Hành Trình Của Linh Hồn - Chương 5

CHƯƠNG V: SỰ ĐỊNH HƯỚNG

Sau khi những thực thể mà đã gặp chúng ta [tại cổng vào thế giới linh hồn] đã giải tán, thì chúng ta sẵn sàng được đưa tới một không gian dành cho việc chữa trị. Sau đó, chúng ta sẽ được đưa tới một "trạm dừng," để tái định hướng linh hồn, giúp nó thích nghi với một môi trường tâm linh mới. Tại nơi này, chúng ta được "thẩm vấn" [examined] bởi vị hướng đạo của mình.

Tôi có khuynh hướng gọi mọi địa điểm tâm linh như là những nơi, hoặc những không gian, là chỉ để cho dễ hiểu - bởi vì chúng ta đang nói đến một vũ trụ phi vật lý. Sự tương tự của những mô tả trong số những thân chủ của tôi - về những gì mà họ làm khi ở dạng thức linh hồn, tại 2 trạm liên hợp kế tiếp - là rất đáng chú ý, mặc dù họ thực sự gọi chúng bằng những cái tên khác nhau. Tôi nghe những thuật ngữ như: phòng, bến tàu, và "những trạm dừng," nhưng, thông dụng nhất, là "nơi chữa trị."

Tôi nghĩ về những trạm chữa trị như là một bệnh viện dã chiến dành cho những linh hồn bị bầm giập, đến từ những bãi chiến trường của Cõi Trần. Tôi đã chọn một thân chủ khá tiến hóa, đã và đang kinh qua quá trình phục hồi này nhiều lần, để mô tả bản chất của cái trạm dừng kế tiếp này.

CA 11:

* TS N: Sau khi bạn rời những người thân thiết mà đã chào đón bạn theo sau cái chết của bạn, thì kế tiếp, linh hồn bạn đi đâu, trong thế giới linh hồn?

+ CT: Trong một lát, tôi ở một mình...di chuyển xuyên qua những khoảng cách bao la ...

* TS N: Rồi, kế tiếp, cái gì xảy ra với bạn?

+ CT: Tôi đang được hướng dẫn bởi một lực mà tôi không thể thấy, vào trong một không gian đóng kín hơn [enclosed] - mở vào trong một nơi chứa đựng năng lượng thuần túy.

* TS N: Khu vực này như thế nào?

+ CT: Đối với tôi...nó là "phòng tắm chữa trị."

* TS N: Hãy cho tôi càng nhiều chi tiết càng tốt, về những gì mà bạn trải nghiệm ở đây.

+ CT: Tôi được đẩy vào và tôi thấy một chùm ánh sáng rực rỡ, ấm áp. Nó vươn ra với tôi như là một dòng suối năng lượng lỏng. Thoạt tiên, có một làn hơi nước đang xoay vòng xung quanh tôi...rồi nhẹ nhàng chạm vào linh hồn tôi. Rồi nó được thẩm thấu vào trong tôi như lửa, và tôi được tắm gội và rửa sạch những thương tích, những nỗi đau đớn của mình.

* TS N: Có phải ai đó đang tắm gội bạn, hay chùm ánh sáng này, đang bao phủ bạn, không đến từ nơi nào cả?

+ CT: Tôi ở một mình, nhưng mọi sự được chỉ đạo. "Yếu tính" của tôi [my essence] đang được tắm gội...phục hồi tôi sau những ngày "bụi bặm" ở Cõi Trần.

* TS N: Tôi nghe nói rằng, nơi này tương tự như một "vòi sen" mát mẻ sau một ngày làm việc vất vả.

+ CT: [cười] Sau một đời lao động. Nhưng nó tốt hơn, vì bạn không bị ướt.

* TS N: Bạn cũng không còn một thân xác vật lý, vậy, làm thế nào cái "sòi sen năng lượng" có thể chữa trị một linh hồn?

+ CT: Bằng cách thẩm nhập vào...bản thể của tôi. Tôi quá mệt mỏi với kiếp sống vừa qua và với cái cơ thể mà tôi đã có.

* TS N: Có phải bạn đang nói rằng, những tàn phá gây ra cho cái cơ thể vật lý và tâm trí của con người [ở Cõi Trần], để lại một dấu ấn cảm xúc trên linh hồn sau cái chết?

+ CT: Lạy Chúa, vâng. Sự biểu hiện của chính tôi - con người tôi với tư cách là một hữu thể [being] - bị tác động bởi bộ não và cái cơ thể mà tôi đã chiếm giữ.

* TS N: Cho dẫu bây giờ bạn đã bị tách rời khỏi cái thân thể đó mãi mãi?

+ CT: Mỗi cơ thể để lại...một dấu ấn...trên bạn, ít ra, trong một thời gian. Có vài "cơ thể chủ" của tôi, mà tôi không bao giờ có thể thoát khỏi hoàn toàn. Cho dẫu bạn thoát khỏi chúng, thì bạn vẫn giữ một vài trong số những ký ức nổi bật về những cơ thể của bạn trong những kiếp sống nào đó.

* TS N: Được rồi, bây giờ, tôi muốn bạn hoàn tất "cuộc tắm gội," và nói cho tôi biết, bạn cảm thấy ra sao.

+ CT: Tôi treo lơ lửng trong làn ánh sáng đó...nó ngấm vào xuyên suốt linh hồn tôi...loại bỏ phần lớn những con virus tiêu cực. Nó cho phép tôi buông bỏ những ràng buộc của kiếp sống vừa qua...đem lại sự chuyển hóa, để tôi có thể trở thành "nguyên vẹn" [whole] một lần nữa.

* TS N: "Vòi sen năng lượng" có cùng tác động trên mọi người?

+ CT: [im lặng một lát] Khi tôi "trẻ" hơn, và ít kinh nghiệm hơn, tôi đã đến đây, bị tàn phá nhiều hơn - cái năng lượng ở đây có vẻ ít hiệu quả hơn, bởi vì tôi không biết cách sử dụng nó để thanh tẩy một cách triệt để sự tiêu cực. Tôi đã mang những vết thương cũ với tôi lâu hơn, mặc dù được chữa trị bởi năng lượng.

* TS N: Tôi nghĩ rằng tôi hiểu. Vậy, bây giờ bạn làm gì?

+ CT: Khi tôi được phục hồi, tôi sẽ rời bỏ nơi này và đi tới một nơi yên tĩnh hơn để nói chuyện với vị hướng đạo của tôi.

Cái nơi này - mà tôi đã gọi là "phòng tắm chữa trị," - chỉ là một khúc dạo đầu cho sự hồi phục của những linh hồn đang trở lại. Ngay sau đó, là giai đoạn định hướng - đặc biệt dành cho những linh hồn trẻ dại hơn - bao gồm một phiên tư vấn trọng yếu với vị hướng đạo linh hồn. Tắm gội xong, linh hồn đến cái trạm này để trải qua một "cuộc phỏng vấn" [debriefing] về cuộc đời vừa mới kết thúc. Cuộc phỏng vấn sẽ mang đến sự giải tỏa [release] nhiều hơn về cảm xúc và sự tái thích nghi với thế giới linh hồn.

Khi những thân chủ thảo luận loại tư vấn mà diễn ra trong suốt giai đoạn định hướng, họ nói rằng, những vị hướng đạo của họ rất dịu dàng nhưng các vị "điều tra" rất kỹ lưỡng. Hãy tưởng tượng vị thầy tiểu học ưa thích của bạn và bạn sẽ hiểu. Hãy nghĩ về một thực thể cương quyết nhưng quan tâm đến sự an vui của bạn, biết mọi sự về những thói quen học tập của bạn, những ưu và khuyết điểm của bạn, những sợ hãi của bạn, và luôn sẵn sàng làm việc với bạn bao lâu mà bạn cố gắng. Khi bạn không cố gắng, thì sự phát triển của bạn sẽ giẫm chân tại chỗ. Những học trò không thể giấu giếm những vị thầy tâm linh bất cứ điều gì. Không có thủ đoạn hay sự lừa gạt trong một thế giới thần giao cách cảm.

Có rất nhiều khác biệt trong những "cảnh" định hướng, tùy thuộc vào cái bản chất của linh hồn cá nhân và trạng thái tâm trí của nó sau kiếp sống vừa mới chấm dứt. Những linh hồn tường thuật rằng, sự định hướng của chúng diễn ra trong một căn phòng. Những đồ đạc của những bối cảnh này và cường độ của buổi "hội ý" đầu tiên này có thể thay đổi sau mỗi kiếp sống. Ca dưới đây cho một thí dụ ngắn gọn về một cảnh định hướng, mà chứng thực rằng, những lực [sức mạnh] cao hơn mong muốn đem lại sự an ủi cho linh hồn đang trở lại.

CA 12:

+ CT: Tại trung tâm của nơi này, tôi thấy lại cái giường ngủ của mình, nơi mà tôi đã hạnh phúc khi còn bé. Tôi thấy giấy hoa dán tường màu hồng và cái giường với những cái lò xo cót két dưới một tấm chăn dày màu hồng, được bà tôi may cho tôi. Bất cứ khi nào tôi phiền muộn, tôi thường tâm sự với bà, và bây giờ bà cũng đang ở đây - ngồi trên mép giường của tôi với những con vật nhồi bông ưa thích của tôi xung quanh bà - đang đợi tôi. Khuôn mặt nhăn nheo của bà biểu lộ tình yêu, như bao giờ. Sau một lát, tôi thấy bà thực sự là vị hướng đạo của tôi, Amephus. Tôi nói chuyện với bà về những quãng đời vui buồn trong kiếp sống vừa qua. Tôi biết, tôi đã phạm những lỗi lầm, nhưng bà vô cùng tử tế với tôi. Chúng tôi cười và khóc cùng nhau trong khi tôi hồi tưởng lại. Rồi chúng tôi thảo luận mọi thứ tôi đã không làm, mà lẽ ra, tôi nên làm với cuộc đời tôi. Nhưng cuối cùng, mọi sự đều ổn. Bà biết rằng, tôi phải nghỉ ngơi trong cái thế giới xinh đẹp này. Tôi sẽ thư giãn. Tôi không quan tâm, liệu tôi có bao giờ quay trở lại Cõi Trần hay không, bởi vì ngôi nhà đích thực của tôi là ở đây.

Rõ ràng, những linh hồn tiến hóa hơn không cần bất cứ sự định hướng nào vào giai đoạn này. Điều này không có nghĩa là, 10 phần trăm trong số những thân chủ của tôi trong phạm trù này chỉ đơn giản "dong thuyền" trên một con sóng với vị hướng đạo của họ, ngay khi họ trở lại từ Cõi Trần. Mọi người đều phải chịu trách nhiệm về những kiếp quá khứ của họ. "Thành tích" được phán xét dựa trên việc mỗi cá nhân thuyết minh như thế nào và hành động như thế nào trên những vai trò của họ trong kiếp sống vừa qua. Về sau, những cuộc phỏng vấn dành cho những linh hồn tiến hóa được chủ trì bởi những vị thầy ở đẳng cấp "tôn sư" [master teacher]. Những thực thể ít kinh nghiệm hơn, thường được chú ý đặc biệt bởi những cố vấn, bởi vì sự chuyển tiếp đột ngột từ dạng thức vật lý sang dạng thức linh hồn, thì khó khăn hơn đối với họ.

Ca kế tiếp mà tôi chọn, có một sự định hướng mang tính trị liệu chuyên sâu [in-depth]. Công việc tiêu biểu của những vị hướng đạo, là khám phá những thái độ và cảm xúc [của linh hồn], nhằm tái định hướng hành vi tương lai. Thân chủ trong ca 13 là một phụ nữ 32 tuổi, mạnh mẽ, đường bệ, có chiều cao và trọng lượng trên trung bình. Mang ủng, mặc quần jeans và áo dài tay rộng thùng thình, Hester đến phòng mạch của tôi trong một trạng thái hoảng loạn.

Những vấn đề mà cô trình bày, có 3 phần. Cô không thỏa mãn với đời mình như là một người môi giới bất động sản thành công - bởi vì nó quá "nặng về vật chất" và không thỏa nguyện. Hester cũng cảm thấy cô thiếu nữ tính. Cô bảo rằng, cô có một tủ đầy y phục đẹp, mà "ghét không muốn mặc." Thân chủ này nói với tôi, suốt đời mình, cô đã sai khiến đàn ông dễ dàng, bởi vì cô "có một sự gây hấn nam tính, mà cũng làm cho tôi cảm thấy bất hoàn chỉnh như là một phụ nữ." Khi còn là một cô gái trẻ, cô không ưa mặc váy và chơi búp bê, bởi vì cô thích những môn thể thao có tính cạnh tranh với lũ con trai hơn.

Những cảm xúc nam tính của cô đã không thay đổi với tuổi tác, mặc dù cô đã tìm thấy một người đàn ông mà đã trở thành chồng cô, bởi vì anh ta chấp nhận sự thống trị của cô trong mối quan hệ của họ. Hester nói rằng, cô tận hưởng tình dục với anh ta bao lâu mà cô ở thế chủ động về thể xác, và rằng, anh ta thấy điều này là "hào hứng." Thêm vào đó, thân chủ tôi than phiền về những cơn nhức đầu ở bên phải đầu cô, trên tai, mà sau những cuộc khám nghiệm y học kỹ lưỡng, những bác sĩ đã cho rằng nguyên nhân là do stress.

Trong phiên thôi miên của chúng tôi, tôi biết được rằng, trong những kiếp gần đây, thân chủ này đều có thân xác đàn ông, cực điểm là một kiếp sống ngắn như là một công tố viên tên là Ross Feldon tại tiểu bang Oklahoma, trong những năm 1880. Như là Ross, thân chủ của tôi đã tự tử ở tuổi 33 trong một căn phòng khách sạn, bằng cách tự bắn vào đầu. Ross tuyệt vọng về cái hướng đi mà anh ta đã chọn, như là một công tố viên tại pháp đình.

Khi cuộc đối thoại diễn tiến, bạn đọc sẽ nhận thấy những biểu lộ cảm xúc mãnh liệt. Những nhà liệu pháp chữa trị bằng cách đưa thân chủ "lùi về quá khứ" gọi "phản ứng dữ dội" này là một trạng thái nhằm vào việc "tạo ra cuộc sống mới" - đối nghịch với trạng thái thôi miên mà trong đó, những thân chủ là những quan sát viên-tham dự viên.

CA 13:

* TS N: Bây giờ, cô đã rời "phòng tắm gội," cô đang đi đâu?

+ CT: [lo lắng] Đi gặp vị cố vấn của tôi.

* TS N: Là ai vậy?

+ CT: [im lặng một lát] ...Dees...không...tên ông ấy là Clodees.

* TS N: Cô đã nói chuyện với Clodees khi cô bước vào [cổng] thế giới linh hồn?

+ CT: Lúc ấy, tôi chưa sẵn sàng. Tôi chỉ muốn gặp bố mẹ tôi.

* TS N: Tại sao bây giờ cô đang đi gặp Clodees?

+ CT: Tôi...sắp phải làm một loại báo cáo nào đó...về chính tôi. Sau tất cả mọi kiếp sống của tôi, chúng tôi đều kinh qua việc này... nhưng lần này, tôi thực sự gặp rắc rối.

* TS N: Tại sao vậy?

+ CT: Bởi vì tôi quyên sinh.

* TS N: Khi một người quyên sinh ở Cõi Trần, phải chăng điều này có nghĩa là, khi vào thế giới linh hồn, người ấy sẽ nhận một loại hình phạt nào đó?

+ CT: Không, ở đây không có cái gì như là sự trừng phạt - đó là một quy định của Cõi Trần. Clodees sẽ thất vọng rằng, tôi đã bỏ đi quá sớm và không có can đảm để đương đầu với những khó khăn của mình. Việc chọn cái chết, như tôi đã làm, có nghĩa là, về sau, tôi sẽ phải trở lại [cõi trần] và xử lý cùng một sự thể lại từ đầu trong một kiếp sống khác.(71) Bằng cách bỏ đi sớm, tôi chỉ phung phí nhiều thời gian.

* TS N: Như vậy, sẽ không ai kết án chúng ta về việc quyên sinh?

+ CT: [suy tư một lát] Vâng, song những người bạn của tôi cũng sẽ không khen ngợi tôi - tôi cảm thấy buồn về những việc tôi đã làm.

CHÚ THÍCH: Đây là thái độ tâm linh thông thường đối với sự quyên sinh, nhưng tôi muốn nói thêm rằng, những ai chạy trốn khỏi sự đau đớn kinh niên hay sự bất lực toàn triệt ở Cõi Trần bằng cách quyên sinh, không cảm thấy hối hận khi họ trở thành linh hồn. Những vị hướng đạo của họ và những người bạn của họ cũng có một quan điểm khoan dung hơn đối với động cơ quyên sinh này.

* TS N: Được rồi, chúng ta hãy tiến vào cuộc hội kiến với Clodees. Trước hết, hãy mô tả cái môi trường xung quanh cô, khi cô bước vào không gian này để gặp người cố vấn của mình.

+ CT: Tôi đi vào một căn phòng - với những bức tường...[cười thành tiếng] Ồ, nó là Buckhorn!

* TS N: Đó là cái gì vậy?

+ CT: Một cái quán bar lớn của người chăn nuôi đại gia súc tại Oklahoma - những bức tường ván đẹp - những chiếc ghế nhồi lông chim. [im lặng một lát] Tôi thấy Clodees đang ngồi ở một trong những cái bàn, đang đợi tôi. Bây giờ, chúng tôi sắp nói chuyện với nhau.

* TS N: Cô giải thích như thế nào về một quán bar tại Oklahoma trong thế giới linh hồn?

+ CT: Đó là một trong những cái dễ thương mà người ta làm cho bạn để trấn tĩnh tâm trí bạn, nhưng mà nó chấm dứt ở đó. [thở dài thườn thượt] Cuộc nói chuyện này sẽ không giống như một bữa tiệc tại quán bar.

* TS N: Cô có vẻ như hơi chán nản trước viễn tượng của một cuộc đàm thoại riêng tư với vị hướng đạo của cô về kiếp sống vừa qua của mình?

+ CT: [thủ thế] Bởi vì tôi đã hủy hoại nó! Tôi phải gặp ông ấy để giải thích tại sao những sự việc đã không xuôi chèo mát mái. Cuộc sống quá khó khăn ! Tôi cố chỉnh đốn nó...nhưng...

* TS N: Chỉnh đốn cái gì?

+ CT: [thống khổ] Tôi đã thỏa thuận với Clodees, là vạch ra những mục tiêu và rồi theo chúng đến cùng. Ông ấy đã có những kỳ vọng về Ross. Mẹ kiếp! Bây giờ, tôi phải đối mặt với ông ấy về chuyện này...

* TS N: Cô không cảm thấy cô thực hiện đúng cái hợp đồng với cố vấn của mình - về những bài học phải học với tư cách là Ross?

+ CT: [mất kiên nhẫn] Không, tôi thật quá tệ. Và, dĩ nhiên, tôi sẽ phải làm mọi sự lại từ đầu. Dường như chúng tôi chưa bao giờ thực hiện hợp đồng một cách hoàn hảo [im lặng một lát] Ông biết, nếu không vì cái đẹp của Cõi Trần - chim chóc, hoa, cây cỏ - thì tôi sẽ không bao giờ đi trở lại nơi đó. Nó quá nhiều phiền nhiễu.

* TS N: Tôi có thể thấy rằng, cô bị mất bình tĩnh, nhưng cô không nghĩ rằng...

+ CT: [ngắt lời, bị kích động mạnh] Bạn không thể chạy trốn một cái gì. Mọi người ở đây biết bạn quá rõ. Tôi không thể giấu giếm Clodees điều gì.

* TS N: Tôi muốn cô hít vào một hơi thở sâu và đi xa hơn vào trong cái quán bar Buckhorn và kể cho tôi, cô làm cái gì.

+ CT: [thân chủ thở dồn dập và so vai] Tôi trôi vào và ngồi xuống, đối diện với Clodees, ở một cái bàn tròn gần phía trước cái quán bar.

* TS N: Bây giờ, ở gần Clodees, cô có nghĩ rằng, ông ta cũng bị thất vọng như cô về kiếp sống quá khứ này?

+ CT: Không, tôi thất vọng về chính mình - về những gì mà tôi đã làm và không làm, và ông ấy biết điều đó. Những người cố vấn có thể không hài lòng, nhưng họ không làm nhục chúng ta - cái đó không xứng với đẳng cấp của họ.

Trong quá trình chữa trị, thì sự cố vấn của vị hướng đạo cung cấp một nguồn động viên trong việc định hướng, nhưng cái đó không có nghĩa rằng, những rào cản tự vệ đã bị loại bỏ hoàn toàn. Những ký ức cảm xúc đau đơn từ quá khứ [của chúng ta] không dễ dàng chết đi như thể xác chúng ta. Hester phải thấy rõ ràng "kịch bản" về kiếp quá khứ tiêu cực của cô ta trong thân xác của Ross - với cái nhìn không bị bóp méo.

Trong phiên thôi miên, việc tái tạo những cảnh định hướng tâm linh trợ giúp tôi với tư cách là một nhà trị liệu. Tôi đã phát hiện rằng, những kỹ thuật "nhập vai" (72) là rất hữu ích trong việc phô bày những cảm nhận và những niềm tin cũ có liên quan đến hành vi hiện tại. Ca 13 đã có một cuộc định hướng dài mà tôi đã cô đọng lại.

Tại điểm trọng yếu của ca này, tôi đã chuyển dịch sự "thẩm vấn" của tôi, để bao gồm cả vị hướng đạo của thân chủ. Trong khi những diễn biến của đời Ross Feldon dần dần tái hiện, tôi sẽ đóng vai của một thành phần thứ ba, trung gian giữa Ross và Clodees. Tôi cũng muốn đưa vào một sự "chuyển đổi vai" (73) [role transference]: Hester-Ross sẽ nói lên những ý tưởng của Clodees. Việc tích hợp [integration] một thân chủ với vị hướng đạo của họ, là một phương tiện để tìm kiếm sự trợ giúp từ những thực thể cao hơn này, và đưa những vấn đề tới một tiêu điểm rõ nét hơn. Đôi khi, tôi cảm nhận rằng, thậm chí, vị hướng đạo của chính tôi [my own guide] cũng đang "chỉ đạo" trong những phiên thôi miên này. Tôi cẩn thận, chỉ "triệu hồi" những vị hướng đạo khi nào có lý do chính đáng. Việc tạo điều kiện để truyền thông một cách trực tiếp với vị hướng đạo của thân chủ, luôn có một kết quả bấp bênh. Nếu sự "can thiệp" [intrusion] của tôi vụng về hay không cần thiết, thì những vị hướng đạo sẽ ngăn chặn câu trả lời của thân chủ bằng sự im lặng hay dùng ngôn ngữ ẩn dụ, vốn rất tối tăm. Tôi đã gặp những vị hướng đạo nói thông qua thanh quản của thân chủ, bằng giọng cáu kỉnh, chói tai, đến nỗi tôi khó lòng hiểu những câu trả lời cho những câu hỏi. Khi những thân chủ nói thay cho những vị hướng đạo của họ - thay vì những vị hướng đạo tự mình nói thông qua thân chủ - thường thì cái nhịp điệu của lời nói không bị ngắt quãng như vậy. Trong trường hợp này, Clodees đến thông qua Hester-Ross một cách dễ dàng và cho tôi một mức độ tự do nào đó, khi làm việc với thân chủ.

* TS N: Ross, (74) cả hai chúng ta đều cần hiểu cái gì đang xảy ra về mặt tâm lý cho anh, ngay từ khởi đầu của sự định hướng của anh với Clodees. Tôi muốn anh giúp tôi. Anh có sẵn lòng làm việc này không?

+ CT: Vâng, tôi sẵn lòng.

* TS N: Tốt, và bây giờ, có thể anh sắp làm một cái khá bất thường. Khi tôi đếm ba, anh sẽ có khả năng đảm nhận hai "vai trò": một, của Clodees, và một, của chính anh. Khả năng này sẽ cho phép anh nói với tôi về những ý nghĩ của anh và những ý nghĩ của vị hướng đạo của anh nữa. Khi tôi hỏi anh, thì anh sẽ thực sự "đóng vai" vị hướng đạo của anh. Anh sẵn sàng chưa?

+ CT: [lưỡng lự] Tôi...nghĩ như vậy.

* TS N: [nhanh chóng] Một - hai - ba ! [tôi đặt lòng bàn tay lên trán thân chủ để kích thích sự "đổi vai"]. Bây giờ, Clodees, hãy nói những ý nghĩ của ông thông qua Ross. Ông đang ngồi tại một cái bàn đối diện với linh hồn của Ross Feldon. Ông nói gì với Ross? Nhanh lên! [Tôi muốn thân chủ phản ứng mà không phê phán cái mệnh lệnh "rắc rối" của tôi].

+ CT: [phản ứng chậm chạp, nói trong vai vị hướng đạo của Ross] Con biết đó...Con đã có thể làm tốt hơn.

* TS N: Nhanh lên, bây giờ đến lượt Ross Feldon. Hãy di chuyển sang phía bên kia bàn và trả lời Clodees.

+ CT: Con...đã cố gắng...nhưng con thất bại.

* TS N: Hãy thay đổi vai. Hãy trở thành Clodees và trả lời Ross. Nhanh lên!

+ CT: Nếu con có thể thay đổi một cái gì đó về đời con, thì nó sẽ là cái gì?

* TS N: Hãy đóng vai Ross, rồi trả lời.

+ CT: Không...bị thoái hóa...bởi quyền lực và tiền bạc.

* TS N: Hãy đóng vai Clodees, rồi trả lời.

+ CT: Tại sao con để cho những cái này đi chệch khỏi sự cam kết ban đầu của con?

* TS N: [hạ giọng] Anh đang làm tốt. Hãy tiếp tục thay đổi những cái ghế lui tới tại bàn. Bây giờ, hãy trả lời câu hỏi của vị hướng đạo của anh.

+ CT: Con muốn thuộc về...cảm thấy quan trọng trong cộng đồng...vượt lên cao, khỏi những người khác và được ái mộ...về sức mạnh của mình.

* TS N: Hãy trả lời như là Clodees.

+ CT: Nhất là bởi phụ nữ. Ta quan sát thấy, con cố thống trị họ cả về tình dục, làm những chinh phục mà không gắn bó.

* TS: Hãy nói như là Ross.

+ CT: Vâng...đúng vậy...[lắc đầu từ bên này sang bên kia] Con không cần phải giải thích - nói gì đi nữa, thì "bố" (75) biết mọi sự rồi.

* TS N: Hãy trả lời như là Clodees.

+ CT: Ồ, nhưng con phải giải thích. Con phải sử dụng sự tự ý thức của mình để xử lý những vấn đề này.

* TS N: Hãy trả lời như là Ross.

+ CT: [thách thức] Nếu con không sử dụng quyền lực trên những người này, thì có lẽ họ đã kiểm soát con.

* TS N: Hãy trả lời trong vai Clodees.

+ CT: Điều này là thiếu đạo đức và không xứng đáng với con. Con đã có một khởi đầu tốt đẹp, nhưng về sau, lại trở thành một con người khác hẳn. Chúng ta chọn bố mẹ cho con một cách cẩn thận.

CHÚ THÍCH: Gia đình Ross Feldon là những nông dân nghèo nhưng lương thiện. Họ đã nhẫn nại và hy sinh nhiều để Ross có thể học luật.

* TS N: Hãy trả lời trong vai Ross.

+ CT: [vội vàng] Vâng - con biết - họ nuôi dạy con thành người lý tưởng chủ nghĩa - để giúp đỡ những người thấp cổ bé họng và con cũng muốn điều này, nhưng con thất bại...Cái gì xảy ra, bố đã thấy rồi. Khi bắt đầu làm luật sư, con bị nợ nần...không có hiệu quả...không làm được gì. Con không muốn nghèo nữa, không muốn bênh vực cho những người không thể chi trả cho con. Con ghét nông trại - những con lợn và bò cái. Con thích gần gũi những người có quyền thế, và khi con trở thành một công tố viên, con có ý muốn cải tổ hệ thống [pháp luật] và giúp đỡ dân chúng. Chính cái hệ thống bị hỏng.

* TS N: Hãy trả lời trong vai Clodees.

+ CT: À, con bị suy thoái bởi cái hệ thống - Hãy giải thích cho ta.

* TS N: Hãy trả lời trong vai Ross.

+ CT: [giận dữ] Người ta phải trả những món tiền phạt mà họ không thể trả - những người khác, thì con đưa họ vào tù vì những tội danh mà họ không cố ý phạm - những người khác, con treo cổ họ [giọng vỡ ra]. Con trở thành một kẻ giết người hợp pháp.

* TS N: Hãy trả lời trong vai Clodees.

+ CT: Tại sao con cảm thấy có trách nhiệm về việc truy tố những phạm nhân có tội, những kẻ làm hại kẻ khác?

* TS N: Hãy trả lời trong vai Ross.

+ CT: Chỉ vài người có tội...phần lớn...chỉ là những người bình thường như bố mẹ con, họ bị kẹt trong hệ thống...cần tiền để sống còn... và có những người bị tâm thần.

* TS N: Chuyển sang vai Clodees.

+ CT: Còn về những nạn nhân bị con truy tố thì thế nào? Há chẳng phải con chọn ngành tư pháp, là để giúp xã hội và làm cho những nông trại và thị trấn an toàn hơn, với sự công bằng?

* TS N: Chuyển sang vai Ross.

+ CT: [nói to] Há bố không thấy, nó không giúp con được gì - Con bị biến thành một kẻ sát nhân bởi một xã hội bán khai!

* TS N: Chuyển sang vai Clodees.

+ CT: Và do vậy, con tự vẫn?

* TS N: Chuyển sang vai Ross.

+ CT: Con lạc lối...Con không thể đi trở lại, thành một kẻ vô danh...và con cũng không thể đi về phía trước.

*TS N: Chuyển sang vai Ross.

+ CT: Người ta dễ dàng trở thành kẻ đồng lõa với những kẻ mà động cơ của họ là tư lợi cá nhân và những ý đồ mờ ám. Cái này đi ngược lại với bản chất của con. Tại sao con tự che giấu chính mình?

* TS N: Chuyển sang vai Ross.

+ CT: [giận dữ] Tại sao bố không giúp con thêm - khi con bắt đầu làm công tố viên?

* TS N: Chuyển sang vai Clodees.

+ CT: Con nghĩ rằng, ta phải cố vấn cho con mọi nơi, mọi lúc ư?

* TS N: [Tôi yêu cầu Hester trả lời trong vai Ross, nhưng khi cô ta giữ im lặng sau câu hỏi vừa rồi, thì tôi xen vào] Ross, xin phép được ngắt lời - tôi tin rằng, Clodees đang muốn biết, anh được lợi lạc gì từ cả sự đau đớn mà anh cảm thấy bây giờ, lẫn từ việc trách cứ ông ta về kiếp sống vừa qua của anh.

+ CT: [ngừng một lát] Tôi muốn sự đồng cảm...tôi đoán thế.

* TS N: Được rồi. Hãy chuyển sang vai Clodees, trả lời ý tưởng này.

+ CT: [rất chậm] Con muốn ta sẽ làm gì thêm cho con? Con chưa vươn xa được vào bên trong chính mình. Ta đặt vào tâm trí con những ý tưởng về tiết độ, chừng mực, trách nhiệm, những mục tiêu nguyên thủy, tình yêu của bố mẹ con - nhưng con phớt lờ hết những ý tưởng này và bướng bỉnh, không chịu thay đổi. (76)

+ CT: [Ross trả lời, không cần mệnh lệnh của tôi] Con biết con không nhận được những tín hiệu mà bố đã gửi cho con (77)... Con phung phí những cơ hội...Con sợ...

* TS N: Chuyển sang vai Clodees, rồi trả lời.

+ CT: Con đánh giá cao nhất cái gì trong con người mình?

* TS N: Hãy trả lời vị hướng đạo của anh.

+ CT: Đó là ước mơ thay đổi những sự thể ở Cõi Trần. Con khởi sự với ước muốn tạo ra một sự khác biệt cho con người ở Cõi Trần.

* TS N: Chuyển sang vai Clodees, rồi trả lời.

+ CT: Con đã sớm rời bỏ cái lý tưởng đó, và bây giờ ta thấy con lại bỏ qua những cơ hội, sợ phải đánh liều, đi theo những lối đi vốn hủy hoại con, cố trở thành một ai đó không phải là con, và lại buồn bã.

Việc tái tạo giai đoạn định hướng thực sự tạo ra những chuyển tiếp đột ngột trong suốt những phiên thôi miên của tôi. Trong khi ca 13 đang phát biểu trong vai Clodees, hãy chú ý: những câu trả lời trở nên minh bạch và dứt khoát hơn - vốn khác biệt với thân chủ Hester của tôi hay cái bản ngã trước kia của cô là Ross. Trong những "cuôc định hướng tâm linh" trước đây, những thân chủ của tôi không luôn luôn "dịch" những bình luận của những vị hướng đạo của họ một cách quá minh mẫn như vậy.

Tuy nhiên, những ký ức về kiếp sống quá khứ thường hay "tràn vào" trong những vấn đề đương đại, trong bất cứ bối cảnh tâm linh nào được tuyển chọn.

Trong khi tôi di chuyển cái "khung thời gian," thì việc ai thực sự hướng dẫn cuộc đàm thoại tại quán bar ở Buckhorn - thân chủ của tôi hay vị hướng đạo của cô ấy - cái đó không quan trọng với tôi. Nói gì đi nữa, thì Ross Feldon, với tư cách là một con người, đã chết. Nhưng Hester bị kẹt trong cùng một vũng lầy, và tôi muốn làm bất cứ cái gì có thể, để phá vỡ cái khuôn mẫu hành vi có tính hủy hoại này. Tôi trải qua một vài phút, duyệt lại với chủ thể này những gì mà vị hướng đạo của cô ta đã chỉ ra: việc thiếu "khái niệm về mình" [self-concept], sự vong thân, và việc đánh mất những giá trị. Sau khi yêu cầu Clodees tiếp tục trợ giúp, tôi "đóng lại" cảnh định hướng và ngay lập tức đưa Hester tới một giai đoạn muộn hơn, ngay trước khi cô tái sinh trong kiếp này.

* TS N: Với toàn bộ sự hiểu biết - về việc cô là ai trong vai Ross, và hiểu biết nhiều hơn về cái thực thể tâm linh đích thực của cô sau khi lưu lại trong thế giới linh hồn - tại sao cô chọn cái cơ thể hiện nay của cô?

+ CT: Tôi chọn làm phụ nữ, để cho người ta sẽ không sợ tôi.

* TS N: Vậy sao? Nhưng tại sao cô chọn cái cơ thể của một người phụ nữ mạnh mẽ, cường tráng, trong thế kỷ 20?

+ CT: Người ta sẽ không [còn] thấy một công tố viên vận đồ đen trong một pháp đình - lần này, tôi là một sự bất ngờ!

* TS N: Sự bất ngờ? Cái đó nghĩa là gì?

+ CT: Với tư cách là một phụ nữ, tôi biết tôi sẽ ít đe dọa hơn với những con người. Tôi có thể khiến họ bị bất ngờ, và dọa cho họ chết khiếp.

* TS N: Loại người nào vậy?

+ CT: Những gã tai to mặt lớn - cấu trúc quyền lực trong xã hội - "chụp bắt" họ khi họ bị ru ngủ vào một cảm thức an toàn giả tạo bởi vì tôi là một phụ nữ.

* TS N: Chụp bắt họ và làm gì?

+ CT: [đưa nắm đấm bên phải của cô ta vào lòng bàn tay trái] Đóng đinh chúng để cứu những kẻ thấp cổ bé họng khỏi những con cá mập nuốt hết tất cả những con cá nhỏ trên thế giới này.

* TS N: [Tôi đưa thân chủ tôi về khoảnh khắc hiện tại trong khi cô ta vẫn ở trong trạng thái siêu thức] Hãy cho tôi hiểu lý do cô chọn làm phụ nữ trong kiếp này. Cô muốn giúp loại người mà cô đã không thể giúp đỡ với tư cách là đàn ông trong kiếp trước của cô - đúng thế không?

+ CT: [buồn bã] Vâng, nhưng đó không phải là cách tốt nhất. Nó không thành công như tôi nghĩ. Tôi vẫn còn quá mạnh mẽ và quá "ngầu." Năng lượng đang chảy ra khỏi tôi sai hướng.

* TS N: Sai hướng như thế nào?

+ CT: [đăm chiêu] Tôi đang rơi vào thói quen cũ. Ngược đãi những con người. Tôi đã chọn cơ thể của một người phụ nữ để đe dọa đàn ông và tôi không cảm thấy mình là phụ nữ.

* TS N: Hãy cho tôi một thí dụ được không?

+ CT: Về tình dục và trong kinh doanh. Tôi lại đang ở trong trò chơi quyền lực...đẩy sang một bên những nguyên tắc...chệch đường như trước đây [là Ross]. Lần này tôi thao túng những thương vụ bất động sản. Tôi quá thích kiếm tiền. Tôi muốn địa vị.

* TS N: Và cái này gây tổn thương cho cô ra sao, Hester?

+ CT: Ảnh hưởng của tiền bạc và địa vị là thuốc phiện đối với tôi, như trong kiếp sống vừa qua của tôi. Tình trạng phụ nữ của tôi bây giờ đã không làm gì để thay đổi ước vọng muốn kiểm soát người khác [của tôi]. Quá...ngu xuẩn...

* TS N: Vậy, cô có nghĩ rằng, những động cơ của cô là sai lầm khi chọn làm phụ nữ?

+ CT: Vâng, tôi thực sự cảm thấy tự nhiên hơn, nếu sống như đàn ông. Nhưng tôi đã ngỡ rằng, lần này, là phụ nữ, tôi sẽ...tế nhị hơn. Tôi đã muốn dùng cơ hội này để thử nghiệm lại trong trong thân xác phụ nữ, và Clodees cho phép cho tôi làm như thế . [thân chủ ngồi phịch xuống ghế] Thật là một sai lầm nghiêm trọng.

* TS N: Hester, cô không nghĩ, cô đã hơi khắc nghiệt với chính mình? Tôi có cảm thức rằng, cô cũng chọn làm phụ nữ bởi vì cô muốn có linh tính và trực giác phụ nữ để cho cô một viễn ảnh khác, để xử trí những bài học của cô. Cô có thể có năng lượng nam giới, nếu cô muốn gọi nó là thế, và vẫn là người nữ.

Trước khi hoàn tất ca này, tôi sẽ nói sơ qua về vấn đề đồng tính. Phần lớn những thân chủ của tôi chọn thân thể của một người nam [hay nữ] khoảng 75 % thời gian, so với giới tính kia. Mẫu mực [pattern] này thì đúng cho tất cả, trừ ra những linh hồn "tiến hóa cao," họ duy trì một sự cân bằng trong việc chọn giới tính nam hay nữ. Những linh hồn còn hệ lụy nhiều với Cõi Trần, chọn thân thể người nam [hay nữ] khoảng 75% thời gian, nhưng không có nghĩa là họ không hạnh phúc trong 25% trường hợp còn lại, như là đàn ông hay đàn bà.

Hester không nhất thiết là đồng tính [gay] hay lưỡng tính [bi-sexual] do sự lựa chọn cơ thể của cô ta. Những người đồng tính có thể thoải mái hay không [thoải mái] với cơ thể vật lý của họ. Khi tôi thực sự có một thân chủ đồng tính, họ thường hay hỏi, liệu có phải sự đồng tính của họ là kết quả của việc chọn "nhầm giới tính" trong kiếp này hay không. Khi những phiên thôi miên của họ đã xong, câu hỏi này thường được trả lời. Tùy thuộc vào từng hoàn cảnh, mà linh hồn lựa chọn giới tính này hay giới tính kia. Nhưng bất luận hoàn cảnh nào đi nữa, thì quyết định này được làm trước khi linh hồn đến Cõi Trần. Đôi khi tôi thấy rằng, trước kiếp sống hiện nay của họ, những người đồng tính đã chọn việc thử nghiệm với một giới tính mà trong những kiếp trước họ chưa từng trải nghiệm.

Trong xã hội chúng ta, thì tình trạng đồng tính là một điều ô nhục, gây ra nhiều khó khăn cho cuộc đời người đồng tính. Khi con đường này được chọn bởi một trong những thân chủ của tôi, thì nó thường có thể được quy về một nhu cầu có tính nghiệp báo, nhằm đẩy nhanh sự hiểu biết cá nhân về những khác biệt phức tạp giữa giới tính này và giới tính kia, có liên quan đến những biến cố nào đó trong quá khứ của họ. Ca 13 chọn làm một phụ nữ trong kiếp này để phấn đấu vượt qua những trở ngại được trải nghiệm như là Ross Feldon.

Phải chăng, nếu từ khi mới ra đời, Hester đã biết rằng, kiếp trước cô là Ross, thì sẽ có lợi hơn cho cô, thay vì phải đợi 30 năm và trải qua một phiên thôi miên? Không có ký ức hữu thức về những kiếp trước, được gọi là "sự mất trí nhớ." Đối với những người bị nghiệp lực dẫn đi đầu thai, thì bệnh mất trí nhớ này thật là khó hiểu. Tại sao chúng ta phải mò mẫm trong đời, cố tìm ra chúng ta là ai, chúng ta có bổn phận phải làm gì và tự hỏi, liệu có thực thể thiêng liêng nào đó quan tâm đến chúng ta? Tôi khép lại buổi thôi miên của tôi với người phụ nữ này, bằng cách hỏi cô ta về cái bệnh mất trí nhớ (78) của cô.

* TS N: Tại sao cô nghĩ rằng, cô không có ký ức hữu thức nào về kiếp trước của cô như là Ross Feldon?

+ CT: Khi chúng ta chọn một cơ thể và làm một kế hoạch trước khi trở lại Cõi Trần, có một sự thỏa thuận với những cố vấn của chúng ta.

* TS N: Một thỏa thuận về cái gì?

+ CT: Chúng tôi thỏa thuận...không nhớ...những kiếp sống khác.

* TS N: Tại sao vậy?

+ CT: Học hỏi từ một tấm bảng trắng, thì tốt hơn là biết trước những gì có thể xảy ra cho chúng ta vì những gì mà chúng ta đã làm trước kia.

* TS N: Nhưng há chẳng phải, việc biết về những lỗi lầm kiếp trước của cô, sẽ rất có lợi trong việc tránh cùng những cạm bẫy đó trong kiếp này?

+ CT: Nếu người ta biết về quá khứ của họ, thì nhiều người có thể chú ý quá nhiều đến nó, thay vì thử những phương pháp mới cho cùng vấn đề đó. Cuộc sống mới phải được...xem trọng.

* TS N: Có những lý do nào khác không?

+ CT: [ngừng một lát] Những cố vấn của chúng tôi nói, không có những ký ức cũ, thì sẽ có ít sự bận tâm đối với việc...cố...trả thù quá khứ... trả thù những điều bất công mà bạn đã nhận chịu.

* TS N: Vâng, tôi thấy, có vẻ như, từ trước tới nay, điều này đã từng là một phần của động cơ và cách hành xử trong đời cô như là Hester.

+ CT: [hùng hồn] Đó là lý do tại sao tôi đến với ông.

* TS N: Và cô vẫn nghĩ, ở Cõi Trần, thì một "sự vô minh toàn diện" về cuộc sống tâm linh vĩnh cửu [eternal spritual life] là cốt yếu cho sự tiến bộ?

+ CT: Bình thường, vâng, nhưng nó không phải là một "vô minh toàn diện." Chúng ta có những lóe sáng từ những giấc mơ...trong những lúc khủng hoảng...khi cần thiết, người ta có sự hiểu biết nội tại về cái hướng nào phải chọn. Và đôi khi, những người bạn của chúng ta có thể giúp qua loa chút đỉnh.

* TS N: Với từ "những người bạn," cô muốn nói đến những thực thể từ thế giới linh hồn?

+ CT: Vâng...họ cho ta những lời bóng gió, bằng những ý tưởng lóe lên - tôi cũng đã làm cái đó.

* TS N: Tuy nhiên, cô đã đến với tôi để mở khóa cái "bệnh mất trí nhớ" về những kiếp trước của cô đó thôi.

+ CT: [ngừng một chút] Chúng ta có...năng lực để biết, khi cần thiết. Khi tôi nghe nói về ông, tôi đã sẵn sàng cho sự thay đổi. Clodees cho phép tôi thấy quá khứ với sự trợ giúp của ông, vì nó có lợi cho tôi.

* TS N: Nếu không, thì cái bệnh mất trí nhớ của cô sẽ vẫn y nguyên?

+ CT: Vâng, cái đó sẽ có nghĩa là, tôi chưa được phép biết một số điều nào đó.

Theo ý tôi, khi những thân chủ không có khả năng đi vào trạng thái thôi miên ở một thời gian nhất định nào đó - hay nếu trong cơn thôi miên, họ chỉ có những ký ức sơ sài - thì sự ngăn chặn này có một lý do. Điều này không có nghĩa rằng, người ta không có những ký ức quá khứ, nhưng chỉ có điều, là họ không sẵn sàng để cho chúng được phơi bày. Thân chủ của tôi biết rằng, một cái gì đó đang ngăn trở sự phát triển của cô ta và muốn nó được phát lộ. Siêu thức của linh hồn liên tục cất giữ ký ức, bao gồm những mục tiêu. Khi đời ta đến một thời điểm thích hợp, thì chúng ta phải làm cho những nhu cầu vật chất của thể xác hòa điệu với với mục đích của linh hồn về sự có mặt của chúng ta ở đây. Tôi áp dụng một phương pháp "thường tình" [common sense] nhằm đưa những kinh nghiệm quá khứ và hiện tại về một mối. Cái thực thể vĩnh cửu của chúng ta không bao giờ để chúng ta cô độc trong cái cơ thể mà chúng ta chọn, dù cái tình trạng hiện tại của chúng ta có ra sao đi nữa. Trong suy tư, thiền định, hay cầu nguyện, thì những ký ức về con người thực của ta được "lọc xuống" chúng ta trong ý tưởng [có tính] chọn lọc mỗi ngày. Bằng sự nhận biết [có tính] trực giác về những điều bé nhỏ - xuyên qua đám mây của sự mất trí nhớ - chúng ta được ban cho những đầu mối để biện minh cho sự tồn tại của mình.

Sau khi "giải mẫn cảm" (79) nguồn gốc của những cơn nhức đầu của cô ta, tôi hoàn tất phiên thôi miên với Hester bằng cách củng cố "sự lựa chọn làm phụ nữ" của cô vì những lý do [chính đáng] khác, chứ không phải để đe dọa đàn ông. Tôi làm cho cô ta giảm bớt sự tự vệ của cô một chút và bớt gây hấn. Chúng tôi thảo luận những tùy chọn cho việc tái cấu trúc những mục tiêu nghề nghiệp, nhằm tiến tới những nghề nghiệp có mục đích giúp đời, và những khả tính của công tác thiện nguyện. Sau cùng, cô có thể thấy đời cô như là một cơ hội lớn cho việc học hỏi hơn là một thất bại của việc chọn giới tính.

Sau khi một ca hoàn tất, tôi không bao giờ thôi ngưỡng mộ cái sự trung thực "tàn nhẫn" [brutal honesty] của những linh hồn. Khi một linh hồn đã sống một cuộc đời hữu ích, có lợi cho chính nó và những người xung quanh, thì tôi nhận thấy, nó trở lại thế giới linh hồn một cách đầy nhiệt huyết. Tuy nhiên, đối với những thân chủ đã lãng phí một kiếp quá khứ - nhất là do tự tử sớm - thì họ mô tả việc trở lại [thế giới linh hồn] là khá chán nản, thất vọng.

Khi sự định hướng làm đảo lộn một chủ thể, tôi phát hiện ra một lý do tiềm ẩn, đó là sự đột ngột mà một linh hồn trải nghiệm, khi một lần nữa, nó sở hữu đầy đủ toàn bộ sự hiểu biết về quá khứ. Sau cái chết vật lý, không bị cồng kềnh bởi một cơ thể con người, thì linh hồn được soi sáng bởi một tuệ giác bất ngờ. Những điều ngu xuẩn mà chúng ta đã làm trong đời, chúng "đánh" chúng ta rất đau trong giai đoạn định hướng. Tôi thấy "tâm trí" của những thân chủ trở nên thư giãn và sáng tỏ nhiều hơn, khi tôi di chuyển họ xa hơn vào trong thế giới linh hồn.

Những linh hồn được sáng tạo ra trong một mạng lưới tích cực của tình yêu và minh triết. Do vậy, khi một linh hồn khởi sự đến một hành tinh giống như Trái Đất [cõi trần] và nhập bọn với những hữu thể có thân xác vốn đã tiến hóa từ một tình trạng bán khai, thì bạo động là một cú sốc. Những cảm xúc thô thiển, tiêu cực của con người như giận dữ và sân hận, là một hệ quả của sự sợ hãi và đau đớn của họ có liên quan đến sự sinh tồn, còn sót lại từ thời kỳ Đồ Đá. Cả linh hồn lẫn "thân xác chủ" đều có những cảm xúc tiêu cực và tích cực - cả hai loại cảm xúc đều có lợi cho thể xác và linh hồn. Nếu một linh hồn chỉ biết tình yêu và sự an bình, thì nó sẽ không có được tuệ giác [insight] nào, và không bao giờ thực sự hiểu được giá trị của những cảm xúc tích cực này. Trắc nghiệm để cho một linh hồn đầu thai, trở lại Cõi Trần, là sự chế ngự nỗi sợ hãi trong một cơ thể con người. Bởi vì một linh hồn phát triển bằng cách chế ngự tất cả những cảm xúc tiêu cực - được kết nối với sợ hãi, thông qua sự kiên nhẫn trong nhiều kiếp sống - nên nó thường trở lại thế giới linh hồn, bầm giập hay bị thương tổn, như ca 13 đã chỉ ra. Một số tiêu cực này có thể được giữ lại, ngay cả trong thế giới linh hồn, và có thể tái xuất hiện trong một kiếp sống khác với một cơ thể mới. Mặt khác, có một sự bù đắp tương xứng [trade-off]. Chính là qua niềm vui hồn nhiên trên khuôn mặt của một con người hạnh phúc [ở Cõi Trần], mà bản chất thật của một linh hồn cá thể được phát lộ. Những cuộc "hội ý" có tính định hướng với những vị hướng đạo của chúng ta, cho phép chúng ta bắt đầu quá trình lâu dài của việc tự đánh giá trong thế giới linh hồn [giữa những kiếp sống]. Chẳng bao lâu, chúng ta sẽ có một cuộc hội ý khác, lần này, có nhiều vị "tôn sư" [master beings] tham dự. Trong chương vừa rồi, tôi có nhắc đến truyền thống Ai Cập cổ đại, theo đó, những linh hồn mới chết được đưa vào Phòng Phán Xét để giải trình về kiếp trước của họ. Trong một hình thức này hay hình thức khác, khái niệm về một phiên tòa "tra tấn" đang đợi chúng ta ngay sau cái chết, đã từng là một phần của hệ thống niềm tin tôn giáo của nhiều nền văn hóa. Thỉnh thoảng, một cá nhân mẫn cảm trong một tình huống khủng hoảng tinh thần sẽ nói rằng, họ có một kinh nghiệm xuất hồn với những hình ảnh [visions] kinh hoàng, bị những ác quỷ dễ sợ bắt đưa vào trong một thế giới của bóng tối, nơi mà họ bị kết án trước những quan tòa hung ác. Trong những trường hợp này, tôi cho rằng, đây là hậu quả của một hệ thống niềm tin bị quy định trước về hỏa ngục. (80)

Trong trạng thái yên tĩnh, thư giãn của cơn thôi miên, với sự liên tục trên mọi cấp độ tâm thần, những thân chủ của tôi tường thuật rằng, phiên định hướng đầu tiên với những vị hướng đạo của họ, chuẩn bị cho họ đi tới một hội đồng gồm những hữu thể cao hơn. Tuy nhiên, các từ "pháp đình" và "phiên tòa" không được dùng để mô tả những thủ tục này. Một số [thân chủ] trong các ca của tôi, đã gọi những hữu thể khôn ngoan này là những "người chỉ đạo," và thậm chí quan tòa, nhưng thường nhắc tới họ như là một Hội đồng Tôn sư (81) hay Trưởng lão. Ban xét duyệt này thường gồm có khoảng 3 hay 7 thành viên, và bởi vì những linh hồn trình diện trước họ sau khi đến "nhà" của chúng, tôi sẽ bàn về hội nghị này một cách chi tiết hơn trong chương kế tiếp.

Mọi hội nghị để đánh giá linh hồn - bất luận là với những vị hướng đạo của chúng ta, những người cùng mức tiến hóa, hay một hội đồng gồm những vị tôn sư - đều có một cái chung. Sự phản hồi và những phân tích về kiếp quá khứ, nói chung là sự phán xét của hội nghị này, được đặt nền trên cái ý định [intent] nguyên thủy của những lựa chọn của chúng ta, cũng như những hành động của ta trong một kiếp sống. Những động cơ của chúng ta được tra vấn và phê phán, nhưng chúng không bị kết án trong một thể cách để làm cho chúng ta đau khổ. Như tôi đã giải thích trong chương 4, cái này không có nghĩa rằng, những linh hồn được xá tội về những hành vi tội ác của chúng, chỉ vì chúng đã ăn năn hối hận. Sự "trả nghiệp" sẽ đến trong một kiếp tương lai. Tôi từng được nói cho biết rằng, những bậc tôn sư tâm linh thường trực nhắc nhở chúng ta rằng, bộ não người không có một cảm thức bẩm sinh về đức lý; do vậy, lương tâm phải chịu trách nhiệm về linh hồn.

Tuy nhiên, thế giới linh hồn tràn ngập sự tha thứ. Thế giới này là không có tuổi, và những nhiệm vụ học hỏi của ta cũng vậy. Chúng ta sẽ được ban cho những cơ hội khác trong cuộc chiến đấu của chúng ta cho sự phát triển. Khi cuộc hội kiến đầu tiên với những vị hướng đạo của chúng ta đã xong, thì chúng ta rời cái nơi định hướng và gia nhập một dòng sinh hoạt có tính phối hợp, bao gồm sự chuyển tiếp của những số lượng lớn những linh hồn khác vào trong một loại "trạm tiếp nhận trung tâm."

________

(73) Đoạn này hơi "phức tạp," cần đọc kỹ thì mới khỏi bị lẫn lộn.

(74) Xin chú ý: Ross chính là Hester trong kiếp vừa qua của cô ta. Ross là một người đàn ông, Hester [trong kiếp hiện tại] là một phụ nữ. Do vậy, việc xưng hô trở thành lộn xộn. Chúng tôi chọn cách xưng hô nào dễ hiểu nhất đối với bạn đọc. Phải đọc kỹ, mới khỏi bị lẫn lộn.

(75) Vị hướng đạo có thể xem là một "người cha tinh thần". Tạm dịch như trên.

(76) Chú ý: Khi tâm trí ta "bị nhiễu," thì ta không thể nhận được những "tin nhắn" từ vị hướng đạo của mình (hay từ một nguồn nào khác).

(77) Tại sao chủ thể này không nhận được những tín hiệu từ vị hướng đạo của mình? Chắc chắn là bởi vì tâm trí anh ta "bị nhiễu."

(78) Tại sao, khi một linh hồn đầu thai xuống Cõi Trần, thì nó không thể nhớ kiếp trước nó "là ai" ? Trong đoạn dưới đây, vị thân chủ này sẽ đưa ra những lời giải thích rất đáng suy ngẫm.

(79) Desensitizing: "giải mẫn cảm" - làm cho không còn mẫn cảm với một cái gì đó, ở đây, là nguồn gốc tạo ra cơn nhức đầu của chủ thể.

(80) Ý tác giả muốn nói: khi một chủ thể thấy "hỏa ngục," thì chưa chắc là có hỏa ngục thật, mà bởi vì, khi ở Cõi Trần, chủ thể bị "nhồi sọ" quá mạnh mẽ bởi niềm tin về hỏa ngục, nên "tâm" của đương sự tự động tạo ra hình ảnh địa ngục. Theo đạo Phật, đây là sự "chiêu cảm" gây ra bởi nghiệp lực.

(81) Council of Masters or Elders.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.