Em dám nói em không tính phúc - Chương 55

Chương 55: Hạnh phúc như một bông hoa nhỏ

Lộ Hiểu Vụ nhìn thẳng vào
Mạnh Dịch Nam, trong lòng không khỏi có chút lo lắng, không biết nên bắt đầu từ
đâu? Miệng cô vừa hé mở Mạnh Dịch Nam đã kéo vai cô vào nhà, nhẹ giọng nói “Vào
nhà rồi nói.” Sau đó kéo cô vào phòng khách.

“Có chuyện gì vậy?” Dịch Nam
kéo cô ngồi xuống sô pha, dịu dàng hỏi.

Hai tay Lộ Hiểu Vụ giao vào
nhau, trong lòng vẫn rất nhiều lo lắng, Dịch Nam vẫn yên lặng nhìn cô, chờ cô
mở lời.

Trong lòng Lộ Hiểu Vụ căng
thẳng, quyết định thẳng thắn với anh “Em hôm qua đã đi bênh viện.”

Dịch Nam khẽ nhướn mi, vẫn
không hé răng. Trong lòng anh suy nghĩ, là hôm qua đi, khó trách hôm qua cô về
sắc mặt lại khác thường thế.

“Dịch Nam, em có thai.” Lộ
Hiểu Vụ dùng sức nói ra, vừa nói xong liền có cảm giác toàn thân trống rỗng, giống
như cô đã dùng hết năng lượng và hô hấp để nói ra được những lời này.

Mặt Mạnh Dịch Nam ngẩn ra,
ánh mắt loé lên “Lộ Lộ.” Quả nhiên, Lộ Hiểu Vụ nhìn thấy sự kinh ngạc cùng nghi
hoặc trong mắt anh, cô thật nhanh chặn lại lời anh, vội vàng nói “Dịch Nam, anh
nghe em nói.”

Dịch Nam không nói tiếp,
nhìn cô.

Lộ Hiểu Vụ đem tất cả mọi
chuyện nói ra, từ chuyện cô hoài nghi khả năng có con của mình đến chuyện kết
quả kiểm tra là bản thân lại có u, hơn nữa cô còn biết mình đã mang thai, nhưng
bác sĩ nói vì sức khoẻ của cô thì phải bỏ đi cái thai.

Mạnh Dịch Nam bình tĩnh nghe
cô nói hết, có điều đến khi nghe cô nói chuyện bắt buộc phải phá thai, tay
không nhịn được khẽ run lên.

Lộ Hiểu Vụ nhìn khuôn mặt
nghiêm túc của Mạnh Dịch Nam, trong lòng bắt đầu hốt hoảng, anh vì sao không
nói gì? Không lẽ anh biết được chuyện cô phải phá thai nên mất hứng? Hay là anh
giận chuyện cô lén anh đi kiểm tra sức khoẻ? Lộ Hiểu Vụ ngước mắt nhìn anh,
không dám lên tiếng.

Ánh mắt Mạnh Dịch Nam chậm
rãi chuyển qua bụng cô, sau đó di chuyển đến mặt cô, nhìn cô thật lâu, ánh mắt
hiện lên vô số chần chờ, cuối cùng anh cũng mở miệng nói “Vì sao không cho anh
biết trước tiên?” Anh vẫn là để ý chuyện này, cô xảy ra chuyện, người ở bên cô
đầu tiên không phải anh, người biết cô bị bênh đầu tiên cũng không phải là anh.

“Em… em còn không biết nói
với anh thế nào.” Lộ Hiểu Vụ hạ tầm mắt, thanh âm như muỗi kêu.

“Con cái có thể sinh nhiều
lần, nhưng chuyện em không muốn cho anh biết khiến anh vô cùng thất vọng.” Mạnh
Dịch Nam chậm rãi đứng lên, Lộ Hiểu Vụ vội vàng ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt đóng
băng của anh, anh giận?

Dịch Nam nhìn sâu vào mắt
cô, mang theo vẻ cô đơn đi về phía thư phòng, chậm rãi đóng cửa.

Lộ Hiểu Vụ ngẩn người ngồi
trên sô pha, trái tim giống như có một tảng băng xuyên qua, lạnh thấu xương,
Dịch Nam không tha thứ cho cô. Không, anh không cần phải tức giận với cô, cô
biết mình sai rồi, cô biết bản thân là người nhát gan, không chịu tin tưởng
anh, không chịu chia sẻ mọi chuyện cùng anh, là cô đã sai rồi.

Lộ Hiểu Vụ vội vàng đứng
dậy, rất nhanh đi đến thư phòng, đẩy cửa phòng, Dịch Nam đang đứng phía trước
cửa sổ.

Lộ Hiểu Vụ hít một hơi, chậm
rãi đi đến phía sau anh, thấp giọng nói “Dịch Nam, em xin lỗi.”

Dịch Nam không hề động đậy,
cũng không xoay người lại, vẫn như trước đưa lưng về phía cô.

Trong lòng Lộ Hiểu Vụ hoảng
hốt, hai tay duỗi ra, gắt gao từ đằng sau ôm lấy anh, không cần tức giận, không
cần không để ý đến em, em biết em sai rồi “Dịch Nam, em không nên nói dối anh.”

Lưng Mạnh Dịch Nam đứng
thẳng, thật lâu mới lên tiếng, thanh âm lạnh như băng “Em định một mình đi phá
thai.”

“Em….em sai rồi.” Lộ Hiểu Vụ
gắt gao ôm lấy tấm lưng cứng ngắc của anh, anh càng lạnh lùng cô càng sợ hãi.

“Chúng ta kết hôn gần một
năm thế nhưng anh không thể là người để em có thể tin cậy.” Thanh âm của anh
vẫn lạnh lùng, có chút thất vọng bi thương.

“Dịch Nam, là em sợ, em sợ
anh giận em.” Lộ Hiểu Vụ bị giọng nói lạnh băng của anh doạ phát khóc, anh
không cần nói chuyện với cô như thế, anh không cần không quan tâm đến cô.

“Anh giận vì khi em gặp
chuyện không may, anh lại không bằng một người ngoài.” Mạnh Dịch Nam đột nhiên
gỡ tay cô ra, xoay người nhìn thẳng vào mắt cô, trong mắt bừng bừng lửa giận.

“Dịch Nam.” Lộ Hiểu Vụ mở to
đôi mắt bàng hoàng nhìn vẻ mặt tức giận của anh, bối rối lắc đầu, không có, cô
không tìm người nào khác.

“Hiểu Vụ, anh làm em sợ đến
thế sao, sao em lại không tin tưởng anh như vậy? Anh còn nghĩ vấn đề của chúng
ta đã được cải thiện rồi, không nghĩ càng lúc càng kém.” Dịch Nam khổ sở lắc
đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Dịch Nam, em không phải
không tin anh, em chỉ là không tin tưởng chính mình. Bác sĩ nói với em, với bệnh của em, sau khi phẫu thuật
khả năng có con chỉ là 30%, em sợ mình không thể sinh con cho anh.” Lộ Hiểu Vụ
càng nói càng vội, cuối cùng thanh âm có chút nghẹn lại “Anh nói anh thích có
con.” Dịch Nam, xin anh đừng giận, xin anh đừng không quan tâm em.

Mạnh Dịch Nam thấy Lộ Hiểu
Vụ khóc, lòng mềm ra, lửa giận trong lòng tự động tiêu tan. Ai, anh nên làm gì
với cô đây, anh đưa tay ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô “Con đáng yêu đến
mấy cũng không bằng em, chỉ cần có em thì thứ gì anh cũng không cần.”

“Em…em thật muốn có thể giữ
lại đứa bé này.” Lộ Hiểu Vụ mới chỉ nghĩ đến chuyện muốn bỏ cái thai trong lòng
giống như bị dao cứa, thật đau, hay tay nắm chặt vạt áo anh, đau lòng khóc. Tâm
sự này đặt trong lòng cô hai ngày nay giống như bóng ma ám ảnh cô, khuôn mặt
nhỏ nhắn trong mộng làm cô càng luyến tiếc, thật vất vả lắm mới có thể mang
được con của Dịch Nam trong người, thật đáng tiếc nếu phải để con ra đi.

Mạnh Dịch Nam dùng sức ôm
lấy cô, nhẹ giọng an ủi “Chúng ta nhất định sẽ có con, yên tâm, sẽ có.”

Mạnh Dịch Nam đỡ Hiểu Vụ
ngồi trên ghế, dịu dàng lau nước mắt cho cô, nhìn cô khóc anh rất đau lòng. Cô
gái ngốc này, vì sao phải tự làm khổ bản thân mình như thế, anh đau lòng hôn
nhẹ lên tóc cô, tay vẫn không ngừng vỗ nhẹ lưng cô.

Vất vả lắm Hiểu Vụ mới có
thể ngừng khóc, vươn tay nhẹ nắm tay anh “Em xin lỗi, em không nên dấu anh.”

“Về sau tuyệt đối không được
dấu anh chuyện gì, chúng ta là vợ chồng, điều quan trọng là tin tưởng nhau,
quan tâm lẫn nhau. Em nói em xảy ra chuyện lớn như vậy, nếu không phải nói với
anh thì em đinh nói với ai?” Dịch Nam bóp bóp mũi đã đỏ hồng của cô.

“Em không biết.” Hiểu Vụ cúi
đầu nhận sai.

“Đồ ngốc.” Dịch Nam dùng
khăn tay lau mặt cho cô, sau đó chậm rãi nâng mặt cô để cô nhìn thẳng vào anh
“Em cam đoan từ nay về sau sẽ không dấu anh chuyện gì.”

“Em cam đoan.” Lộ Hiểu Vụ
bĩu môi, thành thật nói.

Mạnh Dịch Nam vừa lòng gật
đầu, khẽ vuốt môi cô, nâng mắt nhìn cô “Vậy trước kia em cớ chuyện gì gạt anh?”
Trong lòng anh thầm nghĩ, thừa dịp hôm hay Lộ Lộ thái độ hối lỗi thật ngoan,
nhân tiện tháo gỡ tất cả vấn đề vốn có. Bằng không cũng không thể an tâm.

Hiểu Vụ khẽ lắc đầu “Không
có.” Cái gì nên nói với anh cô đã nói, còn chuyện gì sao?

Dịch Nam nhẹ nhàng cười, đỡ
cô dậy, kéo cô đi ra khỏi thư phòng, vào phòng ngủ.

Lộ Hiểu Vụ nghi hoặc nhìn
Mạnh Dịch Nam.

Dịch Nam ấn cô ngồi lên
giường, tự mình mở tủ đầu giường, động tác nhanh nhẹn bỏ hết băng vệ sinh sau
đó lấy ra một cái phong bì, Lộ Hiểu Vụ trừng mắt nhìn anh, không hiểu gì.
{hana: mọi người nhớ cái gì hêm… từ tập đầu đã xuất hiện á}

Dịch Nam cầm phong bì ngồi
xuống bên cạnh cô, nhìn vẻ mặt ngây thơ của cô, trong mắt khẽ cười, bộ dạng này
chứng tỏ cô đã sớm quên, anh thì tuyệt đối không thể quên.

Dịch Nam mở phong bì, rút ra
một tập kết quả, bên trong có viết tên công ty chuyên tư vấn tâm lý, mặt Lộ
Hiểu Vụ vẫn mơ màng như cũ, kinh ngạc hỏi “Đây là cái gì?”

Khoé miệng Dịch Nam khẽ
nhếch, mở kết quả ra, chậm rãi đọc “Cuộc sống vợ chồng tiết chế một chút, không
nghiêm trọng đến mức cần li hôn.” Lộ Hiểu Vụ nghe xong cuối cùng cũng nhớ ra tờ
kết quả chết tiệt này. Trời ạ, đó, đó là lần cô lén Dịch Nam đi đến gặp bác sĩ
tâm lý, cô khi đó đúng là quá rối rắm đến mức muốn cùng anh li hôn.

Mặt Lộ Hiểu Vụ đỏ rực, hai
tay vội muốn túm lấy tở kết quả xé tan nhưng lại bị Mạnh Dịch Nam đưa lên không
trung, Mạnh Dịch Nam híp mắt, khoé miệng cười xấu xa “Lộ Lộ, em rất muốn li hôn
sao?”

Trong lòng Lộ Hiểu Vụ căng
thẳng, tim đập thình thích, máu trong người cô nhanh chóng chạy lên đỉnh đầu,
cô chỉ biết liều mạng điên cuồng lắc đầu.

A? Mạnh Dịch Nam thoáng nhìn
hai chữ li hôn trong bản báo cáo kia, Lộ Hiểu Vụ khẽ cắn môi, xấu hổ đỏ mặt gật
gật đầu, được rồi, cô thừa nhận, cô từng có ý định li hôn trong đầu, ai kêu anh
suốt ngày lúc nào có cơ hội là lại bổ nhào vào cô.

“Vì sao?” Mạnh Dịch Nam
nhướn mi, nhìn chằm chằm vào cô.

Lộ Hiểu Vụ cảm giác được máu
trong người bắt đầu chảy ngược, bắt đầu chảy dần từ trên đỉnh đầu xuống. Trong
bản kết quả không phải có viết sao? Còn không phải tại anh, anh quá mạnh mẽ
khiến cô không chịu nổi.

“Vì sao?” Mạnh Dịch Nam tiếp
tục đề cao âm lượng.

“Vì… vì… em thiếu máu.” Lộ
Hiểu Vụ nghĩ nửa ngày đột nhiên phun ra một câu.

Mạnh Dịch Nam đột nhiên ngây
người, thiếu máu với chuyện muốn li hôn thì có liên quan gì. Đúng là thân thể
cô có phần yêu ớt, nhưng cũng không đến mức vì thiếu máu mà li hôn đi.

“Lộ Lộ?” Mạnh Dịch Nam khẳng
định là không hài lòng với đáp án này của cô, không được lảng tránh, hôm nay
không thu hoạch đại phiền toái này cô về sau nhất định có thể sẽ có lúc nghĩ
đến. Diệt cỏ phải diệt tận gốc, tuyệt đối không được để lại tro tàn. Đây là
phương pháp xử lí của Mạnh Dịch Nam.

“A… là thế này, vì em thiếu
máu cho nên bác sĩ nói em không nên có quá nhiều vận động kịch liệt.” Lộ Hiểu
Vụ một bên lắp bắp nói, một bên lén lùi về phía sau. “Vận động quá độ có thể sẽ
làm khí huyết hỗn loạn, nhẹ thì hoa mắt chóng mặt, nặng thì có thể dẫn đến suy
tim.”

Mạnh Dịch Nam cố nén cười,
nhìn động tác lùi về phía sau không ngừng của cô, giật mình, bàn tay to túm
được cô trở lại, thật nhanh ôm vào trong lòng, môi anh dán lên tai cô khẽ nói
“Vậy cái gì gọi là vận động kịch liệt?” Lộ Lộ, em không biết em có bao nhiêu
đáng yêu, mỗi lần em lo lắng hay căng thẳng, cả người em đều phiếm hồng. Anh
tình nguyện nhìn cô lo lắng khẩn trương cả trăm lần cũng không muốn nhìn thấy
bộ dáng nhíu mày của cô, không được lại khóc, không được nữa là lại lén lút
khóc.

“Chạy bộ, khiêu… vũ.., còn
có… a, còn….có…” lời nói của cô rối loạn, anh dùng lưỡi từng đợt từng đợt liến
lên tai cô, khiến từng đợt tê dại cuộn lên, còn tuỳ lúc tuỳ chỗ thêm lực khiến
trong lòng cô muốn điên. Mỗi lần anh dùng lực thì toàn bộ máu trong người cô
giống như dồn tới mọi ngóc ngách trong cơ thể, cứ thế này cô chưa đến ba mươi
đã có thể bị xuất huyết não cũng nên, khó trách cô lại thiếu máu, máu cứ chảy
đi chảy lại thế này thì bao nhiêu máu cho đủ.

“Còn những lúc anh yêu em,
đúng không?” Mạnh Dịch Nam cười nhẹ, khẽ thổi một luồng khi qua tai cô, phàn
ứng gần đây của Lộ Lộ thật sự rất phong phú, chỉ cần anh nhẹ nhàng động chạm
cũng đã gợi lên sự mẫn cảm của cô, phản ứng này của cô thật mê người.

Cả người Lộ Hiểu Vụ nóng
bừng run rẩy, đầu óc cô lúc này toàn một mớ hỗn độn, miệng chỉ có thể khẽ hừ
hừ, không cần tiếp tục nghịch tai cô, lời lẽ ấm áp đừng nói bên tai mẫn cảm của
cô.

“Thích anh cắn em như vậy
sao?” Mạnh Dịch Nam đưa tay ôm đặt cô ngồi vào lòng mình.

Cả người Hiểu Vụ mềm nhũn
dựa vào lòng anh, đầu óc một mảng mơ hồ, trong lòng luôn có cảm giác cần ngăn
cản lại, nhưng mà, thân thể đã sớm đáp lại sự trêu chọc của anh, cô nhịn không
được càng lúc càng nép sát vào ngực anh, khẽ ừ ừ.

“Thích vậy sao?” Hai tay anh
chậm rãi đi vào trong áo cô, nhẹ nhàng cầm lấy nơi mềm mại của cô, ngón tay mới
chạm vào ngực đột nhiên căng thẳng, thân thể mềm mại của Hiểu Vụ khẽ run lên,
tay vô thức muốn đẩy tay anh ra, anh càng lúc càng dùnglực, cô càng lúc càng
nóng nực, buồn buồn. Nhịn không được khẽ hô “Dịch Nam.” So với trước kia đúng
là có điểm thích hơn, một chút.

“Thích không?” Môi anh chậm
rãi quét qua, đè nặng lên môi cô, tay vẫn không ngừng tiết tấu xoa nắn, đem cô
hoà tan vào anh.

Hiểu Vụ ưm, chỉ cảm thấy
trong người có một dòng điện chậm rãi lưu chuyển, sự đụng chạm trước ngực giống
như được châm thêm lửa, cuổng nhiệt thiêu đốt, thật khó chịu, Dịch Nam, cô khẽ
nâng tay muốn ngăn anh lại, nhưng không hiểu sao tay lại hướng lên cổ anh, thân
thể càng lúc càng nhập sau vào lòng anh.

“Anh vì yêu em mới nhịn
không được mà muốn “yêu” em, sao em lại muốn li hôn?” Môi Dịch Nam đè nặng lên
môi cô, cúi đầu nói với cô, tay vẫn không ngừng điên cuồng chạy loạn trên người
cô, tiếp tục châm lửa “Sau này không được như thế.”

Vâng, Lộ Hiểu Vụ vô thức
đáp, đầu óc đã bị nụ hôn âu yếm của anh điên cuồng xâm chiếm.

“Chúng ta còn muốn sinh một
cục cưng đáng yêu, tuyệt đối không được phép nói chuyện li hôn.” Dịch Nam đè
nặng cô xuống giường lớn.

“Em… sẽ không.” Hiểu Vụ hé
mắt, ngửa đầu đón nhận cái hôn của anh từ từ đi xuống cổ cô, cô không muốn li
hôn với anh, cô còn muốn vì anh sinh cục cưng đáng yêu, không muốn li hôn.

Lộ Hiểu Vụ hoàn toàn không
phát hiện, ngoài việc cô bị anh điên cuồng cắn nuốt đến mê loạn, thì những lời
cô nói cùng sớm đã bị anh khống chế. Muốn li hôn, kiếp sau đi.

Lộ Hiểu Vụ bỗng nhiên cảm
thấy trước ngực trống rỗng, mắt khẽ mở mới phát hiện không biết từ lúc anò anh
đã mang nội y và quần áo của cô cởi bỏ, Hiểu Vụ đỏ mặt nâng tay lên chắn trước
ngực, ánh mắt anh sáng quắc dán lên cơ thể cô.

Dịch Nam kéo tay cô xuống,
chậm rãi di chuyển đến chiếc bụng phẳng của cô, đặt tay anh lên tay cô tiếp xúc
với bụng, thanh âm trầm thấp có phần khàn khàn nói “Ở đây… thì ra đã có một cục
cưng.” Thanh âm trầm trầm cùng một chút hưng phấn kinh hỉ hỗn loạn, anh cũng
không hiểu được cảm xúc trong mình lúc này, nơi này vẫn còn bằng phẳng như thế.

Lộ Hiểu Vụ vừa nghe, trong
lòng cảm động ấm áp, cười nói “Bác sĩ nói mới chỉ có 28 ngày.”

Dịch Nam chậm rãi cúi người,
dán mặt lên bụng cô, nhẹ nhàng “Lộ Lộ, em nói bé con giờ lớn bằng nào, siêu âm
có thể nhìn thấy không?” Anh cũng rất kinh ngạc, cảm giác có một sinh linh bé
nhỏ đang hình thành thật kỳ lạ, nghĩ đến thôi cũng cảm thấy vô cùng hưng phấn.

Lộ Hiểu Vụ nhẹ cười “Mới một
tháng thì chưa có hình dạng, khẳng định là rất nhỏ.” Cô nghe mọi người nói,
ngoài bốn mươi ngày đi siêu âm mới có thể nhìn thấy như hạt đậu.

Dịch Nam chậm rãi hôn lên
bụng cô, cảm động nói “Phụ nữ thật là vĩ đại.”

Hiểu Vụ nhìn thấy thâm tình
sâu trong mắt anh, trong mắt có một mảng ướt át, nâng tay khẽ xoa mặt anh, cô
cuối cùng hiểu được, âu yếm để sinh ra một bé con là chuyện hạnh phúc thế nào.

“Em nói xem, bác sĩ kia có
phải là lang băm không? Cái u kia ở trong người em lâu như thế còn không sao,
sao sinh con lại có thể phá hoại a?” Mạnh Dịch Nam mới nghĩ đến chuyện phải bỏ
đi cục cưng này, trong lòng có cảm giác mất mát.

“Là bác sĩ nói thế.” Lộ Hiểu
Vụ cũng không muốn như thế, nhưng vì con cô không dám mạo hiểm.

“Không được, phải để Chung
Bình giới thiệu chuyên gia, như vậy mới có thể tin tưởng.” Mạnh Dịch Nam kéo
chăn che lên người cô, sau đó xoay người xuống giường, lấy di động bắt đầu gọi
điện.

Điện thoại vẫn vang nhưng không
có người nhấc máy, Mạnh Dịch Nam thấp giọng “Khẳng định là đang ăn chơi.”

Lộ Hiểu Vụ vừa nghe mặt lại
đỏ ứng lên, đã gần mười một giờ, cũng đến giờ đi ngủ a.

Mạnh Dịch Nam kiên trì tiếp
tục gọi lại “Chung Bình chết tiệt, chơi ít một chút cậu sẽ chết sao?” Anh đối
với di động bắt đầu trách mắng.

Hiểu Vụ nằm trên giường nhìn
bộ dạng sốt ruột của Dịch Nam, trong lòng vô cùng cảm động, anh quả thật cũng
giống mình, đều là lo lắng cho cục cưng, cô đột nhiên cảm thấy vô cùng hạnh
phúc. Cô sao lại có thể cảm thấy Dịch Nam không yêu cô, tình yêu của anh đã sớm
bao lấy cô, bất luận là cô có bao nhiêu tuỳ hứng anh vẫn bao dung với cô, anh
chính là dùng phương pháp của mình thể hiện tình yêu với cô. Đàn ông cung bọ
cạp quả nhiên rất mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức có thể doạ người khác bỏ chạy. Trong
lòng Hiểu Vụ khẽ cười, cô không thể chạy thoát, cô muốn dũng cảm hưởng thụ phần
thưởng đặc biệt này, Dịch Nam, em cũng rất yêu anh.

Cuối cùng Chung Bình cũng
nghe điện thoại.

“Ông già, cậu xem giờ là mấy
giờ, cậu tập thể dục xong là đến quấy rầy tôi sao, tôi vẫn còn muốn có mùa xuân
của mình, cậu tha cho tôi đi. Không phải chuyện quan trọng mà làm phiền tôi,
MD, hại tôi không lên được đến đỉnh.” Chung Bình ở bên kia điện thoại bắt đầu
oán giận, thật rõ ràng, anh buồn bực chặn lại.

“Không làm một lần cũng
không chết, tôi có chuyện quan trong cần nói với cậu.” Mạnh Dịch Nam liếc mắt
nhìn Hiểu Vụ, trong mắt mang theo ý cười.

“Nói, MD, nói đi, cậu có vợ
đương nhiên có thể nói thế, ông đây mỗi ngày làm gì có người ôm để ngủ, tôi không
được phép buồn bực sao?” Chung Bình bất mãn gào lên.

“Cậu có quen chuyên gia đầu
ngành khoa phụ sản nào không?” Anh đặc biệt nhấn mạnh.

“Điên, hai người không phải
không tự sinh được nên mới đi tìm chuyên gia chứ?” Chung Bình ở bên kia chế
nhạo Mạnh Dịch Nam.

“MD, hỏi thì mau nói, có hay
không?” Mạnh Dịch Nam phát hoả, trực tiếp chửi bậy.

“Có.” Được rồi, xem ra A Nam
tức giân không ít, Chung Bình nhanh chóng nói.

“Ngày mai hẹn cho tôi, trong
người Hiểu Vụ có một khối u, muốn chuyên gia xác định xem có đúng là nhất định
phải phẫu thuật hay không.” Mạnh Dịch Nam đơn giản giao việc, Chung Bình đại
khái hiểu được, lập tức đồng ý giúp bạn hẹn chuyên gia.

Cúp điện thoại, sắc mặt Mạnh
Dịch Nam mới có phần khá hơn.

Đi đến nằm xuống bên người
Hiểu Vụ, nhẹ ôm lấy cô “Ngày mai đi gặp chuyên gia rồi nói, nói không chừng
không cần phải phá thai.”

“Hi vọng là thế.” Hiểu Vụ
dựa sát trong lòng anh, nhẹ giọng nói.

Dịch Nam ôm Hiểu Vụ, tay lại
không ngừng tiến vào trong quần áo, quay người đem cô ôm lên trên người. “Em có
thai, vậy anh làm sao đây?”

Hiểu Vụ nhìn mắt anh sáng
lên, trong lòng xấu hổ, cô hiểu ý anh, cúi đầu không biết làm sao. Mang thai
rồi bé con là quan trọng, anh chịu khó chịu đựng đi.

“Lộ Lộ.” Tay anh chậm rãi
xoa lưng cô, ma sat làn da non mịn, trên người bất tri bất giác có phản ứng,
ách, cô đang có thai.

Mạnh Dịch Nam cắn nhẹ lên
vai cô, bò lên tai cô khẽ nói “Lộ Lộ, anh khó chịu lắm.”

“Vậy…. làm sao bây giờ?”
Hiểu Vụ xấu hổ nghiêm mặt nhìn anh, mặt lại tiếp tục hồng, rõ ràng cô cùng cảm
nhận được thân thể anh biến hoá, trong lòng anh căng thẳng, cô biết anh đang
kìm chế.

Mạnh Dịch Nam ở bên tai cô
nói nhỏ “Giúp anh.” Anh túm lấy tay cô, chậm rãi để tay cô chạm đến nơi nóng
bỏng của anh.

Cả người Hiểu Vụ đỏ bừng,
hơi lùi tay về, đầu ngón tay vẫn không cẩn thận vẫn khêu lên ngọn lửa đã bừng
sẵn dưới lớp quần áo, Mạnh Dịch Nam khẽ hừ một tiếng, “Lộ Lộ” vẻ mặt đang vô
cùng kìm nén chịu đựng.

Hiểu vụ nhìn ánh mắt cầu
khẩn của anh, đành phải đỏ mặt ghé vào trong lòng anh, tuỳ ý anh dẫn dắt để cô
cầm nắm lấy vật vĩ đại đang oai hùng kia của anh.

Mạnh Dịch Nam khẽ lăn lộn,
nuốt xuống một hơi, tay gắt gao ôm lấy cô, cảm nhận được đôi tay nhỏ bé của cô
đang nắm lấy một phần cơ thể mình, trong lòng nhịn không được niệm thần chú. Vợ
yêu đang có thai, chồng yêu không được tạo nghiệp chướng.

Báo cáo nội dung xấu