Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Hồi 1 - Chương 013 ---> 018

Chương 13-14-15 : Kim ốc tàng kiều

Chú thích: Kim ốc tàng kiều dùng để chỉ ngôi nhà đẹp, sang
trọng bên trong cất giấu giai nhân hoặc người tình.

Bởi vì bị cấm túc, Uất Noãn Tâm chỉ có thể một mình ở nhà ôn
tập. Năm thứ tư là năm quan trọng nhất, do cô vừa từ Liên Hoa chuyển đến Đài
Bắc, nên hiện tại cô còn rất nhiều việc vẫn còn chưa xử lý, nhất là vấn đề việc
làm, cô nhất định phải sớm quyết định. Hy vọng Nam Cung Nghiêu sẽ không biến
thái đến mức cấm không cho cô đi làm, nếu chuyện đó xảy ra, cô nhất định sẽ chống
lại đến cùng. Cô là một người phụ nữ truyền thống, người phụ nữ của gia đình,
nhưng không vì vậy mà cô vứt bỏ ước mơ của mình.

Từ tấm bé đã lang bạc ở khắp nơi, cô đã tận mắt chứng kiến
rất nhiều việc bất công của xã hội, do đó từ nhỏ cô đã quyết định trở thành một
luật sư ưu tú. Mấy năm nay, cô vẫn dựa vào ước mơ đó mà tiếp tục cố gắng. Cuối cùng
bây giờ cũng đã trở thành sự thật, cô không cho phép bất kỳ người nào ngăn cản
bước đường của mình, bao gồm cả người chồng trên danh nghĩa của cô – Nam Cung
Nghiêu.

Hà quản gia đem đồ chuyển phát nhanh đưa cho cô, Uất Noãn
Tâm mở ra, bên trong là một vật tựa như một cái USB, có điều gì đó thật kỳ lạ,
chợt Uất Kiến Hùng gọi điện thoại cho cô.

“Noãn Tâm, đã nhận được đồ chuyển phát nhanh chưa? Buổi tối,
trước khi Nam Cung Nghiêu trở về phòng, con đem món đó gắn ở phía trên TV. Con
đừng quan tâm nó là cái gì, tóm lại, con tin ba, tất cả những việc ba làm, đều
là muốn tốt cho con! Còn nữa…” Uất Kiến Hùng ngừng một lát mới mở miệng: ” Đem
bộ váy mẹ con đưa mặc vào!”

“Con biết rồi, thưa ba!” Uất Noãn Tâm nhận thức được cái USB
nhỏ trong tay mình, nhất định đối với việc kia có liên quan với nhau. Bất giác
cười khổ, không lẽ cái giá có người thân, chính là đem bản thân mình trở thành
kỷ nữ.

……………………..

Cả một đêm trong lòng Uất Noãn Tâm nơm nớp không yên, cầu
mong Nam Cung Nghiêu không trở về nhà.

Anh rõ ràng rất chán ghét cô, còn công khai đem người tình
của anh về nhà, rõ ràng không hề xem cô ra gì. Nếu như cô lại…anh nhất định sẽ
khinh miệt cô đến chết mất! Sợ rằng còn trực tiếp đem cô ném ra khỏi cửa, nhưng
còn ba…cô không thể cãi lời ông được!

Ở dưới lầu truyền đến tiếng xe hơi, Uất Noãn Tâm bình tĩnh
lại, đi thẳng đến phòng của Nam Cung Nghiêu, đem cái USB gắn lên trên TV. Hai
thân thể trần như nhuộng, mồ hôi nhễ nhại quấn quýt lấy nhau hiện lên trên màn
hình lớn, xem chút nữa chọt mù hai con mắt của cô. Cả căn phòng vang vọng thanh
âm rên rỉ động tình của người phụ nữ: “Ưm….a….nhanh….ưm…..”

Trên thật tế đây là….phim A!

Có cần thiết phải làm cái chuyện này không chứ?

Hành lang truyền đến tiếng bước chân, không phải một người,
mà là…hai người! Mà còn là hai người đàn ông!

Nếu như cảnh này mà bị bắt gặp….mặt của Uất Noãn Tâm bị dọa
đến trắng bệch, tay chân luống cuống tắt TV, muốn chạy ra ngoài nhưng đã không
kịp nữa rồi, hơn nữa bản thân vẫn còn đang mặc chiếc váy gợi cảm, trong cơn hoảng
loạn, cô vội trốn vào trong tủ quần áo, không dám phát ra bất cứ tiếng động gì.

Nam Cung Nghiêu bước vào trong phòng, liền cảm thấy có gì đó
không ổn, có người vừa mới bước vào! Anh cảm nhận được điều đó, cái remote để
không đúng vị trí, trên TV còn cắm cái USB.

Người phụ nữ này lại muốn giở trò gì nữa?

Đầu óc của Hướng Lăng Phong có chút không ổn định, một tay
dùng khăn giấy lau bộ đồ vest dính rượu của mình, miệng không ngừng lải nhải:
“Vẫn là lần đầu tiên mình bị một người phụ nữ tạt rượu, ban đầu đã nói rõ ràng rồi,
mình còn tưởng hai chúng mình chia tay trong bình yên….việc này mà bị đồn ra
ngoài, thế nào họ cũng nghĩ mình là một người đàn ông đa tình thích đùa giỡn tình
cảm cho mà xem!

“Chẳng lẽ không phải vậy sao?”

“Cho mình xin đi! Mình đối với mối tình nào cũng nghiêm túc
cả, chỉ là phát hiện không phù hợp với bản thân, chia tay sớm để tránh sau này
bị tổn thương nặng hơn! Nếu nói đa tình, đàn bà của cậu còn nhiều hơn của mình đấy!
Thay người như thay áo vậy!”

Ở khe cửa Uất Noãn Tâm nhìn thấy anh đang đi về phía mình,
nhanh chóng nắm chặt cửa tủ lại.

“Tủ quần áo của cậu hư rồi hả? Sao mình mở hoài không ra
vậy?”

Nam Cung Nghiêu nhíu mày, không lẽ người phụ nữ đó…

“Đợi đã…” Anh định ngăn lại, nhưng đã không còn kịp nữa.
Hướng Lăng Phong dùng sức kéo ra, một cơ thể đẹp đẽ bay ra ngoài, sà vào trong
lòng của chính mình.

Thời gian như ngừng trôi, không khí cũng tựa như bị đông
cứng lại!

Uất Noãn Tâm thề rằng, hôm nay thực sự là một ngày ngựng
ngùng, lúng túng nhất trong cuộc đời của cô.

Bỗng có một người đẹp bất ngờ ngã nhào vào lòng mình làm cho
Hướng Lăng Phong bị dọa hú vía. Cách chào hỏi này….có chút đặc biệt nha! Cách
ăn mặc có chút…ưm…thiếu vải!

Anh không phải cố ý nhìn vào đường rảnh quyến rủ ở trước
ngực của cô, phần dưới váy ngủ ẩn hiện màu trắng trong của quần lót. Anh không
cố ý cảm nhận làn da trơn bóng như sữa cùng vòng eo mảnh mai của cô. Cũng không
cố ý để cho mái tóc dài của cô bởi vì hoảng sợ càng làm cho khuôn mặt trở nên
quyến rũ cùng với đôi môi mềm mại, ươn ướt và đỏ mọng hấp dẫn mình. Càng
không…cố ý thở dốc, nơi nào đó trong cơ thể chợt cảm thấy bất thường.

Uất Noãn Tâm sợ đến ngây ngốc, hoàn toàn không biết phải
phản ứng như thế nào, vẫn duy trì dáng vẻ sợ hãi để mặc cho anh ôm lấy mình.
Cho đến khi bị một lực từ cánh tay của ai đó kéo cô vào trong lòng, đem chiếc
áo vest lớn khoác lên người cô. Lúc này cô mới tỉnh lại, nhận thức được lúc nãy
vừa xảy ra chuyện gì, xấu hổ đến mức không biết nên làm gì.

Do đồ ngủ quá lộ liễu, cũng may bên trong có mặc nội y, nếu
không cô đã bị một người đàn ông khác nhìn thấy hết rồi còn gì, đã vậy còn ở
trước mặt chồng mình nữa chứ!

Tuy nhiên ngay cả như thế, cô vẫn lúng túng muốn chui xuống
đất để thoát khỏi chỗ này. Anh ấy là người bạn thân nhất của anh, bảo cô sau
này phải đối mặt với anh như thế nào đây!

Khi cơ thể mềm mại đó rời khỏi lồng ngực của mình, Hướng
Lăng Phong có chút nuối tiếc. Tuy nhiên chỉ trong vòng một phút anh đã trở lại
bình thường, bình tĩnh đút tay vào trong túi quần, còn nói đùa để làm giảm bớt
không khí lúng túng: “Đây không phải là kim ốc tàng kiều trong truyền thuyết
hay sao? Tình cảm vợ chồng đừng nên quá tốt như vậy chứ! Mình sẽ ghen tỵ nha….”

“Em dâu à, lần trước trong hôn lễ chỉ chào hỏi qua loa, vẫn
chưa chính thức giới thiệu với em! Anh là bạn chí cốt của Nghiêu cũng là tổng
giám đốc phòng tài vụ của tập đoàn đa quốc gia Nam Cung, Hướng Lăng Phong, rất
vui khi được biết em!”

“…Dạ! Chào, chào anh!” Uất Noãn Tâm vừa run rẩy đưa tay ra,
thì bàn tay to lớn của Hướng Lăng Phong lập tức bị đẩy ra. Nam Cung Nghiêu
không kiên dè hạ lệnh đuổi khách: “Đã tối như vậy rồi còn chướng mắt ở lỳ nhà
người khác, cậu mau đi về đi!”

Không phải kêu anh đến uống rượu sao? Như thế nào lại trở
thành anh ở lỳ nhà cậu ta? Chưa gì đã trở mặt rồi sao? Hướng Lăng Phong câm
nín. Tên này rõ ràng đang khó chịu đây mà, anh cũng không có hứng thú làm bóng
đèn. “Ít nhất cậu cũng phải để tôi thay đồ trước đã!” Trong lúc mở cửa tủ quần
áo cũng không quên chế giễu: “Sẽ không bay ra thêm một cô nữa chứ? Mình không
thể chịu đựng nổi nữa đâu nha…”

Đáp lại anh là một ánh mắt tựa như dao.

“Chỉ nói giỡn thôi mà, đôi lúc cũng phải hài hước một chút
chứ nhỉ?” Hướng Lăng Phong lắc đầu cười rồi đi ra ngoài. Khi cửa khép lại, nụ
cười cũng tắt hút. Đêm nay, lại có một người phải chịu đau khổ rồi! Anh là một người
ngoài, muốn giúp cũng đành lực bất tòng tâm.

Uất Noãn Tâm hiểu rõ bản thân mình sắp gặp họa lớn rồi!

Dù không ngẩng đầu lên, cũng cũng có thể tưởng tượng được sắc
mặt của Nam Cung Nghiêu khó coi đến mức nào. Không khí xung quanh rất ít, làm
cho cô sắp không thở nổi nữa rồi! Để tránh cho tình hình ngày càng căng thẳng, cô
chỉ còn cách chủ động mở miệng xin lỗi: “Thật xin lỗi! Tôi…”

“Xem ra cô thông minh hơn tôi nghĩ, lấy lòng tôi không được,
liền chuyển mục tiêu sang Hướng Lăng Phong hử?”

“….” Lời nói này là sao? Cô trốn ở trong phòng anh, làm sao
biết được sẽ có người đàn ông khác bước vào chứ? Bản thân anh không cảm thấy
mắc cỡ sao?

Cũng đúng! Trong mắt của anh, cô là người không biết xấu hổ,
là một kỷ nữ không từ thủ đoạn nào quyến rủ anh, bất cứ chuyện gì cũng có thể
làm được sao? Anh đã muốn bêu rếu, gán thêm tội cho cô, cô có giải thích cũng
vô dụng!

Chỉ có thể nói: ” Nếu như anh đã nói như vậy, thì chính là
vậy đi!”

Nam Cung Nghiêu thừa nhận bản thân bị thái độ làm ngơ, như
không có chuyện gì xảy ra của cô làm cho bực mình, nhưng anh sẽ không thể hiện
ra ngoài, để cô nghĩ rằng anh đang để ý đến. Cô không đáng để cho anh phải tức giận,
anh cũng không hề khó chịu, chỉ hơi ngạc nhiên là trên thế giới này tại sao lại
có một người phụ nữ hư hỏng đến vậy, đã vậy còn là người vợ trên danh nghĩa của
anh nữa chứ.

Anh cay độc nở nụ cười lạnh: “Cô yên tâm đi, tôi không cho
rằng cô sẽ có lời giải thích thứ hai!”

“Cô nghĩ gì, làm gì, tôi không muốn biết! Chỉ có điều, trước
khi chúng ta ly hôn, cô tốt nhất hãy an phận làm tốt vai trò người vợ, thu hồi
bản chất của mình lại.” Anh nở ra một nụ cười tà ác và tàn nhẫn: “Nếu không, sẽ
có người vì sự dâm đãng của cô mà trả giá đó!”

Uất Noãn Tâm hiểu rõ người anh đang nói đến là ba cô, hai
cha con cô đối với anh mà nói chẳng qua chỉ là một con rắn đang nghĩ trăm
phương ngàn cách tìm một cái tổ tốt để chui vào, nhất định phải dựa vào anh để
duy trì sự sống, do đó cô không thể không chịu đựng những lời sỉ nhục của anh.

Cho nên, cô không còn gì để nói nữa!

Chỉ là, cô hy vọng tận sâu trong trái tim anh vẫn còn tồn
tại một chút….nhân tính. Trên thế giới này, không phải chỉ có mình anh là con người,
cô cũng có lòng tự trọng!

Sau khi Uất Noãn Tâm rời khỏi, Nam Cung Nghiêu mở TV lên,
trên màn hình hiện lên cảnh da thịt hỗn chiến. Anh cười lạnh, vì để quyến rũ
anh, quả nhiên cô không từ bất cứ thủ đoạn nào. Nếu đã như vậy, những lời anh
nói ban nãy, cũng không có bất cứ oan uổng gì, cô lấy quyền gì bày ra bộ dạng
như mình đang chịu thiệt thòi đó chứ.

Muốn giành được tình cảm từ anh, còn phải xem cô có xứng hay
không đã

Chương 16-17 : Gặp nạn ở quán Bar

Mỗi ngày Uất Kiến Hùng đều gọi điện thoại đến để theo dõi
tình hình, Uất Noãn Tâm chỉ có thể nói dối rằng mọi việc đã có chuyển biến,
nhưng còn phải cần thêm nhiều thời gian. Trong lòng cô hiểu rõ không thể tiếp
tục kéo dài thêm, sau khi xảy ra chuyện kia, cô thực sự không còn mặt mũi nào
gặp Nam Cung Nghiêu, càng không muốn bị anh sỉ nhục.

Chỉ có một việc duy nhất làm cho cô vui vẻ, đó là người bạn
tốt Thẩm Ngọc Lâm gọi điện thoại hẹn cô ra ngoài. Bọn cô là bạn học ngồi cùng
bàn với nhau thời trung học, tình cảm như chị em. Sau khi tốt nghiệp trung học,
Thẩm Ngọc Lâm bỏ học, tự mình ra Đài Bắc tìm việc làm, công việc làm ăn mấy năm
gần đây cũng thuận lợi, cô ấy là một người phụ nữ mạnh mẽ.

Ngày Uất Noãn Tâm chuyển đến Đài Bắc, Thẩm Ngọc Lâm tự mình
lái xe đến đón cô, cô ấy quan tâm cô giống như một người chị gái. Cô vẫn muốn
tìm một cơ hội nói với cô ấy về thân thế của chính mình, tối nay đúng là một cơ
hội tốt.

“Cậu đã quen với cuộc sống về đêm của Đài Bắc chưa vậy? Mình
biết một quán bar vừa mới khai trương, buổi tối tụi mình đến đó chơi nha?”

“…Quán bar?” Trong tưởng tượng của Uất Noãn Tâm quán bar là
một nơi lộn xộn, cho nên cô cũng có chút do dự. “Hay là tìm một quán cafe yên
tĩnh đi!”

“Sao cậu lại yểu xìu thế? Ở địa bàn của mình, vẫn sợ xảy ra
chuyện lộn xộn sao?Hiện giờ mình đang có việc, chút nữa mình sẽ gửi địa chỉ đến
cho cậu!”

Không để Uất Noãn Tâm nói hết câu, đầu dây bên kia đã gác
điện thoại. Cô nghĩ, tuần này cũng xảy ra quá nhiều chuyện rồi, đi thư giản một
tí cũng tốt! Nếu không, cô sẽ điên lên mất.

……….

Ban đêm trong quán bar thật sang trọng và xa hoa, âm thanh
lớn đến mức chói tai. Trên sân khấu, một cô gái mặc váy ngắn da beo cùng với
một người con trai đang cùng nhau múa, vô cùng bốc lửa. Trên các sàn nhảy, từng
tốp nam nữ đứng cùng với nhau, nhảy múa điên cuồng, hòa trong không khí lan tỏa
mùi hương trụy lạc của rượu.

Vừa bước vào Uất Noãn Tâm đã cảm thấy hối hận, vừa muốn bước
ra, liền bị Thẩm Ngọc Lâm nhìn thấy, kiên quyết kéo cô đến quầy bar quen thuộc,
gọi hai ly cocktail : “Nào! Uống đi, uống rồi sẽ không còn sợ nữa!”

Mình, mình không biết uống rượu, uống nước giải khát thì tốt
hơn!”

“Đều đã là người lớn hết rồi, vẫn còn ngây ngô như mấy đứa
con gái mới lớn vậy, không sợ người khác cười cho à!” Thẩm Ngọc Lâm nở một nụ
cười rồi nhả một luồng khói về phía mặt cô, nhìn thấy cô khó chịu đến mức ho
sặc sụa, cũng không chọc ghẹo cô nữa, đành bảo phục vụ làm cho cô ly nước cam.

“Cậu uống trước đi, mình đi chào hỏi vài vị khách, sẽ quay
lại ngay!”

“….Ừm!” Chỉ còn một mình nên Uất Noãn Tâm cũng hơi sợ, liền
cuối đầu xuống uống nước cam, không dám dòm ngó xung quanh.

Nhưng cũng không thể thoát khỏi một ánh mắt ghen ghét ở
trong bóng tối.

Uất Linh Lung vì không được gả vào gia đình giàu có, tức
giận mấy ngày liền, đêm nào cũng đến quán bar uống đến say mềm, không ngờ lại
gặp được Uất Noãn Tâm. Bề ngoài thì tỏ ra dịu dàng, thanh khiết như vậy, lại có
thể đến những nơi lộn xộn nháo loạn như chỗ này sao? Thật là đê tiện!

Cô kéo một gã trai bao về phía mình: “Một trăm ngàn, thay
tôi chăm sóc cô gái kia!”

“Cô gái đó? Rất trong sáng…dáng vóc cũng thật…” Ánh mắt của
người đàn ông đó thật dâm đãng, đã bắt đầu không khống chế được nữa, vô cùng
háo hức : “Cô muốn tôi chăm sóc cô ấy như thế nào?”

Uất Linh Lung híp hai mắt lại, nở một nụ cười độc ác: “Lên
giường với cô ta, sau đó chụp hình lại lưu làm kỷ niệm! Chờ đã…làm gì mà gấp
vậy? Đem cái này bỏ vào trong ly nước, cô ta tự nhiên sẽ theo anh!”

Người đàn ông nhận lấy gói thuốc mê, tặng trên khuôn mặt của
cô một nụ hôn: ” Bảo bối, anh thích sự hư đốn này của em lắm nha!”

Nhìn thấy ly nước cam đã uống hết một nữa, mà Thẩm Ngọc Lâm
vẫn chưa quay lại, Uất Noãn Tâm lúc này có chút lo lắng, càng sợ hãi chính là,
có một đôi tay đột nhiên từ phía sau ôm lấy cô, dọa cô hết hồn hết vía. “Buông,
buông ra, anh làm cái gì…”

“Anh trai sợ em một mình cô đơn, nên đến đây chơi với em!”
Người đàn ông nới lỏng tay, không tốt lành gì ngồi chen vào bên cạnh Uất Noãn
Tâm. Muốn quàng lấy vai của cô, liền bị cô đẩy ra, vô tư nhún vai: ” Ra ngoài
chơi, đừng có quá ràng buộc bản thân vậy chứ! Cùng anh uống một ly nào!”

“Tôi đang đợi bạn, phiền anh tránh đi chổ khác dùm!”

“Đừng có gạt anh, anh đã để ý em từ nãy đến giờ rồi!” Tên đó
ác ý thổi hơi vào vành tai của cô. “Em đang mắc cỡ sao? Có muốn…đổi địa điểm
hay không?

“Anh muốn làm gì, tránh ra!” Uất Noãn Tâm tức giận : “Nếu
như anh còn như vậy, tôi sẽ gọi người đến đấy!”

Người đàn ông liền buông tay ra, bày ra bộ dạng chịu thua.
“Được được được! Anh không ép em, anh không ép em! Anh muốn cùng em uống một ly
, em uống nước ép của em vẫn không được sao? Uống xong anh sẽ đi ngay!”

Uất Noãn Tâm nóng lòng muốn thoát khỏi người đàn ông đó,
không chú ý trong mắt của anh ta lóa lên một tia tính toán, cầm lấy ly nước ép
uống một hơi. “Giờ anh có thể đi được chưa!”

“Anh đi, anh đi….” Người đàn ông nhảy lên trên sàn nhảy rồi
quay một vòng, nhìn về phía Uất Linh Lung làm cử chỉ báo hiệu, nghĩ rằng thuốc
mê đã phát huy tác dụng rồi, lại trở về quầy bar. Ngay lúc đó đầu của Uất Noãn
Tâm choáng váng say sẩm, đầu óc trống rỗng, vốn không còn chút sức lực nào, chỉ
có thể mấp máy môi những tiếng nho nhỏ : “Buông tôi ra…buông ra….”

“Ngoan! Để anh trai làm cho em thoải mái nào!” Người đàn ông
kích động đến nổi máu trong người cháy bùng bùng, trong đầu hiện lên đầy những
hình ảnh quyến rũ. Nhưng chỉ mới đi được hai bước, liền bị một người kéo lại.

“Buông cô ấy ra!” Giọng nói lạnh lẻo của người đàn ông vang
lên.

Uất Noãn Tâm không còn sức nhìn rõ người đàn ông trước mặt,
chỉ mơ màng nhìn thấy một bóng dáng cao lớn, dùng hết sức lực cuối cùng của
mình nắm lấy áo của người đó. “Cứu, cứu tôi…”

Chương 18 : Cả đêm không về nhà

Uất Noãn Tâm bị tiếng chim hót ngoài cửa sổ làm thức tỉnh,
mí mắt mở lên một cách nặng nề, cả người miễn cưỡng chống dậy. Đầu, đầu đau quá
trời…nhìn ngắm khung cảnh xa lạ quanh mình, từ trần nhà, vách tường rồi đến ra
trải giường, tất cả đều là một màu trắng.

Đây là chổ nào?

Cô còn nhớ tối hôm qua cô đến quán bar của Ngọc Lâm, một
mình ngồi ở quầy bar uống rượu, sau đó…

Một người đàn ông với nụ cười dâm đãng thoáng hiện lên trong
đầu cô, Uất Noãn Tâm như bị sét đánh trúng, tay chân luống cuống kiểm tra thân
thể của mình. Vẫn còn may, quần áo đều còn! Không có chổ nào đau nhức cả, chắc
là không xảy ra chuyện gì hết. Lúc này Uất Noãn Tâm mới kịp hoàn hồn, thanh
thản thở nhẹ.

“Tỉnh rồi!”

Uất Noãn Tâm quay lại nhìn, bên cửa có một dáng người anh
tuấn chính trực. Người đàn ông lạ, mặc một bộ quần áo giản dị, đầu tóc được lau
khô một nửa, bình thản nhìn về phía cô nở nụ cười.

Anh không lạnh lùng như Nam Cung Nghiêu, cũng không thanh
lịch như Hướng Lăng Phong, cả người toát ra một khí chất trầm tĩnh cùng tao
nhã. Khóe môi nhếch nhẹ lên tựa như đang cười, đem đến cho cô một cảm giác yên
tâm, nhìn anh giống như ánh nắng rực rỡ buổi chiều, rất ấm áp, rất yên bình.

Cô lờ mờ nhớ đến tối hôm qua cho đến giây phút cuối cùng cô
đã tự mình nắm lấy áo của một người. “…Là anh giúp tôi sao?”

“Không tính là giúp, chỉ là tiện tay mà thôi! Tôi đã làm bữa
sáng rồi, cô có muốn ăn cùng không?”

“Bữa sáng ư?” Uất Noãn Tay vội vàng nhìn vào đồng hồ đeo
tay, mới phát hiện bây giờ đã tám giờ sáng ngày hôm sau rồi. Cũng có thể nói,
cô đã không về nhà cả đêm hôm qua sao? Nghĩ đến khuôn mặt lạnh lùng như tảng
băng ngàn năm của Nam Cung Nghiêu, bất thình lình cô rùng mình.

Anh đối với cô vô cùng chán ghét và ghê tởm, hơn nữa mấy
ngày trước cũng đã cảnh cáo cô phải tự giác an phận làm một người vợ, vậy mà
giờ cô còn đi cả đêm không về, không biết anh sẽ chế nhạo cô như thế nào nữa
đây!

“Xin lỗi, tôi còn có việc, tôi đi trước đây, chuyện tối hôm
qua thật cảm ơn anh…”

“Ăn sáng trước đã, cũng không mất nhiều thời gian của cô
đâu. Tôi đã chuẩn bị hai phần rồi.”

Giọng nói ấm áp của anh, tạo cho đối phương cảm giác rất
được tôn trọng. Càng như vậy, càng làm cho Uất Noãn Tâm không cách nào từ chối
được. Trong lòng thầm nghĩ, giờ này Nam Cung Nghiêu nhất định đến công ty rồi.
Cho dù bây giờ cô về nhà đi nữa, cũng không thay đổi được gì. Không bằng cứ từ
từ, tận hưởng ”buổi sáng cuối cùng” vậy.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.