạnh vốn trống không, mà bây giờ, mấy cô gái vốn dĩ
ngồi cạnh tường đã tự động đi đến vây quanh bọn họ. Thấy Diệp Tỳ nhìn về phía
các cô, một đám đều dấu diếm thẹn thùng mà nhìn một chút, Diệp Tỳ trong lòng
cười khẽ, đáng tiếc không phải dạng đồ ăn của hắn.

Mạnh Dịch Nam đem tóm Chung Bình, hung hăng ném anh
tới ngồi ghế đối diện, lửa giận trực tiếp phun vào mặt anh, “Muốn chết như thế nào?”

Lông mày Chung Bình nhướng lên, vẻ mặt cợt nhả như
trước, “Cái gì cũng không muốn.” Nói
xong chính mình rót chén rượu, nhấp một ngụm mới ngắm hai người đối diện, khóe
miệng cười như ẩn như hiện, Mạnh Dịch Nam vẻ mặt lửa giận trừng hướng chính
mình, Diệp Tỳ nghiêng người dựa vào tay vịn ghế của A Nam, mắt lé cười nhìn
anh, khóe miệng xả một câu, “Quả
nhiên cảnh đẹp ý vui.”

Mạnh Dịch Nam vừa nghe, khăn tay trên bàn liền hướng
về phía Chung Bình, Chung Bình linh hoạt chợt lóe, “A Nam, cậu tức cái gì a? Anh em tốt trở về, cậu mất hứng?” Mắt
nhướn lên, hướng Diệp Tỳ gật đầu một cái, trước kia mấy người không cùng khối
mà mỗi ngày đều dính lấy nhau còn gì.

Mạnh Dịch Nam lần này không cần ngoại vật, tay trực
tiếp cùng thân đi qua, lắc nhanh cổ Chung Bình,“Cậu đi ra cho tôi.” Nói xomg liền kéo Chung Bình hướng phía
toilet đi đến.

“Uy, Em cũng đi.” Diệp Tỳ vừa thấy, mừng rỡ nhảy dựng lên, cậu ta
muốn cùng đi với A Nam a.

“Ngồi xuống.” Mạnh Dịch Nam quay đầu trừng cậu ta một cái, cậu
ta dám lại đây, kế tiếp anh sẽ bị gãy xương.

Mạnh Dịch Nam yên ổn kéo Chung Bình đến toilet, đẩy
anh đến bên tường, người trong toilet thấy bộ dáng của họ, tốc độ ánh sáng chạy
ra ngoài, hai người này…… thực quỷ dị.

“Cậu làm gì mà nói cho cậu
ta?” Mạnh Dịch Nam muốn giận dữ không
được, cũng không phải không biết Diệp Tỳ điên (??!), mọi người ai
cũng chịu không nổi. Cậu ta không nên gây ra phiền toái cho chính mình như thế.

“Cậu ta hỏi, tôi liền nói .” Chung Bình vất vả đứng thẳng dậy, vuốt lại đầu,
tóc hỏng mất rồi.

“Cậu!” Mạnh Dịch Nam tay căng thẳng, giữ chặt cổ hắn, “Biết rõ cậu ta… Có vấn đề.”

“Có vấn đề gì?” Chung Bình cười nhẹ, “Tôi xem cậu ta rất tốt, so với trước kia tốt
hơn nhiều. Cậu ta trước kia nhìn thấy cậu, không thèm để ý người khác, bây giờ
còn nở nụ cười, có tiến bộ.”

Mạnh Dịch Nam nghiến răng nghiến lợi hung hăng cho anh
một quyền vào bụng, không muốn cùng anh ba hoa, “Đem hắn mang đi.” Diệp Tỳ ở lại một ngày, bọn họ liền nguy
hiểm một ngày, nếu ngày nào đó làm cho Hiểu Vụ biết Diệp Tỳ là gay, thật muốn cùng chính
mình nháo ly hôn .

“Hắn không thích theo tôi.” Chung Bình nhăn mặt, dùng sức xoa bụng, không
thể làm gì.

Diệp Tỳ nhận thức có mình Mạnh Dịch Nam, không phải
anh thì không cần a! Nghĩ tốt rồi cười, Mạnh Dịch Nam học đại học Na Hội, tâm
các nữ sinh bị đả thương không ít, mỗi ngày đều chờ muốn làm anh liếc nhìn một
cái, ánh mắt lại dài đỉnh đầu. Kết quả, một ngày nào đó đột nhiên phát hiện
Mạnh Dịch Nam bên người còn thêm một cái người hầu nhỏ, chính là Diệp Tỳ, mỗi
ngày dám theo vào cùng ra.

“Chung Bình, cậu không phải
thật muốn xem tôi cùng Hiểu Vụ ly hôn?” Mạnh Dịch Nam lửa
đã muốn phun lên đỉnh đầu, được việc thì chưa thấy mà thất bại đã thấy dư.

“Hiểu Vụ đã biết?” Chung Bình kinh ngạc chấn động, trừng hướng Mạnh
Dịch Nam.

“Không có, bất quá, sớm hay
muộn sẽ biết.” Mạnh Dịch Nam da đầu tê dại, chỉ cần
nghĩ đến việc Hiểu Vụ biết Diệp Tỳ là gay, hay đối với chính anh nghĩ là gay,
Hiểu Vụ kia tư tưởng đơn thuần nhất định cho rằng anh thực xấu xa, đến lúc đó
liền nhảy đến xuống sông Hoàng Hà cũng nói không rõ.

“Cậu ngốc nha, nếu Hiểu Vụ
biết cậu có một đoạn từng trải đáng thương, nhất định sẽ càng thương cậu.” Chung Bình dùng sức đánh một quyền vào vai anh,
cười nhẹ đứng lên, thừa cơ trả thù một chút.

“Nói nhảm, vợ cậu nếu biết
cậu bị gay coi trọng, còn có thể thương?” MD, này quân sư
quạt mo có phải hay không bị chó cắn, đầu óc đều tú đậu .

“Tôi không có vợ, bất quá,
tôi tin tưởng tương lai cô ấy nhất định sẽ thế, bởi vì tôi yêu cô ấy như vậy.” Chung Bình nói lời thấm thía khuyên Mạnh Dịch
Nam một chút. “Diệp Tỳ chính là
năm đó dư tình chưa dứt, muốn cùng cậu nối lại duyên xưa, cậu nếu cùng vợ quan
hệ tốt làm cho cậu ta không chịu nổi, còn không ngoan ngoãn tự động biến mất?”

Mạnh Dịch Nam hai mắt nhíu lại, nghi hoặc mắt trừng
bạn, thật sự?

“Bất quá, Diệp Tỳ si tình
như vậy, thật đúng là làm cho tôi bội phục.” Chung Bình hấp khí thật sâu, mày cao gầy, lời nói lộ ra sợ hãi.

“Cậu tự yêu bản thân là tốt
nhất .” Mạnh Dịch Nam mặt tối sầm, lại đấm
vào vai Chung Bình một quyền, anh chịu không nổi, Diệp Tỳ là cái loại người gấp
gáp, anh thật đúng là đã lĩnh giáo rồi, hơn nữa nói như thế nào chỉ nhận thức
một cái liền để ý, năm đó nếu không phải lừa anh còn đá không xong

“Ngại quá, đời này phụ nữ
còn không có yêu đủ, không có ý định yêu đàn ông, giữ cuộc đời là tốt rồi.” Chung
Bình cười ôm lấy cổ anh đi ra khỏi toilet.

Diệp Tỳ vừa thấy Chung Bình ôm cổ Mạnh Dịch Nam, người
đã muốn nhảy dựng lên, vọt tới bên hai người, dùng sức kéo Chung Bình ra, chính
mình nhào đến Mạnh Dịch Nam, khuỷu tay Mạnh Dịch Nam dính sau đầu, đem hai
người toàn bộ đẩy ra sau.

Một đám phụ nữ nhìn ba người này, đều cười trộm, những
soái ca này thật sự đẹp mắt, muốn cao có cao, muốn diện mạo có diện mạo, muốn
bối cảnh có bối cảnh, có người thấy bọn họ đều là lái xe đến, quả nhiên là con
mồi ngon.

Khi Mạnh Dịch Nam bị hai người kia dây dưa, Lộ Hiểu Vụ
cũng đứng ngồi không yên với Cảnh Hạo, ngồi trong khách sạn Hồ Cẩm.

“Cảnh quản lí.” Lộ Hiểu Vụ trừng mắt nhìn Cảnh Hạo, cô tuy rằng
chỉ là nhân viên cấp dưới bình thường, nhưng như vậy bị lãnh đạo lôi kéo đến
khách sạn, cũng là làm cho người ta thực phẫn nộ .

“Ăn cái gì?” Cảnh Hạo hạ quyết tâm không để ý đến ý nguyện
của cô, mặt đã muốn đen đến có thể chảy ra mỡ rồi, vẫn là cái loại có thể chậm
lửa rất nhanh , dầu hỏa!

Lộ Hiểu Vụ rầu rĩ ngồi ở đối diện, trong lòng rõ ràng
muốn đứng lên chạy lấy người, nhưng là mông lại giống như bị dính lên ghế,
không thể động đậy, cô không có kiểu vỗ bàn giáp mặt chạy lấy người.

Cảnh Hạo cũng không để ý tới cô, kêu nhân viên phục vụ
mang bốn món ăn cùng một bát canh, nhân viên phục vụ nhớ kĩ thực đơn, đưa hai
người nước trà rồi đi xuống.

Cảnh Hạo lấy ra thuốc lá, lấy gạt tàn, lại bắt đầu
hút!

Lộ Hiểu Vụ trừng anh ta, trong lòng trăm ngàn chuyển
hồi, Minh Quyên quả nhiên nói đúng, tên Cảnh Hạo này tâm tư bất chính, mới vài
lần trước còn thực lễ phép, lần này rõ ràng lộ diện. Vốn đang nghĩ anh ta là
một lãnh đạo tốt, không thể tưởng được, đều là giống nhau .

Lộ Hiểu Vụ bàn tay đến cái túi, lặng lẽ lấy di động
ra, ngồi thẳng người, hai tay dưới bàn nhắn cái tin, lúc này chỉ có thể tìm
Minh Quyên!

Cảnh Hạo hung hăng hút mấy điếu thuốc, mới giương mắt
nhìn hướng Lộ Hiểu Vụ, yên lặng nhìn cô mặt buông xuống.

Lộ Hiểu Vụ nhắn xong cái tin, chuyển điện thoại về chế
độ đổ chuông, mới ngẩng lên mặt, đột nhiên chống lại mắt Cảnh Hạo,
cặp mắt kia chằm chằm nhìn chính mình, trong lòng căng thẳng, cầm chặt di động.

“Lộ Hiểu Vụ, cô cùng chồng
biết nhau như thế nào?” Cảnh Hạo đột nhiên
mở miệng.

Lộ Hiểu Vụ ngẩn ra, người đàn ông này… Có chuyện, kéo
cô ra ngoài chính là để hỏi thăm chuyện yêu đương của cô? Cô vẫn là thành thật
trả lời, “Xem mắt.” Tuy
rằng ấn tượng về Cảnh Hạo trong lòng đã muốn suy giảm rất lớn, nhưng dù sao vẫn
là lãnh đạo, có sao nói vậy.

“Không có yêu đương?” Cảnh Hạo vừa nghe, lông mi một điều, ra vẻ ngoài
ý muốn.

“Nửa năm.” Lộ Hiểu Vụ có chút mất hứng, chuyện cô cùng
chồng có liên quan đến công sự.

“Thật tốt.” Cảnh Hạo nhẹ nhàng cười, cười kia so với khóc
không hơn là bao.

Anh ta hôm nay thật sự thật kì quái, Lộ Hiểu Vụ trừng
mắt Cảnh Hạo, vốn nghĩ anh ta buồn bực chuyện tai nạn đụng xe, hiện tại nhìn
đến còn giống như thật có chuyện buồn bực, cho nên cả người là lạ.

“Yêu đương cũng không cần
nói chuyện lâu, sớm kết sớm tốt.” Cảnh Hạo hung hăng
hút một hơi, dùng sức tắt thuốc ở gạt tàn, kia lực tay như muốn đem khói còn
lại bóp nát.

Lộ Hiểu Vụ trừng mắt trên mặt anh ta rõ ràng là thống
khổ, trong lòng ngẩn ra, anh ta… Có tâm sự. Lộ Hiểu Vụ thật cẩn thận mở
miệng, “Anh có khỏe không?”

“Không tốt, hôm nay ngay cả
một câu chê cười cũng nhớ không nổi.” Cảnh Hạo kéo khóe
miệng, mắt thản nhiên khẽ nhắm, biểu tình thực cô đơn, hình như cái gì đó mệt
mỏi từ đáy mắt chảy ra.

“Cảnh quản lí…” Lộ Hiểu Vụ ngồi thật sự bất an, là chuyện gì có
thể làm cho một người bình thường thoải mái như anh ta lại trầm trọng như
thế? “Tôi sẽ không nói lời an ủi,
nhưng anh nói ra có khả năng sẽ tốt hơn một chút, anh coi như tôi là máy ghi
âm, xoá đi là hét.”

Cảnh Hạo vừa nghe cô nói, trong lòng cười khẽ, biểu
tình bất giác có chút ấm áp. Lộ Hiểu Vụ cũng không phải hoàn toàn mơ hồ.

“Tôi có một bạn gái, nói
chuyện tám năm.” Cảnh Hạo chậm rãi mở miệng, ánh mắt
phiêu xa, Lộ Hiểu Vụ im lặng nghe, “Ba
năm trước đây, chúng tôi muốn kết hôn, cô ấy lại muốn đi nước ngoài, nói trước
khi kết hôn muốn đi nhìn ngắm thế giới. Ba năm, hàng năm tôi đều mua nhẫn chờ
cô ấy trở lại, năm nay rốt cục đã trở lại!” Cảnh Hạo yết hầu một
chút, thanh âm rõ ràng có nghẹn ngào, Lộ Hiểu Vụ tâm đi theo đột nhiên căng
thẳng, kế tiếp ra sao?

“Cô ấy kéo theo một người
đàn ông trở về!” Cảnh Hạo nghẹn ngào bất tri bất giác
tăng thêm, Lộ Hiểu Vụ trong lòng nhanh rút sâu, Cảnh Hạo… Anh ta bị đá.

Lộ Hiểu Vụ môi run rẩy, lại nói không ra lời an ủi.

“Là một người nước ngoài,
lớn hơn cô ấy mười lăm tuổi.” Cảnh Hạo khóe
miệng cười so với cà phê còn đắng, còn chát hơn, độ cong buông xuống phía dưới.

Lộ Hiểu Vụ hai tay đặt trên đùi bất giác nắm
chặt, “Cảnh quản lí.”

Cảnh Hạo thở sâu, đem ly nước một hơi uống cạn, “Phụ nữ vĩnh viễn đều không biết thế nào đủ.”

Lộ Hiểu Vụ khẽ cắn môi dưới, vậy ra anh ta thất tình,
một mối tình lâu như thế lại thất bại bởi sự lựa chọn của bạn gái.

“Không phải mỗi người phụ nữ
đều như vậy.” Cô chính là nói ra sự thật, đàn ông
cũng có rất nhiều lý do, chính là anh bất hạnh gặp bạn gái như vậy.

“Đúng, cô sẽ không giống.” Cảnh Hạo mắt thản nhiên nở nụ cười, Lộ Hiểu Vụ
nhìn nụ cười đó, tâm không hiểu co rút đau đớn, anh ta nhất định còn ảo não vì
cái gì mà thất bại?

Thì ra đàn ông vô luận bề ngoài ngăn nắp, sự nghiệp
nhiều thành công, trong lòng đều hoặc nhiều hoặc ít cất giấu chuyện chua xót,
Mạnh Dịch Nam có phải hay không cũng như thế? Có phải hay không cũng có rất
nhiều đau đớn chôn dấu trong lòng cô không thể biết.

Cảnh Hạo nhìn cô sợ run không nói gì, lấy ra cái ví,
chậm rãi mở ra đưa tới trước mặt cô, “Cô rất giống cô ấy.”

Lộ Hiểu Vụ thu lại tinh thần nhìn tấm ảnh hé ra trong
cái ví, hai người trẻ tuổi thanh tú đàng hoàng, nữ sinh kia bộ dáng cùng mình
nhưng thật rất giống, thì ra là thế, Cảnh Hạo không phải đối với cô đặc biệt
tốt, chính là cô giống bạn gái anh ta, anh ta thì ra là có chút tình cảm tư
tình với mình.

“Khi đó hai người bao
nhiêu?” Tấm ảnh này chụp đã nhiều năm rồi,
cạnh góc đều đã có chút nếp cuốn. Tám năm a, Cảnh Hạo cũng coi như chung tình.
Ảnh chụp chung hai người cười đến ngọt ngào, giống như toàn bộ thế giới đều là
ngọt ngào tạo thành, mà tấm hình này chắc là rất hay được xem, nhìn đã cũ và ố
vàng.

“Đại học năm thứ hai.” Cảnh Hạo nghĩ tới từng tốt đẹp, trong lòng không
thoát khỏi thổn thức cảm thán, vậy ra không gì có thể chạy thắng thời gian!
Tình yêu dù có mạnh mấy cũng sẽ bị thời gian cùng không gian làm biến mất không
còn.

“Cô ấy không nói gì sao?” Lộ Hiểu Vụ nhẹ nhàng thở dài, không thể tưởng
tượng tám năm cảm tình như thế nào có khả năng nói đi là đi đâu?

“Nhẫn kim cương trên tay cô
ấy so với cái này còn lớn hơn.” Cảnh Hạo cười đau
khổ, từ trong túi lấy ra cái nhẫn mới mua lần trước.

Lộ Hiểu Vụ trong lòng kéo nhẹ, còn nói cái gì a? Khi
nhìn ngày đêm chờ bạn gái trở về, bên người cũng không còn cần dựa vào anh ta,
loại đả kích này làm thế nào mà thừa nhận? Hai ngày này còn mạnh mẽ giả bộ
cười, thật khó cho anh ta.

Di động trong tay rung một chút, Lộ Hiểu Vụ ngẩn ra,
khẩn trương cúi mắt nhìn, Lộ Hiểu Vụ trong lòng căng thẳng, oa, Minh Quyên
đến, trời ạ, chị, chị ấy đến đây thì nói với Cảnh Hạo thế nào a! Lộ Hiểu Vụ
khẩn trương giương mắt loạn ngắm, quả nhiên, thấy thân ảnh Minh Quyên đã xuất
hiện tại cửa.

Lộ Hiểu Vụ da đầu run lên, trong đầu nhanh chóng vận
chuyển, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Minh Quyên đến khẳng định phải tìm
Cảnh Hạo ầm ỹ một trận, xong đời , lần này hiểu lầm lớn.

Lộ Hiểu Vụ nhìn đến cái hộp gấm trong tay Cảnh Hạo,
trong lòng giật mình chợt lóe, một tay đoạt lấy nhẫn, khóe miệng giương
lên, “Ân, Cảnh quản lí, nhẫn đắt
tiền như vậy, không dùng có điểm đáng tiếc, tôi giúp anh nghĩ biện pháp.”

Cảnh Hạo bị cô đột nhiên nói thế, sửng sốt, nói cái gì
a?

Lộ Hiểu Vụ nâng tay hướng Minh Quyên vẫy vẫy, “Chị họ.” Minh Quyên vừa thấy bọn
họ, nổi giận đùng đùng liền hướng lại đây .

Lộ Hiểu Vụ chạy ra trước khi Minh Quyên mở miệng, dùng
sức đem cô ôm vào trong ngực, “Chị
họ, chị thật tốt.” Thừa dịp Minh Quyên ngẩn ngơ, Lộ Hiểu Vụ quay
mặt hướng Cảnh Hạo cười, “Tôi vừa
nghĩ đến chị họ, cô ấy liền xuất hiện, thật sự rất là thú vị .”

Minh Quyên trừng mắt cô, Hiểu Vụ đang làm gì a? Không
phải nói Cảnh Hạo cứng rắng bắt cô đi sao? Hiện tại như thế nào lại đối với
Cảnh Hạo cười hì hì ? Làm cái gì a?

Cảnh Hạo nhìn hai người ngây ngốc, trong lòng liền
hiểu được, nhẹ nhàng cười không có vạch trần,“Quý tiểu thư, mời ngồi.”

“Hiểu Vụ, em…” Minh Quyên bị Lộ Hiểu Vụ ấn ngồi xuống ghế.

“Chị họ, thật ngại, Cảnh
quản lí có một số việc, ngại mở miệng với chị, cho nên mới bảo em đi ra.” Lộ Hiểu Vụ một bên vừa nói một bên hướng Minh
Quyên nháy mắt, Minh Quyên lập tức hiểu ý, con bé này phỏng chừng lại hiểu nhầm
cái gì, đã sớm bảo cô không nên gần Cảnh Hạo như vậy, người đàn ông này vừa
thấy chính là đại phiền toái.

“Chị họ, Cảnh quản lí muốn
trả lại cái nhẫn này, có biện pháp nào không?” Lộ Hiểu Vụ bị hai người nhìn chằm chằm da đầu run lên, đầu óc đã muốn
hôn mê, lời nói nói ra càng kì quái.

“Chất lượng không có vấn đề
sao lại phải trả?” Minh Quyên lạnh lùng trừng Hiểu Vụ
một cái, đầu óc cháy hỏng ?

“Không cần.” Cảnh Hạo cười khẽ, đem nhẫn thu hồi vào túi, Lộ
Hiểu Vụ ngay cả nói dối cũng dễ bị phát hiện như vậy, thật sự là đủ đơn thuần .

“Cảnh quản lí, để chị họ
giúp anh nghĩ biện pháp, nói không chừng có thể qua tay bán đi.” Lộ Hiểu Vụ vừa thấy Cảnh Hạo biểu tình cười khẽ,
trong lòng vừa vội, nhẫn đắt tiền như vậy không đưa, anh ta lại không có năng
lực mang được, kia không phải mỗi ngày đều phải nhìn vết sẹo trong lòng?

“Nếu không? Tặng
cô.” Cảnh Hạo nhìn Lộ Hiểu Vụ dáng vẻ khẩn trương, đột nhiên cảm
thấy trong lòng chợt nhẹ, vì cái gì mà một người giống nhau lại có sự khác biệt
lớn thế, Lộ Hiểu Vụ như thế nào có thể vẫn đơn thuần không có phức tạp?

Ách… Lộ Hiểu Vụ ngây người, Minh Quyên lại nổi giận,
quả nhiên Cảnh Hạo mưu đồ gây rối. “Cảnh
Hạo anh có ý tứ gì?”

Lộ Hiểu Vụ bị tiếng rống của Minh Quyên làm tỉnh lại,
vội vàng khoát tay, “Cảnh quản lí
hay thích nói đùa, chị họ đừng kích động, đừng kích động.” Kỳ thật
mới hù chết cô, bưng lên cốc nước uống ực một ngụm to, khụ khụ khụ, bị sặc.

“Cẩn thận một chút.” Minh Quyên vỗ lưng cô, trừng hướng Cảnh Hạo,
người đàn ông này thấy thế nào cũng là giảo hoạt, chỉ có Hiểu Vụ mới cho anh ta
là lương dân.

Nhân viên phục vụ lúc này mang đồ ăn đến, Lộ Hiểu Vụ
vỗ vỗ vạt áo trước bị ướt, đối với hai người ngượng ngùng, “Tôi đi toilet.” Nói xong hoảng
sợ chạy.

“Cảnh Hạo, tôi cảnh cáo anh,
dám gây chú ý tới Hiểu Vụ, tôi tuyệt đối không buông tha anh.”Minh Quyên mặt tối sầm, trợn mắt bắn thẳng tới Cảnh
Hạo ngồi đối diện cười mờ ám!

Báo cáo nội dung xấu